Việt Hoàng - Chuyến thăm Mỹ của Nguyễn Phú Trọng báo hiệu một sự thay đổi lớn!

  • Bởi Khách
    12/07/2015
    7 phản hồi

    Việt Hoàng

    “…Không có Mỹ ủng hộ thì đảng CSVN sẽ sớm tiêu vong. Nếu vẫn còn dựa được vào Trung Quốc thì chắc chắn không có cuộc thăm viếng này, vì vậy với bất cứ lý do gì thì đây cũng là một sự thay đổi ngoạn mục và lớn lao trong nội bộ đảng CSVN… ”

    Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam (đảng CSVN) Nguyễn Phú Trọng đã có mặt tại Mỹ từ ngày 7/7/2015 đến ngày 10/7/2015 trong một cuộc thăm viếng mang tính lịch sử. Theo báo chí chính thống thì đây là một cột mốc đánh dấu 20 năm ngày bình thường hóa quan hệ Việt-Mỹ (1995-2015) và đồng thời nâng cao sự hợp tác giữa hai nước lên tầm “đối tác chiến lược”. Cuộc thăm viếng này được dư luận trong và người nước quan tâm theo dõi đặc biệt, nhất là hồ sơ Biển Đông đang ngày càng trở nên nóng bỏng trước các động thái quyết liệt của Trung Quốc.

    Chúng tôi sẽ không nhắc lại những gì mà báo chí Việt Nam và quốc tế đã loan tải mà chỉ đưa ra những phân tích và nhận định riêng của chúng tôi, một tổ chức chính trị dân chủ đối lập với cái nhìn về tương lai của đảng CSVN và của phong trào dân chủ Việt Nam.

    1. Chính quyền Việt Nam đang trong tình trạng tuyệt vọng.

    Đúng là trong lịch sử 80 năm cầm quyền của mình, đảng CSVN nhiều lần gặp khó khăn và rơi vào tình trạng tuyệt vọng nhưng rồi họ đều vượt qua được. Có ít nhất hai lý do khiến họ thoát hiểm. Thứ nhất, nền văn hóa Khổng giáo đã giúp họ. Đó là sự trung thành mù quáng, sự vâng phục tuyệt đối của giới trí thức và sự nhẫn nhục đến cam chịu của người dân đối với một lực lượng chính trị đã có công “giải phóng đất nước”. Thứ hai là trong mọi trường hợp đảng CSVN luôn nhận được sự ủng hộ và bảo trợ vô cùng lớn của Liên Xô hoặc Trung Quốc hoặc cả hai. Đừng quên rằng đảng CSVN chỉ là một phân bộ của Cộng sản Quốc tế và nhiệm vụ của họ là chống đế quốc và xây dựng một “thế giới đại đồng”. Vì thế đảng CSVN luôn nhận được mọi sự đáp ứng cần thiết về mọi thứ để có thể “kháng Pháp, chống Mỹ”.

    Hai thuận lợi trong quá khứ đó không còn tác dụng trong thời điểm hiện nay. Văn hóa và dân trí người Việt đã thay đổi và nâng cao. Ánh hào quang của quá khứ đã mờ nhạt và không thể đem ra ăn thay cơm. Người dân Việt Nam đã thật sự thất vọng với đảng CSVN. Một tầng lớp trí thức trẻ, không chịu ân huệ của đảng CSVN đã trưởng thành và nhập cuộc. Tiếng nói của họ ngày càng thuyết phục và được lắng nghe. Hai thế lực “chống lưng” cho Việt Nam là Nga và Trung Quốc cũng không còn nữa. Nước Nga của Putin đã sa lầy quá nặng do cuộc can thiệp quân sự thô bạo, bất chất luật pháp quốc tế vào Ukraina. Nga sẽ không còn có thể làm gì và giúp được gì cho Việt Nam. Trung Quốc, một đồng minh ý thức hệ, thay vì bảo trợ cho Việt Nam thì nay trở thành nguy cơ đe dọa Việt Nam.

    Kinh tế Việt Nam thật sự đã phá sản. Do tình trạng tham nhũng công khai và trắng trợn dẫn đến việc ngân sách Việt Nam ngày càng eo hẹp, thu không đủ chi. Bộ máy công chức ngày càng phình to, người làm được việc thì ít mà người ăn lương lại quá nhiều. Việt Nam có đến ba bộ máy đang cùng cai trị: chính quyền, đảng CSVN và các đoàn thể. Thâm hụt ngân sách Việt Nam vào khoảng 20 tỉ USD mỗi năm.

    2.Trung Quốc đang sụp đổ và không còn là chổ dựa cho đảng CSVN nữa. Bắc Kinh muốn giữ Việt Nam cũng không giữ nổi. Hà Nội muốn tiếp tục lệ thuộc Bắc Kinh cũng không được.

    Tiến trình tan rã và sụp đổ của Trung Quốc có vẻ đang tăng tốc với việc thị trường chứng khoáng Trung Quốc mất hơn 3000 tỉ USD trong chưa đầy một tháng qua. Sau đó sẽ đến thị trường bất động sản, ngân hàng và cuối cùng là toàn bộ nền kinh tế. Chúng tôi cũng đã tiên liệu trước được điều này qua bài viết “Khi thiên triều sụp đổ và lịch sử sang trang” của ông Nguyễn Gia Kiểng, người lãnh đạo Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Chúng tôi cũng xin nhắc lại một ý kiến trong bài viết đó để mọi người khỏi ngộ nhận và hy vọng là Trung Quốc sẽ vỡ nợ hay sụp đổ ngay lập tức như Hy Lạp. Trung Quốc là một đế quốc vì vậy sự sụp đổ và tan rã của nó sẽ kéo dài và từ từ chứ không đến ngay một lúc như các quốc gia khác. Với Việt Nam thì Trung Quốc sụp đổ khi nó không còn là chổ dựa. Trung Quốc rất muốn giữ Việt Nam trong vòng tay của mình, ngoài lý do quan trọng là ý thức hệ và địa chính trị thì Việt Nam còn là một mối lợi lớn về kinh tế. Trung Quốc xuất siêu vào Việt Nam mỗi năm hơn 35 tỉ USD và nhiều mặt hàng trong đó là đồ phế thải gây độc hại cho sức khỏe của người dân Việt Nam và cũng là nguyên nhân gây ra “cái chết” cho hàng vạn doanh nghiệp vừa và nhỏ của Việt Nam.

    Đổi lại mỗi năm Trung Quốc phải viện trợ hoặc cho Việt Nam vay tiền. Số tiền đó vào khoảng 20 tỉ USD mỗi năm, bằng đúng số tiền thâm thủng ngân sách của Việt Nam (Ngân sách 2014, chi: 50 tỉ USD, thu 28 tỉ USD). Khi Trung Quốc ổn định thì khoản tiền đó không phải là nhiều nhưng trong lúc thiếu thốn và sẽ rất thiếu thốn trong một tương lai gần thì Trung Quốc không thể thỏa mãn yêu cầu đó của Việt Nam. Liên Xô sụp đổ và khối xã hội chủ nghĩa Đông Âu tan rã cũng bắt đầu từ việc Liên Xô không còn là chỗ dựa cho các nước cộng sản chư hầu vì hết tiền. Ba Lan và toàn bộ các nước cộng sản Đông Âu bắt buộc phải dân chủ hóa và sau đó tác động ngược lại Liên Xô khiến nó cũng sụp đổ theo.

    Văn hóa cầm quyền của đảng CSVN là văn hóa chư hầu. Tự thân nó từ lúc khai sinh đến bây giờ chưa bao giờ có khả năng tự lập mà luôn phụ thuộc vào một cường quốc nào đó. Trước một Trung Quốc hung hăng và tham lam, đảng CSVN cũng chỉ biết im lặng và cam chịu để tiếp tục tồn tại. Họ sẵn sàng hy sinh quyền lợi của đất nước và dân tộc để đổi lấy sự cai trị của mình. Người dân Việt Nam có câu “Đi với Trung Quốc thì mất nước, đi với Mỹ thì mất đảng nhưng thà mất nước chứ không chịu mất đảng”.

    Việc ông Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu một phái đoàn hùng hậu (với 11 ủy viên trung ương đảng, ba bộ trưởng và hai ủy viên bộ chính trị) đến Mỹ là một hành động chẳng đừng được và là một sự thay đổi bắt buộc, không thể không làm. Không có Mỹ ủng hộ thì đảng CSVN sẽ sớm tiêu vong. Nếu vẫn còn dựa được vào Trung Quốc thì chắc chắn không có cuộc thăm viếng này, vì vậy với bất cứ lý do gì thì đây cũng là một sự thay đổi ngoạn mục và lớn lao trong nội bộ đảng CSVN.

    3. Chế độ cộng sản Việt Nam muốn gì hay âm mưu gì cũng không quan trọng. Họ bắt buộc phải xáp lại với Mỹ và các nước dân chủ dù đó là con đường dẫn tới chỗ chết.

    Trước chuyến thăm Mỹ của ông Nguyễn Phú Trọng, tướng Nguyễn Chí Vịnh đã cho biết là Mỹ không có ý định thay thế chế độ hiện nay tại Việt Nam. Nhiều người lên án Mỹ hoặc cho rằng Mỹ nói dối nhưng chúng tôi cho rằng người Mỹ nói thật lòng. Mỹ sẽ không bao giờ đem quân đội can thiệp vào Việt Nam để lật đổ chế độ cộng sản. Họ không cần và không thể làm điều đó. Việc lựa chọn chế độ chính trị tại Việt Nam là việc của người dân Việt Nam, nhất là tầng lớp trí thức tinh hoa Việt Nam. Đây là công việc nội bộ của Việt Nam. Đừng quên rằng chính quyền Mubarak tại Ai Cập trước đây là một đồng minh quan trọng của Mỹ tại Trung Đông nhưng khi chế độ này bị người dân lật đổ thì Mỹ khoanh tay đứng nhìn và sau đó tiếp tục hợp tác với chính quyền mới.

    Việc đảng CSVN đem “bầu đoàn thê tử” đến Mỹ là để khẳng định những cam kết Việt-Mỹ sẽ được tuân thủ đầy đủ miễn là Mỹ không hậu thuẫn lật đổ chế độ cộng sản hiện nay. Mỹ (có lẽ) đã cam kết không can thiệp vào nội tình của Việt Nam, đây vấn đề mà đảng CSVN lo lắng nhất, vì thế các cuộc gặp gỡ lần này xem ra cả chủ lẫn khách đều thoải mái, hài lòng và vui vẻ. Các vấn đề mà hai bên đã thảo luận bao gồm TPP, môi trường, an ninh quốc phòng, tình hình Biển Đông, nhân quyền và tự do tôn giáo…

    Bằng mọi giá Việt Nam phải vào được khối TPP nếu không thì kinh tế Việt Nam sẽ sụp đổ. Tuy nhiên nếu vào ngay TPP lúc này cũng chết vì khối TPP kiểm soát nguồn gốc hàng hóa vì vậy Việt Nam không thể bán hàng Trung Quốc với nhãn mác “made in Vietnam”. Việt Nam rất cần thời gian và sự yểm trợ của Mỹ để thích nghi với tình hình mới. Hà Nội bắt buộc phải đi với Mỹ dù biết rằng như thế chế độ độc tài đảng trị sẽ phải chấm dứt. Chắc chắn là Mỹ không chỉ đơn phương chấp nhận mọi thứ Việt Nam yêu cầu mà không kèm theo điều kiện. Ông Phó tổng thống Mỹ Biden và cả Thượng nghị sĩ McCain đều nói rõ là họ “tin tưởng rằng Việt Nam sẽ tiến tới một nhà nước pháp trị”.

    Chúng ta đều biết rằng chỉ còn 6 tháng nữa là đến đại hội đảng 12 nhưng đảng CSVN vẫn chưa có Dự thảo cương lĩnh chính trị. Lý do của sự chậm trễ này là vì đảng CSVN chưa chắc chắn về định hướng khi chưa biết là có thỏa thuận được gì với Mỹ hay không. Sau chuyến đi Mỹ của ông Trọng về, trong một thời gian ngắn đảng CSVN sẽ sớm công bố dự thảo cương lĩnh chính trị. Vì vậy chuyến đi này rất quan trọng và đánh dấu một thay đổi lớn trong định hướng của chế độ cộng sản Việt Nam.

    4. Đảng CSVN hoàn toàn không có một hy vọng nào trong một nước Việt Nam dân chủ, nó sẽ bị xóa bỏ ngay trong cuộc bầu cử tự do đầu tiên.

    Nỗ lực xáp lại với Mỹ của đảng CSVN là một nỗ lực rất lớn, một cố gắng phi thường. Không bắt tay với Mỹ thì sẽ chết rất nhanh mà bắt tay với Mỹ thì phải thay đổi. Sự thay đổi cuối cùng sẽ là dân chủ hóa đất nước, thay thế chế độ đảng trị bằng một nhà nước pháp trị.

    Muốn hay không thì Việt Nam cũng phải thay đổi và sự thay đổi sẽ lớn, rất lớn.

    Không còn ai có thể chống lưng cho đảng CSVN ngoài Mỹ vì vậy họ phải nhân nhượng nhiều điều từ phía Mỹ. Xã hội dân sự Việt Nam nói riêng và phong trào dân chủ Việt Nam nói chung đang đứng trước những cơ hội và thuận lợi rất lớn. Lịch sử đang sang trang.

    Vấn đề quan trọng đối với phong trào dân chủ Việt Nam hiện nay đó là sự chuẩn bị. Phải có sự chuẩn bị về tinh thần, lý luận, nhân sự và nhất là một giải pháp thay thế khả thi để thuyết phục dân chúng. Những người Việt Nam yêu nước cần ủng hộ và tham gia vào các tổ chức chính trị dân chủ đứng đắn để hình thành một mặt trận dân chủ thống nhất, làm đối trọng và giải pháp thay thế cho đảng CSVN.

    Những đảng viên cộng sản có tâm và có lòng yêu nước cần phải hiểu rằng mọi sự thay đổi chỉ có thể đến từ các lực lượng chính trị bên ngoài đảng. Đảng CSVN đã quá phân hóa và thối nát để có thể tự thay đổi. Hơn nữa, tất cả những gì liên quan đến hai chữ “cộng sản” đều đã mất hết uy tín vì quá lạc hậu và lạc điệu. Đó còn là hiện thân của sự dối trá, chết chóc, mông muội, bạo lực và thù hận vì vậy nó không còn chỗ đứng trong tương lai. Hiểu được điều này để các thành phần tiến bộ trong đảng mạnh dạn và dứt khoát bắt tay với các tổ chức dân chủ đối lập để cùng nhau tạo ra sự thay đổi cho Việt Nam. Chúng tôi xin nhắc lại một nhận định quan trọng rằng một tổ chức chính trị dân chủ đối lập đơn độc hay một mình các đảng viên đảng CSVN sẽ không có đủ uy tín để tập hợp quần chúng mà cần đến cả hai. Phải là một sự kết hợp giữa một tổ chức chính trị đối lập đứng đắn với các đảng viên tiến bộ trong đảng mới có thể động viên được quần chúng và tạo ra được sự thay đổi.

    Chúng ta cần chuẩn bị và sẵn sàng để đúng hẹn với lịch sử.

    Việt Hoàng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    khach qua duong viết:
    Wishful thinking. Chắc ông này chưa sống với CS ngày nào.

    Hì hì, đã khờ khạo lại còn thích rờ mua rùa bói quẻ, ông ấy viết:

    "Tiến trình tan rã và sụp đổ của Trung Quốc có vẻ đang tăng tốc với việc thị trường chứng khoáng Trung Quốc mất hơn 3000 tỉ USD trong chưa đầy một tháng qua. Sau đó sẽ đến thị trường bất động sản, ngân hàng và cuối cùng là toàn bộ nền kinh tế. Chúng tôi cũng đã tiên liệu trước được điều này qua bài viết “Khi thiên triều sụp đổ và lịch sử sang trang” của ông Nguyễn Gia Kiểng, người lãnh đạo Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Chúng tôi cũng xin nhắc lại một ý kiến trong bài viết đó để mọi người khỏi ngộ nhận và hy vọng là Trung Quốc sẽ vỡ nợ hay sụp đổ ngay lập tức như Hy Lạp. Trung Quốc là một đế quốc vì vậy sự sụp đổ và tan rã của nó sẽ kéo dài và từ từ chứ không đến ngay một lúc như các quốc gia khác".

    Tôi mà xem bói kiểu ấy thì gặp ai tôi cũng nói "bác sẽ thành triệu phú, nhưng bạc triệu ấy sẽ không đến ngay lập tức đâu, tiền sẽ có đấy, nhưng nó sẽ kéo dài từ từ, từ kiếp này đến kiếp sau."

    Trích dẫn:
    Chuyến thăm Mỹ của Nguyễn Phú Trọng báo hiệu một sự thay đổi lớn!

    Wishful thinking. Chắc ông này chưa sống với CS ngày nào.

    " Không có Mỹ ủng hộ thì đảng CSVN sẽ sớm tiêu vong." Đúng Mỹ giúp cho Đảng CS Việt Nam tồn tại, chuyến công du của cụ Trọng mang tới lợi ích trong thấy, thế là ta được viện trợ hơn nửa tỷ đô la. Số tiền khổng lồ này (đối vớí ta) sẽ dùng để chi cho Đại hồi Đảng XII sắp tới, chứ tiền đảng phí và tiền thuế của dân thì lấy đâu cho đủ.
    Đang lo là phải thắt lưng buộc dải rút vì giá cả sẽ tăng sau mối lần đại hội Đảng thì được tin mừng Đảng được Mỹ giúp tiền để chi cho Đại hội Đảng 12. Không được Mỹ giúp thì có đến đại hội 120 thì nước mình vãn thế, dân mình vẫn nghèo khổ, có khi còn nghèo khổ hơn. Giá không có Đảng thì không có Đại hội Đảng thì dùng tiền chi cho Đại hội làm vào việc khác ích nước lợi dân hơn nhiều.
    Nói đi thì phải nói lại, mỗi lần có đại hội Đảng là có niềm vui mới, đó là nghe các cụ ấy phát biểu có khi cười vỡ bụng, chỉ chết những nhà viết truyện hài hước thôi. Nghe các cụ ấy phát biểu còn hay hơn các truyện hài hước hay hơn những truỵện hài do các cây bút hài nổi tiếng được đăng trên các báo cười. Các báo cười cứ lấy lời phát biểu của các cụ mà đăng, lại đỡ phải trả tiền nhuận bút.
    Người Mỹ thông minh nên cụ Trọng nói gì họ cũng hiểu, còn dân mình thì chẳng hiểu gì cả, muốn hỏi thì lại chẳng thấy quan chức nào trả lời. Lạ thế đấy.
    Ví dụ cụ thể cho dễ hiểu: ví dụ cụ Trong nói về nhân quyền thì người dân mình hỏi ngay "Nhân quyền gồm những quyền gì? Xin cụ giải thích".
    Hoặc "Tự do báo chí, tự do biểu tình có phải là nhân quyền không?"
    Cụ Trọng bảo giữa ta và Mỹ có khác biệt về nhân quyền, dân chủ thì người dân mình trình độ dân trí thấp nên hỏi ngay Khác ở chỗ nào? Khác như thế nào? Khác nhau thì làm sao có tiếng nói chung để hợp tác?
    Vậy thì ta nên thay đổi theo Mỹ hay Mỹ phải thay đổi theo ta thì mới có thể thành đối tác chiến lược được?" Một nước dân chủ thì người dân phải được tự do biểu tình, phải đa đảng, phải có báo chí tự do...giống như nước Mỹ.
    Điều nầy cũng có nghiã là anh nghèo muốn vươn lên thành anh giàu hay anh giều vươn xuống thành anh nghèo? Mỹ chẳng cần can thiệp bằng quân sự vì sẽ gây ra chiến tranh để rồi người mình lại giết lẫn người mình. Cuộc nội chiến nào cũng tàn khốc nhất, đau thương nhất. Người Mỹ đã mở cho ta một hướng thay đổi rồi để tránh cảnh "nồi da nấu thịt, huynh đệ tương tàn". Mỹ cứ dùng vũ khí đô la đầu tư thật nhiều rồi thành lập những khu sản xuất thật to, trả tương hậu hĩ, thu hút người lao động Việt Nam để thu hút vào đấy chẳng ai còn cần phấn đấu vào Đảng thì Đảng cứ thui chột dân dần. Rồi Mỹ mở những khu riêng như các phố người Hoa, tiền đất do người Mỹ đền bù cho nông dân chứ không để Đảng đền bù thì người dân sẵn sàng hiến đất mà chẳng có ai biểu tình chống đối đến đổ máu.
    Hỏi xem ý người dân thế nào? Nếu không hỏi người dân mà cứ độc tài quyết định thì có ngày "tức nước vỡ bờ" hiện tương "con giun xéo lắm cũng phải quằn " sẽ xẩy ra, nhẹ thì chống đối, nặng thì bạo loạn, lại thêm một cuộc chiến tranh nữa giữa dân Việt Nam và CS Việt Nam. Điều này không ai muốn . Lúc ấy thì thì người đau lòng và khó xử nhất lại là những người cầm súng, cả công an lẫn bộ đội Họ là con của nhân dân nhưng là nô lệ cho Đảng. Hãy xem những cảnh sát cơ động đàn áp người dân Văn Giang đã phải khóc và ném quả nổ không giật nụ xòe để tránh gây tổn thất cho người dân thì biết. Họ là người Viẹt Nam, trong nơi thầm kín của trái tim họ họ vẫn có dòng máu Việt. Họ cầm vũ khí của Đảng, nếu không làm tròn trách nhiệm thì bị quở trách, nhưng họ đàn áp thì là họ giết cha mẹ cô dì chú bác của họ.
    Điều này đặt ra cho các tổ chức xã hội là bên cạnh việc đấu tranh ôn hòa với chính quyền thì phải giác ngộ, phải dùng biện pháp "công tâm" (tác động vào lòng người) những người trong lực lượng vũ trang để họ hiểu phải đặt quyền lợi của đất nước, của nhân dân lên hàng đầu, chứ không thể "trung với đảng" Đảng bắt tay với Mỹ rồi, Đảng tốt rồi thì Đảng phải phục vụ nhân dân.
    Nếu như bộ đội và công an đều đình công cùng với những người lao động chiếm đại đa số trong vài ngày thì chính quyền CS sẽ sụp đổ. Việc thông tin cho các nhóm dan sự nếu biểu tình đình công thì phải tổ chức trên phạm vi toàn quốc. Cả những người đang theo dõi các mạng xã hội cũng đình công thì "Đảng ơi là Đảng".
    Những ý kiến trên đây thì chỉ là lý thuyết, quan điểm, còn thực hiện và tổ chức thì chính người Mỹ giỏi hơn ta, có kinh nghiệm hơn ta. Lại phải nhờ người Mỹ thôi. Có thể bàn thẳng với cụ Trọng được không? Nếu cụ Trọng thực lòng với dân với nước thì cụ có giải pháp khác kiểu đàn áp.
    Có thể sự kiện lịch sử chuyến thăm Mỹ của cụ sẽ được đánh giá cao, nhưng nếu cụ về nước mà quay ngoắt 180 độ thì cụ sẽ bị lịch sử lên án, con cháu họ hàng cụ cũng lên án đấy. Cụ già rồi, phải để phúc cho con cháu cháu chứ. Đừng tiếp tục gây thêm tội ác như những người tiền nhiệm.
    Tôi tin cụ Trọng biết TỰ TRỌNG.
    HOAN HÔ CỤ NGUYỄN PHÚ TRỌNG
    ĐỪNG LO CHẾ DỘ CS SỤP ĐỔ
    ĐỪNG LO ĐẢNG TỰ SÁT
    HÃY LO NƯỚC TA BỊ XÓA TÊN TRÊN BẢN ĐỒ THẾ GIỚI
    CHẾ ĐỘ CS KHÔNG TỒN TẠI QUÁ 100 NĂM
    Nguy cơ mất nước của ta đã có biểu hiện từ Hội nghị Thành Đô do kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc, bây giờ chúng đang gặm nhấm lãnh thổ ta theo kiểu con tằm ăn lá dâu. Nhiều người đã hy sinh đổ máu trong mấy cuộc chiến tranh, chỉ mong nhân dân được sống trong cảnh yên bình, dân chủ tự do, không còn cảnh bị áp bức bất công rồi nhắm mắt cũng thỏa lòng.
    Tôi tin là CỤ TRỌNG BIẾT TỰ TRỌNG, CÓ LÒNG ÁI QUỐC THƯƠNG DÂN.
    Một lần nữa HOAN HÔ CỤ NGUYỄN PHÚ TRỌNG!

    HOAN HÔ CỤ NGUYỄN PHÚ TRỌNG!
    Mở đầu cái comment này tôi muốn hô to câu trên thực lòng. Dùng trong chuyến công du Mỹ quốc, cụ Trọng có nhiều thất thố, vụng về, không giống những chính khách khác mà tôi được xem triên ti vi, nhưng tôi cho đó là những điều râu ria nhỏ nhặt, tôi chỉ chú ý vào kết quả chính mà thấy mừng, thấy vui mừng vì cái chủ trương "diễn biến hòa bình" của người Mỹ đã thắng cái chiến dịch Hồ Chi Minh lịch sử của ta. Cho nên ông Việt Hoàng nói câu sau là thừa "Mỹ sẽ không bao giờ đem quân đội can thiệp vào Việt Nam để lật đổ chế độ cộng sản." Cuối thế kỷ trước thì trong nội bộ khu vực Đông Nam Á, khối Asean đã thắng khối Đông Dương do Đảng CS có ý đồ thành lập tôi cũng đã vui mừng.
    Tôi không gọi cụ Trọng là TBT, vì rằng trong thời gian tới chắc cụ cũng chẳng thấy vui và vinh hạnh gì với cái chức vụ ấy. Có khi cụ còn muốn quên đi! ??
    Chắn chắn trong Đại hội XII tới sẽ không còn có tên ông Phùng Quang Thanh, tướng thắng trong thời chiến nhưng thua (có thể là thảm hại) trong thời bình. Đây cũng là một tín hiệu vui, có thể có liên quan tới chuyến đi Mỹ của cụ Trọng. Sự thay đổi hay chuyển đổi có tính chất lịch sử có thể là dần dần, nhưng cũng có thể là đột xuất. Như vậy cũng có thể là những người trước kia không ưa CS, thích theo Mỹ bị kết tội là phản động thì lại chính là những người thông minh, có tầm nhìn chiến lược. Ngay từ những năm 60 thế kỷ trước trong hàng ngũ sinh viên đã có những người thấy phe CS sẽ sụp đổ vì đi ngược lại quy luật tiến háo của nhân lọaị và tỏ thái độ hướng về Mỹ thì đã bị đuổi học. Hóa ra trong dân có nhiều người tài giỏi hơn ủy viên bộ chính trị.
    Nhưng có người lại bảo chính những nhà lãnh đạo CS họ tiên đoán được tình hình với câu nói nổi tiếng :"Liên xô ngày nay là Việt Nam ngày mai". Nay ánh sáng ngày mai đã lóe lên đo người MỸ, một dân tộc đa sắc tộc. Thế thì những người CS cũng "thông minh"đấy chứ!!
    Tác giả Việt Hoàng viết bài này có cái hay là đè ra được hướng hành động, thế nhưng tác giả quên lịch sử nước ta gần cả thế kỷ qua, đó là dân tộc ta
    KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG ĐỊNH ĐOẠT ĐƯỢC VẬN MỆNH CỦA NƯỚC MÌNH MÀ TOÀN BỊ YẾU TỐ NƯỚC NGOÀI CHI PHỐI.
    Nếu ta biết lựa chọn ĐÚNG thì đi theo con đường sáng, nếu ta chọn sai lầm thì đi vào hũ nút. Chọn đường đúng, đường sai và kết quả thế nào thì ai cũng thấy. Tác giả lại đề ra hướng hoạt động của các tổ chức dân sự thì lại quá xa vời và chủ quan, mới chỉ xét một phía thôi. Lịch sử rồi sẽ sang trang, nhưng cho đến giờ phút cuối cùng thì chế độ độc quyền vẫn coi việc đối phó với dân chúng là điều quan trọng bậc nhất, mà đối phó thì ngoài đàn áp ra, không có biện pháp nào khác, nhất là trong hoàn cảnh người dân đã dồn nén nỗi uất ức từ lâu. Các phương án chống biểu tình bạo loạn ở quy mô lớn sẽ được giữ đến giờ phút cuối cùng.
    Không bao giờ CS thả những tù nhân trước đay đã làm trong chính quyền miền Nam.
    Mỹ dùng sách diến biến hòa bình thì thắng Đảng ta, cứu dân ta, trước sau là xóa bỏ chế độ CS trên toàn cầu là chiến lược, đó còn dân ta thì theo tác giả "Người dân Việt Nam có câu “Đi với Trung Quốc thì mất nước, đi với Mỹ thì mất đảng nhưng thà mất nước chứ không chịu mất đảng". Chẳng hiểu đó là người dân nào? Đại đa số dân ta là không ưa Đảng CS, thì số đảng viên kể cả đảng viên quèn chẳng khác dân thường về suy nghĩ cũng chỉ chiếm 3, 5% dân số.
    Các tổ chức dân sự của ta thì quá xa lạ và quá yếu, về phía nhà cầm quyền thì "chăm lo" cho những cá nhân có ảnh hưởng của các tổ chức ấy thì quá cản thận và chu đáo. Không gì hơn là lại nhờ Mỹ. Trung quốc chi phối đến quản lý nhân sự chóp bu của ta thì người Mỹ thừa khả năng làm việc ấy và đang có đà thuận lợi. NHƯNG NHỜ NGƯỜI MỸ NHƯ THẾ NÀO? Ta có thế lợi là người Việt ở trên đất Mỹ rất nhiều và được phép hoạt động các hình thức dân chủ, đã hình thành các tổ chức có thể hỗ trợ cho các tổ chức ở trong nước. Ta không muốn nước khác can thiệp vào việc nội bộ của ta, nhưng ta đã đem quân sang can thiệp và đóng quân ở Căm bốt hàng chục năm đấy thôi.
    Người Mỹ chẳng dại gì mà đem quân can thiệp vào nước ta nhưng họ đem đô la và nhân quyền và pháp luật quốc tế vào nước ta, đêm ánh sáng dân chủ và trí tuệ và văn minh vào nước ta, đó mới là những yếu tố bền vững

    Chuyện chứng khoán TQ bốc hơi, nói thế mà không phải thế, số tiền 3200 tỷ đô la bốc hơi chỉ trong 3 tuần thì vẫn còn ít hơn số tiền đổ vào thị trường chứng khoán Trung Quốc từ 6 tháng trước đây, tại sao có chuyện chỉ trong 6 tháng mà thị trường chứng khoán cổ phiếu tăng tốc như thế, vì có bàn tay chính quyền, chẳng thế lực thù địch nào cả. Khi biết nền kinh tế bị chậm lại, nạn đầu tư địa ốc bong bóng bị bể và hệ luỵ kéo theo ngành tài chính ngân hàng và có thể động loạn xã hội, thì anh chính quyền dùng mọi phương tiện cổ võ, người người, nhà nhà chơi cổ phiếu, xưa nay đồng tiền thường để gối đầu của người dân TQ, thì này được đổ vào thị trường chứng khoán, nay thấy đủ sở hụi cứu vãn nền ngân hàng nhà nước, anh nhà nước bắt đầu rút củi từ thị trường, 3200 tỷ đô la nói là bốc hơi thì nay nằm trong tay nhà nước, các tay đầu tư ngoại quốc không có nhiều trong số 3200 tỷ đô la này, rồi để trấn an thị trường, ra luật ngăn cấm trao đổi chứng khoán, thị trường nay tương đối ổn định. Bài học, người dân TQ trắng tay, nó không khác chi chuyện ăn cướp của chính quyền CSVN sau 1975 với sự kiện đổi tiền, nhưng anh nhà nước TQ tinh vi hơn với trò thị trường chứng khoán.

    Bác Việt Hoàng lo xa, bản chất CSVN là tắc kè đổi mầu, ngày nào mà nó cho đa đảng, tự do bầu cử, thì hết còn đảng CS, và nó sẽ là đảng Lao Động và một nhân vật A hay B nào đó chẳng còn biết búa và liềm.

    Dân Việt mình trong nước an phận lắm, nên ngày ra đi của CSVN thì không đếm được, nói chuyện nó chết, nó tuyệt vọng, chỉ là viễn vông và tự sướng.

    Một ngày nọ anh Lú kia
    Anh Lú hom hem sang tận Hoa Kỳ
    Lòng dặn lòng
    Quyết nói láo và nói dối
    Rằng có chết cũng không hề nói thật
    Đừng nề ê mặt!
    Máu người dân, xương người dân
    Bao lớp người phụ nữ xông ra
    Ngăn xe ủi giày xéo quê ta
    Cho cái ngày Lú nói
    Người dân Việt chết dần
    Vì miệng Lú dối phơi phới

    Trích dẫn:
    “Người dân Việt Nam chưa bao giờ được sống trong bầu không khí dân chủ như hiện nay”. (Nguyễn Phú Trọng – TBT thẳng thắn về dân chủ với học giả Mỹ @ CSIS, Washington DC – 08/7/2015)

    Nếu thật như lời TBT nói thì mong TBT cho tổ chức bầu cử tự do. Chứ cứ như hiện nay thì Việt Nam chỉ có bầu cử tiền chế vì người dân chỉ được chọn trong số những người ĐCS đã chọn trước rồi.