Nguyễn Hưng Quốc - Tôi không cần biết ông Hồ Chí Minh có mấy vợ

  • Bởi Admin
    03/07/2015
    15 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc

    (Bài cũ đăng lại để mừng sinh nhật "bác")

    Đầu tháng 9, 2010, nhân dịp ở trong nước tổ chức rầm rộ các buổi lễ tưởng niệm 40 năm ngày Hồ Chí Minh qua đời, tôi muốn viết một bài về ông, nhưng lại lười, cứ lần khân mãi. Sau đó, mở các tờ báo mạng ra, cứ gặp mãi những bài viết về ông Minh (tôi không thích gọi ông là ông Hồ, nghe nó vô duyên làm sao!) lại đâm bực.

    Bực, khi đọc những bài lải nhải khen ngợi ông. Bực cả khi đọc những bài chửi bới ông nữa.

    Hầu hết các bài khen tụng hay chửi bới ông Minh đều có điểm giống nhau: Chúng đều tập trung vào đời tư của ông. Lại là những khía cạnh nhí nhách nhất trong đời tư của ông.

    Người chửi, chửi thậm tệ. Theo họ, ông Minh là một kẻ giả dối. Giả dối ở mọi mặt. Tự mình viết sách khen mình… khiêm tốn và tài giỏi rồi ký tên khác (Trần Dân Tiên) rồi bắt dân chúng học tập là một sự giả dối. Gặp chị ruột, bà Nguyễn Thị Thanh, người chị duy nhất còn sống sót sau mấy chục năm xa cách mà vẫn hờ hờ hững hững để giữ tiếng vô tư và chí công là một sự giả dối. Nhưng giả dối nhất là có vợ rồi, lại là vợ Tàu nữa (Tăng Tuyết Minh), mà cứ giấu biệt. Có bồ (Nông Thị Xuân) cũng giấu giấu giếm giếm như mèo giấu cứt. Cuối cùng, bồ bị đàn em hãm hại cũng không dám mở miệng cứu giúp hay can thiệp. Nghĩa là một kẻ vừa giả dối lại vừa tàn nhẫn và hèn hạ.

    Người khen, khen ông biết quan tâm và hy sinh cho người khác. Quan tâm đến đời sống cơ cực của dân chúng: Mỗi bữa, ông ăn ít hơn một chút để dành mớ gạo thừa ấy cho “đồng bào”. Quan tâm đến giấc ngủ của từng người bộ đội: Nửa đêm dậy đi dém mùng cho từng người. Quan tâm đến nỗi khách phụ nữ đến thăm, ông hỏi ngay là có mắc đái không để ông chỉ nhà vệ sinh cho!

    Trong cuốn Hồi ký được phổ biến rộng rãi trên internet, Nguyễn Đăng Mạnh kể, nguyên văn:

    "Năm 1965, Mỹ cho không quân ra đánh phá miền Bắc. Cầu Hàm Rồng, Thanh Hoá, là một trọng điểm oanh tạc của chúng. Anh chị em dân quân Nam Ngạn, Hàm Rồng phối hợp cùng với pháo binh tải đạn và bắn máy bay giặc. Nổi lên có hai nữ dân quân được tuyên dương công trạng xuất sắc: Ngô Thị Tuyển và Nguyễn Thị Hằng.

    Năm ấy, tôi phụ trách một đoàn sinh viên Đại học Sư phạm Vinh ra thực tập ở trường Lam Sơn, Thanh Hoá, sơ tán ở ngoại ô thị xã. Tôi đưa mấy sinh viên Văn ra gặp Nguyễn Thị Hằng ở nhà riêng. Hằng là một cô gái quê mà rất trắng trẻo, cao ráo. Cô cho xem bức hình chụp mặc quân phục trông rất đẹp đẽ, oai phong. Cô khoe vừa được ra Hà Nội gặp Bác Hồ. Lần đầu tiên ra Hà Nội, đi đâu cũng có một anh cảnh vệ hay công an đưa đi. Hành trình qua rất nhiều chặng. Đến mỗi chặng, anh dẫn đường lại bảo, cô chờ ở đây, người khác sẽ đưa đi tiếp. Chặng cuối cùng, anh dẫn đường nói, cô ngồi đây, Bác xuống bây giờ. Một lát ông Hồ tới. Ông không vội hỏi han gì về thành tích chiến đấu của Hằng. Câu hỏi đầu tiên của vị Chủ tịch nước là: “Cháu có buồn đi tiểu, Bác chỉ chỗ cho mà đi.”

    Câu chuyện của Nguyễn Thị Hằng về chủ tịch Hồ Chí Minh hôm đó, tôi nhớ nhất chi tiết này. Chi tiết rất nhỏ nhưng nói rất nhiều về con người Hồ Chí Minh."

    Thực tình, tôi không quan tâm đến cả những lời khen lẫn những tiếng chê như thế.

    Theo tôi, những chuyện ấy, ngay cả khi đúng sự thực, cũng không ảnh hưởng gì mấy đến vị thế của ông Minh với tư cách một chính khách và một lãnh tụ.

    Một cái nhìn có tính chuyên nghiệp đòi hỏi chúng ta không được lẫn lộn giữa các phạm trù. Một ông thánh làm chính trị tồi thì cũng vẫn là một chính khách tồi. Ngược lại, một tên lưu manh làm chính trị giỏi, biết cách sử dụng quyền lực cho những mục tiêu lớn và tốt, thì cũng vẫn là một chính khách giỏi. Tôi thích dân Mỹ ở chỗ đó. Nhớ, trong thập niên 1990, họ, một mặt, lên án cái tật hay cởi quần bậy của Tổng thống Bill Clinton, nhưng mặt khác, lại ủng hộ các chính sách của ông, các chính sách, theo họ, có lợi cho nước Mỹ. Với họ, hai khía cạnh đời tư và công việc khác hẳn nhau.

    Ở Việt Nam, chúng ta cứ hay lẫn lộn mọi thứ. Không phải chỉ với Hồ Chí Minh mà cả với Ngô Đình Diệm hay Bảo Đại trước đó nữa, người ta cũng hay tập trung vào đời tư mà rất ít khi quan tâm đến chính sách của họ, với tư cách là những nguyên thủ của một đất nước.

    Trong khi đó, ở cương vị của họ, chính các chính sách mới là những yếu tố đáng bàn, thậm chí, là những yếu tố duy nhất đáng bàn vì chúng có ảnh hưởng đến cả hàng chục, thậm chí, hàng trăm triệu người, có khi từ thế hệ này đến thế hệ khác. Ông Minh có nhịn ăn mỗi ngày vài chén cơm thì cũng chỉ nuôi được, may lắm, một con chó; nhưng nếu ông có chính sách kinh tế đúng đắn và hiệu quả thì cả hàng chục triệu người được tha hồ ăn no và ăn ngon. Ông có hàng tá bồ nhí thì cũng chỉ làm mấy chục người ấy khổ nhưng nếu ông có chính sách về gia đình và phụ nữ đúng đắn và có hiệu quả thì hàng chục triệu phụ nữ tránh được cảnh bị lợi dụng, lạm dụng và bạo hành. Ông có hỏi hết người này đến người khác có mắc tiêu mắc tiểu không để ông chỉ nhà vệ sinh cho thì cũng giải quyết được nhu cầu của một số người nhưng nếu ông có chính sách đúng đắn và có hiệu quả về xây dựng cơ sở hạ tầng và văn hoá tiếp dân thì không ở đâu, kể cả ở các văn phòng uỷ ban nhân dân từ trung ương xuống địa phương hay các tụ điểm công cộng, từ nhà ga đến bến xe, từ trường học đến công viên, dân chúng lại phải chịu cảnh nhịn đái nhịn ỉa hay phải chịu đựng mùi hôi thối đến kinh người như họ từng chịu đựng cả trong hơn nửa thế kỷ vừa qua.

    Một nhà lãnh đạo không cần những cái tốt lặt vặt. Thậm chí có khi cái gọi là tốt ấy lại còn phản tác dụng. Tại Úc, nhiều chính khách bị dân chúng mất tín nhiệm chỉ vì quá tốt bụng. Đứng trước Quốc Hội, nghe báo cáo về sự khốn cùng của thổ dân, họ khóc; nghe tin thiên tai đâu đó, họ rơm rớm nước mắt. Dân chúng cảm động ư? Ừ, thì họ cũng cảm động. Nhưng khi được hỏi sự cảm động ấy có ảnh hưởng đến lá phiếu của họ trong các cuộc bầu cử hay không, phần lớn đều lắc đầu quầy quậy: Không. Nhiều người còn cho đó là sự yếu đuối không những không cần thiết mà còn có hại. Người ta chờ đợi ở lãnh tụ một cái đầu lạnh, lúc nào cũng bình tĩnh cân nhắc tính toán chuyện lợi hại gần xa chứ không cần những người quá dễ xúc động và chỉ biết phản ứng theo tình cảm như thế.

    Bởi vậy, đánh giá một người làm chính trị, chúng ta chỉ cần tập trung vào chính sách của họ.

    Với ông Minh, cũng vậy.

    Trước hết, cần phân biệt ở ông Minh có hai khía cạnh: một nhà cách mạng và một nhà lãnh tụ.

    Với tư cách nhà cách mạng, ông Minh có thể vấp phải một số sai lầm, nhưng nói chung, các chính sách ông đưa ra nếu không đúng đắn thì ít nhất cũng có hiệu quả. Nhờ đó, ông trở thành nhà cách mạng thành công nhất ở Việt Nam trong thế kỷ 20: Ông đánh đuổi được thực dân Pháp và ông giành được chính quyền vào tay đảng của ông.

    Không đồng ý với ông, thậm chí, căm thù ông, người ta cũng không thể phủ nhận những thành công vang dội ấy. Ông đã thành công ở chỗ tất cả các nhà cách mạng khác, trước ông, từ các nhà Cần Vương đến các nhà Duy Tân, từ Phan Bội Châu đến Phan Châu Trinh và tất cả các nhà cách mạng quốc gia khác, đều thất bại.

    Với tư cách một lãnh tụ, hơn nữa, lãnh tụ tối cao, vừa là Chủ tịch đảng vừa là Chủ tịch nước, ông Minh có những chính sách đúng và sai, những chính sách có hiệu quả đồng thời cũng có những chính sách hoàn toàn vô hiệu, hơn nữa, cực kỳ tai hại.

    Đánh giá những chính sách ấy cần có công phu nghiên cứu và sự công tâm nhất định. Đó là công việc của giới sử học. Đã có nhiều sử gia làm điều đó. Một số người làm rất tốt. Nhưng công việc ấy sẽ còn kéo dài mãi. Nếu lịch sử là những gì luôn luôn được viết lại, việc đánh giá những chính khách lớn như ông Minh sẽ không bao giờ hoàn tất cả. Mỗi thời đại hay mỗi thế hệ, trong tương lai, sẽ lại tiếp tục tìm kiếm và đặt lại vấn đề về sự nghiệp của ông.

    Trong bài này, tôi chỉ xin góp một ý nhỏ: Nói đến chính sách, cần phân biệt chính sách có tính giai đoạn và chính sách có tính dài hạn.

    Trong số các chính sách dài hạn, chính sách quan trọng và căn bản nhất là chính sách liên quan đến thể chế.

    Trong vấn đề thể chế, có hai khía cạnh quan trọng và căn bản nhất: ý thức hệ và cơ chế tổ chức guồng máy nhà nước.

    Về phương diện ý thức hệ, ông Minh chọn con đường xã hội chủ nghĩa. Đó là một lựa chọn có tính lịch sử; và vì có tính lịch sử, nó vừa là trách nhiệm của ông vừa không thuộc trách nhiệm của ông.

    Nhưng việc lựa chọn cơ chế tổ chức guồng máy nhà nước thì hoàn toàn nằm trong tay ông. Chính ông là người quyết định nó, xây dựng nó và điều hành nó một thời gian dài. Có thể nói cái cơ chế ấy hoàn toàn là sản phẩm của ông. Là đứa con của ông.

    Cái cơ chế ấy như thế nào?

    Thời gian đã đủ dài để người ta nhận ra tất cả các khuyết điểm của nó. Trong đó, khuyết điểm đầu tiên là nó quá cứng nhắc, làm tê liệt hết mọi khả năng sáng tạo của ngay cả những người sáng suốt, nhiệt tình và nhiều quyền thế nhất.

    Nghe nói, lúc còn tại chức, Phạm Văn Đồng thường than thở là trên thế giới không có ai làm Thủ tướng lâu như ông, và cũng không có ai làm Thủ tướng mà bất lực như ông.

    Lại cũng nghe nói, trong một chuyến công du sang Úc cách đây khoảng trên dưới mười năm, Phan Văn Khải, lúc ấy đang là Thủ tướng, giữa một buổi họp mặt với giới trí thức Việt kiều, kể, đại khái, là: “Nhiều vị lãnh đạo Tây phương cứ hay nói về Việt Nam thế này thế nọ. Nhưng cứ cho họ làm Thủ tướng ở Việt Nam thử xem họ làm sao. Có khi họ làm chưa tới một ngày đã phải chạy làng rồi. Việt Nam mình nó phức tạp lắm chứ đâu đơn giản như họ tưởng. Ở Việt Nam đâu phải là Thủ tướng thì có thể làm được mọi việc!”

    Lại cũng nghe nói nữa, vào những năm cuối đời, tuy ông Minh vẫn còn tại vị, nhưng thực quyền thì đã lọt hết vào tay của Lê Duẩn và Lê Đức Thọ. Ông muốn làm nhiều chuyện nhưng đành bất lực. Tôi chẳng biết lời đồn ấy thực hư thế nào. Nhưng nếu đúng, ông Minh đã bị chính cái guồng máy ông lập ra nghiền nát; ông đã bị chính đứa con ông sinh ra quay lại ăn thịt ông.

    Cái cơ chế chính quyền ở Việt Nam, một mặt, loại trừ khả năng sáng tạo, mặt khác, lại tạo cơ hội cho cái Ác, cái Tham và cái Ngu tha hồ nảy nở. Trong cái cơ chế ấy, không ai có thể làm điều đúng hay điều tốt được, nhưng mọi đứa ác, mọi đứa tham và mọi đứa ngu đều có thể dễ dàng tác oai tác quái.

    Cái Ác, cái Tham và cái Ngu thì ở đâu cũng có. Không có một lãnh tụ nào có thể loại trừ hay tiêu diệt chúng hết được. Nhưng trong một cơ chế tốt, chúng luôn luôn bị kiềm chế; nếu có bộc lộ, chỉ bộc lộ một cách rụt rè và lén lút; và vì rụt rè và lén lút nên không thể trở thành phổ biến, hơn nữa, lúc nào chúng cũng đối diện với nguy cơ bị phát hiện và bị trừng phạt.

    Trong cái cơ chế chính quyền do ông Minh sáng lập, không có những sự kiềm chế và kiểm soát. Cấp lớn có cái Ác, cái Tham và cái Ngu lớn. Cấp nhỏ thì có cái Ác, cái Tham và cái Ngu nhỏ. Ở đâu chúng cũng nghênh ngang hoành hành được. Dân chúng không những bị bịt miệng mà còn bịbịt cả tai nữa.

    Bởi vậy, bất cứ cái Ác, cái Tham và cái Ngu nào ở Việt Nam lâu nay cũng đều có một phần trách nhiệm của ông Minh.

    Người ta hay hỏi: Liệu ông Minh có biết những người bị giết oan trong cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc vào giữa thập niên 1950 không? Có biết những vụ trù dập dã man đối với nhóm Nhân Văn Giai Phẩm không? Có biết các vụ giết người tập thể ở Huế trong trận Mậu Thân không?

    Với tôi, đó là những câu hỏi vớ vẩn. Biết hay không biết, chúng cũng thuộc về trách nhiệm của ông Minh. Biết, ông có tội. Không biết, ông có lỗi. Khi cái lỗi gây thành tội ác: Cái lỗi trở thành cái tội.

    Trong bất cứ một hành vi tham nhũng công khai nào, bất cứ một hành động chà đạp nhân quyền và dân chủ nào ở Việt Nam hiện nay, cho dù được thực hiện bởi một tên công an cấp phường, cấp xã, cũng đều có bàn tay ông Minh trong đó.

    Ông Minh đã chết lâu rồi nhưng cái cơ chế ông tạo ra vẫn còn đó. Nó còn đó và nó tiếp tục tạo cơ hội và cung cấp phương tiện cho những sự tàn ác, tham lam và ngu xuẩn. Để cho chúng tha hồ hoành hành và tàn phá đất nước, cái đất nước mà ông bỏ gần cả đời để dành lại từ trong tay thực dân Pháp.

    Đứng trước cái di sản tệ hại khổng lồ ấy, những chuyện ông còn tân hay có vợ, chuyện ông nhịn ăn để đồng cam cộng khổ với dân chúng hay lúc nào cũng phì phèo điếu thuốc lá của Mỹ, chuyện ông có nung gạch để tránh cái rét ở Paris lúc còn trẻ hay không… chỉ là những chuyện tầm phào.

    Hết sức tầm phào.

    (Bài này đã đăng trên Nguyễn Hưng Quốc blog trên đài VOA; sau, in trong cuốn Phản tỉnh và Phản biện do Văn Mới xuất bản 2012 và Người Việt tái bản 2013)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    15 phản hồi

    Phản hồi: 

    Bài này ít nhiều có tác dụng trong khi ông Trọng Lú cứ ra rả kêu gọi mọi người học tập tư tưởng và đạo đức HCM. Ông HCM chưa bao giờ là nhà tư tưởng, như vậy ông ta làm gì có tư tưởng mà học. Còn đạo đức ư? Xin thưa GS Nguyễn Hưng Quốc, nếu GS tưởng tưởợng ra có một vị tổng thống nước Mỹ giống như ông Hồ về chuyện quan hệ nam nữ thì dân Mỹ nói gì? Làm gì? Còn GS Hưng Quốc có quan tâm đến TT một nước nào đó có mấy vợ hay không? Nam nữ bình đẳng, thế nếu như một nữ TT nước nào đó có mấy ông chồng thì GS Hưng Quốc có quan tâm không?
    Hinh như ở Mỹ người ta chọn 10 điểm tiêu chuẩn của TT còn kỹ hơn cả TBT của Đảng CS ta thì phải, trong đó có cả đời tư. Hay là họ phong kiến hơn phong kiến Tàu và Việt Nam là chú ý "tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ."
    Bài viết này có nét giống những bài khác là khi viết về những vấn đề thuộc Việt Nam thì tách Việt Nam riêng với thế giới nên có những sai lầm nghiêm trọng (RẤT NGHIÊM TRỌNG), thậm chí tội biến thành công. May mà bài viết của GS Hưng Quốc mờ nhạt, không sâu nên không gây được ấn tượng là mấy.
    GS HƯng Quốc viết: ""Không đồng ý với ông, thậm chí, căm thù ông, người ta cũng không thể phủ nhận những thành công vang dội ấy. Ông đã thành công ở chỗ tất cả các nhà cách mạng khác, trước ông, từ các nhà Cần Vương đến các nhà Duy Tân, từ Phan Bội Châu đến Phan Châu Trinh và tất cả các nhà cách mạng quốc gia khác, đều thất bại" và "Nhờ đó, ông trở thành nhà cách mạng thành công nhất ở Việt Nam trong thế kỷ 20: Ông đánh đuổi được thực dân Pháp và ông giành được chính quyền vào tay đảng của ông."
    Nếu quan niệm như GS Hưng Quốc thì hóa ra Ấn Độ đánh đuổi được Anh, Philippine đánh đuổi được Mỹ và nhiều nước châu Phi đánh đuổi được Pháp... chỉ có Thái Lan không đánh đuổi được ai vì chẳng có ai xâm chiếm nước họ. Tưởng GS HƯng Quốc ở nước ngoài có nhiều tài liệu tham khảo thì GS biết rằng sau thế chiến II, nhờ Lên Hiệp quốc can thiệp nên nhiều nước đế quốc đã trao trả độc lập cho nhiều nước thuộc địa.
    Nước ta độc lập ngày 9-3-1945 từ Nhật Bản trao trả độc lập sau khi Nhật hất cẳng Pháp. Nếu ông Hồ không nghe lệnh Liên xô và Trung quốc gây ra hai cuộc chiến tranh chống Pháp và chỗng Mỹ thì người Pháp cũng trao trả độc lập cho nước ta vào năm 1949 sau khi Anh trao trả độc lập cho Ấn Độ và Mỹ trao trả độc lập cho Philippine.
    GS Nguyẽn Hưng Quốc quên rằng trên dưới 100 năm người mình không làm chủ được vận mệnh của dân tộc mình, mọi diễn biến ở nước ta đều có yếu tố nước ngoài chi phối. Người Pháp, người Mỹ đánh nhau với ông Hồ Chí Minh là muốn ngăn chặn làn sóng CS lan tràn ra khắp Đông Dương và cả Đông Nam Á. Khi viết về nước ta mà quên cái điều quan trọng này thì mọi điều đều sai lầm.
    Hôi nghị Genève 1954 chia cắt nước ta thành hai miền cũng do yếu tố nước ngoài, rồi hội nghị Paris 1973 dẫn đến thống nhất vào 1975 cũng do yếu tố nước ngoài. Nói như thế không có nghĩa là mọi tội lỗi tai họa ở nước ta đều do nước ngoài mà không có vai trò của ông Hồ Chí Minh.
    Chính ông Hồ Chí Minh là người biến nước ta từ chế độ mẫu quốc phụ thuộc người Pháp thành chế độ huynh quốc phụ thuộc người Trung quốc và Liên xô. Ông Hồ đã nhập CNCS thối vào nước ta.
    Nếu ông Hồ không theo chế độ CS, cướp chính quyền của vua Bảo Đại vào tháng 8-1945 thì năm 1949 nước ta cũng độc lập và có lẽ nước ta theo chế độ quân chủ lập hiến giống Thái Lan, đỡ được hai cuộc chiến tranh chết hàng mấy triệu người. Sau đó còn biết bao tệ nạn khác cho đến tận ngày nay và cả mai sau.
    Ông Hồ có một cái tội rất lớn (bên cạnh nhiều tội khác nhiều người đã nhắc rồi) đó là chủ trương làm cho dân nghèo để dễ theo đuổi chiến tranh, biện pháp cụ thể của cụ là đổi tiền liên miên.
    Có thế nói THẾ KỶ XX Ở NƯỚC TA LÀ THẾ KỶ ĐỔI TIỀN.
    Nhờ có ông Hồ dân ta mới biết thế nào là tem phiếu, không chết đói nhưng đói cho đến lúc chết.
    Chẳng biết những khi đổi tiền ở nước ta thì GS Hưng Quốc có được chứng kiến lần nào không? Trong đổi tiền thì dân miền Bắc khổ nhất.
    Còn một tội lớn nữa của cụ Hồ mà hầu như mọi người dân đều quên là chính CỤ HỒ CHỦ TRƯƠNG PHÁ BỎ GIỐNG LUÁ TÁM THƠM ĐẶC SẢN CUẢ MIỀN BẮC mà thay bằng giống lúa Mộc tuyền nhập của Trung quốc. Nay thì không một nhakhoa học nông nghiệp nào lai tạo được giống lúa như tám thơm ngày trước.
    Còn nói về công hay tội của cụ Hồ và của Đảng CS thì để vào dịp khác, còm vào bài khác.
    TÔI CHỈ NÊU NHỮNG ĐIỀU NHIỀU NGƯỜI KHÔNG BIẾT HOẶC ĐÃ QUÊN THÔI.

    Phản hồi: 

    ( Cai nay co tam phao khong? ):
    Http://dannews.info/2014/11/29/su-that-ve-tap-tho-nguc-trung-nhat-ky/
    29.11.2014
    &
    Www.youtube.com
    Nguoi dan vietnam vut hinh anh & tuong ...
    .
    Cach nay da lau, co lan ong NHQuoc khuyen moi nguoi khong nen dung cac cau noi noi tieng cua HCM nhu mot thu vu khi chong lai lu quan chuc VN thoi nat. Boi theo ong, dieu do de buen thanh 'gay ong dap lung ong' neu lu quan chuc biet loi dung hinh tuong HCM ( nhu chung dang xau tuong Ho tran lan ). Loi khuyen do that chi ly! . Tiec rang, sau khi bi CS cam ve VN, cac bai viet cua ong khac han, khong con sac sao nhu xua. The la ong lai duoc ve!

    Phản hồi: 

    Ông Hưng Quốc quên một điều CƠ BẢN NHẤT: Ở Mỹ CQ USA ko bắt dân chúng tôn thờ và phải ca ngợi các lãnh đạo USA; thậm chí dân chúng USA tha hồ chỉ trích phê phán các lãnh đạo USA. Ơ VN thì ngược lại. Do vậy việc dân chúng VN soi mói căm hơn những kẻ đạo đức giả là chứng tỏ DÂN VN KHÔNG CỘNG SẢN CŨNG RẤT THÔNG MINH TÔN TRỌNG SỰ THẬT HƯỚNG TỚI NHỮNG TRÁ TRỊ PHỔ QUÁT, TRONG ĐÓ CÓ : TÍNH TRUNG THỰC- LÊN ÁN SỰ GIẢ DỐI.
    Chừng nào thể chế VN còn bắt dân chúng tôn thờ HCM , không cho dân chúng VN công khai bình luận phê phán về ô HCM-cũng như các lãnh đạo cs VN khác thì dân chúng còn CHỬI BỚI ,CÒN SOI MÓI ĐỂ BÓC TRẦN BỘ MẶT NHỮNG KẺ ĐẠO ĐỨC GIẢ .

    Phản hồi: 

    Hô hô hô! Ông Quốc viết bài I-can-you đừng-có-kể-lể-chuyện-đời-tư-của-Bác, hoá ra bị phản tác dụng, đọc mấy cái còm ở dưới vui thiệt, có nhiều chuyện đời tư của Bác tui không được hay biết, bi giờ lại bị phanh phui ra: nào là bố mình là kẻ giết người phải đi tù đầy, nào là Minh Râu là chain smoker, chuyên phì phèo hít hà khói thuốc lá của giặc Mỹ.

    Phản hồi: 

    "Stalin là một nhân vật tàn ác vô song. Sau này người ta biết rằng ngay từ lúc nhỏ Stalin đã tỏ ra khả năng tàn bạo vì từng tham gia băng đảng du côn có vũ khí. Stalin sống trong nhà với ông bố là một người nghiện rượu, hay đánh đập con cái. Những tính này khi đặt trong môi trường cộng sản độc tài thì rất dễ "phát huy". -" (Huynh Xuan Bau).
    Ông Minh cũng có gia đình rất lập dị: Bố là con nuôi đã bị thay tên đổi họ và đã phạm tộii giết người khi làm quan nên bị đày đi phương xa! Cả 3 anh chị em chẳng người nào lập nổi gia đình! Mồm lúc nào cũng phì phèo thuốc lá, trông thấy dáng dấp của một người nghiện! Dạy dỗ khuyên răn toàn trích lời của người Tàu (100%)?

    Phản hồi: 

    Bác Quốc thâm quá! Nếu cứ vừa đi vừa kể chuyện về HCM, con người và sự nghiệp: chuyện ăn, chuyện ngũ, chuyện lên giường, chuyện chu đáo lo có cả băng vệ sinh cho các cháu gái mới đến thăm, thì ngày này qua ngày khác không hết chuyện về Minh râu, và các loa đàì đảng hay dlv lại có dịp sách mé, nói xấu lãnh tụ anh minh. Nhưng khi nói "Tôi không cần biết ông Hồ Chí Minh có mấy vợ " thì lại là điều làm cho các dlv tâm tư.

    Phản hồi: 

    Ông Quốc thích nói chuyện ông Minh từ rốn (rún) trở lên: the monster; bà con bình dân bàn chuyện từ rún trở xuống: the legend ! Kết hợp lại, cũng chỉ là chuyện con người: the man, xoàng xĩnh, tầm thường, tầm... phào hết cỡ, nhưng Tham, Ngu, Ác thì không ai bằng !

    Phản hồi: 

    Sau khi ông Quốc liệt kê những chuyện tầm phào mà một số người đem ra "kể tội ' ông Minh, và sau khi ông Quốc khen ông Minh vài việc mà ai cũng làm được nếu ở vào cương vị cuả ông ta: được thế giới CS chọn làm "tên lính xung kích", được nhân dân VN lúc đó không biết gì về ông , ngoài cái nhìn đơn giản ông là một người "yêu nước", có quyết tâm chống thực dân Pháp, nên lũ lượt theo Ông và "tổ chức" cuả ông và sau đó ông chọn con đường Xã Hội Chủ Nghĩa (CNCS) cho VN vì đấy vừa là trào lưu cuả thế giới trong thời điểm đó, lại vừa phù hợp với 'xuất xứ" cuả ông, thì cuối cùng CHUYỆN ĐÁNG NÓI NHẤT CŨNG...PHẢI ĐẾN!
    Ông Quốc "phang" cho ông Minh một buá "tài xồi" khó lòng đỡ nổi, ngay cả con cháu, hậu duệ ông, cả những người coi ông là "thần tượng" cũng chịu ...thua. Đó là nói về cái guồng máy nhà nước mà ông Minh đã thiết lập ở VN, hay còn gọi theo 'chữ' là...CƠ CHẾ!
    Cái gọi là CƠ CHẾ này nó không chỉ hoàn toàn vô ích, mà còn gây tác hại cho nước VN không chỉ trong ngắn hạn, mà còn kéo dài tới tận bây giờ.
    Cái GUỒNG MÁY hay CƠ CHẾ này tiêu diệt mọi khả năng sáng tạo hầu giúp VN phát triển, sánh vai cùng thế giới.
    Cái CƠ CHẾ này không chỉ hại dân, hại nước mà hại cả ...chính ông Minh! Nó đẻ ra đám hậu duệ bất kể "nhân tình", những kẻ đặt quyền lợi cuả chúng và bè nhóm trên hết và biến ông Minh thành thằng "bù nhìn coi ruộng dưa".
    CƠ CHẾ ấy tạo ra cái ÁC, cái NGU, mà những người yêu nước hay thiện chí đến đâu khi đụng phải nó cũng...bó tay!
    GUỒNG MÁY ấy đã giúp cho Đảng, cho Nhà Nước mà ông lập ra "ăn thịt DÂN" suốt hơn nửa thế kỷ cầm quyền!
    CƠ CHẾ được ông và "đồng chí" cuả ông thiết lập vẫn tiếp tục gây hại cho dân, cho nước, dù ông đã chết từ 'bẩy mươi đời vương"!

    Cho nên nếu đem so sánh những chuyện "tầm phào" như ông mấy bồ, bao nhiêu đời vợ, còn 'trinh" hay đã "thập thành", vệc ông "quan tâm' đến chuyện ỉa, đái, kinh nguyệt, hay chuyện đến thăm vợ vừa đẻ cuả đệ tử (vợ b/s TTT)...v...v với DI SẢN 'đồ sộ' cuả ông để lại: NHÀ NƯỚC VIỆT NAM DÂN CHỦ CỘNG HOÀ, rồi NƯỚC CHXHCNVN (thừa kế), và "ảnh hưởng" cuả nó xấu tốt như thế nào thì những chuyện trên chỉ là ...chuyện vặt, chuyện "nhỏ như con thỏ"!

    Có điều, việc ông Quốc chỉ khoái nhìn vào chuyện đại sự cuả ông Minh thì kệ ông Quốc, chúng tôi, giới bình dân, ít học, dành chuyện quốc gia đại sự cho các nhà Sử Học, hay những người "tiếng tăm' như ông Quốc. Chúng tôi chỉ thích "nhòm vào đời tư" cuả ông Minh để biết cái "cái phần con vật trong con người " cuả ông ta chi phối đến 'sự nghiệp' cuả ông ấy ra sao mà gây tác hại ghê gớm như thế, chắc cũng không hẳn là chuyện tầm phào hay nhiễu sự phải không ông ...Quốc?

    Phản hồi: 

    Ông GS Quốc viết: " Tôi không cần biết ông Hồ Chí Minh có mấy vợ "
    Không care (quan tâm?), như trong I don't care thì đúng hơn! Kể cã "...những chuyện ông còn tân hay có vợ, chuyện ông nhịn ăn để đồng cam cộng khổ với dân chúng hay lúc nào cũng phì phèo điếu thuốc lá của Mỹ, chuyện ông có nung gạch để tránh cái rét ở Paris lúc còn trẻ hay không… ". Dù chỉ là "những chuyện tầm phào", nhưng biết thì cũng cần biết đấy để thấy phàm nhân ( hay phạm nhân?) sau tượng thánh mà đảng dày công sơn son thiếp vàng. Vả lại bao nhiêu triệu triệu người dân VN vì chưa biết những chuyện tầm phào này nên cừu và nai vẫn lang thang đầy đường.

    Phản hồi: 

    Những phản bác về bài báo của ông NHQ thì đã được các vị nói trước rồi, nay mình chỉ muốn thêm vài chữ : Bài này thơm không hẳn thơm, thúi không hẳn thúi..mà nó thum thủm ông NHQ ạ !

    Phản hồi: 

    Tôi đồng ý với bác huynh xuan bau.
    Đảng Cộng sản VN đã tạo ra quá nhiều huyền thoại tâng bốc ông Hồ và các lãnh đạo khác của đảng CSVN. Bắt người dân cả nước từ bé đến già phải học tập những huyền thoại ấy. Vì vậy lật tẩy các huyền thoại này là điều cần thiết.
    Muốn lật tẩy thì phải tìm hiểu đời tư, tính cách, nhân cách của ông Hồ. Khi báo chí Công sản VN lải nhải ông Hồ "cả đời" đã hy sinh cho nước non dân tộc, không vợ con, thì việc lật tẩy ông đã có mấy bà vợ, con rơi rớt được công nhận/ không công nhận/ là việc cần thiết.

    Quá khứ, hiện tại của những người làm chính trị, lãnh đạo quốc gia luôn dính liền với họ, cả sau khi họ đã chết, nhất là những hành động, lời nói liên quan đến xã hội, luật pháp, giáo dục.

    Nguyễn Jung

    Phản hồi: 

    Trái lại với Nguyễn Hưng Quốc, tôi lại rất muốn biết đời tư cá nhân của những người lãnh tụ cộng sản như Hồ Chí Minh. Khi một người phạm tội, cái mà người điều tra cần tìm hiểu là cá tính, đời sống, hoàn cảnh cá nhân và những mối quan hệ xã hội của họ. Tương tự, những hiểu biết về cá tính, cuộc sống, thái độ thường nhật của họ có thể giải thích những hành vi chống dân tộc của họ. Stalin là một nhân vật tàn ác vô song. Sau này người ta biết rằng ngay từ lúc nhỏ Stalin đã tỏ ra khả năng tàn bạo vì từng tham gia băng đảng du côn có vũ khí. Stalin sống trong nhà với ông bố là một người nghiện rượu, hay đánh đập con cái. Những tính này khi đặt trong môi trường cộng sản độc tài thì rất dễ "phát huy". Do đó, NHQ hoàn toàn sai khi cho rằng không quan tâm đến đời tư của ông HCMinh.

    Nên nhớ rằng trong thế giới cộng sản người ta có hẳn một bộ máy tung hô lãnh tụ. Trong bộ máy đó có cả một quân đoàn văn nô sẵn sàng viết bài ca ngợi lãnh tụ và làm photoshop hình ảnh lãnh tụ qua văn chương. Hệ quả là mỗi một nước theo cộng sản đều có ít nhất là một ông thánh. Nhưng là loại thánh giả tạo, nguỵ tạo. Ông HCM cũng là một sản phẩm nguỵ tạo. Vì thế cần phải lột bỏ cái vỏ ngoài, những huyền thoại đang che mù hình ảnh thật của ông để thế hệ sau biết được chân dung đích thực của ông như thế nào.

    Chuyện ông có bao nhiêu vợ hay bồ bịch lột trần huyền thoại "cha già dân tộc". Chuyện ông phản bội lại ân nhân là bà Nguyễn Thị Năm nói lên cái tính phản trắc. Chuyện ông không dám bênh vực đàn em trước sự đàn áp dã man của Duẩn và Thọ nói lên rằng ông hèn. Chuyện ông không rành tiếng Anh, tiếng Pháp lột trần huyền thoại học giả của ông do đàn em và các nhóm thân cộng ca tụng. William Duiker viết rằng Hồ Chí Minh là nửa Lenin và nửa Gandhi, nhưng nếu huyền thoại được lột trần thì sẽ thấy ông là nửa Stalin và nửa Mao.

    Ở VN người ta chi ra hàng tỷ USD để học tập và làm theo tấm gương của ông HCM. Vì thế việc lột trần huyền thoại của ông HCM là một điều hết sức cần thiết và thời sự. Thật là tầm phào khi cho rằng việc tìm hiểu đời tư của ông HCM là "tầm phào". Thật vậy, nguyên bài viết của NHQ là tầm phào, nhưng lại lên giọng dạy đời và cao ngạo.

    Phản hồi: 

    Tìm hiểu đời tư của người khác là chuyện tầm phào, đúng vậy nhưng sẽ không đúng khi tất cả ai cũng phải học tập theo gương của người đó. CSVN phát động phong trào học tập theo gương bác Hồ, bài học ra sao, có bao nhiêu bài, bố ai biết?, vậy thì chỉ cần học ở ông chử Tài, dẹp chử Đức. ( ca sĩ Đàm vĩnh Hưng từng tuyên bố sẽ có con nhưng không có vợ, được mọi người khen nức nở học tốt theo gương bác Hồ.).
    Có thằng học vấn thấp nhưng lưu manh, thủ đoạn chính trị giỏi, lên làm lảnh tụ, thế thì cả nước học tập theo gương của ông ta, chả cần biết đời tư ổng ra sao, tôi cho rằng quốc gia ấy toàn là công dân lưu manh thôi.

    Phản hồi: 

    IBài này viết dài đòng và hơi lan man, phần sau có nhiều ý hay. GS Hưng Quốc chuyên về văn, văn với sử có liên quan với nhau, có điều là GS Hưng quốc chưa tìm hiểu sâu kỹ về sử nên có một vài ý kiến sai lầm, có thể gọi là tội biến thành công khi viết: "Với tư cách nhà cách mạng, ông Minh có thể vấp phải một số sai lầm, nhưng nói chung, các chính sách ông đưa ra nếu không đúng đắn thì ít nhất cũng có hiệu quả. Nhờ đó, ông trở thành nhà cách mạng thành công nhất ở Việt Nam trong thế kỷ 20: Ông đánh đuổi được thực dân Pháp và ông giành được chính quyền vào tay đảng của ông."
    Nhắc tí tẹo về đời tư của ông Minh Râu, còn vấn đề này xin bàn sau: ông Minh Râu vừa lên nắm quyền đã tự nhuộm mình theo kiểu Tàu. Tàu gọi người theo họ (tính) như Hồ, Lý, Nguyễn ...chứ còn người mình thì gọi theo tên, như GS Hưng Quốc gọi đích danh Minh, chứ không gọi là Hồ như đa số người mình vẫn gọi theo thói quen.
    Ông Minh có một vợ hay 10 vợ hay 0 vợ mà thực sự vĩ đại thì vẫn vĩ đại, nhưng nếu có vợ mà khai man, trí trá, điêu toa thì là lừa dối mà lừa dối thì là xấu, nếu như nói mạnh hơn thì là lưu manh.
    Trước khi lấy người vợ Tàu là Tăng Tuyết Minh thì ông Minh đã có vợ là bà Nguyễn Thị Minh Khai, sau bà này lấy ông Lê Hồng Phong có nghề làm phi công, ông này là đặc phái viên cửa Quốc tế III theo dõi chỉ đạo CM Đông Dương. Cả cuộc đời CM thì ông Hồ mâu thuẫn với ông Phong cho đến khi ông này bị giết. Có ý nghi ngờ là chính ông Minh báo cho cản sát bắt ông Phong để trả thù.
    Thực dân Pháp có tội làm cho dân tộc ta suy nhược vì rượu cồn và thuốc phiện thì ông làm dân tộc ta suy dinh dưỡng bằng chế độ phân phối theo tem phiếu, một đặc sản của chế độ CS. Đến nay cái sắc lệnh ban hành chế độ tem phiếu do ông Hồ ban ra thì không công bố.
    Thực chất thì ông Minh cướp chính quyền của vua Bảo Đại và chính những người CS của ông còn phối hợp với quân Pháp tiêu diệt những tổ chức khác cũng yêu nước chống Pháp như Quốc dân đảng mà người lãnh đạo là Trương Tử Anh. Rồi lại ám sát, giết hại nhiều người yêu nước khác chống Pháp nhưng không theo tư tưởng của ông, điển hình là giết người CS vĩ đại Tạ Thu Thâu và một người khác là Phan Văn Hùm. Nếu ông không tiến hành cuộc chiến tranh chống Pháp thì người Pháp đã trao trả độc lập cho vua Bảo Đại từ trước năm 1950, đỡ chết hàng triệu người. Kiểu công của công Minh là "sát thây trăm họ xướng danh một người." Ông Minh và Đảng cuả ông thắng nhưng cả dân tộc ta thua. Cái thắng của ông Minh cũng chỉ là đổi chủ, xóa được chế độ mẫu quốc của người Pháp thì chuốc cái chế độ huynh quốc của người Nga: "Nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo." Đây là kiểu "độc lập" và đáng tự hào của ông Minh.
    Từ ngaỳ ông Hồ lên nắm chính quyền thì cái gì ông làm và để lại di chứng cho thế hệ sau thì ai cũng biết cả rồi. Người trong nước thì biết nhiều hơn người ở ngoài nước vì phải chịu trực tiếp.
    Một xã hội đầy tham nhũng là một xã hội thối nát. Ông Minh nói "Một xã hội có 3 ngành giáo dục, y tế và pháp luật hỏng thì cả xã hội hỏng." Về kinh tế thì làm ăn theo lối tập thể XHCN nên nước ta cứ nghèo mãi, không ngóc đầu lên được, chỉ có một số người giàu lên là quan chức và những người có mối làm ăn kết hợp kinh tế với chính trị, nhưng không phải là đường lối kinh tế chính trị học đã dạy ở cá nhà trường đại học.
    Cả 3 ngành này đều hỏng cả rồi, đang còm thế này cũng có khi bị pháp luật sờ gáy cũng không biết chừng. Vì vậy dừng ở đây thôi. Đã nhân được tín hiệu đe dọa rồi đấy.

    Phản hồi: 

    "Không đồng ý với ông, thậm chí, căm thù ông, người ta cũng không thể phủ nhận những thành công vang dội ấy. Ông đã thành công ở chỗ tất cả các nhà cách mạng khác, trước ông, từ các nhà Cần Vương đến các nhà Duy Tân, từ Phan Bội Châu đến Phan Châu Trinh và tất cả các nhà cách mạng quốc gia khác, đều thất bại".(Nguyễn Hưng Quốc).
    Không phải các hoạt động của các cụ đều thất bại mà chưa đến thời thành công (thất bại là mẹ thành công). Vì lúc đó tình hình TG chưa có gì để chuyển biến. Chì chờ chiến tranh TG lần thứ 2 kết thúc thì mọi nhẽ mới dần dần an bài. Ngày 13/9/1945 Nhật đã trao trả độc lập cho vua Bảo Đại và đã có chính phủ Trần Trọng Kim hoạt động. Nếu không vì 2 chữ "cộng sản" thì Pháp có quay lại cũng chỉ hợp tác làm ăn và giữ vững chủ quyền biên giới hải đảo (điều này làm cho TQ vốn có dã tâm bành trướng VN là rất lo sợ!). Hay chỉ cần Bảo Đại gửi một lá thư cho TT Truman là Mỹ đã có thể hợp tác được rồi, cần gì phải gửi tới 8 lá thư của ông Minh mà không có hiệu quả? Rồi đến tận thập niên 60 Singapo mới dành độc lập cơ mà! Thậm chí Scotlen khi trưng cầu ý dân còn không muốn độc lập nữa thì đã sao? Vì độc lập không là cái gì cả nếu đời sống của dân và chủ quyền QG còn có nhiều vấn đề bê bối!!!

    Phản hồi: 

    Một vợ ba vợ, chuyện tầm pfàoooo! Sure, sure, không cần biết ông có bao nhiêu vợ, nhưng cần biết ông đã giết bao nhiêu địa chủ, phú nông. Để bác Quốc xả hơi cái bầu tâm sự đấy, không dám cãi vã lại đâu. Mấy tờ báo và mấy bài viết lá cải nên lắng nghe nhé.
    À quên, Minh đâu phải là tên của ổng. Muốn friendly thì gọi bằng 1st name là Coong mới đúng chứ, bằng không thì kêu là Minh Râu, hay Minh mặt choắc tai dơi cũng được.