Tuấn Khanh - Sự thật

  • Bởi Trà Mạn
    09/05/2015
    3 phản hồi

    Thủ tướng Đức, bà Angela Merkel trình bày một sự thật về chuyện bà sẽ không tham dự lễ diễu binh tại Nga nhằm kỷ niệm 70 năm chiến thắng Phát-xít Đức. Lý do không phải là một vấn đề mặc cảm từ kẻ thua cuộc, mà nước Đức muốn bày tỏ thái độ không ủng hộ hình thái Phát-xít mới đang xuất phát từ nước Nga, qua sự kiện Ucraina và Crimea. Thế nhưng sau lễ kỷ niệm một ngày, ngày 10 tháng 5, bà Angela Merkel sẽ đến đặt vòng hoa tại Mộ Chiến sĩ Vô danh ở Nga.


    Đài tưởng niệm Hồng quân Liên Xô ở Praha (Tiệp Khắc cũ) bị dân chúng sơn hồng và ghi lời xin lỗi về sự kiện đàn áp năm 1968.

    Nước Đức cũng như nhiều quốc gia khác như Mỹ, Anh, Pháp, Ba Lan… đã từ chối không tham dự lễ diễu binh ở Nga, mặc dù chiến thắng Phát-xít Đức không riêng về nước Nga. Mỗi quốc gia đều kỷ niệm ngày lịch sử này bằng các cách khác nhau trong hòa bình và mơ ước đến tương lai, và không có diễu binh. Đối với họ, có thể dùng xe tăng và hình tượng chiến thắng, giải phóng… sẽ trở nên thô bỉ và kiêu ngạo khi nhắc về nỗi đau của đồng loại.

    Lịch sử đã mở ra nhiều góc cạnh của sự thật, cho dù sự thật đó được rao giảng, bị cưỡng ép như thế nào đi nữa. Sự thật là lối đi mà số phận dân tộc nào may mắn mới qua suốt được trên con đường đó, để lớn khôn qua thời gian. Nếu không, dối trá sẽ làm mù lòa dân tộc và đẩy quốc gia vào tăm tối.

    Sự thật, dẫu đến muộn, cũng giúp cho tôi và những người cùng thế hệ con người xã hội chủ nghĩa nhìn thấy nước Nga không quá vĩ đại như từng được nhồi nhét. Nước Nga có công lớn trong Đệ nhị Thế chiến, nhưng nước Nga cũng lạnh lùng thảm sát hàng chục ngàn sĩ quan Ba Lan ở Katyr. Nhà độc tài Stalin đã nuôi dưỡng đội quân của mình, trở thành một chế độ thực dân mới xã hội chủ nghĩa, bằng việc cho phép hãm hiếp, cướp bóc và áp đặt đời sống chính trị với nhiều quốc gia Châu Âu.

    Nhờ sự thật, tôi cũng nhận ra rằng chung quanh mình vô số kẻ nói dối như một bản năng. Nói dối dù chỉ để làm tươi hồng thêm màu sắc giả tạo đã có. Ngày 9 tháng 5, kỷ niệm 70 chiến thắng Phát-xít Đức, trên trang của VOV có bài chính luận, khẳng định rằng chiến thắng của người Nga là “tiền đề vững chắc để làm nên một Điện Biên lừng lẫy 5 châu chấn động địa cầu, làm nên đại thắng mùa xuân năm 1975 và đang tiến hành thắng lợi công cuộc đổi mới và hội nhập quốc tế thành công như ngày nay”. Nhiều năm trước, nếu không có sự thật, có thể tôi và các bạn đã tin những dòng chữ đanh thép và kêu vang này là trí tuệ, là sự thật.

    Nước Nhật, một trong những quốc gia phe Trục bị lên án, cũng đã nhìn lại Đệ nhị Thế Chiến bằng sự thật lịch sử. Phát biểu nhân dịp này, hoàng thái tử Naruhito nói rằng xin đất nước và dân tộc Nhật bản hãy cùng nhau “nhìn lại quá khứ một cách khiêm tốn nhất”. Nhìn lại khiêm tốn, để thấy rõ công và tội hiển hiện trong lịch sử.

    Nếu được nhìn đủ công – tội như vậy, mới hiểu vì sao với hơn 20 triệu người đã chết trong Đệ nhị Thế chiến nhưng chính quyền Liên Xô vẫn bị căm ghét ở Châu Âu, khi lạm dụng chiến thắng và cai trị. Cũng như chúng ta cũng phải tự hỏi vì sao người dân Campuchia vẫn có nhiều người căm ghét Việt Nam, dù đã giải phóng cho họ năm 1979.

    Sự thật lịch sử cho thấy Liên Xô đã dùng xe tăng nghiền nát người đòi tự do ở Hungary vào 1956, thảm sát ở Tiệp Khắc vào năm 1968. Sự thật cho thấy Cuba và Triều Tiên không phải là thiên đường, các lãnh tụ cộng sản ở Đông Âu hay Châu Mỹ chỉ là những tên độc tài hoang tưởng. Những sự thật đơn giản ấy, nhiều năm sau khi tôi và thế hệ mình lớn lên, vật vã và chấp nhận nhiều rủi ro, mới có thể tìm thấy. Thế hệ tôi, và trước nữa, chỉ biết tin tuyệt đối “Đồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thuỵ Sĩ, trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ”, như bài thơ giễu nhại của Việt Phương từ năm 1969.

    Sự thật không ăn được, nhưng ý thức về sự thật giúp con người ngay khi ăn, cũng khác các loài động vật khác. Sự thật giúp con người bừng tỉnh khi biết rằng 16 tấn vàng của chế độ VNCH không bị tẩu tán đi, mà được chế độ mới góp chung với gần 25 tấn vàng đánh tư sản miền Nam đợt 1, để đưa sang nước Cộng sản anh em. Sự thật cho biết ông điệp viên Phạm Xuân Ẩn được cài vào chính quyền của ông Ngô Đình Diệm, nhưng sau năm 1975 bị đưa đi Trung Cộng để tẩy não vì nghi ngờ đã có cảm tình với cách kiểm soát đất nước của chế độ VNCH.

    Sự thật không dùng để báo thù, mà chỉ dùng để nhận biết và yêu thương tương lai của chính mình, của nhân loại. Nền văn minh thật què quặt nếu thiếu đi sự thật.

    Cũng như bà Angela Merkel đến đặt hoa ở Mộ Chiến sĩ Vô Danh, bất kỳ ai biết đến Đệ nhị Thế Chiến sẽ không thể không kính trọng những người lính – bất kỳ của quốc gia nào – đã hy sinh để giành lại tự do cho tổ quốc, thế giới. Và nếu có đứng giữa một nghĩa trang đồ sộ qua chiến tranh, chắc chắn bạn sẽ dậy lên một lòng trắc ẩn về những số phận đã bị lạm dụng để phục vụ cho mưu đồ của kẻ khác. Dĩ nhiên, khi bạn là một người đã có diễm phúc để hiểu biết về sự thật.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Bản chất của CS là xuyên tạc và dối trá thì mong gì họ tôn trọng sự thật !!! CS tồn tại nhờ độc quyền chân lý, thông tin một chiều.
    Lịch sử Đệ Nhị Thế Chiến được CSVN dậy trong trường học và phổ biến một cách lệch lạc bằng cách đề cao vai trò của Hồng Quân Xô Viết vì họ muốn tuyên truyền tính "ưu việt" của chủ nghĩa CS. Trong tư duy nô tài của người CSVN, thì trật tự Staline - Mao Trach Đông - Hồ Chí Minh là bất biến (theo Trần Đĩnh, Đèn Cù).

    Trong cuôc chiến Triều Tiên, cả thế giới biết là CS Bắc Triều Tiên gây chiến, xua quân xâm chiếm Nam Triều Tiên hầu như chỉ còn lại mỏm Pusan, may nhờ Mỹ giúp mới đuổi được quân Bắc Triều Tiên trở về phía Bắc vĩ tuyến 38. Vậy mà với người CS, thì Bắc Triều Tiên vẫn có chính nghĩa, vẫn yêu chuộng hòa bình.

    Tương tự như vậy, CS Hanoi gây chiến để nhuộm đỏ miền Nam VN, để mở rộng biên giới phe XHCN, nhưng núp dưới danh nghĩa chống đế quốc Mỹ, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Chính nhờ sự dối trá này mà đã có một số người miền Nam nhẹ dạ, thiếu hiểu biết ủng hộ họ. Không may cho miền Nam (VNCH) là người Mỹ đã thay đổi chiến lược* ngăn chận CS của họ, nên đã không giúp miền Nam (VNCH) vào năm 1975 như đã giúp Nam Triều Tiên vào năm 1950.

    Kết cuộc là năm 2015 thế giới có một quốc gia Hàn Quốc, dù chưa thống nhất, nhưng đã phát triển tốt đẹp về mọi mặt, được cả thế giới ngưỡng mộ (dĩ nhiên, trừ người anh em CS Triều Tiên). Thế giới cũng có một nước Viet Nam thống nhất mang tên CHXHCNVN, nhưng hầu như chẳng có gì đáng để hãnh diện với phần còn lại của thế giới.

    * Người Mỹ phản bội VNCH, nhưng họ đã thắng trong chiến tranh lạnh, bằng việc bắt tay với TQ, dẫn đến sự xụp đổ của Liên Bang Xô Viết và khối CS Đông Âu vào những năm cuối thập niên 80 và đầu thập niên 90. Chính vì cái trật tự Staline-Mao-Hồ của CSVN, nên khi LBXV xụp đổ, CSVN hầu như hoàn toàn lệ thuộc vào TQ là chuyện hiển nhiên. Và câu nói bất hủ của Lê Duẫn được treo long trọng trên đền thờ của ông ta "Ta Đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô Trung Quốc" đã chứng minh rõ ràng tính chất nô tài của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Cám ơn nhạc sĩ Tuấn Khanh về bài viết đầy nhân ái. Đọc những bài viết của nhạc sĩ tôi có cảm nghĩ nhạc sĩ là người có nhân cách, có lòng tự trọng, biết kính trọng người đọc, và có kiến thức.

    Tên tác giả viết:
    Sự thật không dùng để báo thù, mà chỉ dùng để nhận biết và yêu thương tương lai của chính mình, của nhân loại. Nền văn minh thật què quặt nếu thiếu đi sự thật.
    Tên tác giả viết:
    Cũng như bà Angela Merkel đến đặt hoa ở Mộ Chiến sĩ Vô Danh, bất kỳ ai biết đến Đệ nhị Thế Chiến sẽ không thể không kính trọng những người lính – bất kỳ của quốc gia nào – đã hy sinh để giành lại tự do cho tổ quốc, thế giới. Và nếu có đứng giữa một nghĩa trang đồ sộ qua chiến tranh, chắc chắn bạn sẽ dậy lên một lòng trắc ẩn về những số phận đã bị lạm dụng để phục vụ cho mưu đồ của kẻ khác. Dĩ nhiên, khi bạn là một người đã có diễm phúc để hiểu biết về sự thật.

    Cám ơn Nhạc sĩ Tuấn Khanh.
    Tôi xin phép bổ túc thêm: Nhắc lại sự thật cũng không phải là mãi nuôi lòng thù hận, không biết tha thứ, không biết yêu thương mà như nhạc sĩ Tuấn Khanh đã viết trong đoạn trích dẫn trên.

    Tấm lòng trắc ẩn chỉ có nơi những người có cái Tâm lương thiện, có tính khiêm tốn. Bọn quỹ dữ sẽ không bao giờ có lòng trắc ẩn với nạn nhân của nó. Chúng sẽ luôn nhảy múa ăn mừng "chiến công thành quả" có được bằng xác ngưòi.

    Nguyễn Jung