Phạm Thị Hoài - Độc tài ngoại lệ

  • Bởi Admin
    09/04/2015
    8 phản hồi

    Phạm Thị Hoài

    Tháng trước, nhà độc tài của thành phố một triệu dân Đà Nẵng qua đời. Tháng này, đến lượt nhà độc tài của thành phố năm triệu dân Singapore. Cả hai để lại nhiều thương tiếc. Độc tài, nhưng mà tốt. Độc tài ngoại lệ. Thương hiệu "độc tài sáng suốt" ngày càng có giá. Không chỉ ở các nước Đông Á. Ở châu Âu tự do, nhu cầu thanh lý nền dân chủ loạn chức năng để mua gấp một nhà độc tài hiệu quả cũng đang nhen nhóm.

    Họ được gọi là những nhà độc tài anh minh, dám nghĩ dám làm, giàu năng lực, đầy viễn kiến. Thậm chí là những nhà độc tài vì dân. Đã thế họ còn là những cá nhân hấp dẫn. Sức mê hoặc của ông Lý Quang Diệu hạ gục không chỉ người Singapore, mà cả giới tinh hoa kinh tế, chính trị và truyền thông toàn thế giới. Lãnh tụ các nước cũng độc tài tự hào được gọi ông là thầy đã đành, song lãnh tụ các nước dân chủ cũng hãnh diện được gọi ông là bạn, người nào có chút băn khoăn cho lập trường dân chủ thiếu vững vàng của mình thì gọi ông là một nhà "độc tài khai sáng". Thế là tất cả đều ổn. Tất cả đều mê man trong cái charisma vô đối của ông, "người khổng lồ của lịch sử", "thiên tài chính trị", "nhà chiến lược kiệt xuất", vừa là "chúa tể các giá trị châu Á" vừa là "đại diện đặc sắc nhất của Anh quốc ở phương Đông"...


    Nguyễn Bá Thanh và Đà Nẵng

    Ông Nguyễn Bá Thanh không được chơi ở cúp ngoại hạng quốc tế đó, kiểu tóc vuốt từ mai trái qua mai phải rồi lại dồn tất cả ra sau gáy của ông đã nói rõ. Ngay ở trong nước, ông cũng không có cơ hội được thăng làm vĩ nhân. Trong thế giới cộng sản, "vĩ nhân" là danh hiệu chỉ cấp một lần, cho một nhân vật nhất định, và ở Việt Nam đó là Hồ Chủ tịch, không có cạnh tranh. Ông Thanh là một sự pha trộn lạ lùng của gian hùng và bộc trực, của một tay lâm biền hảo hớn và một chính ủy. Nghe ông diễn thuyết ta có thể cười ngất vì kiến thức của một chủ nhiệm hợp tác xã xốc vác được một ông vua tỉnh lẻ phát ngôn mạnh bạo. Nhưng dù không có hào quang của những Cha già dân tộc như Lý Quang Diệu và Hồ Chí Minh, thỉnh thoảng lại có vẻ một Bố già kiểu Tony Soprano, nhưng so với các gương mặt còn lại ở cùng đẳng cấp, ông vẫn là một nhân vật gây cảm xúc. Thật khó cho những người ghét và chống độc tài, trong đó có tôi, khi cái Ác chẳng những làm được khá nhiều việc tốt mà trông lại ấn tượng, còn cái Thiện phần lớn có vẻ vô vị. Đã từ lâu chúng ta đối diện với hiện tượng The Banality of Good.

    Nhiều điều ông Lý chủ trương cho Singapore, nhìn bề ngoài không khác mấy thực tiễn chính trị ở Việt Nam, dù ông là một người chống cộng không khoan nhượng. Trong cuộc trả lời phỏng vấn nổi tiếng với Fareed Zakaria cho tạp chí Foreign Affairs năm 1994 ông cho biết, phần lớn các giá trị của nền dân chủ Mỹ hiện nay thì ông không thích thú lắm, nhưng ông luôn ngưỡng mộ nước Mỹ ở tinh thần quyết liệt chống hệ thống cộng sản; những trò gắn liền với các chính quyền cộng sản như khủng bố và giấu diếm trong bóng tối thì ông không bao giờ sờ vào. Song những người bất đồng chính kiến và đặc biệt các phần tử bị coi là cộng sản hoặc lãnh tụ công đoàn ở Singapore những thập niên trước cũng tàn đời trong ngục hàng chục năm trời không có án, như Chia Thye Poh: 23 năm, Lim Hock Siew: 19 năm 6 tháng, Said Zahari: 17 năm trong nhà tù Chương Nghi. Còn ngày nay, đối lập chính trị ở Singapore không bị cảnh sát xách nhiễu vô lối, không bị côn đồ hành hung giấu tay, không bị mật vụ trâng tráo theo dõi, chỉ bị đẩy vào chân tường của sạt nghiệp qua những vụ kiện dân sự hoàn toàn danh chính ngôn thuận mà ông Lý và Đảng Nhân dân Hành động (PAP) của ông trăm vụ trăm thắng. PAP không đơn thuần là một tổ chức chính trị của một bộ phận dân chúng, mà là một thiết chế quốc gia, đại diện cho dân tộc. Phê phán PAP đồng nghĩa với phê phán Singapore và chống chế độ, không khác gì cái đại tự sự của Đảng Cộng sản Việt Nam. Singapore cũng nằm gọn trong tay một gia đình, một tập đoàn, không khác cha truyền con nối ở Bắc Triều Tiên, anh truyền em nối ở Cuba và những vương triều quý tộc đỏ ở Trung Quốc và Việt Nam.

    Ông Lý cũng không cần tham khảo ý kiến của nhân dân. Phát ngôn của ông, "nếu được tuyệt đối toàn quyền ở Singapore mà không phải hỏi dân chúng rằng họ có hài lòng không thì không có gì phải hoài nghi, tôi tin chắc rằng mình sẽ điều hành hiệu quả cho chính quyền lợi của họ hơn nhiều", đã trở thành một trong những lời bất hủ, thường xuyên được chính những người tin hoặc tưởng mình tin vào thể chế dân chủ vừa khoái trá trích dẫn vừa lè lưỡi lắc đầu. Nhà cầm quyền ở Việt Nam cũng tin chắc ở sự sáng suốt của mình như thế.

    Cũng như Việt Nam, chính quyền Singapore phản đối mọi sự thật khác ngoài sự thật chính thống. Năm 2006, ông Tạ Quốc Trung (Andy Xie), trưởng khu vực châu Á của Morgan Stanley, một chuyên gia xuất sắc từng được Bloomberg xếp vào danh sách 50 nhân vật giàu ảnh hưởng nhất trong giới tài chính quốc tế, cảnh báo trong một email nội bộ rằng phương Tây đã đánh giá quá cao Singapore, thực ra thành công của nước này chủ yếu nhờ vai trò làm trung tâm rửa tiền cho các doanh nghiệp và quan chức tham nhũng của Indonesia, các casino đang xây ở đây cũng nhằm hút tiền bẩn từ Trung Quốc. Bức thư bị rò rỉ. Ông Tạ lập tức bị Morgan Stanley đuổi việc, theo yêu cầu của chính quyền Singapore.

    Cũng như Việt Nam, công đoàn ở Singapore nằm dưới sự lãnh đạo của chính quyền, mà chính quyền là Đảng PAP và Đảng PAP là chính quyền như ông Lý công khai tuyên bố ("I make no apologies that the PAP is the government and the government is the PAP"), liên tục từ 56 năm nay, điều quá đương nhiên, ông không thấy có gì để xin lỗi. Cuộc đình công duy nhất, rất nhỏ, và tất nhiên bất hợp pháp, trong vòng 30 năm gần đây ở Singapore diễn ra năm 2012. Những kẻ cầm đầu đều bị nghiêm trị.

    Cũng như Việt Nam, Singapore luôn nằm ở cuối bảng xếp hạng tự do báo chí. Trong đánh giá mới nhất, ra ngày 12/2/2015, của tổ chức Phóng viên Không Biên giới, Singapore đứng ở vị trí 153/180, sau cả Nga, Thổ, thua xa Miến Điện, Campuchia, chỉ nhỉnh hơn hai nước duy nhất trong khu vực là Lào và Việt Nam, và xu hướng là ngày càng tụt hạng. Danh sách những nhà báo và blogger bị chính quyền Singapore gây áp lực hay truy tố, các thông tin và tác phẩm nghệ thuật bị ngăn cấm hay kiểm duyệt cũng chỉ ngắn hơn danh sách ở Việt Nam chút ít và vừa được bổ sung bằng Amos Yee, cậu bé 16 tuổi bị bắt và truy tố vì đoạn video 8 phút đăng trên YouTube nhan đề "Lee Kuan Yew is Finally Dead", cuối cùng thì Lý Quang Diệu đã chết. Nhà nước bảo mẫu do ông Lý dựng nên thấy mình có bổn phận đánh đòn đứa con hư này.

    Tất cả những tương đồng ấy có vẻ gây cảm hứng mạnh mẽ cho các nhà lãnh đạo Việt Nam và không riêng gì họ: một bộ phận đáng kể trong giới tinh hoa Việt Nam không buồn giấu khao khát được một bàn tay sắt và những biện pháp thực sự cứng rắn cai trị. Tất nhiên kẻ bị trị là lũ dân đen vô học, lười biếng, loạn tặc, mọi rợ, đần độn, vừa ngu vừa bướng. Lũ vịt. Lũ lừa. Người ta tiếc thương ông Nguyễn Bá Thanh, người đã biến Đà Nẵng thành Singapore của Việt Nam.

    Song chuyên chính tư bản Singapore và chuyên chính hậu cộng sản Việt Nam chỉ chung nhau ở bề ngoài độc tài, sự khác nhau bên trong lớn chính xác bằng khoảng cách dường như vô tận giữa Brave New World, tân thế giới mỹ lệ Singapore đã hoàn thành và chân dung còn muôn phần nhếch nhác của một Việt Nam đang chuyển đổi. Ít nhất ba điểm sau đây khiến cuộc chạy theo mô hình Singapore ở Việt Nam không thể đến đích mà chỉ để lại rất nhiều tai nạn dọc đường:

    Thứ nhất, dù thiếu dân chủ, nhưng nền độc tài mềm của Singapore vẫn có những tự do tối thiểu vượt xa khả năng chịu đựng của nhà cầm quyền Việt Nam: đa đảng, cạnh tranh chính trị và tự do bầu cử. Thứ hai, nền pháp trị, rule of law, thành tựu then chốt của thể chế dân chủ, ở Singapore tuy có phần bị lạm dụng để bảo vệ địa vị chính trị của đảng cầm quyền, song trước hết nó được sử dụng thành công để duy trì một bộ máy công quyền trong sạch và hiệu quả, điều hoàn toàn xa lạ với nền tư pháp xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Thứ ba, chế độ meritocracy, nền tinh anh trị của Singapore, đặt cược tất cả vào một nhóm nhỏ các chuyên gia đỉnh cao và các nhà kỹ trị hảo hạng, những Alpha Plus mà năng lực thuộc hàng đầu thế giới. Ông Lý Quang Diệu từng phát biểu, nếu 300 nhà quản trị trụ cột của Singapore cùng rơi trong một chiếc Jumbo Jet thì quốc đảo này sụp đổ. Việt Nam không sợ một kịch bản như thế. Kho dự trữ cho sự tầm thường ở đây còn rất đầy.

    (Báo Trẻ Online, 08/4/2015)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Có 02 vấn đề mà bài này cần …cập nhật:
    1/ HCM đề cập trong bài là…HCM nào ? Xã hội hiện đang khá bối rối , phim “ác quỷ Dracula “ có rất nhiều “kịch bản”,“dị bản”…và tất nhiên rất nhiều diễn viên . Khi mặt tái xanh, mặc áo choàng và ló cặp nanh nhểu máu khi cần…ta lại có một Dracula – Do đó, những cái “ áo vải hồn muôn trượng” ở VN cũng thế, (chỉ cần dấu đi cặp nanh ) có bao nhiêu diễn viên và kịch bản ? Lý quang Diệu là lãnh tụ độc tài nhưng rất “người thực việc thực”, khen hay chê tùy người ta đứng trong “hốc” nào của cuộc đời.
    Nhưng, chỉ cần so ông ấý với “những chiếc áo vải “ lai lịch mờ ám nào đó , là lập tức nội dung hóa ra…trẻ con….Ha ha !

    2/ Cho rằng thành tựu sau 30 năm ở Sing, vẫn có thể thành tựu bởi một “Lý Quang Diệu dân chủ” nào đó, thay cho một “Lý Quang Diệu độc đoán ( nhẹ hơn độc tài một tí) “….xét ra cũng đúng ! Ông Lý cũng biết thế , những ca tụng kia là của thế giới và nhiều mục đích, không phải từ miệng ông Lý “ không thích nói về mình” – Những có một hé lộ hiếm hoi mà con người khôn ngoan ấy( đúng ra là cặp vợ chồng ấy) từng nói ra , và nói ra như một thách đố đối với lãnh đạo trên toàn thế giới rằng mọi người có thể phê phán họ về nhiều chuyện, nhưng sẽ không thể nghị ngờ gì về sự trong sạch của họ Ông Lý nói : “…Phán quyết cuối cùng sẽ là khi các nghiên cứu sinh tiến sĩ đào xới kho lưu trữ, đọc những bài báo cũ về tôi, đánh giá những gì kẻ thù của tôi nói, chọn lọc bằng chứng và tìm ra sự thật. Tôi không nói mọi việc mình làm đều đúng, nhưng tôi làm tất cả là vì một mục đích ngay thẳng", Theo báo "Nhân Dân", quan niệm thẳng thắng và tâm huyết ấy ,vốn cũng hông xa lạ gì với các lãnh đạo có trí tuệ hàng ...đỉnh ỡ VN XHCN. Và nếu may mắn xây được một nền tản chính quyền trong sạch như thế từ ông Lý, đất nước, nhân dân Singapore sẽ ngày càng đạt được nhiều thành tựu rực rỡ…
    Sẽ không lạ, nếu chỉ trong vài chục năm nữa , Sing có thể đuổi kịp VN XHCN !

    [Ông Lý Quang Diệu từng phát biểu, nếu 300 nhà quản trị trụ cột của Singapore cùng rơi trong một chiếc Jumbo Jet thì quốc đảo này sụp đổ. Việt Nam không sợ một kịch bản như thế. Kho dự trữ cho sự tầm thường ở đây còn rất đầy. ]

    Có thể nói (dân tôc) VN không những không sợ mà còn muốn một kịch bản như thế xảy ra. Cả BCT lẫn TW đảng cộng sản chết tiệt đi một lượt thì cả nước sẽ chuyển mình tiến bộ theo chiều hướng của thế giới.

    Hay đến thế là cùng!. Cám ơn Phạm Thị Hoài. Việc so sánh HCM vơi LQD chỉ nhằm vạch rõ hơn cái man rợ và tàn độc của những kẻ độc tài được che đậy bởi lòng ái quốc. Tôi đã qua Singapore nhiều lần và cũng đã làm việc với đám công chức của họ thì thấy rằng cái tâm lý nô lệ của người Sinh cũng chẳng khác bọn Annam là mấy. Cũng sợ sệt, đớn hèn đôi khi hạ đẳng hơn. Chẳng hạn một tên cán bộ Sing khi nói với cấp trên thì khúm na khúm núm. Nếu sép ngồi thì hắn ta phải quỳ xuống đất. Tôi lấy làm ngạc nhiên sao bọn này có tiếng văn minh dân chủ mà bộ máy nhà nước lại có kiểu gia truởng, phong kiến như vậy. Thì ra cái giống mũi tẹt da vàng có mặc comple cavat vẫn không che dấu được cái đuôi của loài khỉ đột

    Tên tác giả viết:
    Nhưng dù không có hào quang của những Cha già dân tộc như Lý Quang Diệu và Hồ Chí Minh,

    Cái hào quang của Hồ Chí Minh là hào quang ảo, được đảng Cộng sản VN tuyên truyyền, dựng nên.
    Hào quang của Lý Quang Diệu là hào quang thật, qua những gì ông đã làm được cho Sinh. Trên tất cả, ông đã xây dựng một hệ thống đội ngũ nhân viên liêm khiết, troing sạch toàn là những tinh hoa thật sự của Sinh. Ông Hồ thì "khác". Ông Hồ đã triệt hạ, tiêu diệt những tinh hoa của xã hội VN, hậu duệ của ông Hồ cũng không khác " cha già dân tộc " mấy.

    Ít nhất một nửa dân số VN không coi ông Hồ là cha già dân tộc, So sánh Hồ chí Minh ngang tầm Lý Quang Diệu là cường điệu. Hãy nhìn, hãy lập ra một thống kê những gì 2 nhân vật này đã làm cho Dân tộc, xứ sở, để nhận định ai là Cha già Dân tộc, ai là tội đồ dân tộc.

    Ngu dốt thì lấy đâu ra tầm nhìn, khư khư giữ lấy bát cơm cho mình, đứa nào chết thì kệ cha chúng nó, nòi giống, dân tộc gì tao đếch quan tâm. Nơm nớp lo sợ mất ghế ngồi, chạm nọc khi bị người ta nhìn ra cái ngu cái dốt nên còn cách nào mà không Ác. Ngoài đàn áp, cưỡng chế thì có nghĩ được cách nào hay hơn đâu mà nghĩ đau đầu, cứ doạ nạt khủng bố cho chúng nó im là nhanh nhất, hiệu quả nhất. Cứ vơ vét cho đầy túi cho họ hàng hang hốc nhà mình cái đã, ai bảo mình nắm quyền làm chi, sống đến tuổi này mà còn sợ gì bố con thằg nào, còn sống thì cứ hưởng, chết thì biết gì, ai chửi bới thì lỗ tai chúng nó nghe. ... HAHA, cười ra nước mắt.

    LÀM SAO ĐỂ CÁI NHÀ NƯỚC CS NÀY TỐT ĐẸP HƠN? Nằm mơ à, đợi chúng chết già rồi mới nói tiếp nhé, hy vọng cái bọn con cháu chúng nó tử tế hơn, có học hành một chút biết lắng nghe lẽ phải. Còn hiện tại thì gần như vô vọng. So HCM với Lý Quang DIệu có phải sỉ nhục bậc học giả, trí thức như Lý Quang Diệu hay không? So kiểu gì kỳ cục quá vậy? (cười ra nước mắt).

    Nếu nhà lãnh đạo biết rõ mình đang ở đâu, đi về đâu trên thế giới hiện đại này, thì 30 nhà quản trị trụ cột rành rẽ phương pháp của thế giới hiện đại cũng đủ dùng. Còn nhà lãnh đạo mờ mịt về con đường mình đi và đảng cầm quyền lâu lâu lại tái định nghĩa một cơ chế nào đó dựa trên sách vở về một thế giới cổ xưa hoặc không tưởng, thì tài năng quản trị nào thích ứng nổi. Huống chi quyền lực ở Việt Nam xuống đến địa phương lại nằm trong tay những anh chị có bằng trung học sau bằng trung cấp (lý luận chính trị).

    Phạm Thị Hoài viết:
    Ông Lý Quang Diệu từng phát biểu, nếu 300 nhà quản trị trụ cột của Singapore cùng rơi trong một chiếc Jumbo Jet thì quốc đảo này sụp đổ. Việt Nam không sợ một kịch bản như thế. Kho dự trữ cho sự tầm thường ở đây còn rất đầy

    Nếu bà Hoài chỉ ra được lý do vì sao 'kho dự trữ cho sự tầm thường ở đây còn rất đầy' thì càng tốt. Tớ thì thấy rằng những tay như 'cha già dân tộc' cỡ tiểu học, thiến dái lợn, cạo mủ cao su đã cấy cái 'gien' hạ đẳng vào số đông 'bần, cố nông thối mồm', nên chi cái giống 'điên điên, khùng khùng' đã tràn ngập xứ Nam này (nhưng thím Hoài cũng nên biết, một số không ít trong loại đó bây giờ là giáo sư, tiến sĩ 'kiểu Cộng' sau khi đã làm một phép thay đổi 'kiểu hình' :)

    Tỉ lệ 'đậu hũ' nằm trong 90 triệu so với tỉ lệ 'xà bần' của 5 triệu, chỉ việc so sánh 2 'lượng' đó thì '28 lúa' tôi thấy mà 'rầu' !!!