Lâm Minh Chánh - Đám đông và sự thật

  • Bởi Sapphire
    15/05/2015
    8 phản hồi

    Lâm Minh Chánh

    Đang chờ đèn đỏ ở ngã tư nghe tiếng kèn xe máy tin tin, khó chịu vô cùng. “Đúng là con người ta ngày càng vội vả, thiếu văn hóa, và không tôn trọng người khác”.


    Trong khi đầu tôi đang suy nghĩ những ý để viết trạng thái Facebook về thói bấm kèn vô tội vạ của nhiều người Việt thì tiếng kèn lại vang lên gấp rút, dù còn hơn 20 giây nữa mới hết đèn đỏ. Với bản tính “xây dựng” và không ngại va chạm, tôi quay đầu lại định nói lớn “Đèn đỏ còn 20 giây nữa, có ai chạy được đâu mà bóp kèn chi cho nhức tai vậy anh/chị /bạn?” Té ra người bóp kèn là một đứa bé trai quãng 2 tuổi. Cảnh thằng bé tròn tròn, phụng phịu cười khanh khách mỗi khi ấn còi phát ra tiếng tin tin, dễ thương vô cùng. Tôi tự mắc cỡ với mình và cảm thấy vui vui. Thì ra nhiều khi mình thấy vậy mà không phải vậy.

    Điển tích “Khổng tử và nồi cơm” kể lại việc Khổng Tử nghi ngờ Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng của Khổng tử - vì đói mà đã lén ăn cơm trước khi dọn cơm ra cho Khổng tử và các môn đệ khác, nên mới đề nghị cúng Cha Mẹ rồi mới ăn. Không ngờ Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình chung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em. Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”
    Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ!”

    Không phải lúc nào chúng ta cũng nhìn thấy toàn bộ sự thật, biết được ngữ cảnh xảy ra câu chuyện, hay đặt mình trong tình cảnh của người trong cuộc để hiểu tại sao họ làm vậy. Khi có được một dữ kiện, một tấm hình, một phần của sự thật chúng ta vội vã phán xét, vội vả phê bình. Mạng xã hội, đặc biệt là Facebook, và tâm lý “hùa” của đám đông còn nâng cao tốc độ và sự lan truyền của những phán xét, phê bình của chúng ta lên nhiều lần. Rất nhiều phán xét đó là đúng và giúp cho xã hội chặn đứng được những cái xấu, giảm được sự xuống cấp về văn hóa…, nhưng cũng không ít những nhận xét của chúng ta là chưa thật sự chính xác, thỏa đáng.

    Tháng 9/2013, tỷ phú nổi tiếng thế giới Bill Gates đăng trên trang Facebook cá nhân của mình hình một trụ điện điển hình của Việt Nam với nhiều dây điện và dây mạng chằng chịt, với status tạm dịch như sau: “Tại Việt Nam, nhu cầu năng lượng đang tăng 14% một năm. Lưới điện cũ này thật sự bị quá tải. Những đất nước như Việt Nam làm sao để giải quyết nhu cầu điện ngày càng tăng? Phía trước là những quyết định đầy khó khăn”. Một số người Việt Nam cho rằng đó là một suy nghĩ chân tình và thiện chí của Bil Gates về tình hình điện năng của Việt Nam và các nước đang phát triển tương tự. Thế nhưng cũng có rất nhiều người Việt Nam – bị “xấu hổ” bởi cái hình trụ điện mạng nhện và những lời bình chê trách của nhiều người các nước khác – nên đã quy cho Bill Gates cái tội cố ý lăng nhục hình ảnh của Việt Nam. Họ đã rủ nhau quăng các loại gạch đá – những câu chê trách, chửi mắng vô văn hóa - vào trang Facebook của ông tỷ phú này.

    Năm 2013, nhà văn Trang Hạ và đạo diễn Lê Hoàng lời qua tiếng lại, tranh cãi về phụ nữ, đàn ông ai rửa bát. Trong khi tranh cãi Trang Hạ có nói câu “Đàn ông về nhà chỉ có ăn - tắm - ngủ thì khác gì con lợn! Muốn chứng minh đàn ông được vợ chăm sóc không phải như... chăm lợn, thì các ông hãy xắn tay rửa bát đi”. Câu nói “không hay” này sẽ làm cho nhiều người trong đó có tôi, rất không đồng ý. Nhưng khi nằm trong cuộc tranh cãi thì đó không phải là một câu nói quá nặng nề, cay độc. Hai tháng trước, khi câu “Đàn ông về nhà chỉ có ăn - tắm - ngủ thì khác gì con lợn!” được làm “sống lại” và được viết độc lập không ngữ cảnh thì nó gây một đám đông trên mạng đầy giận dữ đối với tác giả Trang Hạ.
    Vừa rồi, tấm hình thể hiện tro cốt của phi công thiếu tá Nguyễn Anh Tú trong túi xách tay, không phủ lễ quốc kỳ cũng gây ra một sự chê trách mạnh mẽ của cư dân mạng cho đến khi gia đình của thiếu tá Tú giải thích rõ nguyên nhân dẫn đến việc đó.


    Di cốt thiếu tá Nguyễn Anh Tú được chuyển về Hải Phòng bằng đường hàng không, Ảnh: VTC

    Ngày nay, khi Việt Nam ngày càng tụt hậu về vật chất và văn hóa so với thế giới, những bloger, Facebooker có ảnh hưởng, những người có lương tri, những người quan tâm đến xã hội, đất nước cần phải đóng vai trò tích cực của mình để thúc đẩy đám đông lan tỏa điều tốt đẹp và phê phán, đấu tranh với điều xấu. Tuy vậy mỗi chúng ta cần phải chậm lại một chút để chiêm nghiệm, để thu nhận, tìm thêm thông tin để tiếp cận đúng sự thật. Và trên đó nữa là một suy nghĩ bao dung, tích cực. Khi đó “đám đông” của mạng xã hội sẽ là một đám đông thông minh, nhân văn và đầy sức mạnh.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Tác giả bài bày xứng đáng nhận tất cả những lời bình đã có ở trên. Một lối "biện hộ" không thuyết phục, mang hơi hám của một dư luận viên. Chẳng lẽ nghe tiếng còi inh tai ngoài đường (dầu ai bấm, dầu lí do gì) có thể xuê xoa được sao? Chẳng lẽ nhìn tro cốt của một con người (chưa kể là chiến sĩ hi sinh cho tổ quốc) ở trong một cái túi xách mà không thấy xúc động, không thấy bất nhẫn sao? Chuyện gia đình người quá cố lên tiếng sau khi bị quá nhiều chỉ trích và không ai lên tiếng nhận trách nhiệm, liệu có phải tự nhiên hay "bị gợi ý"? Thử đặt địa vị gia đình người thân của mình trong hoàn cảnh ấy?
    Phải thấy sai, phải có người chịu trách nhiệm cái sai, phải biết xấu hổ khi làm sai, thì mới khá được.

    Cái lý luận của LMC cũng giống như lý luận của các " đỉnh cao trí tuệ" kiểu nhân quyền ở VN khác với nhân quyền thế giớ, rằng thì là " hoàn cảnh của VN khác với nước khác " vân vân và vân vân. Một nguyên tắc so sánh là phải cùng một chuẩn. Lấy các chuẩn mực khác nhau để áp cho cái gọi là " đám đông và sự thật " thì chỉ là lý lẽ của bọn bần cố nông thất học- loài vẹm mà thội

    Dù có " thiện chí " với bài viết này, vì nó khá công phu và nghiêm túc, nhưng vẫn chưa thấy thỏa đáng với thực tế diễn ra. Đó là các sĩ quan quân đội với hình ảnh di chuyển hài cốt ( dù là tro bụi) của cố thiếu tá không quân Nguyễn Anh Tú về quê. Ở đây không còn chỉ là việc riêng của gia đình mà là hành vi thể hiện thái độ thiếu tôn trọng, quân lễ sơ sài với di cốt của người lính đã hy sinh và với gia đình quân nhân. Không thể biện minh cho hành động vô cảm, vô đạo lý của quân đội, trong điều kiện thời bình và cơ sở vật chất khá dồi dào hiện nay.

    Đọc bài viết này của bạn Lâm Minh Chánh, tôi thấy nặng về tính bao biện mà ít lý lẽ, do đó mà thiếu tính thuyết phục. Mặc dù tác giả bài viết cố công sưu tầm và dẫn ra nhiều điển tích, ví dụ đông tây kim cổ nhưng các dẫn chứng này không ủng hộ cho lập luận của người viết vì chúng không cùng một loại và hoàn cảnh cũng như diễn biến của chúng rất khác nhau. Ngay cả những ví dụ gần với hiện tại nhất thì lập luận của tác giả cũng có vấn đề. Dẫn lại ví dụ về cháu bé bấm còi xe làm ồn đường phố, trong trường hợp này, người đi đường hoàn toàn có quyền nhắc nhở người lớn chở cháu bé phải có biện pháp không cho cháu được bấm còi nữa chứ không phải cười xuề xòa cho qua được, bởi vì họ đang tham gia giao thông chứ không phải đang ở trong vườn trẻ. Còn trường hợp mang tro cốt của liệt sỹ về gia đình một cách thiếu trang trọng thì dù cho gia đình có giải thích gì đi nữa thì trách nhiệm của chính quyền trong chuyện này là không thể biện minh được. Hãy so sánh hình ảnh này với hình ảnh xa hoa của dinh thự Nông Đức Mạnh, ta sẽ thấy được sự bất công giữa cống hiến và hưởng thụ như thế nào.
    Bạn Lâm Minh Chánh không nên cố công biện minh cho những điều, những kẻ tồi tệ!

    Tựa đề bài viết này của ông Lâm Minh Chánh nên được đặt lại cho đúng là: Đám NGU và Sự Thật.

    Sự thật là hài cốt của một người lính CSVN đã được bỏ trong túi xách, đem lên máy bay, và rồi "được trang trọng" bưng bê về, và điều này chưa có một quốc gia nào trên thế giới đối xử như thế với quân nhân của mình, ngoại trừ bọn CSVN.

    Vậy mà một ĐÁM NGU (trong đó có ông LMC) cứ cãi, họ muốn bắt người khác phải hiểu Sự thật trên như thế nào đây???

    Một thời đại dân tộc với những cái đầu như tác giả bài viết này, nếu có nhìn cảnh mọi người trên đường phố đầu đang đi, chân nhìn trời, thì cũng chẳng có gì ngạc nhiên, và cái đất nước này nó phải hiện đại bát nháo là đúng qui trình giáo dục XHCN, xã hôi nào con người ấy, suy nghĩ ấy.

    Lấy chuyện ồn ào trên đường phố mà cho là chỉ vì một đứa trẻ 2 tuổi bấm còi , chuyện chiến sĩ hy sinh trong lúc huấn luyện bảo vệ quê hương, chết được để trong cái túi sách như đi chợ. Tất cả là chuyện bình thường. Mịa nó, hết ý với đỉnh cao con người mới XHCN.

    Tên tác giả viết:
    Vừa rồi, tấm hình thể hiện tro cốt của phi công thiếu tá Nguyễn Anh Tú trong túi xách tay, không phủ lễ quốc kỳ cũng gây ra một sự chê trách mạnh mẽ của cư dân mạng cho đến khi gia đình của thiếu tá Tú giải thích rõ nguyên nhân dẫn đến việc đó.

    Gia đình giải thích dzư thế nầu? Chưng bằng chứng ra.
    Một đứa trẻ chưa lái xe bấm còi tin tin đêk là vứn đề. Dưng hàng chục "đứa trẻ" biết lái xe mà vưỡn khoái bấm còi tin tin là vứn đề của xã hội nhá. Lẽ ra nên "khuyên nhủ" bọn lái xe cần bình tĩnh, tôn trọng luật đi đường, ông, bà tg nì lại đem một đứa trẻ ra biện minh cho hành động của cả tập thể! Hay ông bà tg muốn chửi xéo bọn lái xe toàn là một lũ trẻ con, hử? "Có như thế nào", thì mới có nhiều dân FB than vãn chứ nhể!