Nguyễn Hưng Quốc - Tại sao cần phải nêu đích danh kẻ thù?

  • Bởi Trà Mạn
    08/04/2015
    7 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc


    Cuối bài “Ai là kẻ thù của Việt Nam?”, tôi có viết: Hầu như ai cũng biết cách trả lời cho câu hỏi ấy trừ…chính quyền Việt Nam.

    Viết thế, thú thực, tôi cũng thấy có cái gì như nghịch lý. Ông Tổng Bí thư có thể lú lẩn nhưng chả lẽ cả 15 người còn lại trong Bộ Chính trị cũng đều bị mù mắt? Rồi còn gần 200 người trong Ban Chấp hành Trung ương nữa, chả lẽ không có ai nhìn ra sự thật? Nhưng nếu đã thấy sự thật, tại sao người ta vẫn tiếp tục hô những khẩu hiệu lãng nhách như “4 tốt” và “16 chữ vàng” từ năm này sang năm khác? Tại sao người ta vẫn xem Trung Quốc như một đối tác khả tín? Tại sao người ta vẫn buông thả để người Trung Quốc đến, ở và làm việc ở những địa điểm được xem là trọng yếu của quốc gia? Tại sao người ta vẫn im lặng trước những hành động xâm lấn ngang ngược của Trung Quốc ở Hoàng Sa, Trường Sa cũng như trên Biển Đông nói chung?

    Quan sát hành động cũng như nghe các lời phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, người ta không thể không nghĩ là họ không hề nhận ra dã tâm của Trung Quốc. Điều đó quả rất đáng ngạc nhiên. Tôi không thể nghĩ ra một lời giải thích nào thật thoả đáng. Họ mê muội đến vậy sao? Hay họ bị mua chuộc? Hay, một cách lạc quan và tích cực hơn, có thể nêu giả thuyết: Họ biết rõ nhưng phải giả vờ không biết vì một toan tính chiến lược nào đó, ví dụ, với hy vọng Trung Quốc sẽ “thức tỉnh” hay các biện pháp thương thảo qua con đường ngoại giao sẽ có kết quả tốt đẹp để Việt Nam vẫn giữ được chủ quyền trên Biển Đông mà không phải đối đầu về quân sự? Tuy nhiên, hy vọng này chỉ là một ảo tưởng: Trung Quốc vẫn khẳng định đi khẳng định lại việc làm bá chủ trên Biển Đông là “lợi ích cốt lõi” mà họ sẽ không bao giờ nhân nhượng.

    Vậy nguyên nhân thực sự là sao? Việt Nam chỉ muốn kết hợp “hợp tác và đấu tranh” như lời Nguyễn Tấn Dũng nói? Nhưng “đấu tranh” trong cái thế vẫn duy trì hợp tác là đấu tranh như thế nào? Đâu là giới hạn của việc hợp tác? Cho đến nay, không có ai trong giới lãnh đạo trả lời câu hỏi ấy cả. Về phương diện tuyên truyền, người ta vẫn cố tô hồng viễn ảnh hợp tác qua các châm ngôn “4 tốt” và “16 chữ vàng” và làm ngơ trước các hành động xâm lấn của Trung Quốc. Người ta cố làm ra vẻ quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn tốt đẹp và sẽ tốt đẹp mãi.

    Nhưng đó chỉ là một sự lừa dối hoặc tự lừa dối. Cần phải nói rõ: Trong tình hình hiện nay, Trung Quốc là một kẻ thù, hoặc nhẹ nhàng hơn, một đối thủ.

    Việc công bố ấy có thể làm cho quan hệ giữa hai nước trở thành căng thẳng hơn. Nhưng để né tránh sự căng thẳng ấy bằng cách im lặng hoặc tự lừa dối, các nguy hiểm sẽ lớn hơn.

    Nguy hiểm đầu tiên là nó làm dân chúng và cán bộ các cấp mất cảnh giác trước các thủ đoạn xâm lấn của Trung Quốc. Điều này đã từng xảy ra nhiều lần rồi. Một số vụ từng làm ồn ào dư luận như việc để mặc cho Trung Quốc tha hồ tuyên truyền trên trang mạng của Bộ Thương mại Việt Nam, việc để cho nhiều người Trung Quốc vào làm ăn ở những khu vực được xem là bí mật quốc phòng quanh cảng Cam Ranh hay việc cho Trung Quốc thuê dài hạn đất rừng đầu nguồn, ở những vị trí có ý nghĩa chiến lược cao. Đó là những sự kiện được báo chí phanh phui. Không ai có thể biết hết những gì Trung Quốc đã và đang làm ở Việt Nam.

    Một nguy hiểm khác là, qua việc im lặng ấy, Việt Nam gửi một tín hiệu sai đến các quốc gia khác trên thế giới. Điều hầu như ai cũng đã rõ: Việt Nam không thể tự mình đối đầu với Trung Quốc. Thế Việt Nam quá yếu. Mọi toan tính tự vệ của Việt Nam chỉ trở thành khả thi chỉ với một điều kiện: sự giúp đỡ từ bên ngoài. Nhưng không ai có thể giúp đỡ Việt Nam khi họ không biết Việt Nam nghĩ gì và muốn làm gì. Không có sự hiểu biết ấy không thể có sự liên minh mật thiết được.

    Nhưng nguy hiểm nhất là điều này: sự im lặng ấy làm cho chính quyền trở thành mục tiêu phê phán và chống đối của dân chúng. Lâu nay, dưới mắt nhiều người, giới lãnh đạo bị xem là những kẻ hoặc quá nhu nhược hoặc bị Trung Quốc mua chuộc để nhường nhịn hết yêu sách này đến yêu sách khác của Trung Quốc. Rất nhiều người thậm chí còn cho giới lãnh đạo là những kẻ bán nước, hoặc ít nhất, bán Hoàng Sa và Trường Sa cũng như Biển Đông nói chung cho Trung Quốc. Không mấy ai còn tin vào quyết tâm bảo vệ độc lập, chủ quyền cũng như sự toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải của chính quyền. Mất đi sự tin tưởng ấy cũng đồng nghĩa với việc mấy đi sức mạnh chính đáng của sự lãnh đạo.

    Tiếp tục im lặng và bất chấp ba nguy cơ trên, chính quyền Việt Nam đang tự cô lập mình, tự cách ly mình với dân chúng và với cộng đồng quốc tế. Đó là một quyết định dại dột.

    Nguyễn Hưng Quốc
    Nhà phê bình văn học, nguyên chủ bút tạp chí Việt (1998-2001) và đồng chủ bút tờ báo mạng Tiền Vệ (http://tienve.org). Hiện là chủ nhiệm Ban Việt Học tại trường Đại Học Victoria, Úc. Đã xuất bản trên mười cuốn sách về văn học Việt

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Plagiar-Ism (khách viếng thăm)

    Tớ đang ghi danh học môn Bang Giao Quốc Tế của Tiến Sĩ Nguyễn Hưng Quốc dạy trên Dại Học Mở. Theo Tiến Sĩ lên lớp thì không có bạn bè vĩnh viễn và cũng không có kẻ thù vĩnh viễn. Lỡ VN đã chỉ mặt Người Tàu Xấu Xí là kẻ thù, nay mai Người Mỹ Xấu Xí bắt tay Người Tàu Xấu Xí để cùng chia phần ảnh hưởng quốc tế (như vụ Người Mỹ Xấu Xí bật đèn xanh cho Người Tàu Xấu Xí chiếm Hoàng Sa)?

    He he, thủ tướng ba dê đã nói vừa hợp tác vừa đấu tranh, một thứ đu dây chính trị.
    Đấu tranh con mịa gì mà Đất Nước càng ngày càng bé đi, tài nguyên ngày càng rỗng, nợ ngập cổ. Con cháu đời sau đêk trả nổi.

    Xác định một quốc gia là "kẻ thù" sẽ có nhiều hệ lụy nghiêm trọng. Ngay cả vai trò "đối thủ", một nước hùng mạnh như Mỹ cũng không dám xác định bừa bãi cho một nước khác. Xưa nay các binh gia có nguyên tắc là phải biết chọn trận đánh và chọn đối thủ để thắng. Chọn bậy cũng có nghĩa là chọn cái chết.

    Venezuel, một quốc gia "chọn bậy" một kẻ thù ở khá xa là Mỹ, đang gặp đủ thứ rắc rối mà không hẳn là do kẻ thù gây ra. Huống hồ một kẻ thù khổng lồ ở ngay sát biên giới.

    Nếu phải chọn giữa các mối quan hệ song phương, Việt Nam nên cân nhắc giữa quan hệ với Nga và quan hệ với Mỹ. Có những thứ đã trao cho Nga rồi thì không thể trao cho Mỹ, và ngược lại. Do đó cần cân nhắc kỹ.

    China, Vietnam Pledge to Control Maritime Disputes
    China and Vietnam vowed to keep ties strong during a visit from CPV secretary Nguyen Phu Trong.
    By Shannon Tiezzi
    April 08, 2015
    The general secretary of the Communist Party of Vietnam (CPV), Nguyen Phu Trong, is in Beijing this week for meetings with Chinese leaders. Trong’s visit continues the trend of warming China-Vietnam ties through direct party-to-party relations rather than state mechanisms, a point Carl Thayer noted in an earlierpiece for The Diplomat.
    Trong is in China at the invitation of his counterpart, Chinese Communist Party General Secretary Xi Jinping (who, of course, is also China’s president). China and Vietnam are celebrating the 65th anniversary of the establishment of diplomatic ties this year and both the VCP and CCP are eager to move past last year’s ugly dispute over a Chinese oil rig operating off the Paracel Islands.
    Xinhua interpreted Trong’s trip as a signal that both sides “cherish their strong and lasting bond,” which is based on “geographical proximity, economic complementarity, cultural affinity and ideological similarity.”Xinhua added that it is “naïve” to think that China and Vietnam’s “deep-rooted partnership would eventually crumble because of the South China Sea row.” Neither country “will allow anybody to drive a wedge between them,” the piece continued, referencing speculation that Vietnam is moving closer to the U.S.
    In a press conference, Chinese Foreign Ministry spokesperson Hua Chunying said that China places great importance on Trong’s visit. She also emphasized China’s commitment to “developing a future-oriented relationship [with Vietnam] featuring long-term stability, good-neighborliness and all-round cooperation, and the spirit of staying as good neighbors, friends, comrades and partners.”
    To do that, the two countries will have to overcome suspicion and mistrust stemming from maritime disputes in the South China Sea. In his meeting with Trong, Xi urged China and Vietnam to “seek common ground while shelving differences, and control their disputes to ensure that the bilateral relationship will develop in a right track.” He also suggested that the VCP and CCP, as well as the two governments, should “boost high-level interactions to find out new solutions to their problems.” Trong and Xi agreed to work to control their maritime disputes and pledged closer cooperation on defense, security, and law enforcement.
    The Nikkei Asian Review said that Trong and Xi had also agreed to work together on the Maritime Silk Road (MSR), China’s vision for a trade route stretching from its east coast to the Middle East and Europe via the Indian Ocean. Vietnam would be a crucial link in the MSR thanks to its geographic location, but has so far resisted committing to the project due to maritime tensions with China. Nikkei reports that “Xi and Trong focused on economic cooperation for the planned trade corridor at a meeting Tuesday in Beijing,” coming to an agreement to set up task forces to explore cooperation on infrastructure projects and financial exchanges.
    According to Xinhua, however, Trong merely said Vietnam was considering joining the MSR.
    Despite an emphasis on its relationship with Beijing, Vietnam made certain no one could accuse it of tilting too far toward China. Even while Trong was in Beijing, Vietnam was simultaneously hosting U.S. Navy ships in Da Nang for annual joint naval activities. Hanoi also welcomed Russian Prime Minister Dmitry Medvedev for a three-day visit. Trong himself will be visiting Washington, D.C. later this year.
    http://thediplomat.com/2015/04/china-vietnam-pledge-to-control-maritime-disputes/

    Thì ông NHQ đang dạy môn Chính Trị Học và môn Bang Giao Quốc Tế trên đại học mở Dân Luận đấy thôi và có khối sinh viên hâm mộ cãi chày cối thay cho ông đấy thôi

    Ôi, cái dân trí viết:
    Theo ông Chủ Nhiệm Ban Việt Học Victoria University Australia thì Việt Nam cần làm một việc chưa từng có trong bang giao quổc tế: cần phải nêu đích danh Trung Quốc là kẻ thù.

    Hehe, tui điều chỉnh cái tư duy của trự nì một tẹo, Quốc nói bọn đang nắm quyền nhà sản, đêk dám nêu đích danh Trung Quốc là kẻ thù là đúng quá xá rùi, có gì phải kiu ca?
    Coi,
    báo chí chính thống của nhà sản, các quan nhà sản , cứ một điều tàu "lạ", hai điều "biển Đông vưỡn in tỉnh", rùi còn cho đám côn an, dân phòng theo dõi, phá đám buổi tưởng niệm tử sĩ Gạc Ma.
    Chọng (bọn báo chí chính thống của Trung cộng gọi Tổng bí thư nhà sản thế nhá) lú và các dzua nhà sản vưỡn ôm hôn thắm thiết tình hữu nghị Việt Hoa. Đảng Cộng sản Trung quốc và đảng Cộng sản VN chưa bao giờ là kẻ thù của nhau, chiện thằng anh lớn đem lính, đem tàu xe sang vườn nhà thằng em, trồng trọt, khai thác, buồn tình tát thằng em vài cái, phồng mỏ.... là chiện anh em trong nhà " đóng cửa dạy nhau" .... chớ đâu phải là kẻ thù truyền kiếp của người Việt Nam, nhể?

    Ôi cái tư duy lùn tịt

    Hề hề, cứ mỗi lần NHQ viết bài là tôi có thể đoán chính xác đến gần 99.9% là trự này sẽ chui vào, viết xỏ xiên về Nguyễn Hưng Quốc. Người có tài thì viết bài, còn kẻ bất tài thì bài bác.

    Theo ông Chủ Nhiệm Ban Việt Học Victoria University Australia thì Việt Nam cần làm một việc chưa từng có trong bang giao quổc tế: cần phải nêu đích danh Trung Quốc là kẻ thù.

    Victoria University Australia nên mở thêm ban International Relations và cho ông kiêm luôn chức chủ nhiiệm ban này. BảO đảm sẽ có nhiều fan cuồng ghi danh học ngay!

    Ôi, cái dân trí!