Dương Hoài Linh - Ánh sáng hay bóng tối, quang minh chính đại hay âm thầm ẩn danh?

  • Bởi Khách
    13/06/2015
    9 phản hồi

    Dương Hoài Linh

    Hôm nay, đọc xong bài viết của bác sĩ Phạm Hồng Sơn, tôi rất đồng tình. Đây cũng là vấn đề mà tôi đã từng đề cập đến trong bài "Tính tất yếu của thể chế dân chủ và phương pháp đấu tranh bất bạo động".

    Nhưng có lẽ khi tôi viết những dòng này các bạn sẽ cho rằng những người Việt sống ở nước ngoài muốn nói gì cũng được, cứ thử về trong nước sống xem thế nào? Những thủ đoạn bắt bớ đàn áp của chính quyền đối với những người bất đồng chính kiến là không nhỏ. Có nằm trong chăn mới biết chăn có con rận to như thế nào.Vâng tôi rất hiểu và rất thông cảm những gì xảy ra trong cái nhà tù lớn đó và tôi biết chắc những lý lẽ của tôi sẽ không đủ thuyết phục được các bạn bằng chính sự an nguy của bản thân các bạn,rằng mọi cái đều là lý thuyết "đứa nào ngu ráng chịu", những tên lính xung kích đi đầu trong mọi cuộc chiến thông thường đều là những kẻ chết trước, "đất nước là của chung, không đến lượt mình phải hy sinh"...

    Dân Hồng Kông có một câu nói bất hủ "Người không vì mình,trời tru đất diệt", thế nhưng khi cần thiết,họ vẫn xuống đường để bỏ cái quan niệm này vào thùng rác. Bởi họ biết chắc rằng trên đời này không có thứ gì cho không...

    Bạn hãy nên nhớ rằng"cái quý nhất trên đời này là tính mạng", không ai ngu ngốc tự cho đi tính mạng của mình nếu không vì những mục đích cao cả, tốt đẹp. Có những sự hy sinh vô ích nhưng cũng có những sự hy sinh là hết sức cần thiết. Bởi nếu không cái xã hội này muôn đời vẫn thế.

    Dân Luận, một trang thông tin gần đây ra thông báo về việc "Tìm kiếm cộng tác viên với mức nhuận bút hấp dẫn" bằng quan điểm "Chọn một bút danh để tham gia Dân Luận. Dân Luận khuyến cáo sử dụng bút danh không liên quan đến danh tính của bạn để đảm bảo an toàn cá nhân.. -"

    Xét trên quan niệm cá nhân trên một phạm vi hẹp Dân Luận không sai, biết lo lắng cho an toàn của người cộng tác nhưng trên phương diện nâng cao nhận thức, dân trí và ở tầm của một quốc gia dân tộc thì Dân Luận đã có những lầm lẫn đáng tiếc. Chúng tôi sẽ lần lượt nêu ra các luận điểm ở đây một cách rành mạch và rất mong các ý kiến phản biện:

    1. Theo lý thuyết của John Locke, một triết gia người Anh thế kỷ 16, ba quyền cơ bản không thể bị tước đoạt của con người là quyền được sống, được tự do và được sở hữu. Quyền sở hữu là "quyền được mưu cầu hạnh phúc". Những ý tưởng khác của John Locke cũng được Thomas Jefferson nêu ra như sự bình đẳng, nhà nước hạn chế, quyền được lật đổ Chính quyền khi Chính quyền không còn phù hợp.

    "Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Rằng để đảm bảo cho những quyền lợi này, các chính phủ được lập ra trong nhân dân và có được những quyền lực chính đáng trên cơ sở sự nhất trí của nhân dân, rằng bất cứ khi nào một thể chế chính quyền nào đó phá vỡ những mục tiêu này, thì nhân dân có quyền thay đổi hoặc loại bỏ chính quyền đó và lập nên một chính quyền mới, đặt trên nền tảng những nguyên tắc cũng như tổ chức thực thi quyền hành theo một thể chế sao cho có hiệu quả tốt nhất đối với an ninh và hạnh phúc của họ."

    Như vậy theo những quyền cơ bản này, nhân dân là chủ thể của quyền lực, nhân dân không thể và không được "SỢ" chính quyền. Khi sợ hãi quyền lực họ đã phạm vào sự THA HÓA. Chính sự tha hóa này khiến chính quyền không còn phù hợp đó tiếp tục ngự trị trên đỉnh cao quyền lực. Là một trang báo phản biện xã hội, Dân Luận cần hướng người cộng tác, người đọc tới điều này chứ không phải đồng tình với sự sợ hãi để tất cả chui vào trong bóng tối với mục đích là vì sự an toàn bản thân. Có một lập luận chính xác là "Sợ thì đừng làm, làm thì đừng sợ".

    2. Dân Luận ngoài việc nâng cao dân trí còn hướng người dân vào một cuộc đấu tranh bất bạo động với chính quyền. Đấu tranh bất bạo động chỉ thành công khi vận động được hầu hết người dân Việt nam tham gia. Và người dân Việt nam chỉ tham gia khi được vận động bởi những người có danh tính đàng hoàng chứ không phải là những kẻ giấu mặt.

    Đấu tranh bất bạo động có một đặc điểm cơ bản là tuân thủ đúng luật pháp quốc tế và dựa trên những quyền cơ bản của con người. Đó là chính nghĩa. Chính nghĩa này cần phải được phát huy một cách quang minh chính đại, công khai cho toàn dân được biết. Khi những người tuyên truyền cái chính nghĩa này ẩn danh tức là họ đã đẩy chính nghĩa này cho đối thủ, tức chính quyền. Và những người dân còn mơ hồ chắc chắn sẽ bỏ ngoài tai những lời của bọn mạo danh, ném đá giấu tay.

    3. Thực tế là phong trào đấu tranh dân chủ trong nước đã xuất hiện những nhà bất đồng chính kiến một cách công khai. Họ không hề giấu giếm tên tuổi bản thân. Nhưng họ bị bắt bị đàn áp không phải vì họ để lộ lý lịch bản thân mà chủ yếu là bởi vì họ bị đẩy vào số ít. Nếu tất cả người dân Việt nam đều đường hoàng công khai danh tính, đường hoàng lên tiếng chất vấn chính quyền thì nhà tù sẽ không đủ chỗ, và thế lực cầm quyền sẽ không biết bắt ai. Chính sự hèn nhát của số đông đã đẩy một số ít vào chốn lao tù. Đất nước là của chung, tất cả mọi người đều phải có trách nhiệm trước vận mệnh của nó như nhau. Không nên có quan niệm "Nó lên tiếng, nó bị bắt là bởi vì nó muốn làm anh hùng, nó có gan to.Còn ta chỉ muốn yên thân sống cho hết kiếp".

    4. Trong thời gian qua chúng ta thấy có hai blogger là Trương Duy Nhất và Nguyễn Ngọc Già là những blogger tên tuổi. Một người công khai danh tính một người lấy bút danh. Nhưng họ bị bắt không phải vì điều này mà chủ yếu vì sức nặng trong những bài viết của họ. Những bài viết này khiến chính quyền run sợ. Khi chính quyền run sợ thì cho dù anh ẩn danh hay không ẩn danh họ cũng bằng mọi cách lôi anh vào tù. Do đó việc công khai danh tính không phải là nguyên nhân khiến anh bị bắt nếu anh chưa vượt qua lằn ranh mà chế độ e ngại. Vậy thì việc gì phải sợ hãi hoặc nếu sợ hãi thì cứ đứng đằng xa lằn ranh đó một cách công khai. Và tất nhiên một sự thật hiển nhiên là không phải ai viết cho các báo lề trái cũng bị bắt hết. Do đó đừng vì sợ hãi mà đánh mất chính nghĩa của mình.

    Như vậy quyền ẩn danh hay không ẩn danh là quyền của mỗi cây bút. Họ có quyền bằng vào nhận thức của mình để đóng góp vào sự nghiệp"khai dân trí, chấn dân khí", họ cũng căn cứ vào điều kiện bản thân mình, lương tâm mình để biến cái số ít thành số đông. Chúng ta mặc nhiên không có quyền cưỡng bách họ phải công khai danh tính và mạt sát nếu họ ẩn danh. Nhưng chúng ta phải hướng họ và phong trào phản biện về phía chính nghĩa. Trong cuộc đấu tranh này chỉ có sự "quang minh chính đại" của những người dũng cảm mới có thể hy vọng giành chiến thắng. Phải buộc chính quyền, những kẻ ăn tàn phá hoại đất nước này về phía phi nghĩa. Chính chúng là những kẻ phải nấp trong bóng tối chứ không phải những người đang làm chủ cái đất nước này:

    "Hãy công khai tranh luận một cách chính danh quân tử, thay vì sử dụng những biện pháp kỹ thuật lén lút cướp phá không khác gì bọn hacker, hoặc chụp mũ chính trị và kết án một cây bút chỉ vì những bài viết góp ý, phê bình phản biện của họ. Trước một thông tin, trước một tác phẩm, một bài viết, một cây bút, một góp bàn phản biện, chỉ được phép dùng chính phương cách truyền thông “tham chiến”, chứ không được phép dùng đến cái còng số 8, nòng súng và nhà giam." (Trương Duy Nhất)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Cám ơn admin của Dân Luận,bác Nguyễn Công Huân đã có ý kiến.Bài viết này tôi viết cho Dân Luận với quan điểm ngoài việc "khai dân trí" còn phải"chấn dân khí".Dân khí đó là chính nghĩa,là đúng luật pháp quốc tế.Quan điểm của tôi rất rõ ràng:"Như vậy quyền ẩn danh hay không ẩn danh là quyền của mỗi cây bút. Họ có quyền bằng vào nhận thức của mình để đóng góp vào sự nghiệp"khai dân trí, chấn dân khí", họ cũng căn cứ vào điều kiện bản thân mình, lương tâm mình để biến cái số ít thành số đông. Chúng ta mặc nhiên không có quyền cưỡng bách họ phải công khai danh tính và mạt sát nếu họ ẩn danh. Nhưng chúng ta phải hướng họ và phong trào phản biện về phía chính nghĩa. " Tôi xin khẳng định một lần nữa rằng"VIỆC CÔNG KHAI HAY ẨN DANH LÀ QUYỀN CỦA MỖI NGƯỜI".Nhưng tôi rất ghét thái độ của một số kẻ ẩn danh trên trang DL này quy chụp và chỉ trích cá nhân.Chẳng hạn"ông đừng anh hùng rơm,đừng trứng khôn hơn vịt".Việc tôi sử dụng những trích dẫn của Phan Bội Châu và Tản Đà cũng không nhắm chỉ vào bất cứ môtk cá nhân cụ thể nào cả mà là nhắm vào"Dân khí suy đồi và trách nhiệm con người".Những người chỉ trích tôi dùng từ hạ cấp xem như đang chỉ trích Phan Bội Châu và Tản Đà và cũng chỉ trích luôn cả nhà văn VÕ THỊ HẢO với bài viết cùng trên.Với những người này tôi chỉ có thể dùng một bài thơ khác của cụ Phan Bội Châu:
    SỐNG
    Sống tủi làm chi đứng chật trời!
    Sống nhìn thế giới hổ chăng ai?
    Sống làm nô lệ cho người khiến,
    Sống chịu ngu si để chúng cười.
    Sống tưởng công danh, không tưởng nước,
    Sống lo phú quý, chẳng lo đời.
    Sống mà như thế, đừng nên sống!
    Sống tủi làm chi, đứng chật trời.

    Xin thành thật cám ơn Dân Luận và bác Nguyễn Công Huân.

    Bài của PHS được cổ võ bởi DHL cứ như là cặp bài trùng người tung kẻ hứng trong rạp xiếc. Khi vấp phải sự phản ứng của dư luận thì thay cho giải trình quan điểm của mình thì DHL sử dụng trò công kích cá nhân hạ đẳng nấp dưới các ngôn từ của Tản Đà và Phan Bội Châu. Thưa ông LInh, ông làm sao sánh được với các bậc tiền nhân về nhân cách, tri thức và bản lĩnh mà đòi lên mặt dạy bảo thiên hạ phải làm cái này , không được làm thế kia. Cái bài viết của ông mới qua được văn phong chữ nghĩa của bậc phổ thông trung học mà bày đặt giao giảng này kia là hỗn đó.. Ông có biết Tản Đà và Phan Bội Châu khi nói ra những lời đó xã hội VN như thế nào không? Ông không thể lấy " râu ông nọ, cắm cằm bà kia được". Ông đổ tội cho quần chúng "hèn nhát" nên các Blogers công khai danh tính mới bị bắt.. Thế hóa ra quần chúng là tội đồ của các Blogers à? Người có học không hồ đồ như vậy. Hãy uốn lưỡi 1000 lần hãy nói nhé.

    Chào các bác,

    Việc bác Phạm Hồng Sơn và Dương Hoài Linh góp ý cho Dân Luận cũng là một luồng ý kiến, không có ác ý mà nhằm để thúc đẩy tự do và dân chủ ở Việt Nam. Do vậy Dân Luận đã chọn đăng bài dù nó trái chiều với quan điểm của Ban Biên Tập là phải bảo đảm an toàn cho anh em cộng tác viên thì họ mới mạnh dạnh cộng tác với tờ báo.

    Vì thế chúng tôi mong các bác khi trao đổi quan điểm không tấn công cá nhân, không dùng từ ngữ nặng nề để đối đáp với nhau. Làm như vậy không phải là tranh luận để tìm kiếm sự đồng thuận, mà là để chia rẽ nhau xa hơn.

    Kính,
    Nguyễn Công Huân
    Thay mặt BBT Dân Luận

    Theo tôi, công khai hay bí mật danh tính khi gởi bài cho danluan, phụ thuộc vào suy nghĩ, tình trạng, hoàn cảnh, nhận thức, con đường đấu tranh của người viết bài, chứ không nên bắt buộc như thế nào. Nhưng phải nhớ những vấn đề sau:
    1/ Dù anh có bí mật danh tính, nhưng khi bài viết của anh chạm tới ngưỡng đỏ của AN Mạng, bọn nó cũng sẽ dễ dàng tìm ra địa chỉ máy của anh, và chính xác anh là ai, thông qua IP máy anh thường sử dụng, dù anh có dùng trình duyệt TOR ẩn danh, nhưng quá trình lâu dài anh đều có sơ hở rất dễ dàng phát hiện. Do đó, khi bài viết của anh đạt đuợc mức độ sắc bén, ảnh hưỡng toàn xh như Nuyễn Ngoc Già thì việc anh MUỐN ẨN DANH CŨNG KHÔNG ẨN DANH ĐƯỢC., vì AN Mạng sẽ lôi anh ra, và chắc chắn họ làm được. Dù anh có ký tên nhiều người khác nhau, nhưng thông qua văn phong, cách lập luận,v v v....địa chỉ IP họ đều phát hiện ra anh như trường hợp Pham Chí Dũng....
    2/ Đấu tranh dân chủ không phải công khai là anh hùng mà bí mật là hèn hạ.Có rất nhiều phương pháp khác nhau, nhưng không phải anh dám công khai rồi, thì nhìn người khác là hèn hạ.Nếu chúng ta cứ suy nghĩ kiểu thế này thì phong trào còn non yếu lắm. Người đấu tranh cần phải biết kết hợp chung quanh mình 2 lực lượng, công khai và bí mật. Con người vốn muôn màu muôn vẻ, quan văn, quan vỏ, dân kinh tế, dân trí thức,v,v,v,v,, mỗi người có những cách hành xử khác nhau, sao lại cứ đem tất cả thành một bó, 1 cách hành động thì làm sao huy động được quần chúng. Một người công khai, 100 người nội ứng ,im lặng làm việc bên trong, khi cần toàn bộ phản công, CS biết đâu mà đở. Đương nhiên hướng cuối cùng sẽ là công khai, nhưng phải qua 1 quá trình thời gian. Viết bài cũng vậy, sẽ có người công khai bởi vì họ đã đủ sức mạnh và hoàn cảnh, nhưng cũng sẽ có người ẩn danh vì điều kiện xh của họ chưa cho phép, họ phải TẠM THỜI ẩn danh, hơn nữa họ cũng chưa chắc chọn con đường dấn thân chính trị, vậy tại sao lại bắt buộc họ phải công khai danh tính trong khi họ cảm nhận vấn đề trong tình huống giai đoạn. Do đó, việc công khai sẽ là công việc thời gian chứ không bắt buộc.
    Như vậy, tôi ủng hộ suy nghĩ của DL, để cho người dân ai ai cũng tham gia được, một cách mở rộng tầm nhìn, phát hiện nhiều cây bút tương lai, giúp phát triển PTDC, nhưng người viết cũng luôn nhớ rằng, anh sẽ KHÔNG ẩn danh được, nếu qua thời gian dài và ngòi bút của anh đã đạt được sắc bén mà CS phải run sợ.

    BBT DL, các bác PHS, DHL, ... mỗi người đều có vài ý kiến đúng.

    Tỗi nghĩ cứ để mỗi cá nhân có quyền lựa chọn tự do trong công khai hoặc ẩn danh miễn là bài viết của họ đem lại giá trị về tin tức chính xác, khai dân trí, công dân giáo dục, quyền con người, chống tham nhũng, cải tổ hệ thống nhà nước, ...

    Người có cá tính mạnh, có nhu cầu viết, chia sẻ, thích chút ít tin học, tùy theo lãnh vực ... thì trước khi gởi bài DL, họ có thể đã viết blog trước rồi (công khai hoặc ẩn danh).

    Tùy theo lãnh vực, họ có thể công khai hoặc ẩn danh. Các cảnh sát khi sống bình thường họ không che mặt, gắn bảng tên ở văn phòng hoặc trên ngực áo. Nhưng những cảnh sát trong lực lượng đi bắt khủng bố, thông thường họ đều che mặt kín mít, đề phòng bọn khủng bố trả thù họ và gia đình họ. Như vậy tùy vào đối tượng, bắt cướp thường hoặc bắt khủng bố, mà cảnh sát che mặt hay không.

    Các bác viết bài gởi DL, viết blog, nếu viết bài lý thuyết về giáo dục, điểm sách, ... trong mục đích khai dân chí, chia sẻ sự hiểu biết về khoa học ..., thì có thể, nếu không muốn nói là nên, công khai tên thật.

    Tên thật có thể chỉ lấy tên chứ không ghi họ ví dụ Hồng Sơn. Hoặc nếu ở nước ngoài như Mỹ, tên khai sanh là Nguyễn Văn Tèo, lấy quốc tịch Mỹ có thêm tên Anthony, có thể lấy tên Tèo Nguyễn hoặc Anthony Nguyen. Bác Nguyễn Ngọc Già, có bút danh gần giống tên thật Nguyễn Đình Ngọc

    Các bác viết bài gởi DL, viết blog, nếu viết bài đụng chạm trực/gián tiếp đến quyền lợi các nhóm lợi ích, đến đảng CSVN, đến lực lượng có vũ khí, bọn khủng bố, côn đồ, lưu manh, tham nhũng, thì có thể nên "tạm thời" ẩn danh và giấu địa chỉ. Đôi khi bắt buộc phải ẩn danh thì mới có thể lấy được thông tin nội bộ, ví dụ Chân Dung Quyền Lực moi được tin cha con Phùng đại tướng, ...

    Việc công khai hoặc ẩn danh có thể cũng chỉ tương đối. Ẩn danh với độc giả nhưng có thể công khai với BBT DL ?

    TÔ VĨNH THÔNG viết:

    Dương Hoài Linh nói sai rồi , đây không phải là Sợ hay Không Sợ. Khi còn sống , ông Nguyễn Văn Thiệu có lời khuyên rất hay :” Đừng làm theo người ta nói , hãy làm theo người ta làm “. Vậy Dương Hoài Linh hãy về nước , tham gia đấu tranh cho tự do , dân chủ , rồi thử vào tù xem sao , làm gương cho đồng bào trong nước .

    Trước hết tôi xin nói về "Vậy Dương Hoài Linh hãy về nước , tham gia đấu tranh cho tự do , dân chủ , rồi thử vào tù xem sao , làm gương cho đồng bào trong nước .". Người Việt hải ngoại (NVHN), nhất là những người có quốc tịch ở nước họ đang sinh sống, tức là công dân của nước đó không phải công dân CHXHCNVN (VN), tức là cũng thuộc người nước ngoài khi vào VN; Do đó họ không thể vào VN để đấu tranh chính trị với nhà nước VN được vì: -1. phải được phép của nhà nước VN, - 2. nhà nước của họ không cho phép công dân của mình hoạt động chính trị ở nước khác. Đó là nói về minh danh, tức công khai; còn nếu ẩn danh, tức lén lúc là phạm pháp và ai cũng biết là sẽ thất bại và bị CSVN bắt. Cho nên họ có nhiều phương cách, đường lối và phương tiện đấu tranh với đảng cộng sản VN (ĐCSVN) tại quốc gia (mà họ sinh sống) của họ.

    Cũng xin nhắc lại là Nguyễn Văn Thiệu nói là "Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm"; chứ nếu như bác TÔ VĨNH THÔNG nói "hãy làm theo người ta (CSVN) làm" thì đã "bán" VN cho Tàu từ lâu rồi (trước năm 1969!).

    Về vấn đề SỢ hay KHÔNG SỢ, xin đừng lầm lẫn sợ hay không sợ với hèn hay không hèn (anh hùng!). Tác giả DHL cũng như bác sĩ PHS không bàn về hèn hay không hèn mà bàn, phân tích là người trong nước nên đấu tranh với nhà nước CHXHCNVN dưới hình thức ẩn danh hay minh danh (minh bạch danh tính) hoặc sợ hay không nên sợ nhà nước CHXHCNVN bắt.

    Ngày nay hoàn toàn khác với thời Pháp thuộc, nhất là ngày nay CHXHCNVN đã chấp nhận tham gia toàn cầu hóa, đã tham gia và ký vào hầu như là tất cả các Qui ước quốc tế về TỰ DO và NHÂN QUYỀN (tự do đi lại, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, và sẽ ký vào hiệp định TPP, vv và vv!). Thế thì người Việt trong nước tại sao phải đấu tranh ẩn danh mà nên đấu tranh với danh tánh minh bạch và công khai trong những lãnh vực mà CHXHCNVN đã ký và cam kết với thế giới. Dương Hoài Linh, Phạm Hồng Sơn và đa số NVHN không khuyến khích, không kêu gọi người Việt trong nước sử dụng danh tính công khai để đấu tranh lật đổ nhà nước CHXHCNVN hay ĐCSVN. Một khi ngày càng nhiều những người trong nước đoàn kết đấu tranh công khai, bất bạo động như thế thì con đường dẫn đến sự sụp đỗ của thể chế độc tài toàn trị sẽ đến không xa.

    Tô Vĩnh Thông và Dương Hoài Của: những lập luận của hai bạn không đáng để trả lời.Chỉ xin trích dẫn hai câu của hai ông Phan Bội Châu và Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu hy vọng nó sẽ khiến hai bạn động chạm chút tự ái mà bớt HÈN đi chăng:
    "Dân khí nước ta bị suy giảm quá tệ… Khiếp sợ quen thói, nghe và thấy chật hẹp, tai như điếc, mắt dường mù…

    "Người dưới phải làm điều đê tiện mà không biết hổ, phải chịu sự ô nhục mà không biết thẹn…"

    (Phan Bội Châu –Bức thư viết bằng máu và nước mắt từ đảo Lưu Cầu)
    …Cái tệ ấy buổi đầu là do tính nhu nhược, theo mãi, hóa ngu hèn đến nỗi … có miệng lưỡi mà không biết trình bày,…u mê gàn dở, không chút căm giận, sao mà hèn nhát sút kém đến thế…( Phan Bội Châu )Hãy ngẫm nghĩ tiếp những lời của Phan Bội Châu: " … Các người chỉ là một khối thịt sống, ù ù cạc cạc không biết cái gì, chỉ ngồi mà trách cứ lẫn nhau, trông mong lẫn nhau mà thôi….đến nỗi cùng xô đẩy dắt díu nhau xuống hồ cả một lũ, một đoàn… Ngó lại các ngươi, ta chỉ hổ thẹn với con chó của tên Đạo Chích…" (Thời thế và anh hùng- Phan Bội Châu )
    Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn
    Cho nên quân nó mới dễ làm quan
    (Tản Đà- Nguyễn Khắc Hiếu)

    Cũng may nước Việt này còn có những người như Trương Duy Nhất-bạn tôi
    14 THÔNG ĐIỆP CỦA NHÀ BÁO TRƯƠNG DUY NHẤT TRONG 2 NĂM TÙ ĐÀY

    1/ Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang.
    2/ Chỉ có thể cưỡng bức được hành vi, chứ không cưỡng bức nổi tư tưởng.
    3/ Báo chí cũng tựa mô hình hợp tác xã (trong nông nghiệp), và weblog cá nhân là sự cởi thoát khỏi mô hình hợp tác tư tưởng ấy.
    4/ Cho tôi góp một ngọn sóng cùng muôn vàn cơn sóng sục sôi căm giận của con dân Việt, để nếu cần hãy biến thành những Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa trên biển.
    Với các quan chức lãnh đạo quốc gia: Ta luôn kêu gọi quá nhiều ở ý thức công dân, nhưng đã khi nào hỏi ngược ở ý thức nguyên thủ? Được lòng dân hay mất lòng dân thể hiện rất rõ trong những thời khắc này. Đấu tranh cương quyết hay “mềm mỏng khôn khéo” gì nhưng chung qui đừng có hèn với giặc ác với dân.
    Với các sử gia, các học giả, trí thức, các nhà văn nhà báo, những trí thức cầm bút: Không những lên tiếng, mà còn phải ghi chép lại một cách trung thực, tỉ mỉ chi li để con cháu đời sau còn biết mà phân rạch được ai là Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung… Còn ai là Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống. Ai là “đồng chí X”, là “bầy nhóm X” ăn tàn phá hoại đất nước.
    (Nhân sự kiện Biển Đông tháng 5/2014)
    5/ Góp ý phê bình chính phủ không phải là hành vi phạm tội. Chẳng có luật pháp nào lại đi kết tội một công dân khi họ lên tiếng góp ý phê bình, thậm chí phản biện, hiến kế cho chính phủ. Nếu vẫn tồn tại một điều luật nào như thế thì thay vì kết tội, hãy tìm cách xoá bỏ điều luật phi nhân này. Nếu không (hoặc chưa) xoá bỏ được, thì hãy xuất hiện nhiều hơn những nhà báo như Trương Duy Nhất, nhiều hơn những sự lên tiếng như Trương Duy Nhất và nhiều hơn những hành vi gọi là “phạm tội” như Trương Duy Nhất.
    6/ Đấy không chỉ là sự tôn vinh dành riêng cho Trương Duy Nhất hay bất cứ một cá nhân nào, mà là sự vinh danh cho chức phận cao cả của những nhà báo trên khắp hành tinh này. Nhất là với các quốc gia mà quyền con người, quyền dân chủ, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, hoặc nói dân dã hơn là cái quyền được lên tiếng, được mở miệng còn nhiều hạn chế, ngăn trở.
    Đặc biệt hơn khi giá trị anh hùng này chính là sự khích lệ, thúc đẩy, khơi nguồn cảm hứng làm nảy sinh ngày càng nhiều hơn những anh hùng khác, những giá trị anh hùng khác, những tiếng nói khác, những sự lên tiếng khác.
    Đấy mới chính là giá trị anh hùng hơn cả những anh hùng.
    (Thông điệp ngay sau khi nhận tin Tổ chức phóng viên không biên giới (RSF) phong tặng và vinh danh Trương Duy Nhất là 1 trong 100 “Anh hùng thông tin thế giới”)
    7/ Chúng tôi, Nguyễn Văn Hải Điếu Cày và nhà báo Trương Duy Nhất thay mặt các nhà báo Việt Nam đang bị cầm tù gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia đình, đồng nghiệp của hai nhà báo Mỹ James Poley và Steven Sotloff, gia đình bạn bè của tình nguyện viên người Anh và công dân Pháp vừa bị lực lượng phiến quân Hồi giáo IS sát hại.
    Chúng tôi bày tỏ sự lo lắng và cảm thông sâu sắc đến gia đình các con tin đang bị giam giữ bởi các tổ chức khủng bố.
    Chúng tôi ủng hộ mọi nỗ lực của cộng đồng quốc tế chống khủng bố và mọi nỗ lực để giải cứu, đòi trả tự do cho các con tin.
    Chúng tôi kêu gọi các nhà báo Việt, các tổ chức báo chí truyền thông, đồng nghiệp trên toàn thế giới lên tiếng mạnh mẽ để bảo vệ các nhà báo đang tác nghiệp tại những vùng chiến sự nguy hiểm và các quốc gia độc tài về truyền thông, thúc đẩy quyền tự do ngôn luận, bảo vệ nhân quyền.
    8/ Hãy lên tiếng!
    Chính phủ cần ở một nền báo chí phê bình phản biện hơn là một nền báo chí tụng ca. Để có được một xã hội thật sự dân chủ, tiến bộ, văn minh, cần có nhiều hơn những nhà báo như Trương Duy Nhất, nhiều hơn những sự lên tiếng như Trương Duy Nhất, nhiều hơn những hành vi gọi là “phạm tội” như Trương Duy Nhất.
    (Thông điệp gửi qua bạn tù Nguyễn Văn Hải Điếu Cày trước khi anh ra tù sang Mỹ)
    9/ Năm mới, vạch mặt những “đồng chí X” mới, những “thằng X” mới, những “bầy nhóm X” mới.
    Năm mới, xuất hiện nhiều hơn những Trương Duy Nhất mới, Nguyễn Quang Lập mới, Nguyễn Hữu Vinh mới, Hồng Lê Thọ mới, nhiều hơn những “Một góc nhìn khác” mới, “Quê choa” mới, “Ba sàm” mới, “Người lót gạch” mới.
    (Thông điệp đầu năm 2015)
    10/ Hãy nhìn xem một thể chế ứng xử với các góp bàn phản biện nghịch tai từ các nhân sĩ trí thức của họ ra sao để biết họ- cái thể chế đó văn minh ở mức nào.
    11/ Từ trong tù, Trương Duy Nhất gửi lời chúc mừng năm mới, cảm ơn tất cả anh em, bạn bè, bạn đọc, các chính phủ, đại sứ, lãnh sự, các cá nhân và tổ chức văn bút, báo chí truyền thông, nhân quyền đã quan tâm động viên Trương Duy Nhất trong suốt hai năm qua.
    Sức khoẻ, tự tin, bản lĩnh. Đó là lời nhắn của Trương Duy Nhất gửi đến Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Hữu Vinh, Hồng Lê Thọ và các nhà văn, nhà báo, các nhân sĩ trí thức khác, các nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền đang bị cầm tù. Chỉ có thể cưỡng bức được hành vi, chứ không cưỡng bức nổi tư tưởng.
    Với vợ con và gia đình hai bên nội ngoại: Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang. Hãy tự hào vì gia đình, dòng tộc có được một người cha, chồng, con, cháu là nhà báo Trương Duy Nhất, chứ không phải là một “đồng chí X”, một “thằng X” ăn tàn phá hoại đất nước mà đến giờ, đi bất cứ đâu, chỉ cần nhắc đến cái tên đã nghe dân tình khinh miệt, phỉ nhổ.
    (Lời chúc Tết Ất Mùi 2015)
    12/ Từ trong tù, Trương Duy Nhất gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia đình anh Nguyễn Bá Thanh. Cuộc đời như Nguyễn Bá Thanh, sự nghiệp chính trị như Nguyễn Bá Thanh, để lại được một “tác phẩm” như Đà Nẵng cũng đáng để sử sách tạc ghi. Một sự nghiệp, một tài năng, một dấu ấn chẳng dễ gì có “đồng chí X” nào làm được. Nguyễn Bá Thanh đã tạo nên một hiện tượng Đà Nẵng. Và chính anh cũng thành một hiện tượng: Hiện tượng Nguyễn Bá Thanh. Một hiện tượng đặc biệt trên chính trường Việt. Đến ngay cả sự ra đi của Nguyễn Bá Thanh, cái chết của Nguyễn Bá Thanh cũng là một… hiện tượng!
    (Lời chia buồn nhân sự ra đi đột ngột đầy dấu hỏi của Trưởng ban Nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh, cựu Bí thư thành uỷ Đà Nẵng)
    13/ Chất lượng giáo dục là chất lượng con người. Chất lượng con người là chất lượng chế độ. Giáo dục đào tạo sao để hạn chế, tránh cho ra lò những sản phẩm X bất tài dốt nát. Rồi không may những sản phẩm X đó, những con người X đó, những “đồng chí X” đó với kiến thức lôm côm hụt hẫng đến mức viết chưa sạch lỗi chính tả cũng chen chân vào bộ máy lãnh đạo, chễm trệ điều hành cả chính sách kinh tài quốc gia thì khốn khổ cho cái dân tộc này.
    (Dặn vợ- Tiến sĩ, giảng viên đại học)
    14/ 40 năm kết thúc chiến tranh, lại nảy sinh một cuộc chiến khác với những kẻ thù khác: Những kẻ thù mang danh “đồng chí”. Những “đồng chí X” mà chính đảng Cộng sản phải cảnh báo là “mối đe doạ đến sự tồn vong của đảng và chế độ”. Đã xác định là “mối đe doạ đến sự tồn vong”, là kẻ thù thì phải tiêu diệt, loại trừ. Vạch trần, tống cổ hết những “đồng chí X”, “bầy nhóm X” ăn tàn phá hoại đất nước khỏi bộ máy không chỉ là yêu cầu cấp thiết cho mục tiêu cải cách chính trị, thể chế, mà có thể gọi đó là một cuộc cách mạng giải phóng khác cần có trong lúc này.
    (Thông điệp 30/4/2015)

    Ông Phạm Hồng SƠn và ông Dương Hoài Linh nên đọc lại lịch sử và lý do vì sao phải dùng bút danh mà không dùng tên thật khi công khai tác phẩm cho công chúng. Các ông đừng ngồi đó "xui trẻ con ăn cứt gà". Việc Dân Luận cho phép dùng bút danh và tên ảo là rất nhân văn và khoa học, phù hợp với thông lệ quốc tế. Không có gì ngu xuẩn hơn khi giỡn mặt con sư tủ đang săn mồi. Trong một môi trường toàn chó sói rình dập mà lại cứ đóng vai con cừu ngây thơ thì chết là phải. Các ông nên nhớ bạn đọc dân luận không phải là những con cừu để các ông dắt mũi nhé. Tốt nhất các ông PHS và DHL đừng đăng bài trên Dân Luận nữa, Các ông hãy đăng ở báo nhân dân ấy. Ở đó tha hồ công khai danh tính, ta hồ phê phán, lừa bịp nhé.

    Dương Hoài Linh nói sai rồi , đây không phải là Sợ hay Không Sợ.
    Khi còn sống , ông Nguyễn Văn Thiệu có lời khuyên rất hay :” Đừng làm theo người ta nói , hãy làm theo người ta làm “. Vậy Dương Hoài Linh hãy về nước , tham gia đấu tranh cho tự do , dân chủ , rồi thử vào tù xem sao , làm gương cho đồng bào trong nước .
    Ở đây không phải là vấn đề Sợ hay không Sợ như Hoài Linh đã lập luận . Thử hỏi Hoài Linh , nếu bị tù giam tức là là bị cách biệt với thế giới bên ngoài , anh có thể làm được gì có hiệu quả hơn khi bị giam trong tù .
    Hãy khiêm tốn học ông Hồ Chí Minh và ĐCSĐD . Để tránh sự truy lùng đàn áp gắt gao của nhà cầm quyền thuộc địa , ông Hồ đã phải dùng rất nhiều tên và bút danh khác nhau , cuối cùng ông Hồ đã tồn tại và thành công . ĐCSĐD lúc thì hoạt động công khai ( thời mặt trận Bình Dân ) , khi thì hoạt động bí mật . Với phương pháp cách mạng linh hoạt như vậy họ đã thành công . Học cách đấu tranh thì hãy học ngay chính họ . Dương Hoài Linh đừng nổi máu anh hùng rơm và đừng trứng khôn hơn vịt .
    Tô Vĩnh Thông