Lê Công Định - Chuyện bi hài trong thời gian làm luật sư

  • Bởi Admin
    20/03/2015
    3 phản hồi

    Luật sư Lê Công Định

    Từ nay, nhớ lại một vài chuyện bi hài trong thời gian làm luật sư trước đây của mình, tôi sẽ kể lại để quý bạn biết thêm về hệ thống tư pháp và cảnh trần ai của nghề luật sư tại Việt Nam.

    Hồi mới hành nghề, còn trong giai đoạn tập sự, có lần tôi được tòa án chỉ định làm luật sư biện hộ trong một vụ án trộm tài sản do Tòa tối cao thụ lý và xét xử theo trình tự phúc thẩm vì bị cáo kháng án. Thông thường, đối với bị cáo không thuê luật sư riêng, mà theo luật cần phải có sự hiện diện của luật sư trong một số trường hợp cụ thể, tòa sẽ yêu cầu Đoàn luật sư phân công một luật sư tham gia biện hộ.

    Ngày xử luôn được lên lịch từ trước, nhưng phần vì biếng nhác, phần vì thói quen xem thường quyền được biện hộ của bị cáo xuất phát từ quan niệm “án tại hồ sơ”, nên thư ký tòa luôn để cận thời gian xét xử độ hai hoặc ba ngày mới gửi thông báo đến Đòan luật sư. Đó là vào khoảng giữa thập niên 90.

    Dù thời gian gấp, tôi vẫn đọc hồ sơ và chuẩn bị luận cứ biện hộ cẩn trọng, do thói quen nghề nghiệp, kể cả khi làm luật sư chỉ định không nhận tiền thù lao. Để hiểu rõ các tình tiết vụ án, tôi xin gặp bị cáo, nhưng lần đó bị từ chối khéo bởi lý do buồn cười, rằng bào chữa chỉ định thì gặp bị cáo làm gì, mất công tòa và trại giam làm thủ tục giấy tờ, vả lại thời gian không còn đủ. Tôi đành chờ đến ngày xét xử, định vào sớm hơn giờ dự tính khai mạc phiên tòa để gặp bị cáo trao đổi trước.

    Giờ khai mạc vụ án dự định là 8 giờ sáng. Tôi đã có mặt từ lúc 7 giờ tại phòng xử của Tòa tối cao, nhưng ngồi chờ hoài vẫn không thấy bên công an dẫn giải bị cáo đến, mà cũng chẳng thấy tòa thông báo khai mạc phiên xử. Mãi đến gần 10 giờ sáng, viên thư ký tòa mới bước vào, yêu cầu mọi người đứng dậy chào hội đồng xét xử. Sau tiếng chuông vang lên, các vị thẩm phán và hội thẩm trịnh trọng đi vào phòng xử từ cánh cửa phía sau.

    Tôi thở phào, vì nghĩ dù sao tòa cũng đã bắt đầu sau nhiều giờ chờ đợi kéo dài. Tôi nhìn ra cửa với hy vọng trông thấy bị cáo, nhưng không thấy ai. Chưa kịp định thần, bà thẩm phán chủ tọa mỉm nụ cười tươi như hoa, phân trần với tôi: “Tòa xin lỗi luật sư, hôm nay không xét xử được, vì bên trại giam thông báo không thể trích xuất bị cáo do tìm không thấy bị cáo từ sáng sớm!” Tôi ngỡ ngàng, không tin vào tai mình, hỏi lại: “Bị cáo còn trong giai đoạn chờ xét xử thì phải ở trại giam chứ ở đâu khác ạ?” Bà thẩm phán cười ngượng, “điều này chúng tôi không rõ, nhưng phía trại giam vừa cho biết như vậy. Mong luật sư thông cảm!”

    Miễn cưỡng bước ra khỏi phòng xử, tôi mang theo nỗi bâng khuâng và câu hỏi tận đến hôm nay, rằng người đang bị giam mà không ở trại giam thì ở đâu hả trời (?). Phải chi sự vắng mặt là vì một lý do nào khác, như bị cáo bệnh tật nên được chuyển sang khu bệnh xá hay đã trốn trại chẳng hạn, đằng này chính bà thẩm phán đã nói rất rõ “tìm không thấy bị cáo” (!).

    Sau này, có dịp gặp bà thẩm phán ấy bên ngoài tòa, tôi nhắc lại chuyện này và hỏi phải chăng bị cáo đã trốn trại vào sáng hôm đó. Bà mỉm cười ý nhị, lắc đầu, trả lời ngắn: “Tại anh chưa biết thôi, không phải lúc nào tìm người không ra là do trốn trại cả.” Tôi vẫn chưa hiểu nổi và mong đây chỉ là trường hợp hy hữu. Chán mớ đời!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Nếu hiến pháp có ghi quyền gì đó của công dân mà không có luật áp dụng, thì công dân có quyền thực thi quyền của mình mà không cần luật chi tiết hóa, miễn là khi thi hành quyền công dân của mình không trái với tinh thần hiến pháp. Nếu hiến pháp có qui định công dân có quyền biểu tình mà không có luật biểu tình thì công dân có quyền biểu tình mà không cần phải xin phép ai hết.

    Phản hồi: 

    Những chuyện vớ vẩn ở tòa án nói riêng và ở trong ngành tư pháp nói chung thì nhiều vô kể và cũng rất phong phú về tình huống. Tòa đéo xử theo luật mà tòa xử theo THUẬT. Có khi chánh án còn không nghiên cứu hồ sơ vụ án và đọc sai cả tên đương sự, vì tòa chỉ là vở kịch đã được dàn đựng sẵn rồi đem ra diễn công khai, không có người nhắc vở thì diễn viên đóng vai quan tòa đéo nhớ tên đương sự.
    Ông luật sư này lại kể chuyện vớ vẩn mà có thật ở toà án, nhưng có mấy câu hỏi về luật trên Dân luận thì chẳng thấy luật sư nào trả lời. Nếu luật pháp nghiêm minh thì chính những người làm trong ngành tư pháp vi phạm luật nhiều nhất cần phaỉ đưa ra tòa xét xử.
    Có cái chuyện quốc hội lại nợ dân cái luật biểu tình thì chẳng thấy bóng dáng luật sư nào lên tiếng.
    Xin hỏi ông luật sư: Không có luật biểu tình nhưng hiến pháp ghi rõ công dân có quyền tự do biểu tình, vậy khi công dân biểu tình mà bị công an bắt thì công an bị tội gì? Án như thế nào?

    Phản hồi: 

    Không hy hữu đâu Luật sư ơi. Đây mới là chuyện hy hữu. Tôi xin kể tóm tắt về câu chuyện ly kỳ mà tôi được nghe và thấy qua lời kể của bạn tôi và chính tôi.
    Bạn tôi kể: Nhân một chuyến công tác, bạn tôi có quen những người bên tòa án trong buổi nhậu tại nhà những người ấy Qua lại vài lần ở đây, bạn tôi có để ý đến một người lặng lẽ phục dịch trong nhà bèn hỏi han và được biết anh ta là một tội phạm, một trùm du đãng bảo kê nhà hàng và đánh nhau gây thương tích cho một Việt Kiều khi ăn uống tại đây. Tuy đang thi hành án, hàng ngày,anh ta được đưa ra tù để phục dịch những việc lặt vặt trong gia đình cán bộ chấp pháp. Thấy thương cảm vì anh ta có vẻ là một người nghĩa khí và thương mẹ già. Bạn tôi cùng cán bộ chấp pháp lo chạy án để anh ta ra tù làm lại cuộc đời.
    Sau khi được trả tự do, anh ta vẫn tiếp tục phục dịch tại nhà cán bộ chấp pháp để trả ơn. Bạn tôi cũng cho anh ta mượn một số tiền để anh ta có vốn làm ăn. Mấy năm sau, sau khi trả nợ, anh ta đã xây dựng cho mình một cơ ngơi đồ sộ.
    Nhân một chuyện ra thăm Nha Trang, chúng tôi đã ở trọ tại khách sạn do anh làm chủ cũng như đi chơi tại một điểm du lịch ngoài đảo khơi đó anh ta được độc quyền khai thác.
    Và vợ anh ta kể: Bố mẹ chị ấy là quan to của ngành tư pháp tại Hà Nội. Sau, chị lập gia đình và chuyển vào nam công tác. Chồng chị ấy , một cán bộ chấp pháp trở nên ngày càng gái gú bê tha. Chị ấy có nhờ người phục dịch ( người tù như đã kể ở trên) theo dõi cũng như khuyên bảo chồng mình nhưng không thành công nên cuối cùng hai người phải ly dị.
    Sau đó thấy người giúp việc tỏ về thương yêu tận tụy với mình nên chị ấy kết hôn với anh ta. Người cán bộ chấp pháp nó trở nên nghèo túng vì mất quyền hành sau khi ly dị, thỉnh thoảng lại đến gặp vợ và người tù cũ để xin tiền... Trùm du đãng này được bảo kê của gia đình nhà vợ trở thành đại gia mà công an cũng phải kiêng nể!