Tuấn Khanh - Vòng vây thế tục

  • Bởi Trà Mạn
    17/04/2015
    3 phản hồi

    Tuấn Khanh


    Thông báo của Ban truyền thông DCCT. Ảnh chụp màn hình

    Ngày 14/4, hơn 150 thương phế binh VNCH không khỏi bất ngờ khi được tin chương trình chăm sóc sức khỏe định kỳ của họ bị hủy bỏ đột ngột. Nơi đến quen thuộc và đầm ấm là Nhà thờ Chúa cứu thế, Kỳ Đồng, đã im lặng sập cửa mà không một lời giải thích, theo lệnh của linh mục Giám tỉnh là ông Giuse Nguyễn Ngọc Bích.

    Không chỉ riêng các thương phế binh VNCH sửng sờ, mà chính những người tham gia phục vụ chương trình này cũng không nói nên lời. Với nhiều người, phục vụ cho những con người khốn khó này là niềm vui và ước nguyện chân thành của họ. Đặc biệt, trong bối cảnh của một nước Việt Nam với vết thương nội chiến vẫn chưa lành, sự kỳ thị với những cựu quân nhân VNCH vẫn là một chủ trương thấy rõ.

    Có cái gì đó rất bất thường đang diễn ra ở nhà thờ Dòng Chúa cứu thế, Kỳ Đồng, nơi mà lâu nay, được khắp nơi ngưỡng mộ là ngôi nhà của lòng lành và công lý. Ngay sau sự kiện buộc ngừng khám bệnh cho thương phế binh, còn có nhiều tin tức nói rằng chẳng bao lâu nữa, nội dung lễ Công lý và Hòa Bình hàng tháng sẽ bị kiểm duyệt chặt chẽ. Phòng truyền thông Chúa cứu thế VNRs và phòng Công lý & Hòa Bình cũng sẽ đóng cửa hoặc bị kiểm soát theo kiểu ra lệnh áp đặt. Các nhân viên thư viện cũng sẽ bị đuổi việc và thay bằng người mới "đáng tin cậy" hơn. Dưới sự kiểm soát của linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Bích, có vẻ đang có một cuộc “thay máu”, mà mọi thứ như chỉ để thuần phục trước cuộc đời thế tục bên ngoài.

    Chương trình tặng quà phục sinh cho TPB cuối cùng của DCCT. Nguồn: SBTN

    40 năm sau 1975, từ nhà thờ Chúa cứu thế, người ta đã chứng kiến sự lên tiếng cho cái đúng, kêu gọi cho lòng nhân ái và ra sức bảo vệ con người. Không chỉ riêng người Công giáo, mà cả những Phật tử, tu sĩ Cao Đài, Hòa Hảo… cũng đều kính trọng những gì mà các linh mục nhiều đời nơi đây gìn giữ. Điểm son mới nhất, và có lẽ cũng là một cột mốc lịch sử nhân văn, đó là phong trào vận động hủy bỏ án tử hình tại Việt Nam, cũng như việc đấu tranh cho các án oan. Cụ thể là trường hợp của tù nhân Hồ Duy Hải và Nguyễn Văn Chưởng. Sức tác động của truyền thông Chúa cứu thế là một trong những lý do khiến tòa án phải dừng ngày tử hình và suy xét lại vụ án.

    Linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Bích đã khiến nhiều tín đồ Công giáo ngạc nhiên trước sự thay đổi mà ông tạo ra. Những thay đổi này, có thể biến thay đổi diện mạo của ngôi nhà của Chúa, một cách hết sức chính trị, theo chiều hướng chống lại lẽ phải và tự nhiên. Nhiều năm nay ở Việt Nam, đã có không ít chùa, đền, nhà thờ… đã tự mình thay đổi như vậy, một cách vừa dễ hiểu, vừa khó hiểu.

    Sự kiện của nhà thờ Chúa cứu thế không là ngoại lệ. Phật giáo, một tôn giáo ước lượng có đến 20 triệu tín đồ ở Việt Nam cũng không khác gì. Theo tiết lộ của Wikileak, năm 2005, khi về Việt Nam, Thiền sư Nhất Hạnh nói rằng ông tìm thấy có quá nhiều sự sắp đặt chính trị trong các nhân sự và chùa tại Việt Nam, gây nên những tác động xấu. Thậm chí, theo ông mô tả, Giáo hội Phật giáo Việt Nam cũng lệ thuộc Nhà nước về tiền bạc.

    Tệ hại hơn, trong năm 2007, khi Thiền sư Nhất Hạnh tổ chức cầu siêu cho những người chết trong chiến tranh, chết oan ức, bao gồm tù cải tạo, thuyền nhân… nhưng ngay sau buổi lễ, một nhân vật cao cấp của giáo hội là hòa thượng Thích Trí Quảng đã đi lên, cầm micro và tuyên bố ngược, nói rằng lễ cầu siêu này chỉ dành riêng cho liệt sĩ của chế độ.

    Đi tìm một lý do cho những thay đổi tại nhà thờ Chúa cứu thế, Kỳ Đồng, ít có ai tin rằng đây là một nhiệm vụ được giao từ tòa Tổng giám mục mà linh mục Nguyễn Ngọc Bích phải thi hành. Cũng có giả thuyết cho rằng, hành động của ông Bích có đích đến là chức giám mục của Dòng Chúa cứu thế, vốn đang để trống. Dĩ nhiên, mọi việc sẽ thuận lợi hơn sau 4 năm tại nhiệm, nếu làm vui lòng chính quyền thế tục. Tuy nhiên, trước khi điều gì sẽ đến, lúc này, mọi người đang im lặng ôm một nỗi đau không có lời giải thích.

    Tuy nhiên, dù ở cương vị giám tỉnh, tức quyền uy tuyệt đối, linh mục Giuse Nguyễn Ngọc Bích cũng vẫn phải đối diện với sứ mạng mà ông đã tuyên thệ cả đời. Sự kiện xua đuổi các thương phế binh VNCH đã được mời từ trước có thể chứng cứ quan trọng chống lại ông từ đây về sau. Sách Hiến pháp và Quy luật Dòng Chúa cứu thế, trang 30, chương 1, có ghi rõ “… chúng ta đặc biệt phải chăm sóc người nghèo, người thấp hèn và người bị áp bức. Việc rao giảng cho những người này là một dấu chỉ của sứ vụ thiên sai (x.Lc4,18), và Đức Kitô, một cách nào đó, đã muốn đồng hóa chính mình Ngài với họ (Mt 25,40)". Những gì ông Bích làm, đã đi ngược với quy luật được tòa thánh Vatican phê chuẩn vào tháng 10-1965. "Vì quy tắc căn bản của đời tu là đi theo Chúa Kitô như đã được trình bày trong Tin Mừng, nên điều này phải được xem là quy luật tối thượng trong Dòng của chúng ta" (HP74), theo thư của Bề trên Tổng quyền Josef. G. Pfab, Css.R, viết năm 1982 cho tất cả linh mục của Dòng Chúa cứu thế.

    Lẽ ra chuyện xảy đến trong lòng nhà thờ Chúa cứu thế là chuyện nội bộ của một địa phận tôn giáo, không nên bàn tới. Thế nhưng, với những hoạt động lâu nay, mà tên tuổi ngôi nhà của Chúa và Dòng Chúa cứu thế đã vượt xa khỏi nước Việt Nam, cũng như là niềm tin và sự kính trọng của nhiều người khác, kể cả người ngoại đạo, đã khiến sự kiện hôm nay cần phải được đặt ra suy xét. Người người đang nhìn vào đó, để xem, liệu bầy tôi của Chúa có đủ đức tin để vượt thoát được vòng vây thế tục trên đất nước này, để còn phụng sự cho con người và công lý hay không?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Đời thời mạt là thế! Đạo cao một thước, thì ma cao một trượng. Thật oái ăm, bi hài là trong khi Chưởng Môn nhân Giáo Hoàng Papa Francisco đang kêu gọi, cổ vũ bằng lời nói và hành động của bản thân, cho một tấm lòng bác ái, tinh thần phục vụ đến những con người cùng khổ, đói nghèo tận cùng của xã hội, thì ở đây những người tự nhận là môn đồ của giáo phái lại đóng cửa, từ chối những người cần tình thương, sự tương trợ nhất của xã hội Vn thời Sản mạt. Là thời mạt nên nhiều phường hạ đẳng, mạt lưu lên nắm quyền, cầm chịch trong thế quyền, cũng như thần quyền. Hàng giáo phẩm Công giáo Vn một thời có những con người thượng thặng như cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, các cố giám mục Nguyễn Văn Bình, Nguyễn Kim Điền, bây giờ trong tay "băng" Phạm Minh Mẫn, Huỳnh Công Minh et al. Bảo sao việc tương trợ, giúp đỡ thương phế binh VNCH không bị "đóng cửa." Điều ngạc nhiên là làm sao mà "thoát" để được hoạt động một thời gian ngắn vừa qua. Các chức sắc như ông Phạm Minh Mẫn chẳng hạn chỉ chăm chăm đi ra các xứ tư bản giàu có để xin tiền bà con hải ngoại để "xây nhà thờ." Chả biết xây nhà thờ để làm gì khi những người khốn khổ, kém may mắn nhất xã hội đến xin giúp đỡ, thì thông báo đóng cửa; im thin thít trước sự tự do truyền đạo, và hành đạo bị đe doạ, phá hoại nghiêm trọng từ phía chính quyền. Linh mục Nguyễn Văn Lý vẫn còn bị biệt giam mút mùa lệ thuỷ, đố nghe một lời khích lệ, hay cầu nguyện trả tự do từ các vị giám mục; ông Giám mục Ngô Quang Kiệt chỉ mới phản kháng nhẹ nhàng thì đã bị quăng ra ngoài cô đơn trước bầy thú dữ, tệ hơn còn bị bôi nhọ với thượng cấp ở tổng đàn giáo phái bên Vatican nên được cho "đi chữa bệnh"; linh mục Phan Văn Lợi bao năm nay vẫn cô đơn, lẻ loi. Những tưởng nhà thờ và tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế là thuộc nhà Dòng, nên theo thông thường phải khá hơn mấy cha "diện địa" ở các địa phận, giáo phận, nhất là lại mang danh Đấng Cứu Thế (The Most Holy Redeemer) trong tên gọi, ai ngờ cũng chỉ dám cứu dân đến thế mà thôi, đụng đến "quỷ dữ" là "di tản chiến thuật" chạy, bỏ cả thương binh cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bi hài đến thế là hết! Có lẽ Dòng Chúa Cứu Thế ở Vn nên đổi tên thành Dòng Chỉ Cứu Đến Thế.
    Nhân tiện, sắp đến đây sẽ lại xuất hiện nhan nhản những bài viết hô hào "hoà hợp hoà giải," rồi sẽ có những kẻ lên giọng "trí thức" nhân danh bằng cấp ở các trường ĐH phương Tây buộc tội "chống Cộng cực đoan" cho mấy ông bà già hô đả đảo CS, cũng sẽ có người gật gù khen hay. Hãy tự hỏi VC còn không hoà hợp, hoà giải nổi với những người đã chết, hoặc bệnh hoạn sắp chết như những tử sĩ, thương phế binh VNCH bằng cách phá nát nghĩa trang, cấm đoán sự giúp đỡ nhân đạo, thiện nguyện xã hội thì nên gọi là gì? Phải chăng chống "lòng nhân đạo, bác ái" cực đoan? Làm như thế nào để có thể "hoà hợp" với những kẻ chống "nhân đạo" cực đoan? Phải chăng phải làm giống như những "người" đã huỹ bỏ cuộc khám bệnh thiện nguyện, đóng cửa với những người khốn khó cầu xin giúp đỡ, theo tôn chỉ VC muốn và thích gì thì "chiều"? Thế mới là "hoà hợp, hoà giải," mới là không "chống Cộng cực đoan"?
    Trích nguyên văn thư xin lỗi thương phế binh VNCH của Dòng Chúa Cứu Thế:

    Thư xin lỗi quý Thương phế binh VNCH
    ĐĂNG NGÀY: 15.04.2015 , MỤC: - TIN NỔI BẬT, DÒNG CHÚA CỨU THẾ
    VRNs (15.04.2015) – Sài Gòn – Kính thưa quý TPB VNCH đang sống tại các tỉnh/thành phố Sài Gòn, Đăk Lăk, Lâm Đồng, Bình Dương, Bến Tre, An Giang, Kiên Giang, Vĩnh Long, Tiền Giang, Long An, Đồng Tháp, Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng Tàu, Cà Mau, Bình Thuận, Đà Nẵng, Quảng Ngãi và Tây Ninh.

    Trước hết, Ban tổ chức chúng tôi thành thật xin lỗi quý anh em đã được gọi về DCCT Sài Gòn ngày 17.04.2015 sắp tới để được kiểm tra sức khoẻ đợt 7 vì chương trình này đã bị huỷ.

    Kế đến chúng tôi xin gửi lời xin lỗi sâu xa đến quý y, bác sĩ thiện nguyện, quý vị hảo tâm xa gần, quý anh chị em tình nguyện viên, tổ phục vụ cơm trưa, 4 Phòng khám Đa khoa mà chúng tôi đã làm hợp đồng xét nghiệm cận lâm sàng.

    Nguyên nhân tạm thời lúc này chúng tôi không được phép tổ chức.

    Quyết định được thông báo quá gần ngày tổ chức. Chúng tôi biết việc huỷ bỏ ngày kiểm tra sức khoẻ này gây ra cho anh em nhiều hụt hẫng và bất tiện vì anh em đã chuẩn bị mọi sự để lên đường. Chúng tôi biết rằng quý y, bác sĩ và các tình nguyện viên cũng rất buồn lòng. Chúng tôi sẽ cố gắng thông tin đến từng người.

    Ban tổ chức chúng tôi thành thật xin lỗi tất cả quý vị về sự việc đáng tiếc này.

    Trong tương lai, với tư cách cá nhân Tu sĩ, Linh mục DCCT, chúng tôi sẽ tìm cách để quý anh em TPB VNCH được phục vụ tiếp tục, vì lương tâm chúng tôi xác tín rằng quý anh em chính là những người bơ vơ tất bạt, những người bị bỏ rơi hơn cả, là đối tượng của Tu sĩ DCCT chúng tôi.

    TM. nhóm phục vụ TPB VNCH

    Lm. Giuse Đinh Hữu Thoại, C.Ss.R
    http://www.chuacuuthe.com/2015/04/thu-xin-loi-quy-thuong-phe-binh-vnch/

    Lưu ý: Linh mục Đinh Hữu Thoai C.Ss.R đã nêu nguyên nhân huỷ bỏ trong thư trên là "không được phép tổ chức," ông đã bỏ trống bởi ai? Nếu chính quyền có văn bản yêu cầu không/cấm tổ chức, chắc chắn ông Lm Đinh Hữu Thoại đã cho đăng kèm thư xin lỗi. Người đọc tinh ý chắc có lẽ sẽ tìm được ẩn ý trong việc bỏ trống.

    Địa chỉ liên lạc đại bản doanh Dòng Chúa Cứu Thế, và "đường sơn đại huynh nhà Dòng," linh mục C.Ss.R Michael Brehl, gốc Canada, cho những bạn đọc nào có ý muốn liên lạc vận động:
    Contact Us

    http://www.cssr.com/english/meetus/contactus.shtml

    Postal Address:

    Secretary General
    Congregation of the Most Holy Redeemer

    C.P. 2458
    00100 Roma, Italia

    Via Merulana, 31
    00185 Roma, Italia

    Phone: 39-06-49-490-1

    Fax: 39-06-446-6012

    Email: [email protected]

    Phản hồi: 

    Tui cũng rầu khi đọc tin này.
    Có thể nhiều người, nhất là người Việt Hải ngoại sẽ suy nghĩ, cân nhắc có nên tiếp tục ủng hộ vật chất tiền bac cho GCCT dưới sự giám tỉnh của Cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích.
    Nếu sự thật Cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích là một thừa sai của chính quyền CS thì quả thật ông đã bội ước với chính lời thề của chính mình. Biết nói gì với một người bán linh hồn cho Quỷ.
    Tôi sẽ không gọi ông là Cha nữa, vì từ này chỉ dành cho những người trọn đời đi theo, làm tròn sứ mạng mà Họ đã tuyên thệ

    Phản hồi: 

    Trích lược tin từ Tin Mừng Cho Người Nghèo: Dòng Chúa Cứu Thế có mặt tại Việt Nam từ năm 1925 với 3 thừa sai tiên khởi đến từ Tỉnh Canada. Đến năm 1964 DCCT trở thành 1 Tỉnh độc lập. Hiện nay Tỉnh Dòng VN có 321 thành viên, trong đó có 192 Linh mục, 2 Phó tế vĩnh viễn, 19 Phó tế chuyển tiếp, 31 Trợ sĩ và 77 Sinh viên.

    Cha Giuse Nguyễn Ngọc Bích chính thức trở thành tân Giám Tỉnh từ ngày 15/1/2015. Nếu như suốt 2 nhiệm kỳ vừa qua (2008-2015), dưới thời của cha nguyên Giám Tỉnh Vinh sơn Phạm Trung Thành, DCCT Việt Nam là nơi che chở và nâng đỡ cho các tù nhân lương tâm và tôn giáo, những người dân oan, các Thương phế binh VNCH, nơi lên tiếng cho những người không có tiếng nói, những người bị áp bức bất công,.. thì quyết định mới đây nhất hôm 14/4/2015 của cha đương kim Giám Tỉnh Giuse đã huỷ bỏ cuộc họp mặt kiểm tra sức khoẻ đợt thứ 7 của hơn 150 TPB VNCH. Quyết định này đang gây nên nhiều bức xúc và nghi vấn cho người Việt Nam khắp nơi trong cũng như ngoài nước, thể hiện nơi các trang mạng xã hội của những người yêu mến và hy vọng vào DCCT từ nhiều năm nay.