Người Viễn Xứ - Tôn trọng sự thật

  • Bởi Sapphire
    16/05/2015
    9 phản hồi

    Người Viễn Xứ


    Điều khẳng định: Tôi là một người Việt tha hương, không đảng phái và cũng chẳng hoạt động chính trị. Xin phép được góp ý đôi điều về một chủ đề được đăng tại báo CAND để nói lên chính kiến của mình.

    "Trải nghiệm thực tế để thay đổi định kiến" (CAND), Tựa đề bài viết nghe rất hay nhưng đọc xong, thú thật tôi vẫn còn thấy lấn cấn với những từ ngữ như sau:

    1 - Người Việt cực đoan

    Chính phủ CSVN luôn nói về HHHG giữa những người Việt tỵ nạn và chính quyền trong nước bằng nhiều phương cách qua phương tiện truyền thông hay như nghị quyết 36. Kêu gọi người Việt sống ở nước ngoài hãy quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù để HHHG với nhau v.v… Thậm chí còn tuyên bố rằng sự hòa hợp hòa giải là truyền thống nhân nghiã, nhân văn của dân tộc ta. Rồi đã khẳng định rằng sự HHHG đến nay chưa đạt được là bởi vì một bộ phận người Việt hải ngoại vẫn định kiến hận thù, tiếp tục lặp lại các điệp khúc chống phá cực đoan, thuộc thế lực phản động v.v… Thế nhưng trên các phương tiện truyền thông hiện tại, các vị có biết, có nghe các lời tuyên bố của các vị lãnh đạo đất nước vẫn kết án chính phủ VNCH là một chính phủ tay sai cho đế quốc Mỹ, một chế độ độc tài tàn ác với đồng bào v.v... https://www.facebook.com/toiacmynguy. Gần đây nhất, ông Nguyễn Minh Triết nguyên Chủ tịch nước đã nói trong một cuộc phỏng vấn rằng “Nhưng trên hết tôi vẫn trăn trở, mong muốn có một cuộc gặp mặt rộng lớn nào đó với những tuyên bố mang tinh thần đại xá, tất cả chuyện cũ hãy cho nó qua đi, lật qua một trang mới. Cái đó tôi muốn gọi là một điểm đột phá”. Điểm đột phá ở đâu chưa thấy mà chỉ thấy những lời tuyên bố mang tính bề trên càng làm cho hiểu lầm thêm, người Việt xa nhau thêm. Hòa hợp và hòa giải không thể đến từ một phía hoặc mang tính cách ban ơn hay tha thứ. Xin qúy vị hãy nhớ cho!

    Ngụy quân và Ngụy quyền: Sau 40 năm từ ngữ này vẫn được lặp đi lặp lại nhiều lần và đầy thông tin thù địch. Thỉnh thoảng trên những đài VTV chiếu những bộ phim tài liệu gọi là thời kỳ chống Mỹ cứu nước, một giọng thuyết minh nữ nói trong phim khiến người xem như tôi cũng thấy toàn đầy máu lửa, hận thù và sởn gai ốc khi nghe giọng của bà ta cường điệu ở những lúc lên xuống giống như chuẩn bị uống máu quân thù. Khiến tôi dù muốn xem cho hết cuốn phim mà cũng không thể nào xem nổi dù chiến tranh đã kết thúc 40 năm rồi. Những từ ngữ như những phim này sẽ còn tiếp nối đến khi nào đây? Tiếp tục là Mỹ Ngụy cho đến kỷ niệm 50 hay 60 năm ngày 30.04.75 chăng? Nhân nghĩa và nhân văn của người CS đó ư? Người miền Nam chúng tôi dù có ghét những người lãnh đạo cộng sản miền Bắc đến đâu đi nữa cũng không bao giờ gọi họ bằng thằng hay bọn như quý vị đã làm. Xin mượn lời của một nhà văn nữ Dương Thu Hương người sinh ra và lớn lên tại miền Bắc để nói về tính nhân văn giữa hai miền “Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải...” Do đó tính cực đoan của những người Việt tỵ nạn vẫn còn tồn tại là lẽ tất nhiên. Làm sao họ không hoài nghi và cực đoan được khi phía bên kia vẫn tiếp tục ra rả, miệng thì kêu gọi hòa hợp hòa giải nhưng thật lòng bản chất của đảng CS vẫn còn mang những hận thù và đố kỵ chưa nguôi.

    2 - Ai ngụy biện và ai thực tâm hòa giải?

    Câu hỏi đặt ra: Với quãng thời gian đủ dài như vậy, với bối cảnh mới, tại sao hiềm khích, hận thù vẫn còn, vẫn dai dẳng trong bộ phận người Việt hải ngoại? Có phải là do chính quý vị, những người vẫn luôn mải mê và tự hào trong cuộc chiến tranh gọi là vệ quốc? Có cuộc chiến tranh nào mà do đảng CS tự dưng tạo ra một mặt trận gọi là Dân tộc Giải phóng rồi đem quân đi đánh chiếm một vùng đất mà nơi đó ít ra nền Tự do và Dân chủ đang được hình thành rồi gọi nó là chiến tranh vệ quốc. Nguyên cố TBT Lê Duẩn đã xác nhận cuộc chiến tranh VN là «Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc đó» thì sao gọi là chiến tranh vệ quốc được! Làm gì quý vị có chính danh mà vẫn khư khư giữ lấy hào quang của ngày 30.04.75, đồng thời lại kêu gọi người Việt hải ngoại quên đi hận thù như một cách ban ơn và tha thứ. Quý vị nên thay đổi cách gọi và cái nhìn về ngày 30.04 này thì mới có thể xoa dịu được vết thương cho hai miền như cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã làm. Dù cho giờ đây sự thật đã minh chứng Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa không phải là những người bán nước. Bằng chứng là quân đội VNCH không đem quân ra xâm chiếm miền Bắc. Quân dân Miền Nam VN chỉ tự vệ vì sợ Chủ nghĩa Cộng sản nhuộm đỏ Miền Nam Việt Nam. Quân đội Miền Nam VN đã đánh Trung cộng khi giặc tầu xâm chiếm Hoàng Sa. Còn quý vị thì sao? Quý vị đã làm gì sau ngày 30.04.75? Hoàng Sa giờ đã mất hết, Trung cộng đã lợi dụng ưu thế nước lớn để chèn ép dân mình khi đánh bắt hải sản, đem dàn khoan vào để thăm dò trong thềm lãnh hải của mình mà quý vị cũng chẳng dám lên tiếng phản kháng tích cực hay bảo vệ ngư dân. Vậy thì hào quang tiếp nối của ngày 30.04.75 đâu rồi?

    Hòa giải thế nào và ở đâu? Ai đã bóp méo đi không dám nói sự thật về những trại tập trung, những cuộc cải tạo công thương nghiệp, những vùng đất, biển đảo đầy tài nguyên đang dần mất đi vào tay những người bạn quý phương Bắc!? Quý vị lại trơ trẽn, tiếm danh lấy Đảng CSVN để so sánh với vua Trần Nhân Tông thì thật là một trò hề lố bịch. Ai là kẻ thù thực sự nguy hại cho đất nước khi toàn bộ miền Nam đã bị quý vị xâm chiếm. Những sĩ quan công chức của VNCH họ còn những thế lực gì để có thể làm ảnh hưởng đến sự an ninh của đất nước sau ngày 30.04.75 ngoài hai bàn tay không? Thế mà quý vị lại bắt họ vào cái nơi gọi là trại Tập Trung Cải Tạo! Hòa giải là phương cách đó chăng? Các vị nên nhớ rằng vua Trần đã chống ngoại xâm khi quân Tầu đem quân xâm chiếm nước Nam. Nhưng khi chiến thắng kẻ thù Phương Bắc rồi, lúc đó Ngài mới cho thấy đức độ và lòng bao dung của Ngài. Ngay cả tướng giặc là Ô Mã Nhi ngài cũng cấp lương và phương tiện rồi thả về nước. Việc đối nội, Ngài thực tâm muốn hòa giải, xóa bỏ hận thù với những người Việt trong nước lúc trước đã quy hàng giặc Tầu. Còn quý vị thì sao? Quý vị đã làm gì sau ngày 30.04.75, có thực lòng muốn hòa hợp hòa giải hay không hay chỉ làm cho lòng dân Việt càng thêm ly tán đến nỗi cây cột đèn nếu nó biết đi thì nó cũng đã ra đi. Lòng bao dung của quý vị nằm nơi nào khi ông bà mình thường nói «Nghiã tử là nghiã tận». Gần 40 năm chiến tranh đã đi qua, Nghiã trang Quân đội Biên hòa mới được phép giải tỏa để cho vợ, cho con, cho anh, cho em vào thắp nén hương tàn cho những nấm mồ qua bao nhiêu năm trường lạnh lẽo vì những câu hòa hợp hòa giải vô nghĩa đến lạnh lùng của những người mang tên Chiến Thắng!

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2015/04/150416_30_thang_tu_giai_phap_la_gi

    3 - Hòa giải bằng cách nào?

    Chúng ta có thể tin vào đựơc sự HHHG khi cả 90 triệu dân Việt nằm dưới sự lãnh đạo của hơn 3 triệu đảng viên CS? Nhìn lại trước năm 1975, về mặt chính trị thì miền Nam VN đã có đến 11 đảng phái hoạt động hợp pháp và công khai. Sinh hoạt Tôn giáo thì chẳng ai bị cấm đoán. Tam quyền phân lập (Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp) đã được hình thành và phân định rõ ràng từ nền Đệ nhất Cộng hòa. Còn VN ngày nay là gì? Ba triệu đảng viên này chẳng qua cũng chỉ là một thiểu số lợi ích nhóm không hơn không kém. Bởi vì chính TBT Nguyễn Phú Trọng đã khẳng định «Những ai không tin tưởng tuyệt đối và trung thành với đảng, không tin vào chủ nghĩa Mác Lê thì những người đó sẽ không được cơ cấu vào BCH Trung Ương Đảng», tức là sẽ không được làm lãnh đạo đất nước. Ba triệu so với 90 triệu thì chỉ là con số nhỏ bé nhưng lại nắm trong tay đầy quyền lực và chẳng khác gì một cái vòi bạch tuộc Mafia.

    Ngay cả với những người đồng chí của quý vị, họ cũng đã thấy và nhìn ra tính chất độc tài đảng trị, những bất cập của cái gọi là CNXH, những tệ nạn tham nhũng, mua bán quyền chức và nguy hiểm nhất là sự ảnh hưởng của Trung Quốc hiện nay có thể dẫn đến họa mất nước bằng cách tận dụng khai thác tài nguyên thiên nhiên, rừng đầu nguồn mang tính chiến lược quốc phòng, xâm chiến biển đảo của chúng ta mà nhóm lợi ích chỉ vì ích lợi cho riêng mình đã hiến dâng, chẳng cần biết những nỗi hệ lụy sau này mà con cháu phải gánh chịu. Họ đã và muốn góp ý chân tình để xây dựng lại một thể chế tốt đẹp hơn, dân chủ hơn nhưng rốt cuộc họ đã được những gì? Quý vị có lắng nghe họ chưa hay chỉ gán ghép cho họ nhẹ là thành phần chống đối và bất mãn, nặng hơn là thuộc thế lực thù địch và phản động. Quý vị tự hào Đảng CSVN là một đảng dân chủ toàn diện vậy chứ quý vị có biết lắng nghe, thu nhận những ý kiến đóng góp chân tình của các đồng chí mình để sửa đổi hay vẫn tiếp tục khư khư giữ lấy những giáo điều Mác Lê mà cả thế giới ngày nay đã vứt vào sọt rác. Tệ hại hơn nữa là vẫn tiếp tục hăng say tiến lên XCHN dù chẳng biết đi hết cả thế kỷ này thì XHCN có được hình thành ở trên đất nước VN hay không? Lời tuyên bố của TBT Nguyễn Phú Trọng. Xin quý vị hãy lắng nghe họ, những người đồng chí anh em của mình, hãy hòa giải với họ trước khi nói chuyện HHHG với nhưng người Việt xa xứ.

    Khi nào hòa giải? Riêng tôi, cho đến bây giờ tôi không thể nào tin vào những chữ Hòa Hợp Hòa Giải dân tộc mà quý vị đưa ra được bởi vì hòa giải yếu tố cần nhất là phải nhìn nhận, lắng nghe và xét tính chất lịch sử đúng theo góc độ chân chính. Đừng nên có cái nhìn định kiến về những người Việt ở khác giới tuyến với mình như những kẻ thù truyền kiếp. Ngôn từ không thể nào mang tính thuyết phục mà chỉ có hành động, điều này nói thì dễ nhưng thực hành xem ra thật là khó cho những người CS đang lãnh đạo đất nước và còn bị kềm kẹp trong cái vòng kim cô quyền lợi đảng tịch, chỉ muốn diễn giải lịch sử theo ý của đảng mình và cứ nhắm mắt đi theo con đường xây dựng CNXH hoang tưởng! Khi nào mà tôi thấy được một vị lãnh đạo cao cấp của đất nước VN hành động giống như Tổng thống Boris Yelsin, xé cái thẻ đảng vứt vào thùng rác, trả lại quyền tự quyết đúng nghĩa cho toàn dân thì lúc đó tự nhiên hận thù sẽ được hóa giải mà chẳng cần gọi kêu./.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Trích dẫn:
    Biểu hiện của những người này như cụ Bùi Tín, cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, cụ Tô Hải, cụ Lê Hiếu Đằng (đã khuất) và nhiều bậc cao niên, lão thành cách mạng khác.

    Thiết tưởng 2 cụ, cụ Bùi Tín và cụ Tô Hải, là một nhóm khác, khác hoàn toàn với 2 "cụ" kia, "cụ" Nguyễn Trọng Vĩnh và "cụ" Lê Hiếu Đằng, 2 cụ sau thuộc vào một nhóm khác.

    Không nên đánh đồng 4 người này với nhau mà mang tội với cụ Bùi Tín và cụ Tô Hải

    Sống dưới chế độ CS độc tài này, ai nói ra sự thật là vi phạm điều 258 Bộ luật hinh sự, sẽ bị bỏ tù. Chí có đồng bào hải ngoại là thả sức nói lên sự thật thì CS đéo làm gì được. Thế nhưng đồng bào hải ngoại ở xa đất nước, ít hiểu tình hình, ít hiểu sự thật bằng người trong nước nên những điều đồng bào hải ngoại nói không sâu sắc như những người "nằm trong chăn mới biết chăn có rận".
    Cả thế giới nói lên sự thật tức là vạch mặt những tội ác của CS trời không dung đất không tha thì không sao. Đồng bào trong nước nói lên sự thật thì CS bỏ tù và đối xử vô cùng tàn ác và bất nhân. CS chỉ bắt nạt dân trong nước mà thôi. Còn điều này nữa: những ai đã từng đứng trong hàng ngũ CS một thời gian thì lại biết rõ bộ mặt thật ghê tởm của CS hơn những người ngoài Đảng. Vì thế cho nên chính những đảng viên một thời, lại CCCĐ hơn người ngoài Đảng. Lúc họ đương chức thì vì cơm áo và cũng vì có máu hèn nên họ không dám nói, khi đã cao tuổi, về hưu rồi thì các cụ mới chửi vung chí mẹt, CS bảo các cụ là những người "mắc bệnh thần kinh chính trị", đó là chỉ những người bình thường, nhưng cứ nói đến Đảng là chửi vung tí mẹt. Càng biết nhiều, càng chửi nhiều. Điều này cũng có lý do của nó , giống như khi đi ngoài đường hai người không quen biết mà va chạm thì chửi xong là đi ngay, nhưng đối với người bạn thân đã lâu ngày mà chơi nhau thì thấy đau hơn nhiều và cũng căm nhau nhiều. Một thời trung thành với CS, nhưng lại bị chính CS chơi xấu nên càng căm thù CS hơn. Đừng trách những người này đã một thời bị CS lừa mà hãy thương họ thì hơn. Biểu hiện của những người này như cụ Bùi Tín, cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, cụ Tô Hải, cụ Lê Hiếu Đằng (đã khuất) và nhiều bậc cao niên, lão thành cách mạng khác.

    "Trước đây CS nói "Liên xô ngày nay là Việt Nam ngày mai". Ngày nay Liên xô đổ rồi, mong rằng ngày mai Việt Nam sẽ là Liên xô ngày nay." (trích Tôn kính Đảng)

    Có ai, nhất là bác TPP và bác Tuan 344, có mong ngày mai Việt Nam sẽ là LS ngày nay (tức CHLB Nga) không thì giơ tay lên? Nga giờ có ông Pu cựu KGB/ CS ve sầu thoát xác thành TT độc tài tham lam hơn CS xưa luôn nè. Có ai muốn CSVN đổi lốt như Putin, cầm quyền VN ngày mai thì giơ tay lên! Chu choa, mong chi mà mong ác giống CS y chang rứa hè!

    Tên tác giả viết:
    Thế nhưng CS tuyên truyền lạt đổ chế độ tư bản thì không ai bảo CS là chống tư bản cực đoan cả. Người Nga dạy cho các dân tộc khác theo CNCS, nhưng chính người Nga cũng lật đổ chế độ CS thì họ có phải là CCCĐ hay không?

    He he, cực đoan nỗi rì. Ăn cướp thì đúng. Nhà sản chống tư bản là để " bao lợi quyền ắt qua tay mình" như bi rờ. Châm ngôn nì là kim chỉ nam để hành động của bọn cướp tự nhận là cộng sản.

    Những người CS có một lối suy nghĩ rất độc đáo, rất đặc biệt. đó là họ quên hay họ bỏ qua tất cả những điều hay lẽ phải của con người đã đúc kết hàng nghìn năm. Xin nói ngay để thấy rõ điều trên: người xưa nói "tiên trách kỷ, hậu trách nhân". Ngày nay các tầng lớp nhân dân đều ta thán những điều bất công và bất nhân của CS, thế nhưng CS không sửa mà toàn đổ lỗi cho "các thế lực phản động". Tại sao nhân dân các nước quanh ta như Thái Lan, Malayxia, Philipin...không kêu ca phàn nàn chính phủ của họ như nhân dân kêu ca oán trách nhà nước này do Đảng CS lãnh đạo?
    Sở dĩ nhân dân ta kêu ca phàn nàn là đo nhà nước CS làm nhiều điều sai trái và tội lỗi. Làm sai đã là cái tội, thế nhưng biết sai mà không sửa mà cứ làm tiếp, thế là mức độ tội lại tăng lên. Lại còn quá quá quắt hơn là trừng trị, đàn áp những người phát hiện ra cái sai và lên tiếng phản đối cái sai.
    Đã thế CS còn làm nhiều điều ngược chiều, cùng một mục đích thì CS lại chọn biện pháp xấu nhất. Thậm chí họ còn sai lầm giữa mục đích và biện pháp. Cái lớn nhất là tìm con đường làm cho dân giầu nước mạnh thì họ lại chọn con đường đấu tranh giai cấp xây dựng CNXH, làm cho kinh tế thì XẾP HÀNG CẢ NGÀY, tình hình đất nước thì XUỐNG HỐ CẢ NÚT, đến nay họ chưa xác định được xây dựng CNXH thì làm những gì để đạt tiêu chí gì, nhưng họ vẫn hô hào "xây dựng CNXH". Còn nói đến dân giầu nước mạnh xã hội công bằng văn minh thì chung chung quá, thậm chí có cái lạc hậu thì họ cho là văn minh. Họ nhận ra "đến hết thế kỷ này thì chưa chắc CNXH dã hoàn thiện ở nước ta", thế nhưng họ không chịu giải tán cái Đảng có chủ trương xây dựng CNXH theo cái triết học Mắc xít cách đây trên 150 năm mà quê hương nó là Đức cũng như toàn thế giới đã vứt cái triết học này vào sọt rác rồi.
    Họ trừng trị những người làm những công việc giống họ, thế mới vô lý. Bản thân chế độ độc tài độc tàị đẻ ra tham nhũng, họ đề ra chống tham nhũng, nhưng họ lại bỏ tù những nhà báo viết bài chống tham nhũng. Họ đã khởi tố ông Kim Quốc Hoa TBT báo Người cao tuổi vì ông này đã có những bài viết sắc sảo chống tham nhũng làm cho mấy vị quan chức cao cấp bẽ mặt. Sau ông Cù Huy Hà Vũ là con người vĩ đại thì ông Kim Quốc Hoa cũng là con người vĩ đại không kém. Việc ông Kim Quốc Hoa làm rất hợp lòng dân, cần phải tạo dư luân gỡ tội cho ông TBT này, như dư luận đã lên tiếng bệnh vực ông Tuyến làm cho nhà cầm quyền không thể bỏ qua việc ông bị công an trá hình côn đồ hành hung. CS muốn bịt mồm những người có tâm huyết đấu tranh cho quyền lợi của dân và lên án bọn bọn cường hào ác bá mới.
    Nay trước việc tranh chấp với Trung quốc ở biển Đông thì CS kêu gọi tuân theo pháp luật quốc tế và giải quyết bằng phương pháp hòa bình. Thế sao trước kia CS không tuân theo luật pháp quốc tế và giải quyết bằng phương pháp hòa bình với chính quyền miền Nam vè việc thống nhất đất nước? Ngọn lưỡi của CS lắt léo, lèo lá.
    CS đã giải quyết "khát vọng hoà bình của dân tộc ta" bằng việc tạo ra cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, nồi da nấu thịt, tàn sát hàng triệu người. Đem súng đi để giải quyết hòa bình, chỉ có thấy ở những người CS. Vậy mà nay vẫn có người nghe theo và cho đó là đúng.
    Kiểu nói của CS là nói lấy được, không cần lẽ phải và đạo lý. Thấy dân biểu tình thì CS không tìm ra nguyên nhân và giải quyết làm thế nào để người dân không biểu tình, rõ ràng là trước những việc làm sai trái cướp đất của nhân dân nên nhân dân mới biểu tình. Vậy mà CS lại đàn áp dã man người biểu tình. Nghĩa là CS áp đặt người dân phải tuân theo những việc sai trái của CS. Chính quyền như vậy là chính quyền phản động, cần phải đấu tranh lật đổ. Chẳng hiểu tôi nói vậy có phải là tôi thuộc loại CCCĐ hay không? Thế nhưng CS tuyên truyền lạt đổ chế độ tư bản thì không ai bảo CS là chống tư bản cực đoan cả. Người Nga dạy cho các dân tộc khác theo CNCS, nhưng chính người Nga cũng lật đổ chế độ CS thì họ có phải là CCCĐ hay không? Trước đây CS nói "Liên xô ngày nay là Việt Nam ngày mai". Ngày nay Liên xô đổ rồi, mong rằng ngày mai Việt Nam sẽ là Liên xô ngày nay.

    Bài chủ cho thấy cái HHHG bìm bịp của nhà cầm quyền csVN.

    Nhưng không chỉ nhà cầm quyền cộng sản mới HHHG bìm bịp, thù địch với người miền nam

    HHHG bìm bịp & hận thù đối với người miền nam là điều vẫn còn tràn đầy trong tư ruy "một bộ phận không nhỏ" mấy tay trí thức lá mặt lá trái, aka trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ, lão thành cach mạng cộng sản VNDCCH bắc kỳ

    Mấy tay trí thức VNDCCH bắc kỳ hà nội nói trên, ở sân khấu này, với khán & thính & độc giả này thì cũng lớn tiếng ca ngợi "dân chủ", kêu gọi "liên minh với Mỹ", "kinh tế thị trường" v...v...

    bước qua sân khấu kia, chưa kịp chùi mép, đứng trước những khán & thính & độc gỉa kia thì lại lảm nhảm bịp bợm những luận điệu nhục mạ người miền nam, đào sâu hận thù với người miền nam, nào là "kháng chiến chống mỹ", nào là "chiến tranh giải phóng", nào là "chiến tranh Việt-Mỹ", nào là "chiến tranh thống nhất"..., xưng tụng cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác chống Việt nam, cuộc chiến tranh VNDCCH cộng sản xâm lăng VNCH tự do,

    mà cuộc chiến tranh VNDCCH xâm lăng VNCH rõ ràng là cuộc chiến tranh tiêu diệt dân chủ, bành trướng chủ thuyết Mác Lê vào VNCH, reo rắc tội ác "xây dụng chủ nghĩa xã hội" vào VN, áp đặt chế độ cộng sản VNDCCH tội ác lên người dân miền nam, tiêu diệt nền dân chủ tự do của VN, cướp đoạt quyền tư hữu của người miền nam

    Cuộc chiến tranh VNDCCH xâm lăng VNCH do bọn cộng sản VNDCCH vong bản ngoại lai tay sai giặc tàu tiến hành, suốt 20 năm cầm súng đạn giặc tàu lùng sục thảm sát hàng triệu, hàng triệu người miền nam

    chỉ vì người miền nam khác chính kiến với bọn cộng sản VNDCCH & bon cộng sản Lao động Tàu đẻ & bọn cộng sản Hồ chí Minh , Lê Duẩn lính đánh thuê cho Nga Tàu,

    chỉ vì người miền nam không muốn sống với bọn cộng sản VNDCCH tội ác, phản quốc, rước giặc tàu vào VN, bán nước cho giặc tàu,

    chỉ vì VNCH liên minh với Mỹ, chỉ vì VNCH chọn lựa xây dựng & phát triển đất nước theo con đường kinh tế & chính trị bình thường của con người, hoàn thiện dần theo sự tiến hóa của con người, như nền "kinh tế thị trường", nền chính trị dân chủ tự do" tại các nước Tây phương,

    [do đó, từ cùng một xuất phát điểm với VNDCCH, chỉ trong vòng 6 năm sau khi cuộc chiến tranh Đông Duơng 1 chấm dứt VNCH đã đạt đuọc những thành quả tốt đẹp về mọi mặt, kinh tế, chính trị, giáo dục, văn hóa, xã hội..., hơn hẳn bọn cộng sản VNDCCH tội ác tay sai Nga tàu cộng, khiến bọn cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh & Lê Duẩn đê tiện sinh lòng ghen ghét, đi làm tay sai & lính đánh thuê cho Nga Tàu, phá hoại VNCH, xâm lăng & chiếm đọat VNCH]

    Cái thái độ nói trên của "một bộ phận không nhỏ" mấy tay trí thức cộng sản chân chính VDCCH bắc kỳ hà nội, lòng còn đầy hận thù người miền nam, chỉ có thể đuọc gọi là "lá mặt lá trái", trí thức lá mặt lá trái.

    Tôi nghe nói "chống cộng cực đoan" rất nhiều, nhưng thú thật, tôi chẳng hiểu "CCCĐ" là như thế nào? Thế nhưng tôi hiểu rõ những cái gì CS gọi là "chuyên chính, kiên quết, triệt để..." của CS. "Chuyên chính" là "độc tài" (dictatorial), đàn áp là chính. CS thường nói dân chủ với dân chuyên chính với kẻ thù, tức là dùng biện pháp vũ lực với kẻ thù. CS kiên quyết, triệt để tước là trả thù tới cùng "nợ máu phải trả bằng máu", "nhổ cỏ thì nhổ cả gốc", bố là địa chủ thì phải triệt cả con cái, cháu chắt...của họ. Triệt để đấy, cưc đoan đấy.
    CS thỏa hiệp chẳng qua là lúc ở thế yêu, khi mạnh thì lật lọng tráo trở, giở mặt như giở bàn tay, kiểu này thì CS tự khen mình là "sách lược" tài tình.
    Có điều nay mà chưa thấy ai nói lên đó là trong trận chiến thì CS làm cái gì thì cấm hoặc lên án người khác hay đối phương làm cái đó. CS lên án những người chống cộng, nhưng CS vẫn chống tư bản. CS đéo tuân theo các hiệp đinh, thỏa ước gì gì đó ký kết với đối phương nhưng CS lại bắt ép đối phương phải tôn trọng những điều đó. Tóm lại CS đánh người ta, nhưng CS lên án người ta đánh lại. Cụ thể là CS mời Tàu cộng và Liên xô giúp mình, nhưng lên án chế độ Sài Gòn nhờ Mỹ và Hàn quốc giúp đỡ. CS lên án Mỹ xâm lược miền Nam, nhưng ở miền Bắc thì quân Tàu cộng đóng quân khắp các tỉnh miền Bắc, phi công Bắc Triều tiên cũng tham chiến ở miêè Bắc nhưng CS lên án lính Pắc Chung Hy chiến đấu chống cộng ở miền Nam.
    Trước kia thời Pháp thuộc thì CS đòi tự do báo chí, tự do biểu tình, nay thì CS cấm tự do báo chí, đàn áp dân biểu tình. Trước kia CS lên án Pháp đánh thuế nay thì CS bắt dân đóng thuế còn gấp 10 thời Pháp thuộc. CS lên án Pháp để dan ta đói khổ, thế nhưng CS thi hành chính sách tem phiếu thì làm cho cả dân miền Bắc đói hàng 30 năm liền.
    Có điều này thì phải ĐMĐCS, đó là thời chién thì CS giải thích cho bộ đội bằng "một câu gọn lỏn" "Người lính chỉ biết đánh nhau", nghĩa là cấm thắc mắc, lùa hàng triệu thanh niên miền Bắc đi làm bia đỡ đạn ở miền Nam. Chính điều này làm cho người dân miền Bắc thêm căm thù CS sau cái căm thù hồi CS thực hiẹn CCRĐ giết oan mấy chục vạn người vô tội. Nay thì CS giải thích với dân cũng một câu gọn lỏn về việc Tàu xâm lược nước ta: "Để Đảng và nhà nước lo". Thế có đáng ĐMĐCS không?
    Có một điều người dân miền Bắc khác người dân miền Nam là ở miền Bắc thì người già ghét và căm giận tên trùm CS Hồ Chí Minh, ngay cả người già ở chính cái làng Kim Liên Nam Đàn là nơi chôn nhau cắt rốn của tên tặc già này cũng căm ghét Hồ, họ thấy ông Khiem là anh ruột của Hồ qua đời mà Hồ cũng đéo về thăm viếng, còn bà Thanh là chị ruột Hồ ra Hà Nội thăm Hồ, nhưng Hồ tránh mặt, không cho gặp. Những chuỵện này thì cả làng Sen bàn tán ầm ĩ. Còn ở miền Nam thì người già lại tôn kính Hồ Chí Minh "Tháp Mười đẹp nhất bông sen./ Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ". Lại có họa sĩ dùng máu vẽ chân dung "Bác Hồ", người dân Nam bộ còn lập đền thờ Hồ Chí Minh. Vì sao? Có lẽ là do người dân miền Bắc hiểu rõ và chứng kiến, trải nghiệm tội ác của Bác Hồ rõ nhất, còn người miền Nam thì bị CS tuyên truyền lừa gạt.
    Phải gửi tác phẩm "Đèn cù" của Trần Đĩnh vào cho đồng bào Nam bộ biết rõ chan dung bộ mặt thật của Hồ để đồng bào Nam bộ biết mà đập mẹ nó những nhà thờ tên Hồ đi. Còn để di tích của Hồ thì dân ta còn khổ. Nhổ bỏ di tích của Hồ cũng đồng nghĩa với chia tay với CNCS. Chỉ vì ta theo CNCS nên nước ta mới có những hiện tượng tội ác như tôi và nhiều người khác đã kể.
    Nước Tiệp Khắc chia đôi, Singapore tách khỏi Malayxia mà không mất một giọt máu là vì mấy nước này đéo theo CNCS.

    Tên tác giả viết:
    Do đó tính cực đoan của những người Việt tỵ nạn vẫn còn tồn tại là lẽ tất nhiên. Làm sao họ không hoài nghi và cực đoan được khi phía bên kia vẫn tiếp tục ra rả, miệng thì kêu gọi hòa hợp hòa giải nhưng thật lòng bản chất của đảng CS vẫn còn mang những hận thù và đố kỵ chưa nguôi.

    Chính người (theo) Cộng sản là người cực đoan nhất, cực đoan hơn tất cả mọi người theo các đảng phái khác.
    Cứ tạm bỏ qua quá khứ, chỉ cần nhìn hiện tại, nhìn những gì nhà nước và đảng Cộng Sản VN làm, cư xử với người dân trong nước thì thấy ngay bản chất của nhà nước Cộng sản là chuyên chính, chữ nằm trong cương lĩnh của đảng Cộng sản và luôn được áp dụng, thực hành từ khi lập đảng. Chuyên chính là gì, nếu không là cực đoan? Họ, những người Cộng sản không chấp nhận bất cứ một tư tưởng, tư duy nào khác với tư duy, tư tưởng, đường lối của đảng họ.
    Nếu vì một lý do nào đó, họ bị bắt buộc phải thoả hiệp, thì hành động này chỉ mang tính tạm thời, bề nổi. Mặt sau, mặt trái của thoả hiệp này là Trừng Phạt (bằng nhiều cách), nếu người đó dám cả gan phê bình, chống lại đường lối, tư duy đảng CS đã đề ra.
    Tôi không nhắc lại những gì trong quá khứ, mọi người đều đã biết. Chỉ nói lên chuyện mới nhất là vụ chặt cây xanh ở Hà Nội và anh Nguyễn Chí Tuyến.
    Dù có thể, họ biết là họ ngu, khi hành động như vậy trong bối cảnh VN đang lạy lục để được vào TPP. Nhưng lòng căm thù "mày đã phá không cho tao ăn, thì tao dần mày một trận cho biết tay tao".
    Lòng căm thù, hận thù này rất cao, làm mờ mắt, chế ngự tất cả những gì thuộc về tính Người, họ sẽ hành động, bất chấp hậu quả cho người khác, cho chính họ.

    Lòng căm thù (với những người khác tư duy, tư tưởng) này luôn được nuôi dưỡng qua hệ thống truyền thanh, truyền hình, báo chí và "đỉnh cao" là trong sách giáo khoa dạy cho trẻ từ lúc còn mầm non.
    Bỏ lòng căm thù, hận thù, họ không còn là người cộng sản.

    Chợt nhớ đến câu của cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu, một câu người nào cũng biết, kể cả người Cộng sản:
    " Đừng nghe những gì Cộng sản nói, hãy nhìn những gì họ làm."
    ----
    Tôi có thể thoả hiệp với những người thuộc các đảng phái khác với những tư duy, tư tưởng khác. Nhưng tôi tin chắc rằng, tôi không thể thoả hiệp với những người Cộng sản, đảng Cộng Sản. Không phải là tôi không chấp nhận họ, mà là tôi sợ họ. Sợ ở đây không phải là sợ .... mà là sợ... vì không thể tin được.
    Ai nói tôi chống cộng cực đoan cũng được. Nhưng tôi tin là tôi sẽ không bao giờ vì khác chính kiến, tư duy mà trù dập, tiêu diệt người khác bằng thủ đoạn, như nhiều người Cộng sản.
    Tôi cũng tin rằng trong một xã hội Tự Do Dân Chủ, không (một) ai bị trù dập, tiêu diệt chỉ vì khác chính kiến, tư duy. Trong xã hội Tự Do Dân Chủ luôn có thoả hiệp giữa các đảng phái với nhau, giũa Chính quyền với Dân, mà không ai phải đổ máu, phải chết hay bị triệt tiêu phương tiện, con đường sống.

    Nguyễn Jung

    Dạo này Dân luận ít bài hay. Bài này thì có thể khả dĩ, tuy vấn đề không mới nhưng tác giả trình bày khúc chiết, tỏ rõ ngọn ngành, lời lẽ lại nhẹ nhàng, tâm tình nên tôi thấy có cảm tình với bài này.
    Nếu nói đến HHHG thì phải noi gương ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và cô con gái ông ta. Chắc các vị đều biết ái nữ của thủ tướng đã kết hôn với một người Mỹ gốc Việt là con một quan chức của chính quyền Sài Gòn và dĩ nhiên thủ tướng Dũng có quan hệ thông gia (xui gia) với một quan chức cao cấp của chính quyền cũ. Nếu nhìn vấn đề diễn ra một cách đơn giản thì nó như thế. Nhưng nếu ông thông gia của thủ tướng không nhanh chân sang Mỹ mà ở lại Việt Nam thì chắc chắn bị tống ngay vào nhà tù có tên trại cải tạo ở miền Bắc XHCN, rồi sẽ chết mòn ở đó.
    Nói về cuộc chiến tranh Nam- Bắc thế kỷ XX thì có người đã đưa ý kiến chính xác rồi, đó là cuộc chiến ý thức hệ giữa những người cùng một nước nhưng lại có yếu tố nước ngoài. Nói về ý thức hệ thì mới thấy chính những người miền Nam có tư tưởng CS và chống lại chính quyền dân chủ ở miền Nam. Trong cuộc chiến này thì trong Nam có Bắc, ngoài Bắc có Nam. CS cả Bắc (chủ lực) vvà Nam đều hợp tác (vì cũng ý thức hệ) muốn biến Miền Nam thành đất của CNCS. Nếu không có sự hỗ trợ của quân dân miền Nam bằng các hình thức đấu tranh và chiến đấu thì CS ở miền Bắc (trong đó có cả người miền Nam) khó lòng làm nên đại thắng mùa xuân 1975.
    Cuộc chiến tranh đã kết thúc 40 năm nhưng nhiều đồng bào miền Nam vãn còn kỳ thị với người miền Bắc vài chỉ thấy quân đội CS miền Bắc vào chiếm miền Nam mà không thấy "công lao" của quân và dân miền Namgóp phần làm nên chiến thắng đẫm máu 30-4-1975. Điều này lại nói lên một tội ác của Đảng CS đó là tuyên truyền lừa dối đồng báo miền Bắc (và cả đồng bào miền Nam tập kết ra Bắc) là đây là "cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, giải phóng dân tộc).
    Nếu ai đã từng cầm súng trong cuộc chiến vừa qua thì mới thấy có nhiều cảnh đồng bào hai miền dễ hòa giải với nhau. Người nông dân mặc áo lính CS miền Bắc bắt được tù binh là lính "ngụy" thì reo lên mừng rỡ "A, địch nó là ta, nó đồng hương với mình!". Có cảnh ta (bộ đội Bắc) bắt được thương bình miền Nam, chưa biết xử lý ra sao vì chiến trường vô cùng ác liệt, bỏ họ giữa rừng thì họ chết, có ý kiến của của anh sinh viên Hà Nội khoác áo lính CS bảo đồng đội: "Đưa nó về tuyến sau giao cho quân y, nó cũng chỉ là công cụ..."Sau này thì chính người lính miền Nam dã tìm đến nhà anh lính sinh viên ở Hà Nội để "đền ơn đáp nghĩa".
    Lại còn có cảnh những bà má Nam bộ cưu mang, che chở cho anh lính CS Bắc Việt. Nhiều cảnh cảm động lắm.
    Ngay trên chiến trường, có lúc người thanh niên miền Bắc khoác áo lính CS đã thắc mắc với các cấp chỉ huy về thực chất cuộc chiến này thì chỉ được các cấp chỉ huy trả lời thống nhất một câu gọn lỏn: "Người lính chỉ biết đánh nhau." Rất tiếc những chi tiết trên không thấy trong các hình thức văn học nghệ thuật nào của "Bên thắng cuộc", mà chỉ thấy khoe khoang chiến thắng man rợ toàn máu và lửa.
    Thế thì cái gì làm nên hận thù trong nội bộ dân tộc ở hai miền Bắc Nam? Rõ ràng là do CS. CS không những phân biệt, kỳ thị Bắc Nam, người trong nước và người Việt hải ngoại mà còn phân biệt đối xử giữa người trong Đảng và người ngoài Đảng. Điều này thì giống hệt người nước ngoài làm ăn ở nước ta, nhưng họ phân biệt ngược lại, đó là họ đéo thèm nhận đảng viên CS vào làm cho họ, ai muốn làm cho họ tthì phải bỏ Đảng CS. Có người giấu giếm thẻ đảng, khi họ phát hiện ra thì họ cắt hợp đồng.
    Như vậy muốn HHHG thì điều đầu tiên phải hủy bỏ cái Đảng CS này trước đã, cứ để nhân dân Việt Nam nói chuỵện với nhau thì HHHG ngay.
    Ông thủ tướng Đũng (chữ Đ đấy) HHHG với ông quan ngụy trước kia vì ông quan ngụy có đô la, còn ông Đũng có chịu thả những người miền Nam đang ở trong tù đâu.
    Kết luận là đéo thèm nghe CS nói, mà cứ yêu cầu CS phải làm những cái gì cụ thể để HHHG dân tộc thôi. Trong số những người yêu cầu CS phải thả những tù nhân chế độ cũ thì có nhiều người đã từng là đảng viên cầm súng trong quân đội CS, có người là tướng là trá đấy.
    Cuộc nội chiến này thì cha thắng con thua, anh thắng em thua hoặc ngược lại. Anh lập chiến công huân huy chương đeo đầy ngực còn em thì dang ngồi tù, hoặc ngược lại. Còn có cảnh anh em giết nhầm nhau ngay trên chiến trường trước 11h30 ngày 30-4-1975 có vài phút, đau thương lắm, chỉ là do CS gây ra, thà không thống nhất còn hơn, cuộc sống là thứ quý nhất. Tiệp khắc tách ra thành hai nước, Singapore tách khỏi Malayxia có sao đâu.