Đức Hoàng - Định giá mỳ tôm

  • Bởi Trà Mạn
    05/05/2015
    3 phản hồi

    Đức Hoàng


    “Một bát mỳ tôm thì chúng ta định giá làm gì?” - Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân từng băn khoăn như thế khi giá của bát mỳ ở sân bay được đưa ra bàn luận ở Thường vụ cách đây gần một năm.

    Lúc đó, dư luận đang bức xúc vì giá bát mỳ ở sân bay được niêm yết gần 100 nghìn đồng. Khi đó cả người đứng đầu ngành giao thông cũng vào cuộc chỉ đạo phải hạ giá mỳ tôm.

    Tháng trước, khi đứng trong phòng chờ nhà ga T2 Nội Bài, bảng niêm yết giá ở một quầy ăn uống khiến tôi nhớ lại câu của bà Phó chủ tịch Quốc hội. Bởi vì bát mỳ tôm, sau tất cả tranh cãi, hôm nay được định giá quá rõ ràng và cẩn thận. Người ta làm cả một tấm bảng riêng, chỉ in hình bát mỳ, ghi rõ giá là 1,5 USD (hơn 30 nghìn đồng) - như một lời tuyên bố đầy hào sảng về việc “chấp hành chỉ thị”. Nhưng ngay sau tấm bảng đầy trọng thị với mỳ tôm ấy là bảng giá của những mặt hàng khác. Và chúng vẫn có mức giá kiểu “sân bay”: Chiếc bánh mỳ - 100 nghìn đồng (5 USD), sandwich - 80 nghìn, sinh tố dưa hấu - cũng 100 nghìn.

    Tôi không ăn được mỳ tôm, đành nhịn đói, mua một lon nước ngọt vì không muốn chi từng ấy tiền để ăn bánh mỳ. Lon nước cũng vài chục nghìn. Và tôi tự hỏi, nếu định giá bát mỳ tôm chỉ vì chính bát mỳ thì định giá làm gì? Vấn đề là làm sao từ chuyện bát mỳ, chúng ta tìm ra cách hạn chế tình trạng độc quyền, sự định giá bất tuân quy luật thị trường trong nhiều lĩnh vực khác.

    Bà Nguyễn Thị Kim Ngân sau khi đưa ra câu hỏi trên cũng đã tự trả lời rằng, muốn điều chỉnh giá thì phải điều chỉnh qua cơ quan quản lý cảng, điều chỉnh vấn đề từ gốc rễ. Nhưng không, sau cuộc luận chiến mỳ tôm, trong yêu cầu của cơ quan quản lý cảng với các doanh nghiệp, chính mỳ tôm, chứ không phải phương thức quản lý trở thành đối tượng điều chỉnh.

    Cách giải quyết “bức xúc mỳ tôm thì điều chỉnh mỳ tôm” đã trở thành một phương thức kinh điển trong tham gia chính sách từ các bên ở nước ta.

    Chẳng hạn, trong cuộc bức xúc “Việt Nam không sản xuất nổi con ốc vít”, tôi thấy phần lớn ý kiến đưa ra là về việc sản xuất chính con ốc vít, hoặc rộng hơn một tý là về công nghiệp phụ trợ của công nghiệp (tức là bản mở rộng của ốc vít, bao gồm sạc hay vỏ điện thoại). Tôi không thấy nhiều người bàn đến toàn bộ nền công nghiệp phụ trợ, bao gồm cả phụ trợ cho dệt may, chế biến nông sản...

    Con ốc vít, bát mỳ tôm - đáng ra chỉ nên là hình ảnh mang tính biểu trưng cho một vấn đề của chính sách - thì bản thân nó lại thành chủ đề phân tích. Theo tôi, cần một cái nhìn rộng hơn cho mọi vấn đề, từ cả phía nhà quản lý đến những người tham gia góp ý chính sách (người dân) để giải quyết tình trạng ấy. Nếu không, mỗi ngày chúng ta sẽ phải đuổi theo một sự vụ, không bao giờ dừng.

    Cuối cùng, quay lại với chuyến hành trình của tôi từ nhà ga T2: hóa ra là việc nhịn đói ở Nội Bài cũng không kinh khủng lắm. Vì hai tiếng sau tôi đã có mặt ở sân bay Suvarnabhumi, Thái Lan. Ở đấy, một suất cơm thịt gà giá chưa đến 30 nghìn đồng.

    Từ khóa: Đức Hoàng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    So sánh một bát mỳ tôm ở sân bay Nội Bài (Việt Nam) với một suất cơm gà Thái Lan giá 30 nghìn đồng thì quá khập khiễng và không thấy cái gốc cho sự chi phí (hay giá cả) này. Nó khác nhau ở chỗ là nền kinh tế Việt Nam là nền "kinh tế thị trường định hướng XHCN", có sự điều tiết của nhà nước. Ở sân bay thì cái gì cũng bay, kể cả giá cả cũng phải bay cao, thế mới gây ấn tượng. Chỉ có cái giá lên cao tới trời mới làm cho hành khách nhớ mãi. Còn ở Thái Lan thì người ta gay ấn tượng với khách hàng bằng cách khác, cái gì cũng tốt. Còn ở ta ngoài cái giá ngất ngưởng ra thì còn có cái đéo gì gây ấn tượng.
    Trước đây có có chuyện Ngọc Hoàng vi hành xuống hạ giới, ở thiên đình đánh điện xuống là Ngọc Hoàng phải về Trời gấp vị vợ Ngọc Hoàng mới sinh con. Ngọc Hoàng muốn về Trời càng nhanh càng tốt. Thế là các cường quốc vũ trụ như Liên xô và Mỹ đưa ra các loạị tên lửa siêu tốc, Ngọc Hoàn đều chê là chậm quá. Có người bẩm lên Ngọc Hoàng là chỉ có cách nhanh nhất về Trời là lên bằng giá cả. Ngọc Hoàng liền khảo sát xem có đúng không. Khi biết sự thật về giá cả ở cái xứ lừa thì Ngọc Hoàng thét lên:
    - Giá cả lên nhanh thế này thì ta không thể chịu nổi, chóng mặt lắm.
    Cái định hướng XHCN thì đến Ngọc Hoàng cũng phải chết.
    Bài viết này mà bác Phát cũng liên hệ tời đạo và thuật, lại còn viết: " Và một theo bá đạo, nóng đâu phủi đó". Người ta bảo con người bá đạo là con người cạy quyền cạy chức đề ra mọi điều theo ý mình rồi áp đặt bắt người khác phải làm theo, chứ đâu phải bá đạo với vương đạo . Vương đạo đối lập với tà đạo chứ. Nếu bác thấy tôi nói không đúng thì bác giở từ điển Hán- Việt ra mà tra.

    Phản hồi: 

    Chỗ khác nhau giữa thuật và đạo, một có tính lâm thời hiện tượng ngọn và một tận căn cơ của bản chất vấn đề.
    Y học xưa phân biệt 2 lối trị bệnh của 2 hạng thầy thuốc. Một theo vương đạo, chữa tận nguyên nhân gốc trên cơ sở lấy sự sống vững bền của con người làm chuẩn tắc. Và một theo bá đạo, nóng đâu phủi đó, ngứa đâu gãi đó giải quyết tạm bợ cái triệu chứng ngọn bệnh. Đúng ra, bá đạo chỉ là cái thuật của người thợ thuốc chứ chưa đáng là thầy.
    Chính trị xưa cũng vậy, có vương đạo và bá đạo. Bá đạo đây là thuật trị nước, mà không có đạo làm kim chỉ nam. Bá thuật thường được áp dụng bởi các nhà cai trị vô đạo, tức vừa dốt nát lại ham cầm quyền.
    Loại chính trị này không có mục tiêu cứu cánh, không lý tưởng, không tôn chỉ, và nguy nhất là nó không vì con người. Phương tiện của bá thuật, thường là bạo lực vũ phu, áp buộc ...tương tự lối trị bệnh cứ ngứa là gãi cho đã tức thì, không cần hoặc không đủ tài năng tiên lường hậu quả ghẻ càng lở loét lây lan trầm trọng.
    Giải quyết một triệu chứng bệnh xã hội bất thường, kẻ chỉ thấy đâu xử đó, đích thị y là nhà cai trị bá thuật vô đạo. Hay nói kiểu nhà Y, là gã thợ thuốc lang băm thất học, chưa biết y đạo là gì!

    Phản hồi: 

    “Một bát mỳ tôm thì chúng ta định giá làm gì?”
    Thế còn những lời dối trá của đc "NVL= Nó vẫn lừa", khi miệng hô hào một đàng, làm quay ngược một nẻo trong lúc nắm quyền "Vua Cỏ" tại xứ lừa của chúng ta, ai sẽ đinh giá đây??!!