Nguyễn Anh Tuấn - Con đường nước Việt của bác Huỳnh

  • Bởi Gió Nghịch Mùa
    28/05/2015
    4 phản hồi

    Nguyễn Anh Tuấn

    Hôm nay là tròn 6 năm ngày Trần Huỳnh Duy Thức bị giam cầm. Kể từ ngày đó, cha anh, ông Trần Văn Huỳnh, chưa bao giờ nguôi việc đi tìm công lý cho anh. Cuối năm 2013, đầu 2014, ông đã có một chuyến đi dài 3 tháng, gần một vòng trái đất, từ Manila sang California và Washington DC, từ Geneva sang Melbourne, Sydney và Canberra để vận động quốc tế gây sức ép với chính quyền Hà Nội sớm trả tự do cho anh Thức và các tù nhân lương tâm khác. Vài chuyện trong chuyến đi đó, nên được kể ra, cho dịp kỷ niệm này.


    Ông Huỳnh, bà Liên và bà Trâm (từ trái sang) ở sân bay Manila trước khi sang Mỹ, tháng 12/2013

    Hơn mọi chứng cứ

    Cuối năm 2013, người ta thấy một người đàn ông Việt Nam chừng 75 tuổi chậm rãi từng bước chân trong phòng lãnh sự của sứ quán Hoa Kỳ ở Manila, Philippines.

    Ông đến đây với hi vọng xin được visa sang Mỹ để vận động quốc tế đòi tự do cho con trai ông, người đang thụ án tù chỉ vì viết ra những trăn trở với hiện tình và tương lai đất nước.

    “Sao ông không xin visa ở Việt Nam, mà lại sang đây?”, nhân viên lãnh sự người Mỹ, giọng lạnh lùng, hỏi.

    “Bởi nếu lấy visa từ Việt Nam, công an sẽ không để tôi đi.”, người đàn ông đáp.

    “Nhưng làm sao chúng tôi tin được là sau khi sang Mỹ ông sẽ trở về? Làm sao chắc chắn được ông sẽ không ở lại đất nước của chúng tôi?”, nhân viên lãnh sự tiếp tục hỏi, vẫn với một giọng phớt tỉnh.

    Người đàn ông sững lại vài giây, hồ như lòng ông đang tràn ngập niềm thất vọng, vì ông đào đâu ra bây giờ những giấy tờ nhà đất, công ty hay tài khoản ngân hàng làm chứng cứ cho việc ông sẽ quay lại Việt Nam, như yêu cầu của đa số những trường hợp xin visa đi Mỹ.

    Rớm vài giọt nước mắt. Hai bàn tay nắm chặt. Thoáng một nụ cười đắng ngắt trên môi, ông đáp với giọng run run: “Thưa ông, tôi ở lại nước Mỹ của ông làm gì kia chứ khi con trai tôi đang thụ án 16 năm trong tù? Không phải 1 năm, 2 năm, mà là… 16 năm tù, thưa ông. Tôi phải về lại Việt Nam để làm mọi điều có thể, giúp nó sớm được ra tù chứ.”

    Không gian bỗng nhiên lắng lại và đến lượt nhân viên sứ quán là người phải lặng đi chốc lát. Có vẻ như áy náy với những câu hỏi đầy thực dụng trước đó theo thói quen nghề nghiệp, và nhận ra niềm nghi hoặc của mình quá nhỏ bé trước tấm lòng của một người cha đang đi đòi công lí cho con trai, người nhân viên lãnh sự bỗng thay đổi thái độ. Ân cần, từ tốn, ông gửi lời chúc may mắn và báo rằng visa sẽ được cấp trong một vài ngày tới, với một giọng trầm ấm lạ thường.

    Người đàn ông này Việt Nam này không ai khác chính là Trần Văn Huỳnh, cha của Trần Huỳnh Duy Thức, một trong những tù nhân lương tâm nổi tiếng nhất Việt Nam, đã ở trong tù tính đến nay là 6 năm cho bản án kéo dài 16 năm.

    Bước chân không đơn độc

    Khởi từ Manila, bước chân của ông Huỳnh tiếp tục rong ruổi từ miền Tây sang miền Đông nước Mỹ.

    Bước chân ấy đã ngã không biết bao lần khi ngập trong tuyết trắng những ngày đông giá ở Washington DC, nhưng rồi lại đứng dậy bước tiếp.

    Bước chân ấy cũng đã đi qua ngày hè nóng bức của Melbourne, Sydney và Canberra, đến từng văn phòng dân biểu, nơi có những chính khách lắng nghe những lời trình bày oan khuất của ông.

    Bước chân ấy cũng đi qua Liên Hiệp Quốc, kiếm tìm những hi vọng dù là mong manh nhất từ những thiết chế quốc tế vẫn còn đoái hoài đến những giá trị “tự do, công bình, bác ái”.

    Bước chân ấy không đơn độc. Song hành với nó qua hàng vạn cây số là bước chân của cô Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của hai tù nhân lương tâm Đinh Nhật Uy và Đinh Nguyên Kha lúc bấy giờ - một người phụ nữ mà, dù biết trước sắp có một chuyến đi dài nửa vòng trái đất, nhưng chỉ dám rời khỏi nhà với chiếc giỏ xách đi chợ thường ngày và hai bộ quần áo gấp vội vì sợ bị công an khu vực đang theo dõi nghi ngờ.

    Đi cùng họ còn là bước chân của cô Trâm, mẹ của luật sư Lê Quốc Quân, một tù nhân lương tâm khác, dù không biết một từ tiếng Anh nào, vẫn miệt mài gõ cửa từng văn phòng chính khách, từng tòa soạn báo, từng “ông tây bà đầm” (như cách gọi của cô), nói những câu lặp đi lặp lại về vụ án của con mình với một nỗi niềm ‘còn nước còn tát’.

    Hòa vào bước chân ấy còn là hàng trăm, hàng ngàn bước chân khác, của thân nhân, bằng hữu và những người quý chuộng các tù nhân lương tâm, ngang dọc Việt Nam, qua các nhà tù từ Nam ra Bắc, trải các phiên tòa Hà Nội, Sài Gòn, Long An, Đồng Tháp, Nghệ An để thể hiện niềm tin tưởng rằng các tù nhân lương tâm chẳng có tội tình gì, ngoài việc đã và đang biểu thị chút lương tri còn sót lại của dân tộc, sau cả trăm năm dâu bể xáo thịt nồi da.

    Một con đường khác cho nước Việt

    Trần Huỳnh Duy Thức, trước khi bị bắt giam và bỏ tù, từng viết một quyển sách lấy tên Con đường nước Việt, bàn về những con đường canh tân kinh tế, chính trị, xã hội và văn hóa để đưa nước Việt đi lên.

    Nhưng bên cạnh đó, còn có một con đường mang tên Việt Nam khác, khởi đi từ hơn 150 gia đình tù nhân lương tâm, in dấu bước chân của những bậc làm cha làm mẹ - những người mang trong mình một cảm thức công lý ban sơ dựa trên tình thương và lòng tin vào con cái. Không ai khác, chính họ, trên hành trình tìm kiếm công lý cho con, đang bảo chứng cho những giá trị không được phép chết trong xã hội chúng ta: “lòng tin”, “tình thương” và “trách nhiệm”.

    Con đường đó đã đưa một nhà giáo già vốn chỉ quẩn quanh với trường lớp như bác Huỳnh vượt qua những giới hạn của tuổi tác, bệnh tật đi gần một vòng trái đất để cất tiếng nói vực dậy công lí.

    Con đường đó cũng đã đưa một bà mẹ quê như cô Liên, bước ra từ ngọn rơm gốc rạ chốn thôn dã xa xôi, để trở thành một người bảo vệ nhân quyền bén nhạy với thời cuộc, chẳng những tìm kiếm lẽ công bằng cho con mình mà còn cho nhiều người khác.

    Và cũng chính nó đã giúp một người mẹ nông phu khác là cô Trâm có được một lòng dũng cảm lớn lao, bước ra khỏi đất nước của mình, vượt qua rào cản ngôn ngữ, lên tiếng thay cho con mình và những người khác đang phải lặng câm sau song sắt nhà tù.

    Cuối con đường đó sẽ là một nước Việt thực sự thịnh vượng, tự do, dân chủ và tôn trọng phẩm giá làm người.

    Nước Việt, với những người con yêu dám đi tù vì nó, xứng đáng có được một hình hài như vậy.

    Nguyễn Anh Tuấn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Thật tình, tôi chưa từng gặp Trần Huỳnh Duy Thức (THDT) bao giờ, nhưng có đọc nhiều bài của Thức viết đăng lên mạng, trước khi anh bị bắt. Tôi rất ấn tượng đến anh, tác giả của bài "Tiền đồng VN đi về đâu ? ", một số bài trong tác phẩm "Con đường Việt" ( đang viết dang dở) ...Đặt biệt các bài cảnh giác vs âm mưu của Tàu cộng.
    Phải nói anh là người có tầm viễn kiến và kiến thức rất sâu rộng, có tâm và có tầm với đất nước. Càng về sau, khi anh đang trong chốn lao tù khắc nghiệt của xứ sở 'Thiên đường', anh không hề kêu ca lên án chế độ nhà tù, vẫn thể hiện tình cảm đau đáu với quê hương, trăn trở với vận mệnh đất nước, qua những thư gửi cho gia đình và cộng đồng.
    Thiển nghĩ, anh chẳng khác nào một Nguyễn Trường Tộ ( TK 19) , một Phan Châu Trinh ( TK 19-20 ). Dù chuyên chế và hủ lậu bật nhất, vua Tự Đức và triều đình nhà Nguyễn, tuy không sử dụng nhưng cũng không đến nỗi bỏ tù Ông. Còn vs nhà Sản, THDT phải lĩnh một cái án bất công, phi lý đến 16 năm. Chỉ bấy nhiêu thôi , nhà Sản đã tự vạch mặt cho người dân VN biết được họ hèn và ác đến cỡ nào ?
    Tôi cũng rất cảm phục tinh thần kiên cường và tình cảm vĩ đại của người cha anh THDT : Bác Trần Văn Huỳnh, người đã không quản ngại điều gì để đi tìm công lý cho con.
    Vĩ thanh : Lời nhắn nhủ cho người đã ra lệnh ( miệng) bắt THDT cùng các quan chức trong băng 'Còn Sản còn mình ' hãy thức tỉnh, trước khi quá muộn : Trả tự do vô điều kiện cho anh THDT.
    Chúc THDT và gia đình anh : Chân cứng đá mềm !

    Bai viet rat xuc dong. Nhung nguoi cha nguoi me nay la diem tua cua nhung nguoi con da dam can dam dan than vao con duong dau tranh day chong gai, thu thach. Mong rang nhung hy sinh nay khong he uong phi.

    Đáng lý LÒNG TIN_TÌNH THƯƠNG_TRÁCH NHIỆM phải được đặt dưới danh hiệu nước VN từ lâu,nhưng có lẻ những từ đó tốn kém quá mà lại không đem đến cho DCSVN một lợi ích nào trong trận địa tư tường,mà các cử nhân cao hoc đãng đề cao lên hàng tối thượng bất chấp học sinh từ cấp 1 cấp2,cấp 3, và lên đại học phải tốn bao thời giờ,công sức,và quá nặng nề để vượt qua mớ kiến thức được tôn sùng hấu như từ lúc bắt đầu tập nói của lớp trẻ VN,nếu mớ triết lý hay tại sao ở nơi phát xuất nó người ta còn bỏ,nếu người viết ra chủ thuyết ấy tài sao lại bị những nước tiến bộ đều tẩy chay thật đáng xấu cho đãng không biết ngượng khi không nghiệm nổi câu quay đầu là bờ,vì không biết ngượng mà đẩy 90 triệu dân việt lầm than,nhục nhã khi ra nước ngoài làm ăn,phải nghe các câu nói khinh thường ở những nuớc trước 1975 còn là đàn em của vn ,dãng cố thổi phồng dựng chuyện bao nhiêu là anh hùng,cố tình viết sai lịch sữ,đàn áp tinh thần quật khởi dân tộc,chính sách tham nhũng cố tình đẩy người dân đến bước đướng cùng khó ,dập tắt những tiếng nói đòi tự do bình đẵng,hởi ơi! những đồng tiền thuế rút tỉa từ nhân dân ,để vổ béo cho bộ máy bảo vệ chính trị ngày càng phình to quay lại thảm sát những người đã cho mình bú móm,thật trời không dung đất không tha dân bất bình,những gương mặt như lê thanh hải ,ngu si như nguyễn phú trong,tham lam như nguyễn tấn dũng ,mất dạy như phùng quang thanh,lưu manh như trần đại quang,mám gái như nông đức mạnh mà hô hào vì nhân dân quên mình thật là quá trân tráo,một số tri thức cũng bám đít nói xuôi theo lảnh đạo hòng kiem chút cháo như trần du lịch xây sân bay long thành chở âm binh, hay như vũ khiêu ăn cắp văn của người làm văn mình,hôn hoa hậu đắm đuối làm lòng già nức nở, chủ tịch quận bình tân có 100 nhà trọ cho thuê ngồi nhịp giò rung đùi tôi đâu cần tham nhũng,những nhũng loạn của bộ mày chuyên chính cộng sản lộ nguyên hình là những con quỷ hút máu ai cũng nhìn ra ,sau sĩ phu vn vẫn không phá bỏ cs mà còn bợ đít bưng bô ,chắc mục đích không ngoài cái sổ hưu trí ,!!!!NHƯNG LIỆU ĐÃNG TA CÒN GIỬ GHẾ ĐƯỢC BAO LÂU HAY ĐANG CANH ME TPP LÀM MỘT CÚ CHÓT ,RỒI DZỌT KHÔNG BIẾT LÚC ĐÓ MẤY ÔNG LẠI TÌM CÁCH BƯNG BÔ CHO AI TIẾP THẬT ĐÁNG NHỤC

    Dưới sự cai trị bởi những con người vô học, vô lương tâm và vô cùng nghiệt ngã của cái gọi là đảng và ncq/csVN. Nhiều nhà ái quốc, thanh niên, thiếu nữ ưu tú của con dân nước Việt đã bị ncq/cs khủng bố, bắt bớ, đánh đập, giam cầm trong các nhà tù. Những mái đầu bạc đã phải bôn ba, lặn lội ra ngoài thế giới văn minh để van xin, cầu khẩn những chính trị gia nhiều lòng nhân hậu, yêu tự do, dân chủ dùng ảnh hưởng của chính họ, quốc gia họ, hòng gây áp lực ép buộc ncq/csVN phải trả tự do vô điều kiện cho con cái mình. Nhưng, cs vẫn muôn đời là cs, những kẻ dốt nát, vô đạo đức, vô lương tâm. Không biết đến bao giờ những người như T H Duy Thức, Lê Q Quân, Nguyễn V Lý, Đinh N Kha, Minh Hằng..., và hàng chục, hàng trăm những người tù lương tâm, xả thân tranh đấu cho một Việt Nam Dân Chủ-Công Bằng-No ấm... mới được phóng thích ra khỏi các nhà tù cs ?!