Nguyễn Thanh Giang - Ông Trọng cần phải đi Mỹ

  • Bởi Admin
    22/03/2015
    6 phản hồi

    Nguyễn Thanh Giang


    Qua lời ngỏ của ngoại trưởng John Kerry, chính phủ Mỹ đã mời ông Nguyễn Phú Trọng sang thăm Hoa Kỳ. Có lẽ hàng loạt hoạt động ngoại giao, kể cả chuyến thăm Hoa Kỳ của đại tướng Trần Đại Quang, bộ trưởng Công an Việt Nam, đang tích cực dọn đường cho chuyến đi này. Tuy nhiên, tin cho hay, cho đến giờ, Tổng thống Barack Obama không định tiếp ông Nguyễn Phú Trọng tại Phòng Bầu dục trong Nhà Trắng. Không biết rồi ông Nguyễn Phú Trọng có sẽ đến Hoa Kỳ, đến thì ông sẽ làm gì? Xin nêu mấy suy nghĩ về chuyện này:

    Về phía tổng thống Barack Obama, ai cũng biết đây là lời mời bất đắc dĩ. Ngoài cái tội vi phạm nhân quyền, chà đạp dân chủ, ông Nguyễn Phú Trọng không có tư cách gì để được tổng thống Hoa Kỳ mời mọc, tiếp đón cả. Thực tế cho thấy, các Tổng thống Mỹ không kênh kiệu, không xem thường nhược tiểu như bọn Đại Hán. Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, chủ tịch Trương Tấn Sang, thủ tướng Phan Văn Khải đã từng được tiếp trong Phòng Bầu Dục. Tiếp đón một khách mời của chính phủ theo nghi thức nào là vấn đề quy định lễ nghi của nhà nước Hoa Kỳ. Tuy nhiên chúng tôi mong rằng, vì quyền lợi của nhân dân Việt Nam cũng như vì lợi ích quốc gia của Hoa Kỳ, Tổng thống hãy nhân nhượng đến mức tối đa để chuyến viếng thăm vẫn được diễn ra suôn sẻ. Hạ mình xuống để chièu chuộng đối phương trong trường hợp này sẽ được xem là sự hy sinh của Tổng thống. Hy sinh vì quyền lợi của nhân dân Việt Nam và vì lợi ích quốc gia Hoa Kỳ. Sẽ không vì thế mà tầm mức của Tổng thống bị hạ thấp trước một đối tượng chẳng đáng gì. Dẫu sao, chắc Tổng thống cũng nhận thức được rằng đàng sau cái hình nhân ấy là một dân tộc rất đáng ngưỡng mộ, rất đáng tôn kính, như bất cứ dân tộc nào trên thế giới.

    Về phía ông Nguyễn Phú Trọng. Ông nên tỉnh táo để tự đánh giá mình. Cuộc bỏ phiếu tín nhiệm trong Bộ Chính trị tại Hội nghị Trung ương 10 của ĐCSVN vừa qua đã xếp ông ở hàng thứ 8. Tại đây, người bỏ phiếu phần nhiều trực tiếp chiụ ơn mưa móc của ông và mong còn được ông tiếp tục tiến cử trong Đại hội XII sắp tới. Nếu đưa ông ra cho quảng đại nhân dân bỏ phiếu thì chắc kết quả thảm hại hơn nhiều. Không ai thành kiến, tư thù gì ông. Người ta đánh giá ông qua lời nói, qua hành động cụ thể của ông. Ông sợ Trung Quốc hay cá nhân ông chịu ơn mưa móc sâu nặng của họ mà ông luôn luôn lấp liếm bao che cho họ. Khi họ đã thành lập thành phố Tam Sa trên hầu hết Biển Đông của ta, cắt cáp thăm dò dầu khí của ta, bắn giết ngư phủ của ta…, Quốc hôi đòi được nghe báo cáo tình hình Biển Đông, ông gạt đi không cho ai được nói, được nghe. Dàn khoan HD 981 ngang nhiên kéo đến chọc vào lãnh hải của ta lúc ông đang chủ trì Hội nghị Trung ương nhưng ông lờ đi không thông báo, cũng không tỏ thái độ gì. Sao lại vô cảm, vô trách nhiệm đến thế được!

    Ông giành lấy quyền chỉ huy chống tham những từ tay thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng để rồi không làm được gì nên hồn mà còn bao biện cho tham nhũng. Ông thanh minh: Đường Tăng đi thỉnh kinh còn phải hối lộ. Ông dọa: đánh chuột sẽ vỡ bình.

    Mang danh giáo sư-tiến sỹ nhưng ông không biểu lộ được trình độ tương đương. Đăng đàn ở đâu, buông tờ giấy ra là ông ăn nói rất chuệnh choạng. Ngay các văn bản soạn sẵn của ông đọc lên không những không có hồn, không có bóng dáng thực tế mà chỉ trình bầy những kiến thức chính trị Mác-Lê-Mao sơ cứng, cũ mèm như trong giáo khoa Trung học Phổ thông. Vậy mà ông dám đem đi thuyết giảng ở Cuba, làm cho tổng thống Brazil Dilma Rousseff - thuộc đảng Công nhân cánh tả thân Cộng sản – mà cũng thấy quá chối tai, vội vàng tuyên bố cắt bỏ lời mời đối với ông. Cán bộ trong Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết trong lịch sử quan hệ quốc tế, chưa bao giờ Hà Nội bị một vố bất ngờ và mất thể diện đến như vậy!

    Ấy thế mà, được Giáo hoàng và một số thủ lãnh EU tiếp vào cuối tháng 1.2013 ông hý hửng khoe khoang kiểu AQ: “Mình phải như thế nào thì người ta mới mời chứ!”. Ông không biết rằng chỉ vì cần hội nhập với cái địa thế chính trị rất đáng quan tâm, cái tiềm năng rất đáng trân trọng của dân tộc Việt Nam, của đất nước Việt Nam mà người ta phải dằn lòng mời một người như ông?

    Được Hồ Cẩm Đào cử đặc phái viên sang chúc mừng, ông vênh vang coi như mình là nhất. Ông phỉ báng cả các bậc tiền nhiệm: “Chưa bao giờ ngay sau Đại hội, một số đảng anh em như... Đảng Cộng sản Trung Cộng cử đặc phái viên của Tổng bí thư, Chủ tịch nước sang gặp Tổng bí thư ta để trực tiếp chúc mừng thành công của Đại hội”!

    Đến thăm Cuba, Bắc Triều Tiên, Trung Quốc, ông được tiếp đón như người lãnh đạo cao nhất, còn hơn nguyên thủ quốc gia, chủ tịch nước, ông được ở nhà khách nhiều sao nhất, ngồi xe sang nhất với hai hàng môtô hộ tống, được mời duyệt đội quân danh dự, có 21 phát đại bác chào mừng, được mời tiệc quốc yến. Đi đâu ông cũng hý hửng khoe về 21 phát đại bác. Ông có chắc chắn đấy là biểu hiện tôn kính cá nhân ông hay chỉ cùng cảnh ngộ mà người ta muốn tô son trát phấn cho nhau, khích động nhau. Chính vì vậy ông càng mê man lú lẫn đến mức dám ngang nhiên tuyên bố: “Hiến Pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng”, “Quốc hội là thể chế hóa các nghị quyết và quyết định của Trung ương và Bộ Chính trị”. Ông có biết như vậy là Đảng trắng trợn ăn cướp quyền dân chủ, quyền con người của cả dân tộc không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì chưa Tổng Bí thư nào cuả ĐCSVN lộ liễu, trâng tráo đến vậy.

    Nghĩ rằng, lịch sứ ĐCSVN rồi sẽ không xếp ông cùng hạng được với, ngay cả các vị ít học như Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu mà may lắm ngang với Nông Đức Mạnh.

    Cho nên, mong rằng ông đừng đòi hỏi gì nhiều mà bằng mọi giá yết kiến cho được tổng thống Barack Obama càng sớm càng tốt.

    Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ghi được dấu ấn nâng tầm quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ lên mức đối tác toàn diện. Lẽ ra trong chuyến đi này ông phải nâng tầm lên được mức đối tác chiến lược. Tuy nhiên, ai cũng biết trông mong ở ông về việc này là chuyện “rau diếp làm đình”. Vấn đề chỉ còn là yêu cầu ông phải ra sức tạo điều kiện cho Việt Nam được gia nhập Hiệp ước Thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP ngay trong năm nay.

    Chỉ e rằng Trung Quốc lại xui khôn xui dại ông như đã xui Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu ngăn trở Phan Văn Khài trì hoãn Việt Nam vào WTO chờ Trung Quốc vào trước!

    Chỉ vào TPP Việt Nam mới cơ may cứu vãn được nguy cơ sụp đổ kinh tế.

    Ký được Hiệp uớc Thương mại Việt Mỹ, vào được Tổ chức Mậu dịch Quốc tế WTO, năm 2014 kim ngạch thương mại hai chiều Việt – Mỹ đã đạt 36,3 tỉ đô la, trong đó kim ngạch xuất khẩu đạt 30,6 tỉ đô la, nhập khẩu đạt 5,7 tỉ đô la. Như vậy năm 2014 Việt Nam xuất siêu qua thị trường Mỹ 24,9 tỉ đô la, mức xuất siêu cao nhất từ trước đến nay. Vượt qua nhiều đối thủ trong ASEAN, năm 2014 Việt Nam trở thành nước xuất khẩu số 1 vào thị trường Mỹ. Nhờ xuất siêu được sang Mỹ cán cân thương mại Việt Nam mới có nguồn bù cho khoản nhập siêu từ Trung Quốc gần 29 tỷ đô la năm 2014.

    TPP sẽ là một cơ hội to lớn hơn đối với Việt Nam. Nó dắt dẫn bước tiến hợp lý tiếp theo cho Việt Nam hội nhập sâu thêm vào nền kinh tế toàn cầu. Nhờ các rào cản bị dỡ bỏ, hiệp định thương mại tiêu chuẩn cao này sẽ mở ra những xa lộ thương mại mới, những cơ hội hấp dẫn cho các doanh nghiệp và doanh nhân Việt Nam. Một khi được làm thành viên của TPP, doanh số xuất khẩu của nước ta sẽ tăng dần lên 2 rồi 3 lần trong 5 -10 năm tới, mức sống của đồng bào ta sẽ bắt kịp Thái lan và kỹ nghệ của ta sẽ có dịp phát triển theo gương của Đài loan và Hàn Quốc.

    Điều quan trọng là ông Nguyễn Phú Trọng phải tích cực đổi mới tư duy. Thẳng thắn hơn, ông phải cải tạo cái tư duy cũ mèm, sơ cứng, lạc hậu đến mức như là phản động của ông. Phải từ bỏ cái gọi là chủ nghĩa xã hội, từ bỏ tư tưởng thần phục Trung Quốc để chủ động tích cực cầu thân với Hoa Kỳ. Không thể duy trì đường lối đu dây, ngả hẳn theo Hoa Kỳ là yêu cầu bức thiết, là mệnh lệnh nghiêm cẩn của tình hình thực tế. Ngả hẳn theo Hoa Kỳ không chỉ để có nước giầu, dân mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh mà còn để bảo toàn được độc lập dân tộc, lãnh thổ, lãnh hải. Không có Hoa Kỳ Việt Nam rất khó đương đầu với ý đồ xâm lăng tàn bạo của Đại Hán.

    Tất nhiên không bao giờ nên chọc giận Trung Quốc. Mềm mỏng, hữu nghị nhưng kiếm chế, thậm chí khuất phục được đối phương là nghệ thuật, là tài năng của người lãnh đạo. Vả chăng, cũng phải có cả cái uy của một người bạn chiến lược như Hoa Kỳ đứng sát một bên thì mới buộc Trung Quốc tự kìm chế bớt cái thói tham lam, ngông cuồng Đại Hán của họ.

    Cầu thân để thiết lập được quan hệ đối tác chiến lược với Hoa Kỳ không dễ nhưng không phải không làm được ngay trong ngày một ngày hai. Sự trỗi dậy của Trung Quốc về kinh tế và chính trị cùng với nguy cơ khống chế lưu thông trên Biển Đông đang là mối lo ngại của Mỹ. Trong chiến luợc xoay trục an ninh qua Châu Á-Thái Binh Dương, bên cạnh Nhật Bản chắc chắn Hoa Kỳ xem Việt Nam là đối tác quan trọng nhất. Việt Nam không chỉ có quân cảng Cam Ranh mà còn có tiềm năng quân sự yểm tàng từ Bạch Đằng, Đống Đa.

    Dù còn e ngại những người lãnh đạo, Hoa Kỳ không thể không ngưỡng mộ dân tộc Việt Nam. Hoa Kỳ cần Việt Nam.

    Nhất là vừa qua tổng thống Obama đã bổ nhiệm một Đại sứ rất tha thiết với Việt Nam, ông Ted Osius mà trong buổi nói chuyện ở trường Đại học Tổng hợp Hà Nội mới đây ông đã nhiều lần hứa hẹn “Không có gì là không thể”.

    Mong ông Trọng sẽ đến Mỹ và sẽ làm được những gì cần thiết nhất có thể.

    Hà Nội 22 tháng 3 năm 2015
    Nguyễn Thanh Giang
    Số nhà 5, ngõ 341 đường Trung Văn
    Quận Nam Từ Liêm – Hà Nội
    Hotline: 0984 724 165

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Trích: "...chắc Tổng thống cũng nhận thức được rằng đàng sau cái hình nhân ấy là một dân tộc rất đáng ngưỡng mộ, rất đáng tôn kính, như bất cứ dân tộc nào trên thế giới!".
    Thưa ông Nguyễn Thanh Giang
    Ông Trọng là TBT của đảng CSVN, không có một người dân VN nào bầu cho ông Trọng ngồi vào chức vụ đó cả. Vì thế khi ông viết "đứng sau ông Trọng là một dân tộc... (Việt Nam)" thì không thể chấp nhận được. Nó hoàn toàn sai cả về tinh thần cũng như thực tế của sự kiện.
    Nếu có gượng ép lắm thì chỉ có thể viết: "đứng sau ông Trọng là 3 triệu đảng viên đảng CSVN" (nói là gượng ép vì đại đa số đảng viên tử tế đều không coi ông Trọng là người xứng đáng đại diện cho họ). Đảng mà ông Trọng hiện đang là TBT là một đảng được coi như tai ương của dân tộc Việt Nam. Là thủ phạm của cuộc tàn sát "cải cách ruộng đất", thủ phạm của vụ triệt hạ văn hóa "Nhân văn Giai phẩm" của những thanh trừng đẫm máu " xét lại chống đảng". Đó là đảng đã xóa sổ giáo hội PGVNTN. Cũng là hung thần của tất cả các tôn giáo hiện có tại VN. Và trên hết, đảng CSVN chính là thủ phạm của cuộc nội chiến đẫm máu giết hại trên 3 triệu thanh niên Việt Nam cho lợi ích của cộng sản quốc tế, đặc biệt là cho Liên sô và Trung Quốc (như Lê Duẫn đã xác nhận). Đảng CSVN của ông Trọng cũng là thủ phạm kéo đất nước tụt hậu, nghèo đói, lạc hậu, bị phá sản về mọi mặt như đang diễn ra. Ngay lúc này, cái đảng chết tiệt này vẫn đang bóp nghẹt mọi tư do, và quyền làm người của dân tộc Việt Nam, bỏ tù những bloggers, những nhà văn nhà báo, chỉ vì họ phát biểu tư tưởng của họ. Ngay hôm nay, giữa lòng thủ đô Hà Nội, họ công khai tàn sát cây xanh, cưa hàng loạt những cây quí lấy gỗ bán cho TQ, treo đầu dê bán thịt chó, với cái đầu dê "vàng tâm" rồi bán thịt chó là "cây mỡ" cho những con đường Hà Nội - Loại thịt chó "cây mỡ" này cũng được nhập từ TQ! Mưu đồ của họ không phải là làm thủ đô "xanh sạch đẹp" như họ tuyên truyền, mà họ đang phá hoại phong thủy, triệt hạ long mạch của thủ đô Hà Nội, tạo nên móng cho việc sát nhập Việt Nam vào Trung Quốc, thực hiện hiệp ước Thành Đô ký năm 1990.
    Một cái đảng như thế mà ông kêu cầu Tổng Thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ tiếp như quốc khách trong phòng bầu dục, thì đúng là ông đánh giá vị tổng thống này quá thấp. Và giả dụ vì quyền lợi (thực tế là không có) của Hoa Kỳ, mà ông Obama buộc lòng phải tiếp ông Trọng nơi phòng bầu dục thì việc gì sẽ xẩy ra? Có phải mọi lời nói của Hoa Kỳ từ trước đến nay về giá trị nhân quyền, về tiêu chí Tư Do Dân Chủ, về giá trị nhân bản mà Hoa Kỳ tuyên ngôn với các dân tộc trên thế giới đều là những lời giả dối, đều cùng tương tự như cách làm, cách nghĩ, của CSVN đối với dân tộc VN suốt 70 năm qua! Cái giá của Hoa Kỳ phải trả là bao nhiêu trong khi cái lợi là con số không to tướng, vì trên thực tế, cái gọi là "vị trí địa chính trị của VN" ở thời đại này, cũng không phảI là chuyện sống chết cho Hoa Kỳ nữa. Hơn thế người Mỹ cũng thừa biết rằng đảng CSVN chỉ là đàn em (hay tay sai) của đảng CSTQ, cho nên, nếu cần phải trao đổi, mặc cả, thì người Mỹ sẽ bắt tay thẳng với Tập Cận Bình chứ ngu si gì mà lại phải đi tiếp thằng đàn em hạng bét của Tập Cận Bình là Nguyễn Phú Trọng trong phòng bầu dục, để mất mặt bầu cua.
    Thưa ông Giang
    Gửi đến ông lời góp ý này, là để xin nhắc ông và những nhân sĩ Bắc Hà hiểu cho một điều là nếu có nói hay viết gì thì chỉ nên nhân danh cá nhân mình. Xin đừng nhân danh "Dân tộc Việt Nam". Dân tộc Việt Nam chẳng dính gì đến lời khẩn cầu (vô duyên) này. Xin đừng tạo cớ để người ngoại quốc họ cười cho dân tộc mình:
    "Dân gần trăm triệu ai người lớn - Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con".
    Trân trọng
    Chim Sâu

    Phản hồi: 

    Mấy ông chức to trong BCT mà tác giả NTG có phân tích kiểu sợi tóc chẻ làm tư là việc làm vô bổ. Bởi họ đều là nhũng người hãnh tiến kể cả khi đã nghỉ hưu như NĐM.(vẫn muốn ngồi ngai vàng để không phải tiếp dân) Họ tồn tại được là nhờ đảng chứ không phải nhờ dân! Vì lạc lõng và bị cô lập nên đôi khi họ phải mượn áo khoác đại diện cho dân cho nước cho dân tộc để tiếp cận và lợi dụng những người tài ba hảo tâm trên TG. Họ có thể lần lượt thay nhau ra đi để loè dân loè dư luận QT là chính chứ hiệu quả không bằng dù chỉ 1 người không phải là cs như Lý Quang Diệu chẳng hạn. TT Obama đã từng tự hào là nước Mỹ đã có công chặn đứng chủ nghĩa cs khi có nguy cơ lan xuống khu vực đông nam Á cơ mà!

    Phản hồi: 

    by Carlyle A. Thayer

    Vietnamese Foreign Ministry sources have privately revealed that Vietnam and the United State are presently discussing arranging a visit to the US for the Secretary General of the Vietnam Communist Party, Nguyen Phu Trong. However, the two sides have not agreed about protocol procedures. Vietnam is not pleased with the refusal of President Barack Obama to receive Secretary General Trong in the Oval Office at The White House. We request your assessment of the following:

    Do you think the U.S. side will agree to receive the Secretary General in the Oval Office?
    What are the hurdles for the U.S. in arranging a visit by the party Secretary General?
    What status will the United States accord Nguyen Phu Trong?
    President Obama will visit Vietnam next year, so will Trong’s visit take place before or after Obama’s visit?

    ASSESSMENT: Vietnam has been pressing the US for at least a year to host a visit by Secretary General Nguyen Phu Trong. Protocol has been a major issue. Trong has no direct counterpart in the United States other than the head of the Democratic Party. President Obama is not his counterpart in strict protocol terms. The U.S. would be making a big concession to Vietnam to arrange meeting between Trong and Obama in the Oval Office.

    What is in it for the US? Vietnam continues to arrest bloggers, thus undermining what limited progress Vietnam has made in addressing human rights issues. U.S. officials like the term “deliverables”. What exactly will Trong do to advance bilateral relations if he gets a meeting with Obama in the Oval Office?

    Trong gets publicity and a degree of legitimacy for the Vietnam Communist Party. There has been some speculation that Vietnam would like Trong to visit Washington, and get Xi Jinping and Obama to visit Vietnam. Vietnam’s main focus should be on getting a firm commitment from the U.S. that President Obama will visit Hanoi in November when he attends the APEC summit in Manila and the ASEAN and related summits in Kuala Lumpur. If Trong were to visit it would have to be before the end of the year while Trong still holds office. July would be an appropriate time – the twentieth anniversary of the establishment of diplomatic relations (July 1995-July 2015).

    Carlyle A. Thayer, Emeritus Professor,The University of New South Wales at the Australian Defence Force Academy, Canberra email: [email protected])

    Phản hồi: 

    Cứ tưởng các ông bà Hòai Linh, Ngọc Phát phải nhìn xa trông rộng nhưng cái nhìn cũng thiển cận. Chuyện đảng chẳng những ngồi xổm trên quốc hội, trên nhà nước, mà nó còn trên cả thánh cả thần nữa đấy các ông ạ, hãy làm một chuyến về Bình Dương thì rõ.

    Chuyện bác Thanh Giang có nhắc lại ở đây thì mình phải hiểu vị trí của mình là đang ở trước họng súng, thằng cầm AK chằng cần phải có học vị tiến sĩ thạc sĩ, chỉ là tên chăn trâu thì dù có chất xám cao như các ông bà cũng đái ra quần, huống chi chuyện nó ngồi xổm lên hiến pháp, đó là chuyện đầu gối, bác Giang có đặt vấn đề thì mình phải hiểu cái trớ trêu của cuộc đời và trong chính trị mình phải lách để được việc trong đường dài.

    Chuyện Kadafi thời còn sống khi sang Âu sang Mỹ, thay vì vào khách sạn, nó muốn dựng ngay cái tăng giữa nơi công cộng như nhà của nó, vậy mà tụi Tây tụi Mỹ còn phải chiều, cứ tưởng vì quốc thể chẳng có chuyện đó, nhưng Tây Mỹ cứ nhũn như con chi chi, chiều hết ý.

    Xét cho cùng, tiền Mỹ lại về Mỹ, thử hỏi không có $700 một tháng cho sổ hưu của ông bà ở Mỹ, ông bà sẽ lên gân thế nào, huống chi trong cương vị lãnh đạo, tụi Mỹ, Tây nó phải sáng suốt lắm thay.

    Ai là người cắt cổ bố con Kadafi vậy, có phải bắt đầu từ Tomahawk?
    cở Trọng Lú chưa có đủ Dolars để cho nó cắt đầu?

    Phản hồi: 

    Bài của ông Nguyễn Thanh Giang có nhiều mâu thuẫn,trong đó mâu thuẫn lớn nhất là ở điểm này:"Khẳng định và trích dẫn lời của ông Nguyễn Phú Trọng là“Hiến Pháp đứng sau cương lĩnh của Đảng”, “Quốc hội là thể chế hóa các nghị quyết và quyết định của Trung ương và Bộ Chính trị”.,như vậy là Đảng ngồi xổm lên hiến pháp cần phải loại bỏ Đảng CSVN.Cách loại bỏ Đảng CSVN tốt nhất là mong sự sụp đổ về kinh tế dẫn đến sụp đổ về chính trị.Thế nhưng ông Giang lại mong muốn và khẩn cầu TT Obama tiếp đón NPT và chấp nhận cho VN vào TPP.Như vậy có khác gì kéo dài thêm sự thống trị của Đảng CSVN,để Đảng tiếp tục ngồi xổm lên hiến pháp?Cách tốt nhất muốn chế độ CSVN sụp đổ là phải năn nỉ ông Obama đừng tiếp NPT và cũng đừng chấp nhận cho VN vào TPP.Đó mới là hợp lý ông Giang ạ.

    Phản hồi: 

    Trích: ''Tổng thống hãy nhân nhượng đến mức tối đa để chuyến viếng thăm vẫn được diễn ra suôn sẻ. Hạ mình xuống để chièu chuộng đối phương trong trường hợp này sẽ được xem là sự hy sinh của Tổng thống."
    - Ông NTG năn nỉ ông Obama như trên để ông NPT lại có dịp hý hửng khoe khoang kiểu AQ:
    1) Mình phải như thế nào thì người ta mới tiếp mình ở phòng bầu dục chứ!
    2) Chưa bao giờ một TBT/ĐCSVN được TT Mỹ mời thăm và tiếp tại phòng bầu dục (như ta đây)!
    3) Đi đâu ông cũng hý hửng khoe về 21 phát đại bác (hổng dám đâu, đừng mơ)

    Trích: "Mang danh giáo sư-tiến sỹ nhưng ông không biểu lộ được trình độ tương đương. Đăng đàn ở đâu, buông tờ giấy ra là ông ăn nói rất chuệnh choạng. Ngay các văn bản soạn sẵn của ông đọc lên không những không có hồn ..."
    - Biết NPT lú đến thế sao ông Giang còn hi vọng?

    Trích: "Điều quan trọng là ông Nguyễn Phú Trọng phải tích cực đổi mới tư duy..."
    - Lại kỳ vọng một kẻ chẳng thấy có tư duy gì để có thể đổi mới! Chẳng lẽ một con vẹt biết nói là nó có tư duy?
    Có lẽ, người nên đổi mới tư duy chính là ông NTG (và những vị có tư duy giống ông), tư duy xin CS đổi mới tư duy!