Nguyễn Văn Tuấn - Tấm lòng của bác Trọng

  • Bởi Sapphire
    10/07/2015
    6 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn


    Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong chuyến thăm Hoa Kỳ. (Ảnh: Trí Dũng/TTXVN)

    Phải nói một cách khách quan là chuyến Mĩ du của bác Trọng lần này “êm thuyền xuôi mái” hơn các vị trước như các bác Triết, Khải, Phiêu, Nghị. Bác Trọng không vấp phải những “sự cố” linh tinh như các bác ấy. Những phát biểu của bác Trọng trong Oval Office và các cuộc gặp măt khác, dù chỉ là ngôn ngữ ngoại giao, làm cho nhiều người có lí do để hi vọng. Tuy nhiên, hôm nay xem qua bài diễn văn bác Trọng đọc trước CSIS (1) về người Việt trên đất Mĩ làm tôi rất … tâm tư.

    Nói về cộng đồng người Việt ở Mĩ, bác Trọng nhắn nhủ chính quyền Mĩ là nên lo lắng cho “thần dân” Việt của bác ấy. Bác nói: “Tôi mong chính quyền Hoa Kỳ quan tâm, tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc sống, công việc và học tập của người Việt Nam tại Hoa Kỳ, tạo điều kiện để họ hội nhập tốt và đóng góp tích cực cho sự phát triển của Hoa Kỳ và cho quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ.”

    Câu này nghe quen quen. Thật vậy, bác Trọng không phải là người lãnh đạo VN nói câu này lần đầu; trước bác đã có các vị khác cũng nói tương tự khi đi công cáng bên Âu châu và Úc châu. Điều này chứng tỏ rằng cái câu văn đó là sản phẩm của một người nào đó chuyên soạn diễn văn cho các bác lãnh đạo. Người đó chỉ việc cắt và dán câu văn kinh điển đó cho bất cứ ai đi thăm chính thức một nước có đông người Việt cư ngụ. Nói cách khác, nó không chỉ là câu văn sáo ngữ (rhetoric), mà còn là một câu văn vô hồn (mới có chuyện cắt và dán), chứ nó không thể hiện cái tâm thật của người viết, càng chưa chắc phản ảnh cái suy nghĩ thật của người nói.

    Nhưng công bằng mà nói, tôi nghĩ với sự hiện diện của gần 2 triệu người Việt trên nước Mĩ, bác Trọng cảm thấy cần thiết nói một câu gì đó. Một câu để chứng tỏ cho người Mĩ thấy là bác cũng là một người lãnh đạo đang hội nhập thế giới văn minh, cái thế giới thân thiện và quan tâm đến sự an sinh và lợi ích của con người (chứ không dùng con người như là một công cụ chiến tranh). Tôi nghĩ câu phát ngôn của bác Trọng ra đời trong bối cảnh đó.

    Sẽ chẳng có gì đáng bàn câu nói kinh điển đó, nếu 40 năm trước đa số người Việt định cư ở Mĩ ra đi một cách êm thắm và trật tự, và còn giữ tình cảm đẹp với nhà cầm quyền. Nhưng trong thực tế, chúng ta biết rằng đại đa số người Việt định cư ở Mĩ đã ra đi trong tình cảnh đau đớn, đau khổ, cay đắng, và đầy nước mắt. Họ mất cha, mất chồng, mất người thân, mất nhà cửa, mất tài sản, có khi mất tất cả. Họ ra đi trong bối cảnh “vĩnh biệt” quê hương.
    Thử nghe một ca khúc nổi tiếng thời thập niên 1980 thì biết:

    Sài Gòn ơi, ta có ngờ đâu rằng
    Một lần đi là một lần vĩnh biệt
    Một lần đi là mất lối quay về
    Một lần đi là mãi mãi thương đau.


    Sài Gòn ơi, ta có ngờ đâu rằng
    Một ngày qua là một ngày li biệt
    Một ngày qua là ta mất nhau rồi
    Một ngày qua là muôn kiếp chia phôi.

    Rồi họ sống sót. Một thời gian sau, bằng đôi tay tự lực cánh sinh cũng như sự bao dung của cộng đồng người Mĩ, người Việt cũng ổn định cuộc sống, lập ra những khu phố phồn thịnh như ngày nay. Người Việt ở Mĩ ngày nay đã ổn định, và đóng góp nhiều tỉ USD cho bên nhà. Đó là số tiền có thể xem là “viện trợ không hoàn lại”. Trong thời gian 40 năm qua, người Việt ở Mĩ và khắp nơi trên thế giới đã định cư và phát triển hoàn toàn chẳng có dính dáng gì với chính quyền trong nước, chứ nói gì đến “giúp đỡ” của chính quyền hiện hành. Đó là chưa kể đến lúc người Việt bỏ nước ra đi, một vị thủ tướng thời đó là Phạm Văn Đồng đã phỉ báng rằng họ là thành phần ma cố, đĩ điếm. Trớ trêu thay ngày nay bác Trọng, người trong hệ thống chính quyền đó, lại nhắn nhủ chính quyền Mĩ là nên chăm sóc cộng đồng người Việt ở Mĩ! Thật không có gì trớ trêu hơn, nếu không muốn nói là … trơ trẽn.

    Tôi tưởng tượng rằng sáng nay, mấy bác HO và tị nạn ở Quận Cam đang nhâm nhi cà phê và bàn râm ran câu phát ngôn của bác Trọng. Có lẽ họ xem đó là một câu tiếu lâm hiện đại. Đối với những người đã về VN làm việc hay kinh doanh hay nghỉ hưu, có lẽ câu đó nên là câu của ông Obama: “Tôi mong chính quyền Việt Nam quan tâm, tạo điều kiện thuận lợi cho các người Mĩ gốc Việt có một cuộc sống an bình, làm việc và kinh doanh, để họ đóng góp tích cực cho sự mối bang giao giữa Hoa Kì và Việt Nam.” Dĩ nhiên, tôi chỉ nói đùa, chứ ông Obama đâu có nói theo kiểu… hối lộ như thế.

    Thật ra, tôi nghĩ câu nhắn nhủ đó không cần thiết. Thứ nhất, đó là một câu phát biểu mang tính nhờ vả, hối lộ. Nó cũng giống như cách nói gửi gắm: này, chúng nó là thần dân của tôi đấy nhé, các anh nhớ quan tâm chăm sóc chúng nó dùm tôi. Nó cũng giống như quan lớn gửi gấm con cháu cho một cơ quan khác dưới quyền. Thành ra, đó cũng là cách nói của một kẻ có quyền cao chức trọng nói với kẻ có quyền thế thấp hơn, và như thế là trịch thượng. Thứ hai là nó không thích hợp, bởi vì ở Mĩ, nơi các thiết chế pháp lí khá hoàn chỉnh, nơi mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, nơi có chế độ an sinh đàng hoàng, thì chuyện gửi gấm chỉ làm cho người Mĩ khó chịu, nếu không muốn nói là mỉm cười. Mang cái tư duy Việt Nam (gửi gấm) sang một xã hội văn minh rất ư là không thích hợp, và hành động đó nói lên rằng thời gian hội nhập hình như chưa đủ.

    Lần sau, tôi đề nghị các vị lãnh đạo đi công cáng ở nước ngoài, và nếu họ muốn nói câu gì đó đến người Việt ở địa phương, họ nên tự mình viết ra, chứ không nên để cho những người soạn diễn văn chuyên nghiệp chấp bút (vì họ chỉ là những cái máy viết, mà cái máy thì nó không hay và vô hồn). Tôi thử tưởng tượng mình là bác Trọng, và đang công cáng bên Mĩ, tôi sẽ viết gì cho đồng hương bên đó. Có lẽ tôi sẽ viết: “Nhân danh là một người Việt, tôi muốn chân thành gửi đến tất cả đồng hương người Việt trên đất Mĩ lời chúc sức khoẻ. Tôi biết và hiểu rằng một số trong các bạn vẫn còn bị quá khứ chi phối đến tình cảm của các bạn dành cho Việt Nam. Tôi không kêu gọi các bạn quên đi quá khứ đau buồn, tôi chỉ mong muốn các bạn hãy bỏ quá khứ sau lưng, và cùng chúng tôi ở trong nước chung tay bảo vệ và xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, tự do, dân chủ, và bác ái. Tôi cũng hi vọng các bạn đóng vai trò cầu nối cho mối bang giao Việt – Mĩ đang càng ngày càng tốt đẹp.” Các bạn đọc những rhetoric đó thấy thuyết phục chưa?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Cùng bạn Tuấn.
    Tôi thử tưởng tượng mình là bác Trọng, và đang công cáng bên Mĩ, tôi sẽ viết gì cho đồng hương bên đó. Có lẽ tôi sẽ viết: “Nhân danh là một người Việt, tôi muốn chân thành gửi đến tất cả đồng hương người Việt trên đất Mĩ lời chúc sức khoẻ. Tôi biết và hiểu rằng một số trong các bạn vẫn còn bị quá khứ chi phối đến tình cảm của các bạn dành cho Việt Nam. Tôi không kêu gọi các bạn quên đi quá khứ đau buồn, tôi chỉ mong muốn các bạn hãy bỏ quá khứ sau lưng, và cùng chúng tôi ở trong nước chung tay bảo vệ và xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, tự do, dân chủ, và bác ái. Tôi cũng hi vọng các bạn đóng vai trò cầu nối cho mối bang giao Việt – Mĩ đang càng ngày càng tốt đẹp.” Các bạn đọc những rhetoric đó thấy thuyết phục chưa? - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150710/nguyen-van-tuan-tam-long-cua-ba...
    Đúng là Sáo Ngữ coi như có cố gắng Viết nhưng không có hồn,chỉ nội câu nầy :
    "tôi chỉ mong muốn các bạn hãy bỏ quá khứ sau lưng, và cùng chúng tôi ở trong nước chung tay bảo vệ và xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, tự do, dân chủ, và bác ái. Tôi cũng hi vọng các bạn đóng vai trò cầu nối cho mối bang giao Việt – Mĩ đang càng ngày càng tốt đẹp.” Các bạn đọc những rhetoric đó thấy thuyết phục chưa? "
    ** Qúa khứ đã trên 40 năm qua cũng đủ là một thời gian dài để tạm quên và nhìn về trước mặt ? có điều cái quyền hôm nay không nằm trong tay chúng tôi đâu nha Bạn Tuấn ? thứ nhất là nhà cầm quyền cs tại VN nên cư xử cho đúng nghĩa đối với người dân trong nước vì Họ chính là dân Việt Nam cong lưng kéo cày đóng thuế để nuôi mập cái đảng cs ăn trên ngồi trước, trong khi chúng tôi có vào nước thì cũng chỉ được đối đải như một kẻ ngoại lai lắm tiền, những Con Bò Lắm sữa mà cán bộ đảng viên phải tìm đủ mọi cách để Vắt cho Cạn Kiệt.
    Bạn Tuấn muốn chúng tôi đóng vai trò cầu nối cho mối bang giao Việt-Mỹ tức là làm những Sứ Giả không công cho cs tại Việt Nam lừa dối,kêu gọi người nước ngoài ( nhất là công dân Hoa Kỳ ) mang tiền của, vác xác vào nước cho cán bộ tại địa phương, nếu không Vắt cho hết sữa,thì cũng mang đì Xẻ Thịt Phơi Khô hay sao ? bao nhiêu năm qua các cấp lãnh đạo cao như Thủ Tướng, Chủ Tịch Nước, đại sứ cs VN tại Hoa Kỳ đã lớn tiếng Mời gọi " công dân Mỹ vào nước kinh doanh đầu tư cùng có lợi, tiếp tay nhà nuớc cs " Xóa Đói Giảm Nghèo " Ông Dũng tuyên bố trước báo chí quốc tế là nhà đầu tư công dân Hoa Kỳ sẽ được chính phủ bảo đảm Họ sẽ được đối xử bình đẳng,được luật pháp bảo vệ cho tài sản của Họ, được hưởng các quyền như công dân VN sinh sống trong nước v.v.
    Thế nhưng thử nhìn xem thực tế ra sao ? nhà đầu tư công dân Hoa Kỳ đã đến địa phương RG- Kiên Giang từ những năm 1997 - 2015 đã trên 18 năm qua đả bị Trù dập tinh vi, cái Hiệp Định Thương Mại song phương Việt- Mỹ đã bị vất vào sọt rác, nào là kỳ thị, phân biệt đối xử, luật Rừng treo giò các dự án đầu tư ( chỉ vì lo không nổi cái phong bì cho các thủ tục đầu tiên ) nên kết qủa là vậy đó.
    Bạn Tuấn không tin sự việc là vậy ? thử hỏi 2 phóng viên báo công an TP. là Phạm Minh và Hà Gia Minh về kết qủa điều tra của Họ từ những năm 2004 " những sai phạm của lãnh đạo RG-KG " sau đó thì bí thư tỉnh ủy Trương Quốc Tuấn và CT/UBND/KG Bùi Ngọc Sương đã thỏa thuận giá cả cùng TBT. báo công an nên nhận chìm và sau đó thì ĐC CT/UBND/KG đã không cho Đội thi hành án dân sự thi hành bản án 120/2006/TPT/TANDTC/TP.HCM đã hiệu lực pháp lý trên 9 năm vẩn bị Treo Giò. Chấp hành viên chỉ gửi công văn số 51/THADS/KG/2006 để thu 2,500 USD tương đương 40 triệu.
    Luật Khiếu Nại và Tố Cáo theo Thủ Tướng Dũng là nhà nước csVN cho phép nhà đầu ttư công dân Hoa Kỳ được sử dụng, thế nhưng Đơn Khiếu Nại và Tố Cáo Chỉ vào Sọt Rác trên 10 năm trôi qua.
    Tinh thần Hiệp Định Thương Mại Song Phương Việt- Mỹ quy định tại chương VI,điều 7 " tất cả các quyết định hành chánh bất công gây thiệt hại có liên quan đến quyền lợi của nhà đầu tư công dân Hoa Kỳ, thì công dân Hoa Kỳ có quyền khiếu nại và các cơ quan " Nhận Đơn Khiếu Nại và Tố cáo phải trong thời gian Luật Cho Phép phải có Văn bản Trả Lời " phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Tổng Thanh Tra Huỳnh Phong Tranh cũng đã xác định điều nầy tại trang web Thủ Tướng Dũng. Thế nhưng cũng chỉ là những văn bản " đăng tải với mục tiêu Ru Ngũ, dụ dổ những công dân Hoa Kỳ thiếu thông tin, nhẹ dạ mang tiền vào nước tìm Đường Khai Phá Sản mà thôi ".
    QĐ số 264/2004/ CT/UBND/TX.RG đã thu hủy QSDĐ của công dân có liên quan đến đầu tư của công dân Hoa Kỳ tại địa chỉ " 118 đường Nguyễn Bỉnh Khiêm.Kiên Giang-VN " sai phạm nầy là bắt nguồn cho tất cả và đã được 2 phóng viên Báo Công An TP.HCM xác nhận từ năm 2004, đồng thời chính cá nhân bí thư tỉnh ủy Kiên Giang đã hứa là sẽ Khắc phục mọi hậu qủa trong thời gian sớm nhất. Văn phòng thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng có công văn chỉ đạo CT/UBND/KG Giãi quyết dứt điểm và Báo Cáo VPCP từ năm 2006, đến nay đã là 2015, với 9 năm thời gian qua sẽ được giãi thích thế nào ? hành động của Thi Hành án dân sự, Thanh Tra, Ban Kiểm Tra tỉnh ủy, Ban nội chính, các Đại biểu QH, Ban pháp chế HĐND đều đã tiếp xúc qua nhưng vẩn cho vụ việc vào Sọt Rác.
    Theo Bạn Tuấn và mọi người hiểu biết về luật nên cho chúng tôi lời khuyên như thế nào ?

    Phản hồi: 

    "Các bạn đọc những rhetoric đó thấy thuyết phục chưa?".

    Chưa, bác Tuấn à !
    Đã gọi là "rhetoric", là ngôn ngữ cuả mấy cha chính khách dùng để "mị dân" thì có bóng bẩy, văn hoa cách mấy cũng... không thuyết phục!

    Không đồng ý với bác nếu như bác nói thay Trọng: "Tôi biết và hiểu rằng một số trong các bạn vẫn còn bị quá khứ chi phối đến tình cảm của các bạn dành cho Việt Nam. "

    Ơ hay - nhìn thấy cảnh văn hoá, giáo dục suy đồi, nhân tâm hỗn loạn, xã hội vô pháp, vô luân... ,( đi ra nước ngoài thì trôm cắp, bán dâm... Ở trong nước thì cướp , giết , hiếp, đối nhân, xử thế mất hết cả tính người ...) - NHỤC LÂY thì có, chứ mắc mớ gì đến QUÁ KHỨ (đau buồn) chi phối hả bác?

    Phản hồi: 

    [quote="Trọng lú"]“Tôi mong chính quyền Hoa Kì quan tâm, tạo điều kiện thuận lợi cho các người Mĩ gốc Việt có một cuộc sống an bình, làm việc và kinh doanh, để họ đóng góp tích cực cho sự mối bang giao giữa Hoa Kì và Việt Nam[/quote]

    Câu trên còn có một ý khác. Đó là nước Mỹ chưa hề "quan tâm" hay quan tâm không đủ mức, chưa hề/ hay đã có nhưng còn thiếu sót/ tạo điều kiện thuận lợi cho các người Mĩ gốc Việt có một cuộc sống an bình, làm việc và kinh doanh, để họ đóng góp tích cực cho sự mối bang giao giữa Hoa Kì và Việt.
    Con người chỉ mong có, những gì chưa có, Đã có rồi thì không mong nữa. Mong như cụ Tổng khác nào chửi cq Mỹ , biểu lộ tính vô ơn.

    Nguyễn Jung

    Người viết diễn văn đã lú, Cụ Tổng đọc như Vẹt, không chịu "động não" chỉ tổ làm trò hề cho thiên hạ cười khinh lãnh đạo nước CHXHCNVN

    Phản hồi: 

    Vâng, bài nói chuyện giả tưởng của GS Tuấn, nghe cũng được lắm, chỉ cần xoá chữ "dân chủ" đi thôi (để tránh bị bắt bẻ này nọ):

    “Nhân danh là một người Việt, tôi muốn chân thành gửi đến tất cả đồng hương người Việt trên đất Mĩ lời chúc sức khoẻ... Tôi không kêu gọi các bạn quên đi quá khứ đau buồn, tôi chỉ mong muốn các bạn hãy bỏ quá khứ sau lưng, và cùng chúng tôi ở trong nước chung tay bảo vệ và xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, tự do, dân chủ, và bác ái....”



    Trên đó là bài nói chuyện thuộc loại "plan A". Nếu nó chưa đủ gây ấn tượng trong cộng động người Việt ở Mỹ thì xài bài nói "plan B" này:

    "Nhân danh là một người Việt, tôi muốn chân thành gửi đến tất cả đồng hương người Việt trên đất Mĩ lời chúc sức khoẻ. Tôi xin minh xác rằng các bạn không phải là thành phần ma cố, đĩ điếm...."

    Phản hồi: 

    Có lẽ chính phủ Việt Nam nên mời GS Nguễn Văn Tuấn về làm cố vấn cho các nhà lãnh đạo để GS giáo huấn cho cách ăn nói ngoại giao khi đi xứ người. Nếu không mời được về hẳn thì nên mời GS Tuấn làm cố vấn thời vụ mỗi khi các nhà lãnh đạo đi xứ để biết cách ngoại giao.
    GS Tuấn ở nước ngoài, bác có nắm được tình hình ở nước ngoài có 3 loại người Việt không?
    - Một loại tôn thờ hoài niệm cờ vàng và có 3 gạch đỏ (thường gọi là cờ vàng)
    - Loại tôn thờ cờ đỏ (cờ đỏ sao vàng), cả hai lá cờ này đều có mầu đỏ và mầu vàng, thế nhưng tùy con mắt của người Việt phe này hay phe kia mà có khi sắc đỏ thì tươi, sắc đỏ thì là màu máu.
    - Còn loaị người Việt thứ ba thì không thấy ai nhắc tới, đó là người Việt thuần Việt, chỉ biết giúp đỡ những người đồng hương cùng dòng máu và cùng tổ tiên mình. Họ yên phận làm ăn, tôn trọng luật pháp nước sở tại, giữ cốt cách và danh dự người Việt được giáo dục những điều ngày xưa.
    Loại người thứ ba này có nét giống người Thụy Sĩ ở thái độ trung lập. Ở trong nước thì anh không ở phe này thì phải ở phe kia, guồng máy chiến tranh hận thù giai cấp cuốn anh vào cái guồng chung, muốn tránh xa khỏi quỹ đạo đó cũng không được. Ở Mỹ thì khác, chính quyền để cho người ta yên phận làm ăn lương thiên.
    Đối với loại người Việt thứ ba thì họ quan tâm đến tình hình lũ lụt, thiên tai ở trong nước chứ chẳng mấy khi họ quan tâm tới bác Trọng hay bác Khinh.
    Sa trường danh lợi vinh liền nhục
    Vào trận trần ai khóc lộn cười.
    (Nguyễn Công Trrứ)

    Phản hồi: 

    Hi hi, rất thú vị. Bản gốc của bác NVTuấn có đoạn cuối là:
    Nhân danh là một người Việt, tôi muốn chân thành gửi đến tất cả đồng hương người Việt trên đất Mĩ lời chúc sức khoẻ. Tôi biết và hiểu rằng một số trong các bạn vẫn còn bị quá khứ chi phối đến tình cảm của các bạn dành cho Việt Nam ngày nay. Tôi không kêu gọi các bạn quên đi quá khứ đau buồn, tôi chỉ mong muốn các bạn hãy bỏ quá khứ sau lưng, và cùng chúng tôi ở trong nước chung tay bảo vệ và xây dựng một nước Việt Nam hùng cường, tự do, dân chủ, và bác ái. Tôi cũng hi vọng các bạn đóng vai trò cầu nối tích cực cho mối bang giao Việt – Mĩ đang càng ngày càng tốt đẹp.
    Tôi muốn lặp lại câu Kiều mà ông Biden đã nói với tôi (nhưng thiết nghĩ giữa người Việt với nhau, câu đó không cần thiết), nhưng tôi muốn nói với các bạn rằng các bạn và tôi đang ở ngay một thời điểm lịch sử, khởi đầu cho cuộc hành trình vì một Việt Nam tươi sáng. Tôi chân thành kính mời các bạn cùng tôi tham dự vào cuộc hành trình lịch sử này
    .”

    Bác Tuấn vào vai bác Trọng rất được nhưng chưa đạt. Câu cuối của bác có thể nói là hay, rất được lòng dân. Nhưng chính câu đó chưa đạt vì ... thiếu tính đảng. Đảng ở đâu? Phải có đảng chứ. Hihi.