Bùi Tín - Công dân thủ đô là như thế

  • Bởi Gió Nghịch Mùa
    31/03/2015
    4 phản hồi

    Bùi Tín

    494753a2-8314-4ce9-ac64-aab8e945a4d7_w640_r1_cx0_cy14_cw0_s.jpg

    Vấn đề «cây tặc» ở thủ đô Hà Nội đang làm xôn xao dự luận trong nước và cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Những quan chức của chính quyền Hà Nội đang lo đối phó với công luận.

    Mở đầu năm mới, nhân dân thủ đô đã ở thế chủ động tấn công, chỉ rõ những yếu kém của chính quyền, dồn nhà cầm quyền vào thế chống đỡ bị động, bảo vệ cuộc sống của 6.700 cây trồng lâu năm quý giá, bảo vệ môi trường sống, lá phổi tự nhiên của mình.

    Trong vụ «cây tặc» này, chính quyền tự nhận là “của dân, do dân, vì dân” đã lộ rõ bản chất coi thường nhân dân, phi nhân tính của mình. Đó là khi phó Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tuyên bố «việc chặt cây ở thủ đô không cần hỏi ý kiến của dân”, khi Phó Giám đốc sở Xây dựng giải thích rằng «chỉ đốn hạ những cây bị sâu bệnh hay nguy hiểm cho việc giao thông công cộng», khi Chủ tịch thành phố Nguyễn Thế Thảo phớt lờ không trả lời 21 câu hỏi của các nhà báo thủ đô. Ngay sau đó họ hối hả chặt phăng 2.000 cây cổ thụ, phần lớn không hề bị sâu mọt, mưu toan làm chuyện đã rồi trong thời gian ngắn nhất.

    Công dân thủ đô đã lập tức xuống đường. Ngày 20/3, ngày 21/3 ngày 22/3, ngày càng đông, ở nhiều nơi cùng một lúc. Thư hỏa tốc của một số trí thức thủ đô gửi đến chính quyền, thành ủy; điện thoại chất vấn tới tấp gọi đến Ủy ban, Thành ủy, Sở Xây dựng. Một cuộc họp tự phát của công dân thủ đô về bảo vệ cây xanh, ngăn chặn cuộc tàn sát cây cổ thụ, hủy hoại môi trường được triệu tập hỏa tốc. Các nghệ sỹ thủ đô lên tiếng, những cuộc hòa nhạc của nhạc sỹ thủ đô diễn ra dưới tán cây xanh, hàng loạt biểu ngữ cầm tay được vẽ ra, nhân bản, tán phát. Hình các em bé thủ đô ôm những thân cây cụt đầu khóc mếu, trên FaceBook một công dân thủ đô nêu ý định thu gom 6.700 chữ ký để bảo vệ 6.700 cây ở thủ đô, chỉ vài giờ sau đã đạt con số 10.000 và hôm sau lên đế 20 ngàn, gấp 3 lần yêu cầu. Có 2 phụ nữ thủ đô đã trèo lên cây cổ thụ đã bị vạch vôi nghĩa là bị tuyên án tử hình, leo lên cao khi máy cưa được đưa đến, nhất định không xuống, thế là máy cưa phải chuồn thẳng. Một số nhà báo thủ đô đã đi điều tra rộng, lên tận Lào Cai, Yên Bái nơi ươm cây giống, tìm đến tận bãi kho giữ cây bị đốn để chụp ảnh, điều tra, nói và viết có bằng chứng, nhằm tố cáo đây là một âm mưu tham nhũng lớn nhằm mục đích tư lợi.

    Công dân thủ đô đã thắng một cách nhanh chóng, gọn gàng. Cuộc tàn sát cây xanh đã phải dừng lại. Chính quyền đã phải mở một cuộc thanh tra, điều tra. Cuộc thanh tra điều tra có thể dẫn đến việc thành án do phạm Luật để đưa ra xét xử. Cuộc đấu tranh còn tiếp tục.

    Bí thư thành ủy Hà Nội có trách nhiệm rõ trong vụ này buộc phải tuyên bố yêu cầu quan chức Hà Nội trả lời đầy đủ cho 21 câu hỏi đã được đặt ra trong cuộc họp báo. Cũng như trước đó, Giám đốc Công an thủ đô đã phải lên tiếng phủ nhận những kẻ bày chuyện múa hát phá đám cuộc tưởng niệm 64 chiến sỹ VN hy sinh ở đảo Gạc Ma là của Công an hay Tuyên giáo thành phố, còn khẳng định rằng đội ngũ «dư luận viên» của Đảng CS và chính quyền không bao giờ xuống đường phá đám các cuộc biểu tình, lại còn ca ngợi những người dự tưởng niệm trước tượng Lý Thái Tổ là công dân thủ đô yêu nước. Công dân thủ đô hãy ghi nhận lời Giám đốc Công an thành phố, từ nay nhân dân xuống đường biểu tình ôn hòa, kẻ nào ngăn chặn phá đám đều không phải là người của Công an hay Tuyên giáo thành ủy, họ là kẻ phá hoại xã hội dân sự, là kẻ phạm pháp. Họ là những kẻ «cầm đèn chạy trước ô tô», «kẻ nhanh nhẩu lập công với đảng, nhưng lại bị vô thừa nhận», như nhiều nhà báo tự do nhận định, thật tội nghiệp, bẽ bàng cho họ.

    Rõ ràng công dân thủ đô đầu năm 2015 đã có một bước thức tỉnh đáng kể. Công dân thủ đô đã tỏ ra xứng đáng là công dân mũi nhọn của cả nước, bước đầu làm gương dẫn đầu công dân cả nước, làm ngòi nổ cho cuộc đấu tranh của toàn dân.

    Trí thức thủ đô, nghệ sỹ thủ đô, phụ nữ thủ đô, thanh niên thủ đô, nhà báo thủ đô, thiếu nhi thủ đô…hãy tự hào, khiêm tốn nhận rõ vị trí trung tâm của mình, vai trò tiền phong của mình để đi đầu, lôi cuốn công dân cả nước vào cuộc đấu tranh đòi quyền sống, dân chủ, tự do, nhân quyền đang mở rộng và có nhiều triển vọng.

    Rồi đây cuộc đấu tranh của toàn dân sẽ bước vào tình thế quyết liệt, khi các văn kiện Đại hội XII của Đảng CS được đưa ra thảo luận từ Đại hội đảng bộ cơ sở trở lên và lấy ý kiến của mọi công dân. Các văn kiện ấy cho đến nay vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin đã bị cả loài người lên án, kiên trì chủ nghĩa CS và chủ nghĩa xã hội mơ hồ có hại, kiên trì chế độ độc đảng tệ hại kéo dài, kiên trì nền kinh tế lấy quốc doanh làm chủ đạo đang tàn phá nền kinh tế quốc dân. 4 gông xiềng chính trị khủng khiếp này còn nguy hiểm, tệ hại gấp bội phần việc tàn phá cây xanh, tàn phá môi trường sống của toàn dân ta. Tuy các quan điểm ấy nằm trong văn kiện của Đảng CS, thảo luận quyết định trong các cuộc họp của Đảng CS, nhưng lại là gông cùm xiềng xích đối với mỗi công dân, mỗi gia đình vì Đảng CS vẫn tự nhận là lực lượng độc nhất lãnh đạo toàn diện thường xuyên của đất nước.

    Môi trường tự nhiên với dưỡng khí do cây xanh mang lại là điều kiện sống của thủ đô Việt Nam.

    Môi trường chính trị tự do dân chủ do quyền con người được tôn trọng là điều kiện sống, phát triển, hạnh phúc của đất nước Việt Nam. Nhất định chúng ta có đủ sức để dành lại quyền sống tự do, chỉ cần chung một ý chí, với nhiều sáng kiến sinh động, như cuộc đấu tranh bảo vệ cây xanh giữa thủ đô đã chỉ rõ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    ''Rồi đây cuộc đấu tranh của toàn dân sẽ bước vào tình thế quyết liệt, khi các văn kiện Đại hội XII của Đảng CS được đưa ra thảo luận từ Đại hội đảng bộ cơ sở trở lên và lấy ý kiến của mọi công dân. Các văn kiện ấy cho đến nay vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác-Lênin đã bị cả loài người lên án, kiên trì chủ nghĩa CS và chủ nghĩa xã hội mơ hồ có hại, kiên trì chế độ độc đảng tệ hại kéo dài, kiên trì nền kinh tế lấy quốc doanh làm chủ đạo đang tàn phá nền kinh tế quốc dân. 4 gông xiềng chính trị khủng khiếp này còn nguy hiểm, tệ hại gấp bội phần việc tàn phá cây xanh, tàn phá môi trường sống của toàn dân ta. Tuy các quan điểm ấy nằm trong văn kiện của Đảng CS, thảo luận quyết định trong các cuộc họp của Đảng CS, nhưng lại là gông cùm xiềng xích đối với mỗi công dân, mỗi gia đình vì Đảng CS vẫn tự nhận là lực lượng độc nhất lãnh đạo toàn diện thường xuyên của đất nước.''

    Đây là một đóng góp có giá trị lớn không chỉ về việc bảo vệ cây xanh ở Hà Nội mà còn mở đường cho các mặt trận khác trong cuộc đấu tranh chung nhằm đổi mới tư tưởng.

    Phản hồi: 

    Sở xây dựng HN, lãnh đạo HN đã hành động như một lũ cuồng sát hiện tại và cả quá khứ. Hàng ngàn cây cổ thụ bị chúng đốn hạ không thương tiếc, mà phải đến hàng chục hàng trăm năm mới có được. Những hàng cây xanh đó là ước vọng, là mồ hôi, là môi sinh của nhiều thế hệ người dân HN. Phải chăng núp dưới chiêu bài " chỉnh trang, nâng cấp" cây xanh để chúng trục lợi qua dự án chặt hạ cây? Tính sơ bộ, cây cổ thụ , cây sưa đều có giá trị cao, hàng trăm m3 gỗ chúng sẽ bán lấy tiền thu được chia nhau hàng trăm tỉ đồng. Riêng khoản chi phí chặt cây, trồng cây mới ( mỗi cây trên 25. tr.đ) do chúng dự toán khống lên để rút ra chia nhau đến hàng chục tỉ đồng. Chủ trương chặt hạ hàng ngàn cây xanh cổ thụ của HN là hành động vi phạm Luật pháp, trái truyền thống bảo vệ môi trường . Đó là hành động tàn phá môi sinh của con người. Vì tiền chúng làm tất cả, bất kể PL và đạo lý . Hãy stop và đem bọn phá hoại này ra pháp trường!

    Phản hồi: 

    Tụi lãnh đạo ĐCS từ rừng chui ra ......nên xài luật rừng ....
    cứ trách người dân đen ham lợi nhỏ mà ...bán cả móng trâu móng bò , lá na , rễ cây thuốc , cào banh lông dưới biển , nuôi đỉa theo đơn đặt hàng của bọn cầu tặc trung quốc , giờ thấy đầy tớ` của dân ....chặt cây ...có lẽ cũng nằm trong đơn đặt hàng của trung quốc mà thôi ....

    Phản hồi: 

    Trời ơi! Đau lòng lắm! Xót thương lắm! "Cây ngay không bị chết đứng" nhưng cây ngay bị chết chặt do những kể ngu xuẩn đang cầm quyền.
    "Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây" (thập niên chi kế mạc như thụ mộc). Lời người xưa nói từ hàng nghìn năm còn vang vọng vì nói đúng. Thế mà không hiểu vì mục đích gì mà chúng nó bỗng dưng chặt hàng nghìn cây do người xưa trồng để mang lại bóng dâm cho ngày nay? Phải chăng các nguồn ăn đã hết, bán rừng đầu nguồn và đất biên giới cũng như hải phận thì tiền đã vào túi thế hệ lãnh đạo đàn anh rồi, nguồn viện trợ cũng bị thế hệ trước bớt xén hết rồi. Nay không còn nguồn gì thì chúng chặt cây gỗ qúy để bán lấy 3,4 triệu đô la chia nhau bỏ túi?
    Người dân vẫn tôn thờ chúng "nhờ ơn Đảng, nhờ ơn chính phủ". Quân đội vẫn giữ lời thề như quân lệnh "Trung với Đảng". Thế thì Đảng là cái gì? Chính phủ là cái gì? Đảng là anh TBT Nfguyễn Phú Trọng lú lẫn dở hơi dở hồn.
    Chính phủ là người đứng đầu bộ máy hành pháp Nguyễn Tấn Dũng, tên y tá quèn dốt nát nhiều mưu mô thủ đoạn hãnh tiến mà lên.
    "Một rừng cây một đời người" nhạc sĩ Trẩn Long Ẩn ở đâu? Sao không sáng tác bài cây khóc để
    hát cho mọi người cùng cất lên tiếng than đau lòng này?
    Nhà thơ Trần Mạnh Hảo, nhà thơ Bùi Minh Quốc tài thơ để đâu mà không sáng tác bài thơ cây khóc đau lòng người.
    Chúng chặt cây lấy gỗ quý để đóng áo quan cho cả nhà, cả họ nhà chúng hay sao?
    Anh em chúng tôi toàn lũ "thất thập cổ lai hi" hoặc chí ít cũng ở cái tuổi "lục thập bất nhập cung đình" nếu có chết thì xin thiêu chứ đừng chặt cây để đóng áo quan, Người chết thì đừng bắt cây chết theo, vì cây có ích cho đời sau. Người chết thành ma có khi làm hại con người, cây chết không làm ma.
    Chặt cây đau lòng lắm.
    Cây non như thể con ta
    Cây lớn đại thụ như cha ta thờ
    Tiếc rằng không biết làm thơ
    Để than để khóc vết nhơ cuộc đời.
    Chả nhẽ lại bắt chước mấy ông thương binh bị thần kinh phát khùng khi bị cướp đất đai mà hô to:
    -ĐMĐCS!
    -Đ chị ĐCS!
    - Đ vợ ĐCS!
    cho bớt cơn phẫn nộ uất ức này.