Nguyễn Lễ - Tương lai Việt Nam: Cờ đỏ hay Cờ vàng?

  • Bởi Trà Mạn
    23/05/2015
    17 phản hồi

    Nguyễn Lễ


    Lá cờ nào sẽ đại diện cho người Việt trong tương lai?

    Ái nữ của đương kim thủ tướng Cộng sản đã có thể kết hôn với út nam của cựu quan chức Cộng hòa – vậy mà tại sao triển vọng hòa giải Quốc-Cộng vẫn còn mù mịt chưa thấy lối ra?

    Vẻ vang hay chia rẽ?

    Tròn 40 năm, vết thương trên thịt da đất nước gần như đã liền sẹo nhưng vết thương trong lòng người thì cứ tiếp tục khoét sâu.

    Tính ra đã hơn một thế hệ, nhưng những người lạc quan nhất thì cũng bảo rằng cần ít nhất một, hai thế hệ nữa thì người Việt mới có thể hòa giải được.
    Mà đó là những người lạc quan nhất. Người bi quan hơn thì cho rằng người Việt sẽ không bao giờ hòa giải được.

    Xét trên ý nghĩa đó thì ngày 30/4 khó lòng là ‘trang sử vẻ vang nhất của dân tộc’ như chính quyền trong nước lâu nay vẫn nói.

    Bởi lẽ sau ngày 30/4 sự chia rẽ Bắc, Nam không hề mất đi mà chỉ trở thành sự phân rẽ giữa chính quyền trong nước và cộng đồng hải ngoại.

    Việt Nam Cộng hòa dù bị xóa sổ trên lãnh thổ Việt Nam nhưng lá cờ vàng vẫn tung bay và những hình ảnh, ký ức của chính thể này vẫn còn được gìn giữ ở mỗi nơi mà tôi ghé đến và mỗi người mà tôi hỏi chuyện ở miền Nam California, Hoa Kỳ.

    Và trong lịch sử dân tộc thì có ngày nào gây chia rẽ như ‘trang sử vẻ vang’ đó? Trong lúc chính quyền trong nước giong cờ, gióng trống, phát pháo ăn mừng thì người Việt hải ngoại treo cờ rủ, buộc dải băng đen để tang cho ngày ‘Quốc hận’.


    Ngày 30/4 vẫn mang tính chia rẽ sâu sắc trong lòng người Việt

    “Một ngôi nhà tự phân rẽ thì không thể đứng vững,” vị Tổng thống thời nội chiến Abraham Lincoln từng nhắc nhở người dân Mỹ. Người Việt cũng thừa hiểu điều này. GS Lê Xuân Khoa, một trí thức hải ngoại mà tôi phỏng vấn, cũng nói: “Một dân tộc chia rẽ không thể nào là dân tộc mạnh.”

    Mà vận mệnh dân tộc Việt nào phải đang yên lành? Những gì đang xảy ra trên Biển Đông cho thấy viễn cảnh nguy trong sớm tối.

    Mặc dù cộng đồng người Việt hải ngoại chỉ có vài triệu người so với 90 triệu người trong nước nhưng lịch sử đã chứng minh chỉ cần người dân Việt tất cả đồng lòng mới có thể vượt qua những thời khắc khó khăn nhất.

    Vì sao thù hận?


    Những ai đã trải qua những cảnh này có thể nào quên?

    Tất cả những người mà tôi tiếp xúc dù đều lo lắng về sự hung bạo của Trung Quốc trên Biển Đông nhưng họ vẫn ‘dứt khoát không hòa giải’. Một cựu thượng nghị sỹ Việt Nam Cộng hòa, ông Nguyễn Hữu Tiến, nói với tôi rằng ‘vết thương mà người Cộng sản đâm vào tim người Quốc gia đã quá sâu nên không hòa giải được’.

    Cơ sự nào đã đẩy người Việt đến chỗ thù hận nhau như vậy? Lẽ nào phía Cờ vàng cố chấp cứ ôm mãi thù hận như chính quyền trong nước vẫn nói?

    Nói thì dễ. Nhưng thử đặt trường hợp mình bị tan nhà nát cửa, bao tài sản mồ hôi nước mắt mất sạch sau một đêm, cha mẹ, anh em, vợ chồng người thì biệt tăm tích ở trại cải tạo, kẻ thì mất xác dưới đáy biển sâu, mồ mả ông cha người ta giẫm đạp, đó là chưa kể bị vùi dập và bị gạt ra bên lề xã hội – nỗi đau chồng chất nỗi đau kêu trời cũng không thấu thì liệu có thể lấy tay phủi một cái mà hết đau được không?

    Người Việt vốn rất trọng tình. Phải lìa nơi chôn nhau cắt rốn, bỏ phần mộ tổ tiên, để người ruột thịt ở lại như vậy thì khác nào cứa đi một phần linh hồn của họ mà họ vẫn cố sống cố chết tìm đường ra biển khơi – thảm cảnh đó ai có thể quên được trong một sớm một chiều?

    Nhưng nào có ai đuổi mà họ đi? Chẳng lẽ tự dưng khơi khơi họ bỏ đi? Một luật gia có tên Trần Hưng nói với tôi cả gia đình ông trước đó đã chọn ở lại. Thực tế đã cho thấy hàng triệu người miền Nam đã ra trình diện đầy đủ chỉ chưa đầy một tháng - chứng tỏ họ ít nhiều đã sẵn sàng cho đời sống mới dù trong thế thiệt thòi của kẻ thua cuộc. Dẫu sao thì cũng đã hòa bình và dẫu sao những người cộng sản vẫn là máu mủ đồng bào.

    Lịch sử đã cho thấy ngày 30/4 chấm dứt sự thống khổ của chiến tranh nhưng lại mở đầu những đau thương trong hòa bình. Chiến tranh dù chia rẽ người Việt hai bên chiến tuyến nhưng chính những gì xảy ra sau chiến tranh mới khiến hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi.

    Nói đi cũng phải nói lại. Để đến được ngày 30/4 những người cộng sản cũng chịu không biết bao nhiêu là mất mát, nỗi đau của họ cũng thấu trời xanh. Nhưng đạo lý người Việt vốn khoan dung, nhân hòa. Mình chịu đau khổ không có nghĩa là mình sẽ giẫm đạp những người đã ngã ngựa để họ cũng phải đau khổ như mình.

    Chia rẽ do đâu?

    Tấm gương tổ tiên còn đó sao không nhớ? Đức Vua Trần Nhân Tông thắng giặc ngoại xâm rồi đốt hết thư tịch là bằng chứng cấu kết với giặc không truy cứu nữa.

    Có lẽ trong mắt Ngài đó là những con dân nước Việt lầm lỡ. Còn dưới cái nhìn đã nhuốm màu giai cấp của những người Cộng sản, những người Quốc gia là những phần tử ‘phản động xấu xa’. Mà đã ‘xấu xa’ thì làm sao hòa giải? Chỉ có thể ‘cải tạo’ – từ ‘cải tạo’ từ trong trại cho đến ‘cải tạo công thương nghiệp’.
    Tôi nghĩ người Việt nào cũng thừa hiểu rằng trong chiến cuộc thì hai bên buộc phải cầm súng bắn vào nhau nên không thể lấy cái lý bên kia ‘có tội ác với đồng bào’ nên bây giờ phải lãnh hậu quả. Ngẫm ra có người Việt nào đòi trả thù người Pháp, người Mỹ sau khi đánh nhau với họ đâu, huống hồ gì với cùng người Việt với nhau?

    Cái nhìn nhuốm màu giai cấp đó là sợi chỉ đỏ xuyên suốt từ những ngày đầu của những người Cộng sản.

    Còn nhớ vào lúc Chiến tranh Lạnh đang cao trào, khi mà trong lòng những người vừa tiếp thu chủ nghĩa Mác-Lê nin đang hừng hực lòng căm thù ‘giai cấp bóc lột’ thì ‘đế quốc Mỹ’ nghiễm nhiên đặt mình vào trước mũi súng thù hận của họ.

    Và đối với một dân tộc vừa đánh đuổi một đội quân nước ngoài thì sự hiện diện một đội quân nước ngoài khác cũng bắn giết người Việt là một điều hết sức nhạy cảm cho dù mục đích của người Mỹ có khác người Pháp như thế nào đi nữa.

    Điều này tạo lợi thế tuyên truyền cho những người Cộng sản. Người Mỹ trở thành kẻ ‘xâm lược’ mà những người Cộng sản kêu gọi toàn dân đứng lên đánh đuổi, và những người Việt chiến đấu bên cạnh người Mỹ rơi vào tình thế trở thành những ‘kẻ tay sai’ hay ‘ngụy quân ngụy quyền’.

    Thật ra, ngay từ đầu, những người cộng sản đã có sự kết hợp giữa ‘giải phóng dân tộc’ và ‘đấu tranh giai cấp’. Với cách nhìn đó, họ đã tiến hành thanh trừng những người mà họ cho là ‘thuộc giai cấp bóc lột’ mặc dù không ít địa chủ, hào phú cũng yêu nước và hết lòng tham gia vào cuộc kháng Pháp.

    Đức Vua Trần Nhân Tông xưa kia nhìn dân tộc là một khối duy nhất còn Đảng Cộng sản chia người Việt ra thành những giai cấp hận thù lẫn nhau.

    Ai có chính nghĩa?


    Cầu Hiền Lương, sông Bến Hải từng là biểu tượng sự chia cắt đất nước

    Đứng trên góc độ dân tộc, sự chia cắt là nỗi đau vô bờ bến nên nếu không thống nhất được bằng hòa bình thì tôi nghĩ những người cộng sản có quyền dùng vũ lực thống nhất đất nước.

    Nhưng khi sự thống nhất đó còn có thêm ý nghĩa nhuộm đỏ đất nước thì người dân miền Nam có quyền chống lại sự áp đặt lên họ một chủ thuyết mà họ không chấp nhận.

    Nếu miền Bắc nói họ ‘có chính nghĩa’ để người miền Nam tập kết ra Bắc thì miền Nam có thể nói ‘chính nghĩa của họ’ đã khiến đồng bào miền Bắc di cư vào Nam.

    Nếu miền Bắc lên án miền Nam phạm nhiều tội ác với đồng bào thì miền Nam có thể chỉ vào cuộc thảm sát Mậu Thân năm 1968.

    Nếu miền Bắc tố cáo miền Nam làm tay sai cho Mỹ thì miền Nam có thể chỉ trích miền Bắc luôn nghe lệnh của Xô-Trung

    Nếu đồng bào miền Bắc đi chiến đấu với lòng yêu nước nồng nàn thì người dân miền Nam cũng lên đường với lý tưởng thiêng liêng.

    Nếu những bà mẹ miền Bắc đau mất con xé lòng xé ruột thì những người vợ miền Nam cũng khóc thương chồng đến cạn dòng nước mắt.

    Nếu những chiến sỹ miền Bắc hiến dâng một phần thân thể thì những thanh niên miền Nam cũng đánh mất trọn tuổi thanh xuân.

    Và nếu sự chia rẽ dân tộc đó là kết quả xuyên suốt của con đường đấu tranh giai cấp thì Đảng Cộng sản làm sao hòa giải được?

    Hòa giải kẻ cả


    Các lãnh đạo Việt Nam không muốn hòa giải với phía bên kia?

    Và nếu ở đâu đó Đảng có nói về hòa giải thì phải là hòa giải của kẻ bề trên: những người phía bên kia phải luôn được cho là có ‘mặc cảm về quá khứ’.
    Không rõ chính quyền đã biết những ai có ‘mặc cảm quá khứ’ nhưng tất cả những người phía Cờ vàng mà tôi tiếp xúc không ai có cái mặc cảm đó.

    Cái hòa giải kẻ cả đó không những không thành thật mà còn mang tính chất tuyên truyền để tô vẽ cho chính quyền rằng họ thu phục được lòng người hải ngoại.

    Sự tuyên truyền đó vừa khiên cưỡng vừa thiếu thuyết phục, chẳng hạn như trong chương trình Xuân quê hương vừa qua cho Việt kiều thắp hương cho liệt sỹ ở Đền Bến Dược mà lại bỏ qua Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa.

    Nếu có thành ý hòa giải, ít nhất chính quyền phải tu bổ Nghĩa trang Biên Hòa vì dù sao đó cũng là nơi an nghỉ của hàng chục ngàn con người – mà đạo lý người Việt nghĩa tử là nghĩa tận. An ủi vong linh người đã khuất để yên lòng người còn sống và cũng để chứng tỏ rằng Đảng có lượng bao dung. Mà Đảng có bao dung thì người ta mới tin vào ý định hòa giải của Đảng.


    Hào quang quá khứ không quan trọng hiện tại và tương lai đất nước?

    Nếu có thành ý hòa giải, thì Đảng phải nhìn nhận những sai lầm của những chính sách sau năm 1975 và có lời xin lỗi. Biết sai và nhận sai thì có gì là sai? Còn nếu Đảng cứ mãi im lặng thì có nghĩa họ đương nhiên xem những chính sách kia là đúng. Bao oan khiên u uất không giải tỏa được chút nào thì làm sao mà hòa giải?

    Nhưng nếu Đảng làm như vậy thì có làm tủi hổ vong linh những chiến sỹ của Đảng đã ngã xuống hay không? Người chiến sỹ thật lòng hy sinh vì nước sẽ không bao giờ muốn đất nước mình bị chia rẽ trước hiểm họa ngoại bang cả.

    Vấn đề lớn nhất ở đây, theo tôi nghĩ, là làm như vậy khác nào đặt Đảng ở thế dưới của những người mà Đảng đã khinh miệt theo ý thức hệ. Còn nhớ cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt chỉ mới nói ‘triệu người vui, triệu người buồn’ mà đã bị các đồng chí của ông lên án gay gắt.

    Tương lai về đâu?


    Thế hệ trẻ sẽ quyết định như thế nào về tương lai đất nước?

    Còn nếu Đảng không muốn hòa giải nhưng nếu họ làm cho đất nước được phú cường, người dân được hưởng đời sống an vui, hạnh phúc, chủ quyền quốc gia được giữ vững thì những hận thù còn sót lại trong lòng người hải ngoại cũng dần dần tự khắc tiêu tan.

    Nhưng nếu việc này Đảng cũng không làm được thì tương lai đất nước sẽ về đâu?

    Tương lai đó sẽ do những người sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến quyết định.

    Thế hệ này chưa từng biết đến Cờ vàng. Cho nên lá cờ này sẽ không thể quay lại với dân tộc. Đó là chưa nói nếu chọn Cờ vàng thì sẽ lặp lại cảnh áp đặt nửa này lên nửa kia của đất nước và làm đau lòng những người đã chiến đấu, hy sinh cho Cờ đỏ.

    Thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên trong lòng Cờ đỏ. Tuy nhiên, cái lý tưởng làm nên lá Cờ đỏ lại ngày càng xa lạ đối với họ. Ít nhất nhiều người trẻ hiện nay không xem ‘đế quốc Mỹ’ là kẻ thù mà là hình mẫu để vươn tới.

    Tuy nhiên, dù tương lai đất nước không còn Cờ đỏ hay không có Cờ vàng nhưng lý tưởng của những người đã sống hết mình dưới hai lá cờ đó là thuần khiết, cao quý và đáng được tôn trọng vì họ tin là họ đã chiến đấu cho những điều tốt đẹp cho đất nước.

    Và cho dù thuộc Cờ đỏ hay Cờ vàng, tất cả con dân đất Việt đều mong muốn đất nước hùng cường để chống lại sự bá quyền của Trung Quốc trên Biển Đông.
    Ông Phạm Hòa, một cựu biệt kích của phía Cờ vàng, nói với tôi rằng hiện thực đất nước ‘không như Việt Nam Cộng hòa mong muốn mà cũng không như bộ đội miền Bắc mong muốn’.

    Nếu tình hình đất nước vẫn không khá hơn, nếu cả hai phía đều chứng tỏ đã mất khả năng hòa giải thì vận mệnh dân tộc sẽ đặt vào tay thế hệ tương lai mà khi đó có khả năng cả Cờ vàng lẫn Cờ đỏ chỉ còn tồn tại trong lịch sử.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Nếu được chọn quốc kỳ thời hậu CS thì chỉ có điên mới chọn cờ vàng, vì chọn cờ vàng là đi thụt lùi hoặc nhắm mắt để đi. Hãy để cờ vàng yên nghĩ, vĩnh viễn đi vào lịch sử.

    Cờ đỏ còn thụt lùi xa hơn nữa. Cờ đỏ thua xa Singapore hơn trăm năm, thua xa Hàn quốc hơn trăm năm, thua xa Thái lan vài chục năm, trong khi trước kia cờ Vàng là từ ngang bằng đến hơn Hàn quốc, Singapore, Thái lan, VNDCCH...

    nghĩa là, lấy cây thước chuẩn quốc tế mà đo, thì cờ Đỏ đã thua xa cờ Vàng cả mấy chục năm tiến bộ về mọi mặt giáo dục, chính trị, đạo đức, xã hôi, kinh tế...

    lãnh thổ VN dưới bóng cờ đỏ tội ác càng ngày càng bj thu hẹp vì bị cờ đỏ liên tục năm này qua tháng nọ, từ 1958 đến nay, cắt xẻ dâng cho giặc tàu để cờ Đỏ được giặc Tàu chống lưng đỡ đầu cho cờ Đỏ đuọc lâu dài làm đầu nậu bóc lột đất nước nhân dân Việt nam thân yêu, đàn áp trí thức, giam cầm tuổi trẻ, ăn cắp quốc khố, mãi quốc cầu vinh....,

    *****

    Con tàu thời gian "VIệt Nam" do bọn cờ đỏ Hồ chí Minh tội ác và tử đệ giành cầm lái, đi theo con đừong cờ đỏ tội ác, đã đưa VN về thời trung cổ xa xăm, lạc hậu, tàn ác.

    Hãy lái con tàu "Việt Nam" trở về với tương lai! Back to the Future!.
    Hãy lái con tàu "VIệt Nam" trở về với cờ Vàng!
    Trở về với cờ Vàng là trở về với tương lai!
    Trở về với Cờ Vàng là trở về với huy hoàng tươi sáng.

    BACK TO THE FUTURE!
    Now

    Nếu được chọn quốc kỳ thời hậu CS thì chỉ có điên mới chọn cờ vàng, vì chọn cờ vàng là đi thụt lùi hoặc nhắm mắt để đi. Hãy để cờ vàng yên nghĩ, vĩnh viễn đi vào lịch sử.

    Tên tác giả viết:
    Đứng trên góc độ dân tộc, sự chia cắt là nỗi đau vô bờ bến nên nếu không thống nhất được bằng hòa bình thì tôi nghĩ những người cộng sản có quyền dùng vũ lực thống nhất đất nước.

    Phát biểu trên là, đã là một luận điệu rất hữu hiệu để gây hận thù từ miền bắc xuống miền nam, để gây oán hận từ miền nam lên miền bắc,

    Chỉ có tác giả và bọn làm chứng gian, bọn cộng sản Hồ chí Minh phản quốc, mới gọi tội ác cộng sản, mới gọi cuộc chiến tranh tội ác VNDCCH xâm lăng VNCH xích hoá VNCH, đặt cả nước vào vòng nô lệ giặc tafu, cắt đất cắt biển VN dâng cho giặc tau, là "quyền thống nhất"

    Bọn cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh & Lê Duẩn & trí thức cộng sản Lao động Tàu đẻ chân chính tim đỏ thẻ đỏ không làm "thống nhất" .

    Bọn cộng sản VNDCCH tội ác, bọn cộng sản Lao động Tàu đẻ, suốt 20 năm xâm nhập VNCH lùng sục thảm sát hàng triệu người miền nam, vì người miền nam bất đồng ý kiến với cộng sản, không chấp nhận cộng sản Hồ chí Minh phản quốc, không chấp nhận bọn cộng sản Việt Nam Dân chủ Cộng hoà bắc kỳ tội ác vong bản ngoại lai tay sai giặc Tàu,

    đó là tội ác, không phải là "thống nhất"

    "Thống nhât & giải phóng & chống Mỹ xâm lược" chỉ là những chiêu bài bịp bợm của bọn cộng sản VNDCCH tội ác, lừa gạt & xô đẩy hàng triệu người miền bắc bị bưng bít thông tin, bị nhồi sọ thông tin, làm công cụ chiến tranh cho cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác, cầm súng đạn giặc tàu xâm nhập VNCH lùng sục thảm sát hàng triệu, hàng triệu người miền nam, bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác từ miền bắc vào miền nam, reo rắc tội ác "xây dụng chủ nghĩa xã hội" từ VNDCCH cộng sản vào VNCH tự do.

    Những gì đã diễn ra tại VNCH ngay sau khi lá cờ đỏ tội ác phủ lên VNCH, diễn ra trong suốt 40 năm VNCH nằm trong bàn tay đẫm máu của bọn cộng sản Hồ chí Minh, đã cho thấy rõ điều đó,

    Chỉ có tác giả và bọn làm chứng gian, bọn cộng sản Hồ chí Minh phản quốc, mới gọi tội ác cộng sản, mới gọi cuộc chiến tranh tội ác VNDCCH xâm lăng VNCH xích hoá VNCH, đặt cả nước vào vòng nô lệ giặc tafu, cắt đất cắt biển VN dâng cho giặc tau, là "quyền thống nhất"

    VNCH, người miền nam không chống lại "thống nhất", VNCH chỉ chống lại chế độ cộng sản tội ác
    VNCH, người miền nam không chống lại "thống nhất", VNCH chỉ chống lại bọn Trung cộng xâm luọc thông qua bọn cộng sản VNDCCH phản quốc tay sai Trung cộng

    VNCH không chống lại "thống nhất", VNCH chỉ tự vệ chống lại cuộc chiến tranh nước VNDCCH cộng sản xâm lăng VNCH tự do, cuộc chiến tranh tội ác của bọn cộng sản VNDCCH tội ác, tên lính xung kích của cộng sản Nga Tàu xâm lăng VNCH, bành trướng chủ thuyết mac Lê tội ác vào VNCH

    Thế hệ chúng tôi cũng rầm rập ra trận, lúc đó chúng tôi tưởng rằng đi giải phóng miền Nam và hào hứng hát: Giải phóng miền Nam / Chúng ta cùng quyết tiến bước… Hóa ra không phải chúng tôi đi giải phóng miền Nam mà chúng tôi đi vào cuộc nội chiến Nam – Bắc tương tàn, chúng tôi chỉ là công cụ mang học thuyết Mác Lê nin, học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu áp đặt cho miền Nam, để cả nước bị nô dịch bởi học thuyết Mác Lê nin, để học thuyết đấu tranh giai cấp sắt máu thống trị cả dân tộc Việt Nam, đánh phá tan tác khối đoàn kết dân tộc Việt Nam, đánh phá tan nát đạo lý và văn hóa Việt Nam. (Pham Đình Trọng)

    .

    Ngắn gọn như thế này, ông Nguyễn Lễ :

    Trước họa xâm lăng, mất nước đến nơi, cả hai phiá Vàng-Đỏ cần Hoà Giải, Hoà Hợp!

    Không cần phải phân tích lý do tại sao chia rẽ, bên nào chính nghiã, làm sao để hoà giải, tương lai đất nước đi về đâu v.v..., (vì càng phân tích, độc giả càng thấy ông nói sai sự thực lịch sử (tại sao chia rẽ). Xập xí xập ngầu giữa nạn nhân và thủ phạm (bên nào chính nghĩa). Thiên kiến, lập luận kém cỏi (tương lai đất nước về đâu).

    Nói thế này cho nó nhanh:" Muốn NVHN và đại khối nhân dân hợp sức với nhà cầm quyền hiện nay chống xâm lăng (Tầu Cộng), thì Đảng CS và cơ cấu chính quyền của nó phải:
    1)Chứng tỏ quyết tâm chống xâm lược bằng hành động, với đường lối, chính sách rõ ràng, nếu cần hỏi ý dân thì triệu tập một Hộ i Nghị Diên Hồng mới.
    2) Ra tuyên bố bác bỏ và lên án tất cả những hành vi bán nước trong quá khứ cuả Đảng CS và các cơ cấu chính quyền VNDCCH, CHXHCNVN về Công Hàm Phạm Văn Đồng và Hội Nghị Thành Đô.

    Làm được hai việc trên, tôi tin là NVHN (cờ Vàng), và đại khối nhân dân trong nước sẽ nhất thời dẹp bỏ mọi thù hận quá khứ, "chín bỏ làm mười" để...Hoà Giải và Cứu Nước!

    Nếu chính quyền đương thời liệu không nuốt được quả đắng này, thì tất cả những luận điệu về Hoà Giải , Hoà Hợp chỉ là những khẩu hiệu, là những viên kẹo ngọt tẩm thuốc độc. Và những người như ông Nguyễn Lễ cũng nên... chấm dứt lải nhải!!!

    Tên tác giả viết:
    "Đó là chưa nói nếu chọn Cờ vàng thì sẽ lặp lại cảnh áp đặt nửa này lên nửa kia của đất nước và làm đau lòng những người đã chiến đấu, hy sinh cho Cờ đỏ.''

    Nếu bây giờ mà lá cờ vàng đuoc ủng hộ tại miền bắc, thì đó là sự tự nguyện, đó là tự do chon lựa, sao lại gọi là "áp đặt"?

    Rõ là ngu & độn & thộn & dại lắm lắm mới gọi sự tự do chọn lưạ là "áp đặt" !

    *****

    Ngược lại, bằng bạo lực chiến tranh, bằng làm tay sai & lính đánh thuê cho Nga cộng & Tàu cộng, bằng cắt xẻ lãnh thổ VN dâng cho giặc tàu, bằng rước giặc tàu vào VN, bằng súng đạn giặc tàu gây cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác chống VN, xâm lăng VNCH, thảm sát hàng triệu hàng triệu người dân miền nam, bành trướng chủ thuyết mac lê tội ác lên VNCH, tiêu diệt nền dân chủ tự do pháp trị của VN, bọn cộng sản VNDCCH vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH cờ đỏ tội ác lên VNCH

    đó mới là miền bắc bằng bạo lực tội ác áp đặt lá cờ đỏ tội ác lên miềnnnam, lên VNCH, lên người miền nam.

    *****

    Nửa kia, miền bắc, có muốn một nền chính trị dân chủ tự do pháp trị không?,
    có muốn tam quyền phân lập không?
    có muốn tư pháp độc lập không?
    có muốn tự do báo chí không?
    có muốn tự do lập công ty truyền hình & giải trí & tin tức tư nhân không?
    có muốn tự do lập hội không?
    có muốn tự trị đại học không?
    có muốn một nền giáo dục dân tộc, nhân bản, tự do khai phóng, không?
    có muốn tự do sáng tác & phổ biến tác phẩm không?
    có muốn tự do lập công ty điện ảnh tư nhân không?
    có muốn tự do nghiệp đòan (công đoàn độc lập) không?
    có muốn quyền tư hữu không?
    có muốn tiền bạc & tài khoản ngân hàng của mình đuọc luật pháp nghiem minh bảo vệ không?
    có muốn nhà cầm quyền phải hỏi ý kiến người dân về việc chặt bỏ một lúc 6700 cây xanh trên đường phố không?
    có muốn quyền đi lại, xuất cảnh của công dân đuọc pháp luật bảo vệ không?

    trả lời, trả lời thế nào, đều là tự nguyện, không ép buộc,

    bất cứ một câu trả lời "YES" nào cho các câu hỏi trên đều có nghĩa là chọn lựa Cờ Vàng, vì đó là những điều đã có, đã đuọc Cờ Vàng thực hiện tại VNCH trước khi VNCH bị quân cộng sản VNDCCH độc tài tàn ác vong bản ngoại ai tấyi giặc tàu xâm lăng, phá hoại, tiêu diệt

    Nếu "bị áp đặt" những điều như trên, thì nửa kia, miền bắc, người miền bắc nên vui hay nên buồn?

    *****
    "Back to the future"

    Cũng cầu mà đuọc như VNCH năm xưa cho nước khỏi nhục, cho dân khỏi khổ!

    *****

    Nửa kia, miền bắc, có muốn lãnh thổ VN bị cờ đỏ, bọn cộng sản Hồ chí Minh phản quốc, tiếp tục cắt xẻ dâng cho giặc Tàu không?

    có muốn công an giả dạng côn đồ hèn hạ rình rập vây đánh đánh người biểu tình đi lẻ loi một mình trong công việc trong cuộc sống hàng ngày sau khi cuộc biểu tình đã chấm dứt không?

    có muốn quân đội nhân dân và công an nhân dân hợp đồng tác chiến cưỡng chế nhà đất của công dân không?

    có muốn công an được quyền phong toả tài khoản ngân hàng của công dân không?
    (cho phép công an xem xét & phong toả tài khoản ngân hàng là quyết định thuộc thẩm quyền của cơ quan tư pháp & toà án, )

    có muốn bọn giám đốc ngân hàng hèn hạ nghe lệnh công an phong toả tài khản ngân hàng của coong dân không?
    (phong toả tài khoản ngân hàng là quyết định thuộc thẩm quyền của cơ quan tư pháp & toà án. Nhân viên ngân hàng, giám đôc ngân hàng không đuọc phép tự ý tuân lệnh công an phong tỏa tài khoản ngân hàng của công dân)

    có muốn quân đội "trung với đảng" không?

    có muốn công an chỉ biết còn đảng còn mình không?

    có muốn công an có quyền âm thầm & bí mật ngăn cấm công dân xuất ngọai không? (ngăn cấm công dân xuất ngoại, là thẩm quyền của cơ quan tư pháp)

    có muốn ách giáo dục "xã hội chủ nghĩa" hiện tại, công cụ của nhà cầm quyền, của đảng cầm quyền, tuyên truyền cho chủ nghĩa cọng sản tội ác không?

    có muốn quân đội nhan dân đàn áp chính trị, thảm sát nhân dân, như tại Mường Nhé 2011, nhu tại Tây Nguyên 2004, 2001, như tại Quỳnh Lưu 1956 hàng 7000 người dân Quỳnh Lưu đã bị quân đội nhân dân cộng sản Hồ chí Minh thảm sát, [Đồng Sĩ NGuyên biết rõ việc này hơn ai hết, chỉ thua VC Hồ chí Minh & VC Võ NGyên Giáp đồ tể Hà nội 1946 & VC Phạm văn Đồng, chuyên gia ký văn tự bán núớc

    Hãy chọn lựa cờ đỏ để đuọc "hưởng" những điều nói trên

    *****

    Back to the future

    Cũng cầu mà đuọc như VNCH năm xưa cho nước khỏi nhục, cho dân khỏi khổ!

    Chọn cờ vàng thì khó rồi, thậm chí không bao giờ được chọn. Còn hiện tại thì đang cờ đỏ. Nhưng liệu tương lai có lực lượng nào đủ sức làm cho cờ đỏ "đi vào lịch sử" không? E không! Và giả sử nếu có (một lực lượng nào đó bỗng dưng xuất hiện như Thánh Gióng chẳng hạn) thì biết đến bao giờ mới xuất hiện để cờ đỏ "đi vào lịch sử" cho muôn dân chọn cờ khác? hơn nửa triệu lính Mỹ, cộng 1,2 triệu lính VNCH, cộng vũ khí tối tân nhất Đông Nam Á mà không dẹp nổi cờ đỏ, lại bị cờ đỏ dẹp tan cờ vàng thì bây giờ lấy gì để dẹp cờ đỏ? Chỉ dùng mồm và dùng bàn phím máy tính thì có dẹp nổi cờ đỏ không? Mù mịt quá nhỉ.

    Có thể thấy, tác giả cố gắng giữ cho mình được “khách quan”, ráng đi con đường giữa đầy…chông gai, lắc léo, ngã nghiên…Khó thay ! Nói chung có vẻ bài viết than phiền … "sao mãi mà NQ 36 vẫn ..not working” ?! Rằng : “ Ái nữ của đương kim thủ tướng Cộng sản đã có thể kết hôn với út nam của cựu quan chức Cộng hòa – vậy mà tại sao triển vọng hòa giải Quốc-Cộng vẫn còn mù mịt chưa thấy lối ra? “ …- ( Loại “hôn lễ” bẩn thỉu của đám sát nhân và lũ hám lợi, luôn là những thủ đoạn chính trị hôi hám, nhất là chính trị Việt cộng. Khi liên tưởng để mang nó ra làm điển hình, đặt để nó như một trong các “vấn đề quốc gia trong đại” …thì xem ra, liên tưởng này hơi bị quá tệ ! Sorry )
    Và đối diện với những “khó khăn” tự mình đặt ra, tác giả dường như tìm ra 02 giải pháp : Một là “đảng sẽ làm gì đó” ? Hai là “ thế hệ tương lai nào đó” sẽ làm một điều gì đó ? …Cả “một” và “hai” ấy, rất tiếc , cũng không kém phần mơ hồ và bế tắc như chính vấn đề ban đầu. Tự mình đặt ra các vấn đề phức tạp, tự tìm “giải pháp”, rồi với các giải pháp nhiều phần phức tạp hơn, rút ra một kết quả “zero”…?!! ...
    Đọc mà phải phát phiền não !
    ------------
    Sở dĩ rối rắm là bởi tác giả đặt vấn đề sai lạc ngay từ đầu, và sai lạc là do "ăn phải bả lừa đảo" của Việt cộng, tưởng rằng "thù hận" gì đó, và "HHHG" là chuyện có thật !. Có biết đâu, “trò HHHG” là màn hề của một bọn cướp cáo già. Thực chất, nó chỉ là thứ sản phẩm thủ đoạn chính trị vụng về do chính Việt cộng đề xướng, muốn “nước lã khoáy nên hồ” để che lấp tội ác quá khứ và hiện tại với đồng bào chúng mà thôi !
    Trò hề này, ráng dựng lên con ngáo ộp “thù hận” gì đó , bám lấy vào một phần sự thật và lợi dụng chuyện cờ quạt để lôi cuốn, để đánh tráo, làm cho lệch hướng ,và hạ thấp sự thù hận, lòng căm hờn có thật trong hiện tại từ cả một dân tộc, đang trực tiếp chĩa thẳng vào họ. Nó cố làm người ta quên đi thãm trạng băng hoại , tan hoang toàn diện quá rõ ràng ở VN hôm nay. Tiếp tục mượn đến vấn đề” ý thức hệt” để làm nhạt đi sự căm hận đối với cái chính thể thối nát của Việt cộng ngay trong hiện tại.

    Nếu tác giả biết gạt sang một bên, trò đùa dai tên gọi HHHG , thì dư sức nhận rõ và xác định loại “thù hận” thực sự của hôm nay. Nó mang một ý nghĩa cao và rộng hơn nhiều so với cách gán ghép khiên cưỡng về chuyện oan thù gì đó của 40 năm trước ! Trong loại bài viết phục vụ NQ36 , tuyên huấn đảng đang cố ....kể chuyện cổ tích cho những nạn nhân đang bị chúng bóp cổ, đang sắp chết đói trong nước…, hy vọng nhờ đó họ quên đi tội ác hiện tại ?! Đây là cái style lừa đảo, kiểu “xem bắn pháo bông để quên đói” đấy thôi .
    Hãy vĩnh viễn đóng lại vấn đề HHHG …tào lao này, và tập trung vào cái chính quyền độc tài toàn trị thối nát của Việt cộng thôi !
    -----------------
    Còn riêng về nội dung bài viết , thì nó có các “điểm nhấn khác” đã được quý còm sĩ “góp đá xây dựng Trường sa “ rồi…He he ! EFG xin phép góp thêm cục gạch ở vài một “điểm nhấn” khác…, cho vui nhà vui cửa :

    + Cả một bài dài , dường như không có bóng dáng của 90 triệu người dân VN ? Số phận và mơ ước của 90 tr. người ấy, nằm ở đâu trong bài viết loại này ? Họ biến mất đột ngột rồi sao ? Hay họ là lũ nô lệ, không có tổ tiên , không cần tương lai ? Cái số đông đảo người dân ở một quốc gia không phải đại diện chân chính của quốc gia ấy sao ? Lịch sử VN và đất nước VN hôm nay và tương lai của nó , hoàn toàn không có gì liên quan đến họ sao ? “ Những lá cờ , dù là màu gì, lẽ nào đủ sức quy định số mệnh hay quyết định ,thay thế được cho 90 tr. mảnh đời thực ?”...vv
    Xin phép có chút góp ý về chuyện này : Viết về một đất nước, bàn luận , suy tư về tương lai của nó…vv, mà hoàn toàn quên đi DÂN TỘC THỰC SỰ của nó, đó luôn luôn là một thiếu sót trầm trọng ,đáng chê trách. Nếu có một bi kịch thật sự tại VN , thì đó chính là việc “giới học giả “ của nó thường xuyên“quên” mất con số đại chúng đông đúc của nó !

    + Tác giả mang nguy cơ ngoại xâm, tấm gương lịch sử... ra để…thuyết phục :“…Đức Vua Trần Nhân Tông xưa kia nhìn dân tộc là một khối duy nhất …”…vv, thế nhưng không ai rãnh rỗi để đi kích động lòng thù hận ? Sức mạnh thật sự để chống ngoại xâm hàng ngàn năm cũng từ máu xương của lực lượng đa số ấy, không phải từ những...lá cờ ! Còn cái bọn “rước giặc ngoại xâm vào nhà, dùng vũ khí giặc để tàn sát chính đồng bào dân tộc ” …xem ra chẳng mấy liên quan đến đức Trần Nhân Tông xưa ! Xin hãy thôi giễu cợt lịch sử !.
    ….
    (còn vài “điểm nhấn “ kỳ dị khác nhưng …bận rồi, sorry )

    "Tuy nhiên, dù tương lai đất nước không còn Cờ đỏ hay không có Cờ vàng nhưng lý tưởng của những người đã sống hết mình dưới hai lá cờ đó là thuần khiết, cao quý và đáng được tôn trọng vì họ tin là họ đã chiến đấu cho những điều tốt đẹp cho đất nước"(trích).

    Lý luận củ chuối!
    Hiện nay, bao nhiêu người đã từng chiến đấu dưới lá cờ Đỏ, thậm chí những đảng viên cao cấp cuả ĐCSVN, nhận ra họ bị lừa phỉnh, họ đã "phản tỉnh", và lên án chế độ, thì những hành động này là VÔ ÍCH, và VÔ HIỆU QUẢ?

    Nếu biết mình bị lừa dối để làm một việc nào đó không đúng liệu ô/bà Nguyễn Lễ có tự hào không?
    Khi biết mình bị lừa phỉnh bởi một ai đó, thì theo lẽ thường, mình TỰ TRÁCH, và phải LÊN ÁN kẻ đã dẫn dụ mình làm những việc sai trái hay là cứ TIN và cho là mình VÔ TÌNH nên những hành động đó vẫn THUẦN KHIẾT, CAO QUÝ và ĐÁNG ĐƯỢC TÔN TRỌNG?

    Tôi? Ai?
    Mậu Thân 2,000 người xuống đồng bằng
    Chỉ một đêm còn sống 30,
    Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2,000 người đó
    TÔI!
    Tôi, người viết những câu thơ cổ võ
    Ca tụng người không tiếc mạng mình
    Trong mọi cuộc xung phong.
    Một trong 30 người ở mặt trận về sau 10 năm
    Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
    QUÁN TREO HUÂN CHƯƠNG ĐẦY MỌI CỠ
    Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ
    Ai chịu trách nhiệm vậy?
    Lại chính là TÔI!
    Ngưòi lính cần một câu thơ,
    Giải đáp về đời
    TÔI ú ớ!
    Người ấy nhắc những câu thơ làm người ấy xung phong
    Mà tôi...xấu hổ!
    .................................................
    Ông Chế Lan Viên có cảm thấy những câu thơ "xúi trẻ ăn cứt gà" là đã từng ...cống hiến hết mình dưới lá cờ Đỏ không? Hẳn nhiên đã có lúc là CÓ, nhưng về sau này, ông ta còn cho sự cống hiến (bằng thơ) kia là thuần khiết, cao quý và đáng tôn trọng không hả ô/bà Nguyễn Lễ?

    WÀO!!! Hình ảnh treo huân chương đủ "kích cỡ" trong quán...tôi không dám bình, sợ xúc phạm!!!

    Ơ hơ ! Mấy ông bà này thật rách việc...Tự nhiên lôi chuyện HHHG ra, thất vớ vẩn ! Chán mớ đời...Xe ngụy ta lái , nhà ngụy ta ở, vợ ngụy ta xơi, con gái ngụy ta chơi (Nguyễn Hộ)...bây giờ lại muốn HHHG. Làm thế có mà ra đường đi ăn mày cả lũ..

    Nhìn tấm hình với ba anh to đầu thì đủ thấy danh không chính và ngôn không thuận.

    Cờ thì chỉ thấy đỏ và xanh, mỗi thằng một cờ, chứng tỏ chúng nó không đồng thuận, chỉ là bọn bá đạo. những ngày lễ lớn thế này ( ngày của chúng), theo nguyên tắc tôn ti, thể thống quốc gia dân tộc, dù lịch sữ có nhiều chấp vá, nhưng những gì hiện tại theo hiến pháp, thì lá cờ đỏ sao vàng phải trên hết, nhưng chẳng được như thế cho một nhà nước độc lập dân tộc thống nhất lãnh thổ, đủ thấy lá cờ đỏ sao vàng cũng thay đổi sớm thôi, có thể sao vàng năm cánh trong góc, điều có thể, bởi thời đại HCM, thánh cũng chỉ được thờ ngang hàng với hồ trong chùa.

    Lại phải mịa cha cái thằng Dũng bình vôi Bình Dương, khi cơm không lành canh không ngọt với thằng nhà nước ăn cướp, thì nó tuyên bố từ khi lấy được con vợ bé mà trước đây con mẹ này cũng là bé của thằng khác, con mẹ này đã giúp nó không còn tin di đoạn thần thánh. Mịa nó không còn tin nữa thì đập ngay cái tượng vàng HCM trong chùa, để con cháu chúng biết cầm một lá cờ đỏ sao vàng trong ngày của chúng.

    Có câu hỏi cho diễn đàn này:

    Chọn lựa chính kiến, cờ vàng hay cờ đỏ hay cờ xanh đó chính là quan điểm cùa từng cá nhân, có thể tranh luận hết ga để cũng cố quan điểm trên diễn đàn này nhưng không áp đặt vì đó là đa nguyên, cá nhân sẽ chịu trách nhiệm với chính kiến của mình.

    Câu hỏi là khi có bất cứ quan điểm nào không đồng ý với cờ đỏ hay xanh thì được chém ngay bọn chống cộng cực đoan (cccđ), những câu nói này lại thường hay phát thanh từ loa miệng của bọn ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản khi dù với ai đó chỉ luôn quấn quít với lá cờ vàng, bởi vì nó là biểu tựơng hy sinh của máu và thịt với họ.

    Kẻ luôn quấn quít với cờ đỏ, còn cho người khác quan điểm chúng ăn mắm tôm, bị đánh vỡ mặt, điễn hình như nhóm cờ đỏ Trần Nhật Quang ở VN, đã có ai gọi bọn chúng là "chống tự do dân chủ cực đoan".

    VNCH, trước 1975, bọn ba thành phần, rước CS vào để dày mả tổ, trong khi những người khác hy sinh ngoài chiến trường để chúng được an bình nơi thành phố. Ngày nay hải ngoại, không thiếu bọn ba thành phần này, không biết ơn một xã hội bình đẳng pháp luật, tư do, đã thế bọn chúng còn la ó, chúng tôi là 2/3 giới trẻ, không vàng, không đỏ, chỉ xanh, còn thách thức ai dám về VN tranh đấu khi chính họ đã phải bỏ nước ra đi vì CS, bọn la ó này còn hùng hổ tuyên bố tôi là luật sư nhân quyền, nhưng sẵn sàng ở lại cái xứ tư bản giãy chết này để lo cái case vế kiện tụng kinh tế ờ tòa, case này mà thành công thì kiếm bộn tiền.

    Hai anh Tuyến "dân chủ cực đoan" bị đánh bể mặt ở Hà Nội và Sài Gòn, còn chần chờ gì mà không mời gọi nhà luật sư nhân quyền về VN để được giúp đỡ.

    Cảm ơn 2 vị TXT và CAROM đã đồng tình chia sẻ cùng tôi.

    Ông tác giả này còn chèn bức hình chụp các em HS phất rợp cờ đỏ, rồi chú bên dưới là "Thế hệ trẻ sẽ quyết định như thế nào về tương lai đất nước?". Ông làm như bức ảnh đó thể hiện sự "quyết định" của thế hệ trẻ rồi vậy! Ởm ờ, nhà trường CS tổ chức bắt học sinh làm gì thì chúng phải làm nấy rồi chụp hình triển lãm, chứ thế hệ trẻ quyết định khỉ khô gì, qua cái việc nhà trường bắt chúng phải làm đó? Bộ hổng thấy, hễ bắt học sử thì miễn cưỡng chúng phải học. Nhưng đến khi được "quyết định" chọn môn thi, học sinh liền nhổ toẹt vào sử (CS) đó sao? Lòng dân thế hệ trẻ đó đó, nhìn đủ biết!

    Tôi cam đoan rằng nếu đặt ra 1 câu hỏi, dành cho những người
    chọn cờ đỏ lẫn người chọn cờ vàng, rằng: Anh/chị hãy trình bày tại sao lại chọn lá cờ này mà không chọn lá cờ kia, bằng ý thức phân biệt của mình?
    Chắc chắn, lập luận của nhóm chọn đỏ sẽ gây cười vỡ bụng vì sự ngô nghê đầu đất, chả lý lẽ nào đứng vững. Và chắc chắn là, bài nào cũng xào như bài nấy một khuôn vẹt.
    Ngược lại, nhóm chọn vàng thừa phong phú để hùng hồn bảo vệ cho ý thức của mình, thừa lực bẻ gãy mọi luận điệu ngu ngơ giả cầy của nhóm kia.

    Mà bằng chứng rành rành kìa. Ngay DL đây cũng có mục thăm dò về lòng người vàng / đỏ, và mọi người đều thấy đó : thật thê thảm cho tỉ lệ chọn đỏ! Vàng? Ừ tuy chưa chắc (nhưng còn có thể). Nhưng ông NL cũng đừng mơ rằng, mai này lòng dân sẽ quyết định chọn đỏ. Giấc mơ ấy còn hoang đường hơn giấc mơ XHCN ở cuối thế kỷ này nữa!

    Tui nhất trí với ông Lương Ngọc Phát.

    Tên tác giả viết:
    "Đó là chưa nói nếu chọn Cờ vàng thì sẽ lặp lại cảnh áp đặt nửa này lên nửa kia của đất nước và làm đau lòng những người đã chiến đấu, hy sinh cho Cờ đỏ.''

    Hic hic, thía nhà sản (rõ ràng là) đã áp đặt cờ Đỏ lên miền Nam từ nẳm nà "áp đặt nửa này lên nửa kia của đất nước" và đêk làm đau lòng những người đã chiến đấu, hy sinh cho cờ Vàng nhể? Hic hic. Chưa tính đến nửa triệu người đã vùi thây dưới lòng đại dương, hay cam, lào trên đường xa lánh cờ đỏ nhá.

    Nhà sản có cả bầy côn an còn đảng còn mình, bầy đảng viên kiên trung, quyết tâm xây dựng chủ nghĩa xã hội mờ sao leo lẻo ỉ ôi ca bài ca con cá HHHG với khúc ruột ngàn dặm mần chi cho má nó khi hử? Cần đêk rì bọn Việt kiều, chỉ có 3 đến 4 triệu mống, "ta " đây có cả 90 triệu dân cơ mà, "ta" có cả một dân tộc, một giãi giang sơn hình chữ S, oách "nắm" chớ , giỡn sao!
    Rứa mờ cứ đi xin HHHG goài. Chán bỏ bu.

    Có thể nói, các phản hồi của Lương Ngọc Phát rát duy lý. Tôi thường đọc các cm của ông từ hồi danluan còn ở giao diện cũ. Tôi thích và tâm đắc khi ông giải thích cái gọi là "chất độc màu da cam" và ví nó như loại mẹ mìn với mục đích mặc cả.

    Hoàn toàn cùng quan điểm với bác LNP.

    "Hòa giải hòa hợp" là bốn chữ tôi ghét nhứt, nhất là khi được phát ra từ cửa miệng những người cùng luận điệu với tác giả.

    Tôi chẳng quan tâm người dân trong nước chọn lá cờ vàng hay không, nhưng đối với những ai khăng khăng bênh vực cho lá cờ đỏ thì họ có bị gì cũng chẳng ăn thua gì tới tôi.

    Trích: "Mặc dù cộng đồng người Việt hải ngoại chỉ có vài triệu người so với 90 triệu người trong nước ..."
    - Câu trên trong văn cảnh của bài viết, t/g Nguyễn Lễ cho là chỉ vài triệu NVHN tôn thờ cờ vàng, so với 90 triệu dân quốc nội (thờ cờ đỏ?). Một là ông NL cứ làm bộ vờ tưởng như vậy, hai là ông đã lầm to!

    Trích: "Nói đi cũng phải nói lại. Để đến được ngày 30/4 những người cộng sản cũng chịu không biết bao nhiêu là mất mát, nỗi đau của họ cũng thấu trời xanh."
    - Không ai gây nên cho người CS điều này cả, mà chính họ tự bụng làm thì dạ phải chịu. Đừng ởm ờ kể lể đau thương gì ở đây. Có gan đi ăn cướp thì nên có sức chịu bị đập lổ đầu, rên cái gì? Ngậm máu (phun người) mà không muốn miệng mình dơ sao?

    Trích: "Tôi nghĩ người Việt nào cũng thừa hiểu rằng trong chiến cuộc thì hai bên buộc phải cầm súng bắn vào nhau nên không thể lấy cái lý bên kia ‘có tội ác với đồng bào’ nên bây giờ phải lãnh hậu quả."
    - Chả ai buộc anh đến cướp nhà tôi cả, chỉ băng đảng các anh tự buộc nhau mà thôi.Các anh phải tự liên đới trách nhiệm với chính bè các anh, đừng có khoèo tôi vào chịu chung cái trách nhiệm anh đã ăn cướp tôi!

    - Trích: "Nếu miền Bắc nói họ ‘có chính nghĩa’ để người miền Nam tập kết ra Bắc thì miền Nam có thể nói ‘chính nghĩa của họ’ đã khiến đồng bào miền Bắc di cư vào Nam."
    - Người Nam chỉ có cán bộ đảng CS của anh tập kết lại với nhau, không có đồng bào nào vì "chính nghĩa" của anh mà ra Bắc cả! Ngược lại, đồng bào dân thường miền Bắc đã theo chính nghĩa của tôi mà di cư vào! Trước khi vào Nam, đồng bào Bắc chả biết gì về đảng Cần Lao của chính phủ miền Nam lúc đó. Họ chỉ cần biết là tôi chống lại anh, là quá đủ để họ đặt lòng tin rồi!
    Ông NL đừng có vờ vịt kể lể hàng chục thứ nếu miền bắc có lỗi này thì miền nam có lỗi kia, bằng một loạt đối chiếu nực cười. Nạn nhân tôi hoàn toàn không có trách nhiệm gì về những tổn thất mà anh xưng là đau thương kia, anh xông vào nhà tôi cướp giật bị tôi tự vệ chính đáng phang anh trọng thương, tôi không có lỗi gì cả! Anh đừng có giở giọng yêu nước thiêng liêng gì ra đây, lúc vào ăn cướp anh hung hăng thế nào mà bây giờ cứ đổ thừa tại bị (lừa) là xong sao? Thằng cướp của giết người chủ mưu bị tòa kết án tử hình, thì lũ lâu la tòng phạm dù có đổ thừa tại bị nó lừa xúi dại, cũng phải tù tương xứng với tội ác, chứ chả lẽ trắng án? Lúc ăn cướp, lũ lâu la đâu có gớm tay vấy máu, cứ trút hết cho thằng đầu đảng là mình hết tội à?

    Trích: "Thế hệ này chưa từng biết đến Cờ vàng. Cho nên lá cờ này sẽ không thể quay lại với dân tộc."
    - Chưa chắc. Đâu có phải cứ hễ chưa từng biết đến, là cái điều chưa được biết đó không thể đến? Trước 45, mấy người VN đã biết cờ đỏ, mà nó vẫn đến!

    Trích: "Đó là chưa nói nếu chọn Cờ vàng thì sẽ lặp lại cảnh áp đặt nửa này lên nửa kia của đất nước và làm đau lòng những người đã chiến đấu, hy sinh cho Cờ đỏ.''
    - Nếu vẫn còn đó, những người nay vẫn đau lòng vì đã chiến đấu hi sinh cho sự nghiệp ăn cướp, bị mất đi lá cờ biểu tượng mà từ lâu đã thành cặn bã nhân loại đào thải, thì cũng đừng nên HHHG làm gì với họ. Bởi, đến nay họ không còn có thể lý
    luận bào chữa gì được (ngoài sự nói liều, nói càn, nói vẹt) về
    cái tội ác cũ, tại sao vẫn ngoan cố tiếc cái tội ác đó, trừ phi chỉ vì họ đang cố bám hưởng thụ cái chiến quả do cướp mà có?

    Cũng đừng nhai lại luận điệu cũ rích "lý tưởng, đánh Mỹ...." ra nữa, khó ngửi quá rồi! Kẻ nào còn nuôi tư duy đó, cũng chẳng
    đáng để HHHG với họ. Cứ lòng ai nấy rẽ còn hơn miễn cưỡng chung đường! Thấy Mỹ, con mắt sáng trưng, mà cứ leo lẻo!