Người Buôn Gió - Chế độ và niềm tin

  • Bởi Admin
    27/06/2015
    3 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Chế độ nhà nước CHXHCN Việt Nam do Đảng cộng sản Việt Nam dựng lên có được niềm tin của nhân dân bây giờ không?

    Chắc chắn là không. Ngay cả đảng viên đảng cộng sản cũng không còn có niềm tin với cái chế độ ấy huống chi là nhân dân.

    Đến cả lãnh đạo cao cấp nhất của ĐCSVN cũng phải cay đắng thú nhận sự thật mười mươi, không thể né tránh chuyện đảng cai trị đang mất niềm tin trong nhân dân. Tờ báo mạng lớn của Việt Nam là Vnexpress đã đưa ra một bài báo có tiêu đề " Niềm tin với Đảng đang bị thách thức "

    http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/niem-tin-voi-dang-dang-bi-thach-thuc-2416524.html

    Bài báo dẫn lời ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang, người trên hình thức đứng đầu chế độ nhà nước CHXHCNVN :

    "Niềm tin của nhân dân đối với Đảng và chế độ đang bị suy giảm do tệ tham nhũng, lãng phí, suy thoái đạo đức lối sống của một bộ phận cán bộ, đảng viên. Nhưng tôi tin, nhân dân bao dung vẫn tin và kỳ vọng nếu Đảng kịp thời chỉnh đốn"

    Đấy là lời của ông Trương Tấn Sang, người đứng đầu nhà nước và thứ hai trong đảng CSVN. Còn người dân thì họ nói quá nhiều về chuyện họ mất niềm tin vào chế độ. Từ bà bán rau, anh xe ôm đến giáo sư, tiến sĩ...từ ngoài chợ cho đến phòng làm việc..đâu đâu chúng ta cũng có thể dễ dàng thấy thái độ bất mãn, mất niềm tin với chế độ này.

    Một sự thật quá hiển nhiên là chế độ do ĐCSVN điều hành đã hoàn toàn mất niềm tin từ người dân lẫn cả từ những đồng chí cùng đứng trong hàng ngũ của mình.

    Chính quyền CSVN không chỉ mất niềm tin riêng trong phạm vi quốc gia mà chúng ta hãy cùng xem uy tín của chế độ CSVN trên chính trường quốc tế như thế nào.

    Nếu hỏi nước Úc, người Úc sẽ quẳng cho chúng ta xem vụ tham nhũng in tiền Polyme.

    Nếu ta hỏi nước Nhật, người Nhật sẽ quẳng cho chúng ta thấy vụ hối lộ các quan chức đường sắt Việt Nam.

    Nếu ta hỏi Đài Loan, họ sẽ trưng cho chúng ta nhìn mấy trăm cân heroin mà chính quyền Việt Nam đã để lọt qua cửa khẩu hải quan một cách dễ dàng rồi lên máy bay mang sang nước họ.

    Lâu nay chúng ta không thấy báo chí Việt Nam nhắc tới quỹ tiền tệ quốc tế hay Ngân Hàng thế giới. Bởi vì khả năng tín nhiệm của Việt Nam để vay tiền ở hai kho tiền quốc tế này đã là một con số âm. Hai tổ chức này đặt ra những điều kiện rất chặt chẽ đối với Việt Nam trong việc vay vốn ví dụ Việt Nam phải chứng minh được là có sự minh bạch trong việc sử dụng nguồn vốn vay.

    Những điều kiện rất đáng xấu hổ cho những kẻ đi vay tiền đã bị mất niềm tin của chủ nợ. Chính vì lý do này mà báo chí Việt Nam gần đây không nhắc gì tới hai kho bạc quốc tế này

    Các cường quốc như Anh, Pháp, Mỹ, Đức, Canada, Nauy, Đan Mạch...thì đã quá thất vọng về những lời hứa cải cách nhân quyền, pháp luật, môi trường ở Việt Nam. Thậm chí tệ đến mức đại sứ quán Thuỵ Điển còn định rời khỏi Việt Nam để chuyển sang đóng tập trung ở Campuchia.

    Thôi thì cứ cho là các nước tư bản, dù quan hệ những vẫn âm mưu diễn biến Việt Nam nên không tin Việt Nam là chuyện tất nhiên, như cách mà đảng cộng sản VN vẫn tuyên truyền đi. Thế nhưng với ông bạn láng giềng Trung Quốc, cùng cộng sản với nhau, anh em hữu nghị, không gì đánh đổi được, son sắt thuỷ chung thì sao?

    Trong cuộc hội đàm cao cấp nhất của Đảng CSVN với Đảng CSTQ vào hồi tháng 4 năm 2015, Tổng bí thư ĐCSVN đã phải van nài TBT ĐCS Trung Quốc tin tưởng vào sự trung thành, nhất quán của ĐCSVN đối với ĐCSTQ.

    Thế nhưng sau chuyến đi cầu xin sự tin tưởng ấy của ông TBT Nguyễn Phú Trọng ở Trung Quốc, Tờ Thời Báo Hoàn Cầu, một tờ báo lớn của ĐCSTQ lại liên tục mạt sát Việt Nam là kẻ vô ơn, thất tín, bội bạc, xảo trá,lèo lái quan hệ đu giây giữa các cường quốc...

    Anh lớn Trung Quốc đã vậy, em nhỏ Căm Pốt cũng không kém khi để diễn ra liền miên các cuộc biểu tình chống đối Việt Nam.

    Chế độ nhà nước CSVN hiện nay không những mất niềm tin với nhân dân và cán bộ dưới quyền của họ mà họ còn mất niềm tin với cả của những quốc gia tiến bộ trên thế giới. Và không những thế, họ còn mất cả niềm tin với chính những nước từng là anh em cùng ý thức hệ CNXH với họ.

    Mặc dù họ vẫn tuyên truyền vị thế đất nước trên quốc tế lên cao, đảng CSVN được sự tin cậy của dân chúng...nhưng ai cũng biết đó toàn là bịp bợm.

    Chính vì không ai còn tin họ nên khi xử lý vấn đề chủ quyền biển Đông, ông Nguyễn Chí Vịnh thứ trưởng Bộ quốc phòng mới nói:

    "Càng căn thẳng càng không liên minh, Việt Nam không đứng về bên nào cả."

    Sự thật là, chẳng ai tin Việt Nam để cho Việt Nam đứng cùng cả.

    Phát ngôn lên gân tưởng như anh hùng, độc lập, bản lĩnh đó của ông Vịnh chỉ là để che dấu đi sự nhục nhã không tìm kiếm được đồng minh mà thôi. Việt Nam đã cố gắng tìm mọi cách nhờ cậy giúp đỡ của các nước như Nga, Nhật, Ấn, Úc, Mỹ... trong cái gọi là dùng quan hệ mở với các nước để giữ chủ quyền. Nhưng điều hiển nhiên sẽ chẳng đi đến những gì Việt Nam mong muốn, làm sao một kẻ dối trá lại không muốn có hành động gì cụ thể cho người ta tin, chỉ ỷ vào lời hứa hão để trông chờ người khác sẽ giúp mình.

    Phát ngôn đó tương tự như lời một con nợ túng quẫn đi vay tiền rồi bị người ta đuổi, hay bị người ta đặt ra những điều kiện quá khó khăn . Đành phải đi về tay trắng nhưng miệng thì nói khoác rằng chả cần gì phải vay ai, vay thì chỉ mang nợ, mang ơn.... bọn chủ nợ nó cho vay lấy lãi chứ tử tế gì đâu mà đi vay chúng.

    Không đứng về bên nào nói trắng ra là không bên nào cho đứng cả. Hy vọng dùng ngoại giao để giữ chủ quyền của ĐCSVN đã thất bại thảm hại. Nếu không có những hàng động rõ ràng để lấy niềm tin với các cường quốc. Việt Nam sẽ còn bơ vơ làm miếng mồi cho Trung Quốc ăn thịt dần dần. Nhưng với bản chất lừa dối và đa nghi, luôn nghĩ cái lợi cho mình trước tiên như là lợi ích đảng cẩm quyền, trong mọi mối bang giao. Đặt lợi ích đó lên làm tiêu chí hàng đầu trong mọi quan hệ. Đòi hỏi một cách vô lối, kiêu ngạo. Cường quốc nào muốn giúp Việt Nam giữ vững chủ quyền cùng với giữ vững quyền cai trị của Đảng.?

    Chẳng có cường quốc nào muốn giúp Việt Nam thoả mãn hai điều kiện này cùng một lúc cả. Việt Nam có duy nhất một ông bạn tốt 16 chữ vàng là Trung Quốc. Ông bạn thân tình nhất ấy chỉ giúp Việt Nam giữ được chế độ cộng sản toàn trị nêú như trao cho họ chủ quyền biển đảo.

    Bạn vàng còn thế, mở mồm bài bác rằng Mỹ hay Phương Tây giúp Việt Nam vì lợi ích này nọ của họ, nếu không có lợi ích gì họ chả giúp ta... nói giọng đó cho trẻ con nghe chăng?

    Cộng sản Việt Nam đã đẩy đất nước đến một cảnh túng quẫn, nợ nần rồi than van rằng nước ta còn nghèo nên tiềm lực quốc phòng yếu. . Phải dùng đến biện pháo ngoại giao khéo léo để tranh thủ quốc tể ủng hộ.

    Thật mắc cười.

    Đi ngoại giao không có gì bảo đảm bằng vật chất, phải có danh dự uy tín. Đằng này uy tín, niềm tin cũng không có nốt. Ngoại giao cái gì, định dùng trò lừa đảo hay sao mà dùng từ ''khéo léo '' trong ngoại giao.

    Có lẽ Hoa Kỳ đã chán cái trò ông nói gà, bà nói vịt của lãnh đạo Việt Nam. Thất vọng cái kiểu mỗi lãnh đạo hứa hẹn một đằng rồi sau đó về đổ tại không làm được do quyết định tập thể. Hoa Kỳ đã đi bước cuối cùng là cho phép Nguyễn Phú Trọng, TBT của ĐCSVN đến Mỹ để thể hiện thái độ, quan điểm rõ ràng của toàn thể lãnh đạo cao cấp Việt Nam trong tình hình tới đây.

    Trước đó thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bày tỏ quan điểm gì với Hoa Kỳ, chủ tịch nước Trương Tấn Sang thề thốt gì với Hoa Kỳ...? Và lần này Nguyễn Phú Trọng sẽ nói gì, có nhất quán với lời của hai lãnh đạo Việt Nam kia không.?

    Chắn chắn rồi Hoa Kỳ sẽ lại thất vọng, dù cho Nguyễn Phú Trọng có nói gì đi nữa thì đấy cũng chỉ là những lời hứa hão. Những cam kết của dăm ba lãnh đạo dù cao cấp nhất trong ĐCSVN không có gì bảo đảm. May ra phải bê cả giàn Bộ Chính Trị ĐCSVN, Ban Chấp Hành Trung Ương ĐCSVN gồm mấy trăm nhân mạng đi theo cùng ký kết những hiệp định, hiệp ước mới có giá trị.

    Chẳng phải trước đây vài tháng, Nguyễn Phú Trọng phải bưng cả giàn uỷ viên BCT nòng cốt nhiêm kỳ khoá tới , và bưng cả thế hệ tương lai là Đoàn thanh niên CSHCM sang Trung Quốc tiếp kiến Tập Cận Bình. Để cùng ký kết bao nhiêu điều khoản son sắt, thuỷ chung. Thế rồi tờ Hoàn Cầu chửi Việt Nam là đồ bội tín, vô ơn, bạc bẽo, phản bội... ngay khi những ký kết kia còn chưa ráo mực.

    Chuyện bê cả giàn uỷ viên BCT và Ban chấp hành trung ương ĐCSVN theo mỗi khi ký kết hiệp ước gì để lấy lòng tin chỉ là chuyện nói chơi. Bởi chế độ Cộng Sản là một chế độ không thể tin được. Dẫu có mang cả 3 triệu đảng viên của cái ĐCSVN này đi theo để cam kết thì giá trị cũng chỉ là con số không mà thôi.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    nìm tin cái gì nữa?tìm trên net thấy bao nhiêu câu nói nổi tiếng về chủ nghĩa cộng sản rồi!
    anh China chẳng qua là Mỹ sai lầm trong chiến lược gì đó hay lợi dụng thời cơ gì đó mới leo lên đuợc ngôi số 2 thế giới về kinh tế thôi!còn nghe đâu loáng thoáng có hiệp ước thành đô đến 2020 ,việt nam sẽ là 1 tỉnh tự trị của Trung cộng!không biết kịch bản tồi tệ đó có xảy ra không?

    Chuyện xưa ở Đan mạch mà sao cứ như ở Nước ta hôm nay khi nghe Xếp Sang cho là Nhân dân vẫn bao dung tha thứ nếu Đảng ...nhìn nhận lỗi lầm.
    Gánh hát về Làng quê xa ở Đan Mạch dựng lều rạp cho "show" diễn tối, ngay từ chiều Đào Kép và nhất là Anh Hề đã trang điểm, trang phục tươm tất thì tai nạn xảy ra... lều trại sân khấu gặp hoả hoạn, lửa khói ngập tràn cả 1 khu cánh đồng , trong cơn nguy khốn ấy , Chủ đoàn ra lệnh cho Anh Hề chạy khẩn cấp vào Làng kế cận van xin dân làng ra phụ chữa cháy. Dân làng kéo nhau ra xem vỗ tay ôm bụng cười vì Anh Hề mặt méo xẹo, tướng đi lảo đảo, Anh càng van xin năn nỉ thì Dân làng lại càng cười ngả nghiêng khen Anh có lối tiếp thị xuất thần, đám đông cứ tăng dần, tăng dần trong tiếng vỗ tay cho cái nhập vai tuyệt hảo Hề...
    của Gánh hát giờ chỉ còn 1 đống tro.

    ..."May ra phải bê cả giàn Bộ Chính Trị ĐCSVN, Ban Chấp Hành Trung Ương ĐCSVN gồm mấy trăm nhân mạng đi theo cùng ký kết những hiệp định, hiệp ước mới có giá trị." .....

    Quán sứ sao mà cảnh vắng teo,
    Hỏi thăm sư cụ …đáo nơi neo?
    Chày kình tiểu đệ …suông không đấm,
    Tràng hạt vãi lần …đếm lại đeo.

    ***** Tại sao Việt Nam thiếu vắng lãnh tụ? – abcsukien says:09/07/2013

    Quần chúng công nhân, nông dân, người lao động VN… thiếu vắng lãnh tụ là do họ không có được một CHÍNH TRỊ GIA chân chính!.

    [1]. Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA chân chính ?

    Theo Bách khoa toàn thư mở tiếng Việt, Chính trị gia [chân chính] hay Nhà chính trị hay Chính khách gia là một người tham gia trong việc gây ảnh hưởng tới chính sách công và ra quyết định. Trong đó bao gồm những người giữ những vị trí ra quyết định trong chính phủ và những người tìm kiếm những vị trí đó, dù theo phương thức bầu cử, bổ nhiệm, đảo chính, gian lận bầu cử, quyền thừa kế hay các phương thức khác.

    a). Chính trị gia chân chính là người có thực tài về kinh bang tế thế, có nguyện vọng và mục đích cao quý, chính đáng, muốn đem khả năng của mình ra để giúp đời, giúp nước. Họ chấp nhận hy sinh:

    Đời CHÍNH TRỊ từ khi tôi đã hiểu
    Dấn thân vô là phải chịu tù đày
    Là gươm kề tận cổ súng kề tai
    Là thân sống chỉ coi còn một nửa — (nhại Tố Hữu)

    b). Tuyệt đại đa số các chính trị gia chân chính đều phải gia nhập đảng phái chính trị của mình. Họ sẽ được rèn luyện chu đáo hơn, sống trong kỷ luật cộng đồng văn minh hơn, được săm soi, gò bó từng lời ăn tiếng nói, cử chỉ hành động …mọi lúc mọi nơi và từng ngày một. Bản lĩnh chính trị, qua đó sẽ được nâng dần, nâng dần…

    c). Cho đến khi được cầm quyền, bất kỳ một đảng phái cầm quyền [kể cả chính trị gia chân chính của họ] cũng đều có ba nhiệm vụ chính:
    – Bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia
    – Gìn giử an ninh trật tự trong lãnh thổ quốc gia
    – Bảo đảm, ở mức cao nhất có thể, rằng mỗi đơn vị xã hội là gia đình phải có được nơi chốn sinh sống và phương kế sinh nhai trong lãnh thổ quốc gia của mình.

    Nếu là đảng cầm quyền, là một chính phủ đương quyền mà không thực thi được 3 nhiệm vụ chính yếu của mình thì …một cách đơn giản và dể hiểu:
    – Người dân rời bỏ quốc gia đó: tỵ nạn chính trị, kinh tế
    – Người dân đứng lên “lật đổ” chính phủ
    – Một quốc gia khác xâm lăng và có thể thôn tính quốc gia đó

    d). Sự cầm quyền của các Chính Trị Gia chân chính phải có thời hạn:
    Lấy ví dụ, trong năm 2012, nếu dân Mỹ không hài lòng, qua quyền lực tối thượng của lá phiếu, người dân sẽ “mời” chính phủ Obama về vườn để chính phủ khác lên thay. Sự thay đổi, chuyển tiếp quyền lực diễn ra quyết liệt nhưng hoàn toàn trong trật tự, hòa bình và theo thông lệ.

    ………………. [2]. CHÍNH TRỊ GIA chân chính phải là nhà trường của công dân về ‘thái độ chính trị’.

    a). Ông GS.Nguyễn Văn Bông 1929-1971, Viện trưởng Học viện Quốc gia Hành chánh thời Đệ nhị Cộng hòa, giáo sư, chính khách Việt Nam Cộng hòa- trong bài viết ‘Thái độ chính trị’ đã nhận định : ”Trường hợp của những người cầm bút, của văn sĩ, của các vị có danh tiếng.v.v… nghề nghiệp của họ đưa đến một ‘thái độ chính trị’, hoặc đôi khi có hậu quả chính trị mà họ không ý thức.

    Những người cầm bút trong những quyển tiểu thuyết hay những quyển tùy bút, tiểu luận … khi họ tố cáo những tệ đoan trong xã hội, khi họ miêu tả chánh giới với những đặc điểm như loạn luân, lãng mạn, con buôn chánh trị… khi họ tố cáo những thối nát của chính quyền, thì dù muốn dù không , các hành vi, thái độ của họ đều có tính cách chánh trị, có hậu quả chánh trị, và đôi khi, nhận định của họ có ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội cũng như trong cuộc sinh hoạt chánh trị.

    Đã là người có học, lại có năng khiếu cầm bút thì không thể nào chỉ ghi nhận các sự kiện đang xảy ra mà không có đưa ra nhận xét, nhận định, suy nghĩ cá nhân…. Tất cả các nhận xét, nhận định này đều được gọi là ‘thái độ chính trị”.

    b). Nhận định của GS.Bông hoàn toàn đúng với trường hợp của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư trong tạp văn có nhan đề “Cũng đành bứt sợi dây câu”. Ở cuối tạp văn này, chính nhà văn Nguyễn Ngọc Tư phải đành thú nhận: “tôi đã định chỉ kể và kể, không để tình cảm của chính mình chen vào. Rốt cuộc, tôi đã không làm được”. Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư chỉ biểu lộ một ‘thái độ chính trị’.
    – Xem: Nguyễn Ngọc Tư – Cũng đành bứt sợi dây câu
    http://www.viet-studies.info/NNTu/NNTu_CungDanhButSoiDayCau.htm

    c). Nhận định của GS.Bông cũng đúng cho trường hợp của thiên tài toán học, GS Ngô Bảo Châu. Ông GS. Ngô Bảo Châu -người được nhà nước csvn tổ chức nghênh đón tôn vinh, trọng thị ngay sau khi chiếm giải Toán Fields và mời dạy tại Hà nội– có so sánh ông Cù Huy Hà Vũ với các nhân vật huyền thoại như Kinh Kha xứ Vệ và Nestor của thành Troie.
    Ông GS Châu cũng công kích sự hoảng sợ của các viên chức liên quan trong vụ này: “…Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này”. Một số fan của ông tỏ ra tiếc khi ông nêu lời bình luận, số khác khen ông là kẻ sĩ trí, tâm, dũng toàn vẹn… khiến cho ông phải đóng blog Thích Học Toán của mình.

    Thiên tài toán học, GS. Ngô Bảo Châu không hề, chưa và hiện không phải là một CHÍNH TRỊ GIA. Các bài viết trên blog của ông -đôi khi- chỉ là biểu hiện một ‘thái độ chính trị’.
    – Xem: Ngô Bảo Châu – Về sự sợ hãi
    https://danluan.org/tin-tuc/20110406/ngo-bao-chau-ve-su-so-hai

    d). Nhận định của GS.Bông cũng hoàn toàn đúng cho nhân vật chú Tư trong tạp văn có nhan đề: “Trời hỡi làm sao cho khỏi… Lọa???”.
    Người Công Dân Chú Tư trong tạp văn này bừng bừng nỗi giận, Chú liền họp mặt gia đình thông báo từ nay cấm không xài đồ của nước Lọa nữa, không lý nó gìở trò bức hiếp chà đạp mình vậy mà mình cứ nhơn nhơn xài đồ Lọa, làm giàu cho nó.
    Chú Tư nói với sự quyết tâm ngút ngất: “Phải chống lại sự xâm lăng của Lọa ngay từ trong nhà mình!”.

    Người Công Dân Chú Tư không làm chính trị.
    Người Công Dân Chú Tư đã có, đã biểu lộ một ‘thái độ chính trị’
    – Xem: Nguyễn Ngọc Tư – Trời hỡi làm sao cho khỏi… Lọa???
    http://www.viet-studies.info/NNTu/NNTu_LamSaoKhoiLoa.htm

    *** TÚM LẠI: Ông GS.Bông kết luận:
    . Thái độ chính trị có thể được hành xử bởi bất cứ cá nhân nào có một trình độ hiểu biết tối thiểu về các vấn đề bản thân, gia đình, cộng đồng, đất nước.

    . Những người cầm bút, các vị có danh tiếng, các sinh viên –và chủ lực- đại đa số những người công nhân, nông dân, người lao động VN… có ý thức biểu lộ thái độ chính trị là tài sản quý của dân tộc, của đất nước.

    . Trong bất kỳ một sự biến chính trị nhung, cam nào thì lực lượng quần chúng công nhân, nông dân… mới là sức mạnh thật sự, chứ không phải là những cá nhân xuất chúng nổi bật. Tuy nhiên, chính những cá nhân xuất chúng, nổi bật phải là những ngọn đuốc, những người dẫn đường.

    Nếu không có những cá nhân xuất chúng [những chính khách gia có TÂM có TẦM] thì quần chúng ‘biết đâu nẻo tắt phương trời mà đi’, và điều chắc chắn là quần chúng sẽ bị ‘nướng trên ngọn lửa hung tàn’:
    – Chính họ, những chính khách gia có TÂM có TẦM, là nhà trường của công dân về ‘thái độ chính trị’.
    – Cũng chính họ, qua những trang web của mình sẽ dần dần làm cho Đảng CSVN mất đi ‘độc quyền’ lãnh đạo tư tưởng chính trị đối với nhân dân.
    – Và ………Thái độ chính trị, tự bản thân nó, mang tính LIÊN KẾT rất cao. Nhà đương quyền csvn sẽ lúng túng, bất lực… khi con số những cá nhân có ‘thái độ chính trị bất mãn’ đã quá đông, đã lên đến mức không còn kiểm soát nổi !!!!