Đào Hiếu - Bi kịch của thiên tài

  • Bởi Sapphire
    18/06/2015
    3 phản hồi

    Đào Hiếu


    Khổng Tử và Các Mác

    Nhân vụ xây văn miếu Khổng Tử ở Vĩnh Phúc, xin mời tham khảo mấy suy nghĩ về Khổng Tử.

    Khổng Tử và Các-Mác đều là triết gia. Cả hai đều muốn áp dụng học thuyết của mình cho cả thiên hạ. Cái “thiên hạ” của Khổng Tử là tập thể các nước thời Xuân Thu còn cái thiên hạ của Mác là các nước nghèo trên thế giới.

    Cả hai đều không câu nệ đến vấn đề biên giới, dân tộc, mà có tham vọng dùng học thuyết của mình để mưu cầu hạnh phúc ở bất cứ nơi đâu.

    Và cả hai đều đã thất bại thê thảm.

    Tại sao?

    Con người có hai BẢN NĂNG GỐC. Freud gọi bản năng thứ nhất là tính dục (libido), và La Rochefoucauld gọi bản năng thứ hai là lòng ích kỷ (egoism).

    Lòng ích kỷ khiến con người luôn hướng về “tư hữu”. Bản năng truyền giống khiến con người luôn hướng về “sắc dục”. Hai thứ bản năng ấy chi phối mọi sinh hoạt, mọi suy nghĩ, mọi hành động, mọi cảm xúc của loài người.

    Mác muốn xóa bỏ “tư hữu”, tức là muốn đánh vào cái bản năng gốc quan trọng của con người.

    Khổng tử cũng mắc sai lầm tương tự khi muốn dùng “lễ nhạc” để trị thiên hạ trong khi thiên hạ đang đói rách, đang tranh dành miếng ăn mà chém giết nhau cuồng loạn trong thời Xuân Thu. Đó là thời đại mà giới cầm quyền các nước toàn là bọn hôn quân vô đạo, con giết cha, vợ giết chồng, cha con loạn dâm, cái bản năng “tính dục” và bản năng “giành ăn” hoành hành dữ dội chưa từng thấy.

    Nếu như Mác muốn tiêu diệt lòng hám lợi của nhân loại thì Khổng Tử muốn dùng lễ nhạc để “bình thiên hạ”, ngăn chặn chiến tranh, đó là vì ông chưa được nghe câu nói của họ Mao : “Chiến tranh là trường cửu, hòa bình chỉ là tạm thời.”

    Và ông cũng không nhìn thấy được sức mạnh ghê gớm của cái “tính dục” nên mới có chuyện đang lúc Khổng Tử và vua quan nước Lỗ cúng tế, thực hành Lễ Nhạc thì vua Lỗ lẻn về cung để du hí với mấy nàng kỹ nữ mà nước Tề vừa đem tặng, khiến Khổng Tử thất vọng ê chề, phải bỏ nước Lỗ mà đi.

    Cả Mác lẫn Khổng đều thất bại vì có tham vọng điên rồ là xóa bỏ những bản năng gốc của con người.

    Không ai có thể xóa bỏ được chúng vì chúng do ông trời tạo ra, chúng là bản chất, là máu thịt, là lẽ sống của nhân loại.

    Bản chất của con người cũng giống như dòng sông: chúng ta không thể xóa bỏ một dòng sông được mà chỉ có thể uốn nắn dòng chảy của nó để nó biến thành nguồn nước tưới ruộng đồng, biến thành nguồn điện năng phục vụ đời sống. Nếu chúng ta tìm cách san lấp nó, nó sẽ chảy sang hướng khác, biến thành lũ lụt hủy diệt môi trường, hủy diệt con người.

    Đáng buồn là cả Mác lẫn Khổng đều không biết điều đó.

    Khổng Tử là một thiên tài nhưng ông không hiểu được một câu nói rất bình dân, rất đơn giản là: “phú quý sinh lễ nghĩa” chứ không phải lễ nghĩa sinh phú quý. Muốn có lễ nghĩa chỉ cần làm cho dân giàu. Nếu để dân nghèo thì “bần cùng sinh đạo tặc.”

    Mác cũng là một thiên tài nhưng ông ta cũng không hiểu được một câu châm ngôn rất mộc mạc của chị tiểu thương ngoài chợ: “đồng tiền đi liền khúc ruột”. Câu nói ấy phải được hiểu: “tư hữu là mạng sống của con người.” Vậy muốn cho con người sống cho ra sống thì phải giúp họ tạo ra nhiều “tư hữu” chứ không phải tìm cách tiêu diệt “tư hữu”.

    Lịch sử Việt Nam đã chứng minh là khi tiêu diệt tư hữu của nhân dân thì người ta lại tập trung tư hữu vào một nhóm người cầm quyền.

    Cả hai nhà tư tưởng lớn của nhân loại sở dĩ đều thất bại ê chề vì đã không hiểu gì về cái “bản năng gốc” của nhân loại.

    Có thể có người bỉu môi cho rằng “lòng ích kỷ” và “tính dục” không phải là bản chất của con người mà chỉ là “thú tính” cho nên cần phải ngăn chặn nó.

    Xin thưa, đó không phải là thú tính. Đó là bản chất của muôn loài, bao gồm cả con người. Nhưng vì con người có trí tuệ vượt trội các động vật khác nên biết cách “thăng hoa” (sublimer) những bản chất ấy.

    Nếu chúng ta đi sâu vào những lý giải của La Rochefoucauld thì lòng ích kỷ cũng chính là cội nguồn của “tình mẫu tử” của “từ thiện” của “lòng bác ái”. Và cái tính dục của Freud cũng bỗng chốc mang vẻ đẹp huyền ảo của tình yêu. Đó là điều mà Freud gọi là sublimation.

    Chính vì không hiểu “sức mạnh không gì ngăn cản nổi” của hai thứ bản năng gốc ấy nên cả Khổng lẫn Mác đều đã gây ra những hậu quả bi thảm:

    Khổng Tử muốn xây dựng một nhân loại thái bình sung túc trong đó vua tôi và thần dân đều lấy lễ mà sống với nhau chứ không dùng đến chiến tranh chém giết lẫn nhau nhưng trên thực tế thì các chính quyền phong kiến lại dựa vào những ý niệm về trung quân ái quốc, về tam cương ngũ thường để gây chiến tranh khắp nơi, chém giết lẫn nhau, triều đình thì vô đạo, loạn dâm, hoàn toàn đi ngược lại với chủ trương “Lễ Nhạc” của Khổng Tử.

    Khổng Tử từng bị các đại thần nhà Chu đuổi đi, ông sang Tề cũng bị Án Anh tìm cách từ chối, ông trở về nước Lỗ tiếp tục dạy học. Ở Lỗ ông từng làm quan phụ trách việc xây dựng gọi là Tư Không. Sau đó vua Lỗ ham mê tửu sắc không lo việc nước, Khổng Tử can ngăn không được liền cùng các học trò bỏ đi, hy vọng tìm được cơ hội thực hiện chủ trương chính trị của mình. Tuy nhiên đó là thời đại chiến tranh liên miên nên chuyện lễ nhạc của Khổng Tử không ai để ý tới. Một lần ông và các học trò bị quân nước Trần vây khốn phải nhịn đói mấy ngày, sau nhờ quân nước Sở đến giải vây, tưởng được trọng dụng nào hay vua Sở chết đột ngột, triều thần nước Sở lại đuổi Khổng Tử đi.

    Mác cũng vậy: ông muốn xóa bỏ áp bức bất công, muốn tạo dựng một thế giới đại đồng không có nạn người bóc lột người nhưng thực tế học thuyết của ông lại đẻ ra những chính quyền áp bức, tham nhũng tràn lan bất kể nhân cách… như trường hợp chính quyền Stalin, Bắc Triều Tiên, Mao Trạch Đông, Pol Pot… Cả hai học thuyết đều đẻ ra những nhà nước đi ngược lại ý muốn của người khai sinh ra nó.

    Cả hai học thuyết đều rất đồ sộ nhưng chỉ là những tòa lâu đài không có nền móng.

    Hơn 2500 năm trước Khổng Tử đã chết trong buồn khổ.

    Lúc lâm chung, ông đã nói với các đệ tử:

    -Suốt đời ta mơ một thế giới đại đồng, mơ về một xã hội trong đó mọi người thương yêu nhau, không dối trá, không trộm cắp, ra đường thấy của rơi không nhặt, tối ngủ không cần đóng cửa…”

    Hơn 2500 năm sau Mác cũng từng có những giấc mơ như vậy. Và nếu còn sống đến ngày nay chắc ông cũng sẽ ê chề vì cái di sản kinh hoàng mà mình đã để lại.

    KẾT LUẬN: Bản chất của con người là “tư lợi” và “ái dục”. Đó là hai dòng cuồng lưu rất dũng mãnh. Xây dựng xã hội con người không phải là san lấp hai dòng cuồng lưu ấy mà là biết cách sử dụng nó. Kẻ nào đi ngược lại điều ấy sẽ chỉ gây ra những tàn phá khủng khiếp mà thôi.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    " A great many people will think they are thinking when they are merely re-arranging their prejudices "
    William James.

    "Đại đa số thiên hạ sẽ nghĩ là họ đang tư duy khi mà thực ra họ chỉ tái xắp đặt vài cái ý tưởng tào lao lại với nhau."

    Đại đa số này không loại trừ Khổng , Mác..

    Cái ông Đào Hiếu này phạm vào một sai lầm sơ đẳng: dùng những mệnh đề chưa biết đúng sai làm cơ sở để phê phán những lý thuyết dựa trên những mệnh đề khác (cũng chưa biết đúng sai). Với cái kiểu này thì bất cứ ai cũng có thể phê phán bất cứ người nào, học thuyết nào khác, và dĩ nhiên những phê phán kiểu này chỉ làm trò cười cho những người có hiểu biết nghiêm túc.
    Ở đây, Đào Hiếu nghiễm nhiên coi quan điểm của Freud về bản năng tính dục, và quan điểm của một số người về tính ích kỷ, là những điều tuyệt đối đúng, để từ đó phê phán quan điểm của những người khác. Chưa cần bàn tới việc liệu Đào Hiếu có thực sự hiểu Freud nói gì không, còn Khổng tử và Marx nói gì không, nhưng riêng việc Đào Hiếu lấy ra một số quan điểm rồi tự cho là đúng mà không cần chứng minh để làm cơ sở phê phán người khác đã chứng tỏ ông ta không hiểu gì về phương pháp nghiên cứu trong khoa học.
    Mỗi lý thuyết khoa học đều dựa trên một số giả thiết ban đầu nào đó, rồi từ đó xây dựng nên hệ thống của mình. Ví dụ, cùng là nhà toán học, thì có người xuất phát từ tiên đề "qua 1 điểm ở ngoài đường thẳng có thể dựng được 1 và chỉ 1 đường thẳng song song với đường thẳng đã cho", rồi từ đó xây dựng nên hệ thống hình học của mình. Người khác lại xuất phát từ tiên đề "qua 1 điểm ở ngoài đường thẳng có thể dựng được vô số đường thẳng song song với đường thẳng đã cho", rồi từ đó xây dựng nên hệ thống hình học của mình. Chả biết ai đúng ai sai, nhưng sẽ rất dở hơi khi dùng tiên đề của hệ thống này làm cơ sở để bác bỏ hệ thống kia.
    Xin nói luôn, cái quan điểm của Freud về libido từ lúc mới xuất hiện đến giờ đã luôn luôn là đề tài tranh cãi, và số người cho rằng lý thuyết của Freud là vớ vẩn, nhố nhăng, vô căn cứ có lẽ còn nhiều hơn số người tán đồng.
    Còn về quan điểm "ích kỷ là động lực" thì sao? Đào Hiếu quá dốt nát nên cứ tưởng rằng Marx không biết gì về vai trò của tính "ích kỷ". Trái lại, Marx không chỉ biết rõ vai trò của tính ích kỷ, lòng tham v.v..., mà còn chỉ ra rằng cái tính đó thể hiện như thế nào trong những hoàn cảnh khác nhau. Có những lúc tính ích kỷ bộc lộ mạnh mẽ, nhưng cũng có những lúc tính ích kỷ gần như biến mất. Tất cả là tùy thuộc vào điều kiện sống của các cá nhân, và cái đó chính là quan điểm duy vật marxist - tồn tại xã hội quyết định ý thức xã hội.
    Cũng vì dốt nên Đào Hiếu không hiểu khái niệm "tư hữu" trong học thuyết của Marx có nghĩa gì, cứ thế là phán như bố tướng. Đào Hiếu dĩ nhiên cũng không hiểu rằng những câu như "phú quý sinh lễ nghĩa", "đồng tiền đi liền khúc ruột" chính là các ví dụ cho quan điểm duy vật marxist chứ đâu. Bảo rằng Marx không biết những điều đó thì đúng là đần độn quá mức!
    Về Khổng tử cũng thế, chắc chắn Đào Hiếu mới chỉ nghe hơi nồi chõ về cái gọi là Lễ Nhạc của Khổng tử nhưng đã to mồm phê phán. Trên thực tế, chả có ông Khổng tử nào chỉ chăm chăm đề cao Lễ, Nhạc và coi thường những thứ khác. Lễ, Nhạc chỉ là hai yếu tố trong hàng loạt các yếu tố khác cần thiết để điều hành xã hội. Ví dụ, Khổng tử rất coi trọng Hình (luật), nhưng đồng thời nói rằng nếu như Lễ được ăn sâu vào từng con người thì sẽ bớt phải dùng Hình đi. Theo ngôn từ hiện đại thì đây chính là "vốn xã hội", tức là cần quản lý xã hội bằng luật pháp, đồng thời cũng phải đề cao đạo đức, luân lý, và nếu cái sau phát triển thì bớt phải dùng tới cái trước. Đào Hiếu không biết tới điều này nên mới to mồm chê bai Khổng tử.
    Chán!

    Vì ghét hai cái biểu tượng bao trùm của China hiện giờ mà người viết bài cố làm mai, cho Khổng Tử sánh duyên với Mác Râu Xồm, và lập luận là một ông không hiểu bản năng thích tính dục của con người, còn ông kia không hiểu bản năng thích tư hữu tự nhiên. Nhưng tôi chẳng thấy "tính dục" hay "bài tính dục" có ăn nhập gì với Khổng Tử cả. Dẫn chứng gượng gạo quá. Lý sự kiểu ấy cũng có thể được dùng để đả kích Đức Phật hay Phật giáo (kềm chế sắc dục) vậy. Tìm cái lý do khác để bài bác Khổng Tử đi ông à (không khó đâu).

    Nếu chủ trương cốt lõi của "lễ nhạc" hay đạo lý Nho giáo là chống lại bản năng tính dục, thì ông cũng giống như Sigmund Freud, đụng cái gì cũng sex: ngậm điếu xì gà là tiềm thức của mình đang ham muốn tình dục, người bị chứng lo hoảng là do bị lúc nhỏ bị xâm phạm tiết dục, người quá tự tin là tại vì họ bù trừ lại kỷ niệm đau thương lúc nhỏ bị xâm phạm tính dục vv.