Lê Thiếu Nhơn - Chủ tịch Hội Nhà văn TPHCM muốn bịt miệng Hội viên?

  • Bởi Trà Mạn
    23/05/2015
    2 phản hồi

    Lê Thiếu Nhơn


    Chủ tịch Hội nhà văn TPHCM – Lê Quang Trang tỏ ra nao núng trước góp ý của hội viên trước Đại hội mà phát pháo đầu tiên là những lời chân thành và sâu sát của nhà thơ Lê Tú Lệ, nên lấy tư cách thay mặt ban thường vụ, để giở giọng bề trên: “Nhân phê phán Hội Nhà văn thành phố, chị Lê Tú Lệ nêu việc Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 xâm phạm vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế và quyền tài phán của Việt Nam ở biển Đông, yêu cầu mọi người phải biểu thị thái độ và lòng yêu nước theo cách “biểu dương lực lượng” chị nêu ra. Chị bảo Hội Nhà văn không làm như thế là “thụ động yêu nước”, không thể “thể tất”! Quả thật, đó là một suy nhận định nông nổi, chưa hiểu thấu công việc đối ngoại “vừa hợp tác vừa đấu tranh”, cần sự kiên quyết và tinh tế, theo đúng tinh thần chỉ đạo của Đảng và Nhà nước. Chúng tôi khẳng định Hội Nhà văn hoàn toàn không “bình chân như vại” như chị nhận xét…”

    Không chỉ là tấm lòng chung chung

    Tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, số 352 ra ngày 7.5.2015, có đăng bài viết “Hội Nhà văn thành phố cần lắm những tấm lòng” của tác giả Lê Tú Lệ (Hội viên Hội Nhà văn thành phố). Nghĩ rằng “trên tinh thần thẳng thắn, xây dựng”, như lời mở đầu chuyên mục, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TP. Hồ Chí Minh hoan nghênh và cảm ơn những góp ý của hội viên, với mong muốn có thêm nhiều điều bổ ích cho việc phát triển Hội. Tuy nhiên, sau khi đọc bài báo, chúng tôi thấy có một số nhận định thiếu khách quan, không thoả đáng, vì vậy xin trao đổi lại vài điều:

    1. Nhân phê phán Hội Nhà văn thành phố, chị Lệ nêu việc Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 xâm phạm vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế và quyền tài phán của Việt Nam ở biển Đông, yêu cầu mọi người phải biểu thị thái độ và lòng yêu nước theo cách “biểu dương lực lượng” chị nêu ra. Chị bảo Hội Nhà văn không làm như thế là “thụ động yêu nước”, không thể “thể tất”! Quả thật, đó là một suy nhận định nông nổi, chưa hiểu thấu công việc đối ngoại “vừa hợp tác vừa đấu tranh”, cần sự kiên quyết và tinh tế, theo đúng tinh thần chỉ đạo của Đảng và Nhà nước. Chúng tôi khẳng định Hội Nhà văn hoàn toàn không “bình chân như vại” như chị nhận xét mà có nhiều hoạt động tích cực trong sự kiện này, như cử hội viên tham gia các đoàn đi Trường Sa để viết về biển đảo, tổ chức để hội viên viết bài kiên quyết phê phán hành động sai trái của nhà cầm quyền Trung Quốc, trích tiền lương đóng góp vào quỹ “Vì Trường Sa thân yêu”, đồng thời cũng phê phán những hành động cực đoan sai trái mượn cớ “biểu tình yêu nước” để phá hoại tình hữu nghị và chính sách đối ngoại, đầu tư, mà chúng ta đã phải chấn chỉnh, như thực tiễn đã xảy ra trên địa bàn thành phố và một vài tỉnh lân cận. Chúng tôi cho rằng đây không chỉ là nhận định, quy kết không chính xác, thiếu tôn trọng tổ chức mà còn là sự xúc phạm tới những hội viên khác không hành động như kiểu chị muốn áp đặt!

    2. Về công trình “Một thế kỷ văn học yêu nước, cách mạng TP. Hồ Chí Minh” chị nhận xét rằng “Hội Nhà văn thành phố” chỉ là đơn vị “thêm vào cho phù hợp” (!). Sự thật là, ngay sau khi xuất hiện ý tưởng, từ bước sơ khởi, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Quốc học và Chủ tịch Hội Nhà văn đã bàn bạc nhiều lần về nội dung, cấu trúc công trình, tiêu chí tuyển chọn, dự thảo Đề cương, căn cứ theo sở trường của từng đơn vị để phân công nhiệm vụ, rồi mới thống nhất làm tờ trình lãnh đạo thành phố, đại diện lúc đó là đồng chí Nguyễn Thị Quyết Tâm, Trưởng Ban Tuyên giáo ký giao kết. Điều này không chỉ Hội Nhà văn mà Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Quốc học là Giáo sư Mai Quốc Liên đều biết rất rõ. Cũng cần nói thêm Hội Nhà văn thành phố làm việc này vì tình yêu lớn với thành phố, những suy nghĩ sâu sắc tri ân các thế hệ hy sinh cho sự nghiệp cách mạng, xây dựng đời sống tinh thần cho công chúng thành phố, nhân 40 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước, chứ hoàn toàn không đơn giản là để “phù hợp về thủ tục” như chị nông cạn nhận định. Lê Tú Lệ lúc đó ở Phòng văn hoá văn nghệ của Ban Tuyên giáo, là “cầu nối” giữa bên A và bên B, tưởng chị biết khá rành, thế mà không biết vì mục đích gì lại xiên xẹo đi như vậy?

    3. Qua lập luận, chị còn cổ vũ cho những nhóm văn chương gọi là “ngoài luồng” và dẫn chứng “riêng trong nhân sự Ban chấp hành nhiệm kỳ trước đã có 02 người tự lập ra nhóm văn chương của mình”. Đây không phải là lúc bàn đến những nhóm văn học khác, nhưng với tư cách là một tổ chức chính trị - xã hội - nghề nghiệp thì nhiệm vụ trước hết của Hội nhà văn phải là đoàn kết, xiết chặt đội ngũ, nỗ lực sáng tạo để có được nhiều tác phẩm có giá trị cao, chứ không phải chia nhỏ để phân liệt. Là người trong tổ chức, chắc chị biết về nguyên tắc, quy chế thành lập hội, cần tự do mà phải chặt chẽ, nếu không sẽ là nguyên cớ hình thành những hội đoàn đi chệch tôn chỉ, chức năng, nảy sinh những kiểu như một vài tổ chức “độc lập” gần đây là rất nguy hại.

    4. Chị Lệ có nói “thực lòng không thiết viết ra những dòng (của bài báo) này” và “vẫn còn coi mình là hội viên của Hội”, thì xem ra tình cảm và suy nghĩ với việc Hội lạnh nhạt thờ ơ và không tâm huyết gì. Từng là người có trách nhiệm với hoạt động Hội (khi ở Phòng văn hoá văn nghệ của Ban Tuyên giáo Thành uỷ), sao trước đây chị không góp ý, báo cáo lên cấp có thẩm quyền chỉ đạo uốn nắn kịp thời, nay lại công bố một bài báo như vậy. Chị Lệ có ý nhắc Hội nhà văn “cần lắm những tấm lòng”, điều đó chỉ đúng một phần, vì ở đây ngoài “tấm lòng” còn cần trí tuệ, ý thức chính trị, tính trung thực khoa học và sự nhạy cảm của người cầm bút nữa.

    5. Cũng như nhiều hội chuyên ngành khác, Hội nhà văn thành phố đang trong quá trình tiến đến Đại hội lần thứ VII. Ban chấp hành Hội nhà văn khoá VI đã có các văn bản Báo cáo nhiệm kỳ vừa qua trình Đại hội. Những ưu điểm và khuyết điểm đều được soi rọi bởi cách nhìn nghiêm khắc, trung thực, không né tránh sự thật.

    Chúng tôi cũng muốn nói thêm, người viết có thể sai, nhưng người biên tập, người chịu trách nhiệm cao nhất của tờ báo thì phải thận trọng, kỹ lưỡng. Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh là cơ quan ngôn luận của Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật thành phố mà Hội Nhà văn thành phố là một thành viên, cùng chung một Đảng đoàn, sát tầng nhau trong một số nhà, chẳng lẽ không nắm được tình hình, lại cho đăng một bài báo như thế, mà trong thời điểm nhạy cảm sắp bước vào Đại hội, chắc chắn sẽ gây rắc rối phức tạp không đáng có. Rất mong Ban biên tập và các Cơ quan lãnh đạo xem lại và chấn chỉnh góp phần cho Hội nhà văn làm tốt nhiệm vụ của mình.
    T/M BAN THƯỜNG VỤ
    HỘI NHÀ VĂN TP. HỒ CHÍ MINH
    Chủ tịch Hội
    LÊ QUANG TRANG

    Từ khóa: hội nhà văn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    Vì sao Nguyễn Văn Đài bị đánh hội đồng sau khi gặp Đoàn đối thoại nhân quyền Mỹ?

    Trước thềm phiên Đối thoại nhân quyền Việt - Mỹ, phái đoàn của Mỹ dành buổi gặp, tham vấn các đại diện tổ chức xã hội dân sự độc lập. Buổi gặp này có ý nghĩa đặc biệt vì nó đang diễn ra trước sự kiện Quốc hội và Chính phủ ông Obama có thông qua TPP cho Việt Nam hay không. Dù mang danh là trò chơi, nhưng với 5/15 ý kiến ủng hộ Hoa Kỳ nên thông qua TPP cho Việt Nam, 1 phiếu trắng và số còn lại phản đối vì cho Việt Nam chưa đáp ứng được điều kiện về nhân quyền của TPP, thông qua TPP là tiếp tay, kéo dài sự sống cho chế độ cộng sản. Trong số 5 người bỏ phiếu ủng hộ đó, chỉ duy nhất ông Nguyễn Văn Đài bị đánh tơi bời.

    Dân làm báo tường thuật chi tiết buổi gặp bất chấp yêu cầu của phía đoàn Hoa Kỳ là không thông tin về nội dung cuộc gặp này. Nội dung tường thuật lại trích dẫn phát biểu rất “nhạy cảm” của ông Đài theo hướng bất lợi, là ông này đề cập trợ giúp tài chính trong khi chủ đề chính là về nhân quyền Việt Nam. Sau đó Vũ Đông Hà có hẳn bài viết, sỉ nhục những người tham dự không hề có tâm thế tham gia sự kiện chính trị, chỉ xem đây như diễn đàn kể công, khoe thành tích chống cộng, mới dẫn đến màn bỏ phiếu thiếu trách nhiệm, nội dung rõ ràng đập Nguyễn Văn Đài và số không nhỏ những người có mặt ở đó. Sau đó cô Phạm Thanh Nghiên mở hẳn diễn đàn trên facebook thâu thập tất cả những ý kiến phản đối ủng hộ Hoa Kỳ thông qua TPP hôm đó, lên án gay gắt, dành ngôn từ nặng nề chưa từng có sỉ vả Nguyễn Văn Đài. Rõ ràng có sự vùi dập có chủ ý và bè phái.
    Nếu biết chuyện hậu trường sẽ hiểu vì sao ông Đài bị đánh hội đồng như vậy!

    Ông Đài trước giờ đã nổi tiếng là người thân thiết với các chính khách Mỹ, các hoạt động của Hội Anh em dân chủ đều được phía Mỹ đặc biệt quan tâm, ủng hộ. Thậm chí ngay sau buổi tham vấn 15 đại diện các tổ chức xã hội dân sự trên, phái đoàn Mỹ chỉ mời cơm 3 người trong đó có ông Nguyễn Văn Đài, số còn lại bị xem như “tự đến” và “tự về”. Rõ ràng rằng, phía Mỹ công khai o bế Hội Anh em dân chủ trong khi các hội nhóm khác ở Hà Nội đều rơi vào tình trạng chết lâm sàng. Hơn nữa, ai cũng thấy rằng, cả chục buổi tiếp kiến với các Đại sứ quán phương Tây khác không giá trị được bằng gặp phía Mỹ bởi tầm ảnh hưởng, chi phối tình hình chính trị thế giới, khả năng quyết định số phận của Đảng cộng sản Việt Nam thì chỉ có là Mỹ. Việc ông Nguyễn Văn Đài được ân sủng trong khi các hội nhóm xã hội dân sự khác đều nỗ lực hết mình quả thật là nỗi ấm ức, uất ức không hề nhỏ.

    Nỗi lo thầm kín khác là nếu Mỹ đảo lộn được thế cờ chính trị Việt Nam trong tương lai, tất ai được Mỹ quan tâm thì sẽ được chọn mặt gửi vàng như ông Ngô Đình Diệm khi xưa.

    Hiểu được điều này sẽ thấy vì sao ông Nguyễn Văn Đài bị đánh tơi tả bất kể các thành viên Hội này ra sức lên tiếng bảo vệ ông ta, kể cả cô Thúy Nga - người có mặt hôm đó. Với tình trạng không ai chịu ai thế này, có đến tết congo, Mỹ và Phương Tây mới chọn được gương mặt trao sứ mệnh dẫn dắt phong trào dân chủ Việt.

    Phản hồi: 

    He he, cứ tự vả vào mồm bôm bốp thế nài:

    Những ưu điểm và khuyết điểm đều được soi rọi bởi cách nhìn nghiêm khắc, trung thực, không né tránh sự thật.

    Chúng tôi cũng muốn nói thêm, người viết có thể sai, nhưng người biên tập, người chịu trách nhiệm cao nhất của tờ báo thì phải thận trọng, kỹ lưỡng.