Nguyễn Hưng Quốc - Người Việt thích nổ

  • Bởi Sapphire
    14/04/2015
    3 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc


    Năm 2011, nhân các thảm họa xảy ra tại Nhật, giới cầm bút hay nói đến văn hóa ứng xử của người Nhật, từ đó, ít nhiều liên hệ đến người Việt.

    So sánh người Việt và người Nhật, chắc chắn chúng ta thua nhiều thứ. Nhưng có một điều chúng ta nhất định không thua: tật nổ.

    Tôi không nói đến từng cá nhân. Từ góc độ cá nhân, ở đâu chúng ta cũng có thể bắt gặp những kẻ khoác lác. Người Việt Nam chưa chắc đã hơn. Thậm chí còn thua nữa là khác. Ở đây, tôi muốn nói đến người Việt với tư cách một tập thể.

    Sống ở Úc khá lâu, tôi chỉ nghe người Úc, từ giới chính trị gia đến giới trí thức hay giới bình dân, hay nói Úc là một quốc gia may mắn (lucky country), nhưng thường thì người ta nhấn mạnh thêm: May mắn, chưa đủ; Úc cần phải trở thành một quốc gia giàu kỹ năng (clever country), hoặc, hơn nữa, một quốc gia giàu sáng kiến (smart country). Đất rộng và nhiều tài nguyên thiên nhiên, chưa đủ; người Úc cần có chiến lược thật sáng suốt để khai thác và tận dụng những của cải Trời cho ấy.

    Ở Việt Nam thì ngược lại. Ở đâu chúng ta cũng nghe những tiếng nổ um trời. Trên báo chí. Trên tivi. Trên các đài phát thanh. Về địa thế thì Việt Nam nằm ở điểm giao lưu của hai nền văn hóa cổ kính và lớn nhất châu Á: Trung Hoa và Ấn Độ. Về thiên nhiên thì “rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu”. Về lịch sử thì đánh thắng hết đế quốc này đến đế quốc khác. Về đảng và lãnh tụ thì là “đỉnh cao trí tuệ của nhân loại”. Còn về con người thì toàn là anh hùng, ra ngõ là gặp ngay anh hùng, khiến cả thế giới đều ngưỡng mộ; ngưỡng mộ đến độ nhiều người ngoại quốc cứ mơ ước có một phép lạ nào đó biến mình thành... người Việt Nam.

    Nhiều người đã phê bình cái tính thích nổ ấy. Sớm, thẳng thắn và cay đắng nhất là Nguyễn Duy trong bài thơ “Nhìn từ xa... Tổ quốc” sáng tác năm 1988, trong đó có mấy câu:

    xứ sở phì nhiêu sao thật lắm ăn mày?
    [...]
    Xứ sở thông minh
    sao thật lắm trẻ con thất học

    lắm ngôi trường xơ xác đến tang thương
    [...]
    Xứ sở thật thà
    sao thật lắm thứ điếm
    điếm biệt thự - điếm chợ - điếm vườn...

    Tuy nhiên, ở đây, tôi sẽ không bàn đến khoảng cách giữa những điều người ta tuyên truyền và thực tế. Tôi chỉ muốn tập trung vào một sự nghịch lý khác: trong sự khoác lác của người Việt, đặc biệt của bộ máy tuyên truyền, có cái gì như thiếu tự tin, nếu không muốn nói thẳng ra là tự ti. Mà thật ra, về phương diện tâm lý, sự khoác lác thường xuất phát từ sự tự ti hơn là tự hào thực sự. Và vì tự ti cho nên khi khoác lác, người ta hay cầu cạnh đến một số thế lực khác, chủ yếu là từ người ngoại quốc.

    Chuyện báo chí Việt Nam đánh bóng tên tuổi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cách đây mấy năm là một ví dụ điển hình (1). Người Việt khen nhau, người ta thấy chưa đủ. Người ta cần một người ngoại quốc. Nếu không có người ngoại quốc có thẩm quyền thì người ta bắt đại một ông chuyên về rác và các loại chất phế thải. Nếu không có thật thì người ta bịa. Tiêu biểu nhất là vụ Vũ Hạnh bịa ra cái tên A. Pazzi, một người Ý, khi in cuốn Người Việt cao quý ở Sài Gòn vào năm 1972. Sau này, Vũ Hạnh tiết lộ là động cơ chính thúc đẩy ông viết cuốn sách ấy là để kích động lòng tự hào dân tộc, từ đó, gián tiếp tiếp sức cho phong trào phản chiến và chống Mỹ do cộng sản chủ trương lúc ấy. Nhưng để kích động lòng tự hào dân tộc mà lại phải mượn một cái tên ngoại quốc, kể cũng mỉa mai quá, phải không?

    Những chuyện mượn danh và uy tín của người ngoại quốc để tự khen mình hoặc để chứng minh điều gì đó là đúng nhan nhản trên sách báo và ở các hội trường tại Việt Nam. Trong viết lách, nhiều người cho việc trích dẫn một tác giả Việt Nam khác là xoàng. Trích dẫn, phải trích dẫn một tác giả ngoại quốc mới là sang. Không đọc được ngoại ngữ thì trích dẫn qua trung gian của một tác giả Việt Nam khác nhưng lại giấu nhẹm tên tuổi tác giả Việt Nam ấy đi!

    Chán.

    ***

    Chú thích:

    Xem bài ““Báo chí nước ngoài” ca ngợi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng? Thật ra chỉ là một trò lừa bịp!” của Nguyễn Tôn Hiệt trên http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=11922 và bài “Thông Tấn Xã Việt Nam biến rác thành vàng để lừa bịp nhân dân” cũng của Nguyễn Tôn Hiệt trên http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=11928.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Trên đất nước Việt Nam hiện nay:
    Ở đâu cũng thấy anh hùng
    Ở đâu cũng thấy thằng khùng thằng điên
    Ở đâu cũng thấy xỏ xiên
    Ở đâu cũng thấy coi tiền hơn dân
    Chủ nghiã thì thối hơn phân
    Lãnh đạo lại bắt toàn dân phải thờ
    Quan chức một lũ ngu ngơ
    Coi thù là bạn, trông chờ ngoại bang
    Toàn dân định hướng hoang mang
    Nguy cơ mất nước tan hoang cửa nhà.

    Việc khoác lác về đỉnh cao trí tuệ, kẻ thù nào cũng đánh thắng, ra ngõ gặp anh hùng, bộ đội dùng tên lửa bắn rơi máy bay của giặc lái John McCain (*) vv là của chế độ cộng sản VN, chính quyền miền Nam VN đâu có xạo ke đến mức ấy. Nếu nói về toàn nước thì mọi người đều khoác lác về cái vụ con rồng cháu tiên và 4000 năm văn hiến.

    (*) Thật ra Việt cộng bắn hụt, làm phí tên lửa, nên viên sĩ quan Liên Xô có mặt tại nơi ấy phải phải bắn dùm:
    http://www.telegraph.co.uk/news/worldnews/europe/russia/3501522/Russian-who-shot-down-John-McCain-should-be-given-a-medal-say-Communists.html

    Một kẻ ngu dốt hèn kém đầy mặc cảm thì mới NỔ , nhưng những vụ nổ như thế được bà con bình dân ta gọi là "quăng lựu đạn" , nó nổ vang trời ở khắp mọi nơi nhưng đậm nhất là xứ Bắc kì, Sĩ phu Bắc Hà, rồi đến người "Mĩ gốc Việt" chắc cũng gốc cũ Bắc kì !
    Nặng hơn nữa thì dân nhậu tặng cho biệt danh là "Gốc Trảng Bom" , cỡ đó thì hơn hẳn Nổ Mĩ mà cùng lắm cũng chỉ cỡ "empty vessel" hay "trumpet" mà thôi.
    Cũng còn thông cảm được vì đó cũng chỉ là thứ tật nguyền đáng thương.
    Nhưng còn những Tác giả vừa Bịnh vừa Lưu manh như cái Ông Trần dân Tiên và Sài gòn năm xưa có Ông Pazzi "nhà văn Ý" , thì bà con dốt nát không tìm ra từ để gọi.
    Chắc tìm tiếng Nhật cho nó trí thức, "Hiroshima" nhé.