Cao Huy Huân - Tháng Tư mãi là nỗi buồn!

  • Bởi Trà Mạn
    09/04/2015
    5 phản hồi

    Bước sang tháng Tư, không khí của những ngày định mệnh lịch sử bắt đầu rộ khắp các tuyến đường, con phố, bờ sông. Năm nay đặc biệt hơn vì đây là cột mốc lần thứ 40. Bởi lẽ, những cột mốc ý nghĩa luôn nhắc người ta nhìn lại quảng đường chúng ta đã đi suốt mấy chục năm ròng.

    Sài Gòn những năm 1975, vốn mệnh danh là “hòn ngọc Viễn đông”, từng là giấc mơ của Lý Quang Diệu những ngày đầu thành lập Singapore. Bốn mươi năm sau, các khẩu hiệu treo đầy đường phố nêu cao thông điệp về một Sài Gòn đầy thành tích. Kẻ đứng trên những con số tăng trưởng kinh tế “đầy tranh cãi” sau 40 năm cười “ngặt nghẽo”. Tôi chưa bao giờ phủ nhận một Sài Gòn mở rộng sau 40 năm - nay trở thành trung tâm kinh tế của cả nước, thu hút đầu tư mạnh từ trong và ngoài nước với chỉ số đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), hay các dự án viện trợ chính thức (ODA) khiến nhiều nước khác phải ganh tỵ. Tốc độ phát triển chóng mặt của những con số phát triển GDP Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung luôn khiến giới quan sát, ngay như các vị lãnh đạo cấp bộ trưởng, cũng phải giật mình. Nhưng xin thưa! nếu “gói ghém” thành tích của Sài Gòn, có lẽ cũng chỉ dừng ở chữ “tiềm năng”. Trong khi hàng tá vấn đề cho đến nay, Sài Gòn vẫn loay hoay, bế tắc, và sẽ còn tiếp tục loay hoay, bế tắc, nếu chính quyền vẫn cứ hoạt động một cách luộm thuộm như nhiều năm qua họ vẫn làm.

    Trước hết hãy bàn về kết cấu hạ tầng, đô thị - điều khiến mấy chục triệu dân cứ mãi phàn nàn, rồi lại phàn nàn một cách vô vọng. Bốn mươi năm các vị mở rộng Sài Gòn cả về chiều rộng địa lý lẫn về chiều sâu kinh tế - xã hội. Các áp lực dân số, chênh lệch giàu nghèo, môi trường, tệ nạn xã hội, sức ép hạ tầng cơ sở, văn hóa đô thị… là không thể tránh khỏi. Để rồi người dân Sài Gòn – vốn đã “già trước khi giàu” – nay phải quẩn quanh bên một “thành phố ao làng” với hàng loạt các hệ lụy nhức nhối: ngập nước ngày càng nặng; ô nhiễm (khói, bụi, tiếng ồn, nguồn nước) ngày càng trầm trọng hơn; văn hóa tiểu nông, lúa nước lũ lượt kéo nhau vào Sài Gòn, trong khi cái mà các vị lãnh đạo gọi là “văn minh thành phố” lại chính là việc bê-tông hóa các tuyến đường vốn được cây xanh bao phủ, là hầm vượt sông tốn kém nghìn tỷ đồng vốn có thể được thay thế bằng nhiều cây cầu khang trang hơn, là các đề xuất dự án “ăn trước - chặn sau” theo kiểu nhóm lợi ích, ví như học sinh tiểu học phải trang bị máy tính bảng khi đến trường. Để rồi bọn trẻ, dù nhiều gia đình khó khăn cũng phải vét tiền của lo cho con “sang nước ngoài tỵ nạn giáo dục”. Nhà ổ chuột cho dân ở, trong khi nhà cao ốc thì chỉ biết để chuột “định cư” do hệ quả bong bóng bất động sản vỡ…

    Mỗi thế hệ lãnh đạo Mỹ, EU, Nhật Bản hay Singapore đều để lại dấu ấn bằng những công trình tầm cỡ phục vụ lợi ích của dân. Tổng thống Mỹ Barack Obama với hệ thống chăm sóc sức khỏe toàn dân (dù bị phe nhà giàu tranh cãi), Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe với cải cách kinh tế Abenomics vực dậy Nhật Bản, đặc biệt sau thảm họa kép 2011. Hay như Lý Quang Diệu với gần 50 năm xây dựng một đảo quốc Singapore bị Malaysia “bỏ rơi” trở thành con rồng châu Á. Trong khi Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung, các vị nhận không biết bao nhiêu vốn ODA đổ vào đầu tư hạ tầng, ưu tiên phát triển cơ sở vật chất phục vụ đời sống hiện đại hóa, để rồi số công trình hạ tầng phục vụ lợi ích cho dân đạt chuẩn quốc tế chỉ nằm trên đầu ngón tay bởi sự đục khoét bằng đủ các kiểu tham nhũng: lót tay, hối lộ, bôi trơn, lại quả. Các nhóm lợi ích thì xem vốn ODA vẫn là thứ tiền phải “giải ngân cho kịp” để “ăn”, trong khi dân phải mang tiếng “xin”, chấp nhận những “cảnh cáo” từ phía đối tác mà mới nhất là Nhật Bản, rằng “còn tham nhũng sẽ cắt tiền ODA”.

    Thứ hai, không khỏi xót xa khi nhìn vào các ngành công nghiệp mũi nhọn và các ngành công nghiệp ưu tiên. Trong tầm nhìn chiến lược phát triển công nghiệp từ nay đến năm 2020, Sài Gòn đã xác định ba ngành mũi nhọn của công nghiệp bao gồm: i) Cơ khí chế tạo (ô tô, đóng tàu, thiết bị toàn bộ, máy công nghiệp, cơ điện tử); ii) Thiết bị điện tử, viễn thông và công nghệ thông tin; iii) Sản phẩm từ công nghệ mới (năng lượng mới, năng lượng tái tạo, công nghiệp phần mềm, nội dung số).

    Phải khẳng định đây đúng là “ba mũi nhọn” quan trọng, không chỉ Việt Nam, mà nhiều quốc gia khác như châu Âu, Mỹ, Nhật Bản cũng từng trải qua. Nhưng sau 40 năm giải phóng thì nay là lúc ai cũng hốt hoảng khi chúng ta chỉ còn 5 năm để đạt ba mục tiêu mũi nhọn trên. Nhưng xin thưa, 5 năm là một con số “viển vông và không tưởng” khi hiện tại Sài Gòn đang đứng sau vạch số 0. Nghĩ làm gì đến công nghệ cao siêu khi ngay cả con ốc vít, hay các phụ kiện nhỏ nhất phục vụ ngành công nghiệp lắp ráp, cho đến nay gần như Việt Nam đều phải nhập khẩu. Khái niệm “công nghiệp phụ trợ” – ngành công nghiệp cơ bản của mọi ngành công nghiệp đã được đưa ra thảo luận và đầu tư – ra đời từ hơn chục năm trước ở Việt Nam, nhưng các vị lãnh đạo vẫn để nó dậm chân tại chỗ, mệt mỏi, thoi thóp và rồi chết đứng, nhường chỗ cho hàng hóa tiểu ngạch, chính ngạch của Bắc Kinh.

    Xin phép được hỏi các vị “bao nhiêu doanh nghiệp phụ trợ mới có thể làm ra một chiếc xe hơi?” Xin thưa! Trên dưới 200 doanh nghiệp con “trợ sức” từng chi tiết máy mới có một chiếc ô tô mà các vị lãnh đạo ngồi mỗi ngày đến công sở. Cho nên có vị nào dám cam đoan sau 5 năm nữa, khi rào cản thuế quan phải hạ xuống dưới bước chân của gã khổng lồ WTO hay các thể chế mậu dịch tự do tương tự, một chiếc ô tô “lắp ráp in Vietnam” có thể sống trước ô tô ngoại nhập? Báo chí mấy hôm nay đưa tin “ô tô Việt Nam vẫn loay hoay lắp ráp để… chờ chết”, chứ Sài Gòn đừng bàn đến công nghiệp công nghệ cao – chỉ tổ khiến dân chờ, đợi, mỏi mòn và thất vọng.

    Trong khi đó, bảy ngành công nghiệp được ưu tiên phát triển của Sài Gòn là: dệt may, da dày, nhựa, chế biến nông lâm thuỷ sản, khai thác chế biến nhôm, thép, hoá chất cũng đã và đang hấp hối. Xưa nay, không ít các vị lãnh đạo vẫn cứ sống trong mớ bong bóng “rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu”, cho rằng Sài Gòn có nhân công giá rẻ, gần các khu tài nguyên. Để rồi khi công nghệ cao ngoại nhập khỏa lấp đi sức lực của đôi bàn tay không chỏng chơ, chai sượn của những người dân nghèo khốn khổ, thì các doanh nghiệp nội địa bắt đầu xếp hàng phá sản, đá bể toàn bộ chén cơm của hàng trăm nghìn người thất nghiệp. Hãy nhìn các doanh nghiệp nội địa ngành dệt may, mía đường, sữa,… liên tục “than trời trách đất” trong những năm qua trước áp lực của các doanh nghiệp ngoại đến từ Lào, Campuchia sẽ thấy chúng ta đang yếu đến cỡ nào.

    Cuối cùng, xin hãy thẳng thắn nói về môi trường đầu tư. Chỉ chưa đầy một tháng, Việt Nam nhận liên tiếp ba sự kiện “choáng váng”. Một là, Nhật Bản tuyên bố “cắt viện trợ ODA nếu có thêm bất kỳ một dự án tham nhũng nào tại Việt Nam. Hai là, tập đoàn POSCO (Hàn Quốc) bị điều tra tham nhũng, hối lộ nhà thầu Việt Nam trong các dự án cao tốc giai đoạn 2009-2012. Ba là, Ngân hàng Thế giới (World Bank) tuyên bố cấm hoạt động trong vòng một năm đối với Tập đoàn Louis Berger Group (LBG, Mỹ) vì dính líu đến các hành vi hối lộ trong hai dự án do Ngân hàng Thế giới tài trợ tại Việt Nam. Công ty mẹ của LBG cũng bị hạn chế quyền đấu thầu đối với các dự án của Ngân hàng Thế giới vì không quản lí được các hoạt động “chung chi, hối lộ quan chức” mà LBG đã thực hiện trong hai dự án: Giao thông Nông thôn 3, và Đầu tư Ưu tiên Cơ sợ Hạ tầng Đà Nẵng do Ngân hàng Thế giới tài trợ. Tất nhiên, không ai điểm mặt chỉ tên Sài Gòn, nhưng những vấn nạn tương tự: thủ tục kinh doanh, đầu tư rườm rà, phức tạp mở đường cho các nghi thức “lót tay”, hay “lại quả”. Đó là chưa kể đến các vụ bê bối về tham nhũng, lừa đảo trong hệ thống ngân hàng; hối lộ trong hệ thống cảnh sát giao thông… Tất cả làm giảm đáng kể tính hấp dẫn của môi trường đầu tư Sài Gòn.

    Một Sài Gòn mà hàng triệu dân mơ ước bất kể phải nếm mật nằm gai trong suốt 40 năm qua phải theo đuổi tám mục tiêu: i) Hệ thống cung cấp nước và vệ sinh môi trường (Water supply and sanitation); ii) Giao thông vận tải (Traffic and transport); iii) Năng lượng (Energy); iv) Chức năng đô thị (Urban functions); v) Kiến trúc (Architecture); vi) Quản lý chất thải (Waste Management); vii) Quy hoạch cảnh quan (Landscape Planning); viii) Hợp tác giữa khối nhà nước và khối tư nhân (Public and private stakeholders).

    Nhưng rồi trước mắt họ, con đường từ nhà đến nơi làm việc đang đối diện quá nhiều rủi ro từ hệ lụy tích tụ suốt 40 năm: Đó là một con đường đầy khói bụi, lô cốt dựng khắp nơi, dây điện chằng chịt, nước ngập úng với lượng rác thải khổng lồ. Thỉnh thoảng lại gặp vài ba anh cảnh sát giao thông “nghiêm khắc” rất thích bắt lỗi đèn xi-nhan, lấn tuyến dù con đường nhỏ hẹp và biển báo đánh đố người dân – những kẻ ngoài việc đóng thuế nuôi quan chức phải tự nguyện trả thêm ít tiền “lót tay” nếu không muốn bị “vạch ví” giữa đường. Và cũng trên con đường ấy, những chiếc xe hơi sang trọng, vẫn âm thầm và lạnh lùng lướt qua những mảnh đời cơ cực phải lam lũ đội nắng trên đầu, lội mưa tới bụng và trong hai hốc mắt sâu hoắm vẫn mong chờ bữa ăn chiều có đủ cháo, rau.

    Vậy đấy, chẳng biết sau những ngày tiệc tùng mừng 40 năm chiến thắng, có vị quan chức nào giật mình thốt lên “đã 40 năm rồi cơ đấy” khi thấy tại quảng trường độc lập vẫn còn không ít kẻ lang thang nhặt lấy từng chiếc lọ, cái lon để bán kiếm tiền mà quên mất “ngày độc lập phải vui lên”.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Người mình hãnh diện vì có ngày 30-4-1975. Sao các nưc[s kahcs ở Asean và châu Á cũng như trên thế giới chẳng thấy nước nào có ngày vui như nước mình nhỉ? Mới gần đây thì tại Sài Gòn mang tên xác người có hội nghị tổng kết thành tự 40 năm thống nhất, nhiều người đều nói rằng "dân tộc ta khát vọng hòa bình". Khát vọng hòa bình nhưng lại dùng chiến tranh để được hòa bình. Sao không dùng biện pháp đấu tranh hào bình như đâu tranh với Trung quốc về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa? Cứ hàng năm cứ đến ngày này là ta lại ôn lại chiến công để được hòa bình, ti vi chiếu bao nhiêu thước phim tư liệu toàn xe tăng, đại bác và quan đội xông lên xốc tới, rồi người chết để có hòa bình. Đánh nhau mà toàn người mình với người mình cả, chẳng thấy bóng dáng người Mỹ nào mà cứ nói đánh thắng đế quốc Mỹ xâm lược, nghĩa là người mình dùng vũ khí bom đạn xe tăng đại bác nước ngoài để giết hại người mình. Đó là chưa nói đến cảnh bi thương hàng triệu người phải bỏ Tổ quốc để ra đi rồi chết trên biển cả hoặc chết ngay trên chiến trường nước mình. Nay người chết làm ta có những nghĩa trang liệt sĩ to nhất thế giới.
    Sao không xem nước Đức thống nhất thì có đổ giọt máu nào không? Nước Tiệp Khắc chia đôi có đổ giọt máu nào không? Sìgapore tách khỏi Malayxia có đổ giọt máu nào không? Người mình khát vọng hoà bình nhưng toàn giải quyết nội bộ bằng xương máu.
    Nay thì người dân cứ vào đồn công an thì ra thành xác không hồn. Ôi một dân tộc Việt Nam ưa chuộng hòa bình!!
    Các nước khác không có niềm vui vĩ đại 30-4 thì họ tiến lên như vũ bão, ta có mỗi niềm vui 30-4 thì có hàng nghìn nỗi buồn, tụt hậu, nghèo đói, chia ly, bất công. Còn có nơi cứ đến ngày 30-4 thì có cái giỗ tập thể , đó là ngày giỗ những người ngã xuống trong trận chiến ác liệt 30-4, Bắc cũng có mà Nam cũng có.
    Cản dân tộc Bắc Nam đều thấy rõ là Đảng CS thắng lợi ngày 30-4, nếu không dùng máu của đồng bào thì làm gì có 30-4 để những người CS tự sướng.
    CS đi đến đau thì máu chẩy đầu rơi, đói nghèo lạc hậu đi đến đáy. ĐMĐCS.

    Nghĩ mà buồn cho Dân tộc Việt Nam. Nếu như cách đây 40 năm, Cộng sản không chiếm được Miền Nam mà ngược lại Việt Nam Cộng Hoà diệt được Việt Cộng, thống nhất đất nước theo hướng ngược lại, thì ngày nay Việt Nam đã là một nước giàu mạnh và văn mình không thua kém Hàn Quốc, Nhật Bản.

    Tội ác của Cộng sản Việt Nam không bao giờ có thể gột rửa được và "thành tích" của chúng đang được tôn dày lên hàng ngày. Những ngày này, Trọng lú đang ở Tàu cộng và bán hết những thứ có thể bán được. Thay vì đòi được Hoàng Sa thì thằng Lú lại dâng tiếp Vịnh Bắc Bộ cho Tàu cộng.

    Cộng sản Việt Nam, tuy đã khốn nạn, nhưng chưa bao giờ chúng trở nên khốn nạn như bây giờ khi bán rẻ đất nước cho ngoại bang, đàn áp người yêu nước.

    Tôi không phải là tuýp người thích văng tục, nhưng lúc này tôi cũng xin được phép Diễn đàn mà văng lên một câu: Mả mẹ thằng Trọng lú bán nước!

    vào youtube gõ bài "sài gòn ơi vĩnh biệt"( sau 40 năm thành phố sài gòn bị chính thức mất tên-chưa biết là có mất vĩnh viễn hay không) mà đọc comment của dân mạng mà thấy buồn cho Hòn Ngọc viễn đông sau ngày "quốc hận"(cách gọi của đồng bào dân tỵ nan cs ỡ Mỹ,úc,canda,pháp-ngày mà họ vẫn tổ chức kỉ niệm "quốc hận" trên đất khách quê người_)

    Đó là bức tranh Sài Gòn và cả nước sau 40 năm ngày thống nhất và hòa bình . Trong bức tranh đó, ẩn hiện đâu đó gương mặt hốc hác , liêu xiêu của hàng triệu sinh linh của đồng bào, chiến binh cả 2 phía, 2 miền Bắc - Nam. Chiến đấu , hy sinh vì độc lập tự do ( hiểu theo quan điểm chính trị của ĐCS) để làm gì , khi mà sau 40 năm đất nước, con người VN vẫn phải cam chịu làm nô tày cho T.Q, làm nơi tiêu thụ sản phẩm phế thải hoặc độc hại của T.Q?. Sau 40 năm, dưới sự độc quyền cai trị của đcsvn, XH Việt Nam nảy nòi ra tầng lớp quan chức kiêm đảng viên vừa bất tài vừa tham lam vô độ. Hình thành tầng lớp tư sản đỏ giàu đột xuất, bất minh từ lạm dụng chức quyền rút ruột ngân sách, vốn vay ODA, vay của IMF, WB.. Các quan chức từ Chính phủ đến Tỉnh , huyện ...thi nhau tranh giành ghế quyền tước và đẻ ra hàng ngàn dự án để ăn tiền lại quả, bôi trơn của nhà thầu..Một Nhà nước như vậy, đám quan chức tư sản đỏ đê tiện như vậy , hệ lụy tất yếu tàn phá đất nước nghèo hèn tụt hậu, người dân đói khát và bị bóc lột áp bức trăm bề .CHXHCN VN Độc lâp -Tự do - hạnh phúc chỉ là cái bánh vẽ, đám quan chức cộng sản khi nắm trong quyền lực và tiền tài thì trở mặt phản bội lại đồng đội, Nhân dân và Tổ quốc. Các chế độ độc tài, chuyên chế đều là phiên bản của nhau, dù hình thức tên gọi khác nhau.

    Thôi mà bác, hãy để cho những người thắng trận vui niềm vui của người thắng trận. 40 năm trước còn phải đi bộ vượt Trường Sơn, nằm gai nếm mật, với đôi dép râu đi vào vũ trụ, bây giờ được sống trong dinh thự hoành tráng, ghế lót vàng, đi ô tô con có máy lạnh, ăn cao lương mỹ vị, thì cuộc đời quả là đã lên hương rồi, bao lợi quyền đã qua tay mình. Vậy thì không vui sao được! Dân đói hả? Thây kệ chúng nó! Đạo đức xã hội tụt dốc, thành phố xuống cấp? Không phải vấn đề của chúng tao, những ông quan Cộng sản!