Nhạc sĩ Tuấn Khanh - Trộm chó và mại dâm

  • Bởi Admin
    21/04/2015
    3 phản hồi

    Nhạc sĩ Tuấn Khanh

    Một người bạn nước ngoài nói với tôi rằng họ kinh hãi, không thể nào tin nổi ở Việt Nam giờ đây lại có những hình ảnh con người bị đánh đập đến chết và cột cùng với xác chó, kéo lê trên đường, để phô diễn chiến tích.

    Nạn trộm chó đang hoành hành ở miền Bắc Việt Nam, và để đáp lại những vụ trộm đó, những cuộc vây đánh đến chết kẻ trộm vẫn diễn ra. Nhiều vụ còn được ghi hình lại như một sự kiện thích thú. Phần lớn công an địa phương cũng bối rối, vì rõ ràng họ không được hướng dẫn đối phó với các tình huống bạo lực đám đông như vậy, mà chính họ ắt cũng cảm thấy lo sợ khi đứng giữa đám đông rầm rập đó.

    Hãy thử đặt một câu hỏi, chủ nhân của con chó đã tham gia đánh kẻ trộm được bao nhiêu lần vì tức giận, và đám đông tham gia đó đã tiếp sức cho cuộc đánh đập với lý lẽ gì, nếu không phải là một khoái cảm bạo lực của đám đông đang bùng lên khi tìm thấy một đối tượng để trút vào. Đó hoàn toàn không là câu chuyện của lẽ phải, mà là một hiện tượng xã hội mới phát sinh.

    Có lẽ từ đây về sau, cái chết có lẽ là điều phải nhẩm trước cho bất kỳ một kẻ trộm (chó) nào, chứ không phải là luật pháp, ngay trên một quốc gia có đội quân công an hùng hậu, mà luật lệ thì luôn được khẳng định thực thi. Nếu từ đây, một dạng thiết chế đời sống công xã như vậy hình thành ở các miền khác, các địa phương khác, ắt sẽ còn có nhiều hơn những cái chết cho nhiều trường hợp khác nhau.

    Việc bắt giữ và tự mình xét xử bằng bạo lực, nhắc con người văn minh nhớ đến IS, những kẻ khủng bố dùng cái chết để răn đe, nhớ đến những vụ hành hình, nhớ đến chuyện đấu tố trong thời cải cách ruộng đất ở miền Bắc sau 1945. Thậm chí, những hình ảnh này còn gợi nhớ đến giai đoạn xã hội được kiểm soát bằng ủy ban quân quản, chẳng hạn như sau tháng 4/1975, những thanh niên Sài Gòn bất phục bị bộ đội Bắc Việt bắt giữ và tuyên án, xử bắn ngay trung tâm thành phố. Xã hội không còn chiến tranh nhưng đang như tái hiện mọi thứ: giai đoạn mà những tập thể đi cùng với bạo lực, chỉ xử chứ không xét.

    Trong Phật giáo, việc niệm Phật là một loại gieo mầm thiện. Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ vẫn để lại di huấn cho các đệ tử của ông rằng, ngay cả không thuộc kinh kệ, việc niệm Phật thay vào cũng là một cách để ấp ủ thiện tính trong lòng mình, và “niệm” này tác động đến những hành xử đời thường. Xã hội bất an và có nhiều ức chế không thể giải tỏa trong đám đông, cũng là một cách gieo niệm sự dữ trong con người. Và chỉ cần một cơ hội, nạn nhân của họ sẽ là bất cứ ai, nhân danh lẽ phải. Nhưng cũng cần nên nhớ rằng đám đông không tự mình hung dữ, con người không tự dưng ác, mà phải xét rằng xã hội mà họ đang sống, đã điều khiển, đã gieo trồng loại mầm gì lên họ.

    Việc đám đông người Việt hôm nay dã man, không chỉ riêng ở trộm chó, mà ngay các câu chuyện thường ngày trên báo chí cũng cho thấy. Đặc biệt gần đây là chuyện rêu rao người mẫu bán dâm.

    Thông tin người mẫu bán dâm rộ lên, ngay sau khi có vài người đẹp đột nhiên mất tích. Đợi lúc dân chúng xôn xao thì ngành công an mới hô lên rằng chính họ đã bắt, từ những nghi vấn mại dâm. Thật mỉa mai khi rất ít tờ báo nào đặt vấn đề vì sao công an lại có thể lạm quyền bắt cóc nhiều ngày các nghi phạm trong một vụ hình sự cấp thấp như vậy, mà chỉ tập trung vào chuyện mô tả vẻ đẹp của những người mẫu và số tiền được cho là giá mua dâm.

    Màu sắc hèn hạ cũng không khác gì những người đánh kẻ trộm chó, người dân không chất vấn ngành công an địa phương đã làm ăn như thế nào mà vùng đất lại rộ trộm cướp, báo chí gọi là tử tế của Nhà nước chỉ lo vật và xé toang mọi thứ che thân của những người mẫu đang bị cho là bán dâm. Đó cũng là một loại bạo lực không khác gì đánh kẻ trộm chó, nhưng bạo lực khi nhân danh luật pháp và thông tin để hành hạ phụ nử, thì còn bệnh hoạn và ghê tởm hơn.

    Giá tiền và những gương mặt đáng thương của các cô gái này được trưng bày trên báo chí, không chỉ mô tả một xã hội Việt Nam đang đạo đức giả đến đáng phỉ nhổ, mà còn cho thấy lẫn khuất trong đó sự thèm khát số tiền và cuộc đời của các nạn nhân, từ biên tập biên cho đến phóng viên của các tờ báo. Xã hội Việt Nam đang tồn tại một căn bệnh chì thích tra tấn những ai không có khả năng chống lại mình, không khác đám đông hồ hởi và điên dại đấm đạp vào người trộm chó.

    Cũng rất ngạc nhiên, nhiều vụ quan chức nhà nước đi mua dâm, khi bị bắt đều được che đậy, còn những cô gái làm việc bằng tấm thân của mình thì bị làm nhục, bị lãnh án. Vụ gã hiệu trưởng Sầm Đức Xương ở Hà Giang, năm 2010, cầm nắm cả một danh sách quan chức mua dâm, thì được giấu nhẹm, chỉ có các cô gái thì phải chịu búa rìu là kẻ phạm tội. Cũng chẳng ngạc nhiên gì, khi năm 2009, tờ China Daily thăm dò, cho biết dân chúng ở Trung Cộng coi trọng gái điếm còn hơn cá giới quan chức. Đơn giản vì gái điếm có làm gì, họ chỉ vay trả bằng cuộc đời của chính họ, còn bọn quan chức thì bòn rút và hút máu nhân dân. Dĩ nhiên, ai cũng biết mô hình xã hội Trung Cộng và Việt Nam cũng không khác gì mấy.

    Lẽ thường, nghi phạm chỉ trở thành tội phạm từ sau lời tuyên bố của tòa án. Nhưng chỉ cần công an bắt giữ, điều tra, đột nhiên tất cả những cô gái bị nghi ngờ là mại dâm đều ngay lập tức trở thành tội phạm, bị báo chí bị treo lên, bị lột sạch và cười cợt, chỉ trích. Ở một quốc gia văn minh khác, những tờ báo hối hả dục vọng đó luôn bị khởi kiện vì sự khốn nạn, nhưng ở Việt Nam, mọi thứ được coi như là ánh sáng của công lý. Con người có thế chết ngay lập tức từ đòn đánh của chủ chó, nhưng cũng có thể chết lần mòn từ những vết cắn xé – như trường hợp các cô gái nói trên.

    Bạo lực nuôi dưỡng bạo lực, gieo niệm sự dữ vào con người một cách im lặng. Hôm nay đánh chết một con người vì chó, nhưng cũng có thể ngày mai, có thể một đám đông nào đó lại giết chết một con người từ bản năng động vật được nuôi dưỡng và thả rông trong chính mình. Cách thức và mỗi sự việc có thể khác nhau, nhưng cái ác chỉ có một bộ mặt, dù chó hay là người.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Lương ngọc Phát viết:
    Trong một xã hội đảo lộn các nấc thang giá trị, tinh thần bị coi là thứ yếu, chỉ là thứ phó phẩm từ vận động vật chất mà sinh ra, nên vật chất mới là giá trị căn bản quyết định. Từ đó, con người duy vật vô thần không kiêng bất cứ việc man rợ xấu xa nào, miễn là thỏa được các nhu cầu cảm giác xác thân: ăn nhậu và làm tình.

    Thì chủ nghĩa, lý thuyết Cộng sản đã có tuyên ngôn: Vật chất quyết định tất cả, mà lị.

    Bi giờ các quan Cộng sản , sau khi đã có vật chất nhiều "gấp vạn lần" hơn đủ bèn quay dề với tâm linh, biến khu vườn tâm linh thành một sản phẩm buôn bán - lại dính đến vật chất! Dưng buôn bán tâm linh thì đêk hình thành nhân cách. Cứ thế nhân cách ngày càng xuống hố như những tay bồi bút, ngày càng ra sức cống hiến, bán cho bạn đọc những món thuốc độc tinh thần, để phá hoại nhân cách.

    Xưa, Mỹ dọa sẽ đưa BV trở về thời kỳ thạch khí. Dù sao, đó cũng chỉ là lời bóng bẩy, và sự thực người Mỹ đã chủ động ngừng oanh tạc trước khi BV kịp hoang tàn.
    Nhưng, không phải Mỹ, mà chính CSBV (tiền thân của CSVN) mới là kẻ tự đưa mình lui về thời tiền sử dã man, thuở con người chưa phát triển đủ nhân tính lẫn nhân cách.

    Về mại dâm: hiện tượng ngàn đời này sẽ mãi mãi là đề tài tranh luận giữa các quan điểm khác nhau, tùy con mắt nhân sinh quan của mỗi vị trí xã hội. Bởi cái nghề này bất khả ly với phần bản năng mãnh liệt nhất của vạn sinh vật, từ bản năng đó mà xuất hiện hiện tượng mãi/mại cung cầu, nên ta không bàn về tính đạo đức của chính sự mua bán dâm.

    Tuấn Khanh muốn gửi một thông điệp khác, mà mại dâm chỉ được dùng như ví dụ minh họa cho thói đạo đức giả, bạo tàn, ích kỷ, mọi rợ của những hạng người khác trong xã hội đối xử với người làm nghề này.

    Đó là thái độ gián tiếp che cái xấu xa tự trong tâm hồn đen tối của một xã hội ngập ngụa rác, bằng cách tỏ ra mình trong sạch, mình phỉ nhổ, mình dị ứng , mình muốn diệt trừ cái xấu cho môi trường chung, hả hê hành hạ nó như thế mới chứng minh là mình sạch mình tốt chứ! Nó giống như các “đ/c ta” phê bình kiểm điểm nhau để xây dựng đảng vững mạnh trong sạch vậy! Càng chỉ trích hạ nhục nhau do tâm địa đố kỵ vị kỷ lợi mình hại người đôn đốc, tệ nạn càng trầm trọng, mà cái thói điêu này bây giờ đông lắm ở VN.

    Trở lại với nghề mua bán dâm, tôi cho rằng bởi dâm tính là bản năng ai cũng sẵn, nên một khi có điều kiện thuận lợi thì bản năng ấy bùng dậy. Trong một xã hội đảo lộn các nấc thang giá trị, tinh thần bị coi là thứ yếu, chỉ là thứ phó phẩm từ vận động vật chất mà sinh ra, nên vật chất mới là giá trị căn bản quyết định. Từ đó, con người duy vật vô thần không kiêng bất cứ việc man rợ xấu xa nào, miễn là thỏa được các nhu cầu cảm giác xác thân: ăn nhậu và làm tình.

    Mỗi cá nhân, chỉ là một tế bào bé nhỏ, cộng sinh cùng một môi trường cơ thể xã hội. Xã hội CS duy vật, nên khuynh hướng chỉ tìm khoái lạc hữu hình hữu thể. Đó là nguyên nhân tại sao VN ngày nay, tình dục quan trọng hơn tình yêu, trai gái sống thử rồi bỏ dễ dàng, phá thai không ngần ngại, ngoại tình không cắn rứt, tiền bạc là tối thượng tôn thờ, ăn nhậu không từ một con gì, rượu bia nhất thế giới…… Đó là nguyên nhân vì sao phụ nữ VN bán thân dễ dàng, bán cái giá trị tinh thần chỉ mới có khi nhân loại đã văn minh gọi là nhân phẩm, tức là thứ có sau thân xác vật chất!

    Và cũng bởi đàn ông VN Sở Khanh không hối hận, hiếp dâm trẻ em không mặc cảm tội lỗi. Mặc cảm, hối hận, ăn năn, cắn rứt…đều là trạng thái tinh thần. Mà tinh thần chỉ là thứ phó phẩm sản ra từ vật chất kia mà, là cái quái gì mà bận với nó? Cánh thanh niên miền bắc (tôi không vơ đũa cả nắm) hay có câu đầu môi “vô tư đi!”, khi khuyến khích người khác chớ lo nghĩ đắn đo trước khi hành động ăn chơi hút xách, hoặc như cả lúc nham nhở xúm nhau làm cái thao tác khả ố của bầy thú đực tiền sử, trong công viên nước thế kỷ 21!

    Một thế hệ trẻ trâu như thế đang dần làm chủ đất nước, định hình xã hội. Chúng “vô tư” nhào vô vặt trụi hoa anh đào ngày hội giao lưu cùng văn hóa Nhật bản. Chúng “vô tư” tranh chụp món Sushi người ta mời theo lễ xã giao. Chúng “vô tư” chen nhau ăn chực món bánh món quà như cô hồn giật đồ cúng tháng bảy. Chúng vô tư cười hô hố khoái chá xem bạn xô xát đấm đá nhau như coi đá gà, đá dế…. Tất cả, đều để thỏa mãn thứ bản năng hoang dại ẩn sâu tự tiềm thức xa xăm bầy đàn hang động, đang kéo lùi về quá khứ nền văn minh đương đại. Gọi là thú mang lốt người, cũng không quá đáng!

    Và… chúng “vô tư” ăn của người khác rất tự nhiên như con chó sói chụp con mồi. Chúng “vô tư” ăn hối lộ, “vô tư” lừa đảo, “vô tư” tham nhũng, “vô tư” nhậu thịt chó mà vì “vô tư’ nên không bao giờ tự vấn chó ở đâu mà lắm thịt bán vậy!

    Chính những kẻ “vô tư” nhậu thịt chó mua ngoài thị trường, thúc đẩy người cung ứng nhu cầu là các quán cờ tây, và mạng lưới thủ hạ trộm chó như một cái nghề của kẻ bần cùng phục vụ người thích thỏa bản năng "vô tư" nói trên!

    Chăn nuôi tại VN, ngành nào cũng lỗ, chỉ có các cty thức ăn gia súc nước ngoài đầu tư cùng hệ thống đại lý bản xứ là giàu. Nuôi chó kinh doanh là việc không ai làm, vì lỗ nặng. Người ta nuôi chó, thường để làm bạn làm cảnh cho vui, tức là thể hiện sự sẻ chia tình cảm giữa người và giống vật gần gũi lâu dài, ít ai bán chó như bán heo gà. Ai thích ăn, nếu có đủ nhẫn tâm thịt con chó chính mình nuôi làm bạn, thì cứ, dù không đồng tình cũng chả ai lên án sở thích cá nhân.

    “Vô tư”! Tinh thần cao thượng ấy khuyên con người tìm hạnh phúc tinh thần bằng cách không để những tư tưởng phiền nhiễm thiên lệch làm hoen ố tâm hồn - là lòng công chính - là sự hồn nhiên trong sáng..., đã được xã hội man rợ này biến nghĩa thành thứ trơ lì trâng tráo vô sỉ bất tri lý của nhân bất học hiện đại!

    Vô tư mua dâm và vô tư bán dâm, là 2 mặt của một tờ giấy cùng kích cỡ, nó cần có nhau giúp nhau để cùng tồn tại, quy định sự hiện hữu của nhau mà … vẫn trái mặt nhau, đối lập nhau, chỉ trích phê phán nhau để cùng ... phát triển!

    Vô tư nhậu chó, vô tư trộm chó, vô tư tàn độc với kẻ trộm (để có chó bán cho mình nhậu). Vô tư mua dâm, vô tư bán dâm, vô tư nhục mạ kiều nữ (đã bán thân cho mình) chỉ là một vòng bế tắc lẩn quẩn nhỏ ở lãnh vực đạo đức, trong cái guồng lẩn quẩn lớn mọi mặt của VN hôm nay!

    Tongbui Son viết:
    Tôi đang sống trong xã hội Việt Nam đây, tôi cũng nhìn thấy những hiện tượng xã hội bất tuân pháp luật, thậm chí họ cũng không biết tới pháp luật, có đem ra xét xử trước tòa án thì chính họ cũng chẳng hiệu là mình vướng tội gì. ...nhưng thú thật người dân ở những vùng quê đó họ vẫn u mê ngu dốt, bản thân họ không được học và không muốn học

    Cha này mâu thuẫn tợn.
    Bên kia thì đổ tại các cô gái mặc bikini đi bơi, nên bị bọn thanh niên bạo hành : https://www.danluan.org/tin-tuc/20150421/minh-do-dam-dong-man-ro-hay-su-vo-liem-si-thieu-van-hoa-len-ngoi

    ở đây thì dân quê ngu dốt. Dân nào ngu dốt hả ?

    Cái đám thanh niên người Hà Nội có ngu dốt hông mà một lũ hùa nhau bạo hành cô gái ở Hồ Tây? Còn được cha (Tongbui Son) binh nữa.
    À thì ra đám đàn ông bạo hành đàn bà, trẻ con khác đám đàn ông đánh chết người trộm chó, nhể!
    MK

    Cám ơn nhạc sĩ Tuấn Khanh có một bài viết về "tình người" ở xứ Lừa.