Huỳnh Thục Vy - Vài suy nghĩ từ chuyện hôn nhân đồng giới

  • Bởi Admin
    11/07/2015
    17 phản hồi

    Huỳnh Thục Vy


    Biểu tượng cầu vồng.

    Những ngày gần đây, thế giới mạng xôn xao vì việc Thượng Viện Hoa Kỳ đã thông qua luật chấp nhận Hôn nhân đồng tính. Động thái này ở Hoa Kỳ đã tác động đến nhiều cộng đồng trên khắp thế giới, trong đó có Việt Nam. Hôm nay người viết xin nhấn mạnh nhu cầu phân biệt rõ ràng nhất có thể vài khái niệm sau đây để những cuộc tranh luận về vấn đề này không đi vào nguỵ biện:

    1/ Đạo đức và Luân lý

    Hai khái niệm này không phải là MỘT, như người nhiều người vẫn nghĩ. Chúng đều được dùng để chỉ các quy tắc hành xử của con người dựa trên sự phân biệt đúng/sai, nhưng ngoại diên lẫn nội hàm của chúng hoàn toàn khác biệt. Đạo đức mang tính nhân loại phổ quát dựa trên “common sense”, bền vững theo thời gian và không gian, được chấp nhận bởi hầu như tất cả loài người. Còn Luân lý thì thay đổi theo văn hoá, tôn giáo và thời đại. Sau đây là vài ví dụ. Nói đến lòng Nhân ái, hầu như tất cả mọi người bình thường, vượt qua mọi biên giới quốc gia, tôn giáo, và thời đại lịch sử, đều chấp nhận đó là đức tính tốt đẹp của con người, vì đó chính là đạo đức. Nói đến “tam tòng tứ đức” ta nghĩ ngay đến chuẩn mực cho nữ giới Á Đông thời xưa; thời đại ngày nay, người ta không chấp nhận điều này nữa; thứ quy tắc thay đổi theo thời gian đó chính là Luân lý. Thời các bộ tộc dã man hoặc bán khai, loạn luân được chấp nhận bình thường, nhưng trong thế giới văn minh hôm nay, đó điều đáng ghê tởm. Như thế, chúng ta mới thấy được sự đúng sai về luân lý là vô cùng tương đối.

    Nhiều người Công giáo cho rằng việc luật hoá chấp nhận Hôn nhân đồng tính là trái với Luân lý. Xin thưa, đó là Luân lý của riêng người Công giáo. Chúng ta chỉ có thể dùng luân lý của tôn giáo mình để răn dạy người trong đạo mình, còn khi đưa ra những phát biểu mang tính quốc gia hoặc quốc tế, chúng ta không thể cố chấp vào luân lý tôn giáo. Vì sao như thế? Thế giới đa dạng, chứa nhiều nền văn hoá, nhiều tôn giáo khác biệt, vì thế cũng có nhiều hệ thống luân lý khác nhau, mà đôi khi phủ nhận nhau. Nếu chúng ta cố chấp vào luân lý của mình và cho rằng chỉ có nó mới là tốt đẹp, duy nhất đúng và cần áp dụng phổ quát khắp nhân loại; thì mặc nhiên chúng ta sẽ đẩy mình đến chỗ bất dung tôn giáo. Và kiểu bất dung tôn giáo này sẽ đẩy đến nhiều hệ luỵ khủng khiếp như nó đã từng xảy ra trong lịch sử và vẫn đang từng ngày dày xéo nhân loại trong những góc xa xôi của thế giới ngày nay.

    Khi nói đến Luân lý, chúng ta ngay lập tức phải đặt cho nó giới hạn văn hoá, tôn giáo và thời đại; vì vậy, không có lý do gì để chúng ta đưa nó lên tầm vóc quốc gia hay nhân loại. Cần nhận thức rằng, những giá trị chúng ta tin và tuân thủ là những điều của riêng lương tâm mình và của cộng đồng tôn giáo mà mình đang góp mặt, chứ không phải là giá trị chung cần tất cả mọi người tuân thủ. Trong các lễ nghi tôn giáo và sinh hoạt của cộng đồng tôn giáo, chúng ta có thể mang các chuẩn mực luân lý tôn giáo ra để nói với nhau. Nhưng khi tham gia đời sống xã hội rộng lớn hơn, chúng ta phải để chỗ cho đạo đức phổ quát, cho tiếng nói bao dung được phát ra. Thật nguy hiểm nếu một người mang vai trò xã hội hoặc trọng trách quốc gia lại đi tuyên xưng niềm tin luân lý của mình trong một không gian chính trị xã hội chứa nhiều hệ thống luân lý khác biệt. Ví dụ, với tư cách cá nhân, một ông Tổng thống có thể nói về niềm tin luân lý của mình trong nhà thờ, nhà chùa…; nhưng với tư cách một nguyên thủ quốc gia, ông không nên cổ xuý cho bất cứ giá trị tôn giáo, văn hoá hay sắc tộc nào vì ông không quyền được đứng trên cái nền móng luân lý riêng khi thực hiện một nhiệm vụ chung. Một nguyên thủ mà lại muốn áp đặt luân lý tôn giáo của mình toàn khắp đất nước thì cái mà ông ta đạt được không gì hơn ngoài sự tan vỡ hoàn toàn các lực lượng gắn kết quốc gia.

    Nhiều người trong chúng ta dường như luôn nhập nhằng giữa con người cá nhân và con người cộng đồng, giữa luân lý cá nhân và đạo đức phổ quát. Chúng ta có thể tin và luôn tâm niệm rằng Hôn nhân là thiết chế do Thiên Chúa tạo dựng, nhưng chúng ta không có quyền đứng trong không gian chính trị xã hội đa nguyên để khẳng định nó; vì khi bạn bắt xã hội, nhà nước và luật pháp phải thể hiện luân lý của mình, thì ta phải đặt những hệ thống luân lý khác ở đâu? Một người Tây Tạng, Bhutan hay Nepal sẽ không thể nào hiểu được tại sao Hôn nhân lại là một định chế của Thiên Chúa, vì rõ ràng họ đã lấy nhau, sinh con đẻ cái hàng ngàn năm nay mà không hề tin có sự tồn tại hay nhận thấy sự can thiệp của Thiên Chúa. Cũng tương tự như vậy, một người châu Âu Tin Lành hay Công giáo không thể nào chấp nhận được niềm tin của người Phật giáo rằng sau khi bạn chết bạn sẽ đầu thai trong một kiếp sống mới. Khi đặt mình vào vị trí của những người khác tôn giáo, chúng ta mới thấy rõ sự vô lý của việc áp đặt luân lý. Rõ ràng, để con người sống chung trong thịnh vượng, tiến bộ và giảm thiểu mâu thuẫn, phải khoan dung tôn giáo. Khoan dung không phải là không ghét bỏ, mà là không khẳng định luân lý của mình mang tính duy nhất đúng trong không gian công cộng. Với tư cách cá nhân, chúng ta có quyền tuyên xưng niềm tin của mình nơi công cộng, nhưng không có quyền buộc không gian công cộng phải mang dáng dấp luân lý của mình.

    2/ Luật pháp và Luân lý

    Như đã nói ở trên, thế giới tồn tại nhiều nền văn hoá và tôn giáo, do đó, có nhiều hệ thống luân lý khác nhau. Sự khác biệt này cũng tương tự trong một quốc gia. Bởi vậy, con người văn minh không chọn cách bất cứ chuẩn mực luân lý nào làm nền móng cho sự chung sống cộng đồng; vì điều này sẽ dẫn đến những va chạm và thậm chí là sự đổ máu không có hồi kết. Chủ nghĩa tự do, hệ thống dân chủ và nền pháp trị cho thấy sự nhận thức sâu sắc về điều đó; vì vậy luật pháp quốc gia mới là chuẩn mực chung cho mọi người trong quốc gia. Luật pháp không hoàn hảo, cũng như bất cứ sản phẩm nào của con người (kể cả Luân lý), nhưng ít nhất nó tạo điều kiện cho sự chung sống hoà bình và bao dung, vì nó được đặt trên nền tảng đạo đức nhân loại phổ quát chứ không phải một hệ thống luân lý riêng biệt nào. Mỗi người có quyền giữ niềm tin tôn giáo của mình, nhưng các vấn đề quốc gia và sự hợp tác dân sự phải được đặt trên một bình diện có thể bao dung mọi tôn giáo, văn hoá và lợi ích, đó là luật pháp.

    Con người phải chung sống và hợp tác để thăng tiến, nhưng lại quá khác biệt về văn hoá và tôn giáo; bởi vậy, tất cả sẽ đi đến ngõ cụt của sự tan vỡ nếu để luân lý của bất cứ văn hoá hay tôn giáo nào chiếm thế thượng phong. Luật pháp trong một nền pháp trị công minh là trọng tài để điều hoà các mâu thuẫn tôn giáo, va chạm văn hoá, và sự sai khác về quyền lợi của các cộng đồng người. Khi nói đến luật pháp, chúng ta không xem xét nó có phù hợp với luân lý mà chúng ta đang nắm giữ hay không, mà là, nó có bảo vệ cho tự do cá nhân hay không. Nhà nước và luật pháp không đại diện cho bất cứ ai, bất cứ cộng đồng nào để phán xét đúng sai về luân lý, công việc của nó là tạo ra rào cản hợp lý để bảo vệ tự do cá nhân khỏi sự đàn áp của tập thể. Nguyên tắc của dân chủ là đa số nhưng bản chất của nó sẽ bị tha hoá nếu nó không bảo vệ được quyền của thiểu số.

    Đối với một vài tôn giáo, chuyện đồng tính luyến ái và hôn nhân đồng giới là không chấp nhận được, nhưng đó là chuyện của luân lý tôn giáo. Nhà nước không dùng luân lý mà dùng luật pháp; mà đối với luật pháp, vấn đề đồng tính luyến ái, cũng tương tự như việc uống rượu và hút thuốc. Nhà nước của đa số không có quyền cấm, không phải vì nó tốt đẹp và có lợi ích; mà chỉ bởi, nếu chúng ta ủng hộ để Nhà nước được trao quyền phán xét cái gì tốt/xấu để cho phép/ không cho phép thiểu số làm/không làm, nghĩa là các công dân tự do đang nỗ lực để đẩy lùi nền dân chủ tự do. Nhà nước không có quyền tước bỏ tự do cá nhân nhân danh điều tốt cho chính người ấy, vì nếu hôm nay nhà nước làm được như thế, việc cấm đoán sẽ không dừng lại ở đó. Chúng ta có thể cho rằng: cho phép hôn nhân đồng giới là tự do quá trớn, là không tốt, nhưng đến một lúc nào đó, một nhà nước độc tài xuất hiện sẽ ném chính câu đó vào mặt chúng ta.

    Thứ nữa, nếu chúng ta nghĩ rằng, điều gì trái với luân lý cần bị cấm, thì xin hỏi, ai là kẻ được trao cho cái quyền phán xét đúng/sai đó? Nhà nước, nhà thờ hay nhà chùa? Khi nhà nước giữ thêm vai trò phán xét luân lý, nó đích thị là nhà nước thần quyền mà lịch sử đã lên án và loại bỏ trên phần lớn bề mặt địa cầu. Nhà nước kết hợp thế - thần quyền của Iran áp dụng luật Hồi giáo trên đất nước họ, cho phép luật pháp được giải thích dưới cái nhìn luân lý Hồi giáo, đã khiến Iran trở thành cái ổ khủng bố Nhân quyền khét tiếng. Nhìn lại quá khứ châu Âu thời trung cổ, khi Nhà thờ và Nhà nước là một khối thực thể cộng sinh, khi đó Nhà thờ có quyền phán xét cái gì đúng/sai, họ đại diện Thiên Chúa để trở thành người giữ độc quyền chân lý, họ can thiệp vào vai trò quản lý xã hội của Nhà nước, điều đó khiến lịch sử châu Âu đầy những trang đẫm máu với toà án dị giáo và chiến tranh tôn giáo. Ngày nay, Miến Điện với Phật giáo gần như quốc giáo, các tăng lữ Phật giáo được chính quyền quân phiệt hỗ trợ đã thể hiện sự bất dung của họ đối với cộng đồng Hồi giáo, một số tăng lữ còn đẩy sự bất dung thành những tuyên bố mang tính kích động bạo lực, điều này đã đẩy hàng ngàn người Hồi giáo ra biển tìm nơi dung thân. Chúng ta có biết rằng để thế giới có diện mạo như hôm nay, nhiều thế hệ con người đã đổ máu để đấu tranh cho tinh thần khoan dung tôn giáo và Nhà nước thế tục? Bởi vậy, xin đừng lấy luân lý tôn giáo mà phán xét luật pháp, đơn giản luật pháp và luân lý không cùng chung vai trò xã hội.

    Tạm kết

    Nền dân chủ có những khiếm khuyết, luật pháp tự do có những bất toàn, nhưng đó là điều phải chấp nhận, vì nếu không dựa vào chúng thì chúng ta dựa vào đâu để xây dựng một đất nước tự do và thịnh vượng. Có con đường nào khác sao? Cuộc tranh luận về luật hôn nhân đồng tính cho thấy không ít những lỗ hổng về tư tưởng của người Việt chúng ta khi mà chúng ta tự cho mình là người đấu tranh cho tự do và nhân quyền. Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ lâu đời, dù Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ nói gì, phản đối như thế nào, đó hoàn toàn là quyền tự do ngôn luận của họ, không ảnh hưởng đến chính sách và luật pháp nước này. Trong khi đó, Toà án tối cao Hoa Kỳ mới là thành trì bảo vệ một Hiến pháp tôn trọng nhân quyền, bảo vệ tự do cá nhân và giới hạn quyền lực Nhà nước. Tôi treo cờ sáu màu cầu vồng trên facebook của mình không phải vì tôi cho rằng hai người đồng giới yêu nhau và kết hôn là tốt đẹp, mà vì tôi tin rằng luật pháp có trách nhiệm bảo vệ tự do cá nhân cho người thiểu số. Và những ai cho rằng tự do cá nhân cần bị kiềm chế để không trở nên thái quá, xin thận trọng, vì lý luận này không khác những luận điệu của chính quyền độc tài mà chúng ta đang chán ghét.

    Huỳnh Thục Vy
    Buôn Hồ, 3/7/2015

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    lâu lám mới có dịp đọc nhờ net, làm thế này dễ đọc hơn, vì mở rộng màn hình, chứ chữ nhỏ như trước thì đọc một tí đã mỏi mắt, khó đọc lám. thế nhưng về cach bố trí thì trước hay hơn. để thế này đọc được nhiều bài hơn. bài này đưa ra chuỵẹn lạ quá. lại tháy nhièu còm sao chỉ chú ý đếm một người nhiều ten nào đáy? vì lý do gì thé? bài của người hay hay hoặc dở ẹc ? sao không tháy ai nêu ý kiến gì mà cứ chỉ muốn biết đó là ai? biét để làm gì? lại có ý kiến bảo ràng ông biết, tôi biết ban bbt biét và cả công an cũng biết. thời buổi ngày nay thì chảng có cái gì dáu được. thé thì người đó la tôi đáy, cong an đén làm viẹc với tôi đi. còn ý liến gi nữa không?

    Trích (NVHN):
    Năm 2013, Toà Án Tối Cao Ấn tuyên bố áp dụng điều 337 phạt những hành vi "thú dâm" và đồng tính lên tới 10 năm tù giam. Và lãnh đạo giáo hội Hindu phát biểu : "Đây là quyết định đúng đắn- ĐTLA chống lại văn minh Ấn Độ".

    Mấy ông chính khách Ấn và mấy ông đạo sĩ Hindu này đúng là đạo đức giả, 95% các ông ấy đều đúng bàn tay để táy máy cái của nợ, còn 5% kia thì nói họ không bao giờ làm chuyện ấy, nhưng họ có tính hay nói xạo. Bàn tay hay của nợ của người nào đó thì là chuyện của họ, cớ gì phải thắc mắc đến điều ấy. Hô hô hô!

    Tôi thích bài này vì được đọc những còm hay đáo để. Thế mà sao sau hơn 15 giờ rồi mà chưa thấy còm mới. Chán hôn nhân đồng tính rồi hay sao? Chắc là chờ cô Thục Vi lên tiếng nữa hay sao? Có người đoán là cô ta nghĩ thầm :" Mình cứ viết thế này để cho thiên hạ tha hồ bàn tán"... cũng nên.
    Cũng qua những còm mới thấy nhiều người hiểu nhiều biết rộng rộng quá, lại biết cả đàn ông cũng có "âm hộ". Khách BAN THÊM viết: "Người Việt dùng chữ "kê dâm" để chỉ việc làm tình của hai người đàn ông khi họ dùng dương vật để "giao cấu" với âm hộ của nhau."
    Ô! Chuyện lạ thế kỷ đàn ông có âm hộ. Phải đi hỏi bác sĩ nào đây?
    Lại còn có người không chú ý đén nội dung bài viết hay nội dung òm mà tìm lai lịch người cò, TPP viêt: "ông tuan344,ông biết, tui biết, nhiều người khác biết ai là ai sau muôn ngàn cái nick ấy ".
    Cả tôi cũng biết, BBT Dân luân biết, công an mạng biết. Thế là người đó (ai) nổi tiếng đấy. Ngày trước Bác Hồ có trên 170 cái nick name mà chẳng thấy ai bàn tới. Sau này cụ Nguyễn Văn Linh viết lấy nick là NVL thì có người lại bảo là đó là NÓI VỚI L.
    Chẳng cái gì giấu được mãi, rồi cũng có ngày lộ hết và gây sốc, hơn cả lộ Hội nghị Thành Đô. Phải có những bộ óc thông minh tuyệt với mới bàn được vấn đề này, vì nó liên quan đến cái quý nhát của con người để bảo tồn nòi giống. Phải có những tỷ phú thời gian và bộ óc cực ký tinh mới đoán được tên nhiều người chỉ là một người. Vậy tên đó chính là gì?
    Sao lâu lắm không thấy tên các nữ thần bình luận quen thuộc trước kia nhỉ? Hay là cũng chán bàn phím rồi? Dân luận không còn hấp dẫn nữa hay sao? Phải có nhiều bài như bào này thì mới hấp dẫn. Thế mà có nhiều người lại bảo "vô duyên" mới "vô duyên" làm sao. Mọi người lên tiếng đi cho vui. Đọc mấy bài chính trị Mỹ với Mẽo chán quá. Chuyện ấy đã "có Đảng và nhà nước lo". Chúng ta cứ lo cái chuyện "vui duyên đồng tính không quên "nhiệm vụ" này này. Thế mới là trí thức chứ.

    Có bài này hay lắm, tôi muốn bàn nhưng khó quá, mình chưa đủ trình độ. Phải là người hiểu nhiều biết rộng mới bàn được. Đó là bài ở ngay trên Dân luận này: "Hoài Vũ - Mấu chốt của giải pháp vấn đề nhân quyền ở Việt Nam là gì?"

    Hung Vu viết:
    Những gì đi ngược lại tự nhiên chắc chắn sẽ ko tồn tại được.

    Ông Vũ này, chiện đồng tính luyến ái có từ thuở khai sanh lập địa nhá. Nó ngược với tự nhiên dưng nó vưỡn cứ tồn tại và bền vững.
    @ ông tuan344,ông biết, tui biết, nhiều người khác biết ai là ai sau muôn ngàn cái nick ấy.

    Người Việt dùng chữ "kê dâm" để chỉ việc làm tình của hai người đàn ông khi họ dùng dương vật để "giao cấu" với âm hộ của nhau. Còn đồng tính nữ thì sao? Họ phải mượn dương vật giả để làm tình với nhau. Đây là một sự lạ đời. Một phụ nữ chỉ có thể hứng tình với người phụ nữ khác nhưng cũng phải dùng đồ giả, mà lại làm nhái theo hình dáng của dương vật là cái của đàn ông, để thỏa mãn phụ nữ khác là người cũng chỉ có hứng tình với phái nữ. Nhưng đó là chuyện chăn gối của giới đồng tình luyến ái. Nhiều nam nữ khác, ngay cả những người có sinh lý "bình thường", cũng lắm khi làm nhiều chuyện riêng với nhau mà không theo cách "truyền thống". Những người này, ở một góc độ tâm lý, cũng là những người không bình thường.

    Nhưng quan trọng ở đây là việc hôn nhân. Hôn nhân, theo truyền thống, là việc kết hợp giữa hai người, một nam một nữ thành vợ thành chồng để xây dựng gia đình, sinh con, đẻ cháu, để làm nhiệm vụ trời ban, tiếp tục truyền giống tự nhiên từ đời này đến đời sau. Hôn nhân, theo truyền thống Thiên chúa giáo là sự kết hợp giữa một người nam và người nữ để xây dựng gia đình, làm nền tảng cho xã hội. Những tranh cãi liên quan đến việc "hôn nhân đồng tình luyến ai", thật ra chỉ khúc mắc ở điểm này. Đó là các giáo hội Thiên chúa giáo và các tôn giáo khác cho rằng hôn nhân là quy ước kết hợp giữa người nam và người nữ vì thế họ không đồng ý với việc "hôn nhân đồng tình luyến ái". Xét thực tế thì những gia đình đồng tình luyến ai thì không có vợ chồng mà chỉ có hai chồng hai vợ. Không có cha mẹ mà chỉ có hai cha hai mẹ. Cái sự "bất thường" này khiến cho đòi hỏi của những người đồng tình luyến ái về việc gọi sự kết hợp, chung sống của họ là hôn nhân nó không trọn vẹn và đúng nghĩa của hôn nhân truyền thống.

    Mặc dù không hay chưa được công nhận hôn nhân đồng tình luyến ái, những sự kết hợp của người đồng tình luyến ái đều được hầu hết quốc gia dân chủ Tây phương công nhận là kết hợp dân sự (civil union). Và họ có đủ quyền hạn về pháp lý về gia đình của hai người như những vợ chồng trong hôn nhân truyền thống đang được hưởng. Có chăng là những người chống hôn nhân đồng tình vì họ cho rằng hai ông hay hai bà thì không thể gọi là vợ chồng nên không thể coi đó là hôn nhân được.

    Trong ngành tâm sinh lý, người ta vẫn công nhận là sự bất thường của hiện tượng đồng tình luyến ái và lưỡng tính luyến ái là một sự kiện bình thường. Theo đó, họ xem đó là một dị biệt rất nhỏ trong muôn vàn sự kiện bình thường trong vũ trụ này. Đó là lý do tại sao con người và nhiều sinh vật khác tồn tại. Nếu hiện tượng đồng tình và lưỡng tính luyến ái có tỷ lệ cao hơn thì có thể ảnh hưởng đến sự trường tồn của mọi sinh vật trong vũ trụ, ngay cả con người. Những người đồng tình luyến ái nên chấp nhận sự bất bình thường của mình để thỏa mãn với sự bảo vệ của luật pháp về sự kết hợp dân sự của mình thay vì đòi hỏi mình, với sự bất thường của sinh lý, cũng như những người khác.

    Thế giới ngày nay vẫn còn có hai phòng vệ sinh nam nữ riêng biệt. Ấy là vì mọi người chấp nhận sự khác biệt của mình.

    Về nội dung bài này và các ý kiến bàn thảo về bài này thì tôi không dám bàn vì không đủ trình độ, mặt khác là mất nhiều công sức nhưng chẳng đi đến kết quả gì. Mình có khả năng sử dụng cái "súng" hay cái "hầm" của mình mà trời phú cho thì không cần phải "đồng tính", chỉ thích "đồng tình" thôi. Ai đó thế nào mặc người ta, đã có "Đảng và nhà nước lo", có phải của Công đoàn đâu mà Công đoàn đưa ra kiểm điểm cái "tính" hay cái "tình"?
    Tôi thấy bài này có nhiều người đọc và nhiều người còm thì tôi gợi ý những ai thích bài của mình được nhiều còm thì cứ viết theo kiểu này, chớ có đề cập đến những vấn đề dân đang cần, nước đang thiếu, Đảng đang lo. Gợi ý, góp ý, nêu ý là quyền của tôi, theo hay không là quyền của anh.

    Trước khi đi vào vấn đề chính, HỆ QUẢ CUẢ VIỆC CÔNG NHẬN HÔN NHÂN ĐỒNG TÍNH, thiết tưởng nên nhặt vài cục sạn, to có, nhỏ có, gẫy răng hay có thể chỉ làm ê hàm răng.

    1) Nếu Thượng Viện Hoa Kỳ thông qua luật hôn nhân đồng tính, hẳn cũng chẳng hay chưa thành Luật được vì còn phải "qua cầu" Hạ Viện! Ở đây cầm chắc là cô Vi muốn nói đến Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ, ngày 26/6/2015 đã ra phán quyết với 5 phiếu thuận trên 4 phiếu chống để HNĐT được chấp nhận.

    2) ĐẠO ĐỨC và LUÂN LÝ Hai khái niệm này không phải là MỘT, như nhiều người vẫn nghĩ.
    Không hẳn là như thế, có rất nhiều trường hợp hai khái niệm này được dùng lẫn lộn. Cô Vi là một tín đồ Công Giáo, nên xin hỏi cô rằng "Mười Điều Răn" thuộc phạm trù Đạo Đức hay Luân Lý? Ngoại trừ những điều nói về "dân cuả Ngài" phải YÊU, KÍNH, THỜ PHỤNG NGÀI, những điều còn lại như thảo kính cha mẹ, không được giết người, không... trôm cắp, không... tà dâm, không thề gian, không ham muốn cuả trái lẽ, hoặc vợ hay chồng cuả kẻ khác. Rõ ràng đây là " A set of Morals & Ethical Principles" và cũng là TIÊU CHUẨN về ĐẠO ĐỨC.

    3) Nhiều người Công giáo cho rằng việc luật hoá chấp nhận Hôn nhân đồng tính là trái với Luân lý. Xin thưa, đó là Luân lý của riêng người Công giáo. -
    Rất tiếc điều này HOÀN TOÀN SAI! Không chỉ có Công Giáo mà phải nói là Thiên Chuá Giáo ( trừ một nhánh Anh Giáo ở Bắc Mỹ, họ chấp nhận Hôn Nhân Đồng Tính, và một vài Giám Mục còn "làm gương") gồm cả Do Thái Giáo. Ngoài ra cả Hồi Giáo, Ấn Độ Giáo, thậm chí ...Phật Giáo cũng đều không chấp nhận HNĐT. Khỏi nói về Hồi Giáo, về các "nhánh" Thiên Chuá Giáo như CG, Tin Lành, Chính Thống, Công Giáo theo nghi lễ Đông Phương...mà quan điểm về HNĐT đã rõ, chỉ xin đề cập đến Ấn Độ Giáo (Hindu) : Năm 2013, Toà Án Tối Cao Ấn tuyên bố áp dụng điều 337 phạt những hành vi "thú dâm" và đồng tính lên tới 10 năm tù giam. Và lãnh đạo giáo hội Hindu phát biểu : "Đây là quyết định đúng đắn- ĐTLA chống lại văn minh Ấn Độ".
    Ngày 11 tháng 6 năm 1997, tại San Francisco, Đức Đạt Lai Lạt Ma nói về "Gay Sex" : From a Budhist point of view, men-to-men and women-to-women is generally considered sexsual misconduct" . Tuy Đức Phật và các kinh sách không minh thị đề cập đến đồng tính luyến ái, cũng không đặt trọng tâm về việc truyền lại giống nòi trong hôn nhân, nhưng lại nhìn sự sinh sản là bắt đầu cuả một vòng luân hồi khác. Tái sinh là một bước phải có trong tiến trình "ngộ nhập" Niết Bàn. Như vậy SINH SẢN là cần thiết. HNĐT không có sinh sản nên là cản trở cho...luân hồi!
    Với lượng tín đồ hàng 5, 6 tỉ cuả những tôn giáo chính trên thế giới ngày nay, tiếng nói cuả họ không đáng để quan tâm hay sao?

    4) Nói đến “tam tòng tứ đức” ta nghĩ ngay đến chuẩn mực cho nữ giới Á Đông thời xưa; thời đại ngày nay, người ta không chấp nhận điều này nữa; thứ quy tắc thay đổi theo thời gian đó chính là Luân lý.
    Trong một cố gắng "đánh sập" học thuyết cuả Khổng Tử, hễ thấy cái gì liên quan đến Khổng là đập cho tan nát. Đồng ý là "tam tòng" với chủ tâm kìm hãm quyền cuả người phụ nữ, đối với thời đại bây giờ là ..."phản động', nhưng còn TỨ ĐỨC ( công, dung, ngôn, hạnh)? Hết xài luôn? Xin cô Thục Vi hỏi ông Huỳnh Ngọc Tuấn, liệu ông có hài lòng khi thân mẫu cô và cô có nghề nghiệp, có lời ăn tiếng nói dịu dàng, cư xử đúng mực với chồng, cha..., và biết chăm chút dung nhan cho tươi tắn....không, hay là đây cũng là một thứ luân lý cần ...phế bỏ?

    5)Thời các bộ tộc dã man hoặc bán khai, loạn luân được chấp nhận bình thường, nhưng trong thế giới văn minh hôm nay, đó điều đáng ghê tởm. Như thế, chúng ta mới thấy được sự đúng sai về luân lý là vô cùng tương đối.
    Xin thỉnh ý cô Thục Vi, trong thời kỳ các bộ lạc 'dã man", "bán khai" , (loạn luân là bình thường) thì cô làm ơn dẫn ra một vài "bảng liệt kê" về luân lý ở một vài bộ lạc TRONG THỜI ĐÓ để độc giả đồng tình với cô là "sự đúng sai về luân lý là VÔ CÙNG tương đối"! Vả lại từ chỗ dã man đi đến văn minh là từ bỏ sự xấu đến chỗ tốt đẹp, đó là...TẤT YẾU chứ sao lại là "tương đối"? Chỉ khi nào, ngày nay con người có nơi, có chỗ vẫn còn cho "loạn luân" là bình thường, trong khi những nơi, những chỗ khác lên án...thì mới gọi là tương đối chứ?

    Trong đời sống hàng ngày, chúng ta cũng thường gặp những em bé chỉ mới 5, 10 tuổi mà đã nói năng kiểu các mẹ, các bà. Có người nức nở khen cháu là thông minh, "khôn trước tuổi", nhưng cũng có người thì nạt ngang... "Thôi đi bà già trầu"!

    (ý kiến đã khá dài, không nói được phần "hệ quả cuả việc công nhận hôn nhân đồng tính". Xin khất, mong độc giả...thứ lỗi!).

    Cấn Ngọc Kim Na viết:
    Sao bạn PTT không trích dẫn cả câu của TK để phải nói thêm chính ý của TK. Thế là chính bạn lại rơi vào tình trạng "vô duyên" rồi.
    Kể cũng hay, TK chê bài của HTV vô duyên thì PTT lại phê TK vô duyên, rồi tôi lại chê PTT "vô duyên". Rồi biết đâu đó có người lại chê tôi "vô duyên". Tôi nhận ngay, không chối cãi nửa lời.

    Có ngay, có ngay! Tôi chê cụ là vô duyên đấy, vì nhiều lý do:

    - HTV có cần đăng ký làm CTV với DL hay không là chuyện của cổ, tự nhiên xía vào bảo hai bên "sao không tìm đến nhau", đấy là vô duyên :)

    - Mình (dưới cái tên TK) bị Kháchphamtrongtoi sửa lưng (khá hợp lý), bèn đổi tên TK lại thành ra Cấn Ngọc Kim Na để chui vô lại, bào chữa cho TK và xài xể lại Kháchphamtrongtoi. Chiến thuật tung hoả mù trên mạng này vừa rẻ tiền, vừa vô duyên.

    - Trích:
    "Về trình độ văn hóa thì HTV còn hơn khối người còm trên Dân luận. Có người viết còm chửng ai có ý kiến gì trình độ văn hóa chưa học hết cấp 2 vì học giở dang do chiến tranh nên phải gác bút nghiên..."

    Tự nhiên vô cớ lại đi miệt thị những người viết còm khác trên DL, đã vậy lại còn lẫn lộn văn phong/tài viết lách với văn hoá, và lẫn lộn trình độ học vấn với văn hoá. Cái này cũng vô duyên luôn.

    TK viết: "Bài này đưa ra trong thời điểm này thật vô duyên"
    phamtrongtoi trả lời ngay: "Bạn TK nhận định về sự "vô duyên" khá là vô duyên.
    Một bài viết (được đăng lên) có thể lạc lõng vô duyên trong một hoàn cảnh nào đó, có thể."
    Sao bạn PTT không trích dẫn cả câu của TK để phải nói thêm chính ý của TK. Thế là chính bạn lại rơi vào tình trạng "vô duyên" rồi.
    Kể cũng hay, TK chê bài của HTV vô duyên thì PTT lại phê TK vô duyên, rồi tôi lại chê PTT "vô duyên". Rồi biết đâu đó có người lại chê tôi "vô duyên". Tôi nhận ngay, không chối cãi nửa lời.
    Qua mấy cái còm thì tháy hóa ra bài của THV lại được nhiều người quan tâm, có thế người ta mới còm nhiều, chứ có bài chẳng có cái còm nào. Khen hay chê không thành vấn đề, cứ bài được đọc nhiều là tốt. Cũng như ông Tổng Trọng sang Mỹ ấy mà, chê hay khen không thành vấn đề, cái chính là quan hệ Việt- Mỹ cứ xích lại tốt. Cụ Trọng có vai trò trong vấn đề này..
    Cái hay hơn nữa là điều này đã có ngườì nhận xét là: "CS càng có bề dầy về thời gian xây dựng CNXH thì càng bắt tay chặt chẽ với các nước tư bản." Có thể là chính ta nhờ các nước tư bản để xxay dựng CNXH, còn chính các nước XHCN giúp ta xây đựng CNXH đẻ rồi ta thịt lại chúng!!! Sao bọn "tư bản giẫy chết" ngu thế? Nó "ngu" mà cái sách "diễn biến hào bình " của nó lại thắng ta mới ...đem lại niềm vui cho dân ta chứ.
    Vài lời bàn về tình hình thời điểm hiện nay. Giờ thì xin vào vấn đề của bài này. Không ai chê con người và hoàn cảnh cô HTV đâu, HTV là người con gái kiên cường. Về trình độ văn hóa thì HTV còn hơn khối người còm trên Dân luận. Có người viết còm chửng ai có ý kiến gì trình độ văn hóa chưa học hết cấp 2 vì học giở dang do chiến tranh nên phải gác bút nghiên.
    Thế nhưng người ta chê (hay không thích) văn phong của HTV thì có nhiều và có cơ sở. Người ta "chê" nhưng không hề ác ý, mà chỉ muốn Vi thay đổi cách viết để có bài tốt hơn thôi.
    Cứ lấy lý do đổ cho BBT là đã dùng bài của HYV thì bài HTV phải hay. Thế nếu bọn công an mò đến thì Vi chịu "tội" hay BBT chịu "tội"? Người ta khen bài của HTV thì Vi có đổ đấy là do BBT không hay nhận là bài cuả mình ?
    Chỉ nhìn vào bài viết này thì thấy HTV có cái lý giải non nớt quá. Vi có biết mục đích của luật pháp là gì không và nêu ý kiến về pháp luật với đạo đức? Pháp luật của tát cả các nước từ xưa đến nay đều là biện pháp điều chỉnh các mối quan hệ giữa người với người trong xã hội và với thiên nhiên. Nói khái quát thì như thế, nhưng những điều luật cụ thể của từng nước, từng thời gian thì không phải lúc nào cũng thế. Điều này thì Vi biết quá nhiều trong thực tế, có thể là điều luật sai. Ví dụ luật đất đai của ta sai. Rồi chính bản thân Vi cũng như nhiều đồng bào khác bị chính quyền bắt bớ đúng cái luật do họ đề ra.
    Muốn biết luật sai hay đúng thì cứ so nó với chân lý bất hủ mà người từ ngàn đời nay đã công nhận "kỷ sở bất dục vật thi ư nhân" (mình không muốn điều gì thì đừng làm điều ấy cho người khác)
    Về tình trạng hôn nhân đồng tính thì bản thân Vi và vị hôn phu của Vi có thích không? Thế nhưng vì sao có nước đưa vào luật? Điều này khó lý giải lắm, (có thể trình độ tôi thấp kém) thế nhưng lấy điều tương tự thì có thể giải thích được (nhưng không thể khớp 100%) đó là không ai thích mắc HIV, nhưng luật của nhiều nước thì vẫn ghi không được kỳ thị với người nhiễm HIV.
    BBT đang cần tuyển người viết báo và cần CTV, còn HTV chắc cũng cần có nguồn thu nhập. Sao hai bên không tìm đến nhau?
    Chúc Vi vui vẻ hạnh phúc và khỏe, luôn luôn có bài viết hay.

    Còm của ông Hung Vu (Facebook) này đọc thấy quen tai làm sao đó: tôi nghe cái lập luận dùng lối ngụy biện về "luật thiên nhiên" này cũng thường lắm.

    Trích:

    "Một bài viết rất hay có cái nhìn khách quan, tuy nhiên chúng ta ko bàn về tôn giáo ở đây, mà nên bàn về luật tự nhiên. Căn bản để hình thành vạn vật chúng sinh là âm và dương đó là con đường duy nhất mà mọi sinh vật sống trên trái đất này phải tuân theo, đó là điều tất yếu. Những gì đi ngược lại tự nhiên chắc chắn sẽ ko tồn tại được..."

    Thế nào luật tự nhiên? Muốn hiểu luật tự nhiên thì tham khảo kiến thức về sinh vật học, chứ đem mấy cái thuyết "vạn vật âm dương" của Tầu ra mà lý luận thì đi đến đâu, vì người Tầu không có thiết lập ra bất cứ một học thuyết hay ngành nghiên cứu gì mang tính cách khoa học cả.
    Nếu phải làm theo đúng luật tự nhiên thì người đàn bà nào mà sống ngoài tuổi 40 ra cũng phải đẻ con ít nhất là 10 lần. Nhưng đàn bà bây giờ đâu có làm chuyện tự nhiên ấy, và cũng tốt thôi.
    Còn nói về chuyện "tình dục tự nhiên" trong thiên nhiên tại sao không đề cập đến loài thú có DNA giống người nhất: khỉ bonobo. Cám ơn Tạo hóa, Ngài đã tỏ ra không quá khắt khe về cái vụ âm dương ấy !


    @ Kháchphamtrongtoi:

    Bác hoàn toàn đúng về vị thế của tác giả HTV, và về cái tật bắt bẻ lẩm cẩm của "cụ" TK/Hoàng Thiện/Vũ Hy Vọng/Vũ Trọng Lượng/Tưởng Giới Nghiêm/Người Muôn Nick ấy :)

    Cô Huỳnh Thục Vy viết nhận định của cô về hôn nhân đồng tính. Trong đó, cô giải thích sự khác nhau giữa các khái niệm "đạo đức", "luân lý"; cô cũng nhận định rằng luân lý không có giá trị phổ quát vì mỗi nền văn hóa, mỗi tôn giáo có hệ thống luân lý riêng, được chấp nhận của cộng đồng sống trong nền văn hóa đó, thực hành đức tin tôn giáo đó.

    Một nền luật pháp tiến bộ về lý thuyết sẽ ưu tiên tôn trọng tự do cá nhân, miễn cá nhân này không gây ảnh hưởng tới quyền tự do của cá nhân khác, giúp xã hội vận hành hài hòa. Cô nhận định chí lý rằng xã hội thế tục cần tôn trọng luật pháp thay vì để thần quyền lấn át, dù rằng luân lý xã hội và tôn giáo giúp con người tu tâm dưỡng tính. Đây là ưu điểm trong nhận định của cô.
    Các dẫn chứng cô đưa ra về sự lấn lướt của Nhà thờ thời trung cổ, hay hiện tại là việc phân biệt tôn giáo ở Miến Điện minh họa cho ý kiến cô.
    Trên lập luận đó, cô trình bày ý kiến cô về quyền kết hôn đồng tính vừa được thông qua tại Mỹ là vì luật pháp chấp nhận và tôn trọng tự do của con người. Những ý kiến đối lập cho rằng hôn nhân đồng tính là trái tự nhiên, làm loạn xã hội. Tuy nhiên nhìn nhận cẩn thận thì thấy rằng lẽ tự nhiên là hai giới khác nhau sẽ đến với nhau để duy trì nòi giống, sinh tồn. Phần lớn đúng vậy, nhưng vẫn có một tỷ lệ nhỏ hơn của sự quyến rũ cũng giới trong tự nhiên mà không giải thích được. Chỉ chấp nhận hay không chấp nhận mà thôi.
    Vậy thì, lẽ gì một nhận định đưa ra lại không được bàn luận dựa trên các luận điểm của tác giả, đưa ra quan điểm khác hoặc giống tác giả của người đọc. Mà bạn đọc chỉ hoặc chê bai văn phong, hoặc chê bai ý kiến tác giả, hoặc công kích cá nhân, gia đình tác giả? Như vậy là sao. Chỉ khi nào bỏ qua cá nhân người viết, mà tập trung vào các luận điểm của người viết để thảo luận, khi đó, kiến thức của mình mới tăng lên bằng lập luận.

    H T V lau nay dau tranh cho dan chu xem ra co dc chut cam tinh cua nhieu nguoi, nay chuyen qua lam nha phet lac day doi nguoi khac, hoc hanh hieu biet thi chua den dau, lai dam doi dau voi ca cac lanh dao ton giao, dam lay nha nuoc va luat phap ra lam chuan muc pho quat, coi bo de tan doi qua.

    Co cu lay chinh sach 1 con cua Trung Quoc ra ma lam chuan muc, lay chinh sach dan so cua chinh quyen viet nam ra ma lam dao duc cho dong ho nha co. Moi nam, Viet Nam co 2 trieu ca pha thai, co cho do la chuan muc u? 5/9 vi luat su cua My ma lam nen duoc dao duc cho 300 trieu nguoi My u? Vai ngan cap dong tinh benh hoan ma lai lam thay doi ca mot dinh che hon nhan phu hop luat tu nhien, luat ton giao u?
    Co lay chong va an nam voi chong moi co con, chu co an nam voi mot con me dong tinh, coi ra dc cai gi?

    Co co phan biet dc luat tu nhien, thien luat, luat con nguoi... hay kg? Luat phap va nha nuoc co bao dam dc luat tu nhien la yeu to can ban cua moi luat phap hay kg?

    Toi khuyen co nen chua bo nhung bai viet kieu nay. Co khong biet gi dau ma dung vao. Hoc hanh, suy nghi them cho chin chan vao da.

    Huynh Thuc Vy chua hoc hanh den noi den chon, khong nen viet ve nhung van de lon nhu luan ly, dao duc, ton giao, hon nhan.

    Doc bai viet cua htv, toi thay co moi la nguoi dua y kien ca nhan de chong lai y kien chung. Co co suy cho hon nhan dong tinh va thu hep vai tro cua luan ly vao mot goc nho hep, the co da hoc chu nao ve luan ly chua?

    Bạn TK nhận định về sự "vô duyên" khá là vô duyên.

    Một bài viết (được đăng lên) có thể lạc lõng vô duyên trong một hoàn cảnh nào đó, có thể. Nhưng, chịu trách nhiệm về chuyện đó không thể là tác giả, mà chính là ban biên tập, hoặc admin, hoặc gì gì, tức người quyết định đăng bài. Một người viết, quan tâm cái gì, họ viết cái đó. Bạn có thể thích hoặc không thích, đồng ý hoặc phản đối, quyết liệt hay vừa phải, là quyền tối thượng của bạn. Nó cũng chẳng thể "tối thượng hơn" cái quyền tối thượng của người viết: Quan tâm về cái gì và muốn viết về cái gì.

    Và, cái cách phê phán bài viết rồi lôi chuyện riêng tư cá nhân và gia đình quyến thuộc vào như một thói bêu rếu xấu xí, của bạn TK, chính là cách tốt nhất để người đọc không tán thành quan điểm của bạn.

    Bản thân tôi không phải là "fan" của cây bút Huỳnh Thục Vy, và cũng đồng ý với bạn TK rằng, HTV có nhược điểm sử dụng hơi nhiều từ ngữ Hán Việt, nhưng...xét cho cùng, cách viết của HTV có thể dở, nhưng chưa hề thấy HTV xúc phạm cá nhân nào, như bạn TK đây !

    Bài này đưa ra trong thời điểm này thật vô duyên. Hóa ra nhà báo HTV chỉ ngối trong "tháp ngà" mà không theo dõi tình hình thời sự hay sao?
    Trước khi tung bài này lên mạng vốn dễ dãi hơn các báo in thì hãy tham khảo ý kiến chồng và ý kiến ngay người lãnh đạo tôn giáo mà cô đang theo trước đã. Nghe nói cô đã chuyển tôn giáo từ lâu.
    Cách viết thì có tiến bộ hơn tí chút là ít dùng từ Hán -Việt và văn phong bớt trúc trắc loằng ngoằng.
    Cô này chỉ viết cho người ta đọc chứ có đọc ý kiến người ta viết đâu, đôi khi dẫn đến tự phụ, tự cao và ít nhiều gàn gàn.

    Mình đang chờ đợi những điều sau đây xảy ra.
    1. Anh chị em được quyền kết hôn.
    2. Mẹ con / Cha con được quyền kết hôn.
    3. Kết hôn giữa người và vật. v...v...