Hữu Chơn - Cái chết của sự hiền lành

  • Bởi Trà Mạn
    28/02/2015
    3 phản hồi

    Hữu Chơn

    “Cần phải thổi hồi còi báo động về thói hung hãn đã và đang bùng phát ở một bộ phận giới trẻ, đặc biệt là thanh niên nông thôn”.

    Tâm tư nói trên là của anh Trần Kiến Xương - chánh văn phòng Viện Kiểm sát nhân dân TP.HCM, sau khi anh kể cho người viết nghe những vụ án “ngang xương” mà cơ quan anh thụ lý.

    Không phải chỉ những ngày tết vừa qua, mà thói hung hãn đó như một đốm lửa âm ỉ trong lòng mỗi người bởi nhiều lý do, rồi men rượu, sự xúc phạm của người khác như một mồi xăng và kết cục là... chất hiền lành trong những thanh niên ấy chết ngay lập tức!

    Trai làng hiền lành đã tuyệt chủng?

    Con số hơn 6.200 người vì đánh nhau mà phải nhập viện trong mấy ngày tết thật sự đáng báo động. Nhưng cái đáng báo động hơn lại chính là phần chìm của tảng băng nổi có tên “6.200 người đánh nhau” kia.

    Anh Trần Kiến Xương cho biết: “Chúng tôi thụ lý nhiều vụ đâm chém nhau mà xót xa trong lòng. Các cháu chỉ bằng tuổi con, cháu mình, thậm chí có khi hai bên lại là anh em chú bác, anh em ruột. Có vụ chỉ vì đứa này chửi đứa khác qua điện thoại mà một đứa thứ ba đang ngồi cùng quán cà phê nghe thấy bực bội quá, ngứa lỗ tai quá liền nhào vô đánh cái đứa đang chửi đó... Nhiều vụ đâm chém, giết nhau chỉ vì những lý do... nhỏ hơn con kiến, hoặc có khi cái lý do đó không thể được coi là lý do nữa”.

    Khoảng chục năm trở lại đây, khi các tỉnh miền Tây bắt đầu xây dựng nông thôn mới, những quy hoạch đường sá nội xã, nội thị được thực thi, những mảnh đất vốn là ruộng đồng nay thành chợ/siêu thị trong xã/huyện, đặc biệt là những vùng ven đô, gần thị tứ đột ngột trở thành nửa chợ nửa đồng thì thanh niên những khu vực đó cũng “đột ngột dữ dằn”.

    Chú Ba Sĩ, một người dân ở huyện Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng, trầm ngâm: “Giải tỏa, đền bù, ruộng thành đường, tụi nó lấy tiền đi ăn nhậu, mua xe, say xỉn đua xe... Đi làm công nhân thì lương ít quá, hổng chịu làm... Đi tới chỗ nào thấy đường mới thì chỗ đó có mấy thằng choai choai phá làng phá xóm à”.

    Bạn Út Nhỏ, ở huyện Vĩnh Lợi, Bạc Liêu, nói: “Em sợ mấy bạn lắm, hồi nhỏ học chung cấp I, đứa nào cũng hiền ơi là hiền, bây giờ dữ như quỷ... Uống rượu vô là đánh lộn, hồi đầu đánh lộn vui thôi, giờ đánh là đem dao phay”. Út Nhỏ nói về đám bạn học của mình, cô đang theo học trung cấp kế toán ở thị xã Bạc Liêu, nay lên thành phố Bạc Liêu nhưng cô vẫn hay gọi là thị xã.

    Hiện tượng đã quá rõ ràng, “triệu chứng bệnh hung hãn” đã quá rõ ràng, như vậy nguyên nhân là gì?

    Bác Tám Bình, một lão nông tri điền ở Lấp Vò, Đồng Tháp - một trong những địa phương “đóng góp đáng kể” vào con số hơn 6.200 người nhập viện vì đánh nhau - nói: “Đổ cho hiện đại hóa nông thôn kể cũng không đúng. Quan trọng là nếp nhà, ba má tụi nó lơ là dạy dỗ, rồi nhiều đứa không có việc làm, đứa có việc làm thì không như ý, rồi nông thôn đâu có cái gì giải trí, hổng lẽ suốt ngày ôm cái tivi, đá gà, nhậu nhẹt thành thứ giải trí. Hễ có chút hơi rượu vô thì mấy cái thứ ấm ức nó thành lời, tửu nhập ngôn xuất mà, đứa nào uống rượu vô cũng thấy mình thành anh hùng, mình anh hùng sao chịu được thằng kia đòi hơn mình, vậy là... đánh!”. Lời của lão nông tri điền nghe tưng tửng mà ngẫm kỹ thấy xót...

    Hát hò, mời nhậu cũng đổ máu!

    Theo Cơ quan cảnh sát điều tra (PC45), Công an TP Cần Thơ, đó là hai vụ giết người xảy ra tại Q.Cái Răng có nguyên nhân do nhậu, hát karaoke ầm ĩ và một vụ xảy ra tại Q.Thốt Nốt do điện thoại rủ nhậu mà không nghe máy. Hai đối tượng Ngô Quang Út và Lê Minh Thế đã bị công an bắt khẩn cấp sau khi gây án.

    Theo PC45, vào tối 16-2 (28 tết), anh Phạm Văn Trung (ngụ phường Phú Thứ, Q.Cái Răng) qua nhà hàng xóm ăn tiệc thôi nôi, tại đây có tổ chức hát nhạc sống nên Trung ở lại hát hò đến 11 giờ khuya. Lúc này đối diện bên kia sông có tiếng nói vọng qua “Biết bây giờ là mấy giờ không mà ca hát hoài?”, thế là hai bên xảy ra cự cãi.

    Nhóm của Trung điên tiết vì bị “mất hứng văn nghệ” nên bơi xuồng, lội sông qua tìm người cự cãi với mình để đánh. Do không tìm được người cự cãi với mình nên Trung lớn tiếng chửi bới, dùng cây đập vào hàng rào nhà của anh Ngô Quang Út nên xảy ra mâu thuẫn với anh này.

    Nhóm của Trung trên đường bơi xuồng về thì anh Út nói vọng qua sông rằng sẽ méc cha của Trung nên anh này quay xuồng ngược lại để “xử” Út. Nghi phạm Út vào nhà lấy cây chĩa dùng để đâm dừa khô chạy ra, khi xuồng của anh Trung vừa tấp vào bờ thì hai bên xảy ra xung đột, Út dùng chĩa đâm vào ngực khiến anh Trung tử vong tại chỗ.

    Còn tại Q.Thốt Nốt, vào trưa 20-2 (mùng 2 tết), Lê Minh Thế ngồi lai rai với bạn trong một quán nhậu nên điện thoại bốn lần cho anh Nguyễn Văn Trinh đến cùng nhậu, nhưng anh Trinh không bắt máy. Sau đó Thế thuê một người chạy xe ôm đến nhà anh Trinh xem có ở nhà hay không.

    Khi anh xe ôm báo là anh Trinh đang ở nhà nhưng không chịu ra nhậu thì Thế rất tức giận. Trên đường nhậu về Thế quyết định ghé chợ mua hai con dao và chạy thẳng đến nhà anh Trinh đâm chết anh này khi đang nằm đưa võng.

    Rượu bia làm mờ lý trí!

    Cứ nhìn vào “thành tích” người VN đã chi 3 tỉ USD cho hơn 3 tỉ lít bia/năm là đủ thấy... ớn lạnh. Tai nạn giao thông và đâm đánh nhau cũng theo đó tăng lên tỉ lệ thuận. Tiêu thụ thức uống có cồn mạnh cỡ đó mà không gây tai họa mới là chuyện lạ!

    Xin đừng vội đổ lỗi cho giáo dục. Môn đạo đức trước đây và giáo dục công dân hiện nay luôn dạy học sinh phải trở thành người biết yêu thương, giúp đỡ mọi người. Kinh Thánh mong muốn giáo dân sống tốt đời đẹp đạo.

    Triết lý nhà Phật luôn nhắc nhở người ta đề cao chữ “nhẫn”. Ngày tết số lượng người đến lễ chùa có lẽ còn đông hơn đi du lịch. Vậy tại sao cách hành xử mang đầy tính bạo lực vẫn tăng?

    Tôi còn nhớ những năm 1970, 1980 ở miền Bắc kinh tế còn khó khăn, người dân mướt mồ hôi lo miếng ăn chưa đủ, lấy đâu tiền uống rượu. Vậy nên hồi ấy cả năm trời trong huyện nơi gia đình tôi sinh sống không hề xảy ra vụ đánh nhau nào. Bộ máy chính quyền địa phương lúc ấy còn rất “mỏng”.

    Có mâu thuẫn gì phát sinh cũng đều được nội bộ gia đình, hàng xóm chủ động dàn xếp ổn thỏa. Không có “rượu vào” nên chẳng có “lời ra”. Lúc ấy tôi từng lạc quan rằng việc nước ta theo kịp các nước tiên tiến chắc không còn bao lâu.

    “1.001 lý do để... đánh đấm” (Tuổi Trẻ 25-2) không còn là chuyện mới vì nó xảy ra hầu như quanh năm. Trong dịp Tết Nguyên đán lại càng gia tăng do người ta được nghỉ, lại có điều kiện “chính đáng” nạp rượu bia nhiều hơn ngày thường.

    Cơ quan chức năng cũng nên thống kê xem có bao nhiêu lít rượu bia được “rót” trong chín ngày nghỉ vừa qua, để thấy tác hại khủng khiếp của nạn say xỉn.

    Mới đây, khi chỉ còn cách tết vài ngày, tôi vẫn phải vào bệnh viện thăm một người quen bị xơ gan, bác sĩ nói do anh nhậu nhiều. Anh này đã phải “ăn tết” trong bệnh viện. Không những thế, tôi lại phải đưa đám tang một người quen khác qua đời do uống rượu xong tham gia cuộc “hỗn chiến”. Chưa nói đến việc quá khích dẫn đến mất mạng như người thứ hai, thì người đầu tiên cũng đang lo ngay ngáy vì căn bệnh của mình.

    Cũng đừng cho rằng các cơ quan bảo vệ pháp luật làm chưa nghiêm. Phải căn cứ vào tính chất, hành vi của sự việc, ở mức độ nào thì khởi tố hình sự, trường hợp nào sẽ xử lý hành chính đều dựa trên luật định. Không thể giải quyết theo cảm tính - cứ hễ đánh nhau là đi tù.

    Đành rằng rượu bia không có lỗi, vấn đề do người sử dụng quá mức cho phép. Song một khi công tác tuyên truyền, vận động chưa làm thay đổi nhận thức của người dân thì cần phải có những quy định cứng rắn hơn.

    Ở Singapore, chính phủ nước này đã thể hiện rõ quyết tâm đẩy lùi nạn say xỉn khi đưa ra quy định cấm bán thức uống có cồn từ 23g đến 7g, bất chấp ngành du lịch có thiệt hại hay không. Ý nghĩa nhân đạo của nó đã được “80% dân Singapore ủng hộ dự luật cấm bán rượu bia” (Tuổi Trẻ 29-1).

    Ở đảo quốc sư tử này người dưới 18 tuổi đừng có mơ uống rượu. Tôi tin rằng nếu VN cũng làm như vậy, đông đảo người dân sẽ rất đồng tình.

    Giải pháp để hạn chế “thói hung hãn” không thiếu, chỉ trông chờ các cơ quan chức năng ra quyết sách. Ở TP.HCM ăn một tô phở hết 20.000 đồng trở lên, nhưng với ngần ấy tiền sẽ uống được hơn hai chai bia. Vì vậy, tăng thuế rượu bia cũng là một cách.



    Từ khóa: rượu beer

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Nhà nước hay các doanh nhân nên điều hướng tính hiếu động của thanh niên bằng cách mở ra nhiều cuộc thi đua võ thuật và thể thao. Thi đấu trong khuôn khổ luật lệ là một cách rất tốt để rèn luyện những người dân trọng pháp. Các đài truyền hình có khả năng tổ chức và quảng bá những sự kiện thể thao này.

    Hết đánh Pháp, dánh Nhật, đánh Mỹ xong thì đâm ra đánh lẫn nhau. Đây lả kết quả của những năm Đảng CS lên cầm quyền. Từ trước đến giờ Đảng CS chỉ tự hào về những chiến công, tức là thành tích chém giết, nếu không có chém giết thì lấy đâu ra thành tích để khoe với thế giới. Cùng thời điểm CM tháng 8-1945 thì nhiều nước khác cũng độc lập, như Ấn Đô, Philippin, Indonexia ...sau đó họ không đổ máu vì chiến tranh, nhưng chẳng thấy nước nào tự hào. Còn ta thì tự hào vì phải dùng bao mưu ma chước quỷ, "xẻ đọc Trường Sơn đi cứu nước" chết hàng mấy triệu người mới kết thúc chiến tranh. Việc lớn thế thì flàm được, còn cái việc nhỏ là ngăn chặn tình trạng rượu chề để không đổ máu thì Đảng đéo làm được.
    Ra đường, tôi thấy khi có hai người có học va chạm xe cộ với nhau thì họ giải quyết ổn thỏa mà không ồn ào to tiếng, còn khi hai kẻ vô học vừa đụng nhau thì quại nhau liền, chẳng phân bua ai phải ai trái. Sao khi điều tra, công an không hỏi trình độ văn hóa của những kẻ côn đồ này như thế nào? Tôi đoán chúng toàn là đứa vô học cả. Đây có lẽ là nguồn gốc của những tội lội dã man. Nếu chúng được học hành đến nơi đến chốn thì chúng biết điều hay lẽ phải, uống rượu cũng cần có ngữ để đỡ say xỉn, mất kiểm soát và mất cả nhân cách.
    Khốn nỗi ngay trong bộ máy lãnh đạo cũng gần như hầu hết là bọn vô học nên cũng chẳng biết điều hay lẽ phải thì còn dạy dỗ được ai. Cuối cùng:
    Chung quy chỉ tại anh Hồ
    Để lại một lũ vừa rồ vừa điên
    Tội phạm xã hội liên miên
    Người dân lương thiện chịu phiền quanh năm.

    Có 4 thứa mà những người có ý thức là người tử tế thì phải tránh, đó là cờ bạc, rượu chè, trai gái, nghiện hút. Thế nhưng cả 4 thứ này thì lại phát triển mạnh ở nước ta.
    Thế nhưng còn một thứ nữa chẳng gây tai họa cho ai, nhưng lại nguy hiểm hơn cả 4 thứ kể trên cho chính bản thân người nào "mắc" phải, đó là yêu nước. Yêu nước, muốn đất nước dân chủ để tiến lên theo kịp các nước khác trên thế giới và yêu nước muốn chống kẻ ngoại bang đang xâm chiến biển đảo của nước ta. Cứ "mắc tội" yêu nước là vào tù sớm.
    Công an còn "chăm sóc" những người mắc "tội" yêu nước hơn là tìm cách trị những kẻ bét nhè đánh nhau loạn xạ. Mới chỉ thấy nhiều hội nghị bàn về chỉnh đốn Đảng, chưa thấy có hội nghị nào bàn về chỉnh đốn xã hội.

    Thưở xưa có anh thanh niên hiền lành chất phác sống chăm lo mẹ già, hiếu thảo. Ngày nọ mẹ anh gặp cơn bệnh hiểm nghèo đã chạy chữa bao thầy rồi không thuyên giảm. Bà chỉ còn thoi thóp chờ hắt hơi tàn, anh thương mẹ đi khắp nơi cầu khẩn giữ lại mẹ già. Một ngày nọ trong cơn mệt mỏi sau buổi khấn cầu anh chợt thiếp đi. Trong lúc mơ màng anh thấy phán quan hiện ra cho anh 3 điều kiện để cứu mẹ già: một là đốt nhà để cứu mẹ, hai là phải đánh mẹ một bạt tai, hay chọn lựa thứ ba uống rượu sẽ cứu được mẹ. Tất nhiên anh chọn điều thứ ba có vẻ thuận thảo với mẹ nhất, sau khi về anh làm đúng chọn lựa và mẹ anh khoẻ lại thật. Thời gian qua đi, vì lời hứa anh trở thành nát rượu cũng vì thế trong cơn say anh đã đánh đập mẹ mình, khi không có tiền thoả mãn cơn ghiền rượu anh lên cơn cuồng đốt luôn nhà mình, thế đấy rượu đã khiến con người mất lý trí và làm những điều mà thường người ta vẫn cố tránh.
    Còn trong chế độ cộng sản thì sao? Tiêu thụ rượu bia có nằm trong mục tiêu hoành thành sách lược tiêu hao sức phản kháng trong thanh niên, huỷ hoại sự an lành của cộng đồng và xã hội để thúc đẩy việc bán đất mẹ cho tàu làm giàu cho chóp bu rồi họ ẵm của cải chuồn mất khi bức màn thế sự của đất nước hạ xuống, để lại người dân lành còng lưng cam chịu ách nô lệ phương bắc.