Bùi Hoàng Tám - Mong sao dân sớm được… giật mình!

  • Bởi Sapphire
    27/07/2015
    1 phản hồi

    Bùi Hoàng Tám


    Ảnh minh họa

    Mong rằng người dân sẽ “giật mình” vì số tài sản tham nhũng thu hồi được gần như triệt để và câu nói “cửa miệng”: “Qui mô tham nhũng ngày càng lớn” không còn xuất hiện trong các hội nghị, hội thảo hay nghị trường và cả trong các văn kiện của Đảng.

    “Tham nhũng giờ không chỉ một người, một nhóm người, không chỉ một cấp mà nhiều người, nhiều tầng, nhiều cấp… nên chống rất khó”. Đó là phát biểu của Phó Trưởng Ban Nội chính Trung ương Phạm Anh Tuấn tại Hội nghị giao ban 6 tháng đầu năm 2015 các Ban Nội chính Tỉnh ủy, Thành ủy ngày 24/7.

    Thật ra, những điều ông Tuấn nói không mới và càng không lạ.

    Không mới bởi TBT Nguyễn Phú Trọng đã hơn một lần đề cập đến cái gọi là “lợi ích nhóm” còn Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì ví với “một bầy sâu”. Không lạ bởi tham nhũng xuất hiện ở “nhiều người, nhiều tầng, nhiều cấp” mọi người dân đều biết.

    Không mới, không lạ nhưng vẫn không thể không giật mình.

    Không thể không giật mình bởi luật pháp nước ta còn nhiều chỗ chưa chặt chẽ, khả năng chống tham nhũng còn chưa cao, nếu như nhiều người bắt tay nhau thì quá nguy hiểm.

    Một thực tế là nhiều vụ tham nhũng “khủng” như PMU18 hay Vinashin, Vinaline các tổ chức đảng ở đó hầu như tê liệt. Tê liệt là bởi nó “không chỉ một người, một nhóm người, không chỉ một cấp mà nhiều người, nhiều tầng, nhiều cấp”…

    Một điều nữa không mới, song cũng không khỏi giật mình.

    Đó là tình trạng khai khống gấp nhiều lần giá trị thực.

    Cứ nghĩ tham nhũng nó chỉ như kiểu bà đi chợ, mua 10 đồng nói 11 hay 12 đồng. Nhưng không. Bọn chúng mua một đồng nhưng khai lên 3 – 4 đồng thậm chí 5-6 đồng. Ví dụ như cái ụ nổi của Dương Chí Dũng, giá mua chỉ có 2triệu USD nhưng được khai khống lên đến 9 triệu USD (cao hơn khoảng 150 tỉ VND). Một trạm biến áp tại Quy Nhơn nhà thầu trúng thầu với giá 30 tỉ đồng, khi đấu giá lại, số tiền cuối cùng chỉ là 7 tỉ, chênh lệch tới 23 tỉ đồng.

    Và một chuyện cũng không mới, đó là hơn 1.000 tỉ đồng trong vụ Vinashin gần như chắc chắn mất tiêu.

    Cách đây ít hôm, trên BLOG Dân trí, Nhà báo Lê Chân Nhân đã nói một ý rất hay. Đó là chống tham nhũng mà không thu hồi được tài sản tức là thất bại.

    Quá đúng bởi một trong những điều cốt lõi của chống tham nhũng chính là thu hồi số tài sản mồ hôi nước mắt của dân đóng góp. Còn đem một hay vài tên tham nhũng để tử hình mà tiền vẫn mất thì liệu có “vui thú” gì?

    Trở lại chuyện “giật mình”. Mong rằng vụ Giang Kim Đạt sẽ là “phát súng mở đầu” cho việc thu hồi tài sản ở cả trong nước và nước ngoài. Mong rằng người dân sẽ “giật mình” vì số tài sản tham nhũng thu hồi được gần như triệt để và câu nói “cửa miệng”: “Qui mô tham nhũng ngày càng lớn” không còn xuất hiện trong các hội nghị, hội thảo hay nghị trường và cả trong các văn kiện của Đảng.

    Khi đó chắc dân sẽ… giật mình và mong sao dân sớm được… “giật mình”!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Bài này nói về tệ trạng tham nhũng tại VN. Cái bệnh kinh niên ngày càng nặng. VN đứng hàng thứ 51 năm ngoái trong những quốc gia tham nhũng nhất thế giới (số càng thấp như Triều tiên là 2 có nghĩa tham nhũng càng nhiều,) theo bảng xếp hạng của Tổ chức Minh Bạch thế giới.

    Ai cũng biết tham nhũng gậm nhấm tài lực, sinh khí quốc dân, tạo nên lạm phát và thất nghiệp, cản trở sự tiến bộ kinh tế. Tạp chí Forbes một tờ báo tài chính có tiếng tại Mỹ phân tích liên hệ giữa tham nhũng và nạn thất nghiệp và lạm phát xác nhận điều này. Tờ này cũng nêu ra mộ khám phá thú vị là 20 nước tham nhũng ít nhất thế giới là những quốc gia nằm ở Âu châu có nền chính trị dân chủ.

    http://www.forbes.com/sites/mikepatton/2014/01/24/government-corruption-and-economic-growth-the-21-least-corrupt-nations/

    Tệ tham nhũng cản trở nền kinh tế. Vì sao? Điều này cũng dễ hiểu thôi vì nếu 1 người hay 1 nhóm người cầm quyền mà tham nhũng thì tài sản quốc gia bị vơ vét vào túi đám này ( thường được gửi ra nước ngoài để tránh tiếng) còn vốn đâu để đầu tư phát triển. Hai là các công ty đa quốc gia ngán số tiền mại lộ khi làm ăn với tham nhũng (coi như đội phí tổn, giảm lợi nhuận) bèn quyết định đi nơi khác cắm dùi.

    VN kêu gọi giống Trung quốc diệt tham nhũng. Nhưng đả hổ đập ruồi tới đâu thì có hổ mới và ruồi mới phát sinh vì cơ chế độc tài luôn đi kèm tham ô, lãng phí. Người cầm quyền một khi không chịu trách nhiệm và bị dân giám sát thì việc tự tung tự tác là đương nhiên. Muốn chống tham nhũng hậu quả chỉ có canh cải cơ chế đưa tới sự tự do cho dân bầu / truất chính phủ và sự sinh hoạt tự do của báo chí và các đảng phái đối lập.