Xích Tử - 40 năm bị giải phóng, 41 năm được xâm lược

  • Bởi Khách
    22/04/2015
    1 phản hồi

    Xích Tử

    Năm nào cũng vậy, cứ vào dịp 30/4, dù lớn nhỏ khác nhau, đảng, nhà nước Việt Nam đều tổ chức kỷ niệm chiến thắng. Lại tuyên truyền, ngợi ca, hát xướng, ăn uống nhậu nhẹt. Lại tiêu tốn tiền bạc cho các hoạt động kỷ niệm và đền ơn đáp nghĩa.

    Năm nay là năm thứ 40, năm chẵn tròn đầy, đánh dấu cho gần nửa thế kỷ nên nó khẳng định sự trường cửu, không gì lay chuyển được vị trí nắm quyền độc tôn của đảng. Vì thế nên phải tổ chức lớn, được đưa vào chương trình lễ hội quốc gia từ vài năm trước. Cũng nhân đó mà bác bỏ những luận điệu sai trái của bọn thù địch bên ngoài, bọn suy thoái, tự diễn biến, cơ hội chính trị bên trong, kể cả một số đảng viên, trí thức lớn.

    Thì dĩ nhiên là phải vậy thôi. Nhưng nói như một ông cố Thủ tướng, trong ngày này có triệu người vui cũng có triệu người buồn. Câu ấy thường được hiểu buồn vui là sự phân biệt hai bẹn thắng bại. Song, nghĩ cho kỹ, bên buồn có cả những người chiến thắng với những hy sinh mất mát trong từng gia đình. Một bà mẹ có 9 con, một rể và một chồng “hy sinh” thì không còn gì cả, không buồn không vui, chỉ có trở thành gỗ đá; dù có tạc hàng trăm bức tượng cũng chẳng bù đắp được gì. Hoạ có vui thì như một ông bố liệt sĩ ở quê tôi, có thằng con út hoang quá nên rủa rằng giá là nó cũng “hy sinh“ như anh nó thì ống ấy còn hưởng được tiền tuất hàng tháng, xem như con phụng dưỡng cha..

    Đó là chuyện phiếm của 40 năm chiến thắng, tính từ 30/4/1975. Nhưng trước đó 1 năm 3 tháng 11 ngày, Trung Quốc đã đưa quân đánh chiếm / chiếm đóng và xâm lược Hoàng Sa. Thái độ của Đảng lao động Việt Nam và nhà nước VNDCCH là im lặng; đâu đó có người nói nhờ ông anh giữ giùm. Thái độ đó, suy cho cùng là chấp nhận sự xâm lược của ngoại bang; nó kéo dài cho đến lệnh không được nổ súng ngày 14/3/1988 để Trung Quốc chiếm tiếp 6 hòn đảo ở Trường Sa mà Việt Nam đã giải phóng khỏi nguỵ quyền Sài Gòn, giữ quyền chủ quyền từ tháng 5/1975.

    Như vậy là ta có 40 năm giải phóng và cũng có 41 năm bị xâm lược; giải phóng được miền Nam nhưng không giải phóng được Hoàng Sa và mất tiếp Trường Sa; thống nhất bắc nam, nam bắc một nhà nhưng không thống nhất toàn vẹn lãnh thổ từ đoài sang đông. Đó là món nợ mà đảng mắc của dân tộc, tổ tiên, rất khó trả.

    Tiếng Việt có cái từ rất thực dụng: thắng lợi. Đã thắng ắt phải có lợi, lơi vì giành được quyền cai trị, vì chiến lợi phẩm. Xem ra, trong trường hợp này, từ ấy không trọn nghĩa.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Trong nhiều cái thắng lợi của Đảng CS thực chất là "Đảng ta" chỉ thắng dân ta mà thôi, còn toàn thua ngoại bang, nay rõ nhất là thua Tàu. Nhiều khi chính Đảng ta nhờ ngoại bang để thắng dân ta. Đảng ta quên rằng Tàu nó giúp ta thống nhất, quy về một mối để sau này nó thu nước ta về một mối cho tiện.
    Trước kia đánh miền Nam vì miền Nam theo Mỹ. Nay Đảng bắt tay với Mỹ nhưng vẫn bỏ tù những người theo Mỹ trước kia. Rõ ràng là Đảng CS muốn độc quyền bắt tay với Mỹ, không cho người khác bắt tay với Mỹ, giống hệt trước kia đảng ta độc quyền đánh Pháp mà còn diệt cả những người chống Pháp. Nay Đảng đọc quyền tham nhũng.
    Trước ngày 3- 4 - 1975 thì chỉ có một nửa nước khổ vì bị cai trị bởi CS, sau 30-4-1975 thì cả nước khổ vì nằm dưới sự cai trị độc tài cuả CS.
    Chỉ vài chục năm sau thì phải viết lại lịch sử nước ta, lúc đó người ta sẽ lên án Đảng CS nhiều hơn vì sự thật được phơi bầy. Chống Mỹ cứu nước" thì lại "mời Mỹ cứu ghế". Đảng dối dân lừa nước. Đảng đánh lừa được một thời đại, đánh lừa được một vài thế hệ chứ làm sao đánh lừa được lịch sử. Chỉ có lịch sử mới là ông quan tòa công minh nhất.