Nguyễn Thị Từ Huy - Di chúc Hồ Chí Minh : từ bản thứ nhất tới bản thứ hai (II)

  • Bởi Admin
    05/05/2015
    14 phản hồi

    Nguyễn Thị Từ Huy

    2. Nguyện vọng về việc chôn cất.

    Đọc cả hai bản gốc di chúc còn lại ta thấy rằng việc chôn cất sau khi chết là một việc vô cùng quan trọng đối với Hồ Chí Minh. Quan trọng đến mức trong bản di chúc thứ hai, ông đưa việc này lên đầu văn bản, thay vào vị trí dành cho Đảng trong bản di chúc thứ nhất.

    di_chuc_ho_chi_minh_6.gif

    Cần nhấn mạnh rằng mong muốn của ông Hồ về việc hỏa táng là không thay đổi. Đó là mong muốn duy nhất của ông.

    Theo những gì được ông trực tiếp trình bày trong di chúc, thì ông muốn làm gương cho hình thức hỏa táng, vốn không phải là một truyền thống của người Việt, vì các lý do được ông giải thích rõ: « Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, tức là “hỏa táng”. Tôi mong rằng cách “hỏa táng” sau này sẽ được phổ biến. Vì như thế đối với người sống đã tốt về mặt vệ sinh, lại không tốn đất ruộng. Khi ta có nhiều điện, thì “điện táng” càng tốt hơn. »

    Câu này được giữ nguyên trong cả hai văn bản. Chứng tỏ đó là ý nguyện bất di bất dịch của Hồ Chí Minh, điều mà ông đã suy ngẫm rất kỹ. Hơn nữa ông dùng chữ « yêu cầu », chứ không phải « đề nghị ». Đó là một mệnh lệnh. Để thấy rằng nguyện vọng này là một nguyện vọng hết sức quan trọng.

    Tóm lại, những điều ông Hồ giữ nguyên trong cả hai bản di chúc: di nguyện chọn hình thức hỏa táng, không tổ chức tang lễ linh đình, tránh lãng phí thời giờ và tiền bạc của nhân dân.

    Dưới đây là các thay đổi liên quan đến việc chôn cất tro, sau khi hỏa táng:

    Ở văn bản năm 1965 có ba đoạn ngắn, tôi trích nguyên văn:

    Tro xương thì tìm một quả đồi mà chôn. Gần Tam Đảo và Ba Vì như hình có nhiều đồi tốt. Trên mộ, nên xây 1 cái nhà zản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ để những người đến thăm viếng có chỗ ngỉ ngơi.

    Nên có kế hoạch trồng cây trên đồi. Ai đến thăm thì trồng một cây làm kỷ niệm. Trồng cây nào fải tốt cây ấy. Lâu ngày, cây nhiều thành rừng, sẽ tốt cho fong cảnh và lợi cho nông nghiệp.

    Nếu tôi qua đời trước ngày nước ta được thống nhất, thì nên gửi một ít tro xương cho đồng bào miền Nam.

    Ở văn bản năm 1968 cũng có ba đoạn, tôi trích nguyên văn:

    Tro thì chia làm 3 fần, bỏ vào 3 cái hộp sành. Một hộp cho miền Bắc. Một hộp cho miền Trung. Một hộp cho miền Nam.

    Đồng bào mỗi miền nên chọn l quả đồi mà chôn hộp tro đó. Trên mả, không nên có bia đá tượng đồng, mà nên xây 1 ngôi nhà zản đơn, rộng rãi, chắc chắn, mát mẻ, để những người đến thăm viếng có chỗ ngỉ ngơi.

    Nên có kế hoạch trồng cây trên và chung quanh đồi. Ai đến thăm thì trồng một vài cây làm kỷ niệm. Lâu ngày, cây nhiều thành rừng sẽ tốt cho fong cảnh và lợi cho nông nghiệp. Việc săn sóc nên zao fó cho các cụ fụ lão.

    Đối chiếu hai văn bản, ta thấy:

    Ở văn bản 1965, Hồ Chí Minh đề nghị chôn toàn bộ tro di hài của ông trên một ngọn đồi ở miền Bắc, và ông gợi ý ở vùng gần Tam Đảo và Ba Vì. Ông cũng hình dung rằng ông có thể mất trước khi đất nước thống nhất nên đề nghị gửi một ít tro xương cho đồng bào miền Nam.

    Ở văn bản năm 1968, Hồ Chí Minh thay đổi ý nguyện. Ông đề nghị chia tro ra ba phần, nói rõ là bỏ vào 3 cái “hộp sành”, cho cả ba miền Bắc, Trung, Nam. Đồng thời, mỗi miền chọn một quả đồi để chôn tro di hài.

    Điều thống nhất ở cả hai văn bản là ông đề nghị trồng cây lên đồi, biến nơi chôn cất thành một rừng cây. (Đọc đến đây hẳn quý độc giả không thể không liên tưởng đến sự kiện đang là thời sự: lãnh đạo thành phố Hà Nội « thực hiện di chúc Hồ Chí Minh » bằng cách quyết tâm triệt hạ bằng được 6.700 cây ở thủ đô, triệt hạ môi trường sống của người dân thủ đô và của chính họ. Đồng thời quý độc giả hẳn cũng không khỏi ngậm ngùi trước việc những người bảo vệ cây xanh bị chính quyền đàn áp bắt bớ). Thậm chí ông Hồ còn dặn đến tận chi tiết nhỏ là việc chăm sóc giao cho các cụ phụ lão, tức là những người đã ở tuổi nghỉ ngơi, không còn lao động nữa.

    Và mọi người dân Việt Nam đều biết, di nguyện của Hồ Chí Minh đã bị phản bội, cho tới tận lúc này, đã 46 năm kể từ khi ông mất. Ông Hồ bị phản bội từ di nguyện quan trọng nhất tới tận từng chi tiết nhỏ nhất của di chúc.

    Hẳn còn có nhiều dịp, cho nhiều người, để phân tích vì sao Hồ Chí Minh chọn chết và chôn theo cách đó. Cá nhân tôi cũng có những nhận định riêng của mình, nhưng lúc này chưa phải là lúc đi vào phân tích cụ thể. Như đã nói, ở đây tôi chỉ trình bày sự đối chiếu giữa hai bản di chúc năm 1965 và 1968 để thấy Hồ Chí Minh giữ lại điều gì, bỏ đi điều gì. Từ đó xác định điều gì quan trọng đối với ông, và điều gì đã thay đổi trong nhận thức của ông.

    Từ đó để chúng ta cùng suy nghĩ về bi kịch của Hồ Chí Minh, và bi kịch của cả dân tộc.

    Bi kịch ấy bắt nguồn từ chính con đường mà Hồ Chí Minh đã lựa chọn: chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội. Con đường mà một nửa châu Âu cũng đã lựa chọn, nhưng đã từ bỏ, hai thập kỷ sau khi Hồ Chí Minh mất. Hồ Chí Minh mất năm 1969, bức tường Berlin sụp đổ năm 1989.

    Việc tôi đã làm trên đây là dựa vào các văn bản do Hồ Chí Minh viết, và tôi chỉ thuần túy nói về các văn bản này, về những gì mà văn bản trình bày, không đi ra ngoài văn bản, nghĩa là không nói đến Hồ Chí Minh ở những khía cạnh mà văn bản di chúc không bộc lộ.

    Nghĩa là tôi ý thức được rằng Hồ Chí Minh, cũng như cuộc chiến tranh 54-75 ở Việt Nam, là nhân vật và sự kiện lịch sử chịu sự đánh giá từ nhiều phía và hết sức phức tạp. Và tôi cũng đã xác định rõ rằng ở đây tôi không tham gia vào việc đánh giá về Hồ Chí Minh vì đó không phải là mục đích của bài này, nhưng cũng không phủ nhận rằng tôi có thể làm việc đó vào một lúc khác.

    Nói về một người đã chết thì dễ ở chỗ là họ chẳng còn sống để tự bảo vệ mình, nên ai muốn nói gì cũng được. Nhưng cũng khó là ở chỗ làm sao để công bằng đối với người đã chết, để không hiểu sai họ, cũng chính vì lý do là họ không còn sống để có thể tự bảo vệ mình.

    Vậy, ý thức về sự công bằng khiến cho tôi tự nhủ rằng, nếu muốn đưa ra nhận xét hay kết luận về một người đã chết thì phải dựa vào bằng chứng cụ thể và xác thực, những bằng chứng được xác nhận. Đó là cách của tôi.

    Dưới đây là một vài lời dành cho các bạn thanh niên, sinh viên đang bị tẩy não bởi phong trào « học tập tư tưởng Hồ Chí Minh », một chiến dịch tuyên truyền được đảng và Ban Tuyên giáo thực hiện từ nhiều năm nay.

    Qua phân tích của tôi có lẽ các bạn cũng đã thấy rằng bản thân Hồ Chí Minh còn không quyết định được số phận của mình, không quyết định được về thân xác của mình. Làm sao ông ấy có thể quyết định tương lai cho cả dân tộc ?

    Bản thân Hồ Chí Minh còn không biết được thể xác của ông ấy sẽ bị đối xử như thế nào, dù đã hết lòng dặn đi dặn lại từ bản di chúc này đến bản di chúc kia, thì làm sao ông ấy đảm bảo được cho các bạn con đường lên chủ nghĩa xã hội ? Làm sao ông ấy đảm bảo được tương lai cho các bạn ?

    Chính các bạn mới là người quyết định tương lai của mình. Chính các bạn mới là người quyết định lựa chọn con đường nào cho các bạn và cho dân tộc, bởi các bạn là thành tố hợp thành dân tộc này. Chính các bạn mới là người lựa chọn xây dựng một xã hội như thế nào để có thể đảm bảo cuộc sống tốt đẹp cho tất cả các bạn. Chính các bạn, không ai khác, phải gánh lấy trách nhiệm đó.

    Các bạn có trí tuệ là để tự chịu trách nhiệm về hành động, về suy nghĩ, về lựa chọn của các bạn. Nếu không, trí tuệ của các bạn sẽ dùng vào việc gì ?

    Các bạn không thể đổ lỗi cho Hồ Chí Minh, một người đã chết, về việc các bạn là nạn nhân của cỗ máy lừa dối khổng lồ mà đảng đang lê khắp mọi thôn cùng ngõ hẻm trên đất nước này, đang lê khắp mọi trường đại học. Không ! Các bạn phải tự chịu trách nhiệm nếu để cho người ta biến các bạn thành nạn nhân, nếu để cho người ta lừa dối các bạn. Vì chính các bạn đã lựa chọn trở thành nạn nhân trong khi mà các bạn hoàn toàn có thể từ chối cái trò « học tập » dối trá đó.

    Hồ Chí Minh phải chịu trách nhiệm về những việc ông ấy đã làm khi còn sống (người ta sẽ còn phân tích nhiều về trách nhiệm của ông ấy).

    Nhưng nay ông Hồ đã chết, ông ấy không còn chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của các bạn ngày hôm nay.

    Tôi có thể nói với các bạn rằng, cá nhân tôi, một người sinh ra sau khi ông Hồ chết, tôi phải chịu trách nhiệm về mọi việc tôi làm. Tôi không thể nào đổ lỗi cho một người đã chết trước khi tôi ra đời.

    Nếu tôi thất bại thì đó là lỗi của tôi, vì tôi kém nên tôi thất bại.

    Nếu tôi chọn sai đường, thì đó là lỗi của tôi, vì tôi thiếu hiểu biết nên tôi chọn sai đường.

    Nếu tôi đặt niềm tin vào nhầm người, thì đó là lỗi của tôi, vì tôi không biết cách nhìn người.

    Nếu tôi bị lừa, thì đó là lỗi của tôi, vì tôi đã không sử dụng trí tuệ của mình nên mới để cho người khác lừa.

    Những gì tôi đã làm, tôi phải chịu trách nhiệm. Tôi không có lý do gì để đổ lỗi cho người khác, lại càng không có lý do gì để đổ lỗi cho một người đã mất.

    Tôi cũng không có lý do gì để đặt số phận mình vào lựa chọn của một người đã chết (một người mà ngay đến thân xác của mình còn không tự quyết định được, linh hồn không siêu thoát được suốt từ 46 năm nay). Tôi phải chịu trách nhiệm về lựa chọn của mình.

    Các bạn cũng vậy. Các bạn là người chịu trách nhiệm về mọi việc các bạn làm, mọi điều các bạn nghĩ, mọi lựa chọn của các bạn. Các bạn là người chịu trách nhiệm về mọi hậu quả do các bạn gây ra, hay mọi thành công mà các bạn đạt được.

    Paris, 5/5/2015
    Nguyễn Thị Từ Huy

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Cám ơn bác NJ và quý bác đã “rộng lượng” đọc còm và đồng cảm, chia xẻ ! …Hôm nay , EFG “len lén” vào lại trang này, vốn là để ...xin lỗi bạn đọc diễn đàn, không phải về nội dung đã còm mà Hic, sorry, vì …cái thứ tiếng Việt lỗn ngỗn sai sót hàng núi kia, đọc lại mà phát ngượng …( Đó là lý do tại sao là “ rộng lượng” Hì hì !). Còm cẩu thả như thế, hẳn còm sĩ phải huy động tối đa trí…tưởng tượng ,mỏi mệt…Định “tự phê rồi cả tự... tự phê”, nghỉ còm một thời gian.
    Bình thường thì …ít sai hơn- Hu hu, chả là luôn cho rằng tiếng Việt của mình “minh triết” hơn cả của “bác chúng ta”. Thật ra, do tửu sĩ EFG hôm qua có chút “khách khứa”, tiệc tùng vô độ, lỡ uống một…ít, …một tí, “một bộ phận không nhỏ”, rồi…một số…quá trời đáng kể !…Tất nhiên, phải nhiều chính tả, lắm sai sót ! (Rượu bia tai hại vậy, mà lão Lý Bạch cứ ca ngợi “Tửu đạo” cả đời…, hay lão ấy chỉ ...nhấp môi…làm bộ nổ để “phá mồi” là chính ? )
    Nói chung , tuy lỗi ở “thằng đánh máy” nhưng cũng có lỗi do “thằng …bức xúc “ và (những) tên Hồ tặc! He he…Dù sao thì nội dung “vưỡn…OK”, có tỉnh táo viết lại cho …đaàngg hàangg…sẽ vẫn cứ là những ý như thế , không dám viết khác ! ( Say viết thật , mà tỉnh có khi còn viết thật hơn mới là khoái ).
    ----------
    Chuyện Hồ, tui nghĩ, không chỉ ở đây, mà ngày nay , hầu hết dân VN rất dị ứng khi nghe về “Kẻ sát nhân” đáng ghê tỡm ấy. Dù y là “Ta hay Tàu”, dù “một hay nhiều gián điệp …tội ác ấy vẫn không thể “rửa sạch dù cạn nước bể, viết không hết dù có chẻ hết tre rừng …” ( CB ăn cắp câu văn của cụ Nguyễn Trãi theo kiểu ấy…ăn cắp để vu khống mà giết ân nhân mình ). Cái ác dữ dội sờ sờ ra đó, ai mà tiếp tục im lặng cho nổi ?
    Chuyện “ trộm long tráo phụng” gần như là một loại “truyền thống” của lịch sử Tàu , rất phổ biến…Đám “Lã bất Vi cứ sinh đứa nào là lập mưu cho nó làm vua Tần đứa ấy”.Nay Tàu cộng có giở trò” thay cóc, đổi nhái” làm Việt cộng thờ lạy (những) “Chủ tịch Phản gián vĩ đại” mệt nghỉ, âu cũng là thường tình !

    Nhịn mãi không nổi, đến bác Đặng xương Hùng vốn có lối văn từ phải chăng, nho nhã cũng phải lên tiếng trong… “ Câu chuyện thứ sáu : Đó là câu chuyện Hồ Quang – Hồ Chí Minh đội lốt Nguyễn Ái Quốc, đánh lừa cả một dân tộc, trong gần một thế kỷ. Nó nên được ghi vào kỷ lục guinness về tội ác với nhân loại…” - Bài “Đội lốt” có một số điểm quả là thêm đáng…lưu ý, như “« bàn đá chông chênh …DỊCH sử đảng …( chắc dịch từ tiếng Tàu sang tiếng Việt ?), cách cầm bút theo thói quen của Hán tộc , thuộc lòng đồng dao tuổi thơ của Tàu, tôn thờ nhân sĩ Tàu…
    Hồ kia, Hồ nọ quả thật có quá nhiều điều bất thường, đáng nghi , ví như...luôn tránh không gặp người tình, người yêu, người vợ, người chị, người thân…Rồi làm thơ, viết chữ tiếng Việt đều quá “ẹ”, đến gần chết cũng thèm “vịt quay Bắc kinh” , thích nghe nhạc “quê hương Tàu”, CT Hồ lại có một kho “minh triết” rất ư bất lương, không thì dung tục, nghèo nàn , hủ lậu…Cả cuộc đời đếu mọi thứ đều bất nhất, mâu thuẫn...Ai cũng buộc phải nghi ngờ !
    Ban đầu, xuất hiện ”HCM sinh bình khảo” từ tác giả Đài Loan , đã là một chấn động mạnh ! Sau đến “thiếu tá phản gián Hồ Quang” của TQ…. Những thông tin công khai không từ lực lượng thù địch ấy, là những cú shock , giống như dấu chấm câu, trong dòng suy nghĩ của mỗi cá nhân, sau mỗi quá trình “tham vấn” thâm sâu với “ngài Internet” , bạch hoá mãi vẫn chưa hết sự ma mị dối trá, đời tư bẩn thỉu, dâm ác, những tội ác ngập máu đồng bào, những thủ đoạn hèn hạ, tàn nhẫn với đồng chí, đồng liêu
    Rồi mới dây, cái trò “ Tau khoẻ có chi mô”, kéo nhau đi viếng xác sáp trắng trợn , lại càng khiến rất đông người dân VN , kể cả các đảng viên, quý vị “Kách mệnh lão …già”, bắt đầu liên tưởng mà "nửa tin nữa ngờ". từ nay ngơ ngác, thẫn thờ…( Nhưng lâu nay sì sụp lạy Hồ, nay ai đủ can đảm tự thú nhận mình thờ lạy thằng gián điệp Tàu ? Mai này, “đại nghi án” này bị phá tung, không cãi nổi nữa thì biết bao kẻ …ầm thầm tự ngượng ? Thú vị nhỉ ?)

    …Dân gian có câu, “một mất mười ngờ”, và “mất lòng tin” cũng thế, khi “lòng tin bị đổ vỡ” chắc chắn, người ta ( phần nhiều là đảng viên) vô tình hay có chủ ý, sẽ tự biết “xét lại” những gì bản thân mình nghe biết về Hồ ( …sự thức tỉnh, quá trình “phi thần tượng hóa” đối với Hồ , chỉ là bắt đầu , và diễn tiến sẽ ngày một mạnh mẽ hơn trong một thời gian rất dài nữa..) .Tất cả, trong thời Internet, dù là chi tiết hay tổng hợp, đều dẫn đến cùng một điều : mang đến những hậu quả tàn hại nặng nề cho Dân tộc & Đất nước VN ! Các nghi vấn mơ hồ ngày xưa lần lược trở lại, rõ nét hơn với những cách giải thích mới, bằng vào kinh nghiệm thực tế về Việt cộng và Hồ.
    Ngẫm, không những , nếu ông Nguyễn chí Thiện vẫn còn bên chúng ta, có lẽ ông sẽ sửa lại câu thơ : “Không có gì quý hơn độc lập tự do”/ Tôi biết…(chúng) nó,...(những) thằng nói câu đó…Mà đến cả Tố Hữu cũng thế, chắc đành phải sửa thơ mà nói ra sự thật :"Bác Mao không ở đâu xa/ Bác Hồ ta đó chính là bác Mao…gởi sang !
    He he !
    ----------
    PS: Bác L.N Phát đọc lại đoạn thơ làm nhớ "ngày thơ ấu gian khổ" quá ( Mà dường như câu đầu là "Sách quốc ngữ"...thì phải ? Mấy dòng sau nữa là " Không khóc nhè...chớ láu táu...em lên sáu...học vỡ lòng...vv, Rồi, Hòn đá to ...hòn đá nặng..một người nhắc....Hì hì, Nhớ Hồ quá bác ạ!)

    Bạn PTT hơi nhầm, CC cực đoan và phò cộng cực đoan -dư luận viên - rất giống nhau. Trừ điểm khác duy nhất là phò và chống, còn lại mọi điểm khác đều giống nhau. Tư tưởng: chỉ chấp nhận giống, không chấp nhận khác, dù chỉ khác tí tẹo cũng quyết không chấp nhận, kẻ nào giống ta là theo ta, kẻ nào không giống ta là kẻ thù của ta. Phương pháp hành động: chửi đổng, chửi lấy được, bên này dùng mắm thối bên kia dùng thối khắm, chả kém gì, chả khác gì. Và kết quả như nhau: chẳng có kết quả đek gì, dư luận viên chửi mấy người dân chủ cười khì không thèm chấp, CC cực đoan chửi, cộng sản nó cũng cười mũi, nó tiếp tục tham nhũng, đàn áp. Tóm lại bạn PTT phải nói là cả hai cùng một giuộc, chiến lược y chang nhau, chẳng có chuyện đổi chiến lược gì đâu. Dek chịu làm gì, cứ thấy người khác làm là nhảy ra chửi. Cứ rắc tí thính lên mặt hồ là cả dư luận viên lẫn CC cực đoan nổi lên cả bầy. Người Việt chửi nhau, bọn TQ nó ngồi xem nó cười ngất, nó đi xây sân bay, xây thành phố, xây đảo nhân tạo, người Việt chỉ biết ngồi chửi nhau, dek biết làm gì khác. Thảm!

    Hà hà, bác Lương Ngọc Phát đã chứng minh có một sự thật (duy nhất) bằng chính cái sự thật ấy:
    Khả năng tiếng Việt của ông Hồ trong cái gọi là di chúc.
    Người đi tha phương cầu thực quá lâu, học toàn tiếng Tây, tiếng U, nên quên tuốt luốt, tiếng Việt chẳng có những mẫu tự Z, F, quên luôn tiếng Việt có (những) 5 dấu, nên cũng không buồn bỏ dấu, để hậu duệ phải lao động trí óc khi đọc di chúc.
    Cũng có thể là "phát minh" của "Người" về tiếng Việt nhằm để lại dấu ấn cho đời sau?
    Chẳng trách được lũ trẻ "hiện đại" đã học tập theo "Người" phát minh những cách viết tiếng Việt rất mới, đọc mà phát rầu.
    @ bác Phát: Cám ơn lời chúc của bác trong còm trước. Tôi cũng chúc bác Phát luôn mạnh khoẻ, yêu đời và yêu người.
    Chữ người tôi không viết hoa à nha. :)

    Nguyễn Jung

    Hihi, Bác Lương Ngọc Phát cứ đánh (quanh bụi) rậm làm gì, cứ huỵch toẹt ra rằng cha già dân tộc 'đéo' là "người dân tộc" ...ta, chữ quốc ngữ còn đéo biết!

    Công nhận, lừa khắp tứ phương thiên hạ nhưng có lúc vẫn hố!
    Bác, Đảng giỏi ở đâu đâu, chứ cái vụ di chúc này thì... thôi rồi Lượm ơi!

    Bà TS ở Pháp mới dám viết bài này, nhất là ở đoạn cuối. Nếu bà ở trong nước mà viết thế thì bà khó yên thân đấy.
    Bà TS lại còn viết: "bạn không thể đổ lỗi cho Hồ Chí Minh". Hồ Chí Minh đã thạo nên một thế hệ, cả lịch sử sẽ đổ lỗi cho Hồ, thế mà lại khuyên các bạn trẻ " không thể đổ lỗi cho Hồ Chí Minh".
    Thực ra thì nếu không có TS Từ Huy khơi mào nên cái di chúc thổ tả này thì chẳng còn ai nhớ đến Hồ trong mả nổi, người ta chỉ quan tâm đến Bác Hồ trong trường hợp sau: "Như có Bác Hồ trong ngày vui đầu tháng", tức là ngày lĩnh lương ấy mà. Rồi thì vui "Bác trong tay muốn ra sao thì ra sao, Bác trong tay lòng hăng hái ta tự hào...Bác nay tuy đã già rồi, già rồi nhưng vẫn trai tân..Mong sao có bác trong quần..."
    Cái nhà anh Hồ này lúc sống thì "bàn đá chênh vênh dịch sử Đảng, cuộc đời cách mạng thật là sang? Lúc chết thì "về với cụ Các Mác và cụ Lê nin", một con người vong bản, mất gốc thế thì quan tâm làm đéo gì. Một cái di chúc của hắn chứ 10 cái di chúc của hắn cũng chỉ cho vào sọt rác là xong. Con người Hồ thì "khẩu Phật tâm xà" gian manh và đầy tham vọng nhưng cuối cùng thì gây tai họa cho cả dân tộc.
    Đố TS Từ Huy biết hiện nay những ai tha thiết muốn giữ cái xác thối của Hồ ở Ba Đình? Bà TS này chỉ tìm tòi những cái gì có sẵn thôi, chứ cái gì phải độc lập tư duy, phát hiện cái mới thì khả năng hạn chế lắm. Nếu không trả lời được thì để chính bọn trẻ trong nước trả lời hộ.

    Không bàn về nội dung bản 1 bản 2 di chúc Bác Hồ để lại, tôi chỉ có chút nhận xét hình thức của di bút này:

    Thủ bút của Bác Hồ viết năm 68, thời điểm chữ quốc ngữ đã xem là hoàn chỉnh không khác ngày nay, văn phạm và chính tả đã thống nhất quy ước từ lâu, chứ không còn như thời còn phôi thai ở thế kỷ 17 , 18.

    Bác Hồ còn là "danh nhân văn hóa thế giới", vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt, lãnh đạo toàn diện từ ý thức tư tưởng - chính trị - văn hóa - phong tục ...đến các lãnh vực dân sinh cụ thể. Người từng luôn hô hào "dân ta phải biết sử ta". Người từng luôn hô hào làm trong sáng tiếng Việt. Người từng dùng những từ như "ỉa, đái" thay vì tiêu tiểu. Người từng gọi "giặc lái" thay vì phi công địch. Người từng làm gương gọi nữ quân nhân là "chiến sĩ gái"...v.v....

    Nhắc như thế để chứng minh, Người là một nhà văn hóa dân tộc. Trí tuệ Người là đỉnh cao nhân loại, thông kim bác cổ, lịch lãm năm châu. Người uyên thâm Hán văn qua tác phẩm viết bằng Hán tự "Ngục trung nhật ký". Người lưu loát Pháp văn qua nhiều bài viết, ấn tượng nhất là lá đơn xin thực dân Pháp cho học trường thuộc địa để được làm quan phục vụ chính quyền Pháp quốc hải ngoại. Người giỏi cả tiếng Nga vì từng đủ vốn để học trường "đại học Phương Đông" của đế quốc CS này. Người từng là tác giả các sách tiếng Việt, như "địa chủ ác ghê" - "vừa đi đường vừa kể chuyện" chẳng hạn .v.v. và v.v...

    * Thật khó hiểu một vĩ nhân của dân tộc Việt như Người, vào thời điểm 1968 khi toàn dân nam phụ lão ấu kém trí tuệ hơn nhiều, cũng đã đều biết viết chữ quốc ngữ đúng quy ước chính tả, văn học Việt đã kinh qua giai đoạn hoàn thiện chữ quốc ngữ, mà duy có mình Người chưa biết viết đúng chính tả chữ Quốc ngữ ????
    Người ra quốc sách "toàn dân xóa mù chữ", đưa chữ quốc ngữ lên tận non cao núi thẳm xa xôi, mà sao nơi gần Người nhất là chính bản thân Người lại không biết viết đúng chữ quốc ngữ??? Người chỉ rõ 3 thứ giặc phải kiên quyết diệt trừ: giặc đói, giặc dốt rồi mới tới giặc ngoại xâm - mà sao Người viết lách một văn bản hệ trọng tầm tuyệt mật quốc gia là bản di chúc này, lại không khác gì trình độ của một giặc dốt?

    Vô cùng khó hiểu, khi chúng ta đều biết, 24 chữ cái tiếng Việt đâu có mẫu tự z và f như khi Người viết : "fục , fong, fòng, fụ, fó... zao, zải, zản..."? Chữ "nghỉ", nếu em hs nào viết "ngỉ" thì ắt bị thầy cô quở phạt, vậy nếu em thưa rằng đó là vì em "học tập và noi gương" Bác, thì sao?

    Người cũng không đánh dấu sắc trên những chữ : hêt, sưc, quôc, cach...Người cũng từng viết "Kach" trong " Đường cách mệnh"...
    Người đánh dấu ngã thay vì đúng ra là dấu hỏi nhiều chữ: chũ, tuỗi, đãng, khõi, cãm, fãi, đễ ...

    Những lỗi ấy không chỉ 1 lần lỡ tay viết tháo, mà lập đi lập lại nhiều lần, khiến chúng ta phải nghĩ rằng Người không thông thạo chữ quốc ngữ, bổn phận cơ bản của mỗi công dân.

    " Chữ quốc ngữ - Chữ nước ta - Con cái nhà - Đều phải học - Miệng thì đọc - Tai thì nghe ...."

    Ô hay!!! Hồ chí minh là thằng cha kăng chú kiết nào mà lại dám dặn bảo đem tro cốt của hắn chia ra làm 3 hũ (mắm sình) đem chôn ở 3 miền??? Để làm bùa yểm cho cái dân tộc VN thúi như cái hũ mắm sình ấy à???? Mới có một cái xác chết sình lâu ngày chưa chôn ở Ba Đình cũng đủ làm dân VN chán chê lắm rồi, Tàu thì nó chê là còn thua cái nhà vệ sinh của nó, giờ mà lại theo lời...DẠI BẢO của "người" nữa thì có mà thúi cả nước. KHẮM LỰNG!!!!! Di chúc với lại chả Di Trút, trút cả cái thối lên đầu dân VN. Cho tớ xin, đốt mịa nó đi cho rảnh nợ!!!!

    NTTH viết:
    Các bạn cũng vậy. Các bạn là người chịu trách nhiệm về mọi việc các bạn làm, mọi điều các bạn nghĩ, mọi lựa chọn của các bạn. Các bạn là người chịu trách nhiệm về mọi hậu quả do các bạn gây ra, hay mọi thành công mà các bạn đạt được.

    Câu này thoạt nghe thì đúng, nhưng chỉ tương đối. Đơn giản,việc làm, trách nhiệm của một cá nhân có liên quan chặt chẽ với cộng đồng, với xã hội và ngược lại.
    Khi một người làm một điều gì đó, người đó chịu trách nhiệm về việc họ đã làm. Nhưng nếu cả một cộng đồng, một tập thể cùng làm như vậy thì trách nhiệm là của cả cộng đồng, tập thể.Vấn đề sẽ khác đi, không còn là vấn đề cá nhân nữa mà là vấn đề của cộng đồng. Đó là giáo dục, luật pháp, y tế...
    Một thí dụ đơn giản: Xả rác. Một người xả rác bừa bãi có thể sẽ cảm thấy xấu hổ, khi môi trường xung quang sạch sẽ. Nhưng nếu người người xả rác bừa bãi, nhà nhà xả rác bừa bãi, thì vấn đề nghiêm trọng hơn rất nhiều Ai sẽ giải quyết đây? Nếu không là giáo dục và luật pháp? Ai làm ra luật pháp, ai tạo ra chương trình giáo dục....?

    Tuy nhiên, nhà văn NTTH có lòng, lo lắng về một lớp trẻ như đoạn này:

    NTTH viết:
    Dưới đây là một vài lời dành cho các bạn thanh niên, sinh viên đang bị tẩy não bởi phong trào « học tập tư tưởng Hồ Chí Minh », một chiến dịch tuyên truyền được đảng và Ban Tuyên giáo thực hiện từ nhiều năm nay....

    Vậy, ý thức về sự công bằng khiến cho tôi tự nhủ rằng, nếu muốn đưa ra nhận xét hay kết luận về một người đã chết thì phải dựa vào bằng chứng cụ thể và xác thực, những bằng chứng được xác nhận. Đó là cách của tôi.

    Nhà văn tìm cách chứng minh là đảng CSVN đã gian dối, nguỵ tạo cả di chúc của người chết. Một việc cấm kỵ về đạo lý, pháp luật, không chỉ ở VN. Từ đó suy ra những gì đảng CS đem ra giảng về ông Hồ, bắt SVHS, quan, dân học tập, (toàn) là những điều gian dối, sai sự thật.
    .
    Không biết tôi nghĩ vậy có đúng ý của Tg?

    Chúng ta không nên quá khắt khe, vì khi muốn chứng minh B đúng, tg phải đem A (di chúc của ông Hồ) có bằng chứng để thuyết phục.

    Tôi đồng ý với bác EFG, giết một người đã là kẻ sát nhân, đã là tội phạm (thì) phải bị xét xử huống hồ gì dân VN đã bị giết rất vô lý và quá nhiều bởi những người Cộng Sản, kể từ khi ông Hồ (nào?) đem chủ nghĩa này về VN. Đảng CSVN và ông Hồ có viết đến 10 di chúc tôi cũng không quan tâm.

    Nguyễn Jung

    PTT viết:
    Có cảm tưởng là dư luận viên bây giờ đổi chiến lược, dùng giọng lề trái để đả phá, thế thì một
    mũi tên nhằm hai đích: vừa định hướng dư luận chỉ trích người tranh đấu, vừa tạo ấn tượng xấu
    cho lề trái: toàn những bọn ngu lâu dốt dài thù dai óc ngắn, chỉ biết chửi đổng, thế thì thua cộng sản là
    cái chắc.
    Tuy nhiên, dùng nick dởm thì cũng còn coi được là một "bông sen"!!! Chứ nếu ký tên thật chắc
    chẳng dám viết như TPP

    Tại sao không. Còn bạn, bạn có dùng tên thật không? Hãy chỉ ra, tranh luận về những cái, những điều tui viết. Đừng bâng quơ, chửi đổng. Bạn cảm nhận ra siu là chiện của bạn, còn tui viết những cảm nhận của tui, nhá.

    [“Chính các bạn mới là người quyết định tương lai của mình. ... Chính các bạn, không ai khác, phải gánh lấy trách nhiệm đó….”]
    ------------
    Nhưng...lỡ may, đảng Việt cộng không thích thế và khẳng định điều ngược lại thì sao ! "Khẩu hiệu" có thể hô to, trầm bỗng quyến rũ...nhưng chẳng liên quan gì đến thực tế. Việt cộng thường vướng lỗi này .
    Đọc nhiều bài cùng tác giả, im lặng cảm nhận điều tốt mà chị ta muốn nhắn nhủ gởi gấm. Nhưng sau các bài về “di chúc của Người”, xin phép ….good bye !
    Câu trích trên không sai, nhưng khi được lồng vào một bài viết nói quá nhiều về “Người”, đầy những ẩn ý, tỏ ra bất mãnh, ngầm bêng vực và phê phán…hình tượng Hồ ! Nói quá nhiều và đương nhiên không khỏi “nói giùm Người” theo thông lệ !…Điều ấy khiến cho những lời thầm thì chân thành trích dẫn ở trên, hoá ra thành một mớ tào lao, vô nghĩa, lãng xẹt ! Cái này , nếu không quá khờ thì đành gọi là gọi là, “khéo quá hoá vụng” ( hoặc …vụn, cũng OK !). Dường như tác giả vẫn không biết mình đang nói đến (những) ông Hồ nào ?, Không cần bận tâm gì về chính trị và thủ đoạn, dù trò chơi copy “chiếc nón kỳ diệu “đã thường nhắc : “ Ông Hồ ? Có…nhiều ông Hồ ! “ Hic !
    Tác giả, viết bài này có lẽ là nữ, vốn nhiều lần thầm bật khóc khi nghĩ về “thánh Hồ” và về cái gọi là “ di chúc” của …bọn ấy ?

    Đọc bài này mà bỗng dung thầm…nể phục Việt cộng ! Việt cộng tỏ ra nắm vững các diễn biến tâm lý con người , nến đoán trước “di chúc” là chuyện có thể sinh lợi to ( với những người như thế , như thế….” Thành thật mà nhìn nhận, Việt cộng dở trong mọi chuyện nhưng trong màn mua chuộc tình cảm từ những ai giàu Nhân tính, họ thật giỏi ! Quá giỏi…( Chắc chắn nhận xét này làm tác giả …điên tiết, cái điên tiết dễ hiểu của một…con chuột bạch trong phòng thí nghiệm Việt cộng ! ) . Trường hợp này không phải hiếm hoi, mà ngày Hồ (nào đó) chết, loa rền rĩ, lãnh đạo kịch sĩ thay nhau ….chậm nước mắt …môi lời thoại, ánh sáng, âm thanh và cảng vật…đều để giúp toàn dân miền Bắc dễ lên cơn dại. Ngay cả chính những kẻ từng lôi cả cha mẹ ra đấu tố và thàn nhiên đứng nhìn họ chết thãm….khi ấy, vẫn khóc Hồ như mưa , khóc chân thành ! Việt cộng muốn họ giết cha mẹ, họ hả hê giết cha mẹ ! Việt cộng muốn họ khóc người dung, họ khóc người dưng…Không phải bản chất họ ác , ngu hay tán tận lương tâm , mà thực sự vì Việt cộng quá giỏi ! Kẻ tội đồ giết hơn 170 ngàn công dân VN vô tội ấy, đến nay vẫn làm người có chút trí thức…vẫn tiếp tục thút thít ! Trong khi thật ra, thái độ đúng đối với Hồ, tối thiểu phải là :” Tôi quan tâm làm đéo gì đến kẻ đã thãm sát dân tộc tôi ! “
    Rất tiếc điều chân thành và đơn giản ấy không có trong lòng tác giả , trong vai trò một nạn nhân điển hình !

    Tác giả không có chính kiến đủ mạnh để nhận ra, dù cho lỡ tay giết một người vô tội, bất kể vì mục đích gì , thì đó vẫn chỉ là kẻ sát nhân ! Lạ thay, người ta thật hung hổ dữ dằn v71i mỗt cô bé trộm sách, trong khi tha thứ vào yêu thương hết mực kẻ nghe lệnh giặc giết đồng bào mình! Phải chăng quá bất thường Tác giả hèn nhất , không dám đối diện với sự thật, không đủ chính kiến để tự xem nạn nhân là người thân của mình, người tình người yêu, thần tượng …của mình! Chỉ biết nhắm mắc cảm động, học thuộc lòng và đặt tin tưởng trọn vẹn vào những gì mà “một bộ phận không nhỏ” các ông Hồ, thông qua Tuyên Huấn đảng quỷ “nói “ . Và tập trung gân cốt để thốt lên: “….các bạn là nạn nhân của cỗ máy lừa dối khổng lồ !”- Thật kỳ quái ? Thật đáng kinh ngạc…!
    Những ông Hồ của VN, không kẻ nào có lai lịch minh bạch rõ ràng như nguyên thủ yêu dân chính đại quang minh ở các quốc gia khác trên thế giới, để ta có thể thật sự khóc vì đau đớn tiếc thương !
    Thưa tác giả, trước khi muốn tôi nghiên cứu “di chúc chính trị” của ai đó viết , hãy chỉ cho tôi thấy , một vài vĩ nhân nào mà nhân loại đang tôn thờ, lại thãm sát dân tộc mình theo lệnh giặc như (những kẻ như ) hắn đã làm ! Và tự hào để làm ?

    Có cảm tưởng là dư luận viên bây giờ đổi chiến lược, dùng giọng lề trái để đả phá, thế thì một
    mũi tên nhằm hai đích: vừa định hướng dư luận chỉ trích người tranh đấu, vừa tạo ấn tượng xấu
    cho lề trái: toàn những bọn ngu lâu dốt dài thù dai óc ngắn, chỉ biết chửi đổng, thế thì thua cộng sản là
    cái chắc.
    tuy nhiên, dùng nick dởm thì cũng còn coi được là một "bông sen"!!! Chứ nếu ký tên thật chắc
    chẳng dám viết như TPP

    Trích dẫn:
    Các bạn không thể đổ lỗi cho Hồ Chí Minh, một người đã chết, về việc các bạn là nạn nhân của cỗ máy lừa dối khổng lồ mà đảng đang lê khắp mọi thôn cùng ngõ hẻm trên đất nước này, đang lê khắp mọi trường đại học. Không ! Các bạn phải tự chịu trách nhiệm nếu để cho người ta biến các bạn thành nạn nhân, nếu để cho người ta lừa dối các bạn. Vì chính các bạn đã lựa chọn trở thành nạn nhân trong khi mà các bạn hoàn toàn có thể từ chối cái trò « học tập » dối trá đó.

    Cái này cũng áp dụng cho những người chống Cộng. Các bạn CC bằng cách chửi bới Hồ Chí Minh chỉ làm cho giới cầm quyền tại VN cười mũi. Họ vẫn ngang nhiên làm giàu bất chính bằng tham ô, lãng phí, ăn hối lộ do có quyền lực. Họ đâu có học tập Hồ Chí Minh. Họ có dám không tham nhũng ăn hối lộ bẩn thỉu, không để lại tài sản gì cho con cháu như Hồ Chí Minh hay không? Thời nay có lẽ chả có ở đâu như người VN vẫn còn sự "ghét con thì chửi cha" cổ lỗ. Có ngon thì đối mặt với CQ thối nát hiện tại đi!

    Mợ Từ Huy trốn tránh, đùn đẩy trách nhiệm cho thế hệ bạn già, bạn trẻ, bạn nhi đồng!
    Cả một thế hệ không dám nhận trách nhiệm là đã đóng góp vào công cuộc trồng người của đảng "ta". Nay thì vỡ nợ trồng người bèn lên tiếng, trách nhiệm là ở bạn, tương lai của bạn nằm trong tay bạn. He he, hổng nằm trong tay bạn thì nằm trong tay ai? Trời Phật Chúa Allah hay đảng "ta"?
    Nghe theo đảng thì có cả, chống đối thì coi chừng nhá, đừng trách ai nhá, vì bạn đã lựa chọn mờ... Lỗi tại bạn đã "tự nguyện" biến mình thành nạn nhân cả 2 nghĩa, theo và chống.
    "Bác" không có trách nhiệm cho lựa chọn của bạn vì "bác" đã ngủm củ tỏi? Lại bênh rùi nhá! Vậy ai đã trồng người trước khi "bác" ngủm? Thế hệ mợ Từ Huy, thế hệ trước đó, bi giờ, do ai trồng? Ai trong các thế hệ đó đã có quyền, dám lựa chọn công khai, có cơ hội để lựa chọn công khai? Ai đã tiếp tục trồng người sau khi "bác" ngủm hử?
    Góp phần nhồi sọ con người ta tới bến rồi phủi tay, coi sao được hả mợ? Một lời kêu gọi nhạt hơn nước ốc luộc.
    cbn.