Lương Nhị Hà - Hồ Chí Minh và Những cú lừa lịch sử

  • Bởi Admin
    17/05/2015
    8 phản hồi

    Những hứa hẹn ban đầu của Việt Minh đã không trở thành sự thực khi họ nắm được chính quyền.

    Nhân ngày 19/5, ôn lại chặng đường từ năm 1945 với giới trẻ

    Ngày 2/9/1945, ông Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn độc lập trong cuộc mít tinh của dân chúng tại Quảng trường Ba Đình – Hà Nội.

    Tuyên ngôn được mở đầu bằng bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ: ”Tất cà mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được. Trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc“.

    Tiếp đó Tuyên ngôn dẫn đến bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791: ”Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi“. Từ đó ông Hồ Chí Minh kết luận: ”Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được“.

    Phần giữa bản Tuyên ngôn độc lập có viết: ”Khi Nhật đầu hàng Đồng Minh thì nhân dân ta cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Sự thật là dân ta lấy lại nước Việt Nam từ tay Nhật (*) chứ không phải từ tay Pháp. Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập“.

    Sau ngày Việt Minh giành được chính quyền; Nhà nước VNDCCH và ông Hồ Chí Minh đối mặt với hàng loạt khó khăn:

    Số lượng đảng viên cộng sản trong cả nước lúc đó không quá năm ngàn người. Ngân quỹ trống rỗng. Nước VNDCCH không phải là thành viên Liên Hiệp Quốc, chưa được bất kỳ nước nào công nhận. . Miền bắc vừa trải qua nạn đói chết hai triệu người. Hơn 90% dân số mù chữ. Trên miền bắc có 20 vạn quân Tàu Tưởng sang để giải giáp quân Nhật. Trên cả nước còn khoảng 6 vạn quân Nhật. Ngoài ra còn có quân Anh và khoảng 6 vạn quân Pháp được điều từ Pháp sang.

    Do đã hoạt động lâu năm ở Trung Quốc và đã từng là thiếu tá của Bát Lộ quân Trung Quốc (Cộng quân Trung Hoa) , ông Hồ thừa biết sức mạnh của dân khi được phát động, “ Dân có thể nâng thuyền mà cũng có thể lật thuyền “. Ông hiểu lúc này phải dựa vào dân, huy động mọi tài lực của dân.

    Cuộc khởi nghĩa Xô Viết Nghệ Tĩnh với khẩu hiệu “ trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rễ “ thất bại năm 1930, đã làm dân chúng xa lánh cộng sản. Tháng 11/1945. ông quyết định làm cú lừa đầu tiên, cho giải tán Đảng cộng sản, rút vào hoạt động bí mật, đằng sau cái vỏ là Mặt trận Việt Minh. Ông làm tiếp cú lừa thứ hai là tự biên soạn, cho in và phổ biến rộng rãi trong dân chúng bài Diễn ca

    “Mười chính sách của Việt Minh“ theo thể thơ lục bát để dễ nhớ, dễ thuộc (**) . Cú lừa thứ ba là ông lập ra Quốc hội khóa I mà đại biểu quốc hội chủ yếu là nhân sĩ trí thức, người không phải đảng viên cộng sản, như Vua Bảo Đại đã thoái vị với tên Vĩnh Thụy, cụ chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng, cụ Phan Kế Toại, ông Phan Anh …, cử ra Chính phủ Liên hiệp kháng chiến có nhiều đảng phái như Quốc Dân Đảng, Đảng Đại Việt …, do ông làm Chủ tịch. Rồi ông cho Việt Minh tổ chức “ Tuần lễ Vàng “ để gom vàng từ những nhà giàu có lòng yêu nước. Sau ngày tổng tuyển cử 6/1/1946, ông trở thành Chủ tịch nước kiêm Thủ tướng nước VNDCCH. Ông lập ra Ủy ban dự thảo Hiến pháp để soạn thảo và thông qua Quốc hội bản Hiến pháp đầu tiên của nước VNDCCH vào ngày 9/11/1946, sau này thường được gọi là Hiến pháp 1946, được xem là bản Hiến pháp tiến bộ nhất, dân chủ nhất trong số các bản Hiến pháp đã có từ trước đến nay, của nước VNDCCH và CHXHCNVN (***) .

    Với những sách lược nói trên, trong bối cảnh thế và lực của Việt Minh còn trong “ trứng nước “, ông đã thu hút được đại đa số người dân trong nước ủng hộ, lôi cuốn được nhiều nhân tài học từ nước Pháp tham gia giúp nước, như Trần Đại Nghĩa, Tôn Thất Tùng, Võ Quý Huân, Trần Hữu Tước, Nguyễn Văn Huyên, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo …, nhiều nhà tư sản dân tộc yêu nước góp tiền, hiến tài sản cho kháng chiến, như ông bà Trịnh Văn Bô, Nguyễn Sơn Hà, Ngô Tử Hạ, Bùi Hưng Gia, Nguyễn Thị Năm (chủ Hãng Cát Hanh Long ở Hải Phòng) …

    Thế nhưng, sau chuyến đi từ ngày 2/1/1950 đến giữa tháng 4/1950 sang Trung Quốc và Liên Xô, tháo gỡ được thế bị bao vây cô lập, bắt đầu cải thiện được thế và lực, ông đã vứt bỏ sách lược đã áp dụng trong giai đoạn trước, kể từ năm 1945.

    Vào tháng 2/1951, ông đã quyết định cho Đảng cộng sản hoạt động công khai trở lại với tên mới là Đảng lao động Việt Nam. Ông đã vứt bỏ 10 chính sách của Việt Minh và Hiến pháp 1946, loại dần các nhân sĩ yêu nước đã từng tham gia từ ngày đầu kháng chiến. Năm 1953 ông ban hành Luật cải cách ruộng đất, thực hiện CCRĐ và chỉnh đốn tổ chức trên toàn nước VNDCCH, giết chết oan trên 15. 000 người, trong đó có người phụ nữ yêu nước Nguyễn Thị Năm, đã từng nuôi nấng giúp đỡ nhiều cán bộ cao cấp của Việt Minh từ trước ngày 19/8/1945. Sau ngày tiếp quản thủ đô 1954, ông đã phát động “ cải tạo xã hội chủ nghĩa “, đánh tư sản dân tộc, tịch thu, trưng thu tài sản của họ, kể cả những gia đình đã có công ủng hộ giúp đỡ Việt Minh từ khi còn trong trứng nước.

    Ông là người sáng lập tên nước là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và quốc hiệu Độc lập, Tự do, Hạnh phúc, nhưng suốt 24 năm trị vì đất nước trên cương vị tối cao là Chủ tịch nước và Chủ tịch Đảng lao động, ông không làm được gì nhiều cho dân cho nước theo hướng dân chủ và cộng hòa. Trái lại ông thực hiện chuyên chính vô sản, chuyên chính độc đảng. Ông nhất nhất làm theo chỉ thị của Stalin và Mao Trạch Đông. Quyền tự do, bình đẳng mà ông đã nhắc đến trong Tuyên ngôn độc lập năm 1945 trên thực tế không có chỗ nảy mầm trên đất nước VNDCCH. Ông cho thành lập Đảng Dân chủ và Đảng Xã hội chỉ nhằm trang trí cho Đảng cộng sản. Ông thủ tiêu tự do kinh doanh, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp là những điều đã ghi trong Hiến pháp 1946 và 10 chính sách của Việt Minh do ông viết, ban hành. Ông cho đóng cửa trường Luật. Tòa án thì thực thi theo chủ trương của ĐCS. Tính độc lập của tư pháp thua xa thời thuộc địa. Ông thực hiện CNXH hiện thực như Liên Xô và Trung Quốc. Quyền tự do kinh doanh bị biến mất. Kinh tế quốc doanh tự do hành hoành và tham nhũng. Ngày càng thêm nhiều loại thuế, loại quỹ phải đóng góp, đè nặng lên đời sống của người dân. Cho đến nay, là công nhân viên chức lương thiện thì không sống nổi với đồng lương rẻ mạt và với giá cả sinh hoạt ngày càng cao. Phong trào đòi quyền tự do dân chủ và quyền con người mà ông đã từng dẫn ra trong bản Tuyên ngôn độc lập như phong trào Nhân Văn Giai Phẩm bị đàn áp thẳng tay. Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Trương Tửu… người thì bị tù, người thì bị cô lập, bỏ đói đến tận khi gần chết. Vũ Đình Huỳnh, bí thư riêng của ông, người đã đồng cam cộng khổ với ông trong những ngày hoạt động bí mật gian khổ bị bỏ tù không xét xử, chỉ vì bất đồng chính kiến với Bộ chính trị ĐLĐVN, ông cũng không can thiệp.

    Theo nhà báo Bùi Tín, trong kho tư liệu của Pháp có lưu lời của hai nhà sử học William Duiker và Sophie Quinn Judge đều cho rằng ông Hồ Chí Minh là người có vẻ mặt mang nhiều màu sắc rất khác nhau và giỏi đóng kịch (nguyên văn tiếng Pháp là versatile, un camelion, mille faces) , có hàm ý là ông giỏi đánh lừa, dễ khóc, dễ cười, khóc nhiều kiểu, cười nhiều ý.

    Năm 1950, ông Hồ Chí Minh được gặp Stalin. Stalin bảo ông: ” Đồng chí giải tán đảng cộng sản chỉ lừa được chúng tôi chứ làm sao lừa được bọn đế quốc “. Trong Đèn Cù tập 2, Trần Đĩnh đã thuật lại: ”Tầu Tưởng bắt giam Cụ (tức cụ Hồ Chí Minh) hồi tháng 8/1942 rồi lại thả chỉ cốt báo cho Cụ biết nó chẳng ngọng gì về việc Cụ là cộng sản thôi“. Có lẽ ông Stalin nói chưa đúng. Chắc ông Hồ không muốn lừa ông Stalin mà mục đích của ông Hồ là lừa dân chúng Việt Nam đang khao khát độc lập tự do nhưng không ưa cộng sản. Đến nay, nhiều người, trong đó có những nhà trí thức là giáo sư, tiến sĩ vẫn chưa nhận ra được là mình đã mắc lừa. Vì vậy, họ đã nhiều lần kiến nghị trở lại Hiến pháp 1946, nhưng mọi kiến nghị như vậy đều bị rơi vào im lặng, không có hồi âm.

    Giả sử như đường lối “Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh“ của cụ Phan Chu Trinh được thực hiện thành công thì chắc dân ta đã không bị mắc vào những cú lừa lịch sử đó. Bài học này có lẽ vẫn còn có giá trị tham khảo cho ngày hôm nay.

    Lương Nhị Hà (người có mặt trong các cuộc mít tinh ngày 17/8 - 19/8 - 2/9/1945 và tham gia suốt cuộc kháng chiến 1946 - 1954)

    Ghi chú:

    (*) - Diễn biến cuộc Việt Minh giành chính quyền từ tay Nhật như thế nào?

    Bách khoa toàn thư tiếng Việt đã thuật lại lời anh Lê Đức Vân, năm 1945 là học sinh trường Bưởi, tả lại cuộc Việt Minh “ cướp chính quyền “ vào ngày 17/8/1945 và ngày 19/8/1945 tại Hanoi như sau:

    Chiều ngày 17/8/1945, tại Nhà hát lớn Hanoi, Chính phủ Trần Trọng Kim đã tổ chức một cuộc mít tinh với sự tham gia của hàng chục ngàn người trên Quảng trường trước cửa nhà hát. Khi khai mạc thì người của Việt Minh xông lên cướp mi - cro. Có 2 phụ nữ xưng tên là Kiều Trang và Nguyễn Khoa Diệu Hồng lên sân khấu, thông báo Nhật đã đầu hàng Đồng Minh và hô hào ủng hộ Việt Minh, cướp chính quyền từ tay Chính phủ Trần Trọng Kim, đòi độc lập. Họ buông lá cờ đỏ sao vàng xuống. Sau đó một thanh niên trong Đội danh dự dẫn đám đông đi diễu hành qua các phố Tràng Tiền, Hàng Đào, Hàng Ngang, Phan Đình Phùng, Trần Phú, Cửa Nam, rồi chia từng nhóm nhỏ tiếp tục diễu hành và hô

    “Việt Nam độc lập“, “Ủng hộ Việt Minh“ cho đến khoảng 7 giờ tối mới tan. Theo anh Vân, số người đi diễu hành khoảng mười ngàn người. Như vậy cuộc mít tinh của Chính phủ Trần Trọng Kim đã biến thành cuộc biểu tình tuần hành của Việt Minh

    Tới 9 giờ tối cùng ngày tại thôn Dịch Vọng – Hanoi có cuộc họp của Thành ủy ĐCSĐD và Ủy ban quân sự cách mạng, quyết định Tổng khởi nghĩa ở Hanoi vào ngày 19/8/1945. Lúc này tại Hanoi còn hai mươi ngàn lính Nhật. Việt Minh chỉ có khoảng một ngàn người với vũ khí thô sơ, chủ yếu là dao mác gậy gộc.

    Sáng 19/8/1945 Việt Minh tổ chức mít tinh và chiếm trại Bảo an binh ở Hanoi. Quân Nhật đưa 4 xe tăng ra chĩa súng vào người mít tinh. Việt Minh cử người đến thương lượng và cuối cùng họ đã giao lại trại cho Việt Minh. Tại quảng trường nhà hát lớn, Việt Minh lại tổ chức một cuộc mít tinh vào ngày 19/8/1945. Sau đó kéo đến chiếm Phủ khâm sai Bắc Bộ tại Hanoi. Ông Nguyễn Xuân Chữ là Khâm sai Bắc Bộ, thay ông Phan Kế Toại, bị Việt Minh bắt. Từ đó Chính phủ Trần Trọng Kim kết thúc vai trò của mình và Chính quyền rơi vào tay Việt Minh mà sau này Việt Minh nói rằng đã giành chính quyền từ tay Nhật.

    Ngày 25/8/1945 Vua Bảo Đại đọc tuyên ngôn thoái vị. Từ đó ông lấy tên là Vĩnh Thụy.

    Chính phủ Trần Trọng Kim có là một thực thể và có là tay sai của Nhật không?

    Sau khi Nhật đảo chính Pháp ở Đông Dương vào ngày 9/3/1945, Nhật tuyên bố trao trả lại độc lập cho Việt Nam. Ngày 11/3/1945 Bảo Đại ra dụ “ Tuyên cáo độc lập “, khôi phục chủ quyền của Việt Nam và giao cho nhà sử học Trần Trọng kim thành lập nội các. Ngày 7/4/1945, Bảo Đại ký đạo dụ số 5, chuẩn y thành phần Chính phủ Trần Trọng Kim. Ngày 19/4/1945 Chính phủ Trần Trọng Kim ra mắt quốc dân đồng bào.

    Nội các Trần Trọng Kim gồm 7 người:

    1 - Thủ tướng là ông Trần Trọng Kim, nhà sử học

    2 - Bộ trưởng Bộ Nôi vụ là Trần Đình Nam, bác sĩ

    3 - Bộ trưởng Bộ tư pháp là Trịnh Đình Thảo, luật sư

    4 - Bộ trưởng Bộ công chính là Lưu Văn Lang, kỹ sư

    5 - Bộ trưởng Bộ Y tế là Hồ Tá Khanh, bác sĩ

    6 - Bộ trưởng Bộ Thanh niên là Phan Anh, luật sư

    7 - Bộ trưởng Bộ giáo dục là Hoàng Xuân Hãn, thạc sĩ.

    Khâm sai Bắc kỳ là ông Phan Kế Toại. Khâm sai Nam kỳ là ông Nguyễn Văn Sâm. Trưởng Tòa Đô chính Hanoi là Trần Văn Lai. Trưởng tòa Đô chính Saigon là Kha Vạng Cân

    Chính phủ Trần Trọng Kim được thành lập theo mô hình Quân chủ lập hiến, có Vua và Thủ tướng. Quốc ca là “ Đăng đàn cung “. Quốc Kỳ hình chữ nhật nền màu vàng, chính giữa có hình “ Quẻ Ly “ màu đỏ (3 gạch màu đỏ chạy dọc theo chiều ngang, gồm 2 gạch liền và gạch giữa đứt quãng) .

    Trong điều kiện rất khó khăn: Thiếu ngân sách. Không có Bộ Quốc Phòng. Tuyến đường sắt Bắc – Nam và tuyến đường bộ xuyên Bắc – Nam bị hư hỏng gián đọan. Đường biển cũng bị gián đoạn, tầu bè chở gạo cứu đói từ Nam ra Bắc chỉ có thể cập Cảng Đà Nẵng, chính phủ Trần Trọng Kim đã làm được một số việc sau:

    1 - Thả hàng ngàn tù chính trị, trong đó có nhiều người cộng sản bị Pháp bắt giam

    2 - Thành lập Tổ chức thanh niên tiền tuyến để giữ gìn an ninh, trong khi chưa có Bộ Quốc Phòng

    3 - Thu hồi Nam Kỳ do Nhật bàn giao.

    4 - Cải cách hành chính, hợp nhất 2 bộ máy hành chính ở phía bắc (Nam triều) và phía nam (Bảo hộ) thành 1 bộ máy hành chính của toàn quốc.

    5 - Sơ thảo Hiến pháp – Bước đầu thành lập Ủy ban cải tổ Luật pháp, soạn thảo Hiến pháp nhằm bảo đảm tự do nghiệp đoàn, tự do tín ngưỡng. Hội đồng dự thảo Hiến pháp gồm 14 thành viên, trong đó có các ông: Phan Anh, Nguyễn Tường Long, Vũ Đình Hòe, Huỳnh Thúc Kháng, Đặng Thái Mai, Tôn Quang Phiệt, Hồ Tá Khanh, Nguyễn Văn Sâm, Nguyễn Văn Thinh, Hồ Hữu Tường. Thành lập Bộ tư pháp và Tài chính gồm 16 thành viên, trong đó các ông: Vũ Văn Hiền, Trần Văn Chương, Trần Văn Ân, Nguyễn Văn Huyên, Trần Đình Nam, Phan Kế Toại. Bãi bỏ thuế thân cho những người có thu nhập hàng tháng dưới 100 đồng Đông Dương. Ngày 8/5/1945 Thủ tướng Trần Trọng Kim ra chỉ thị thành lập Hội Nghị tư vấn Quốc gia gồm thành viên thuộc nhiều giới khác nhau.

    6 - Thay thế dần ảnh hưởng của Pháp bằng cách đưa dần người Việt vào thay các viên chúc người Pháp trong bộ máy hành chính.

    7 - Về giáo dục, dùng tiếng Việt làm quốc ngữ, thay dần sách giáo khoa tiếng Pháp bằng tiếng quốc ngữ. Lập Hội đồng cải cách giáo dục 18 người, có các ông bà: Hoàng Xuân Hãn, Hoàng Thị Nga, Nguyễn Mạnh Tường, Bùi Kỷ, Ngụy Như Kong Tum, Ứng Quả, Hồ Văn Ngà...

    8 - Cứu đói: Việc này chưa thực hiện được bao nhiêu vì trong nam có gạo nhưng không chuyển ra bắc được.

    Tuy Chính phủ Trần Trọng Kim chỉ tồn tại 4 tháng rưỡi (từ 19/4/1945 đến 23/8/1945) nhưng đã thực hiện vai trò là chính phủ cách mạng dân tộc tư sản, xây dựng bước đầu một thể chế độc lập và tự chủ đầu tiên ở Việt Nam.

    (**) - Diễn ca “ Mười chính sách của Việt Minh “ của ông Hồ Chí Minh năm 1945 - 1946: (tư liệu của nhà sử học Trần Gia Phụng)

    Việt Nam Độc lập Đồng minh,
    Có bản chương trình đánh Nhật, đánh Tây.
    Quyết làm cho nước non này,
    Cờ treo độc lập, nền xây bính quyền.
    Làm cho con cháu Rồng Tiên,
    Dân ta giữ lấy lợi quyền của ta.

    Có mười chính sách bày ra,
    Một là ích nước, hai là lợi dân.
    Bao nhiêu thuế ruộng, thuế thân,
    Đều đem bỏ hết cho dân khỏi phiền.

    Hội hè, tín ngưỡng, bảo chương,
    Họp hành, đi lại, có quyền tự do.
    Nông dân có ruộng, có bò,
    Đủ ăn, đủ mặc, khỏi lo cơ hàn.

    Công nhân làm lụng gian nan,
    Tiền lương phải đủ, mỗi ban tám giờ.
    Gặp khi tai nạn bất ngờ,
    Thuốc thang Chính phủ bấy giờ giúp cho.

    Thương nhân buôn nhỏ bán to,
    Môn bài thuế ấy bỏ cho phỉ nguyền.
    Nào là những kẻ chức viên,
    Cải lương đãi ngộ cho yên tấm lòng.

    Binh lính giữ nước có công,
    Được dân trọng đãi, hết lòng kính yêu.
    Thanh niên có trường học nhiều,
    Chính phủ trợ cấp trò nghèo, bần nho,

    Đàn bà cũng được tự do,
    Bất phân nam nữ, đều cho bình quyền.
    Người tàn tật, kẻ lão niên,
    Đều do Chính phủ cấp tiền ăn cho.

    Trẻ em bố mẹ khỏi lo,
    Daỵ nuôi, Chính phủ giúp cho đủ đầy.
    Muốn làm đạt mục đích này,
    Chúng ta trước phải ra tay kết đoàn.

    Sao cho từ Bắc chí Nam,
    Việt Minh có Hội, muôn vàn hội viên.
    Người có sức, đem sức quyên,
    Ta có tiền của, quyên tiền của ta.

    Trên vì nước, dưới vì nhà,
    Ấy là sự nghiệp, ấy là công danh.
    Rồi ra sự nghiệp hoàn thành,
    Rõ tên Nam Việt, rạng danh Lạc Hồng.

    Khuyên ai nên nhớ chữ đồng,
    Đồng tình, đồng sức, đồng lòng, đồng minh. /.

    (***) - Trích “ Hiến pháp nước VNDCCH 1946 “ (nguồn: http: //laws. dongnai. gov. vn/)

    Hiến pháp VNDCCH năm 1946 đã được Quốc hội khóa I thông qua ngày 9/11/1946.

    Ủy ban dự thảo Hiến pháp 1946 gồm 7 người: Hồ Chí Minh, cố vấn Vĩnh Thụy, Đặng Thái Mai, Vũ Trọng Khánh, Lê Văn Hiến, Nguyễn Lương Bằng, Đặng Xuân Khu (Trường Chinh).

    Dưới đây là một số điều trong Hiến pháp:

    - Điều 1: Tất cả các quyền bính trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo.

    - Điều 6: Tất cả công dân Việt Nam đều ngang quyền về mọi phương diện: chính trị, kinh tế, văn hóa.

    - Điều 7: Tất cả công dân Việt Nam đều bình đẳng trước pháp luật.

    - Điều 10: Công dân Việt Nam có quyền:

    Tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do cư trú đi lại trong nước và ra nước ngoài.

    - Điều 11: Tư pháp chưa quyết định thì không được bắt bớ giam cầm người công dân Việt Nam

    - Điều 12: Quyền tư hữu tài sản của công dân Việt Nam được bảo hộ.

    - Điều 21: Nhân dân có quyền phúc quyết về hiến pháp và những vấn đề có liên quan đến vận mệnh quốc gia. /.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Dạo naỳ bài vở hiếm hay sao mà lại lấy bài cũ ra dùng? Các bài đang hiển thị cũng chẳng có bài nào đặc sắc mà có phần kém chất lượng. Bài lại thay đổi quá nhanh, có bài chưa kịp còm đã mất. Giá như để trang như cũ lại hay, dễ tìm bài và tìm cả còm mới đăng.
    Nên tập trung nhiều bài vào một vấn đề nào đó để tiếng nói có trọng lượng hơn. Ví dụ nhà nước vừa cho phép "phản biện các ván đề xã hội" thì nên có nhiều bài về vấn đề này.

    Cùng một người mà 2 sự kiện đối nghịch như nước và lửa ?
    Trong Đèn Cù tập 2 , chương 27 , Trần Đĩnh kể :
    Sáng 17/8/1945 , Diệu Hồng cướp diễn đàn cuộc mít tinh của Tổng Hội công chức tuyên thệ trung thành vói chính phủ Trần Trọng Kim để hô hào ủng hộ Việt Minh , rồi sau này chính Diệu Hồng lại bị truy tố trước Tòa án nước VNDCCH ở Hanoi về tội kêu gọi quyền tự do dân chủ !

    Tác giả Lương Nhị Hà viết: "Số lượng đảng viên cộng sản trong cả nước lúc đó không quá năm ngàn người. Ngân quỹ trống rỗng. Nước VNDCCH không phải là thành viên Liên Hiệp Quốc, chưa được bất kỳ nước nào công nhận."
    Nếu tôi nhớ không nhầm thì đến năm 1948 tổ chức Liên hiệp quốc mới ra đời. Nhờ sự can thiệp của LHQ hàng loạt các nước thuộc địa được trả độ lập. Năm 1949 Pháp trao trả độc lập cho vua Bảo Đại và nước ta độc lập trong khối Liên hiệp Pháp, giống như Úc độc lập trong khối liên hiệp Anh. Nếu thế thì tốt hơn "nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo". Đó là kiểu độc lập của Hồ Chí Minh.
    Nếu lùi lại lịch sử khi Pháp chia nước ta ra 3 phần thì thấy miền Nam là thuộc địa của Pháp, cũng có nghiã đất miền Nam là nước Pháp trên lãnh thổ nước ta, nhờ thế nên miền Nam được hưởng chế đô văn minh kiểu Tây hơn miền Bắc có chế độ bảo hộ. Sau này thì miền Nam chịu ảnh hưởng nền văn minh kiểu Mỹ và trình độ văn minh đã tiến lên bước nữa, thể hiện rõ nhất là được hưởng bầu không khí dân chủ.
    Còn miền Bắc, trước đó đã lạc hậu hơn miền Nam, khi rơi vào tay CS thì lại không tiến lên văn minh và lùi lạc, lạc hâu hơn về mọi mặt, rõ nhất là về kinh tế.
    Những điều tác giả Nhị Hà nói lên CS Hổ lừa dân tộc thì rõ, không sai, nhưng tác giả mới căn cứ trên sách vở, tài liệu. Còn trong thực tế thì Hồ còn lừa nhiều thứ nữa. Nếu những gia đình nào ở Hà Nội trước năm 1954 thì thấy Hồ lừa cú khá "đẹp". Trước khi Hồ vào tiếp quản thủ đô thì tung dư luận những công chức của chế độ cũ (công chức lưu dung) được giữ mức lương cũ, cao hơn lương cán bộ kháng chiến nhiều lần. Nhưng sau khi về tiếp quản thủ đô được 3 tháng thì Hồ không tăng lương cho cán bộ kháng chiến cao bàng lương cán bộ lưu dung mà hạ lương cán bộ lưu dung bằng cán bộ kháng chiến, Rõ ràng kiều chọn lựa biện pháp của Hồ là ngược lại, là phản tiến bộ. CS bắt công chức lưu dung viết đơn tự nguyện xin giảm lương. Đây là kiểu lừa bằng thủ đoạn. Đã lửa đảo thì chỉ là hành vi của kẻ lưu manh. Đến nay cũng chưa ai tìm ra và công bố ai ký sắc lệnh ban hành tình trạng tem phiếu làm cho dân miền Bắc đói dài hàng 30 năm (từ 1962 đến mấy năm đầu thập niên 90 thế kỷ trước).
    Sau naỳ Hồ còn lừa cả dân tộc cuộc chiến tranh bành trướng CNCS xuống miền Nam là cuộc "chiến tranh giải phóng dân tộc", là "cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước". Thế mà đồng bào miền Nam còn cứ ca vang "Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà, miền Nam thương Bác nỗi thương cha".
    Miền Bắc thì bảo thương cái "con tự do". Có người đã từng vào Nam chiến đấu trở về, thấy "ngày thống nhất" thì thở dài buồn bã và than: "Chưa thống nhất thì nửa nước khổ dưới ách thống trị của CS, thống nhất rồi thì cả nước khổ dưới gót sắt của bè lũ CS".
    Càng ngày bộ mặt thật của Hồ càng được vạch rõ. Thú thật là tôi chẳng hiểu Hồ là con người như thế nào? Có phải Hồ là người Việt thật không hay là tên Hán gian đội lốt để thực hiện âm mưu Hán hóa dân tộc Việt Nam.
    Hồi CS mới manh nha thì lừa bịp dân ta "Trước làm cách mạng quốc gia, sau làm cách mạng thế giới". Sao hồi ấy dân mình ngay thơ thế. Con người Hồ cũng như những người CS khác trình độ học vấn thì chẳng có gì mà sao ôm mộng lớn thế. Những kẻ vô học lên cầm quyền cai trị dân bằng thủ đoạn mánh lới lừa bịp kiểu lưu manh thì làm sao ganh đua được với những nước văn minh, tiên tiến. Cuối cùng dẫn đến kết quả là chúng phá hoại, tàn phá đất nước, kéo lùi văn minh, người dân thì vẫn đói khổ.
    Không những thế, những giá trị văn hóa đạo đức đều bị đánh tráo.
    Tôi chẳng hiểu CCCĐ là như thế nào, nhưng tôi chỉ thấy những điều diễn ra trước mắt là CS rất thực dụng cực đoan, đó là chỉ nhằm đạt được mục đích giữ ghế XHCN, còn bỏ qua, bất chấp danh dự, tự trọng, nhân cách, lẽ phải và đaọ lý, giống hệt những tên vô lại đầu đường xó chợ.
    Thế mà dân ta, kể cả những trí thức vẫn cúi đầu chịu nhục. Lý do CS tồn tại là do có quan thầy Bắc Kinh chống lưng.

    Nhà nước tổ chức cuộc thi viết về đề tài "học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh". Sau đây là bài viết dự thi được giải xuất sắc vừa được hội đồng giám khảo trao tặng nhân kỷ niệm ngày sinh của Hồ lần thứ 125. Nếu các vị thắc mắc thì cứ gửi bài này đến hội đồng giám khảo có thành viên là trưởng ban tuyên giáo TƯ và Hội đồng lý luận TƯ mà hỏi.
    TÊN CHÍNH THỨC CỦA HỒ CHỦ TỊCH
    Học viện chính trị hành chính quốc gia Hồ Chí Minh có tổ chức một phái đoàn vào quê hương Bác ở Làng Sen, Nam Đàn, Nghệ An tìm hiểu về Bác.
    NGHE NÓI Ở QUÊ HƯƠNG bÁC CÓ MỘT CỤ GIÀ ĐÃ GẦN TRĂM TUỔI MÀ ĐẦU ÓC VẪN CÒN MINH MẪN, CỤ ĐƯỢC CHỨNG KIẾN GẦN NHƯ CẢ CUỘC ĐỜI BẮC. CỤ LẠI CÓ TÀI HÀI HƯỚC.
    Một vị trong phái đoàn nói với cụ:
    - Cụ có tài hài hước, thế cụ có chuyện gì hài hước vui vui liên quan đến Bác Hồ không?
    Nghe hỏi thế, ông cụ ngẫm nghĩ một lát rồi, trả lời:
    - Cụ Hồ là vĩ nhân của dân tộc, là vị cứu tinh của dân tộc, cụ lại là danh nhân thế giới nên không thể đem cụ ra làm trò hài hước được. Chí có điều khi nói đến tên của cụ, người ta toàn nói sai và viết cũng sai.
    - Thì mọi người vẫn gọi bác là Hồ Chí Minh và viết cũng là Hồ Chí Minh, thế thì sai ở chỗ nào?- Một vị trong phái đoàn hỏi ông cụ.
    - Rứa là sai, cụ đặt tên cho cụ là thể hiện đạo đức của cụ, tác phong của của cụ và phương hướng hoạt động của cụ và cách thức hoạt động của cụ, như thế tên cụ lấy là HỒ CHỈ MINH, CHỈ có dấu hỏi, không phải dấu sắc là HỒ CHÍ MINH
    -Thưa cụ thế HỒ CHỈ MINH là cái gì? Một vị trong phái đòn hỏi.
    - HỒ CHỈ MINH là MÌNH CHỈ HÔ. "Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết, thành công, thành công, đại thành công"- Ông cụ trả lời.

    3
    "Trao trả Độc Lập" là một sự kiện vô cùng quan trọng, đó là khi một quốc gia (A) tự cắt bỏ một vùng lãnh thổ của mình, trao cho một nhóm dân cư khác thành lập một quốc gia mới (B), riêng biệt đối với quốc gia (A).

    Nghĩa là phải có, chẳng hạn một cuộc "lễ trao trả Độc lap" như lễ trao trả Độc lập cho Mã lai , qua đó Anh quốc trao trả độc lập cho Mã Lai năm 1957.

    Có thể vì lý do nào đó & lý do chiến tranh mà không cử hành một "lễ trao trả độc lập", thì cũng phải có các văn bản, tài liệu pháp lý, do cấp thẩm quyền tối cao của quốc gia (A) ban hành, chẳng hạn như một đạo luật của "quốc hội" hoặc cấp tương đương thông qua, sau đó "Vua" ấn ký, ban hành, xác định việc trao trả độc lập cho quốc gia (B).

    Chẳng hạn như Hiệp định Elysee 1949 do Tổng thống Pháp Vincent Auriol và Hoàng Đế Bảo Đại ấn ký, minh định Pháp trao trả Độc Lập cho Việt nam, quốc hiệu "Quôc Gia Việt nam" (*)

    Chẳng hạn như, trước những đòi hỏi của Hoàng Đế Bảo Đại, đòi Pháp trao trả VN 6 tỉnh nam kỳ, quốc hội Pháp phải ban hành đạo luật trong năm 1949 về việc Pháp trao trả cho VN 6 tỉnh Nam kỳ(**)

    Để chi vậy những văn kiện pháp lý ấy ?
    Để trước hết, đối với dân nước A, cũng như đối với dân nước B, biết rằng, nay đã có chính quyền mới, B, để dựa vào đó mà sống , làm việc ...

    kế đó là để quốc tế biết, nay đã có một nước mới, là B, các nước có việc gì liên quan đến lãnh thổ & chủ quyền của B, thì phải làm việc với chính quyền B

    Co ai thấy, trong văn khố của Nhật, của Việt nam, có một văn kiện nào nói về việc Nhật trao trả độc lập cho VN không?
    KHÔNG!
    - - -- - - - -
    (*)Hiệp định Elysee đòng thời có hiệu lực pháp lý xoá bỏ mọi hiệu lực pháp lý của bản văn tự bán nước ngày 6-3-1946 do "chính phủ Hồ chí Minh" & nhà nước VNDCCH ký với thục dân Pháp, rước Pháp vào Hà nội ngày 19-5-1946, cho 15000 quân Pháp đuọc chính thức & hợp pháp tiến vào Việt nam, tái lập nền cai trị VN, đặt VN vào vòng nô lệ Pháp lần thứ 2).

    (**)Cũng nhờ công của HD Bảo Đại ngày ấy mà ngay nay nhà cầm quyền cộng sản có đầy đủ tài liệu pháp lý để giả nhời mấy anh dân biểu mỵ dân của Cam pu chia rằng vùng đất sai gòn, miền nam, 6 tỉnh Nam kỳ là "của Cam pu chia"

    Cũng như, nhờ vào Thủ tướng Trần văn Hữu của Quốc gia Việt nam, tiền thân của VNCH, tại hội nghị San Francisco 1951 tuyên bố khẳng định chủ quyền của VN trên Hoàng Sa & Trường sa mà VN có những cơ sở pháp lý về chủ quyền VN trên HS & TS

    Trong khi ấy thì Hồ chí Minh lam gi? HCM lại cúi đầu im lặng nghe Mao trach Đông tuyên bố chủ quyền của Tàu trên HS & TS để được đi theo MTD tìm đường sang Mút cu yếtt Sít ta linh bàn về việc tiến hành cuộc khủng bố tội ác CCRD làm debut cho tội ác "xây dụng chủ nghĩa xã hội" tại iền bắc VN)

    2
    Nhật không chiếm đoạt VN, do đó không có viec “Nhật trao trả Độc lập cho VN"

    Chiếm đọạt một quốc gia khác, chiếm đoạt nền độc lập của một quốc gia khác, là một sự kiện quan trọng, do do phải có các văn kiện, tài liệu pháp lý xác định việc chiếm đoạt đó,

    Chẳng hạn Pháp và chính phủ Hồ chí Minh & nhà nước VNDCCH ký bản hiệp ước ngày 6-3-1946 và các hiệp ước kế tiếp, Modus Vivendi, xoá sổ nhà nước VNDCCH, đặt VN vào vòng nô lệ Pháp lần thứ 2

    Chẳng hạn Pháp và Triều đình Tư Đức phải ký bản hoà ước Patenotre 1884 minh định việc Pháp bảo hộ VN,

    Chẳng hạn Pháp và Trều Đình Tự Đức phải có các bản hòa ước Nhâm Tuất (5-6-1862) và Giáp Tuất (15-3-1874), minh định Nam Kỳ trở thành thuộc địa của Pháp

    Những văn kiện pháp lý đó trước hết là để người dân địa phương sống trên các lãnh thổ bị chiếm đoạt biết, ai, đâu là nhà cầm quyền mà họ phải quan hệ với, trong cuộc sống hàng ngày

    Kế đó, rất quan trong, là để loan báo cho quốc tế, cho các quốc gia khác biết, vùng lãnh thổ vốn là quốc gia B, vốn thuộc quốc gia B, nay đã thuộc vào chủ quyền & quyền tài phán của quốc gia A.

    Bất cứ quốc gia nào, có việc gì liên hệ đến vùng lãnh thổ vốn là của B, phải "nói chuyện" với chính quyền A.
    Mọi hành động xâm phạm vùng lãnh thổ B, tức là xâm phạm đến chủ quyền của A, sẽ phải chịu mọi hậu quả từ A

    Có ai thấy, trong văn khố quốc gia của Nhật, hay của Việt nam, có một văn kiện nào về việc Nhật chiếm đoạt nền đọc lập của VN, chiếm đoạt VN, biến VN trở thành lãnh thổ của Nhật không?
    KHÔNG!

    Như vậy hoàn toàn không có việc Nhật chiếm đoạt VN, do đó cũng khong thể có việc "Nhật trao trả độc lập cho Việt nam"

    1

    Trích dẫn:
    Sau khi Nhật đảo chính Pháp ở Đông Dương vào ngày 9/3/1945, Nhật tuyên bố trao trả lại độc lập cho Việt Nam.

    Thực ra không hề có việc "Nhật trao trả độc lập cho Việt nam".

    Ngày 9-3-1945 Nhật làm đảo chánh
    Ngày 10-3-1945 quân Pháp đầu hàng.

    Kể từ đây, ngày 10-3-1945, chế độ thục dân Pháp tại Việt nam, nhà cầm quyền thục dân Pháp tại Việt nam hoàn toàn sụp đổ, hoàn toàn cáo chung trên toàn cõi Việt nam

    (do đó chỉ là bịp bợm & chỉ là làm chứng gian những luận điệu của VC Hồ chí Minh và quý các nhà trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ khi họ nói ngày 19-8-1945 cộng sản đảo chánh chính phủ Trần Trọng Kim là "cách mạng tháng 8 đánh Pháp đuổi Nhật giành độc lập")

    Mặc dầu đã lật đổ nhà cầm quyền thực dân Pháp tại VN, Nhật không thay Pháp chiếm đoạt VN, mà, thay vào đó Nhật tuyên bố ủng hộ người Việt nam giành lại Độc Lập,

    đó là chính sách của Nhật, Nhật không chiếm đoạt nền độc lập của bất cứ quốc gia Á châu nào lúc ấy, Nhật muốn liên minh Đại Đông Á có thêm nhiều quốc gia hội viên

    Mà đã không có "chiếm đoạt", thì làm sao mà trao trả, thì làm gì có gì mà "trao trả" ?

    Tên tác giả viết:
    Có lẽ ông Stalin nói chưa đúng. Chắc ông Hồ không muốn lừa ông Stalin mà mục đích của ông Hồ là lừa dân chúng Việt Nam đang khao khát độc lập tự do nhưng không ưa cộng sản. Đến nay, nhiều người, trong đó có những nhà trí thức là giáo sư, tiến sĩ vẫn chưa nhận ra được là mình đã mắc lừa. Vì vậy, họ đã nhiều lần kiến nghị trở lại Hiến pháp 1946, nhưng mọi kiến nghị như vậy đều bị rơi vào im lặng, không có hồi âm.

    Tui biết chắc có nhiều Lừa biết mình bị lừa, dưng tay đã lỡ nhúng chàm, nên bọn nì tiếp tục đi lừa Lừa khác (để vinh thân phì gia, để vào vô vét về) đến bi chừ, nên xứ Việt mới có tên xứ lừa.

    HCM viết:
    ”Tất cà mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được. Trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc“.

    Câu nì ngọng tiếng Việt. Đã có nhiều chiến sĩ lên tiếng rùi. "Tất cả mọi người (được) sinh ra đều có quyền bình đẳng"
    Có thiệt "bác Hồ" nhà ta là người Việt? Viết tiếng Việt sai lung tung, đọc tiếng Việt ... ô hô dzư câu trển.