Dương Hoài Linh - Từ vụ án của Trương Duy Nhất nghĩ về sự hèn nhát của những kẻ nắm trong tay quyền lực

  • Bởi Khách
    29/05/2015
    6 phản hồi

    Dương Hoài Linh

    Lịch sử loài người xưa nay đã chứng kiến rất nhiều cuộc thay đổi quyền lực nhưng chỉ có duy nhất một thứ quyền lực không hề thay đổi, đó chính là "quyền lực nhân dân". Và cũng chỉ có một nước duy nhất, tính từ ngày lập quốc biết vận dụng thứ quyền lực này xuyên suốt ba trăm năm phát triển của mình, đó là nước Mỹ. Các nước khác dù có nơi là cái nôi phát sinh ra triết học dân chủ như Anh, Pháp cũng không thoát khỏi thời kỳ mà quyền lực nằm trong tay cá nhân, thời kỳ quân chủ chuyên chế. Đặc điểm của những kẻ nắm quyền lực cá nhân và toàn trị đó là sự HÈN NHÁT. Chính sự hèn nhát vì sợ bị mất quyền lực khiến họ trở nên bạo ngược, vô liêm sĩ, vô lương tâm với vận mệnh con người.

    Lịch sử Trung Quốc đời Kiệt Trụ nổi tiếng với hình thức xử các trung thần bằng cách bỏ vào vạc dầu đang sôi, trói tay trên trụ đồng rồi đốt lửa bên dưới cho thịt mỡ người bị hành hình tan chảy ra, bỏ vào chuồng cho thú dữ ăn thịt... Thời hiện đại nổi tiếng với vụ án Thiên An Môn, dùng xe tăng nghiền nát dân mình. Chung quy đó là những biện pháp trấn áp để giữ quyền lực. Nhưng so với thời Nghiêu Thuấn lấy đức phục người, chứng tỏ sức mạnh của sự vận dụng quyền lực một cách khôn ngoan thì các biện pháp trấn áp lại chứng minh sự ngược lại. Đó là biểu hiện của sự sợ hãi, biểu hiện của kẻ yếu.

    Ở thế của những người nằm dưới tay quyền lực, chịu sự cai trị của quyền lực vẫn còn những kẻ nói như Gorbachev "Các ngươi chỉ là những con cừu nhẫn nhục gặm cỏ trên cánh đồng mà người ta dành cho mình". Những con cừu đó chỉ vì cái máng cỏ trước mắt mà ngoan ngoãn để mặc cho người ta cắt lông, hành hạ, đánh đập... nhưng đừng tưởng rằng chúng sẽ yên phận như vậy suốt đời. Chúng chỉ giả vờ câm mồm thôi. Đừng nghĩ rằng dồn chúng vào đường cùng chúng không phản kháng lại. Sự kiện Liên Xô và Đông Âu sụp đổ cho thấy những con cừu đã thức tỉnh như thế nào?

    Khi số đông chưa thể hiện được sức mạnh của mình thì vẫn còn đó những cá nhân bằng ý chí, nghị lực, trí tuệ... làm nhiệm vụ đối đầu với cường quyền, đánh thức phần còn lại. Họ không bao giờ muốn mình là một anh hùng. Đơn giản họ chỉ không muốn bản thân là một con lợn, con cừu, vì họ có lý trí, có nhận thức. Sức mạnh của họ không nằm ở bên ngoài mà tiềm ẩn bên trong. Cậu bé 18 tuổi như Joshua Wong với thân thể gầy gò nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh ý chí tuyệt vời. Một nhà báo tự do như Trương Duy Nhất, một luật sư như Lê Quốc Quân, như Trần Huỳnh Duy Thức, một công dân như Nguyễn Viết Dũng, Bùi Bích Hằng.. đều ẩn chứa một nội lực phi thường. Nội lực đó là nguồn sức mạnh vô tận khiến họ có năng lượng để đương đầu với một bộ máy khổng lồ, có trong tay luật pháp, nhà tù, truyền thông, vũ khí... Bộ máy này có thể bắt giam họ, vu cáo họ nhưng rất khó để đánh gục được ý chí của họ. Vì họ là con người chứ không phải con vật.

    Trong vụ án của Trương Duy Nhất, dư luận không lạ gì trò hèn hạ, bỉ ổi của một thế lực ngầm dưới danh nghĩa "đồng chí X" đã lợi dụng quyền lực để đưa anh vào tù. Thế lực này đã dám dùng những trò "ăn thịt đồng loại" vốn là một đặc điểm chỉ có loài sói mới làm, qua hai cái chết của Phạm Quý Ngọ và Nguyễn Bá Thanh... thì một kẻ như Trương Duy Nhất thân cô, thế cô không là gì với chúng. Vận dụng luật 258, mở phiên toà với án bỏ túi tước đoạt tự do 2 năm đối với một con người là điều quá dễ. Nhưng cái khó là làm cho con người đó"tâm phục khẩu phục"trước quyền lực của mình. Điều này thì phải nói"đồng chí X" đã làm rất tệ, rất hèn.

    Không khuất phục được ý chí của một kẻ cứng đầu, biết luật pháp như Trương Duy Nhất, đến thời hạn phải trả tự do... thế lực của đồng chí X đã lén lút đem thả nhà báo ở một nơi hoang vắng, lại còn sử dụng lực lượng côn đồ đe doạ, hành hung. Bất chấp luật pháp, bất chấp những điều căn bản của quyền con người... bọn chúng đã bộc lộ tất cả bản chất gian manh, thiếu văn hoá của tầng lớp thất phu có trong tay quyền lực. Chúng nghĩ rằng những điều này có thể che mắt dư luận hoặc chạy tội dễ dàng là chúng đã lầm. Không cần đợi lâu lắc, Trương Duy Nhất đã công bố cho cả thế giới biết những gì xảy ra với mình sau khi ra tù. Hai năm tù cũng không làm anh thay đổi lập trường. Nhưng nếu anh nghĩ rằng những kẻ tước đoạt tự do của anh, ám hại anh chỉ có một thế lực được định danh là X, là Y nào đó... thì anh cũng lầm nốt. Nó là một thể chế toàn trị có tên gọi hẳn hoi "Đảng Cộng Sản Việt Nam". Do đó nếu anh chỉ tiếp tục chống tham nhũng, xoá bỏ bất công bằng cách nhắm vào một cá nhân cụ thể, một nhóm lợi ích cụ thể nào đó thì cũng chỉ là một việc làm hoài công vô ích, chừng nào vẫn còn Đảng CSVN ngồi đó ngự trị trên đỉnh cao quyền lực.

    Với những công cụ truyền thông hiện đại như Internet, ngày nay những con cừu đã biết phân biệt được quyền lực thực sự trường tồn và quyền lực tương đối. Nhà Trắng nước Mỹ là một trong những đỉnh cao nhất của quyền lực thế giới. Nhưng các chủ nhân của nó từ bao đời nay không nghĩ mình có quyền lực. Obama vẫn dành thời gian thả bộ ra ngoài chào hỏi người dân, ban phát bánh kẹo cho trẻ em, nhấc bổng các anh bán bánh Pizza, Bush vẫn vật tay với các vận động viên, Clinton vẫn chồm qua lan can để bắt một cánh tay chìa ra của sinh viên Việt Nam... Nhà Trắng vẫn từ tốn đáp lại bài diễn văn hằn học, dao to búa lớn nhưng đậm mùi nhai lại của Ba X bằng thái độ đón tiếp một nhà báo bất đồng chính kiến của chính quyền Việt nam Nguyễn Văn Hải một cách trân trọng. Đó là cách trả lời thông minh nhất của một người biết rất rõ quyền lực trong tay mình thuộc về ai. Xin mượn lời của Bà Aung San Suu Kyi, một chính trị gia Myanma để kết thúc bài viết này:

    "Không phải quyền lực làm cho tha hóa, mà chính là sự khiếp sợ. Sự khiếp sợ đánh mất quyền lực làm tha hóa những kẻ đang nắm trong tay quyền lực và sự khiếp sợ bị quyền lực trừng phạt làm tha hóa những người đang nằm dưới tay quyền lực"


    Bạch Hồng Quyền, thành viên Con Đường Việt Nam, và tấm biểu ngữ "Tôi không thích!"

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    @Trang Thi Hoa
    1. Tôi không thấy việc cá nhân của Điếu Cày và LS Cù Huy Hà Vũ liên quan gì đến bài viết này. Lớn rồi, làm việc gì phải ra việc đó nếu muốn chửi rủa hay nói xấu gì đó thì bạn hãy viết một bài cho nó đàng hoàng rồi gởi cho DanLuan.
    2. Con người ta thường hay có thói quen là để ý những chuyện xấu của người hơn là chuyện tốt. Sống làm người hãy nhìn lên cái tốt cái đẹp của người khác thay vì cứ chăm chú nhìn đến cái xấu cái dỡ về cá nhân của họ. Chưa nói đến những điều bạn nói có đúng không, nhưng bạn có chắc là bạn là người hoàn hảo không? hay là có những cái biết đâu là tệ hơn. Vì vậy xin bạn hãy nhìn những điều cao đẹp thay vì cái xấu của người để sống vươn lên.
    3. Nếu đó là sự thật thì theo tôi ĐC, CHHV vẫn trăm ngàn lần tốt đẹp hơn đám người Nguyễn Tấn Dũng, Phú Trọng, Tấn Sang ... nói riêng và cái Đảng CSVN nói chung.

    Việc Điếu Cày và Hồng Ánh hiện đang sống với nhau như vợ chồng ở Mỹ ngay sau khi Điếu Cày đáp xuống sân bay, tôi đã biết từ lâu. Thực ra, Điếu Cày và Hồng Ánh đã bồ bịch từ trước khi Điếu Cày đi tù đi Mỹ, nên khi ra tù Điếu Cày lập tức đoàn tụ với người tình trong mộng âu cũng là dễ hiểu. Việc Điếu Cày phải đối phó, lên giọng đạo đức giả an ủi vợ con, âu cũng thông cảm được, nhưng dựng lên câu chuyện ly kỳ tưởng che mắt người đời với quá nhiều động cơ giả dối, cách thức phụ tình (tình vợ, tình con, tình đồng đội) thì thực Điếu Cày khiến người ta thấy thật đáng sợ.

    Ngay khi biết mình được Mỹ can thiệp cho định cư nhân đạo, ra khỏi nhà tù nhỏ, Điếu Cày chuẩn bị sẵn cho mình một kịch bản hoàn hảo vừa đến với người tình trong mộng vừa tạo được hình ảnh một anh hùng bất khuất bị rơi vào thế bị động, đẩy ra khỏi nhà tù- đất nước. So sánh với trường hợp Cù Huy Hà Vũ sẽ thấy ngay kịch bản "rùng rợn" này của Điếu Cày. Cù HUy Hà Vũ còn "mặc cả" chán chê, đưa cả vợ, thậm chí đòi đưa cả con đi theo nhưng do con Vũ đã trưởng thành, Mỹ không có nguyên tắc đặc cách nào cho diện này, còn nhà cửa, gia sản thì sắp xếp đâu vào đấy, nhưng Vũ không phải là chính trị gia, ngoài la to ra thì đầu rỗng tuếch. Điếu Cày thì khác, có quá nhiều thời gian cân nhắc trong tù về quyết định đi hay ở, thậm chí còn bàn bạc với bạn tù về hoạch định ra tù, động viên, an ủi nhau, chuẩn bị thư từ và kế hoạch hậu tù, gấp và giấu giếm tài tình tài liệu trong manh áo mỏng qua tất cả dàn con mắt xoi mói, kiểm tra kỹ lưỡng của đám mật vụ, hải quan VN mang đến Mỹ....

    Từ đó có thể thấy, việc Điếu Cày tuyên bố ngay khi xuống sân bay là bị trục xuất đi Mỹ (khiến Bộ Ngoại giao Mỹ phản pháo) không kịp nhắn nhủ gì với vợ con (cũ), đi bằng đôi dép tổ ong, mặc manh áo mỏng khi có đại diện Bộ Ngoại giao Mỹ tháp tùng ra tận sân bay, đưa từ Việt Nam sang Mỹ, transit qua sân bay Hồng Kong vẫn giữ nguyên hình hài "tố cáo tội ác cộng sản" và "chính sách nhân đạo của Chính phủ Mỹ"...cho thấy một kế hoạch não luyện của một chuyên gia truyền thông đẳng cấp.

    Nhưng trời phụ mưu Gia Cát Lượng của Điếu Cày khi không thể lường hết diễn biến ngoài tưởng tượng. Điếu Cày giờ đây lộ sạch bách là thành viên Việt Tân lâu năm, chung tình với Việt Tân như với chính người tình trong mộng của ông ta. Ai đó than thở CLB NBTD bị Điếu Cày đặt vào tay Việt Tân mà không biết rằng chẳng qua trước đây nó chỉ là "thân hữu" gì gì đó của Việt Tân thì nay nó công khai ra là Việt Tân mới là chính chủ mà thôi.

    Viet Duc Le

    Blogger Điếu Cày - vài lời nhắn gởi

    Những việc làm khó hiểu của Blogger Điếu Cày tại hải ngoại.
    Người đấu tranh dân chủ trong và ngoài nước từng coi Điếu Cày Nguyễn Văn Hải là biểu tượng đấu tranh không khoan nhượng, không lùi bước trước bạo quyền, bất công.., là tấm gương cho nhiều người. Nhưng sau một thời gian đến nước Mỹ, Điếu Cày đã làm những điều mà nhiều người thương mến anh cho rằng sai lầm và tự đánh mất chính mình. Có thể điểm qua 2 chuyện nổi bật như sau:
    - Thứ nhất : Ai cũng biết Điếu Cày được nhiều người biết đến, thương mến là nhờ sự đóng góp, đấu tranh không mệt mỏi, vô cùng to lớn của chị Dương Thị Tân - người vợ hiền đã ly dị ( theo lời ĐC trả lời phỏng vấn sau khi ra tù là ly dị chỉ để che mắt nhà cầm quyền, là cho vợ con được yên thân, tức ly dị giả chứ thực chất "trong tim luôn có nhau").
    Thế nhưng, trong những ngày ở Mỹ người ta sớm thấy xuất hiện một người đàn bà lạ tên Ánh luôn ngày đêm bên cạnh ĐC. Đối với chị Tân, đây có lẽ là một cú shock lớn sau tất cả những gì mà chị cố sức tranh đấu cho người chồng của mình.
    Tương tự, cộng đồng ủng hộ ĐC cũng vậy!
    Có lẽ nào những gì ĐC trả lời phỏng vấn sau khi thoát ngục tù Cộng sản là không thực? Là phủ nhận sự hy sinh âm thầm của chị Tân bao lâu nay?
    Hôm nay được xem Video Clips của LS Nguyễn Văn Miếng quay cảnh chị Nguyễn Thị Kim Liên ( mẹ Đinh Nguyên Kha) hát bài "Sao anh nỡ đành quên" bên cạnh chị Dương Thị Tân khóc sướt mướt để nhắn nhủ HĐC cũng đủ cho thấy chị Tân đã biết ĐC phản bội mình.
    Https://www.facebook.com/video.php?v=726630747436084&pnref=story

    Thứ 2: Trong tuyên bố phục dựng Câu lạc bộ nhà báo tự do, Điếu Cày đã đi ngược lại với nguyên tắc truyền thông độc lập trước đó khi giao quá nhiều quyền hành cho các thành viên thuộc Việt Tân.
    Trong cuộc họp các thành viên CLB NBTD người ta thấy với 18 người có mặt thì hết 11 người là VT, và cũng trong cuộc họp đó, ĐC chính thức phân công thành
    viên VT là Hồng Thuận trọn quyền quản lý trang web CLB NBTD. Chúng tôi quan ngại về tính bảo mật của các cộng tác viên khi gởi bài cho trang web này vì ai xưa nay có rất nhiều nhà hoạt động trong nước đã bị câu lưu, bị đàn áp và bắt giam khi có các liên hệ với Việt Tân.
    Sẳn đây nhắn nhủ với các bloggers trong nước phải cảnh giác với Hồng Thuận khi tải bài của các bạn về trang CLBNBTD. Việc để đảng VT nắm CLBNBTD cho thấy CLB này không còn tự do nữa, thử hỏi nếu các CTV gởi bài viết khác quan điiểm hoặc đụng chạm đến VT thì họ có đăng không?
    Hôm nay,. chúng tôi chỉ nói lên những gì tai nghe mắt thấy chứ chưa bình luận gì nhiều và với tinh thần cầu thị, mong ước phong trào đấu tranh dân chủ phải được đẩy mạnh.
    Hậu thư được gởi đến Hải Điếu Cày có 2 điều :
    - Hy vọng ĐC biết suy nghĩ và có cách ứng xử phù hợp với người vợ đã từng tranh đấu, hy sinh không mệt mỏi vì mình.
    - Hãy để CLB NBTD được hoạt động đúng với danh xưng của nó, là tiếng nói không phục vụ một đảng phái có cách làm bê bết, ảnh hưởng đến an toàn của anh em quốc nội như Việt Tân.

    "Trương D Nhất chống đảng. Mà đảng đồng nghĩa với nhân dân..." !
    Một ý tưởng ngu dốt, đặc sệt của chủ nghĩa "tẩy não, nhồi sọ" do đảng csVN đã và đang làm !
    Nhân dân nào đồng nghĩa với cái đảng cs thối tha, ngu dốt, vô liêm sỉ mang tên csVN ?! Những lời góp ý chứng tỏ người viết là một đảng ziên cuồng tín, ngu dốt ! Một cái đầu "đặc sệt" còn bị đảng "tẩy não, nhồi sọ" một cách triệt để đến nỗi không còn bíết đâu là thật giả, hư cấu ?! Thật tội nghiệp cho những con người mà sống như những con vật, vì có đầu óc mà không biết dùng đầu óc để suy nghĩ !!!

    Tôi trích câu hỏi này sang đây để bác nào biết (có lẽ phải trí thức) thì giải thích cho bà con biết với, hình như câu nói này kiểu "kinh tế thị trường định hướng XHCN" thì phải. Tôi đoán thế thôi, chứ bản thân tôi cũng chưa biết đúng hay sai:
    " Bác NGUYỄN ĐĂNG KIỂM có đưa ra câu hỏi này ở bài khác, tôi cũng có thắc mắc giống bác Kiểm, nhưng chưa thấy ai trả lời, tôi post câu hỏi này sang đay để bác nào biết thì trả lời cho bọn tôi dân trí thấp biết với. Bác nào biết ý nghiã cụm từ "phản biện xã hội" thì giải thích giúp tôi, tốt nhất là bác viết mẫu một bài PBXH. Các trí thức trong nước thì lý thuyết xuông quá nhiều, lại hay giấu dốt. Liệu có thể trông chờ trí thức hải ngoại hay không? Nào là GS Nguyễn Hưng Quốc, TS Alan Phan, TS Nguyễn Văn Tuấn, LS Trần Thị Ngự, TS Nguyễn Thị Từ Huy...có đáp ứng được dân ít học, dân trí thấp trong nước hay không?"
    Bản thân người nói câu này cũng không đưa ra ví dụ để minh họa.

    Đảng Cộng sản là Quái Thai - loài người đã hiểu & loại bỏ từ cái Nôi của nó Liên bang Xô Viết - thể mà đến lúc này "chuyenchinhvosan" vẫn cho rằng "Đảng đồng nghĩa với nhân dân" thì không hiểu nổi. Biết chuyên chính vô sản là gì ko? Là những việc Lê-Nin, Stalin, Mao Thạch Đông, Hồ Chí Minh, Pôn Pốt ...đã giết chính Đồng bào mình, gây biết bao cuộc chiến - là những kẻ diệt chủng lớn nhất trong lịch sử của nhân loại hơn cả chủ nghĩa Phát xít. Vì vậy, không bao giờ có thể Đảng đồng nghĩa với nhân dân. Biết "chuyenchinhvosan" không hiểu gì cả nhưng vẫn phải nói./.

    Trích dẫn:
    Từ vụ án của Trương Duy Nhất nghĩ về sự hèn nhát của những kẻ nắm trong tay quyền lực

    Không phải là hèn nhát. Trương Duy Nhất chống Đảng. Mà Đảng đồng nghĩa với nhân dân. Vậy Trương Duy Nhất là kẻ thù của Đảng, của nhân dân. Và chức năng của Đảng là phải chuyên chính với kẻ thù. Việc mãn án tù không có nghĩa là Trương Duy Nhất không còn là kẻ thù của Đảng nữa. Bằng chứng là các lời tuyên bố của đương sự khi vừa ra tù. Vì vậy việc mang Trương Duy Nhất ra bỏ ở ngoài rừng là thể hiện hành động chuyên chính của Đảng đối với kẻ thù của nhân dân đó thôi!