Trần Quí Cao - Dân Tộc Việt Nam Ơi, Xin Đừng Để Vuột Cơ Hội Muộn Màng! (1)

  • Bởi Admin
    17/05/2015
    0 phản hồi

    Trần Quí Cao

    (40 NĂM SAU NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM)

    Tới bây giờ, Việt Nam vẫn còn loay hoay trong vòng chậm tiến, trong khi các quốc gia, năm mươi năm trước, từng ở cùng mức độ phát triển với Việt Nam, đã tăng tốc bứt phá và hiện nay có GDP/đầu người cao hơn Việt Nam từ gấp vài lần (Thái Lan, Mã Lai) tới gấp vài chục lần (Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore). Họ có cấu trúc xã hội, cấu trúc kinh tế, cấu trúc văn hóa-tư tưởng tiến bộ và hữu hiệu hơn Việt Nam làm nền móng để phát triển.

    Trong vòng 60 năm qua, Việt Nam đã có nhiều cơ hội phát triển rất lớn, nhưng, xót xa thay, dân tộc chúng ta đã vứt bỏ hết cơ hội này đến cơ hội khác. Tôi tin rằng nếu dùng được một trong các cơ hội đó, Việt Nam hiện đã là một quốc gia rất phát triển rồi.

    Hiện nay, mâu thẫn chính trên thế giới đã chuyển sang thành mâu thuẫn giữa Trung Quốc với Mỹ và đồng minh gồm Nhật, Hàn Quốc và Úc. Mâu thuẫn này đang mang tới cho Việt nam một cơ hội lớn nữa.

    Bài viết này xem xét 3 cơ hội lớn trước đây Việt Nam đã bỏ lỡ, và từ đó thảo luận cơ hội đang bày ra cho đất nước.

    PHẦN I: CÁC CƠ HỘI ĐÃ BỎ LỠ

    a) Cơ Hội Những Năm 1954 - 1968:

    Trong thời gian này, mâu thuẫn giữa hai khối Tự Do và Cộng Sản lên tới đỉnh cao, dù chấp nhận chung sống hòa bình toàn cầu nhưng đồng thời cũng đi vào giai đoạn cạnh tranh quyết liệt.

    Nước Mỹ lúc đó là siêu cường toàn diện, về kinh tế, về khoa học - kỹ thuật, về giá trị sống và theo đó là về phương thức tổ chức xã hội tự do và khai phóng.

    Mỹ dẫn đầu thế giới Tự Do, thế giới trong đó môi trường sống Tự Do thúc đẩy sự phát triển con người cá nhân và cộng đồng xã hội. Lợi ích của Mỹ nằm trong việc bảo vệ thế giới Tự Do không bị xâm lấn bởi khối Cộng Sản. Khối Cộng Sản đang dược dẫn đầu bởi Liên Xô, và kế đó là Trung Cộng. Khối này mạnh về quân sự, nhưng kinh tế thì thua phương Tây, và cách tổ chức xã hội theo chính thể độc tài trong đó người dân không có các quyền tự do căn bản.

    Để thực hiện Sứ Mạng ngăn chặn ảnh hưởng của khối Cộng Sản, Mỹ đã chọn miền Nam Việt Nam làm đối tác chiến lược. Mỹ dự định hỗ trợ Nam Việt Nam xây dựng một xã hội Tự Do, Dân Chủ và Giàu Mạnh làm hình mẫu cạnh tranh. Lúc đó miền Nam Việt Nam có dân số khoảng 18 triệu, tài nguyên thiên nhiên đầy đủ, dân chúng quen với tinh thần tôn trong con người, quen với nếp sống của xã hội Dân Chủ, Tự Do. Miền Nam Việt Nam hoàn toàn có đầy đủ điều kiện hợp tác với Mỹ xây dựng đất nước thành một thí dụ điển hình giàu mạnh và văn minh.

    Như vậy, mâu thuẫn giữa hệ thống Tự Do và Cộng Sản đã tạo điều kiện và cho Việt Nam 15 năm để phát triển. Lẽ ra người Việt nên chọn chiến lược làm đồng minh với Mỹ, siêu cường kinh tế, kỹ thuật và tổ chức xã hội thời đó, để xây dựng đất nước hùng mạnh và ấm no. Lẽ ra, sau năm 1954, khi chiến tranh đã chấm dứt, hai miền của đất nước nên tận dụng thời cơ hòa bình để xây dựng và phát triển. Đau đớn thay, Việt Nam chẳng những đã không chọn lựa phương cách có lợi đó, mà còn gây nên cuộc chiến Chống Mỹ Cứu Nước, Giải Phóng Miền Nam. Hậu quả là đưa đất nước, về đối ngoại, vào thế thù địch với Mỹ và phương Tây, về đối nội, vào vòng hận thù, chém giết, tàn phá tương lai…

    Một cơ hội rất lớn đã bị phung phí. Các độc giả có nghĩ rằng, nếu biết tận dụng cơ hội này, Việt Nam đã có thể hóa thành con rồng đầu tiên và con rồng rất lớn hay không?

    b) Cơ Hội Những Năm 1975 - 1986:

    Lúc này đất nước vừa chấm dứt cuộc nội chiến tương phân tàn khốc. Hoàn cảnh đó gieo trong lòng người dân một tình cảm hòa giải dân tộc sâu xa cùng ý chí phát triển đất nước mạnh mẽ. Sức mạnh tinh thần đó có thể khai sơn phá thạch đưa quốc gia cất cánh theo hướng rồng bay!

    Do đất nước được thống nhất bởi Bắc Việt, Việt Nam có những mối quan hệ ngoại giao tốt đẹp với khối Cộng Sản Liên Xô, Đông Âu, lúc đó đang trong thời kỳ mạnh mẽ và sẵn sàng ủng hộ Việt Nam.

    Ngoài ra, Mỹ, dù đã bắt tay Trung Cộng và rút quân ra khỏi Việt Nam, vẫn còn giữ những mối quan hệ có thể tái lập tốt đẹp với Việt Nam.

    Các quốc gia dân chủ hùng mạnh trên thế giới như Đức, Pháp, Anh, Nhật… cũng sẵn sàng đầu tư tại một Việt Nam đầy tiềm năng cất cánh.

    Có thể nói, trên thế giới lúc đó hầu như Việt Nam là nước duy nhất có thể dùng nguồn lực của cả hai khối Tự Do và Cộng Sản. Hai khối đang trong thế chung sống hòa bình nên môi trường thế giới rất thuận lợi cho phát triển kinh tế.

    Thật là thời cơ hiếm thấy khi cùng lúc Việt Nam có thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

    Thời cơ phát triển lớn như vậy, Việt Nam lại mắc các sai lầm không thể hiểu nổi:

    1) Đối nội: Phá tan sự đoàn kết quốc gia bằng các chính sách Học Tập Cải Tạo, Tuyển Sinh Phân Biệt…; tàn phá cơ sở hạ tầng cứng và mềm của nền kinh tế quốc gia bằng các chính sách Cải Tạo Công Thương Nghiệp…

    2) Đối ngoại: Đào sâu hơn các bất hòa khó hàn gắn với phương Tây và Mỹ. Thẳng thừng gạt bỏ bàn tay “bình thường hóa” quan hệ ngoại giao chìa ra của Mỹ. Gây nên các cuộc chiến hao tổn với Campuchia, Trung Cộng…

    Sau năm 1978, trong khi Trung Quốc tiến hành cải tổ kinh tế, giao thiệp với phương Tây, kêu gọi đầu tư… thì Việt Nam tự biến mình thành nước bị cô lập trên thế giới. Trong khi Trung Quốc tăng trưởng kinh tế 8-9% một năm thì Việt Nam ngày càng kiệt quệ vì sa lầy trong cuộc chiến với Campuchia, vì bị cấm vận và vì nhân tài bỏ nước ra đi hoặc bị vùi dập trên chính quê hương…

    Những năm 1975 – 1980 Việt Nam có điều kiện tốt hơn Trung Quốc để phát triển kinh tế. Trong khi xã hội Trung Quốc đông cứng trong chế độ Cộng Sản từ năm 1949, thì Việt Nam đã có sẵn miền Nam với cấu trúc kinh tế-xã hội mở và năng động.

    Nếu tận dụng được cơ hội của những năm 1975 – 1980 thì Việt Nam đã chiếm tiên cơ phát triển trước Trung Quốc. Cả một đất nước đầy tiềm năng trãi dài trên ba ngàn rưỡi km bờ biển Đông và vịnh Thái Lan, có rừng núi, có sông lớn, có đồng bằng, có biển cả, có nguồn nhân lực dồi dào… đất nước đó mở rộng vòng tay đón nguồn lực tài chính và công nghệ cao cấp đến từ Mỹ, Nhật, châu Âu… thì chắc chắn phải phát triển với vận tốc cao hơn Trung Quốc và với chất lượng phát triển tốt hơn.

    Một Việt Nam giàu mạnh như vậy, ước tính sẽ nắm trong tay dự trữ ngoại tệ 80-90 tỉ đô-la Mỹ (vào năm 1986,ước tính của tác giả) để tạo đà tiến xa thêm nữa mấy thập niên về sau, nước Việt Nam đó có bị Trung Quốc lấn lướt và lấn chiếm như hiện nay không?

    Thêm một cơ hội rất lớn đến với dân tộc lại bị vứt bỏ!

    c) Cơ Hội Những Năm 1986 - 1990:

    Sau 11 năm với các sai lầm dìm đất nước xuống vực sâu, đảng CSVN cũng bắt đầu nhận ra “sửa đổi hay là chết”. Nhà lãnh đạo mang tai tiếng trong Cải Cách Ruộng Đất, cựu Tổng Bí Thư đảng CSVN, ông Trường Chinh, đã chủ trương một kế hoạch đổi mới tương đối căn bản so với thời cuộc lúc đó.

    Từ năm 1986 trở đi, hàng hóa bắt đầu dồi dào tại Tp. Hồ Chí Minh và các thành phố lớn của miền Nam. Dân chúng các nước Đông Âu đồn đãi với nhau: Việt Nam đang đổi mới thành công, có thể là tấm gương cho sự đổi mới toàn bộ hệ thống các nước Cộng Sản…

    Thời cuộc thay đổi tương đối nhanh. Trong những năm sau của thập niên 1980, dân chúng tại các nước Cộng Sản Đông Âu ngày càng nhanh chóng nhận ra các khiếm khuyết của cách tổ chức xã hội cộng sản. Các phong trào, tổ chức, lực lượng dân chúng tại Ba Lan, Hung, Tiệp, Rumani vạch trần tác hại khủng khiếp của chính thể độc tài toàn trị và kêu gọi đất nước từ bỏ chế độ Cộng Sản, tổ chức quốc gia theo chính thể Tự Do Dân Chủ. Những năm 1989-1990, bức tường Bá Linh bị phá bỏ, các nước Đông Âu như Ba Lan, Hungarry, Tiệp Khắc, Rumani, Liên Xô… nối nhau từ bỏ chủ nghĩa Cộng Sản và từ bỏ chính thể độc đảng toàn trị. Thời cơ cực lớn cho Việt Nam thoát chủ nghĩa Cộng Sản. Lúc này ông Nguyễn Văn Linh đang chức Tổng Bí Thư đảng CSVN.

    Việt Nam cũng chịu ảnh hưởng của trào lưu Phản Cộng và Thoát Cộng trên thế giới. Trong nước bắt đầu dấy lên các tranh luận về bản chất và vai trò của đảng CSVN, về Dân Chủ, Tự Do… Đáng tiếc và đáng hận thay, trước trào lưu đó, ông Nguyễn Văn Linh, người bảo thủ và kiên quyết bảo vệ đảng CSVN bằng mọi giá, đã đưa nước Việt Nam ngược chiều tiến hóa văn minh của đa số các nước, nhất là các nước đã trãi nhiều kinh nghiệm xương máu dưới ách cộng sản.
    Đối nội: Các chính sách cởi mở, cởi trói được siết lại. Tự do ngôn luận bị cấm triệt để. Các tiếng nói phản biện bị dập tắt. Hai đảng ngoại vi của đảng CSVN là đảng Dân Chủ và đảng Xã Hội bị yêu cầu tự giải tán. Những nhà bất đồng ý kiến Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Nguyễn Hộ… bị bức hại tàn nhẫn. Ủy viên Bộ Chính Trị Trần Xuân Bách ủng hộ cải cách bị khai trừ.

    Đối ngoại: Trong vai trò Tổng Bí Thư đảng CSVN, ông Nguyễn Văn Linh, với sự ủng hộ của ông Đỗ Mười, đã, sau hội nghị mờ ám Thành Đô, tròng vào đầu Việt Nam cái ách nô thuộc Trung Quốc, chính thức “mở đầu một thời kì Bắc thuộc mới” cho Việt Nam. Cái ách này, từ đó cho tới nay, ngày càng siết lại với các tác hại ngày càng nặng nề hơn mà chúng ta chưa tìm cách thoát ra được.

    Để biết cơ hội mà Việt Nam đã bỏ lỡ lớn như thế nào, xin mới quí độc giả cùng xem các số liệu về GDP/đầu người (USD) của Ba Lan và Hungary qua các năm:

    GDP/đầu người (USD)
    Poland Hungary
    1980 1,592 2,111
    1985 1,896 1,985
    1990 1,626 3,251
    1995 3,605 4,409
    2000 4,476 4,538
    2005 7,982 10,925
    2010 12,305 12,732
    2014 15,047 13,433

    Nguồn: List of countries by past and projected GDP (nominal) per capita, Wikipedia

    Các số liệu cho thấy:

    Sau 10 năm thoát Cộng, GDP/đầu người của Ba Lan tăng 275% (năm 2000 so với năm 1900). Và sau 10 năm nữa, năm 2010, GDP/đầu người của Ba Lan tăng 275% so với năm 2000. Tổng cộng, sau 20 năm thoát Cộng, GDP/đầu người của Ba Lan tăng 757%.

    Sau 10 năm thoát Cộng, GDP/đầu người của Hungary tăng 140% (năm 2000 so với năm 1900). Và sau 10 năm nữa, năm 2010, GDP/đầu người của Ba Lan tăng 281% so với năm 2000. Tổng cộng, sau 20 năm thoát Cộng, GDP/đầu người của Hungary tăng 392%.

    Vậy: dân chúng trong những nước thoát ra khỏi chính thể Cộng Sản giàu có hơn và lấy lại được các quyền tự do căn bản mà chính thể độc tài cộng sản đã tước đoạt của họ.

    Riêng Việt Nam, nếu tận dụng được thời cơ này, thì chẳng những Việt Nam thoát Cộng mà còn thoát Trung. Những tính toán sơ khởi cho thấy nếu làm được như vậy thì hiện nay:

    Việt Nam có thể có tổng GDP/năm gấp khoảng 2 lần hiện nay (ước tính của tác giả)

    Việt Nam có thể có dự trữ ngoại tệ 400-500 tỉ đô la Mỹ (năm 2014, ước tính của tác giả)

    Việt Nam là đối tác tin cậy của hệ thống các nước Mỹ, Tây Âu, Nhật…

    Một Việt Nam như vậy sẽ đầy đủ lòng tự tín và tự hào dân tộc, tới mức Việt Nam đó có thể bảo vệ và phát huy các giá trị truyền thống dân tộc đồng thời thu nhập các giá trị văn minh thế giới. Lòng tự tín và tự hào cũng giúp dân chúng vượt qua dễ dàng các rào cản quá khứ tiến tới hòa giải hòa hợp dân tộc trong tình đồng bào cùng quyết tâm hướng tới một tương lai của ước vọng chung.

    Một Việt Nam như vậy, nước Trung Hoa nào có thể ngang ngược bức hiếp?

    (còn tiếp)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi