Thư giãn cuối tuần - Khuất Đẩu : sinh nhật buồn

  • Bởi Biên tập viên
    13/06/2015
    1 phản hồi

    Tản văn của Khuất Đẩu

    Nhà văn Khuất Đẩu sinh năm 1940 tại Bình Định, tên thật là Trương Đẩu. Ông hiện sống tại miền Trung. Ông viết về những điều mà ai đang sống ở Việt Nam đều cảm nhận thấy, nhưng bằng một cái nhìn sâu sắc, bằng một triết lý đơn giản và bằng một giọng văn hài hước. Vì hài huớc nên Dân Luận xin đăng tải cảm nhận của ông về 85 năm ngày thành lập đảng CSVN vào mục "Thư dãn cuối tuần"

    Đang ngồi chờ cạo mặt ráy tai ở một quán hớt tóc đầu con hẻm, bỗng nghe lệnh của tổ dân phố phát ra oang oang trong loa phóng thanh: Để mừng Đảng mừng xuân, mọi nhà đều phải treo cờ tổ quốc!

    Chợt nhớ ra ngày mai, mồng ba tháng hai là ngày sinh của Đảng. Và Đảng 85 tuổi. Như thế cũng đã gần thượng thọ rồi. Đảng hơn tôi 10 tuổi. Nếu là trong giới viết lách, có thể gọi thân mật bằng anh, rủ nhau đi cà phê tán gẫu. Nhưng Đảng, không phải là người, không hình thù mặt mũi, chỉ “văn kỳ thanh chứ bất kiến kỳ hình”, có muốn nâng ly chúc mừng cũng không biết chúc ai.

    Nhưng Đảng cũng không phải là ma. Đảng có mặt ở mọi nơi, mọi chỗ. Gần, thì tổ trưởng dân phố, công an khu vực. Xa, thì chủ tịch tỉnh, chủ tịch nước. Chót vót là tổng bí thư.

    Đảng là một tổ chức chính trị trùm cả nước. Cái bóng của Đảng to đến nỗi trông lên chỉ thấy Đảng chứ không thấy Trời.

    Sức mạnh của Đảng thì khỏi phải nói. Nào đánh Pháp, đuổi Mỹ. Ơn Đảng còn hơn cả ơn Chúa. Nhưng Đảng cũng là một cái gì chưa trọn, cứ phải xây dựng hoài mà chưa xong. Đảng cũng thối tha không kém, nên cứ phải làm trong sạch mãi.

    Giả sử, Đảng được sinh ra trong một gia đình nào đó, có nghĩa là một sinh vật hẳn hoi, thì chẳng biết Đảng đực hay cái. Đảng không có chim, cũng không có bướm, vậy mà trong 85 năm, Đảng sinh ra đến hàng triệu đảng viên. Đảng hơn cả mẹ Âu Cơ, sinh đẻ cứ như cua, cá. Mà cua cá thì anh cứ việc xơi, chứ đảng viên, đụng vào là bỏ mẹ.

    Trong số hàng triệu đảng viên, có nhiều người cùng tuổi với Đảng. Nghĩa là Đảng mới chào đời đã kịp sinh con, như cụ bà Phạm Thị Trinh, cũng đã 85 tuổi Đảng (101 tuổi đời). Đảng thì lớn mạnh vẻ vang, còn cụ thì tù đày bầm dập. Cùng tuổi với Đảng nhưng chẳng được ai chúc mừng, kể cả con cháu.

    Vậy thì Đảng là cái gì mà mọi nhà đều phải treo cờ, đến nỗi, hơn 50 năm trước, Trần Dần phải kêu lên: Tôi bước đi không thấy phố không thấy nhà/ chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Lá cờ mà sau đó ông gọi là lá cờ trừ ma.

    Khi tôi cạo mặt ráy tai xong, ra về, cũng chưa thấy cờ như thời Trần Dần, cũng chẳng thấy ai tới hạch hỏi người ta đổ xương máu để có được cây cờ, chỉ có mỗi một việc treo lên mà không treo, phản động à? như hồi 75.

    Bật TV, thấy Tổng bí thư đọc lê thê một bài mừng Đảng giữa một hội trường to rộng, trước những đảng viên ưu tú, áo quần sang trọng tinh tươm, nhưng người đọc thì giọng buồn mệt mỏi, người nghe thì mặt cứ trơ ra, chẳng một chút xúc động cứ như những tượng sáp.

    Người ta bảo Đảng bây giờ cũng như cái xác trong lăng kia, chỉ chờ ngày chôn thôi. Tôi thì tôi không dám tin như vậy. Chẳng những thế tôi còn đâm ra sợ Đảng như nhân vật của Kafka, có thể đang hóa thân thành một con gì đó hơn cả con sâu. Bởi thế, cứ tới ngày sinh của Đảng thì tôi (và 85 triệu người không Đảng) lại buồn. Còn buồn hơn chiều chủ nhật buồn nằm trong căn gác đìu hiu!

    02/2/2015

    Khuất Đẩu

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tản Mạn Về Đảng

    Thâm thúy thay ông anh Khuất Đẩu
    Lòng cảm phục nên có lời khen
    Chúng ta tuổi cũng cùng trang lứa
    Thôi trước lạ, sau rồi sẽ quen!

    Đảng không phải là người anh à
    Mà đảng chỉ là con quái vật
    Múa may quay cuồng như Hồ già
    Xảo trá nên cực kỳ lợi hạị!

    Đảng chỉ biết ăn và phá hoại
    Là con ngáo ộp, không là ma
    Chúng ta lại vô tình sợ hãi
    Nên nó hù dọa để nhát ta!

    Là hoang tưởng ôn dịch thổ tả
    Nó gieo rắc tang thương điêu linh
    Kéo chúng ta về thời hoang dã
    Mà chúng ta thì vẫn làm thinh!

    T.Phạm

    https://sangcongpha1.wordpress.com/