Nguyễn Đình Cống - Viết thêm để khỏi nhầm về Nguyễn Văn Linh

  • Bởi Admin
    04/07/2015
    1 phản hồi

    Nguyễn Đình Cống

    Mấy hôm nay, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh của cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, báo chí lề phải hết lời ca ngợi , đánh giá ông là nhà lãnh đạo vừa kiên định, vừa sáng tạo, đề ra đường lối và có đóng góp to lớn trong đổi mới, là tấm gương mẫu mực về đạo đức CS. Báo chí lề trái có ý muốn nhắc nhở : “ Ông Linh có công với Đảng nhưng đối với dân tộc thì còn chờ phán xét của lịch sử”. Tôi xin góp một tiếng nói vào sự phán xét ấy.

    1- AI CÓ CÔNG ĐẦU TRONG ĐỔI MỚI KINH TẾ, ĐẶC BIỆT LÀ PHÁT TRIỂN NÔNG NGHIỆP

    Nhớ lại, hồi những năm 1984-86, vì kiên trì đường lối XHCN mà nền kinh tế VN rơi xuống tận đáy cảnh bần cùng. Nhờ sự đổi mới từ ĐH VI của Đảng với Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh mà toàn dân thoát khỏi cảnh “đói triền miên” và có gạo xuất cảng. Người ta quy công ấy cho ông Linh, nhờ vận dụng sáng tạo Chủ nghĩa Mác Lênin ( CNML) mà đạt được. Tôi mong ước những nhà sử học trung thực nghiên cứu kỹ giai đoạn này để xem công lao thực sự của đổi mới kinh tế, đặc biệt là về nông nghiệp thuộc về ai. Theo tôi trước hết phải kể đến ông Kim Ngọc ở Vĩnh Phú, ông Đoàn Duy Thành ở Hải phòng, và người có tác dụng quyết định là tổng bí thư Trường Chinh ( sau khi TBT Lê Duẩn mất ). Ông Trường Chinh, ban đầu vì ý thức hệ mà phản đối Kim Ngọc nhưng rồi ông đã thấy được sự thật, đã dũng cảm chấp nhận sự thật để phủ định mình trước đó, để chỉ đạo ĐH VI tiến hành đổi mới về kinh tế. Đáng ra tại ĐH VI, người xứng đáng được bầu làm Tổng bí thư phải là ông Trường Chinh, nhưng vì một lý do nào đó trong quan hệ mà các ông Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng và Trường Chinh không tiếp tục làm lãnh đạo mà chỉ làm cố vấn. Trong hoàn cảnh như thế ông Linh được lựa chọn để thực thi quan điểm đổi mới của ĐH. Người ta giải thích đổi mới là một sự vận dụng sáng tạo CNML. Tôi cho đó là sự ngụy biện nguy hiểm vì thực chất của đổi mới kinh tế là làm ngược lại, là phủ định CNML chứ chẳng sáng tạo ở chỗ nào cả.

    2- KIÊN TRÌ CNML LÀ CÓ CÔNG HAY CÓ TỘI

    Báo chí lề trái nhận xét ông Linh là người bảo thủ hạng nặng, đặc biệt trong việc kiên trì đường lối chính trị của CNML, kiên trì sự chuyên chính của ĐCS, trong việc triệt để chống đa nguyên đa đảng. Về vấn đề kiên trì bảo vệ CNML thì bài phát biểu của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có những lời lẽ hùng hồn nhất, mạnh mẽ nhất. Có lẽ ông Trọng rất tâm đắc với ông Linh trong chuyện này, đến mức “ Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. Có ý kiến cho rằng bảo vệ CNML là có công với Đảng, có tội đối với dân tộc. Tôi tán thành vế thứ hai, còn có công với Đảng thì cũng chưa chắc, việc này còn chờ lịch sử phán xét. Khi các nước theo CS do Liên xô lãnh đạo đồng tâm hiệp lực xây dựng XHCN, bỗng nhiều nước, kể cả Liên xô phát hiện ra đi nhầm đường, không đi tiếp mà quay lại tìm đường khác. Thế mà ông, không chịu tìm hiểu sự thật, ép buộc đảng cứ kiên trì đường đi cũ sai lầm, trước mắt tưởng là có công, nhưng về lâu dài e là mắc tội nặng.

    3- BỨC TỬ ĐẢNG XÃ HỘI VÀ ĐẢNG DÂN CHỦ

    Để tăng thêm uy tín cho ông Linh, người ta nhận xét ông là học trò xuất sắc của Chủ Tịch Hồ Chí Minh. Hoặc cũng có thể là để tăng vị thế cho người thầy nhờ có học trò xuất sắc như vậy. Không biết lúc còn sống ông Linh có tự nhận vai “học trò” ấy không, nhưng trong việc làm thì ông đã đi ngược với “thầy”. Trong một thời gian dài ở VN có thêm 2 đảng chính trị. Đảng Xã hội đại diện cho trí thức, đảng Dân chủ đại diện cho công thương gia. Hai đảng đó do Hồ Chí Minh khai sinh và do Nguyễn Văn Linh bức tử. Dân Việt nam có tục lệ gieo hai đồng tiền ( xin keo ) để hỏi ý kiến thần linh hoặc người đã khuất. Chắc rằng ông Linh đã không gieo 2 đồng tiền để hỏi “ Thầy Hồ Chí Minh” việc trên mà tự ý quyết định để tỏ rõ ý chí sắt đá của mình.

    4- VỤ THỎA HIỆP THÀNH ĐÔ

    Việc ông Linh cầm đầu phái đoàn gồm có ông Phạm Văn Đồng và ông Đỗ Mười sang ký kết với lãnh đạo Đảng CS Trung quốc tại Thành đô năm 1990 cần được bạch hóa cho toàn Đảng toàn dân biết, việc này chưa thấy có báo lề phải nào đề cập đến .

    5- VỤ TRẦN ĐỘ VÀ TRẦN XUÂN BÁCH

    Riêng việc ông Linh xử lý vụ Trung tướng Trần Độ, trưởng ban tư tưởng và văn hóa của TW đảng, phó chủ tịch Quốc hội về đường lối đổi mới văn hóa, văn nghệ và UV Bộ Chính trị Trần Xuân Bách về đổi mới thể chế chính trị thì đã tương đối rõ ràng. Được biết thời gian đầu ông Độ và ông Bách đều được tổng bí thư khuyến khích nhưng sau đó cả 2 ông đều bị qui kết là những tên phản động nguy hiểm, bị trừng trị đích đáng.

    Con người ai cũng có ưu điểm, khuyết điểm. Khi làm tang lễ hoặc khi kỷ niệm (100 năm ngày sinh chẳng hạn) người ta chỉ hay nhắc tới ưu điểm và công lao. Đó là lẽ thường tình. Nhưng để đánh giá một con người, hơn nữa con người ấy gắn với vận mệnh dân tộc trong một giai đoạn nào đó thì phải đánh giá toàn diện, tránh chỉ kể một chiều, gây ra nhầm lẫn cho số đông.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Ông Nguyễn Đình Cống viết: [ .... Nhớ lại, hồi những năm 1984-86, vì kiên trì đường lối XHCN mà nền kinh tế VN rơi xuống tận đáy cảnh bần cùng. .... ]

    đâu phải chỉ có những năm 1984-86 đâu, mà bắt đầu từ năm 1975 Saigon "được giải phóng" và "được mang tên TP HCM" là dân Saigon "được" nhai bo bo, ăn độn rồi - chưa kể đến bao nhiêu chuyện khốn đốn khác mà người dân Saigon phải gánh chịu - ông Cống ạ.

    Ông Nguyễn Đình Cống viết: [ .... Người ta giải thích đổi mới là một sự vận dụng sáng tạo CNML. Tôi cho đó là sự ngụy biện nguy hiểm vì thực chất của đổi mới kinh tế là làm ngược lại, là phủ định CNML chứ chẳng sáng tạo ở chỗ nào cả. .... ]

    Mèn ôi! có bao nhiêu đảng viên CSVN thật sự hiểu CNML đích thực là thế nào đâu. Bất kể điều gì họ làm, dù miễn cưỡng, họ vẫn mang cái "vận dụng sáng tạo CNML" ra bao biện. Họ đâu có can đảm thừa nhận sự thật là đường lối XHCN mà họ kiên định đi theo đã sai từ đầu, đã làm điêu đứng người dân miền Bắc gần 30 năm trước năm 75 và cả đất nước cho đến bây giờ chứ.

    Ông Nguyễn Đình Cống viết: [ .... Trong một thời gian dài ở VN có thêm 2 đảng chính trị. Đảng Xã hội đại diện cho trí thức, đảng Dân chủ đại diện cho công thương gia. Hai đảng đó do Hồ Chí Minh khai sinh và do Nguyễn Văn Linh bức tử. ]

    Hai đảng đó chỉ để làm cảnh hầu đánh lừa những người không hiểu CS thôi. Hai Đảng đó nào khác gì các tổ chức "tôn giáo Quốc Doanh" bây giờ chứ. Tôi lại nghĩ rằng ông Linh có "bức tử" hai đảng này thì cũng tốt thôi. Thứ nhất, sự tồn tại của hai đảng đó không còn cần thiết nữa, vì chẳng ai còn mơ hồ về sự độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN nữa. Thứ hai, như nhiều người nói ông Linh tánh tình bộc trực mà, nên ông không thích những trò lươn lẹo của ông HCM chăng.