Tom Malinowski: “Vào TPP, lợi ích Việt Nam hưởng sẽ vượt xa rủi ro”

  • Bởi Gió Nghịch Mùa
    15/05/2015
    11 phản hồi

    Đoan Trang thực hiện

    Chiều thứ hai, 11/5, ông Tom Malinowski, trưởng phái đoàn Mỹ tham gia Đối thoại Nhân quyền Mỹ-Việt lần thứ 19 (diễn ra tại Hà Nội trong hai ngày 7-8/5) đã dành riêng cho giới báo chí độc lập ở Việt Nam một cuộc phỏng vấn xoay quanh chủ đề “TPP, khả năng tham gia của Việt Nam và những lợi ích, rủi ro đối với Việt Nam”.

    Ông Tom Malinowski là một quan chức cao cấp của Bộ Ngoại giao Mỹ, phụ trách vấn đề dân chủ, nhân quyền và lao động. Báo chí Việt Nam vẫn thường dịch chức vụ của ông, “Assistant Secretary of State”, sang tiếng Việt là “trợ lý Ngoại trưởng”, nhưng thực ra, đó là một cương vị cao hơn nhiều so với “trợ lý”. Có thể coi như ông mang hàm tương đương thứ trưởng ở Việt Nam.

    Trọng tâm là cải cách tư pháp

    Đoan Trang: Câu hỏi đầu tiên xin dành cho ông là: Ông có thể thuật lại nội dung cuộc đối thoại nhân quyền giữa hai nước Hoa Kỳ và Việt Nam không?

    Tom Malinowski: Về phía chúng tôi, đó là một phái đoàn rất lớn, gồm đại diện Bộ Ngoại giao, Đại diện Thương mại Mỹ, USAIDS, và Nhà Trắng. Còn về phía Việt Nam, có Bộ Ngoại giao và cả Bộ Công an tham dự.

    Hai bên đã bàn về nhiều vấn đề nghiêm trọng và quan trọng, bao gồm: cải cách tư pháp, quyền tự do biểu đạt, quyền lao động, quyền của người khuyết tật, và tự do tôn giáo ở Việt Nam.

    Tôi muốn nói rằng đó là một cuộc thảo luận rất cởi mở, chân thành và có hiệu quả. Hai bên đã xác định rõ những gì mà phía Mỹ cho là thành tựu của Việt Nam trong lĩnh vực nhân quyền, nhưng cũng chỉ ra các mặt cụ thể cần phải được cải thiện.

    Có lẽ chúng ta không có thời gian để đi vào từng khía cạnh cụ thể, vì chúng tôi đã mất tới hai ngày làm việc với chính phủ Việt Nam để có thể đề cập đến mọi vấn đề. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh rằng có lẽ, vấn đề quan trọng nổi bật trong cuộc đối thoại là CẢI CÁCH TƯ PHÁP. Chính quyền Việt Nam đã cam kết sẽ sửa đổi luật pháp cho phù hợp với Hiến pháp Việt Nam và các công ước quốc tế. Chính quyền đã thừa nhận rằng cần phải làm nhiều hơn nữa để đạt được mục tiêu đó, và mục tiêu đó là vì lợi ích của Việt Nam.

    Chúng tôi dành nhiều thời gian nói về việc triển khai cải cách tư pháp trên thực tế. Chẳng hạn, chúng tôi thảo luận rất nhiều về sửa đổi Bộ luật Hình sự và Bộ luật Tố tụng Hình sự. Chúng tôi cũng bàn thảo rất nhiều về một số những điều khoản gọi là “an ninh quốc gia” trong Bộ luật Hình sự - những điều khoản vốn được sử dụng thường xuyên để truy tố người dân vì đã thực thi quyền tự do biểu đạt, chỉ trích nhà nước trên mạng, vân vân. Chúng tôi bày tỏ hy vọng rằng kế hoạch sửa đổi Bộ luật Hình sự sẽ đi thẳng vào những khía cạnh quan trọng của Bộ luật này, để chính quyền có thể thực hiện được mục tiêu mà họ đã tuyên bố, là tuân thủ đầy đủ Hiến pháp Việt Nam và các chuẩn mực về nhân quyền quốc tế.


    Nguồn ảnh: Asharq Al-Awsat.

    Lộ trình cải cách vẫn mơ hồ

    Họ có đưa ra một lộ trình cụ thể nào cho việc cải cách tư pháp không? Bao giờ thì họ tiến hành sửa đổi Bộ luật Hình sự?

    Chúng tôi chưa làm rõ hoàn toàn việc đó. Chúng tôi có đề nghị chính quyền Việt Nam định ra một lộ trình, và cả một kế hoạch soạn thảo luật về lập hội. Chúng tôi hỏi chính quyền dự tính khi nào làm tất cả những việc này. Cuối cùng thì Chính phủ và Quốc hội Việt Nam sẽ là nơi quyết định lộ trình, chứ đó không phải là vấn đề mà Hoa Kỳ có thể lên tiếng, bởi như thế không thích hợp. Nhưng chúng tôi nghĩ, điều quan trọng là chính quyền phải tham vấn đầy đủ khối xã hội dân sự ở Việt Nam, phải quan tâm đến những băn khoăn của họ, và đảm bảo rằng những phần quan trọng của Bộ luật Hình sự - những gì không tuân thủ triệt để chuẩn mực quốc tế - phải được sửa đổi.

    “Tham vấn đầy đủ khối xã hội dân sự”. Ông nghĩ nhà nước có tính đến những tổ chức dân sự độc lập, không đăng ký, ở Việt Nam không?

    Tôi nghĩ chính quyền phải lưu tâm đến các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam, bất kể địa vị pháp lý của họ là gì.

    Tại cuộc đối thoại nhân quyền vừa rồi, phái đoàn Mỹ có gắn những đòi hỏi về nhân quyền với việc Việt Nam và TPP không?

    Việc gia nhập TPP, đối với bất kỳ quốc gia nào, đều được gắn chặt với một yêu cầu là phải tuân thủ các tiêu chuẩn đã được quốc tế công nhận về quyền lao động. Và, một trong những điều quan trọng nhất, là tiêu chuẩn về lao động và quyền tự do lập hội. Đó là một đòi hỏi bắt buộc đối với tất cả các nước muốn tham gia TPP, và cũng là một phần trong cuộc thương thảo của chúng tôi với chính phủ Việt Nam.

    Một trong những điểm chúng tôi nêu rõ với chính quyền Việt Nam là: Nhiều công nhân ở Việt Nam thật ra đã lập hội rồi. Họ thực sự đang thực thi sáng kiến thành lập các công đoàn lao động ở địa phương để bảo vệ quyền của mình. Có điều họ đang làm như vậy mà không được pháp luật công nhận. Họ không được pháp luật bảo vệ. Cụ thể hơn, tất cả những gì chúng tôi đề nghị Việt Nam làm chỉ là công nhận những thực tế đã và đang diễn ra ở Việt Nam rồi. Công nhân Việt Nam cần được pháp luật bảo vệ. Chúng tôi nghĩ điều đó rất, rất có lợi cho nhà nước, vì nó củng cố quan hệ ổn định giữa công nhân và giới chủ, đồng thời cũng giúp Việt Nam vào TPP.

    Ngoài vấn đề quyền lao động, Quốc hội Mỹ cũng rất quan ngại về các vấn đề nhân quyền khác ở Việt Nam. Triển vọng Việt Nam vào TPP là có thật nếu nhà nước tiếp tục có các biện pháp cải thiện nhân quyền, như trả tự do cho tù nhân lương tâm và tiến hành cải cách tư pháp.

    Việt Nam sẽ gia nhập TPP sớm chứ?

    Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng tôi lạc quan. Bởi vì tôi nghĩ rằng các lợi ích kinh tế, lợi ích chiến lược của việc Việt Nam tham gia TPP là lớn hơn rất, rất nhiều so với bất kỳ rủi ro nào mà nhà nước Việt Nam có thể phải đối mặt nếu họ chấp nhận các yêu cầu của TPP.


    Ông Tom Malinowski trong buổi gặp các đại diện khối XHDS "không được thừa nhận" ở Việt Nam, 6/5/2015

    Để giảm nguy cơ “nhà nước thất hứa”…

    Ông biết đấy, trong quá khứ, chính quyền Việt Nam có xu hướng nuốt lời hứa. Tôi không nói đó là truyền thống, nhưng nhà nước Việt Nam đã nhiều lần hứa hẹn rồi không thực hiện, mà ta có thể kể một vài trường hợp điển hình như Hiệp định Geneva 1954, Hiệp định Hòa bình Paris 1973, và gần đây nhất là hồi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) năm 2007. Ông có nghĩ lịch sử rồi sẽ lặp lại với TPP? Có khả năng nào nhà nước Việt Nam lại thất hứa không?

    Tôi muốn nói thế này: Chúng ta đều biết rằng cam kết và hứa hẹn, tất cả những cái đó chỉ là sự khởi đầu. Điều quan trọng hơn cả là thực hiện cam kết, và tôi nghĩ, mọi người đều tin tưởng rằng một khi TPP được thông qua thì sẽ có rất nhiều cơ chế để khuyến khích một nhà nước thực thi và tuân thủ các cam kết của họ.

    Chúng ta không mong mọi việc sẽ dễ dàng. Thay đổi bao giờ cũng khó khăn và luôn luôn có những thế lực chống lại sự thay đổi. Nhưng chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng TPP là một cơ hội để nâng cao năng lực và hỗ trợ cho những người đã và đang nỗ lực tạo ra sự thay đổi, cải cách.

    Ngoài hứa hẹn và cam kết ra thì, trong thời gian trước mắt, chính quyền Việt Nam sẽ có hành động gì cụ thể để chứng tỏ thiện ý của mình? Ví dụ, họ sẽ thả tù nhân lương tâm nào, hay là sẽ giảm án cho người nào, sẽ chấp nhận tổ chức công đoàn độc lập nào?

    Bạn đang nói là “trong thời gian trước mắt”. Nhưng chúng tôi mới chỉ nói về TPP, về hiện tại, về những gì đang diễn ra thôi. Trong quá trình đối thoại, chúng tôi đã nói rất rõ, về những gì mà chúng tôi cho là luôn luôn đúng, đúng trong mọi trường hợp. Đó là: Bất kỳ hành động tích cực nào của chính quyền Việt Nam đều sẽ vô cùng có lợi cho triển vọng vào TPP, và bất kỳ hành động tiêu cực nào đều sẽ có hại.

    Giới đấu tranh dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam nên làm gì để đảm bảo rằng chính quyền sẽ thực thi các cam kết TPP của họ?

    Nếu Việt Nam được chấp thuận vào TPP thì sẽ có một hiệp định, với những cam kết cụ thể, đặc biệt về vấn đề quyền lao động và quyền lập hội. Tôi nghĩ, nhờ đó, người dân Việt Nam và xã hội dân sự ở Việt Nam sẽ có thể nhìn vào từng cam kết cụ thể và tuyên bố rõ rằng họ muốn chính quyền phải tuân thủ cam kết nào.

    Tôi có thể khẳng định là Hoa Kỳ sẽ tiếp tục tham vấn rất, rất chặt chẽ khối xã hội dân sự Việt Nam trong quá trình chúng tôi giám sát việc Việt Nam thực thi các cam kết sau khi vào TPP, nếu hiệp định kia được ký kết. Do đó, tiếng nói của những người đang đấu tranh vì nhân quyền và nhà nước pháp quyền ở Việt Nam là một tiếng nói vô cùng mạnh mẽ. Nó đã vươn xa ra ngoài Việt Nam, được cả thế giới lắng nghe, và sẽ tiếp tục được lắng nghe.

    Hành hung blogger Anh Chí là “vô cùng ngu dốt”

    Nhìn trở lại cuộc đối thoại, ông nói rằng hai bên đều xác định rõ những thành tựu Việt Nam đạt được trong lĩnh vực nhân quyền. Ông có thể cho biết cụ thể các thành tựu đó là gì không? Và cả những điều Việt Nam đã vi phạm?


    (Blogger Nguyễn Chí Tuyến, tức Anh Chí, ở Hà Nội, bị côn đồ hành hung gây thương tích, sáng 11/5 – PV).

    Về mặt thành tựu, từ cuộc đối thoại năm ngoái tới nay, chính quyền Việt Nam đã phê chuẩn hai điều ước quan trọng về nhân quyền, đó là Công ước chống tra tấn và Công ước về quyền của người khuyết tật. Họ cũng đã trả tự do cho một số tù nhân lương tâm. Không nhiều như lẽ ra họ phải thả, nhưng cũng là đã thả một vài người rồi. Tổng số tù nhân lương tâm đang theo xu hướng giảm dần trong ba năm qua. Trong vài tháng đầu năm 2015, chúng ta gần như không thấy vụ khởi tố mới nào nhằm vào những người thực thi quyền tự do biểu đạt hay những nhà hoạt động chính trị ôn hòa. Chính quyền cũng đã cam kết sẽ sửa đổi Bộ luật Hình sự và Bộ luật Tố tụng Hình sự, cũng như các luật khác, cho nhất quán với tiêu chuẩn quốc tế. Đó là một số thành tựu đạt được.

    Còn các vấn đề tồn đọng? Chúng tôi biết là vẫn còn rất nhiều nhà hoạt động bị sách nhiễu trên diện rộng. Hiện nay, vẫn còn rất nhiều người bị đàn áp, bị đe dọa, thậm chí bị tấn công bằng vũ lực, như chúng tôi vừa thấy sáng nay là trường hợp blogger Anh Chí.

    Tôi muốn nói vụ việc của Anh Chí là một vấn đề cả từ giác độ nhân quyền lẫn chính trị: Thật là một việc làm vô cùng ngu dốt khi mà nó xảy ra đúng vào thời điểm quốc tế đang rất chú ý đến nhân quyền ở Việt Nam.

    Ông nói rằng gia nhập TPP mang lại cả lợi ích và rủi ro cho Việt Nam, tuy rằng lợi ích lớn hơn nhưng vẫn là có rủi ro. Đó là các lợi ích và rủi ro gì vậy?

    Lợi ích thì rõ ràng rồi. Người dân Việt Nam sẽ được hưởng lợi ích kinh tế, nếu đất nước này là một thành viên của TPP. Tôi nghĩ có cả những lợi ích chiến lược khi Việt Nam là thành viên trong một cộng đồng các quốc gia mà ở đó có mặt Mỹ. Việt Nam sẽ được an toàn hơn, sẽ được công nhận tầm quan trọng cao hơn trong khu vực. Đấy là lợi ích lớn cho cả chính quyền nữa.

    Về rủi ro thì, bạn biết đấy, muốn làm thành viên của TPP, đòi hỏi chính quyền phải thực hiện một số cải cách. Và có những nhân vật trong chính quyền Việt Nam cho rằng cải cách sẽ đưa đến rủi ro lớn cho đất nước, sẽ làm nhà nước mất dần khả năng kiểm soát. Nhưng như tôi đã nói, tôi tin rằng lợi ích – không chỉ cho đất nước mà cho cả chính quyền Việt Nam nữa – sẽ vượt xa rủi ro. Tôi tin những cải cách mà Việt Nam đang được yêu cầu tiến hành theo đòi hỏi của TPP sẽ giúp Việt Nam mạnh hơn, ổn định hơn, an toàn hơn, và thịnh vượng hơn. Từ giác độ lợi ích quốc gia mà nói, sẽ chỉ có lợi ích chứ không phải là một sự cân bằng giữa rủi ro và lợi ích. Thế nhưng có một số người trong chính quyền lại chỉ trông thấy rủi ro.

    Theo ông, trong quá trình đối thoại và đàm phán, điều gì là điều mà chính quyền Việt Nam khó nhượng bộ nhất?

    Tôi không muốn nói nhiều về quá trình đàm phán. Tôi chỉ muốn nói rằng, các yêu cầu đều đã rất rõ ràng: Tất cả các thành viên của TPP đều phải đáp ứng những đòi hỏi nhất định, trong đó, có việc tôn trọng các quyền lao động theo chuẩn quốc tế.

    Do đó, mỗi thành viên TPP đều phải tự quyết định xem họ có chấp nhận các đòi hỏi đó không. Còn tôi thì tôi nghĩ những đòi hỏi ấy chỉ có ích cho chính quyền và người dân Việt Nam mà thôi. Cho nên, cuối cùng thì chắc chắn chúng ta sẽ đạt được một thỏa thuận cho Việt Nam vào TPP.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Trên đầu của bọn lãnh chúa Việt cộng có một mối hoạ chung: “ Nợ khủng & bế tắt khả năng trả nơ” ( có nghĩa là không còn có thể vay thêm nợ mới , rồi phù phép, vừa bỏ túi vừa trả bớt phần nào nợ cũ, như lâu nay).Giãm lực lượng công quyền vì nuôi hổng xuể bọn uống trá xỉa răng đánh cờ tướng , đụng chạm quá nên tiến đến “cho phép” tự chủ tài chính, tức cắt bầu sữa ngân sách TW, rồi đều đặn và len lén …”in tiền”, tăng giá hàng độc quyền, tăng thuế..vừa tăng vùn vụt lại vừa đặt thêm nhiều loại thuế mới …Nhưng vẫn như muối bỏ bể, vẫn không đầy túi tham , nên thậm chí hoá liều, thi nhau chặt cây cổ thụ, thi nhau bán những khu đất vàng có giá trị lịch sử,rồi ăn cắp quỹ an sinh, bảo hiểm…. Nghĩa là đã quá túng thiếu, Việt cộng phải dùng mọi thủ đoạn, đương nhiên chủ yếu là dựa vào “quyền lực độc tài bạo lực” trong tay, để tận thu trong dân và tài nguyên …nhưng vẫn không thể nào đủ …
    .
    Vì thế, TPP hiện ra trước mắt bọn chúng như cái phao cho kẻ sắp chết đuối . bọn lãnh đạo Cộng sản, phân công nhau để theo đuổi trò đi “hai háng”, trong khi thằng này bợ đít Tàu thì thằng kia ôm chân Mỹ, rồi khi cần ta lại …thay ca ! Tất cả bọn chúng đều là thủ phạm, đúng hơn là “chính phạm” trong “đại nạn CS” của dân tộc VN. Hầu như không có một ngoại lệ nào, , không đứa nào là “nạn nhân” cả, nếu ai đó“cho điểm” dù là “điểm vớt” cho bất cứ thằng nào, đặc biệt là thằng Xà mâu , sẽ là đại sai lầm ! ( Còn “ khen cho mày chết” thì cũng …”sai quan điểm” ! He he ! Và trong khi đối diện “cái hoạ chung”, thiển nghĩ, giữa bọn chúng vẫn tồn tại ngầm “những cái riêng khốc liệt” ! Đoạn đầy kịch tính này rất đáng tiền nhưng là của đề tài khác ! He he . )

    Tuy nhiên, câu chuyện TPP, là một vấn đề không dễ có được quan niệm đúng. Tâm trạng chung có lẽ là “ Nếu muốn giúp con tin thì phải thoả hiệp với bọn cướp biển Somali !- Muốn nhận một cơ hội để tiếp tục thoi thóp trong tay bọn cướp biển dữ dằn, thì các nạn nhân phải tự nguyện chấp nhận tiếp tục vai trò con tin. Và cái “giải pháp tình thế” ấy,hoàn toàn không có tính bảo đãm, vẫn chứa đầy những nguy cơ tái diễn …( có khi ngày càng nặng nề hơn). Còn nếu quyết buộc bọn cướp “bỏ nghề” trước khi hổ trợ, thì cũng thế- bọn cướp không phải nạn nhân, chẳng có gì phải vội…trong khi “con tin” phải đủ dũng lực, hoặc cùng đứng lên) chấp nhận chịu đựng “đau một lần” cho xong ?

    Các phái đoàn đàm phán phía Mỹ đang cho rằng, Việt cộng phải thay đổi thái độ về Nhân quyền và Nhân quyền trước. Và thể hiện nó bằng hành động, ví dụ “ Thả mọi tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm”+” không được tái diễn ,hoặc bắt lại “ + Chấp nhận tự do ngôn luận” + “ Xoá bỏ mọi điều luật Vi phạm cam kết Nhân quyền, và cả vi hiến như 88/ 79/ 258…”…vv
    Nhưng thiển nghĩ, nếu ta đồng ý với các ý kiến ấy, thì chỉ là quan điểm cá nhân…vì có thể ta không ở trong tình trạng rất đông người dân đang cần một cơ hội nhỏ để tiếp tục sống ( chưa kể, khi ấy, “quả bóng” sẽ nằm trong chân Việt cộng và Trung cộng !? “Con đường Tơ lụa” và “Hội nhập Thành độ toàn diện” vẫn đang được xúc tiến…) - Lòng dân VN hiện nay thế nào đối với TPP, có lẽ là yếu tố đang bị các bên quên lãng ? - Kinh tế nát bét, người dân VN đang trong vai trò những con tin đói khát trong tay bọn cướp Somali Việt cộng, họ chọn cách nào ? Ta không thể hỏi và không thể biết toàn dân VN có đồng tâm không : (1) Duy trì ách cai trị của Việt cộng để thoát bế tắc , kiếm chén cơm mà sống ? Hay , (2) Ửng hộ yêu cầu của quốc tế, cùng đồng lòng chịu đựng, buộc Việt cộng phải thay đổi trước, dù có phải trả giá nặng nề ?

    Tỉ lệ 50/ 50 chăng ? Xin có một ý kiến nhỏ như sau : Nếu đứng trên quan điểm đối diện với nạn Ngoại xâm, Bán nước và Mất nước, thì chống lại việc Việt cộng vào TPP khi hoàn toàn chửa hội đủ các tiến bộ Nhân quyền, chắc chắn sẽ là quan điểm hoàn toàn đúng đắn ! Nếu Việt cộng chấp nhận lột xác,thay đổi... đó sẽ là lợi ích lâu dài cho Dân tộc và cả cho các đối tác khi ký một hiệp định đáng tin cậy và có sự bảo đãm.
    Vả lại, sống tiếp kiếp nô lệ lây lất , hoàn toàn bị tước mọi quyền lợi…để rồi chờ đón nguy cơ trên, thì khác nào đã chết ? Việt cộng phải thay đổi hoặc cùng chết !

    Xem Trời Bằng Vung

    Tom là là một chuyên gia ngoại giao và nhân quyền lâu năm và là người nổi tiếng trong cả 2 lãnh vực này, trước đây từng làm việc cho Bộ Ngoại Giao và Hội đồng An ninh Quốc Gia dưới thời Clinton, sau đó làm giám đốc 12 năm cho Human Right Watch ở Washington.

    Nói chung thì phần đông các ông bà Mỹ, cả già lẫn trẻ, xưa nay vẫn chứng nào tật nấy, không tinh vi về đối nhân xử thế, lơ ngơ về chính trị, chỉ được cái tiền nhiều, cơ bắp to khỏe :) Thử điểm qua một vài chi tiết.

    Trích dẫn:
    Cụ thể hơn, tất cả những gì chúng tôi đề nghị Việt Nam làm chỉ là công nhận những thực tế đã và đang diễn ra ở Việt Nam rồi. Công nhân Việt Nam cần được pháp luật bảo vệ. Chúng tôi nghĩ điều đó rất, rất có lợi cho nhà nước, vì nó củng cố quan hệ ổn định giữa công nhân và giới chủ, đồng thời cũng giúp Việt Nam vào TPP.

    Nếu ông có biết sư phụ cộng sản Lê Nin từng dạy rằng 'nếu cho tôi một tổ chức, tôi có thể lật đổ cả thế giới', và 'nhận thức' được rằng csvn xưa nay vốn tin tưởng tuyệt đối và áp dụng nhuần nhuyễn rất thành công các chiêu trò cướp quyền và giữ quyền của sư phụ Lê Nin, luôn kiên quyết không để cho bất kỳ tổ chức nào ngoài vòng cương tỏa của đcs có được cơ hội hòng tranh giành 'lòng tin yêu' của quần chúng đối với đảng, thì ông mất thời giờ vòng vo thuyết giảng như thế làm gì cho phí công, cứ nói thẳng, ngắn gọn, đây là yêu cầu A, B, C, D, ... muốn vào TPP thì Yes, không thì No, chấm hết. Còn nếu ông thật sự lơ ngơ thì thôi, đành chịu :)

    Trích dẫn:
    Tôi tin những cải cách mà Việt Nam đang được yêu cầu tiến hành theo đòi hỏi của TPP sẽ giúp Việt Nam mạnh hơn, ổn định hơn, an toàn hơn, và thịnh vượng hơn. Từ giác độ lợi ích quốc gia mà nói, sẽ chỉ có lợi ích chứ không phải là một sự cân bằng giữa rủi ro và lợi ích. Thế nhưng có một số người trong chính quyền lại chỉ trông thấy rủi ro.

    Cái 'tiển để' ông cần phải nắm chắc trước khi bước vào bàn luận bất cứ chuyện gì với bộ máy cầm quyền VN hiện nay là họ không đại diện cho ý chí và nguyện vọng thật sự của toàn dân VN, không hành động theo lợi ích, mà đa phần là đi ngược lại lợi ích của quốc gia VN. Ông phí công thuyết giảng làm chi, việc gì hễ có lợi cho quốc gia VN thì hầu như là có hại cho đảng csvn, cho nên chỉ cần hỏi họ xem có đồng ý với điểu kiện đặt ra thì chơi tiếp không thì thôi. Họ chẳng cần ông thuyết giảng, 'khai sáng' đâu. Mà ông có sáng suốt tỉnh táo thì cũng chả cần lằng nhằng cho mất thời giờ !

    Dịch "Assistant Secretary" là "Trợ Lý Bộ Trưởng" không khác nào dịch "Many Vietnams" là "Nhiều Việt Nam": no-star-where = không-sao-đâu.

    Nếu đăng kèm bản gốc transcription tiếng Anh thì hay hơn là chỉ có bản dịch tiếng Việt vì Doan Trang nói Assistant Secretary tương đương Thứ Trưởng, nhưng thực ra chỉ tương đương Vụ Trưởng.

    Doan Trang: "Báo chí Việt Nam vẫn thường dịch chức vụ của ông, “Assistant Secretary of State”, sang tiếng Việt là “trợ lý Ngoại trưởng”, nhưng thực ra, đó là một cương vị cao hơn nhiều so với “trợ lý”. Có thể coi như ông mang hàm tương đương thứ trưởng ở Việt Nam."

    Rất tiếc, đây là chức tương với chức Vụ Trưởng.

    Doan Trang cho đọc bản gốc transcription tiếng Anh được không?

    Thật sự ra đây là một cuộc chiến giằng co giữa sự lệ thuộc vào Trung Quốc (do TQ cầm đầu hoạt động tại VN thông qua bè lũ tay sai, đặc biệt là CA) và sự phát triển hội nhập văn minh của nhân dân VN!

    Nếu tôi là ông Tom Malinowski, tôi sẽ hỏi lại người phỏng vấn như sau: Nếu Mỹ tỏ mọi dấu hiệu sẽ chấp thuận cho Việt Nam vào TPP, nhưng các lãnh đạo Việt Nam quá sợ "rủi ro" cho nên từ chối để rồi sẽ chọn đi trên Con Đường Tơ Lụa của Trung Quốc, thì người dân Việt Nam có dám làm một cuộc chống đối kiểu người dân Ukraine đã làm hay không?

    Tom Malinowski viết:
    Tôi nghĩ chính quyền phải lưu tâm đến các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam, bất kể địa vị pháp lý của họ là gì.

    Wishful thinking! Người ta chỉ lưu tâm đến một đối tượng nào khi người ta thực sự tôn trọng đối tượng đó, nghĩa là người ta phải bắt đầu với một khả năng nội tại là lòng tôn trọng. Một lực lượng cầm quyền quá tự hào về đủ thứ thành tích chiến tranh, lại thêm bị tự huyễn bởi tuyên truyền của chính mình, có lẽ không có khả năng tôn trọng những quan điểm đối lập hoặc độc lập không có súng ống và phương tiện khả dĩ cạnh tranh được với tất cả các guồng máy mà họ đã nắm. Cộng sản Việt Nam thà đẩy những người nói thẳng, nói đúng nhất sang Mỹ còn hơn là tạo cho họ một diễn đàn chính thức -- đấy là nói về "địa vị pháp lý"!

    Tom Malinowski viết:
    Có lẽ chúng ta không có thời gian để đi vào từng khía cạnh cụ thể, vì chúng tôi đã mất tới hai ngày làm việc với chính phủ Việt Nam để có thể đề cập đến mọi vấn đề. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh rằng có lẽ, vấn đề quan trọng nổi bật trong cuộc đối thoại là CẢI CÁCH TƯ PHÁP. Chính quyền Việt Nam đã cam kết sẽ sửa đổi luật pháp cho phù hợp với Hiến pháp Việt Nam và các công ước quốc tế. Chính quyền đã thừa nhận rằng cần phải làm nhiều hơn nữa để đạt được mục tiêu đó, và mục tiêu đó là vì lợi ích của Việt Nam.

    Tại sao mấy chữ "cải cách tư pháp" được viết to đùng như thế kia lại không mang một ý nghĩa nào trong cả đoạn ông Malinowski nói? Cải cách tư pháp đâu có nghĩa là sửa đổi luật lệ! Không lẽ ông Malinowski thuộc trường phái phủ nhận sự hiện hữu của ngành tư pháp tại nước ông, tức là phủ nhận tòa án? Ông ăn nói không đúng thuật ngữ như thế, liệu người nghe lời khuyên của ông có thể theo được không? Hay họ sẽ theo sát, rồi bảo là đã làm xong cải cách tư pháp, trong khi giữ nguyên hệ thống tư pháp lệ thuộc đảng và nhà nước như hiện tại?

    Cám ơn nhà báo Đoan Trang phổ biến tin tức/bài viết nầy. Thử nhìn qua một vài điểm quan trọng trong phần trả lời của ông Tom Malinowski (Assistant Secretary of State for Democracy, Human Rights and Labor):

    - Nếu Việt Nam được chấp thuận vào TPP thì sẽ có một hiệp định, với những cam kết cụ thể, đặc biệt về vấn đề quyền lao động và quyền lập hội. Tôi nghĩ, nhờ đó, người dân Việt Nam và xã hội dân sự ở Việt Nam sẽ có thể nhìn vào từng cam kết cụ thể và tuyên bố rõ rằng họ muốn chính quyền phải tuân thủ cam kết nào.

    Obama administration lại đi theo "vết xe" cũ là "nhìn vào từng cam kết" của CSVN để "người dân Việt Nam" chứ không phải chính quyền Mỹ "muốn CSVN phải tuân thủ cam kết". Không thấy ông Malinowski nói rõ về thời gian và lộ trình phải tuân thủ những cam kết của CHXHCNVN và những chế tài nếu những cam kết ấy không được tuân thủ.

    - Do đó, mỗi thành viên TPP đều phải tự quyết định xem họ có chấp nhận các đòi hỏi đó không. Còn tôi thì tôi nghĩ những đòi hỏi ấy chỉ có ích cho chính quyền và người dân Việt Nam mà thôi. Cho nên, cuối cùng thì chắc chắn chúng ta sẽ đạt được một thỏa thuận cho Việt Nam vào TPP.

    Có lẽ ông Malinowski lại có cái nhìn của người Mỹ là "những đòi hỏi ấy chỉ có ích cho người dân Việt Nam mà thôi"! Trong khi CHXHCNVN thì chỉ làm những đòi hỏi có ích cho Đảng mà thôi.

    Nhưng dù sao thì Thượng viện Mỹ (liên bang) cũng đã chận dự luật TPA (Trade Promotion Authority) không để/cho Obama administration dễ dãi trong việc chấp nhận cho CHXHCNVN vào TPP.