Toàn cảnh tưởng niệm sự kiện Gạc Ma 14-3-1988 trên cả nước

  • Bởi Đa Nguyên
    14/03/2015
    9 phản hồi

    Dân Luận tổng hợp


    Ảnh: JB Nguyễn Hữu Vinh

    Sáng ngày 14/3/2015, trên địa bàn các thành phố như Hà Nội và Sài Gòn đã diễn ra các cuộc tưởng niệm của nhân dân Việt Nam hướng về 64 chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam đã bỏ mình dưới làn đạn của Trung Quốc 27 năm về trước. Một số báo cáo cho biết những người hoạt động tham gia tưởng niệm đã bị tấn công bởi lực lượng an ninh, dư luận viên và có người còn bị an ninh bắt giữ.

    Tại Hà Nội

    Theo FB Dũng Mai:

    Đúng 8 giờ 10 phút nhiều anh chị em Hà nội đã có mặt trước khuôn viên Đài Liệt sĩ. Dù mấy ngày vừa qua, Truyền hình VTV đã lẻ tẻ phát chương trình liên quan đến sự kiện Gạc Ma nhưng đơn vị bảo vệ Đài Liệt sĩ vẫn ngăn chúng tôi lại yêu cầu đăng ký ở một nơi cách đó hơn cây số để được vào thắp hương và đặt hoa.

    Bên ngoài, quanh khu vực này có khoảng 20 cậu an ninh trẻ tay cầm Camera cần mẫn quay, chụp, giám sát anh em chúng tôi ở cự ly rất gần. Thái độ của họ làm cho chính lực lượng canh giữ Đài tưởng niệm cũng tỏ vẻ khó chịu và lúng túng.

    Khi bị chất vấn: Tại sao các anh lại ngăn cản chúng tôi làm một việc hết sức bình thường là đến đây chỉ để tưởng niệm những người đồng đội của chúng tôi, những người lính Việt nam đã hi sinh trên mảnh đất Tổ quốc?

    Các anh đã tỏ ra sượng sùng nhưng vẫn không cho phép chúng tôi đi vào trong khuôn viên của đài. Tôi quyết định đến thẳng trước hàng rào chắn, nói với lực lượng canh giữ rằng: Nếu các anh không cho phép chúng tôi vào, chúng tôi sẽ đặt hoa ngay trên hàng rào chắn và thắp hương tại chỗ. Nếu các anh cố tình ngăn chặn thì việc đó chỉ làm xấu mặt các anh.

    Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, lực lượng canh gác phải gọi điện xin ý kiến lãnh đạo và cuối cùng họ đã đồng ý cho chúng tôi vào nơi chúng tôi cần đến, trong sự giám sát chặt chẽ của rất nhiêu an ninh.

    Tôi thật sự cảm thấy buồn cười vì vẻ căng thẳng quá mức của lực lượng cảnh vệ và an ninh vây quanh. Buổi lễ tưởng niệm diễn ra hết sức nghiêm trang và cảm động.


    Ảnh: Anh Ngọc

    Tôi không ghi âm nhưng có thể lược trích lời khấn của Ts Nguyễn Xuân Diện:

    "CHXHCNVN

    Hôm nay ngày 14/3 năm 2015. Chúng tôi là những người Việt nam, là đồng đội là người thân, là những người cùng dòng máu Việt đến đây dâng kính trước anh linh các anh, 64 chiến sĩ Hải quân quân đội nhân dân Việt nam. Cách đây 27 năm cá anh đã bị quân xâm lược Trung quốc giết hại trên đảo Gạc Ma trong khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ đảo, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc.

    Chúng tôi xin dâng kính trước anh linh các anh hoa tươi và thắp nén nhang cầu cho linh hồn các anh yên nghỉ đời đời trong lòng đất mẹ của chúng ta.

    Xin các anh phù hộ cho Đất nước được toàn vẹn lãnh thổ, quê hương được tự do yên bình và giàu mạnh.”

    Ngoài ra ở buổi tưởng niệm còn xuất hiện lực lượng tự xưng là Dư luận viên cầm đầu là Nguyễn Tựa (KyBo), Hòang Thị Nhật Lệ... Họ mặc áo đỏ, sao vàng, cầm cờ búa liềm chắn trước những người tham dự tưởng niệm. Đã có những tranh luận gay gắt từ hai phía, một vài cuộc xô xát lẻ tẻ đã xảy ra. Được biết những người này đến đây theo lời kêu gọi của ông Quang Trần Nhật, họ được trang bị mắm tôm để có thể ném vào người tham gia khi cần.


    Dư luận viên Nguyễn Tựa (KyBo) đang tranh cãi với người tham gia tưởng niệm. Ảnh: Nguyễn Văn Đề

    Tại Sài Gòn


    Ảnh: Huỳnh Ngọc Chênh

    Lúc 9 giờ sáng ngày 14/3/2015, ở tượng đài Trần Hưng Đạo ở thành phố SG, hàng chục người hoạt động và nhân sĩ trí thức đã có mặt để tưởng niệm 64 chiến sĩ hải quân đã hy sinh. Tiến sĩ Tương Lai đã thay mặt mọi người để phát biểu những lời cảm động để tưởng niệm ngày này.

    FB Sương Quỳnh cho biết:

    Ngày hôm nay 14-3-2014 , CLB Lê Hiếu Đằng cùng nhiều người yêu nước đã đến tượng đài trần Hưng Đạo để tưởng niệm 64 anh hùng, liệt sĩ đã chết thảm dưới họng súng của giặc tàu. Vậy mà an ninh chìm nổi cứ nhản nhản chụp hình quay phim như thể chúng tôi là những người “tội phạm”

    Ai đã ra lệnh cho những người thi hành công vụ này? Ai đã ra lệnh bắt người tham dự lễ tưởng niệm hôm nay?


    Tại Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn

    Theo FB Thoai Huu Dinh (Linh mục Đinh Hữu Thoại) cho biết:

    Đúng giờ Ngọ hôm nay tại Hang Đá Đức Mẹ DCCT Sài Gòn, chúng tôi tổ chức 15 phút cầu nguyện cho các tử sĩ đã hy sinh trong 3 trận chiến chống Trung cộng xâm lược: 1974 ở Hoàng Sa, 1979 ở biên giới phía Bắc và 14/3/1988 ở Trường Sa. Họ là những người không ai nhớ tới, không ai ghi ơn. Thế mà có những tay sai Trung cộng lén lút dùng điện thoại quay cảnh chúng tôi cầu nguyện. Có những kẻ hèn hạ đến như vậy!


    Ảnh: Thoai Huu Dinh

    Các trường hợp bị bắt giữ và tấn công

    Theo FB Ngu Vu Quoc (Vũ Quốc Ngữ): (Hà Nội)

    Nhân viên an ninh- Công an huyện Thanh Trì tấn công tôi

    Hôm nay, tôi bị tấn công bởi hai nhân viên an ninh của Công an huyện Thanh Trì khi tôi trở về nhà từ cuộc tưởng niệm Gạc Ma ở Bờ Hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội).


    Anh Vũ Quốc Ngữ

    Vụ tấn công xảy ra ở gần đồn Công an Cầu Bươu, cách nhà tôi gần 1 km. Tôi đang đi xe máy thì bị một xe máy đi ngang qua và người ngồi phía sau đạp vào xe máy tôi, rồi với tay đấm vào người tôi. Tôi phanh gấp xe lại thì xe kia cũng dừng và thanh niên ngồi sau lấy mũ bảo hiểm tấn công tôi. Tôi nhận ra người này thường xuyên theo đuôi tôi trong các ngày kỷ niệm như 19/01, 17/02, 10/12...

    Tôi có thể khẳng định chắc chắn hai người này là nhân viên công an của huyện Thanh Trì. Họ đã theo dõi tôi từ sáng, khi tôi rời khỏi nhà.
    Khi người đi đường kéo đến thì hai tên cũng bỏ đi. Một người lái xe tải hỏi tôi nguyên nhân của sự việc, tôi bảo công an tấn công tôi, vì tôi hoạt động nhân quyền. Người lái xe này bảo "Thảo nào, chúng bịt kín biển số xe".

    Buổi sáng nay cũng rất kỳ. Sau khi tưởng niệm cùng mọi người xong, tôi quay ra lấy xe ở Bưu điện Bờ Hồ thì ko thể cắm được chìa khoá xe vào ổ. Và tôi đã phải nhờ bác Phong chở đi tìm thợ khoá, và cuối cùng phải dắt bộ sang phố Cầu đất để sửa. Hoá ra là ai đó đã đút tăm vào ổ khoá xe, làm tôi mất hơn một trăm nghìn để sửa.

    Về nhà tôi gọi điện cho ông Tuấn là đội trưởng an ninh của huyện Thanh Trì để nói về vụ tấn công tôi nhưng ông này cho biết không có chủ trương giao nhiệm vụ cho nhân viên làm những việc phi pháp như thế.

    Ông Tuấn cũng khuyên tôi nên tường trình vụ việc với công an địa phương nhưng tôi bận việc khác nên chưa làm việc này được.

    Tại Sài Gòn

    Theo tường trình của FB Peter Lâm Bùi:

    "Sáng nay lúc 9h00, tôi và anh Độ (em trai của Paulus Thanh Hoang) đến tượng đài Trần Hưng Đạo tại bến Bạch Đằng- Sài Gòn để tưởng niệm 64 người con của Tổ Quốc đã hy sinh tại đảo Gạc Ma ngày 14-3-1988.

    Sau khi kết thúc buổi tưởng niệm. Các an ninh mật vụ hcm đã bắt anh Độ đưa đi đâu tôi chưa xác định rõ. Và tôi thì bị nhiều an ninh khác theo chỉ đạo của an ninh Chính( trưởng an quận1) theo sát để bắt nguội tôi, trong lúc tôi đứng đợi xe. Và tôi đã kịp lên một chiếc taxi để đi khỏi đó, có 3 an ninh đã chạy theo tôi, đến khi tôi xuống xe. Tôi đi vào những con hẻm và đứng lại đợi ba người này đến. Tôi đi tới hỏi các anh làm gì đi theo tôi, thì họ bỏ đi. Rồi họ quay lại đi theo tôi, tôi đứng lại đợi họ đến hỏi tiếp thì họ không nói gì rồi chạy lên phía trước, tôi liền rẽ vào ngay ngã ba gần đó và cắt đuôi.


    Anh Độ, người đang bị an ninh TpHCM bắt giữ. Ảnh Peter Lâm Bùi

    Giờ tôi mới đưa tin lên được, trước đó tôi có kịp báo tin cho anh Quốc biết để nhờ đưa tin anh Độ bị bắt."

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    NỖI ĐAU viết:
    Đang ngồi nói chuyện, nước mắt bà Liên bỗng ứa ra chảy lăn theo những nếp nhăn: “Một ngày giữa tháng 3-1988, lúc đó tôi vừa đi làm đồng về thì nghe loa phát thanh của xóm thông báo con mình hy sinh lúc đang làm nhiệm vụ ở đảo Gạc Ma. Tôi choáng váng ngất xỉu ngã giữa sân”.

    Cái xứ sở gì mà cái gì cũng "lạ".
    Con người ta chết mà thông báo qua loa phóng thanh phường. Không đến tận nhà thông báo.

    On behalf of the Chinese Communist Party Dang Cong San Tau and Great China Dai Han, I would like to express our great pleasure in witnessing the Vietnamese Communist Party Dang Cong San Viet Nam and the Government of the Republic of Socialist Vietnam Chinh Phu Cong Hoa Xa Hoi Chu Nghia Vietnam successfully repressing the counter-revolution and anti-China elements within your country on the 27th anniversary of Gac Ma becoming a part of Great China Dai Han.

    It is now the time for us comrade-in-arm to celebrate this very special moment of Great China Dai Han history.

    Cheer!

    Tôi có đọc một bài tường thuật một sự kiện khác, trong đó có dư luận viên hay quan chức nào đó tỏ thái độ vô ơn đối với các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa, coi họ chỉ là nạn nhân của lịch sử (sic). Nhưng đây là các chiến sĩ của nước CHXHCN Việt Nam. Tại sao lại như vậy? Luận cứ của những dư luận viên như Nguyễn Tựa và Hoàng Thị Nhật Lệ là gì trong việc phủ nhận công ơn của các liệt sĩ ở Gạc Ma?

    Hành động của họ chính là một hình thức bóp nghẹt tự do ngôn luận. Họ có biện bạch gì cho việc này? Hay là đến nay họ hoàn toàn vô ý thức?

    Thật là cay đắng.

    Tấm ảnh ở đầu bài dễ gây hiểu lầm là đoàn tưởng niệm mang lá cờ búa liềm của đảng CS. Thực ra lá cờ đó là do đám phá đám trương lên để gây lộn xộn. Xin đề nghị Dân Luận ghi chú rõ ràng để tránh hiểu lầm.

    Bạn Lê Chiêu Thống nói phải!
    Nếu bọn dư luận viên tung cờ đỏ búa liềm ra thì các biểu tình viên cùng hô đảng cs vn quang vinh muôn năm, muôn năm, muôn năm, rồi vỗ tay.. hô cái gì không quan trọng bằng thái độ giọng điệu.. sẽ lập tức biến bọn dư luận viên thành những thắng hề.. đấy gọi là gậy ông đập lưng ông :)

    Tưởng niệm 64 anh hùng liệt sĩ hy sinh bảo vệ đảo Gạc Ma ngày 14-3-1988:
    Các anh sống mãi trong thương yêu!

    Từ nhiều năm nay, bà Hà Thị Liên (tên gọi khác là bà Cán, 84 tuổi, trú xóm 1, xã Vượng Lộc, huyện Can Lộc, Hà Tĩnh), mẹ của liệt sĩ Đào Kim Cương (SN 1966) vẫn sống lam lũ một mình trong căn nhà cấp 4 nép cuối xóm.

    Sinh được bốn người con, anh Cương là người thông minh, tháo vát nhất. Tuy nhiên, do hoàn cảnh gia đình khó khăn, lên đến cấp 3 anh trúng tuyển nghĩa vụ nên nghỉ học xin vào quân đội. “Ngày đó, nó làm việc gì cũng tháo vát. Thấy vậy, có gia đình trong xã còn hứa với nó đi vào quân ngũ cố gắng chiến đấu, giữ gìn sức khỏe rồi lúc nào về sẽ gả con gái cho nó” - bà Liên.

    Sau khi vào quân ngũ, đơn vị anh đóng quân ở Đà Nẵng. Đầu năm 1988, anh Cương cùng một số đồng đội nhận được lệnh phải vào Cam Ranh để chuẩn bị nhận nhiệm vụ. Do đi quá gấp gáp, anh không kịp viết thư về cho gia đình nên nhờ một người bạn tên là Nguyễn Hữu Hà (quê ở quận Sơn Trà, Đà Nẵng) viết thư về thông báo cho bố mẹ. Vài ngày sau, khi vào đến Cam Ranh anh Cương viết một lá thư chỉ vẻn vẹn vài dòng ngắn ngủi trấn an bố mẹ với nội dung: “Bố mẹ yên tâm, con đi công tác cùng với các lãnh đạo nên không sao đâu”.

    Đang ngồi nói chuyện, nước mắt bà Liên bỗng ứa ra chảy lăn theo những nếp nhăn: “Một ngày giữa tháng 3-1988, lúc đó tôi vừa đi làm đồng về thì nghe loa phát thanh của xóm thông báo con mình hy sinh lúc đang làm nhiệm vụ ở đảo Gạc Ma. Tôi choáng váng ngất xỉu ngã giữa sân”.

    Sau khi anh Cương hy sinh, hai người con gái của bà Liên cũng lần lượt qua đời do bệnh tật. Cách đây tám năm, chồng bà cũng bỏ bà theo tổ tiên.

    NHÂN CHỨNG KỂ CHUYỆN

    Đã 26 năm trôi qua, nhưng đến bây giờ, trong ký ức của anh Lê Hữu Thảo (SN 1965, trú xã Hương Thủy, huyện Hương Khê, Hà Tĩnh) vẫn in hằn như mới ngày hôm qua. “Nhiều đêm cứ về khuya tôi vẫn không ngủ được vì những hình ảnh của đồng đội hy sinh dưới làn đạn của kẻ thù xâm lược”.

    Anh Lê Hữu Thảo kể lại trận chiến trên đảo Gạc Ma

    Năm 21 tuổi, anh Lê Hữu Thảo nhập ngũ vào Lữ đoàn 107, đơn vị đóng quân ở Quảng Ninh. Sau khi được huấn luyện hai năm qua Trường Hạ sĩ quan, anh được chuyển về bộ binh chiến đấu. Cuối năm 1987, lúc này tình hình Trường Sa đang “nóng” về vấn đề Trung Quốc gây hấn. Cũng trong đợt này, quân số của Lữ đoàn 107 được chuyển vào đơn vị 146 để đi Trường Sa. Tháng 1-1988, anh được biên chế vào Lữ đoàn 146 thì cuối tháng 2 cùng năm, anh nhận nhiệm vụ đi ra đảo.
    Ngày 10-3-1988, anh Thảo cùng đồng đội tập trung lên tàu HQ 604 ra đảo, nhưng khi đến phao số 0 thì gặp bão lớn nên tàu phải quay vào bờ. Ngày hôm sau, khi bão bắt đầu tan, tàu tiếp tục đi ra.

    Ngày 13-3-1988, khi tàu vừa đến đảo Gạc Ma được khoảng một giờ thì bất ngờ một chiếc tàu Trung Quốc xuất hiện ngang nhiên thông báo: “Đây là lãnh thổ Trung Quốc, yêu cầu Việt Nam rút khỏi”. Đáp lại, các chiến sĩ trên tàu HQ 604 cũng đã đưa tay lên miệng làm loa hướng tàu Trung Quốc: “Đây là lãnh thổ chủ quyền của Việt Nam, yêu cầu tàu Trung Quốc rút khỏi”.

    “Sau một lúc thấy các chiến sĩ của ta đáp trả quyết liệt, chiếc tàu của Trung Quốc đã rút lui” - anh Thảo nhớ lại.

    Vào lúc 3 giờ sáng 14-3-1988, khi thủy triều bắt đầu rút xuống lòi san hô, bộ đội công binh trên tàu đã sử dụng xuồng nhôm vào bãi cạn để cắm cột treo cờ, nhằm định vị để xây nhà nổi cho các chiến sĩ ở. Đến 5 giờ sáng, Trung đội trưởng Nguyễn Mậu Phong và Trung đội phó Trần Văn Phương gọi anh Lê Hữu Thảo dậy nhận nhiệm vụ. Anh Thảo cử thêm anh Đậu Xuân Tư và Hoàng Trọng Thúc, mang theo hai khẩu súng AK rồi năm anh em cùng nhau sử dụng xuồng nhôm chèo vào đảo. Khi đến nơi, trong lúc mọi người trao đổi công việc thì anh Nguyễn Văn Lanh nhảy xuống nước tự bơi vào đảo, còn anh Nguyễn Mậu Phong lúc này theo xuồng nhôm trở ra tàu chỉ huy bốc dỡ vật liệu và mang cờ vào cắm.

    Mọi người trên tàu cũng bắt đầu thức dậy, mang súng ra lau chùi và chuẩn bị ăn sáng. Lúc này, trên đảo anh Thảo cùng các chiến sĩ đang neo dây cáp để chuyền vật liệu vào đảo thì bất ngờ bốn chiếc tàu Trung Quốc ập đến. Một chiếc đậu cách xa làm nhiệm vụ quay phim và ba chiếc áp sát, thả xuồng chở 50 lính được trang bị súng AK đổ bộ vào đảo. Sau đó, một chiếc xuồng máy của Trung Quốc có trang bị súng máy vờn qua, vờn lại xung quanh tàu HQ 604 khiêu khích, đồng thời chĩa loa yêu cầu rút khỏi đảo.

    Trong lúc căng thẳng, anh Thảo cùng đồng đội đã hội ý xác định đấu tranh và giáp lá cà là chắc chắn, còn nổ súng phải xin ý kiến chỉ đạo. Thấy vậy anh Phong và anh Phương quán triệt, các chiến sĩ không được rời vị trí và cố gắng giữ cột cờ, không được nổ súng trước. Mọi việc phải tùy cơ ứng biến. Lúc đó, anh Thảo đi về phía cột cờ thì cũng là lúc xuồng thứ ba chở vật liệu đi vào đến nơi. Thấy vậy, tên chỉ huy lính Trung Quốc rút súng lục ra bắn chỉ thiên, nhưng viên đạn nổ thì súng rơi. Lúc này, các chiến sĩ Việt Nam đang chuyền cờ từ tay người này đến tay người khác đưa vào cắm thì lính Trung Quốc dùng súng có gắn lưỡi lê đâm nên các chiến sĩ phải sử dụng xà beng, cuốc, xẻng để chống lại. Lúc lá cờ đến tay, Trung đội phó Trần Văn Phương mang về hướng chiếc cột được trồng sẵn chuẩn bị cắm thì lính Trung Quốc bắn thẳng vào bụng anh.

    Tại vị trí anh Thảo, ba lính Trung Quốc xông vào khống chế anh Đậu Xuân Tư, nhưng anh Thảo đã xông vào kéo ra. Một tên đã sử dụng lưỡi lê đâm vào anh Thảo, nhưng anh né được. Lúc này, anh Thảo đưa khẩu AK lên siết cò bắn trả. Lính Trung Quốc nổ súng nên anh Thảo phải lặn xuống bơi ra xa tránh đạn. Sau ba lần lặn, anh Thảo trồi lên thấy súng từ trên tàu Trung Quốc bắn vào tàu HQ 604 khiến tàu chìm dần.

    Anh Thảo định bơi ra ngoài, nhưng thấy từ xa có tàu Trung Quốc chắn phía trước nên lại bơi vào. Lúc đang bơi thấy anh Bùi Hoàng Hải từ trên tàu bị bỏng toàn thân rơi xuống nước nên bơi lại để anh Hải bám vào phao.

    “Lúc đó, tôi nhìn sang phía bãi cạn, thấy chiếc xuồng nhôm và sáu chiến sĩ đang bám vào, nên cố gắng đẩy anh Hải vào đó để cứu, đồng thời bảo mọi người hỗ trợ đưa anh Hải lên xuồng”.

    Lúc này, quan sát xung quanh thấy tàu Trung Quốc đã rút, chúng chỉ cắm lại năm lính, nhưng đứng cách xa tầm đạn, anh Thảo bảo mọi người tản ra đi tìm kiếm xung quanh xem còn ai sống sót không nên đã cứu thêm được anh Lanh, anh Tứ. Sau đó, mọi người lấy vải nhét vào những lỗ do bị đạn bắn thủng trên thuyền rồi đưa những người bị thương vào đảo Cô Lin.

    TRONG KÝ ỨC NGƯỜI THÂN

    Đến thăm bà Hồ Thị Lai (trú đường Lê Nổ, Đà Nẵng), mẹ của liệt sĩ Trương Quốc Hùng, bà bùi ngùi: “Sau khi ở Trung đoàn 83 đóng tại Đà Nẵng được hơn một năm, Hùng được lệnh vào Cam Ranh (Khánh Hòa) để lên đường tham gia xây dựng, bảo vệ quần đảo Trường Sa. Được cử đi, Hùng vui sướng về báo ngay với má. Dịp Tết năm ấy, một cái Tết đầm ấm ở gia đình, Hùng nói đó là sức mạnh để lên đường hoàn thành nhiệm vụ...”.

    Cẩn thận mở cửa tủ, bà Lai nâng niu một cái chăn (mền) còn mới: “Con tôi có hiếu lắm, trước khi đi, nó được đơn vị phát cho một cái chăn mới, nó đưa về đổi lấy chăn cũ của má để đắp. Nó nói má đắp chăn mới cho ấm, cho đỡ nhớ con và con đắp chăn cũ để hưởng được hơi ấm của má, để vững tâm hơn nơi hải đảo xa xôi”. Chiếc chăn này là một trong số ít kỷ vật còn sót lại về đứa con trai của mình, bởi các con bà Lai sợ má thấy kỷ vật của Hùng lại càng phiền não, nên đã đốt hết.
    Nhận tin con hy sinh tại quần đảo Trường Sa ai cũng buồn đau vô hạn, nhưng với bà Lê Thị Muộn (SN 1931, trú tại đường Hàn Thuyên, Đà Nẵng) thì nỗi đau nhân lên gấp bội. Hôm đó, chồng bà là ông Phan Văn Bé bị bệnh gan đang nằm điều trị tại bệnh viện thì vô tình nghe tin trên đài đọc thông báo những chiến sĩ hy sinh và mất tích, khi nghe đến tên “Phan Văn Sự”, ông gục trên giường bệnh. Ngay lập tức ông được đẩy sang phòng cấp cứu nhưng đã muộn, trút hơi thở cuối cùng khi vừa biết tin con hy sinh. Hai cái chết đến cùng lúc khiến bà Muộn cùng người thân hết sức đau đớn!

    Bà Muộn đã lấy ngày 14-3 là ngày giỗ chung cho cả hai cha con. 26 năm nay, bà luôn mang chiếc áo Hải quân đứa con trai gửi về tặng mẹ trước lúc ra Trường Sa. Bà may lại rồi khoác trên mình, vừa đỡ nhớ con, vừa tự hào về đứa con trai - lính đảo Hải quân nhân dân Việt Nam!

    Ông Nguyễn Điện (SN 1928) và bà Huỳnh Thị Kế (SN 1931, trú phường Hòa Cường Bắc) chỉ có đứa con trai duy nhất - anh Nguyễn Phú Đoàn (SN 1968). 19 tuổi lên đường đi lính hải quân, Đoàn xem đó là vinh dự cho bản thân và gia đình nên quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ được giao.

    Bà Kế tiếc mãi lần con về thăm nhà trước lúc lên đường ra Trường Sa mà không gặp. Lúc ấy, bà Kế thì đi chợ bán rau ở chợ Hòa Cường đến tối mới về, còn ông Điện thì đi làm bốc vác ở cảng Tiên Sa thâu đêm.

    “Khi hai vợ chồng về tới nhà thì nghe hàng xóm báo lại, muốn gửi gắm cho con những lời yêu thương, dặn dò đôi điều và một chiếc áo cho con ấm hơn mỗi khi trở trời, thế mà...”. Từ ngày con hy sinh, ông Điện cũng đau ốm triền miên. Mười năm trở lại đây, ông Điện bị tai biến, không tự vệ sinh chăm lo được, tất cả đổ dồn lên thân gầy của bà Kế. Hàng ngày bà phải tất tả chợ búa, chăm sóc ăn uống, tắm giặt, vệ sinh cho ông...

    Cụ bà Trương Thị Ngò (ở thôn Thanh Quýt 1, xã Điện Thắng Trung, Điện Bàn, Quảng Nam) đã bước qua tuổi 90 nhưng những ký ức về đứa con trai yêu dấu - anh Nguyễn Bá Cường (SN 1962) mãi hằn in trong tâm trí. Năm 1988, lúc bấy giờ, Bá Cường đang học tại Trường Sĩ quan hải quân, tuy đã đăng ký học lớp hoa tiêu ở Nga để lấy bằng quốc tế, nhưng khi biết đất nước bị xâm lược, Cường xung phong ra đảo. Anh đã hy sinh để quyết bảo vệ đảo.

    Với cụ Ngò, những vần thơ từng đăng trên tờ báo Quảng Nam - Đà Nẵng năm 1988 mà con trai gửi tặng má, khiến bà rưng rưng, lưu nhớ mãi trong lòng: “...Mẹ đừng buồn dù có vắng con/Bạn con tiếp bước hòn đảo xa/Mẹ ơi con ở Trường Sa/Mẹ ơi Út ở Trường Sa”!

    Đáng lẽ nên tổ chức biểu tình hoan ngênh Tàu khựa chiếm được Gạc Ma thì sẽ được công an và dư luận viên nhiệt liệt tán thành ngay và bảo vệ ngay.

    Các cháu dư luận viên ở Hà nội dễ thương quá!
    Đặc biệt là ky bo và nhật lệ :)
    Thế mạnh của biểu tình viên là biểu hiện tình cảm mà: Sao các bác các cô các chú các anh các chị không học tập Ku nghệ văn ba và Kụ ráo xư võ.. ôm hôn các cháu thật thắm thiết, nhỉ?