Hương Giang - Chúng Tôi Đưa Mặt Trời Lên Quê Mẹ

  • Bởi Admin
    14/05/2015
    0 phản hồi

    Hương Giang


    (Viết tặng Trịnh Anh Tuấn - Admin Vì Một Hà Nội Xanh)

    Từ màn đêm mênh mông này chúng tôi đứng dậy
    Đứng dậy trên cái bóng cô đơn của Mẹ Việt Nam
    Hà Nội đã xa rồi những mùa cơm nguội vàng
    Thương bàn tay em thịt da sưng tấy
    Máu đã đổ vì cây xanh và Hà Nội bật khóc
    Thương hàng sấu già gục chết trong mưa

    Chúng mình như vừa bừng tỉnh dậy từ giấc mơ
    Từ vệt máu khô này, những điều oan trái ấy
    Nâng nỗi sợ hãi từ đôi vai em, chúng mình đứng dậy
    Chỉ có cách này mới đẩy lùi được bóng đêm
    Chỉ có cách này ta mới tìm được nhau
    Trên mảnh đất, mà bình minh đợi chờ hoài chưa mọc

    Khi con cá, lá rau, khi trí óc
    và cả trái trái tim mình cùng nhiễm độc
    Tôi thương mẹ, thương em, thương đất nước mình!
    Thương vô cùng thân phận những tàu cá lênh đênh
    Thương niềm tự hào giờ phai trên áo trận

    Thức dậy đi giống chim Hồng chim Lạc
    Những chàng trai lịch sử gọi anh hùng
    Những má hồng kiệt hiệt huyện Châu Phong
    Những con người ngàn năm không khuất phục

    Dậy đối mặt những yếu hèn tủi nhục
    Những đắng lòng khi mất Ải Nam Quan
    Những muối mặt gục đầu
                   khi giàn khoan giặc nghênh ngang
    Khi đất nước chênh vênh bên bờ vực

    Dậy nghe tiếng anh em nơi tù ngục
    Những Lê Quốc Quân, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng…
    Dậy nghe tiếng đòi của ngàn thuở anh linh
    Dậy đứng thẳng làm người trai nước Việt

    Chúng xoá sạch niềm tin bằng boxit Tây Nguyên
    bằng Vinasin, bằng 40 năm khốn cùng mờ mịt
    Ta xây lại ước mơ bằng trái tim
    bằng những năm tuổi trẻ của chính mình
    Ôi! Những Hồ Đức Hoà, Đỗ Minh Hạnh, Việt Khang…
    Ôi! Những Nguyễn Chí Tuyến, Gió Lang Thang, Sơn Tiến…
    Máu đã đổ nhiều rồi, máu thay tim để nói
    Hàng vạn lời yêu thương!

    Xin cám ơn anh em, cám ơn Hà Nội, cám ơn những đoạn đường
    Còn in dấu vinh quang và tủi nhục
    Từ màn đêm mênh mông này chúng tôi đứng dậy
    Như thức dậy từ tiếng xích khua trên đôi chân tiền nhân
    Vất yếu hèn, vất bóng tối lại sau lưng
    Chúng tôi đưa mặt trời lên quê mẹ!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi