Lâm Bình Duy Nhiên - Thư ngỏ gởi ông Vũ Quang Hiển

  • Bởi Gió Nghịch Mùa
    25/04/2015
    4 phản hồi

    Lâm Bình Duy Nhiên

    Thưa ông,

    Bốn mươi năm là một khoảng thời gian khá dài, thậm chí quá lâu để làm thước đo cho sức chịu đựng của một dân tộc. Chịu đựng trong nghèo nàn, lạc hậu. Chịu đựng để ngoi ngóp thở trong một xã hội suy dinh dưỡng, xuống cấp trầm trọng từ đạo đức, nhân cách đến niềm tin. Bốn mươi năm, kể từ ngày « đại thắng mùa Xuân 1975 », một xã hội thật sự dân chủ và phồn thịnh vẫn là một giấc mơ xa vời đối với người dân Việt Nam, thay vào đó là một xã hội độc tài, tràn đầy bất công, cách biệt giàu nghèo ngày càng trở nên nhức nhối hơn bao giờ hết.

    Đó là một phát hoạ sơ bộ cho hiện trạng của Việt Nam sau 40 năm « thống nhất đất nước ». Nói chung là tồi, là tệ lắm thưa ông !

    Và còn tệ hơn khi nghe cuộc trao đổi giữa ông và đài BBC tiếng Việt. Tôi đã phải nghe lại nhiều lần để hiểu rõ những gì ông nói.

    Thưa ông,

    Khi cho rằng không có ngược đãi đối với mọi người sau chiến tranh và nhất là việc học tập cải tạo chỉ là « để học cho nó rõ chính sách của nhà nước Việt Nam thời bấy giờ » hay đó « không có nghĩa là một chế độ tù đày » thì ông đã vô tình hay cố ý khơi dậy một nỗi đau, một vết thương vẫn còn âm ỉ, đau nhói trong lòng của rất nhiều người. Đúng như ông nói là đã không có một cuộc « tắm máu » nào khi quân đội Bắc Việt vào Sài Gòn. Nhưng thay vào đó là một cuộc thanh trừng, trừng phạt toàn bộ xã hội miền Nam Việt Nam nhằm tàn phá, xoá bỏ tận gốc rễ mọi vết tích từ tư tưởng đến văn hoá. Suy cho cùng, thưa ông, nó còn tàn nhẫn hơn là nổ súng giết người !

    Nói không ngoa, nhưng cả một xã hội đã trở thành một thứ trại tù. Một trại tù kinh khủng và vô nhân đạo, nơi đó, tội ác do chính kẻ cầm quyền gây nên. Có ai hiểu rõ cái loại địa ngục tù đày trong những chế độ độc tài cộng sản hơn Aleksandr I. Solzhenitsyn. Nhà văn Nga đã miêu tả một cách chân thật về hệ thống ngục tù khắc nghiệt thời Liên Xô qua tác phẩm nổi tiếng Quần đảo Gulag. Sự tàn ác, khủng bố tinh thần, bắt bớ một cách vô tội vạ, không cần toà án và pháp luật chính là những đặc tính nổi bật của chế độ. Tù đày, giam cầm, tra tấn, bức bách, khiến sự sợ hãi bao trùm cả xã hội. Những bản án vô nhân đạo, những tiếng nói bất đồng chính kiến bị đoạ đày, thậm chí bị thủ tiêu trong sự bí mật tuyệt đối. Chính Solzhenitsyn cũng đã nếm mùi của những ngục tù khủng khiếp ấy ! Đó không chỉ là Liên bang Xô Viết, qua tác phẩm của mình, ông đã gióng lên hồi chuông cảnh báo sự độc ác của toàn thể các chế độ độc tài cộng sản trên thế giới. Tại Việt Nam, sau biến cố 30/4/1975, nhà cầm quyền đã đơn giản « sao y bản chính », bắt chước đàn anh, xây dựng nên một hệ thống nhà tù, từ Bắc vào Nam, không kém phần khắc nghiệt để trừng phạt những ai liên quan đến chế độ VNCH. Hàng trăm ngàn người bị bỏ tù dưới cái gọi là « học tập cải tạo ». Đôi ba năm, thậm chí hơn chục năm và biết bao người đã phải bỏ mạng nơi chốn lao tù. Xã hội bị triệt phá một cách thâm độc, sách vở bị thiêu đốt, người tài bị vứt vào tù hay bị đào thải ra khỏi cuộc sống. Tất cả đều là « tệ nạn xã hội », do đó phải bị « cải tạo ». Trí thức đạp xích lô, ba gác, làm khuân vác, vá xe bên lề đường…bùi ngùi, đau khổ trước bản án mà những kẻ chiến thắng đã dành cho mình. Họ không còn cơ hội nào, ngay cả chính con cái của họ cũng thế ! Trắng tay, họ mất tất cả, nhưng quan trọng hơn hết chính là sự tự do đã bị tước đoạt một cách trắng trợn.

    30/4/1975 đánh dấu sự rạn nứt, đổ vỡ và chia rẽ. Hơn nửa đất nước tìm đường ra đi, bất chấp tính mạng và hiểm nguy. Với tư cách là một sử gia, tôi nghĩ ông phải thấy và hiểu rõ bản chất của thảm cảnh trên. Ông không thể nào đánh đồng những bài học tuyên truyền, sáo rỗng với sự thật mà phân nửa đất nước phải hứng chịu.

    Thưa ông,

    Sự ngược đãi đối với những tàn dư, chứng tích của « chế độ cũ » vẫn còn thể hiện rõ sau 40 năm « hoà bình ». Ngay cả những nấm mồ của những người lính VNCH tại Nghĩa trang quân đội Biên Hoà cũng bị nhà cầm quyền cố tình một cách nhỏ mọn đưa vào lãng quên, bỏ mặt trong hoang tàn, vắng lạnh. Những thương phế binh của chế độ cũ vẫn còn bị khinh rẻ, ruồng bỏ ngay tại quê nhà. Những mảnh đời đau thương của họ vào tuổi cuối đời vẫn không nhận được một chế độ đãi ngộ nào của nhà cầm quyền, dẫu chỉ tượng trưng. Ngược lại, khi các tổ chức dân sự muốn chăm sóc hay tri ân thì bị chính quyền quấy nhiễu, ngăn cấm ! Công sức của những chiến sĩ đã anh dũng hy sinh hòng bảo vệ Hoàng Sa trong cuộc chiến với Trung Cộng vẫn không được nhìn nhận một cách trung thực. Đó mới chính là nỗi xấu hổ của dân tộc!

    Ông cho rằng nếu nói tù đày sau 1975 thì đó là một sự « xuyên tạc ». Xin lỗi ông, có lẽ chúng ta không có cùng nhận thức về vấn đề. Không thể nào gọi là xuyên tạc khi nói đến một sự thật nhất là khi nó đã được phơi bày trước công luận quốc tế và được kể lại qua bao nhân chứng sống. Ông bảo vệ cái chế độ đã đào tạo nên ông là điều hiển nhiên. Nhưng đến mức nhắm mắt phủ nhận sự thật thì ông mới chính là người xuyên tạc lịch sử dân tộc.

    Có lẽ ông đã đọc qua bài thơ Ta về của Tô Thuỳ Yên. Hẳn ông cảm nhận được đôi chút về những gì mà người tù VNCH đã phải trải qua sau bao năm tháng bị giam cầm để « học tập cải tạo », để thông hiểu và sáng suốt với tinh thần của cái học thuyết phi nhân, phản khoa học mà đảng của ông đang bảo vệ. Mười năm tù đày, thưa ông. Cái mạng con người còn gì sau chừng ấy thời gian bị mất tự do, bị hành hạ, bị khủng bố ? Còn nhiều lắm chứ. Còn cả tinh thần hiên ngang, khảng khái của kẻ sĩ, dẫu bị đời ngược đãi. Đó cũng chính là thái độ cương quyết, không sợ hãi của bao người tù mà chế độ của các ông muốn trừng trị.

    Ta về một bóng trên đường lớn

    Thơ chẳng ai đề vạt áo phai

    Sao bỗng nghe đau mềm phế phủ

    Mười năm đá cũng ngậm ngùi thay

    Vĩnh biệt ta - mười năm chết dấp

    Chốn rừng thiêng im tiếng nghìn thu

    Mười năm mặt sạm soi khe nước

    Ta hoá thân thành vượn cổ sơ

    Mười năm, hai mươi năm, ừ thì đã sao. Sợ gì !

    Ta về như lá rơi về cội

    Bếp lửa nhân quần ấm tối nay

    Chút rượu hồng đây xin rưới xuống

    Giải oan cho cuộc biển dâu này

    Solzhenitsyn miêu tả cái sự khốn nạn, tồi bại, tàn nhẫn của nhà tù cộng sản. Tô Thuỳ Yên ngạo mạn, mỉa mai xem thường mười năm tù tội cộng sản. Cái mẫu số chung là chế độ độc tài phi nhân tính, dẫu tàn bạo đến đâu vẫn không thể tước đoạt khát vọng Sống và nhân cách của một xã hội văn minh !

    Ông có nói « hoà hợp ở Việt Nam về cơ bản đã giải toả ». Tôi không nghĩ như thế. Và đó chính là điều đáng buồn sau 40 năm. Làm sao có thể hoà giải khi mà nhà cầm quyền vẫn còn bưng bít sự thật về một cuộc chiến đau thương mà chính người Việt chúng ta mới là nạn nhân ! Hoà giải sao được khi lòng người còn đớn đau bên những người cộng sản vẫn hống hách phô trương chiến thắng và độc quyền lãnh đạo đất nước. Hoà giải và hoà hợp không thể chỉ là những lời nói suông mà còn phải được thể hiện bởi những hành động cụ thể của nhà cầm quyền.

    Thưa ông,

    Ông là một trí thức, một sử gia của chế độ, hơn nữa là một nhà giáo. Ông hiểu nhiều về học thuyết cộng sản, một học thuyết vốn bị nhân loại từ bỏ một cách cương quyết. Nhưng ông không có cái dũng và cái tâm của một trí thức biết đớn đau trước tương lai và vận mệnh của đất nước. Cái dũng là dám lên tiếng chống lại bất công, độc tài. Ông có thể bảo vệ cái chế độ ấy, đó là quyền tự do của ông, cũng như ông có quyền tuyên bố bất cứ những gì ông muốn (như ông đã làm với BBC tiếng Việt) về cuộc chiến vừa qua. Nhưng nên nhớ lương tâm của một trí thức là phải nói lên sự thật và đứng về lẽ phải, nếu không, đó chính là một sự xuyên tạc trắng trợn đối với những trang sử của dân tộc.

    Và dẫu biết rằng « lịch sử luôn được viết bởi người chiến thắng », nhưng giá trị đích thực của lịch sử sẽ luôn luôn được tái lập một cách công tâm và trung thực vì đó là một qui luật bất biến của văn minh nhân loại.

    Lương tâm chính là yếu tố cao cả của người viết sử. Tiếc thay, ở ông, hoàn toàn không có điều ấy !

    Chúc ông mau thức tỉnh để đất nước sớm thoát khỏi sự dối trá, ngục tù và hoà mình vào thế giới tự do, dân chủ !

    Lâm Bình Duy Nhiên, 25/4/2015

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Ông Duy Nhiên ơi

    Ông lầm câu hỏi rồi - Lão ấy mần gì có lương tâm mà đặt vấn đề lương tâm . Một vật dùng đựng cơm để ăn, miền Nam gọi là "chén", miền Bắc gọi là "bát" . Kẻ mà cứ khư khư không cần biết đến cái "chén" thì ông kêu gọi hắn làm gì . Nói như ông Đại tá Phạm Hữu Thắng, Viện Lịch sử Quân sự thì còn có chỗ để nói chuyện thêm, chứ theo tay giáo sư "cái bát" này thì chả nên mất ngày giờ . Lý luận của hắn ta chẳng những không thuyết phục được ai mà còn tăng thêm nỗi chán ngán của người đời qua chữ "VẸM", chán ngán vì sao Đảng Cộng Sản Việt Nam "quang vinh" này lại có những tay bố láo như thế ... Chỉ tội cho đám sinh viên phải ngồi chịu trận để nghe hắn nói trong cái môn học bắt buộc nào đó . Mệt ...

    Phản hồi: 

    Trước 30-4-1975 thì nửa nước khổ sở và đau thương. Sau 30-4-1975 thì cả nước đau khổ đói nghèo. Thêm vào đó CS còn mở thêm nhà tù để dồn dân nửa nước vào vòng ngục tù khổ ải.
    Đã đến lúc phải viết "Bản án chế độ CS ở Việt Nam" để cho thế giới và con cháu ta sau này thấy rõ. Thế nhưng ai viết? Có tổng hợp tất cả những sự kiện thành sách thì mới có giá trị, còn thỉnh thoảng có một vài bài kiểu này thì chỉ như muối bỏ biển chẳng thấm vào đâu, người ta đọc thoáng qua rồi quên ngay.
    Có một điều rõ ràng là CS không chỉ triệt hạ những người Việt đưới chế độ Sài Gòn, mà còn triệt hạ, bỏ tù cả những người khác chính kiến ngay trong hàng ngũ những người CS. Như vậy ngay trong lòng những người CS đã có hiện tượng phe phái.
    Nay xin nêu một vìa vụ cụ thể để chứng minh:
    - Trước kia ở miền Nam có học giả Nguyễn Văn Bông, không tham gia chính quyền, cũng chẳng tham gia quân đội, ông chỉ là một giáo sư giảng dạy ở bậc đại học, ông có tư tưởng tiến bộ, dân chủ và rộng mở, ông có quan điểm như thời hiện nay, đó là tôn trọng các quan điểm đối lập và muốn xây dựng xã hội dan chủ. Thế nhưng biệt động Sài Gòn của CS đã tìm mọi cách ám sát ông bằng được.
    - Giở lại trang sử lâu hơn thì chính CS dán mác Hồ Chí Minh đã giết một nhà cách mạng vĩ đại có xu hướng CS là ông Tạ Thu thâu.
    - Trong thời kỳ trước CM tháng Tám thì CS cũng muốn độc quyền chống Pháp mà tìm mọi thủ đoạn triệt hạ những tổ chức yêu nước có xu hướng chống Pháp như những người trong tổ chức Quốc dân đảng...nhiều nhà văn của Quốc dan đảng đã bị thủ tiêu bí mật rất man rợ như bỏ vào rọ rồi vứt xuôgns khe núi...
    - Ở miền Bắc sau 1954 thì CS bỏ tù và đày đọa tinh thần và vật chất với những người khác chính kiến, trong đó scó nhiều trí thức như trong nhóm Nhân văn giai phẩm và nhà triết học Trần Đức Thảo...
    - Gần đây hơn thì CS dán mác Hồ còn bạc đãi với chính những người trong hàng ngũ CS mà có tư tưởng tiến bộ như ông Trần Xuân Bách, ủy viên bộ chính trị, thiếu tướng Đặng Kim Giang, trung ướng Trần Độ, nhà lý luận Hoàng Minh Chính...
    Độc tài của CS là độcc tài cực đoan. CS không coi việc phát triển đất nước là ván đề chính mà coi việc giữ ghế Đảng CS mới là ván đề chính. CS không đặt vấn đề thi đua với cá nước khác để tiến lên mà đặt ván đè kìm hãm dân mình để giữ vững chế độ, bắt quân đội "trung với Đảng", hô hào công an "còn Đảng còn mình" và đề ra "bỏ điều 4 hiên pháp là Đảng tự sát". Đảng còn hay đảng chết mẹ đảng đi không thành vấn đề mà phải đặt vấn đề nước còn hay có nguy cơ mất và vấn đề xây dựng đất nước tiến lên ngang tầm với các nước trong khu vực và thế giới mới là vấn đề chính chứ.
    Đảng CS cũng chỉ đàn áp những người Việt ở trong nước chống Đảng mà thôi, còn cả thế giới chống cộng thì Đảng có làm đéo gì được đâu. Cái hèn mạt của Đảng CS là ở chỗ chỉ bắt nạt đồng bào mình thôi.
    Muốn hạ bệ vai trò lãnh đạo của Đảng (chứ không phải tiêu diệt những người CS) thì càn làm cho mọi người dan biết Đảng CS theo CN Mác Lê nin là sai làm và đã mắc nhiều tội lỗi, làm cho dân khổ và đất nước trì trệ hai là vạch bộ mặt thật của CS là một lũ lưu manh, ăn cắp (tham nhũng) và bán nước. CS không thuyết phục được dân bằng lý lẽ và thực tế thì dùng hành vi côn đồ đàn áp cá nhân bất cháp đạo lý và pháp luật. CS càng đàn áp kiểu này thì càng lộ bộ mặt thối tha đáng khinh bỉ và mất lòng dân.

    Phản hồi: 

    Vũ Quang Hiển, sử gia cộng sản xã nghĩa, trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ đã chỉ làm điều mà Hồ chí Minh nhà cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ, đồng thời là một serial killer vang danh thế giới, đã làm, khi Hồ chí Minh, trước tuổi trẻ VNDCCH, nói Hồ chí Minh "độc thân", "không vợ con"....

    Vũ Quang Hiển, sử gia cộng sản xã nghĩa, trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ đã chỉ làm điều mà Hồ chí Minh nhà cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ, đồng thời là một serial killer vang danh thế giới, đã làm, khi Hồ chí Minh "chủ tịch nước", trước báo chí quốc tế, chối bai bải, quay lưng lại trước người lính của mình, từ chối người lính "quân đội nhân dân anh hùng", phủ nhận sự hiện diện của tướng tá lính tráng cộng phỉ trên lãnh thổ VNCH, đã theo lệnh Hồ chí Minh cầm súng đạn mìn Nga Tàu cộng xâm nhập VNCH phá hoại VNCH, nhẫn tâm thảm sát hàng triệu, hàng triệu người miền nam, cũng một dòng máu Lạc Hồng, chỉ để phục vụ cho tham vọng bành trướng chủ thuyết Mác Lê tội ác vào VNCH, chỉ vì nguòi miền Nam không chấp nhận con dường cộng sản Hồ chí Minh tội ác, vong bản ngoại lai tay sai giặc Tàu, chỉ vì người miền Nam đã chọn lựa xây dựng phát triển đất nước theo khuynh hướng kinh tế & chính trị dân chủ tự do bình thường cuả con người, hoàn thiện dần theo sự tiến hoá của con người

    Đúng là sử gia xã nghĩa trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ chuyên nghề làm chứng gian! Chỉ có hạng sử gia xã nghĩa & trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ mới có thể làm chứng gian như Vũ Quang HIển & Hồ chí Minh

    Phản hồi: 

    Tôi ít học nên không hiểu hai chữ ngược đãi là gì nhưng qua câu nói của một lãnh đạo to lắm sau ngày 30/04/1975 nói rằng nhà ngụy ta ở, xe ngụy ta lái, vợ ngụy ta lấy, con cái ngụy ta sai, thì rõ ràng các ông đã đãi ngược rồi. Chối làm gì ?