Võ Thị Hảo - Người Việt Nam làm "đệm thịt“ bảo vệ Trung Quốc?

  • Bởi Trà Mạn
    02/07/2015
    6 phản hồi

    Võ Thị Hảo


    TQ đã sẵn sàng đưa VN ra trận?

    Đến nay, theo nhận định của nhiều chuyên gia có uy tín, chiến tranh Trung – Mỹ có nhiều khả năng xẩy ra trên biển Đông.

    Cuộc xung đột trong khu vực này xuất phát từ việc TQ chiếm cứ và xây dựng các đảo trên quần đảo Trường Sa của VN để mở rộng thêm căn cứ không quân, hải quân về phía Nam, tiến tới giành quyền kiểm soát tất cả các vùng nước của biển Đông, nhằm hạn chế tự do hàng hải và hàng không của nhiều nước trên thế giới, trong đó có Mỹ.

    Đương nhiên là Mỹ và khối đồng minh sẽ không chấp nhận sự ngang ngược đó. Nếu TQ không lùi bước, chiến tranh sẽ xẩy ra.

    Phạm vi tàn hại của cuộc chiến sẽ rộng lớn, nhưng là điểm chốt của chiến địa, tổn thất trước hết là VN. Không chỉ trên biển, ngay trên đất liền VN, TQ cũng đã khéo léo chiếm dụng những vùng hiểm yếu có thể sử dụng làm căn cứ địa cho chiến tranh biển Đông. Những đường cao tốc nối từ TQ tới VN ngoài nhiệm vụ cho một cuộc chiến tranh kinh tế triệt hạ VN, cướp công ăn việc làm của người VN, còn một chức năng vô cùng quan trọng là để chuyển quân, lương thực vũ khí để chỉ trong vài giờ đã có thể san phẳng VN và tiến ra biển Đông đọ sức với phe Mỹ.

    Địa ngục trần gian

    Chiến tranh của thế kỷ 21 khác xưa. Đã kết thúc từ lâu cái thời VN có thể tự hào dùng hầm chông, lối đánh du kích, súng bắn tỉa và hầm bí mật để đánh giặc.

    Chiến tranh Trung - Mỹ sẽ là cuộc đối đầu giữa hai cường quốc quân sự với những vũ khí siêu tối tân với khả năng hủy diệt rộng lớn. Và cũng không loại trừ chiến tranh hạt nhân.

    Phó Viện trưởng về nghiên cứu toàn cầu của Viện Công nghệ Hoàng gia Melbuorne(Úc) khẳng định: Mỹ và TQ đang chực chờ xông vào một cuộc chiến, bất kể giữa hai nước đang tồn tại một sợ dây quan hệ kinh tế không thể tách rời. Biển Đông trở thành ngòi nổ chiến sự.

    Theo báo cáo của Viện nghiên cứu hòa bình quốc tế Stockholm, hiện nhiều nước đang gấp rút nâng cấp kho vũ khí hạt nhân.

    “Nói trắng ra, một cuộc chiến Mỹ - Trung sẽ là địa ngục trần gian. Nhiều khả năng thế chiến thứ 3 sẽ bắt đầu trong thời gian tới đây. Sẽ có hàng triệu, thậm chí hàng tỉ người chết bởi vũ khí hạt nhân. Những người may mắn sống sót sẽ phải đối mặt với tình trạng nền kinh tế toàn cầu sụp đổ. Đó là tất cả những gì mà thế giới sẽ phải chứng kiến khi giữa hai cường quốc của thế giới xẩy ra xung đột vũ trang“(theo nguoivietaz.com.us).

    Mọi người đều biết rằng, nếu VN đứng về phía TQ, giống một nước chư hầu cong tấm lưng còng bọc lấy đất TQ trước biển Đông như hiện nay, thì sẽ không tránh khỏi số phận phải làm „chiếc đệm thịt“ đầu tiên trên chiến trường và tan nát trước khi Mỹ tiến đánh Trung quốc lục địa.

    Do vị trí địa chính trị, sự lựa chọn của VN hiện nay có thể gớp phần cùng thế giới ngăn chặn thảm họa đó hoặc nhập khẩu thảm họa đó vào VN nếu cuộc chiến tranh Trung - Mỹ xẩy ra.

    VN với truyền thống nhập khẩu chiến tranh

    Với sự tham lam và thiển cận của nhà cầm quyền VN, họ đã tạo điều kiện tốt chưa từng có để TQ dễ dàng chiếm cứ VN trên mọi mặt và sử dụng người VN đi đánh nhau với Mỹ để bảo vệ TQ khi cần.

    VN lựa chọn lệ thuộc TQ và thực hiện mọi mệnh lệnh của TQ là tự sát nếu chiến tranh Trung - Mỹ xẩy ra.

    Nhập khẩu chiến tranh vào nước của mình và hớn hở đi chết cho kẻ khác trong khi giết dân mình, đó là năng khiếu của nhiều thế hệ cầm quyền VN.

    Trong cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn miền Nam miền Bắc, bên Nam đánh nhau với sự viện trợ và vũ khí của Mỹ, bên Bắc đánh nhau để thực hiện nhiêm vụ „tiền đồn cho phe xã hội chủ nghĩa“ với vũ khí và lương thực của Nga và TQ. Nga và TQ không hề hấn gì, VN chỉ còn lại hoang tàn và hàng triệu người chết.

    Nếu nhà cầm quyền VN tiếp tục tăm tối như vậy, lịch sử đớn đau sẽ lặp lại. Khi chiến tranh Trung- Mỹ xẩy ra, dân VN sẽ có được một hân hạnh cũ: làm cái „đệm thịt người“ đi chết cho quyền lợi của TQ, để TQ được yên ổn xây dựng chủ nghĩa xã hội. Người TQ sẽ giẫm lên những xác chết của người VN mà tiến ra biển Đông. Người VN sẽ lại bị ép buộc mà chết hoặc ngu muội mà chết hoặc bị lừa đảo mà chết nhưng vẫn tự hào rằng chúng ta sẵn sàng hy sinh đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ thành trì của đất nước và chủ nghĩa xã hội.

    Nghe thế tưởng như chuyện đùa, nhưng không đùa một chút nào, nếu chúng ta nghe phát biểu của các vị lãnh đạo cao cấp VN và xem hành xử của họ.

    Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đến năm 2009 còn tuyên bố: „Việt Nam Cu ba như là trời đất sinh ra. Một anh ở phía Đông, một anh ở phía Tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cu ba thức thì VN ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ“( phát biểu trong chuyến thăm Cuba năm 2009).

    Nay thì Cuba đã ngủ theo Mỹ, bỏ nhiệm vụ cùng VN thức canh hòa bình thế giới. Vậy còn VN lẻ loi thì thức canh hòa bình cho TQ vậy! Việc đó đã có Đảng CS VN trước sau kiên định lập trường lo liệu chu toàn.

    Một dải đất sạch bóng người VN sau chiến tranh Trung - Mỹ là điều người TQ thấy vô cùng quyến rũ. Đặc biệt là cái chết ấy lại do chiến tranh và do Mỹ chịu trách nhiệm..

    Xuất khẩu chiến tranh ra ngoài lục địa Trung hoa để thực hiện những mưu đồ khác là điều mà nhà cầm quyền TQ khôn ngoan chí ít cũng đã làm cho dân của họ. Còn VN thì lại chỉ có khả năng nhập khẩu chiến tranh về tàn hại đồng bào của mình.

    Thời cơ cứu nước và chặn chiến tranh

    Để bảo vệ mạng sống, người dân VN cần tỉnh táo chống lại khuynh hướng „nhập khẩu chiến tranh“. Đấu tranh bảo vệ đất nước bằng cách chống lại việc bán nước cho TQ của một số kẻ cầm quyền tham lam và đớn hèn chính là cách để ngăn chặn hữu hiệu.

    Vì sao Hồng kông - một thành phố nhỏ, dù đã bị trao trả cho TQ nhưng chính quyền nơi này đã không chấp nhận sự áp đặt chính trị của TQ, TQ dù hận tận xương tủy vẫn không dám giở trò đàn áp?

    Vì sao Đài loan cũng là lãnh thổ đã bị trao trả cho TQ nhưng Đài loan vẫn ngang nhiên thách thức TQ mỗi khi TQ định làm điều gì đó ảnh hưởng đến sự độc lập và quyền lợi đảo này?

    Vì sao Hàn quốc sống ngay bên cạnh Triều tiên hung hãn luôn muốn triệt phá Hàn quốc bằng chiến tranh hạt nhân nhưng Hàn quốc vẫn phát triển lớn mạnh?

    Vì sao nước Nhật yên ổn có một nền chính trị tiên tiến, ổn định và văn minh, mức sống cao gấp khoảng 30 lần so với người VN?

    Là vì họ đã không nhập khẩu chiến tranh, đã kiên quyết nói không với cộng sản và chủ nghĩa xã hội. Họ không cần đầu tư nhiều tiền vào quân sự vì được bảo vệ bởi những lực lượng quân sự đứng đầu thế giới như Mỹ và khối NATO. Khối này chưa bao giờ phản bội họ.

    Người VN hoàn toàn có thể làm được một việc lớn là ngăn chiến tranh Trung - Mỹ xẩy ra.

    Thời cơ cứu nước càng đến gần với VN khi vào ngày 24/6/2015, Thượng viện Mỹ đã chính thức thông qua Dự luật HR1314 trong đó có Dự luật trao quyền đàm phán thương mại cho Tổng thống Mỹ và Dự luật hỗ trợ tổn thất cho những người Mỹ bị ảnh hưởng bởi các hiệp định tự do thương mại quốc tế.

    Không nghi ngờ gì nữa, nước Mỹ đã rất linh hoạt trong việc giao cho Tổng thống Obama một đặc cách để quyết định đẩy nhanh đàm phán Thỏa thuận quan hệ đối tác thương mại T-Tip và đầu tư Xuyên Đại Tây Dương cũng như Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP)và đặc biệt phục vụ cho quyền lợi của Mỹ ở biển Đông trong đó có liên quan đến việc liên kết chặt chẽ với VN.

    VN cần phải nắm lấy bàn tay mà tổng thống Mỹ đưa ra để trở thành đồng minh thực sự của Mỹ và khối NATO. Đây là khoảnh khắc mà Mỹ mở rộng vòng tay hơn bao giờ hết, bởi chính quyền lợi của Mỹ ở biển Đông. Lúc đó Mỹ và khối NATO sẽ tự động bảo vệ VN theo hiệp định tương hỗ quân sự.

    Trong tình thế đó, TQ bị buộc phải thay đổi cách hành xử, từ bỏ ảo vọng chiếm VN và và độc chiếm biển Đông. Chỉ có như thế, chiến tranh mới không xẩy ra.

    Như thế, người VN mới thoát được ách nô lệ ngàn năm của TQ và ách nô lệ cộng sản.Và trước hết, gần nhất, là thoát được cuộc chiến tranh mà người VN không nhũng chịu mất nước về tay TQ mà còn phải chết cho TQ. Cuộc chiến đó không đưa VN trở về thời kỳ đồ đá vì ngay cả đá cũng nát và chỉ còn tro xương của người VN cọ vào nhau trong gió của những cánh đồng chết.

    Từ khóa: Võ Thị Hảo

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    The Dramatic Transformation in US-Vietnam Relations
    A historic visit this week indicates just how close the two former foes have become.

    By Cuong T. Nguyen

    In 1975, the Vietnam War ended with the United States’ political defeat to the communists. Forty years later, if nothing changes, from 6-7 July the highest-ranking official of the Communist Party of Vietnam (CPV) will visit Washington, D.C. for the first time. Though there have been disagreements about protocol procedures – General Secretary Nguyen Phu Trong has no direct counterpart from the United States – the trip is unquestionably historic one as it comes as both countries celebrate the 20th anniversary of their normalized relationship.

    The trip will strengthen the two countries’ bilateral communication and political contacts at a critical time. Both are members of the Trans-Pacific Partnership (TPP), an agreement which will hopefully be wrapped up before U.S. President Barack Obama leaves office. Maritime tensions stemming from China’s reclamation projects and militarization of artificial islands in the South China Sea also continue to undermine regional peace and stability. But beyond these specific issues, the meeting itself will be symbolic of a transition to a new phase in U.S.-Vietnam relations.

    In 1994, the United States finally lifted its trade embargo on Vietnam, marking a new era for U.S-Vietnam normalization. Beyond memories about the bloody Vietnam War, since then the U.S-Vietnam relations have been transforming from enmity to a “comprehensive partnership” through an array of cooperative efforts in the fields of security and trade. The early twenty first century has witnessed the rise of China both militarily and economically, which undeniably plays a catalytic role in this metamorphosis.

    In 2000, both countries signed the Bilateral Trade Agreement (BTA), which served as a stepping stone to Vietnam’s accession to the World Trade Organization (WTO) in 2007. The BTA gave Vietnam preferential access to the U.S markets by reducing tariff rates on Vietnam’s imports to the world largest economy, while Vietnam’s membership in WTO expedited its economic integration into the global market. Against the backdrop of the aging and increased wage rates of Chinese blue-collar segments, Vietnam’s younger and cheaper labor has been an attractive alternative that could help the American economy become less dependent on China’s imports, which are partly responsible for the growing U.S.-China trade imbalance.

    Almost twenty years since the normalization of U.S-Vietnam trade relations, their economic partnership has made remarkable progress. Last Wednesday, the Republican-led Senate passed legislation granting president Obama the authority to fast track negotiation process of the TPP. The trade agreement will not only benefit both the United States and Vietnam according to their economic comparative advantages, but will also play an important part of their soft balancing strategies against China.

    The increasing influx of U.S textile imports to Vietnam would render the domestic garment industry less reliant on China’s textile imports for production. That is important because Vietnam’s heavy economic dependency on China can be exploited for Beijing’s political leverage on Hanoi. Additionally, the TPP would permit U.S multinational footwear firms such as Nike to outsource their jobs to Vietnam, where production costs would be significantly reduced when U.S tariffs on garments and shoes made in Vietnam could go from 7 percent and 32 percent respectively to zero. In return, the TPP would allow Vietnam’s garment producers to gain preferential access to the U.S textile market, which accounts for a quarter of a million American jobs. In a time of growing economic interdependence, the United States can utilize its economic power through the TPP to build up its legitimacy and challenge China’s regional leadership in the Asia-Pacific due to its exclusion from the trade pact.

    With respect to security, China’s increasing military modernization poses a threat to both countries’ national security, especially Vietnam due to her geographical proximity to China. The United States and Vietnam share similar interests in hedging against China’s coercive resolutions to the South China Sea disputes. Despite the United States’ neutrality on the territorial disputes, it views China’s ownership claims as a big threat toward the freedom of navigation and international trade-flows in Asia-Pacific waters. On the other hand, the CPV has espoused soft balancing strategies through indirect means by increasing American regional engagement. Unsurprisingly, China’s dispatch of a massive oil rig to Vietnam’s claimed exclusive economic zone (EEZ) in 2014 has pushed Vietnam much closer to the United States. Hanoi sees Washington as the country it can rely on to build up its defense capabilities if the Russians bail out.

    Any comprehensive analysis of the current dynamics of U.S-Vietnam defense ties would be incomplete without mentioning the Joint Vision Statement which Defense Secretary Aston Carter and his Vietnamese counterpart Phung Quang Thanh inked in May. The non-binding statement is an extension of the Memorandum of Understanding for Advancing Bilateral Defense Cooperation, signed by the two parties back in 2011. Following Washington’s decision to partially remove its restrictions on sales of lethal weapons to Vietnam in October 2013, the statement aims to expand “the defense trade” between the two nations and set up the stage for introducing a bill further lowering the bar on arm sales. It also includes the option of co-manufacturing of military equipment and the “navigation of complex U.S procurement rules.” This is a win-win for both sides. From the perspective of the CPV, the statement could tremendously reduce Vietnam’s dependence on Russian military suppliers for its defense needs. From the Washington’s perspective, this can provide the U.S defense industry with greater access to an emerging Asian market while diminishing Russia’s global military influence.

    “Not antagonizing China” is an important component of the rebalancing strategy, if not the immutable bedrock of gradual institutionalization of U.S-Vietnam security and trade cooperation. The United States and Vietnam are willing to increase personnel exchanges, develop economic and trade relations, conduct joint military programs, and raise criticisms against China’s revisionism to the extent that these measures do not jeopardize their relationships with Beijing. For this reason, the Vietnamese government announced its adherence to the “Three No” principles in national defense and diplomacy, including no military alliances, no alliances with any country in conflict with another and no acceptance for foreign countries’ building of military bases on Vietnam’s territory. On the other hand, the United States does not wish the deepening of U.S-Vietnam military ties to come at the expense of declining Sino-U.S. trade relations.

    Human rights issues still remain the biggest impediment to the U.S-Vietnam relations in the coming years. Yet, successful nation-building stories in Asia have demonstrated that marketization usually predates political reforms in development of states. After all, Vietnam is still at an early stage in its developmental process. From the Vietnamese government’s point of view, human rights is still a foreign concept. Any major breakthrough by Hanoi when it comes to internalizing international human rights norms into domestic practices depends on the speed at which these values become congruent with preexisting political and societal institutions in Vietnam. The good news is that recent years have seen major improvements in economic and social rights thanks to Vietnam’s rapid socioeconomic development after economic reform. From Washington’s standpoint, there is plenty of room for improvement in human rights conditions, and the country will rely on its young generation to take up the challenge, as U.S Senator McCain said during his speech at Ho Chi Minh University of Social Sciences and Humanities.

    The U.S and Vietnamese governments admit the inevitability of their ideological and political differences. However, the general consensus is that further collaborative efforts – particularly in the economic realm – are essential for further narrowing the chasms between the former foes and completing the transformation that is already underway in U.S.-Vietnam relations.

    Cuong T. Nguyen is a graduate from the Committee on International Relations (CIR) at the University of Chicago, and currently a research fellow of Saigon Center for International Studies (SCIS) at the University of Social Sciences and Humanities in Ho Chi Minh City.

    POLITICS 4 DUMMIES (khách viếng thăm) viết:
    cách đây 16 giờ 36 phút

    Lại thêm 1 bài viết ngu xuẩn của chuyên "ra" đối ngoái quớc phồng của Kiều VOA/RFA: NATO ở bên trời âu còn lo đối phó chưa xong với nga Putin thì đi qua biển đông để đấu kong fu với Tàu Tập!

    PS DL chắc cần nâng dân trí cho chính mình trước khi đăng những bài Ngu Dân Hóa loại này?

    Trang này có tên là "Dân Luận" hiểu nôm na là nơi để dân bàn luận. Nếu chú mày thấy nó không được hàn lâm cho lắm thì bước mẹ nó đi chỗ khác đừng có như ruồi bâu đít trâu. Anh thấy chú mày chê bai người khác nhưng chưa thấy viết được cái đéo gì nên hồn, toàn cóp nhặt của tây dán vào đây. Thế thì giỏi cái đéo gì?

    Khinh miệt gửi đến POLITICS 4 DUMMIES:
    - Mấy bà Tám trong phim Hong Kong có câu:" Mày không nói ra, không ai nói mày câm, im cái miệng mày lại dùm cái!".
    - Trên FB có trích câu nói của đại văn hào Mark Twain:" Thà rằng im miệng để người ta còn hồ nghi chứ mà mở miệng ra làm chi để người ta không còn mù mờ gì về việc mình QUÁ NGU".

    Hai câu nói này, khinh miệt mà gửi tặng cho bạn đấy! Bạn có đọc và suy nghĩ những gì tác giả Võ Thị Hảo viết hay không? Hay là bạn đọc không đủ, hiểu lầm. Hoặc là đầu óc có giới hạn bẩn sinh lẫn giới hạn hiểu biết nói chung mà không thể hiểu người ta viết những gì quá rõ ràng và đơn giản nhất trong khả năng của người tầm thường có thể hiểu, chưa nói gì tới chuyện cao xa để vĩ nhân mới hiểu! Bạn đọc mà không hiểu thì nên xem lại trí não lẫn kiến thức của bạn nhé! Mình có vấn để đầu óc và hiểu biết kém cõi sao lại chửi tác giả còn miệt thị cả Dân Luận? Hành động của bạn chỉ có mấy đứa ... ngu hoặc điên làm mà thôi nhé!

    Đây là diễn đàn của những con người lịch sự. Nếu bạn giữ đúng những quy tắc ứng xử của người có học hành đàng hoàng thì vào đây tranh luận, đừng giở thói côn đồ, thấy người khác nói trái ý mình thì chửi người ta như kiểu những người thiếu học, đầu đường xó chợ như vậy!

    Và khi phát biểu thì xin bạn nhớ rằng ăn thêm tí muối có Iode và gắn não vào mà nói chuyện nhé!

    Chào thân mến, quyết thắng!

    Dear Politics for Dummies,

    Bạn đả quá lời khi phán rằng bài viết của nhà văn Võ Thị Hảo là ngu xuẩn. Càng khôi hài hơn nữa khi so sánh với 'chuyên "ra" đối ngoái quớc phồng của Kiều VOA/RFA' , theo cách nói của Bạn.

    Có vẻ như Bạn chê những quan điểm của mà VOA/RFA đã đưa ra. Điều đó không có gì đáng nói, vì đó là quyền tự do của Bạn; chỉ là nếu Bạn có thể đưa ra những lập luận phản bác để người đọc có thể mở rộng kiến thức thì thỏa đáng hơn.

    Còn chuyện nhà văn Võ Thị Hảo đưa ra một vài suy nghĩ của riêng Bà, dù đồng ý hay không, Bạn không nên nặng lời như vậy (trừ khi bạn nằm trong hàng ngũ DLV, thì tôi xin lỗi vì đã lắm lời vô ích).
    Bà Võ Thị Hảo là nột nhà văn, không phải là một chuyên gia ngoại giao hay quốc phòng, những gì Bà viết chỉ là những suy nghĩ của một người VN yêu quê hương, đất nước mình (mong rằng quý vị độc giả đừng đòi hỏi bà là nếu yêu quê hương đất nước VN thì phải yêu luôn Tổ Quốc XHCN của ĐCSVN nhen). Những ý kiến đưa ra có thể không thỏa đáng, nhưng vẫn đáng để suy gẫm; chẳng lẽ chỉ có những người có khả năng "an bang tế thế" mới được quyền nói hay viết về những đề tài đó hay sao?

    Xin đừng quên rằng những nhà lãnh đạo "thần thánh" "thiên tài" của ĐCSVN như Ho Chi Minh, Lê Duẫn, Nguyễn Văn Linh, Nông Đức Mạnh, Lê Khả Phiêu, Nguyễn Phú Trọng đã và đang đưa đất nước VN thương yêu của chúng ta đến đâu rồi.

    Cây khi sống nghiêng về phía nào, thì khi chết sẽ đổ theo huớng đó!!! Lịch sử của đảng Con Kẹc CSVN từ khi do Hồ chí minh thành lập theo lệnh của Mao, cho đến ngày hôm nay, là tình nguyện làm vật thí thân cho Tàu cộng. Chính Lê Duẩn đã công khai thừa nhận "Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc!!!". Đảng CSVN sẽ ngả theo con đường "bác đi", làm tay sai và "đệm thịt" cho Tàu, là chuyện sẽ xảy ra!!! Trừ phi cái đảng Con Kẹc CSVN bị dân chúng VN lật đổ!!!

    Lại thêm 1 bài viết ngu xuẩn của chuyên "ra" đối ngoái quớc phồng của Kiều VOA/RFA: NATO ở bên trời âu còn lo đối phó chưa xong với nga Putin thì đi qua biển đông để đấu kong fu với Tàu Tập!

    PS DL chắc cần nâng dân trí cho chính mình trước khi đăng những bài Ngu Dân Hóa loại này?