Cả trại giam bật khóc vì hai bao tải của mẹ

  • Bởi Trà Mạn
    17/07/2015
    7 phản hồi

    Lưu Cương phạm tội cướp giật, bị ngồi tù đã một năm. Từ ngày bị vào tù, Lưu Cương chưa có ai đến thăm.

    Nhìn những phạm nhân khác thỉnh thoảng lại có người tới thăm nom, còn được người nhà mang đến bao nhiêu đồ ăn ngon, Lưu Cương nhìn thấy mà thèm, liền viết thư cho mẹ để mẹ đến thăm, nhưng không phải vì thèm những đồ ăn ấy mà vì Lưu Cương rất nhớ bố mẹ.

    Sau khi gửi biết bao nhiêu cánh thư nhưng không có bất cứ hồi âm nào, Lưu Cương hiểu, bố mẹ đã bỏ rơi mình. Đau khổ và tuyệt vọng, Lưu Cương lại viết thêm một bức thư nữa, nói là “ nếu bố mẹ không đến thăm con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất thằng con này.”. Đây hoàn toàn không chỉ là lời nói suông, những phạm nhân bị vào tù do tái phạm đã không ít lần lôi kéo anh vượt ngục. Nhưng Lưu Cương vẫn chưa hạ được quyết tâm, nay bố mẹ không còn thương xót, đoái hoài đến mình, thì còn gì để lo lắng, vấn vương nữa.

    Hôm ấy trời lạnh đến buốt da buốt thịt. Lưu Cương đang bàn bạc với mấy “đại ca đầu trọc” về chuyện vượt ngục thì có người gọi giật lại: “Lưu Cương, có người đến thăm!” Là ai được nhỉ? Bước vào phòng thăm tù nhân, Lưu Cương đứng sựng lại, là mẹ! Một năm không gặp, trông mẹ thay đổi nhiều đến mức con trai mẹ không nhận ra. Mẹ mới hơn 50 tuổi mà tóc đã bạc trắng đầu, lưng mẹ còng như con tép nhỏ, người mẹ gầy gò quá, bộ quần áo mẹ mặc đã sờn rách. Mẹ đi chân trần hằn cáu bẩn và loang lổ vết máu. Bên cạnh mẹ là hai chiếc bao tải cũ.

    Hai mẹ con cứ thế đứng nhìn nhau. Chưa kịp đợi Lưu Cương mở lời, nước mắt mẹ đã trực trào từ đôi mắt mờ đục. Mẹ vừa giơ tay lên quệt nước mắt, vừa nói: “Tiểu Cương à, mẹ nhận được thư con, con đừng trách bố mẹ nhẫn tâm. Thực sự là không có thời gian đi được con ạ. Bố con…lại ngã bệnh, mẹ phải chăm sóc bố con, đường lại xa xôi….” Đúng lúc ấy, có anh quản giáo bưng đến cho mẹ Lưu Cương một bát mỳ trứng còn nóng hổi, nhiệt tình nói: “Bác ăn đi cho nóng rồi lại nói chuyện tiếp ạ.” Mẹ Lưu Cương vội đứng dậy, xoa xoa tay lên người, nói: “Thế này sao được”. Quản giáo đặt bát canh vào tay mẹ Lưu Cương, cười, nói: “Mẹ cháu cũng tầm tuổi bác, mẹ ăn một bát mỳ trứng của con trai không được sao?” Mẹ Lưu Cương không nói gì nữa, cúi đầu ăn “sụp soạp”. Bà ăn một cách ngon lành như mấy ngày chưa được miếng cơm nào vào bụng.

    Đợi mẹ ăn xong, Lưu Cương nhìn xuống đôi chân sưng đỏ, nứt bao vết máu của mẹ, xót xa hỏi: “Mẹ, chân mẹ sao thế? Giầy của mẹ đâu rồi ạ?” Chưa kịp đợi mẹ trả lời, quản giáo liền tiếp lời: “Vì bác đi bộ nên mới thế, giầy của bác đã bị rách từ trước rồi.”Đi bộ sao? Từ nhà đến đây phải mất ba bốn trăm dặm, hơn nữa đoạn đường núi rất dài! Lưu Cương từ từ cúi người xuống, khẽ xoa lên đôi chân của mẹ: “Mẹ ơi, sao mẹ không bắt xe tới? Sao mẹ không mua giầy mới?”

    Mẹ vội thu chân vào, nói: “Sao phải bắt xe chứ, đi bộ cũng tốt mà”, mẹ thở dài, “Năm nay lợn bị dịch, mấy con lợn ở nhà đều chết hết, vụ mùa năm nay thu hoặch cũng kém, còn bố con…..đi khám bệnh…..cũng tốn bao nhiêu tiền…….Bố con mà khỏe thì bố mẹ đã đến thăm con lâu rồi, đừng trách bố mẹ con nhé.”

    Anh quản giáo lau nước mắt, lặng lẽ rời đi. Lưu Cương cúi đầu hỏi: “Thế bố con đỡ hơn chưa mẹ?”

    Lưu Cương đợi mãi không thấy mẹ trả lời, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mẹ đang lau nước mắt, mẹ nói: “Cát bụi hết cả vào mắt i, con hỏi bố con à? Bố con sắp khỏi rồi…..Bố con bảo với mẹ là nói với con là đừng lo gì cho ông ấy, cố gắng mà cải tạo con ạ.”

    Thời gian thăm phạm nhân đã hết. Quản giáo đi đến, trong tay cầm một ít tiền, nói: “Bác à, đây là chút tấm lòng của quản giáo chúng con, bác không thể đi chân trần về được bác à, nếu không, Lưu Cương sẽ đau lòng lắm ạ!”

    Mẹ Tiểu Cương xua tay, nói: “Sao thế được, con bác vẫn còn ở đây, các cháu cũng đủ vất vả lắm rồi, bác còn cầm tiền của các cháu thì tổn thọ cho bác lắm!”

    Anh quản giáo run run giọng nói: “Phận làm con đã không những không cho bố mẹ được hưởng phúc, lại bắt bố mẹ già cả phải lo lắng suy nghĩ, để bác đi chân đất mấy trăm dặm đến đây, nếu lại để bác đi chân trần về, thì thử hỏi người con này có còn là người nữa không bác?”

    Lưu Cương không thể nói lại được gì, hét như xé giọng: “Mẹ!” Sau đó không nói thêm gì nữa, bên ngoài cửa sổ là tiếng khóc thút thít, anh quản giáo phải lùa đám phạm nhân đang lao động cải tạo ra chỗ khác.

    Lúc này, có một người giám ngục bước vào phòng, cố tình lảng sang chủ đề khác: “Thôi đừng khóc nữa, mẹ đến thăm con trai là chuyện vui, đáng ra phải cười mới đúng, để tôi xem bác mang đồ gì ngon đến nào.” Vừa nói, người giám ngục vừa cầm ngược bao tải xuống. Mẹ Lưu Cương không kịp chặn lại. Mọi thứ ở trong bao rơi ra ngoài. Ngay lúc ấy, tất cả mọi người có mặt đều lặng người đi.

    Bao tải thứ nhất bị rơi ra, toàn là bánh bao, bánh nướng bị nứt toác thành bốn, năm mảnh, cứng như đá, không cái nào giống cái nào. Không cần nói cũng biết đây là đồ mẹ Lưu Cương đi ăn xin trên đường. Mẹ Lưu Cương lúng túng, hai tay túm lấy góc áo, nói: “Con ạ, đừng trách mẹ đã làm như vậy, quả thật là ở nhà không còn thứ gì có thể mang đi được nữa….”

    Lưu Cương hình như không nghe thấy gì, chỉ chăm chăm nhìn vào chiếc bao tải thứ hai, đó là một hộp tro cốt! Lưu Cương đứng ngẩn người, hỏi: “Mẹ, đây là cái gì thế mẹ?” Mẹ Lưu Cương thất thần, hốt hoảng, giơ tay ra ôm chặt lấy chiếc hộp: “Không….không có gì đâu con…..” Lưu Cương giành lấy như phát điên, toàn thân run lên bần bật: “Mẹ, đây là cái gì?!”

    Mẹ Lưu Cương ngồi phệt xuống như người mất hết sức lực, mái tóc bạc khẽ lay động. Một lúc sau, bà mới gắng gượng, nói: “Đấy là…bố con! Vì gom góp tiền đến thăm con, bố con đi làm quần quật không kể ngày đêm, bố con bị ngã gục vì suy nhược. Trước khi chết, ông ấy nói khi còn sống không đến thăm con được, ông ấy rất buồn, sau khi chết nhất định phải đưa ông ấy đến thăm con, ông ấy muốn nhìn con lần cuối…”

    Cả trại giam bật khóc vì hai bao tải của mẹ Lưu Cương gào lên một tiếng như xé lòng xé ruột: “Bố, con sẽ thay đổi…” Nói rồi, anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất. Bên ngoài phòng thăm phạm nhân, phạm nhân lần lượt quỳ rạp xuống đất, tiếng khóc thảm thiết vang đến tận đến trời xanh…

    Từ khóa: tù nhân

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Mẹ kiếp, truyện bịa không ngửi được. Lũ công an quản giáo cộng sản là lũ súc sinh, lũ thú vật không có tim. Làm gì có chuyện gọi mẹ phạm nhân là mẹ, xưng con, lại còn ân cần mời mỳ trứng. Bọn này thường bóp hầu bóp họng, làm tiền tù nhân, bắt tù nhân gọi chúng là cán bộ, xưng con, dù tù nhân hơn tuổi mẹ chúng. Thằng chó nào bịa chuyện này thối quá. Bạn gì đấy nhận xét đúng, đây là chuyện 5 xu của bọn DƯ LỢN VIÊN TẦU

    Www.youtube.com
    Cau chuyen co that o quan mi Bac Hai Dinh - Nhat Ban.
    ( 02-04-2013 )

    ( web ):
    Cau chuyen bat mi - Song dep - Xitrum.net.

    Songdep.xitrum.net_nghethuatsong

    " Vi Chua khong o khap moi noi, nen Ngai da tao ra cac ba me !"

    - Truoc khi trut hoi tho cuoi cung, tu nguoi anh hung cho toi ten tuong cuop deu cat tieng goi: " Me oi! "

    "Quản giáo" như trong truyện này thì các nước văn minh tiên tiến như Âu Châu, Mỹ,...đều phải bái phục và nước nào có quản giái như trong truyện này sẽ có rất ít tội phạm!!!! Nước Vệ có đốt hết ngàn ngọn đèn pha, tìm đỏ con mắt cũng không thấy đâu, có mà mơ ngủ!!!!!

    "Mẹ vừa giơ tay lên quệt nước mắt, vừa nói: “Tiểu Cương à... "

    Nhân vật chính có tên "Lưu Cương", đuọc bà mẹ gọi là "Tiểu Cương", hỏi chứ, có "bà mẹ việt nam anh hùng" nào mà gọi đứa con tên Cương là "Tiểu Cương à " ?!

    "Tiểu Cương", "Tiểu X, Y, Z... " là cách gọi của người Tàu. Người Việt nam, người miền nam có khi gọi con mình, con gái thôi, là "Bé" như một "nick name" thân mật trong gia đình, có thể vẫn giữ cách gọi đó ngay cả khi người con gái đã lớn, đã có gia đình, "chị Bé", "cô Bé", "bà Bé"..., nhưng không bao giờ gọi là "Tiểu X, Y, Z... "

    Đuọc biết câu chuyện đã đuọc đăng lên một lần cách đây nhiều năm, nhắc "tác giả", vài năm nữa có đăng lại, thì nhớ sửa lại cho đúng theo văn Việt, đại khái "con ơi" & "Cương, con ơi!" & "Cương ơi! con ơi! ", "kìa con, Cương!" & "con ơi! cái thằng Cương kia",

    "anh quỳ sụp xuống, va mạnh đầu xuống đất" cũng là một cung cách của người Tau, không phải thói quen của người Việt

    "những phạm nhân bị vào tù do tái phạm đã không ít lần lôi kéo anh vượt ngục"

    trong nhà tù cộng sản Việt nam không có chuyện lơi khơi rủ nhau vượt ngục như vậy, phải không bác Gió?

    Với cung cách xưng hô như trên, với những chi tiết như trên, có nhiều phần chắc câu chuyện là sáng tác của dư luận viên 50 xu bên Trung cộng!

    Truyện này nên đưa vào loại truyện cổ tích cho tù nhân Việt Nam là hay nhất.
    Nghe rất cảm động, rất...người...và rất ư là...khó tin.
    Nhưng nghĩ cho cùng: Hy vọng làm cho con người hạnh phúc hơn....thì câu chuyện này....rất đáng nhận giải thưởng...Biết đâu trong số các tên quản giáo....cũng có người như thế...nhưng chỉ vì cái "cơ chế" mà họ phải dấu mình trong cái vỏ hắc ám, ác độc.
    ...mua vui cũng được vài trống canh....

    Bài này đăng trên vietnamnet hình như 4, 5 năm rồi thì phải. Tôi nhớ vì sau khi đọc xong tôi xúc động lắm và nước mắt giàn dụa thấm ướt chiếc khăn mặt.