Ls Ngô Ngọc Trai - Việt Nam nhiều tội phạm do đâu?

  • Bởi Gió Nghịch Mùa
    27/02/2015
    2 phản hồi

    Bài báo mới đây trên Vnexpress.net cho biết từ ngày 27 đến ngày mùng 4 tết có 5000 người nhập viện do đánh nhau.

    Còn theo bài báo ‘Thiếu hàng chục ngàn chỗ giam giữ’ trên Tuổi trẻ thì cả nước đang cần đến 3.600 tỷ đồng để xây nhà giam giữ vì hiện còn thiếu đến 26.000 chỗ giam giữ theo quy định.

    Báo cáo của Bộ công an cho biết năm 2014 cả nước đã khởi tố mới 77.913 vụ án, với 121.039 bị can. Trong đó có 25.934 vụ với 55.944 bị can liên quan đến tội phạm xâm phạm trật tự xã hội.

    Phát triển mất cân bằng

    Những con số trên cho thấy xã hội Việt Nam hiện nay nhiều tội phạm quá.

    Mặc dù không có số liệu so sánh nhưng có thể nhận định tỉ lệ tội phạm ở Việt Nam cao hơn nhiều so với các nước phát triển. Báo chí đưa tin nước Hà Lan phải đóng cửa nhà tù do không có phạm nhân.

    Điều đó cũng dễ hiểu vì Việt Nam hiện là nước có số dân đông hàng cao nhất nhưng kinh tế xã hội lại nghèo nàn lạc hậu thuộc hàng thấp nhất thế giới.

    Nhiều người thường lý giải tình trạng tội phạm hiện nay là do ‘tương thích’ với tầm mức phát triển kinh tế xã hội.

    Song cách lý giải như vậy sẽ khiến người ta cảm tưởng rằng việc ngăn giảm tội phạm là không thể vì nó có nguyên nhân khách quan bất khả kháng.

    Khi đó dễ dẫn đến thái độ thụ động và người ta ít nghĩ đến những việc có thể làm giúp cho tội phạm ít đi.

    Thực ra chúng ta đã có thể khiến cho tình trạng tội phạm khác đi và ít hơn mặc dù số lượng nguồn lực là không đổi.

    Câu hỏi đặt ra là lâu nay chúng ta đã làm tốt những việc mà nếu làm tốt sẽ làm cho tội phạm ít đi chưa?

    Phải chăng lâu nay việc xây dựng chính sách phát triển kinh tế xã hội còn nhiều bất công, khiến cho tầng lớp lao động nghèo bị bỏ rơi từ đó sinh ra tội phạm?

    Bỏ quên người nghèo

    Tình trạng tội phạm có thể đã ít hơn nếu như đường lối phát triển cân bằng hợp lý, bằng cách lựa chọn đúng đắn các vấn đề ưu tiên mặc cho số nguồn lực vẫn chỉ có thế.

    Chính sách phát triển phải cân bằng hợp lý để giải quyết được vấn đề thay vì tạo ra thêm các vấn nạn xã hội mới.

    Vì một khi chất lượng chính sách thấp sẽ không chỉ gây lãng phí nguồn lực mà nó còn khiến các vấn đề khác bị bỏ lại không được giải quyết.

    Tiền thì có hạn, đã tiêu cho việc này thì thôi việc khác.

    Trong khi đó chúng ta biết rằng trong xã hội luôn tồn tại người giàu người nghèo và mỗi tầng lớp gặp phải những vấn đề cần giải quyết khác nhau.

    Một ví dụ rất điển hình cho thấy tuy cùng là người một nước nhưng người giàu và người nghèo có những mối quan tâm rất khác nhau.

    Mới đây dư luận ồn ào về cuốn sách ‘Tôi tự hào là người Việt Nam’ được viết ra bởi một số nhà ngoại giao và doanh nhân.

    Sự kiện này thu hút được một số giới quan tâm nhưng hầu như xa lạ với nhân dân lao động.

    Bởi lẽ người giàu đi nước ngoài nhiều, tiếp xúc với bên ngoài mới thấy xã hội Việt Nam tụt hậu, người Việt Nam bé nhỏ, từ đó nảy sinh tâm lý mặc cảm tự ti rồi an ủi động viên tinh thần cho mình bằng suy nghĩ tự hào là người Việt Nam.

    Ngược lại người nghèo trong nước quanh năm lao động vất vả, sống và tiếp xúc với người hàng xóm thì họ không đặt ra vấn đề đó.

    Các vấn đề họ quan tâm là có nước sạch để dùng giúp trẻ con khỏi bị các bệnh giun, tiêu chảy hoặc các bệnh khác.

    Họ quan tâm làm sao mua được một căn nhà để vợ chồng con cái có chỗ ở tử tế.

    Họ quan tâm làm sao tội phạm bớt hoành hành để họ còn yên tâm làm ăn.

    Họ muốn chính quyền cần khác đi để trở thành một cái gì như là giải pháp giúp đỡ chứ không phải là thứ mà họ muốn tránh xa.

    Chọn ưu tiên gì?

    Vấn đề của người giàu khác với người nghèo, vậy lâu nay chính sách phát triển kinh tế xã hội đã cân bằng hợp lý quan tâm đến người nghèo chưa?

    Ví như người giàu và người nghèo đều có nhu cầu về nhà ở, nhưng lâu nay do những yếu kém trong quản lý quy hoạch xây dựng nên xảy ra tình trạng xây rồi bỏ không để cỏ mọc hàng vạn căn nhà cao cấp, trong khi hàng triệu lao động nghèo không có nhà ở.

    Người giàu thì quan tâm tới thú vui tinh thần trong khi người nghèo lo lắng cho những vấn đề cấp thiết.

    Nếu đánh giá theo tính chính đáng và cấp thiết thì thật bất công khi bỏ ra hàng trăm tỷ để xây sân bóng hay nhà hát trong khi dân nông thôn không có nước sạch để dùng.

    Mặc dầu vậy trong hầu hết các trường hợp mong muốn của người giàu hay người nghèo đều chính đáng, trong khi nguồn lực quốc gia lại có hạn.

    Khi đó đánh giá mỗi vấn đề đặt ra không phải là đúng hay sai mà là trước hay sau.

    Sân bóng hay nhà hát cũng tốt nhưng phải lo nước sạch cho dân đã vì nó cấp thiết hơn.

    Và đòi hỏi ở người quyết sách phải có được năng lực tầm nhìn để thấy được những vấn đề cần ưu tiên giải quyết trước.

    Đây là vấn đề cốt yếu nhất đòi hỏi ở giới lãnh đạo, bởi lẽ bây giờ người ta không ngu để đưa ra những đòi hỏi phi lý mà ngược lại ai cũng khôn ngoan đưa ra lý do bao biện cho bất kỳ một đề án nào.

    Có thể khảo sát vấn đề xây dựng sân bay Long Thành làm một ví dụ.

    Những người ủng hộ dự án này đã đưa ra hàng loạt lý do về sự cần thiết, nhưng khi gạt bỏ đi những lời lẽ đao to búa lớn khoa trương thì thấy rằng đây là dự án cho người giàu.

    Người nghèo còn xa mới hưởng lợi từ dự án đó trong khi ngay trước mắt họ có nhiều vấn đề cấp thiết hơn.

    Mặc cho số lượng người sử dụng dịch vụ hàng không tăng lên hàng năm thì xin hỏi rằng thực chất có bao nhiêu người gặp vướng mắc để thấy được nhu cầu cấp thiết phải xây thêm sân bay mới?

    Số đó so với số dân chưa bao giờ đi máy bay hoặc số khách đi máy bay nhưng không thấy sự cần thiết phải xây thêm một sân bay mới, số nào lớn hơn số nào?

    Và nếu vấn đề giải quyết được cân nhắc tính toán dựa trên sự đem lại lợi ích cho đa số thì khi đưa ra biểu quyết liệu dự án có được thông qua không?

    Quay lại vấn đề tội phạm

    Tội phạm nói chung và tội phạm xâm phạm trật tự xã hội nói riêng có thể nhận định phần lớn xuất phát từ tầng lớp dân nghèo.

    Sống trong cảnh nghèo người ta có ít cái để mất và sẵn sàng làm liều hơn là cảnh giàu.

    Và khi thấy mình khó thoát vũng lầy tối tăm do không có ánh sáng niềm tin vào chính sách thì người ta sẽ cùng quẫy để mong thoát thân nhưng không ngờ lại chìm đắm nhanh hơn.

    Sự cân bằng trong chính sách đầu tư phát triển sẽ giúp giảm thiểu những người bị bần cùng và mất niềm tin.

    Cũng có nghĩa rằng từ bất công mà sinh ra tội phạm.

    Rất nhiều người già ở nông thôn không còn khả năng lao động nhưng cũng không có thu nhập, vậy chính quyền có quyết sách gì chăm lo cho họ?

    Người nông dân giờ bỏ ruộng rất nhiều vì thu nhập từ đồng ruộng quá ít ỏi, chính quyền có chính sách gì giải quyết vấn đề việc làm cho nông dân?

    Đám thanh niên ở nông thôn chiếm số lượng rất lớn cần có việc làm và thu nhập, chính quyền có chính sách gì để xử lý thay vì để họ chìm đắm vào bia rượu và thể hiện mình bằng cách đánh nhau?

    Và khi trí thức lên tiếng về các vấn nạn kinh tế xã hội thì đừng tìm cách bắt bớ họ theo các điều luật phi dân chủ, hoặc nếu không có cớ để làm thế thì quay ra thủ tiêu ám hại.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    "Đến một gia đình, muốn biết ông bố bà mẹ giỏi thì nhìn vào đàn con. Đến một nhà trường, muốn biết thày giỏi thì nhìn vào học trò. Đến một đơn vị quân đội, muốn biết tướng giỏi thì nhìn lính. Đến một đất nước, muốn biét những người lãnh đạo giỏi thì nhìn vào dân." Đây chính là nguyên nhân gây ra tình hình vô đạo đức và nhiều tội phạm tăng nhanh ở nước ta.
    Trước kia thì làm theo khả năng, hưởng theo bao cấp, bần cùng hóa toàn dân bằng chế độ phân phối theo tem phiếu (không phát triển sản xuất) và đổi tiền. Nay thì bần cùng hóa người nghèo bằng cách cướp của người nghèo chia cho người giầu. Người nông dân bán cả sào ruộ 360 m2 không mua nổi 1m2 chính mảnh đất của mình trong khu dự án. Người đi đường thì bị cái tội vi phạm luật giao thông "2 xe máy đi hàng 3", bà hàng hoa quả đang gánh hàng đi bán rong thì bị công an có dân phòng kèm theo cướp trắng mà không một lời giải thích, ông nhà báo viết chống tiêu cực thì bị kết tội "lộ bí mật nhà nước" người viết blog thì bị kết tội xúc phạm nhân phẩm công dân, cụ nhà văn đã từng là đại tá quân đội về hưu vừa ra khỏi cửa đi đến trường đón cháu thì bị mấy công an mặc thường phục ngăn cản, mấy nguời dân đến tham nhau cũng bị công an xã kéo đến quấy phá và đánh đập không kiêng rè phụ nữ.. . Tất cả những ấm ức ấy tích tụ lại mà không gây tệ nạn xã hội mới là chuyện lạ. Con người cứ bị ấm ức dồn nén, khi nó bột phát ra thì thành thành tội.
    Tại sao nhà nước không tìm ra nguyên nhân sâu xa để "phòng tội hơn trị tội"? Ai mà chẳng rõ đầu óc các quan chức nhà nước đến người tàn tạt bẩm sinh không chan không tay ở Úc sang thăm nước ta cũng phải thốt lên "các quan chức bị bại não". Còn người mình thì cũng lên tiếng đó là những hiện tượng kỳ lạ chỉ có ở Việt Nam. Một lũ vô học lãnh đạo thì không cai trị dân bàng pháp luật mà bẳng thủ đoạn. Nên nhớ một điều là chính bọn ngu dốt vô học lại lắm thủ đoạn bỉ ổi, một thí dụ cụ thể là đàn áp người biểu tình bằng mắm tôm, quản lý người ta bằng cách cấm người ta ra khỏi cửa bằng cách lấy keo 502 tra vào ổ khóa...Rõ ràng những trò bỉ ổi này thì không một ông trí thức nào nghĩ ra.
    Nói tóm lại thì "thượng bất chính hạ tắc loạn", "nhà dột từ nóc dột xuống", quan thì ăn cắp, dân thì giết người trong khi đó Đảng vẫn cười tươi như hoa, vẫn lấy làm vinh dự và hãnh điện vì có ngai vàng và dinh thự sa hoa sang trọng chẳng kém gì vua chúa thời xưa.
    Chẳng hiểu sao từ khi BBT đổi mới đến nay thì khách đọc và khách còm có vẻ vắng thế?

    Nước ta là nước nhỏ yếu, vậy mà trước kia ta đã đánh thắng 3 đế quốc to (Pháp, Mỹ và Nhật). Công lao đó là do đâu? Đó là do Đảng CS mà hiện nay còn khối người tôn sùng.
    Nay nước ta phát sinh rất nhiều tội phạm. Vậy nguyên nhan đó vì đâu? Chẳng ai đổ tội cho Đảng CS cả. Vì sao? Điều này phải hỏi chính ông luật sư đang sống cùng thời với chúng ta hay phải hỏi ÔNG LUẬT SƯ CỦA LỊCH SỬ?
    CHỈ CÓ LỊCH SỬ MỚI LÀ ÔNG QUAN TÒA CÔNG MINH SÁNG SUỐT NHẤT.
    Trong số những người phạm tội thì xem có bao nhiêu người là đảng viên và cả những đảng viên cao cấp? Dĩ nhiên đưa ra con số cụ thể thì không chính xác vì "đảng viên phạm tội thì tha" nhưng điều đó cũng nói lên bộ mặt của pháp luật.
    Nếu thẳng thừng và nghiêm minh thì có thể thấy chính những người làm trong ngành pháp luật lại vi phạm pháp luật nhiều nhất. Công an đánh người, tòa án thì xét xử oan sai, viện kiểm sát thì phê bắt người vô tội. Quan chức thì ăn cắp như ranh, cáp nhỏ ăn cắp nhỏ, cáp to ăn cắp to, phải đổi từ "ăn cắp" thành tham nhũng để những quan chức mắc tội này không quá xấu hổ và nhụ nhã. Càng "học tập tư tưởng đạo đức HCM" bao nhiêu thì càng ăn cắp bấy nhiêu. Chính con ông Hồ cũng ăn cắp.
    Nhiều khi chính những khung hình phạt, tức là những điều luật vô lý lại làm người ta phạm luật. Dân sai thì tòa xử, thế tòa sai thì ai xử? Chính quyền lại còn dùng cả chính những kẻ phạm tội như những tên lưu manh côn đồ làm người thi hành pháp luật, đó là đội ngũ dân phòng, cánh tay của công an. Hỏi như vậy thì làm sao tội phạm không tăng trưởng, còn tăng trưởng hơn cả kinh tế. Dân phòng lộng hành cướp hàng (rồi sau đó đem bán gây quỹ cho công an) hành hùng người dân mà người nào can thiếp thì mắc ngay tội "chống người thi hành công vụ", còn tên dân phòng được tuyên dương vì có "thành tích" giữ gìn an ninh trât tự!!!
    Thử xem trong lịch sử, có thời nào nhiều tội phạm như hiện nay không? Vì sao?
    Cái gì cũng bị buộc tội, giàu cũng là có tôi (dĩ nhiên nói đến làm giàu chân chính), hiểu biết cũng phạm tôi, đó là đội ngũ trí thức, những người hay bất bình và tố giác tội phạm cũng phạm tội., "trí phú địa hào" đều có tội.
    Ai có tội lớn nhất, ai là nguyên nhân của tình trạng để xã hội tình trạng tội phạm ngày càng tăng? Nếu tìm nguyên nhân sâu xa thì cái máu hung đồ trong chiến tranh chỉ biết chém giết thì còn dây dưa hàng nửa thế kỷ nữa cũng chưa chắc tẩy rửa hết. Đừng đổ cho do phát triển kinh tế nên nẩy sinh tội phạm. Hãy mở mắt ra xem các nướ phát triển kinh tế thì tình hình tội phạm của họ tăng hay giảm. "Túng thiếu sinh đạo tặc" cũng là một nguyên nhân. Nhưng còn điều nữa như cụ Lê Quý Đôn đã nói "phi trí bất ổn". Xem xã hội ta có phải là xã hội trí thức hay không? Xã hội công an trị chính là xã hội côn đồ lên ngôi. Phát triển trí thức mà nay chỉ việc thi cử cũng gây phiền hà, điều mới trong ngành giáo dục "đổi mới" là thu tiền lệ phí khi nộp hồ sơ xin thì THPT. Học giỏi đến đâu mà không đủ hơn trăm nghìn tiền nộp lệ phí thi cửa thì mời cậu đi làm xe ôm, mời cô chạy chợ mà kiếm ăn. Phải chăng đây cũng là nguyên nhân dẫn đến tội phạm. Nếu con người có học thì đâu đến nỗi phải trở thành cướp ở Hội Gióng hay dẫm nát đường Hoa ở Sài Gòn?