Nhà Văn Nguyễn Ngọc Ngạn: Bên thắng cuộc

  • Bởi Khách
    12/04/2015
    7 phản hồi

    Nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn


    Những người lính miền Bắc Việt Nam. Ảnh minh họa.

    Trong đợt lưu diễn văn nghệ đầu năm nay ở vài thành phố bên Mỹ, trùng hợp có một tờ tạp chí và một đài phát thanh hỏi tôi cùng một câu: Nhìn lại 4 thập niên vừa qua, 1975-2015, sự kiện gì đối với chú là quan trọng nhất?

    Câu này dễ trả lời! Thế giới biến đổi từng ngày, biết bao nhiêu chuyện xảy ra. Nhưng riêng đối với tôi thì biến cố lớn nhất trong 40 năm qua là sự tan rã của Liên Xô và hệ thống cộng sản toàn cầu. Nó mở ra một kỷ nguyên hòa bình mới, kết thúc chiến tranh lạnh, giảm thiểu tối đa các vũ khí chiến lược, tiết kiệm bao nhiêu tiền của và xương máu mà nhân loại đã đổ ra từ ngày có phong trào cộng sản. Cần hình dung lại hàng triệu người đã chết thảm ở Siberia thời Stalin, trong cải cách ruộng đất và cách mạng văn hóa thời Mao Trạch Đông, rồi cải cách ruộng đất và sửa sai thời Hồ Chí Minh trên đất Bắc, cũng như đánh tư sản và tù cải tạo tại miền Nam sau 1975. Chưa kể chiến tranh Triều Tiên, chiến tranh Việt Nam và nhiều quốc gia khác trên thế giới. Kiểm điểm lại những đau thương ngút trời gần một thế kỷ vừa qua, người ta mới thấy hết được niềm hạnh phúc khi đế quốc cộng sản sụp đổ, mà sự sụp đổ ấy không do tác động trực tiếp của thế giới tự do, mà do chính nội bộ của đảng viên và của quần chúng các nước xã hội chủ nghĩa dấy lên. Theo tôi, đó là sự kiện vĩ đại nhất của nhân loại trong 4 thập niên vừa qua!

    Từ ngày ra hải ngoại, tôi vẫn mang trong đầu một điều tiếc nuối: Việt Nam Cộng Hòa là quốc gia cuối cùng trên thế giới bị lọt vào tay Cộng Sản. Giả như đồng minh Hoa Kỳ không bỏ cuộc giữa đường, Miền Nam Việt Nam chỉ cần cầm cự thêm vài năm nữa, chắc chắn tình hình đã đổi khác.

    Đến khi cộng sản toàn cầu sụp đổ, tôi lại cho rằng, sự sụp đổ ấy bắt nguồn sâu xa từ chiến tranh Việt Nam. Tôi tin như thế, nhưng dè dặt không dám viết ra vì sợ có người sẽ bảo là tôi chủ quan. Mãi đến khoảng năm 2005, tôi tình cờ đọc được cuốn sách của một tác giả người Mỹ, tôi mới cảm thấy an lòng và hết sức vui mừng vì có người đồng ý với suy nghĩ của tôi.

    Tiếc là giờ này tôi không có cuốn sách ấy trong tay, vì hôm đó trong khi chờ chuyến bay ở phi trường, tôi tạt vào tiệm bách hóa Hudson News tính mua đại một tờ tạp chí nào đó để lên máy bay xem cho qua thì giờ, thì thấy có cuốn sách viết về Vietnam War nên vội lấy xuống. Tôi mới chỉ đọc được 2 trang của phần mở đầu thì chuyến bay thông báo boarding mà người xếp hạng ở quầy tính tiền đông quá, tôi đành bỏ lại cuốn sách trên kệ.

    Ngồi trên phi cơ, tôi nhớ lại lập luận của tác giả cho rằng: Chiến tranh Việt Nam là cuộc chạy đua võ trang, hay đúng hơn là cuộc chạy đua tiêu tiền, giữa hai khối tư bản và cộng sản. Cuộc chạy đua ấy tuy kết thúc dở dang vì Hoa Kỳ bỏ cuộc, nhưng cũng đủ để làm khối cộng sản kiệt quệ về tài chánh, không vực dậy nổi, dẫn đến sự sụp đổ 15 năm sau!

    Điều này tôi tin là đúng. Hồi mới sang Canada, năm 1979, tôi đọc một bài viết trong tờ Financial, nói rằng: Chiến tranh Việt Nam đã làm đồng dollar Mỹ mất giá và gây nên tình trạng lạm phát nặng nề. Lúc ấy tôi nghĩ: Mỹ giàu như thế mà còn điêu đứng vì chiến tranh Việt Nam, thì huống chi các nước cộng sản vốn quanh năm èo uột về kinh tế!

    Quả thực đúng như vậy! Trong chiến tranh, người dân các nước Cộng Sản tạm quên cái đói khổ. Nhưng hết chiến tranh rồi, cái sai của chế độ và cái yếu của lãnh đạo tất nhiên phải lộ ra, không thể nào che đậy được. Lấy lý do gì để giải thích với nhân dân, sau bao nhiêu năm nhịn ăn cung ứng cho chiến trường, rồi bây giờ lại càng đói khổ hơn khi hòa bình trở lại!

    Từ những “bức xúc” thực tế ấy, lãnh đạo Cộng Sản bất đắc dĩ phải đưa ra khẩu hiệu “đổi mới”, khởi đầu ngay tại Liên Xô từ năm 1985. Nói “bất đắc dĩ” là bởi vì trong thế giới Cộng Sản, bất cứ ai đề xuất một ý tưởng khác với những giáo điều cứng rắn của Đảng thì lập tức bị gán cho cái tội “xét lại” hoặc “phản Đảng” và thường đưa đến hậu quả thân tàn ma dại. Điều này chắc chắn ai cũng đã biết qua kinh nghiệm mấy chục năm cai trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Đọc Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, Đèn Cù của Trần Đĩnh, Bên Thắng Cuộc của Huy Đức v.v… chúng ta đã thấy được phần nào những thanh trừng nội bộ rất cay đắng của Đảng Cộng Sản qua những vụ án mà họ gọi là “xét lại”, chẳng hạn như vụ Hoàng Minh Chính. Hoàng Minh Chính là một đảng viên kỳ cựu, hoạt động cùng thời với anh em Lê Đức Thọ. Năm 1945 ở Hà Nội, nhạc sĩ Văn Cao tham gia Việt Minh, công tác trong đội ám sát. Chính Hoàng Minh Chính đã đưa súng cho Văn Cao đi giết những đảng viên Quốc Dân Đảng bị Việt Minh vu cho tội thân Nhật. Hơn 30 năm sau, Hoàng Minh Chính mới tỉnh ngộ, nhìn thấy nhu cầu phải cải tổ để cứu đất nước. Nhưng ý kiến của ông đụng vào những bức tường bảo thủ kiên cố nên ông bị truy bức, kéo theo bao nhiêu người khác mà phe bảo thủ muốn nhân dịp này tiêu diệt.

    Kim Ngọc, Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú, thấy nông dân làm hợp tác xã không có hiệu quả vì cha chung không ai khóc, cơm nhà chúa múa tối ngày, cứ rềnh rang vác cuốc ra đồng đủ 8 tiếng rồi về, thu hoạch không năm nào đủ chỉ tiêu. Ông mới nghĩ ra sáng kiến là cho nông dân làm khoán. Làm nhiều ngày hay ít, chăm hay lười, không cần biết, miễn là nộp đủ số thóc quy định! Sáng kiến này tuy thực tế và có lợi cho Nhà Nước nhưng bị coi là đi lạc đường nên bí thư tỉnh ủy bị kỷ luật và cách chức! Bí thư tỉnh ủy tất nhiên phải là một ủy viên trung ương Đảng, thế mà còn bị trừng phạt vì một sáng kiến cá nhân, huống chi người dân thường, ai dám phát biểu ý kiến!

    Vậy mà sau 10 năm kết thúc chiến tranh, giữa lúc phe bảo thủ còn đang thống trị toàn Đảng, thì Trường Chinh đã phải công khai hô hào đổi mới. Ai cũng biết Trường Chinh là lãnh tụ cộng sản kỳ cựu bên cạnh Hồ Chí Minh, một lý thuyết gia tiền phong của Đảng và là người chỉ đạo cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu tại Miền Bắc, giết hại biết bao nhiêu nông dân cũng như đảng viên. Nói cách khác, Trường Chinh vẫn được coi là một thành trì kiên cố nhất của Đảng. Thế mà chính Trường Chinh phải thay đổi lập trường thì đủ biết hoàn cảnh Việt Nam sau chiến tranh thê lương như thế nào! Trần Bạch Đằng viết trong bài “Dám Rẽ Ngoặt Trong Tư Duy” như sau:

    “Mùa Thu năm 1985, thành quả của bao nhiêu năm chắt chiu của nước ta bỗng chốc sụp đổ qua sai lầm trong điều chỉnh giá cả và đổi tiền. Thế là toàn Đảng toàn dân “khởi đầu bằng sự khởi đầu”! Bác Trường Chinh tìm lối thoát trong cảnh cực kỳ rối ren… Bác kiên trì sự nghiệp đổi mới, đổi mới triệt để và toàn diện… Bác dũng cảm điều chỉnh lại tư tưởng của mình…”!

    Nói “dũng cảm” bởi vì khi đề xuất ý kiến đổi mới tức là đụng chạm mạnh đến những vùng đất cấm kinh niên của Đảng, những nhân sự suốt đời cố chấp mà chỉ có người tầm cỡ như Trường Chinh, lúc ấy ngoài 70, mới dám lên tiếng!

    Sau khi Trường Chinh mất, Trần Bạch Đằng viết:

    “Thưa anh Năm Trường Chinh! Tiễn anh, chúng tôi ân hận vô cùng: Không đổi mới nhanh như anh ao ước!… Tôi tin, nếu quả còn cuộc sống ở thế giới khác sau khi người ta chết, thì những nạn nhân của cuộc cải cách ruộng đất, cũng sẽ mở rộng vòng tay đón Bác Năm Trường Chinh…”.

    Ý nói: Cuối đời Trường Chinh đã thấy cái sai của mình, xin các oan hồn bị đấu tố trước đây, nếu gặp lại Trường Chinh ở thế giới bên kia, hãy tha cho Trường Chinh, đừng xúm lại hỏi tội!

    (Ghi chú: Trần Bạch Đằng nguyên là Bí thư Khu Ủy Sài Gòn – Gia Định. Trong chiến dịch Mậu Thân 1968, Trần Bạch Đằng và Võ Văn Kiệt là tư lệnh tiền phương, chỉ huy lực lượng Việt cộng đánh vào nội thành Sài Gòn).

    Kiệt quệ về kinh tế đã đành, người Cộng Sản còn mất hết niềm tin vào những lý tưởng mà họ được dạy dỗ trước đây.

    Lùi lại hồi đầu thế kỷ thứ 20, phong trào Cộng Sản là một cái gì mới mẻ, hấp dẫn rất nhiều người trí thức ở thành thị. Nó hấp dẫn bởi về mặt lý thuyết, nó đề cao lý tưởng công bằng xã hội, xóa bỏ bất công bằng đấu tranh giai cấp. Lúc ấy, quả thực tư bản còn quá nhiều khuyết điểm, chủ nhân bóc lột công nhân, công đoàn chưa thành hình, chế độ lao động hà khắc, không được luật lao động bảo vệ. Ở nông thôn thì phong kiến áp bức đến tận cùng. Do thực tế ấy, người ta dễ dàng bị lôi cuốn theo Cộng Sản dù chưa hiểu CS là gì. Đã thế, cộng sản lại ra đời đúng lúc phong trào giải phóng các dân tộc bị trị lên cao trên toàn cầu, nhất là sau Đệ nhị Thế chiến. Cộng Sản khôn khéo đem chiêu bài chống ngoại xâm để lôi kéo quần chúng, điển hình là biết bao nhiêu người đã theo Hồ Chí Minh, đâu phải vì thích Cộng Sản mà vì muốn đứng vào hàng ngũ đánh Pháp. Đến khi Cộng Sản thắng rồi thì đã quá muộn, họ không rút chân được nữa!

    Thế giới tư bản thì càng ngày tự điều chỉnh để trở nên hoàn thiện, trong khi cộng sản dừng chân tại chỗ, hết chiến tranh là lộ ra hết khuyết điểm. Khi Liên Xô và Trung Cộng công khai thù nghịch nhau, khi Việt Cộng xâm lăng Miên Cộng (Khờ-Me Đỏ), khi Trung Cộng dạy cho Việt Cộng một bài học vào đầu năm 1979 – nghĩa là gà cùng một mẹ mà chém giết nhau không nương tay – thì cái lý tưởng “thế giới đại đồng” và “chung sống hòa bình” giữa các nước xã hội chủ nghĩa anh em còn ý nghĩa gì nữa! Cứ nhìn Trung Cộng, người ta thấy ngay cái tình hữu nghị môi hở răng lạnh của hai nước Cộng Sản nó cay đắng như thế nào! Lời dạy của Đảng trở thành trò hề, làm thất vọng tất cả những ai từng tin vào chủ nghĩa Mác-Lênin. Ý nghĩ giã từ chủ nghĩa xã hội vì vậy càng ngày càng lan rộng trong đầu nhiều đảng viên, chỉ chờ cơ hội là bùng phát!

    Từ khi các nước Đông Âu và nhất là Liên Xô sụp đổ, thế giới không còn ai nhắc đến Cộng Sản nữa. (Chắc chỉ còn cộng đồng người Việt ở hải ngoại vẫn bám lấy ma Cộng Sản để hù dọa hoặc chụp mũ nhau mà thôi!). Hai chữ “Cộng Sản” chỉ còn là một tì vết của lịch sử, đã lùi hẳn vào trong dĩ vãng, không còn là mối bận tâm cho nhân loại. Nó đã trở thành chuyện cổ tích, người bỏ Đảng mỗi ngày một đông. Trước mắt thế giới, kẻ thù mới bây giờ là Terrorist, là ISIS, là những nhóm quá khích không nhân tính, chứ kẻ thù cũ là Cộng Sản giờ này là hết hẳn đất đứng.

    Dĩ nhiên cũng còn vài nước vẫn bám lấy danh hiệu Cộng Sản nhưng thật ra họ không còn mang chất cộng sản như xưa. Họ bám chỉ vì quyền lợi của đảng phái, của phe nhóm mà họ phải bảo vệ mà thôi. Bắc Hàn và Cuba thì đói khát quanh năm, không đáng bàn đến. Trung Cộng thì tư bản hóa trước cả Việt Cộng. Cụ thể, ngày nay nếu phải đối phó với Trung Quốc thì hoàn toàn không phải là đối phó với một nước cộng sản mà là một đế quốc có chủ trương bá quyền.

    Việt Nam cũng thế! Giờ này người ta chống Việt Nam không phải là chống một nước cộng sản mà là chống một chính quyền độc tài, độc đảng, chà đạp nhân quyền giống như nhiều nước độc tài khác trên thế giới.

    Trong chế độ Cộng Sản đích thực, chỉ cần có vài mẫu ruộng đã ra pháp trường đấu tố, chỉ cần làm chủ một cửa tiệm hạng trung đã bị đánh tư sản, hoặc vào tù hoặc đi vùng kinh tế mới, chứ làm gì có những cán bộ đảng viên sở hữu những dinh thự nguy nga và ôm hàng tỉ hàng triệu dollars như hiện nay ở Việt Nam! Các cấp lãnh đạo Trung Quốc cũng thế! Có những quan chức phải dành riêng ra hẳn một căn nhà mới đủ chỗ chứa vàng và tiền mặt thì cộng sản ở điểm nào!

    Nói tóm lại, trên thế giới ngày nay không còn nước nào áp dụng lý thuyết Cộng Sản đúng nghĩa. Tất cả đều đã đầu hàng tư bản, chạy theo tư bản, nhưng gắng gượng nên câu khẩu hiệu: “Áp dụng cơ chế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa!” Họ ngượng ngùng nói thế khi chính họ cũng biết rõ rằng chủ nghĩa xã hội không bao giờ có cơ chế thị trường! Tư bản thúc đẩy sản xuất và cải thiện sản phẩm bằng tự do cạnh tranh! Cộng Sản thúc đẩy sản xuất bằng tuyên truyền, bằng chỉ thị và bằng giấy biểu dương! Khác nhau như nước với lửa, không thể kết hợp được. Cho nên, như tôi đã nói ở trên, người cộng sản một khi đã áp dụng cơ chế thị trường tức là đã bỏ cuộc, là giã từ hẳn chủ nghĩa của mình rồi! Chỉ cần để ý một chút, chúng ta thấy ngay ngày nay họ không còn tự hào khoe khoang về lý tưởng của họ như thuở trước. Những câu khẩu hiệu một thời họ hãnh diện nêu cao như “Đảng ta là Đảng của giai cấp công nhân”, hoặc “Chủ nghĩa xã hội là đỉnh cao trí tuệ loài người” giờ này chính họ đã lặng lẽ xóa đi. Hai chữ “vô sản” là đặc trưng của chế độ, ngày nay cũng đã biến mất! Đấu tranh giai cấp để tiến đến công bằng xã hội thì không thể áp dụng được nữa bởi giai cấp giàu nhất bây giờ gồm toàn đảng viên! Chả nhẽ họ tự đấu tố chính mình! Chẳng những thế, trong nước đang có dư luận một ngày gần đây Đảng Cộng Sản sẽ đổi tên, bỏ hẳn hai chữ “Cộng Sản” đã lỗi thời vì quá nhiều khuyết điểm! Nhưng dù có đổi tên mà vẫn duy trì lề lối cũ, vẫn độc tài và thường xuyên vi phạm Hiến Chương Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc thì thế giới vẫn tiếp tục lên án và người dân vẫn tiếp tục đấu tranh. Bởi mục tiêu tối hậu không phải chỉ là xóa đi hai chữ Cộng Sản, mà là kiến tạo một quốc gia tự do, dân chủ và phú cường, để Việt Nam có thể hãnh diện đứng ngang tầm với các nước văn minh trên thế giới.

    Tổng kết lại, nhìn lại 4 thập niên vừa qua, nếu chỉ chú ý đến cái mốc kết thúc chiến tranh năm 1975 ở Việt Nam, thì người ta gọi Miền Bắc là “bên thắng cuộc”. Nhưng nếu mở tầm mắt rộng hơn, nhìn sự sụp đổ của hệ thống Cộng Sản toàn cầu do chiến tranh Việt Nam gián tiếp gây nên, thì thế giới tự do mới đích thực là “bên thắng cuộc”!

    Nguyễn Ngọc Ngạn
    Tháng 4/2015

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Trích từ Đàn chim Việt viết:
    Vo Tam-Anh says:
    20/04/2015 at 22:49 Trong bài viết Bên Thắng Cuộc, ông Nguyễn Ngọc Ngạn đã đưa ra những lập luận sau đây:
    1- Sau 30 năm nội chiến, thế giới tự do, tức VNCH, mới đích thực là “Bên thắng cuộc”.
    2- Chiến tranh VN đã làm cho khối cộng sản bị kiệt quệ và phải sụp đổ.
    3- Chính quyền hiện tại ở VN không phải là cộng sản.

    Những nhận xét trên của ông NNN quả thật là khó hiểu và có ẩn ý qua sự suy luận của một người có trí thông minh bình thường.

    1. Bên thắng cuộc.
    Tôi không khỏi ngại ngùng khi biết mình thuộc về phe thắng cuộc vì sau ngày 30 tháng Tư năm 1975 bản thân tôi, gia đình tôi, bạn bè tôi, nói tóm lại là tất cả Miền Nam Việt Nam đều phải điêu đứng cùng cực, điều này không cần nói ra đây nhưng ai cũng biết. Trong khi đó thì Bên Thua Cuộc (theo cái nhìn của ông NNN) đang tác oai tác quái, làm mưa làm gió trên mảnh đất thân yêu của tôi, đang dày nát quê hương tôi, bất chấp luân thường đạo lý, bất chấp mọi quy ước quốc tế và lẽ phải của loài người . Vậy thì tôi đã thắng cuộc là thắng cái gì?

    2. Chiến tranh Việt Nam làm tan rã khối cộng sản
    Chủ nghĩa cộng sản đi trái với thiên nhiên, sai lầm từ trong lý thuyết và thối rữa từ trong nội bộ nên bị đào thải là lẽ tự nhiên. Sách vở báo chí và tài liệu nói về chiến tranh VN cũng nhiều mà tôi chưa được nghe ai nói rằng cộng sản sụp đổ vì chiến tranh VN. Ông NNN đã dẫn chứng từ “đọc hai trang trên một cuốn sách của một người Mỹ ” (không cho biết tên cuốn sách và tên tác giả) để chấp nhận và phổ biến suy đoán mới mẻ này, thiết nghĩ cũng hơi vội vàng. Nga không tham chiến trực tiếp, chỉ viện trợ vũ khí quân dụng, phần tiếp vận cho cộng sản Bắc Việt do Trung Cộng đảm trách chỉ bằng chi phí cho một sư đoàn của họ. Nói rằng khối cộng sản sụp đổ vì ” chạy đua tiêu tiền ” sau khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt 15 năm là một sự suy luận gượng ép.

    3. Chính quyền Việt Nam hiện tại không phải cộng sản ?
    Điều này hơi lạ. Trong khi Việt Nam vỗ ngực là một nước cộng sản chân chính thì ông NNN lại lột cái nhản hiệu của họ đi. Họ là cộng sản từ trong ra ngoài, từ hình thức đến nội dung, từ tư tưởng Mát-xit-Lê-Nin-Nit trong hiến pháp đến phương pháp cai trị, thể hiện bằng cái khẩu hiệu tốn kém “Đảng CS VN Quang Vinh Muôn Năm” nhang nhảng khắp nơi. Cái hiến pháp mà họ khư khư giữ lấy điều 4 đến nổi ông Chủ tịch Nguyễn Minh Triết phải tuyên bố một câu xanh dờn là ” Bỏ điều 4 hiến pháp là tự sát” thì không còn ai có thể gán cho một nhản hiệu khác hơn là cộng sản, ngoại trừ ông NNN. Cộng sản là một con quỹ đang đè nặng lên nhân dân Việt Nam chứ không phải chỉ là con ma “chỉ còn cộng đồng người Việt ở hải ngoại vẫn bám lấy ma Cộng Sản để hù dọa hoặc chụp mũ nhau mà thôi!” Họ đang phô trương ngạo mạn chứ không phải “lặng lẽ xoá đi” như ông NNN nói.

    Kết luận.
    Vì sao ông NNN khổ công chứng minh điều này Tình cờ tôi đọc trên mạng website sau đây để ca tụng ông NNN:
    …(địa chỉ email của một cư dân mạng).
    Date: 2015-04-11 23:12 GMT-07:00
    Subject: Fw: bai viet cua nguyen ngoc ngan
    Trong đó có câu:
    “Ngày nay, chúng ta mới thấy tấm lòng yêu nước của tác giả. Quá khứ, trong Paris By Night 40, những lời văn và những ý nghĩ thiên Cộng là do Tô Văn Lai và Tô Ngọc Thủy biên soạn theo đơn đặt hàng”.
    Tôi không coi Paris By Night nên không biết trong cuốn băng đó ông Ngạn đã nói gì, nhưng nói như vậy là xúc phạm và hạ giá ông Ngạn. Ông là một giáo sư, một nhà văn thì không bao giờ chịu đọc như con vẹt những lời văn và ý kiến của người khác, nhất là của những người chuyên làm thương mãi.

    Việc gì ông Ngạn làm đều có dụng ý của riêng ông

    Sau khi dài giòng nêu ra những xấu xa tội lỗi của cộng sản mà ai cũng biết, sau khi vuốt ve người quốc gia bằng cách cho họ ăn những cục kẹo Bên Thắng Cuộc, ông NNN đi đến mục tiêu chính của bài viết là chính quyền VN hiện tại không phải là cộng sản.
    Nói như vậy có lợi cho ai?
    Hai chữ cộng sản đồng nghĩa với xấu xa, ai cũng sợ và muốn tránh xa, cho nên trước đây Đảng Cộng sản đã phải nấp dưới cái mặt nạ Đảng Lao Động. Từ 30 tháng Tư 1975, sau bốn mươi năm hiện nguyên hình, Đảng Cộng sản đã đưa lòng dân đến chỗ phẩn nộ tột cùng sắp phải bùng nổ (biểu tình chống chặt cây xanh ở Hà nội, công nhân biểu tình bạo động ở Bình Dương….).

    Đã đến lúc phải mang một cái mặt nạ khác. Ba vấn đề xấu xa bị chống đối phỉ báng nhất của nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay là cộng sản độc tài, tham nhủng và nhân quyền. Theo các dư luận viên VN thì tham nhủng và độc tài ở đâu cũng có, chỉ khác nhau về trình độ thôi.
    Nếu thoát được hai chữ cộng sản nữa, thì hết đối tượng để chống đối, vì theo ông NNN thì “thế giới không còn ai nhắc đến Cộng Sản nữa”
    .

    Vo Tam-Anh

    Tôi không dám chê bài viết của ông NNN, nhưng khen ngợi vì ngạc nhiên hay thú vị thì cũng ...không!

    Ngoài cách hành văn khúc chiết sáng sủa, được xem là có giá trị hình thức, còn phần nội dung tư tưởng cũng chỉ tổng hợp những nhận định đã có trước rất lâu, rãi rác khắp nơi khi người ta xét về phong trào Cộng Sản. Nội dung bài này, trong mắt tôi, không có một quan điểm nào mới. Tỉ dụ , bác Kính Lúp cho rằng "CNTB đã tự điều chỉnh để hoàn thiện" là nhận định của cá nhân NNN, thì thật ra người ta đã nói đến trước đây ngót nửa thế kỷ, khi những quốc gia TB chuyển mình nhằm vô hiệu hóa đòn tấn công của lý thuyết CS. Các nước TB đã nghe học thuyết Marx như nghe chuông cảnh tỉnh từ rất sớm, và khôn ngoan hóa giải như võ sĩ dùng bộ pháp và thân pháp uyển chuyển, không để mình là mục tiêu cho phong trào CS đấm trúng. Điều này, hồi nhỏ tôi đã đọc thấy nhiều trong sách vở miền Nam VN trước 75, và nay Nguyễn ngọc Ngạn chỉ lặp lại nó.

    "Đến khi cộng sản toàn cầu sụp đổ, tôi lại cho rằng, sự sụp đổ ấy bắt nguồn sâu xa từ chiến tranh Việt Nam.
    [...]
    Nhưng nếu mở tầm mắt rộng hơn, nhìn sự sụp đổ của hệ thống Cộng Sản toàn cầu do chiến tranh Việt Nam gián tiếp gây nên"

    Trích đoạn trên, xin góp chút ý với cố nhân TUAN 344, tôi nghĩ ông NNN không sai 100%, nhưng đúng là đã quá đáng. Tức là, chiến tranh VN cùng phí tổn của nó phần lớn do LX bảo trợ, đã góp phần làm LX suy yếu chứ không thể là nguyên nhân chính của hậu quả sụp đổ thành trì CS thế giới, như ý ông Ngạn.

    Cứ xét, từ sau CMT10, CNCS cai trị nước Nga vốn sẵn nghèo từ Sa hoàng để lại. Nền kinh tế hoạch định cứng rắn kiểu CS, lại thêm chỉ chú trọng kỹ nghệ nặng và vũ khí, giao thương bó trong khung thế giới đỏ, khiến LX tuy mạnh vũ lực nhưng chưa bao giờ giàu. Điều này giống như một anh chàng bự khỏe, có thể khuân to vác nặng nhất thời, nhưng không có sức bền để chạy marathon vì năng lượng tích lũy dự trữ dưới dạng mỡ và glucogen thấp. Đã thế, LX trước khi đổ năng lượng vào chiến tranh VN, đã tốn quá nhiều cho WW2, cho cuộc ủng hộ Mao chống Tưởng, và B.Triều Tiên đánh Nam Hàn trước đó. Chịu chiến phí hậu cần tiếp vận cho Bắc Việt, song song đó là kinh phí chạy đua vũ khí và chinh phục không gian với Mỹ, rồi lún vào Afghanistan hàng chục năm nữa..., anh chàng LX mạnh nhưng nghèo này hoàn toàn kiệt sức. Trước chương trình "chiến tranh giữa các vì sao" mà Mỹ "rủ" chạy đua, LX đành bỏ cuộc rồi vỡ tim gục chết giữa đường lịch sử.
    Trên, ta chỉ nói sơ qua về sức dẻo dai sinh lực của một đấu sĩ, chứ chưa xét rộng ra các nhân tố tâm lý tinh thần nội tại của đấu sĩ đó, lẫn sự ủng hộ hay la ó của khách quan khán giả toàn cầu.

    Vậy có thể nói, chiến tranh VN là một mắt xích trong chuỗi liên đới nhiều mắt xích nguyên nhân của sự sụp đổ LX, và chỉ ở mức đó thôi.

    Nguyễn Ngọc Ngạn viết:
    Đến khi cộng sản toàn cầu sụp đổ, tôi lại cho rằng, sự sụp đổ ấy bắt nguồn sâu xa từ chiến tranh Việt Nam.
    [...]
    Nhưng nếu mở tầm mắt rộng hơn, nhìn sự sụp đổ của hệ thống Cộng Sản toàn cầu do chiến tranh Việt Nam gián tiếp gây nên

    Chỉ viết vớ va vớ vẩn mà không kiểm chứng các sự kiện lịch sử, kinh tế.
    Nếu có giai đoạn nào mà Liên Xô đã đạt được đỉnh cao về sức mạnh chính trị, quân sự và kinh tế, thì việc ấy xảy ra vào những năm đầu tiên của thập niên 70 (*), tức chỉ vài năm nữa chiến tranh VN sẽ kết thúc. Liên Xô trở thành nước sản xuất thép và dầu lửa số 1 trên thế giới. Chỉ đến cuối thập niên 70 và sang thập niên 80 thì kinh tế của Liên Xô mới bị sa sút do cuộc chạy đua vũ trang với Mỹ và việc chi tiêu tốn kém trong cuộc chiến tranh ở Afghanistan (1979-1989).
    Một người dân Afghanistan cũng có thể nói nhại theo ông Ngạn là "sự sụp đổ của hệ thống Cộng Sản toàn cầu do cuộc chiến của Liên Xô xâm lăng Afghanistan gián tiếp gây nên", và anh ta sẽ có lý hơn ông Ngạn.

    (*) Theo Joseph Patterson Hyder - Tự Điển Bách Khoa Về Ngành Tình Báo & An Ninh Vol. 1, 2004.

    Cộng đồng người Việt vẫn biết đến một Nguyễn Ngọc Ngạn làm MC trên Paris By Night, của truyện cười, truyện ma và phong thanh một Nguyễn Ngọc Ngạn sỹ quan tâm lý chiến. Nhưng điều phong thanh đó đến nay mới thấy không còn là phong thanh mà là sự thật. Bài viết của NNN quả là sâu sắc và bao quát, nhiều vấn đến nỗi mà tôi vừa đọc vừa phải tra cứu nhiều tài liệu mới có thể nắm được đôi ba phần. Quả không hổ danh một sỹ quan tâm lý chiến hạng sang của Việt Nam Cộng Hòa.

    Là người cùng trang lứa với NNN nhưng vì miền Nam đủ rộng để chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau dù chỉ một lần. Nhưng cũng như nhiều người Việt, tôi thích vui vẻ và bông đùa, và coi đó là nguồn sống cho tuổi đời càng ngày càng dầy thêm và gần đến ngày đi lên thiên cung, vì thế hâm mộ NNN. Biết anh là một cây bút chuyên nghiệp có bề dầy đáng nể nên mạn phép có vài dòng về một vài điểm mà tôi hiểu được.

    1-‘’Giả như đồng minh Hoa Kỳ không bỏ cuộc giữa đường, Miền Nam Việt Nam chỉ cần cầm cự thêm vài năm nữa, chắc chắn tình hình đã đổi khác.’’

    Điểm này quả là có đôi điều cần tranh luận. Chúng ta có thể nhìn vấn đề Nam Việt Nam trên quan điểm khác, đó là bộ máy cai trị và tình hình thực tế tại Nam Việt Nam.

    -Sau gần 10 năm kể từ khi Việt Nam cộng hòa thành lập và cai quản miền Nam, người Mỹ gần như không trông chờ gì vào VNCH, mà họ tự đưa quân vào và tự đánh nhau (1963), điều này thể hiện rõ trên con số thương vong của người Mỹ trên chiến trường miền Nam trong những năm sau đó, đáng lẽ con số ấy phải là của VNCH.

    -Nếu muốn thay Nguyễn Văn Thiệu thì lấy ai bỏ vào ghế tổng thống: Nguyễn Văn Hương, Nguyễn Cao Kỳ hay Dương Văn Minh? Anh Ngạn và tôi chắc chắn không nằm trong sự lựa chọn của người Mỹ vì việc đưa một sỹ quan cấp úy hay tá lên làm tổng thống không phải ngày 1 ngày 2 mà làm được, vì lòng quân không thuận, lòng dân không an. Tóm lại thì tìm một người làm commander-in-chief cho một quốc gia không đơn giản, mà không tìm được người làm việc này thì còn làm được gì? Cử một thống đốc ở Mỹ sang làm tổng thống Việt Nam CH hay sao?

    -Xét vai trò của tổng thống Mỹ, ông do dân Mỹ bầu ra và làm việc cho người Mỹ, ngoài ra còn phải giúp đỡ bao nhiêu đồng minh từ Đông sang Tây, từ Bắc chí Nam khắp nơi trên thế giới. Tóm lại ông là tổng thống Mỹ chứ không phải người chuyên trách chuyện ở Việt Nam.

    Vậy nếu tôi là tổng thống Mỹ, tôi cũng làm như ông ta, vì đó là phương án tối ưu mà một tổng thống nên làm. Và việc bỏ miền Nam Việt Nam đã được trù định từ thời Nickson. Nếu anh Ngạn ở địa vị tổng thống Mỹ thì anh làm gì?

    Tôi cho rằng anh Ngạn nói riêng và người Việt chúng ta nói chung không nên trách người Mỹ bỏ cuộc sớm như anh Ngạn đã dặt vấn đề trong bài viết này, mà chúng ta hãy tự hỏi tại sao trong một môi trường dân chủ như miền Nam mà không lựa chọn được một nhà chính trị tài ba để lãnh đạo đất nước mà lại phụ thuộc hoàn toàn vào người Mỹ như vậy?

    Việc không có lấy một người Việt ra hồn để thay thế ông Thiệu đã làm cho người Mỹ chán ngán, và việc họ tìm cơ hội rút khỏi miền Nam là điều không thể tránh khỏi.

    2-‘’Chiến tranh Việt Nam đã làm đồng dollar Mỹ mất giá và gây nên tình trạng lạm phát nặng nề.’’
    Đây là một sự thật và kéo theo một sự thật khác là phe cộng sản cũng kiệt quệ không gượng dậy nổi.
    Chúng ta hãy khoan nói đến phe cộng mà hãy nói về nước Mỹ. Chúng ta không phải thương vay khóc mướn cho tổng thống Hoa Kỳ, nhưng cần phải xét đến hoàn cảnh của tổng thống để hiểu được chúng ta đang bàn tới cái gì. Nước Mỹ gồm hơn 50 bang, mỗi bang có diện tích trung bình cũng ngót nghét nước Pháp, tệ lắm thì cũng hơn nước Việt (không nói đến Alaska vì nó quá lớn), mỗi bang có một ông thống đốc và bang nào bang nấy đều hoạt động ro ro như một quốc gia riêng, và như không cần chỉ đạo của chính phủ liên bang.

    Tóm lại nước Mỹ rộng lớn và hùng mạnh là thế mà phải suy thoái, sự việc này đủ làm cho mọi người thấy hết tác động ghê gớm của cuộc chiến tranh; đồng thời thấy được trách nhiệm nặng nề của người chủ Nhà Trắng, đồng thời khảng định chắc chắn đó không phải là một ông vua ăn trên ngồi trốc.

    ‘’Đồng dollar mất giá và suy thoái kinh tế’’, anh Ngạn đúng vì hầu hết các nhà kinh tế chính trị đều cho rằng chiến tranh Việt Nam là thủ phạm của sự suy thoái này. Chắc chắn anh Ngạn và nhiều quý vị còn nhớ vào hồi cuối những năm 60 đến đầu những năm 70 của thế kỷ trước, hàng ngày hàng giờ hàng triệu người dân Mỹ xuống đường đòi chấm dứt chiến tranh, đòi con em họ trở về và đòi cải thiện đời sống...điều này đã làm cho các vị tổng thống liên tiếp gặp sự cố rồi bước xuống. Và đó là những vị tổng thống kiên cường nhất sau đệ nhị thế chiến, họ kiên cường không phải trong chiến tranh mà là trong việc đối mặt với nhân dân của mình.

    3-Sau khi Liên Xô sụp đổ, phe cộng sản tan rã, một số người đam mê triết học vẫn thỉnh thoảng mang sách của Marx Angel ra đọc, nhất là khi có biến động hay khủng hoảng kinh tế. Cách đây vài ngày, có một người ở Đức, hâm mộ NNN và thường xuyên theo dõi các bài viết của anh, gọi điện cho tôi tâm sự rồi nhắc đến bài viết này. Chúng tôi cùng trầm trồ với nhau về đánh giá của anh Ngạn: ‘’tư bản tự điều chỉnh để trở nên hoàn thiện’’, quả là rất chí lý. Điều đáng nói nhất quanh vấn đề này là có sự ngẫu nhiên trùng lặp giữa tư tưởng của anh Ngạn và Karl Marx. Marx nghiên cứu Tư Bản ngay từ ngày đầu của nó và được coi là người có hiểu biết sâu rộng nhất về Tư Bản, Marx đã đánh giá về chủ nghĩa Tư Bản giống như anh Ngạn.
    Sau những tranh luận khi gay gắt lúc thanh thản, chúng tôi đã đi đến một câu kết là bất luận anh Ngạn có học được từ Marx hay không, một khi anh đã phát biểu được điều đó tức là anh đã đạt tới một trình độ nhận thức khá cao về Tư Bản và anh đã trở thành người Marxist, và anh phải được gọi bằng danh xưng cao quý:’’đồng chí’’.

    Chúng ta đã được thấy một Mao Trạch Đông uyên thâm hồi cuối thế kỷ XX, bằng một tác phẩm triết học nào đó mà tự nâng mình lên ngang hàng với các nhà triết học hàng đầu thế giới, nay có Noam Chomsky và Johan Gultung, tại sao lại không thể có một Nguyễn Ngọc Ngạn triết gia hay chính trị lý thuyết gia?

    Với tất cả sự hâm mộ và lòng kính trọng, chúng tôi tha thiết hy vọng một ngày nào đó sẽ được đọc tác phẩm của đồng chí về ‘’Tư Bản và Cộng Sản’’, hoặc ‘’Cộng và Chống Cộng đầu thế kỷ XXI’’ chẳng hạn.

    Nhân dịp ngày 30-4 xanh, chúng tôi xin kính chúc đồng chí Nguyễn Ngọc Ngạn và gia đình bình an, sức khỏe và hạnh phúc.

    Nếu người CS cuối cùng là Võ Nguyên Giáp, thì ông ta cũng đã chết rồi.
    Có câu nói: chỉ cần bạn sống lâu hơn kẻ thù, Ông Trời sẽ giết hắn thay cho bạn.

    Công việc của những người quan tâm đến đất nước bây giờ là giải thể chế độ độc tài, chứ không phải chửi rũa vào tàng tích Việt Cộng. Mình chưa thấy tên độc tài nào bị bệnh, hay chết vì bị chửi.
    Mà chử "Việt Cộng" quá thâm thuý, nếu phải gọi đám quan chức VN bằng từ khác thì mình cũng chưa biết gọi bằng gì. Mong được chỉ dẫn thêm.

    Ngay cả các Đảng viên bây giờ cũng muốn thành "tư sản" chứ chẳng ai ham cái bánh vẽ "vô sản" nữa. NNN đã phân tích rất hay.

    Theo mọi diễn biến đã từng và hiện đang diễn ra ở quê ta, bây giờ đã đến lúc xác định lại có nên dùng chữ "bên" để gọi tên nó nữa không? Thật ra chỉ có bọn vua quan cộng sản là thắng cuộc thôi, còn lại có đến hơn 90% người việt chúng ta là kẻ thua cuộc cả. Thua rất nhiều: Mất quyền sống là người, Mất quyền tự định đoạt tương lai của bản thân và gia đình bằng các nỗ lực chính đáng, Mất quyền bảo vệ sự tồn tại và phát triển quê hương, đất nước do tiền nhân trao lại, Mất giá trị làm người Việt vì trong con mắt của quốc tế chúng ta đang dần trở thành thuộc địa nô lệ của tàu dưới sự cai trị của cộng sản. Ngắn gọn lại hơn 90% chúng ta đã mất trắng, chỉ còn lại một chút dư âm: "Nội chiến tương tàn khốc liệt, bởi tham vọng vua quan của những người cộng sản việt nam, và cho đến nay hậu quả của nó đang nhấn chìm cả đất nước, dân tộc xuống vũng lầy không lối thoát". Vậy nên gọi nó là "Bọn gian manh thắng cuộc".