Bộ 4T “đánh” báo Người Cao Tuổi: Khi hành pháp làm càn

  • Bởi Admin
    12/02/2015
    8 phản hồi

    Phạm Đoan Trang - Nguyễn Anh Tuấn - Trịnh Hữu Long

    Tóm tắt vụ “Bộ 4T vs. báo Người Cao Tuổi”

    Thứ hai, ngày 9/2/2015, Bộ Thông tin Truyền thông (sau đây gọi tắt là Bộ 4T) tổ chức họp báo đấu tố báo Người Cao Tuổi, tiến hành xử phạt hành chính, thu hồi giấy phép của phiên bản điện tử của báo, thu hồi thẻ nhà báo của Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa, đề nghị cách chức ông Hoa, và chuyển hồ sơ vụ việc sang Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an.

    Sau đó, thứ ba, 10/2, theo một nguồn tin riêng, Ban Tuyên giáo đã chỉ thị cho các báo không được đưa tin “ngược chiều” về vụ việc của báo Người Cao Tuổi. Và có lẽ đó là lý do khiến các bài báo ủng hộ Người Cao Tuổi nói chung và ông Kim Quốc Hoa nói riêng không còn trên báo chí chính thống. Ngay cả các bình luận (comment) của độc giả bày tỏ sự ủng hộ đối với ông Kim Quốc Hoa cũng biến mất dưới mỗi bài báo được đăng tải.

    Chỉ đạo báo chí xong, từ thứ tư, 11/2, cơ quan chức năng bắt đầu xử lý Người Cao Tuổi. Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa phải làm việc với công an, cùng lúc đó, hai tờ báo của Bộ 4T là VietNamNet và Info.net tích cực đăng hàng loạt bài viết ủng hộ Bộ nhà: “Việc thanh tra báo Người Cao Tuổi là đúng quy định”, “Tướng quân đội nói về xử lý sai phạm báo Người Cao Tuổi”, “Làm báo như Người Cao Tuổi không sai mới lạ”, “Người Cao Tuổi sai phạm, chủ quản ở đâu”… Chắc rằng chuỗi bài này chưa dừng lại, khi mà Bộ 4T tuyên bố “sẽ cứng rắn hơn nếu báo Người Cao Tuổi gây phức tạp tình hình”.

    Một mặt không cho báo chí đưa tin “ngược chiều” với mình, mặt khác vẫn chỉ trích và kết tội một tờ báo nhỏ, giới chức quản lý ở Việt Nam đã thể hiện một thái độ rất không đẹp. Tuy nhiên, chưa bàn tới lối hành xử đó, thì cung cách phát ngôn của Bộ 4T cũng đã cho thấy nhiều bất cập trong tư duy và năng lực của một đội ngũ được nắm quyền quản lý giới truyền thông.


    Nhà báo Kim Quốc Hoa, Tổng Biên tập báo Người Cao Tuổi. Nguồn ảnh: báo Pháp luật (tháng 4/2014)

    Đôi co với một tờ báo

    Ngày 12/2/2015, VietNamNet đăng bài “Làm báo như Người Cao Tuổi không sai mới lạ”, phỏng vấn Phó cục trưởng Cục Báo chí Lưu Đình Phúc – Trưởng đoàn Thanh tra của Bộ 4T. Bài phỏng vấn được đăng trên trang chủ, với nhiều thông tin được nhấn mạnh, như các phát biểu của ông Phúc kết tội báo Người Cao Tuổi khoác danh nghĩa chống tham nhũng để “tham nhũng, tiêu cực”.

    Mặc dù vậy, quá nửa bài báo vẫn chỉ là những ý kiến của ông Phúc loanh quanh về trình tự, thủ tục của quá trình thanh tra – mà theo đó thì giữa những thông tin mà ông đưa ra và ba bài viết của báo Người Cao Tuổi có một số điểm không thống nhất. Chẳng hạn như ông bảo, “tổng số thời gian thanh tra tại báo Người Cao Tuổi… là 45 ngày làm việc… không phải là 64 ngày làm việc như nội dung bài viết trên báo Người Cao Tuổi đã nêu”.

    Trước đó, báo Người Cao Tuổi đã có ba bài viết chỉ ra rằng Đoàn Thanh tra của Bộ 4T có nhiều sai phạm, nhiều điểm trái pháp luật – Luật Thanh tra, Luật Báo chí, Luật Khiếu nại, v.v. Báo chỉ ra đầy đủ các điểm vi phạm, hoặc nói rõ rằng các bài viết “sai phạm” mà Thanh tra nêu ra thì đến nay đều đã quá thời hiệu, mà báo chưa từng nhận được đơn thư khiếu nại nào của các cá nhân và tổ chức liên quan. Song, ông Cục phó Lưu Đình Phúc không bàn cụ thể đến một điểm nào trong những điểm Người Cao Tuổi đã nêu.

    Ông Phúc cũng lờ đi chi tiết quan trọng, là ngày 31/1, Đoàn Thanh tra của ông mới làm việc với Tổng Biên tập Kim Quốc Hoa để trao đổi về nội dung thanh tra, mà lại đòi phải có giải trình về trên 52 nội dung “chậm nhất là ngày 3/2/2014”. Bản thân báo Người Cao Tuổi cũng đã có công văn (số 32/CV-BNCT) ngày 4/2 gửi Đoàn Thanh tra kiến nghị cần thời gian giải trình.

    Bộ 4T chơi khó như vậy, có khác nào mụ dì ghẻ trộn đỗ với gạo, bắt cô Tấm nhặt xong hết mới được đi chơi?

    Vậy nhưng ông Lưu Đình Phúc lờ chuyện đó đi, ông bảo “hết thời hạn, Người Cao Tuổi không gửi báo cáo giải trình theo yêu cầu”, rồi ông suy đoán: “Có thể thấy báo đã không hợp tác với Đoàn Thanh tra, cố tình kéo dài thời gian giải trình…”.

    Đôi co với báo Người Cao Tuổi ở một số chi tiết và tránh né, tảng lờ nhiều chuyện khác, đó là lối hành xử không nên có ở một quan chức (“quan báo”) đối với dân.

    Loanh quanh hết nửa bài rồi vị đại diện Bộ 4T bắt đầu dùng chiêu ngụy biện “đánh vào tình cảm” khi ông quay sang răn báo chí: “Chống tham nhũng phải khách quan, trung thực”, “phải đưa tin có trách nhiệm”, “nâng cao ý thức công dân”, v.v.

    Phàm là ngụy biện đánh vào tình cảm của số đông thì các nội dung nghe đều bùi tai và thuyết phục cả. Có điều, trong trường hợp này, phát biểu của ông Lưu Đình Phúc chỉ cho thấy nhận thức về pháp luật và quản trị của ít nhất là một bộ phận quan chức, công chức Việt Nam còn nhiều bất cập.

    Cần tìm hiểu thêm về hành chính

    Trên nguyên tắc, trong mỗi nền hành chính, đều có những cơ quan thanh tra thực hiện chức năng kiểm soát nội bộ ngành, ví dụ Bộ Thông tin Truyền thông có thể có thanh tra làm nhiệm vụ giám sát, kiểm tra việc chấp hành pháp luật của Bộ. Ở Việt Nam, do Bộ 4T còn được hưởng đặc quyền “quản lý báo chí”, nên thanh tra Bộ nghiễm nhiên nắm thêm quyền sinh quyền sát với giới truyền thông.

    Dù vậy, cần phải hiểu rằng đây chính là điểm mấu chốt dẫn đến khả năng hành pháp lạm quyền, cửa quyền. Để tránh vấn nạn đó, chỉ có một cách là tư pháp phải độc lập và có quyền lực ngang bằng hai nhánh hành pháp, lập pháp.

    Nói đơn giản là, hành pháp - ở đây là Bộ 4T - có thể thanh tra báo chí, nhưng chỉ dừng lại ở đó mà thôi, muốn xử phạt báo chí thì họ phải chuyển hồ sơ vụ việc sang bên tư pháp - ở đây là tòa án. Ngoài ra, Bộ 4T có quyền thanh tra báo chí, song cơ quan báo chí lại cũng có quyền không chấp hành và quyền khởi kiện Bộ ra tòa. Người Cao Tuổi không nhất thiết phải tuân thủ mọi hình thức xử phạt của Bộ (thu hồi giấy phép báo điện tử, tước thẻ nhà báo hay cách chức tổng biên tập); họ có thể đâm đơn kiện Bộ 4T, kết quả thế nào sẽ do tòa án quyết định.

    Tiếc rằng đó chỉ là nguyên tắc, còn trên thực tế ở Việt Nam, do nhánh hành pháp quá mạnh nên mới có thể làm càn: xử phạt hành chính, thu hồi tên miền báo điện tử, rút thẻ nhà báo của tổng biên tập Kim Quốc Hoa. Bộ 4T đã hành xử chẳng khác nào một vị quan tòa lộng quyền khi vừa đưa ra kết luận buộc tội Người Cao Tuổi, vừa thi hành án luôn.

    Chưa kể, công chức của Bộ còn răn dạy báo chí tác nghiệp phải thế này, thế kia: “Tôi cho rằng, khi đã cho đăng bài viết thì Tổng biên tập phải có đủ tài liệu, căn cứ, chứ không có tài liệu gì trong tay, phóng viên các tỉnh gửi bài về cho đăng ngay là không ổn. Cũng ở báo này, khi thanh tra chúng tôi còn phát hiện, báo nhận bài của bạn đọc qua email, cho đăng ghi là nhóm phóng viên điều tra. Khi bị khiếu nại, báo trả lời bằng văn bản là không phải của phóng viên viết, đó là của bạn đọc gửi tới. Làm báo như vậy thì không sai mới là lạ!”.

    Ông Lưu Đình Phúc đã không ý thức được một điều đơn giản, rằng: Tác nghiệp báo chí là công việc nội bộ của một tòa soạn, không ai có quyền yêu cầu họ giải trình. Tòa soạn chịu trách nhiệm trước dư luận về các thông tin họ đăng tải. Nếu báo đưa tin sai, ảnh hưởng đến cá nhân, tổ chức nào thì cá nhân, tổ chức đó mới là người có thẩm quyền kiện tòa soạn ra tòa dân sự để giải quyết việc riêng của họ với nhau. Ở đây, không có khía cạnh nào mà Bộ 4T hay bất kỳ cơ quan hành pháp nào khác có thể tham gia.

    Không được hình sự hóa hoạt động báo chí!

    Việc chuyển hồ sơ vụ việc sang Cơ quan An ninh Điều tra thuộc Bộ Công an, và sau đó khởi tố báo Người Cao Tuổi theo Điều 258 Bộ luật Hình sự, là hành động hình sự hóa những hoạt động báo chí thuần túy dân sự. Đây là một biểu hiện của xã hội công an trị. Trong khi đó, nguyên tắc đơn giản và phổ cấp ở các nền luật pháp trên thế giới là: Không hình sự hóa các vi phạm của báo chí; ai bị hại thì người đó kiện cơ quan báo chí, chứ đó không phải việc của một bộ có tên là Bộ 4T.

    Người Cao Tuổi ghi tên tác giả là “nhóm phóng viên” hay “nhóm bạn đọc” thì đó cũng chỉ là vấn đề nghiệp vụ chỉ của tờ báo mà thôi. Một anh công chức ở Bộ 4T không có thẩm quyền phán xét nghiệp vụ của báo, nhất là khi chưa có phóng viên hay bạn đọc nào cảm thấy bị xâm hại lợi ích.

    Và cuối cùng, về Điều 258 Bộ luật Hình sự: Nếu điều luật này nhằm chống lại việc “xâm hại lợi ích nhà nước”, thì điều tối thiểu khi vận dụng nó là phải nêu rõ nhà nước ở đây là ai, cơ quan nào cảm thấy họ bị hại, địa chỉ giao dịch ở đâu, bị hại như thế nào? Không thể nói chung chung là “nhà nước” – một thực thể không tên tuổi, không địa chỉ.

    Nếu những thông tin mà báo Người Cao Tuổi đưa ra ảnh hưởng đến lợi ích của nhà nước thì chỉ duy nhất Chủ tịch nước mới có quyền phát ngôn lợi ích đó là gì và bị ảnh hưởng tới đâu. Nếu “nhà nước” thấy thông tin đó ảnh hưởng tới lợi ích của mình thì phải kiện báo Người Cao Tuổi ra tòa dân sự để tranh cãi đúng sai. Còn hình sự hóa vụ việc và dùng sức mạnh cưỡng chế chỉ là cách phản ứng của những người đuối lý và ưa bạo lực.


    Ảnh: Lê Anh Dũng/ VietNamNet

    Bài liên quan: Sự nguy hiểm của Điều 258

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Tôi không bình luận báo NCT sai hay đúng vì để giữ công bằng trong việc đánh giá toàn bộ báo chí ...
    Nếu cần nói gì đó về bộ TT&TT thì tôi nói rằng bộ đã thiếu thông tin, thiếu tâm thiếu tầm trong việc phòng chống tham nhũng một thứ giặc nội xâm mạnh nhất đã đang tràn từ VN đến TQ (ví TQ họ chống tham nhũng tốt hơn VN) rõ nhất là trong lĩnh vực chế độ bao cấp nặng nề như quân đội ,công an(Chu Vĩnh Khang và nhiều tướng lĩnh cao cấp) ! Phương châm thà nhầm còn hơn bỏ sót cũng cần nên tham khảo trong tình thế bức xúc hiện nay!

    Tôi không bình luận bộ TT&TT sai hay đúng trong việc thanh tra báo NCT.
    Nếu cần nói gì đó về bộ này, thì tôi nói rằng bộ TT&TT đã để cho một số báo chí lộng hành, mà trường hợp báo NCT là một điển hình.
    Một số người tìm cách "bênh" báo NCT, dĩ nhiên là họ có động cơ. Một số khác có thể chưa hiểu hoặc chỉ hiểu lớt phớt báo NCT.
    Đội lốt chống tiêu cực, chống tham nhũng, báo NCT đã viết, đăng nhiều bài bịa đặt, vu khống, vi phạm pháp luật hình sự tại điều 122 bộ luật hình sư.
    Không những thế, tờ báo này còn dùng một giọng điệu rất vô văn hóa, thiếu nhân tính, thậm chí lưu manh, côn đồ (xin lỗi vì phải dùng đến cụm từ này).
    Đọc bài viết của ba bạn, Đoan Trang..., ta thấy rất nhiều chữ nghĩa. Nhưng thật tiếc vốn chữ nghĩa ấy lại dùng vào việc bảo vệ cho cái ác, cái xấu..

    Phạm Đoan Trang viết:
    Tiếc rằng đó chỉ là nguyên tắc, còn trên thực tế ở Việt Nam, do nhánh hành pháp quá mạnh nên mới có thể làm càn: xử phạt hành chính, thu hồi tên miền báo điện tử, rút thẻ nhà báo của tổng biên tập Kim Quốc Hoa. Bộ 4T đã hành xử chẳng khác nào một vị quan tòa lộng quyền khi vừa đưa ra kết luận buộc tội Người Cao Tuổi, vừa thi hành án luôn.

    Tôi không có văn bản qui định trách nhiệm của bộ 4T nên không rõ bộ 4T có làm càn hay không. Nếu luật tổ chức chính phủ cho phép bộ 4T được xử phạt hành chính, thu hồi tên miền báo điện tử, hay rút giấp phép làm bào thì hành động của bộ 4T đối với báo NCT không phải làm càn mà chính là luật tổ chức chính phủ làm càn, tạo điều kiện để bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận và báo chí.

    Còn về điều 258 bộ luật hình sự thì phải lôi đầu quốc hội ra mà tố. Đây là một điều luật thừa thãi và nhảm nhí, bởi vì đã có những điều luật hình sự và dân sư khác để đối phó với những hành vi qui định trong điều 258. Do đó mục đích của điều 258 là tạo điều kiẹn để chính quyền bóp nghẹt tự do ngôn luận, và chính quốc hội với gần 500 nghị gật đã làm ra cái điều luật quái gở này. Chính quyền làm sai là một việc, nhưng cũng phải bàn đến trách nhiệm của cái quốc hội đã từng tạo ra các thứ phương tiện (luật lệ) để chính quyền đàn áp nhân dân.

    Điều 19 của tuyên ngôn quốc tế nhân quyền: "Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm sự tự do quan điểm mà không bị xen vào quấy rầy và được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và tư tưởng qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới. "

    Một số quốc gia đã thông qua luật về tiếp cận thông tin cho người dân và các nhà báo có quyền yêu cầu và nhận thông tin từ chính phủ để làm bằng chứng trong việc dùng báo chí như một quyền lực thứ tư để chống tham nhũng.Các nhà báo chỉ bị khởi kiện theo luật phỉ báng nếu một nguyên cáo chứng minh được những thiệt hại về vật chất và tinh thần do sự vu khống của báo chí tạo ra.Trong trường hợp của Báo Người Cao Tuổi ai sẽ đứng nguyên cáo và chứng minh sự vu cáo như thế nào đây?

    Chắc cũng giống như trường hợp của Trương Duy Nhất,nguyên cáo 4T,đặc biệt là 3X chẳng thấy xuất hiện trong phiên tòa nhưng cáo trạng "bỏ túi"vẫn được ngang nhiên thi hành.Một đất nước phỉ nhổ lên luật pháp và công lý

    Các tác giả bài viết này phạm phải một sai lầm căn bản: nhầm lẫn giữa nước Việt Nam với các nước "bình thường". Ở Việt Nam (một quốc gia cộng sản), không hề có sự phân biệt giữa hành pháp, lập pháp và tư pháp. Dưới sự thống trị của đảng cộng sản, các nhánh hành pháp, lập pháp và tư pháp đều nằm trong tay Đảng.
    Hãy thử giả định: nếu Bộ 4T hành động dưới sự chỉ đạo của Tổng bí thư mà không thông qua ông Thủ tướng thì vẫn hoàn toàn đúng nguyên tắc, bởi vì ông Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son là ủy viên trung ương đảng. Ông Nguyễn Tấn Dũng cho dù được thiên hạ đồn đoán là "mạnh nhất", là "người có quyền sinh sát", v.v... và v.v... thì hiện nay vẫn chỉ là một trong những ủy viên Bộ CT chứ chưa phải là Tổng bí thư. Ông Nguyễn Phú Trọng tuy bị coi là "lú", vẫn còn là Tổng bí thư đương nhiệm, hoàn toàn có quyền chỉ đạo cho bất cứ bộ nào làm việc này việc nọ. Bằng chứng là hồi tháng 11 năm 2014 ông đã dẫn một lô bộ trưởng (nghĩa là một số các bộ nằm dưới quyền Thủ tướng) sang Nga ký đủ thứ văn kiện, trong đó có cả chuyện cho phép tàu chiến Nga được vào Cam Ranh mà không cần phải xin phép trước (chỉ cần tàu tới lãnh hải Việt Nam báo trước cho chính quyền cảng, lời đáp lại cho thông báo này sẽ được coi như giấy phép vào cảng):
    http://vtc.vn/bao-nga-don-gian-hoa-thu-tuc-cho-tau-nga-vao-cang-cam-ranh.311.518086.htm
    Vì thế, đòn đánh vào báo Người cao tuổi và Hội người cao tuổi chưa chắc đã là đòn của Thủ tướng. Bởi vì trong Hội người cao tuổi có Trung tâm văn hóa Người cao tuổi do ông Nguyễn Mạnh Can đứng đầu; từ hơn một năm nay ông Can đã công khai ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng, coi ông Dũng là người có đủ tư cách nhất hiện nay để "thừa kế ông Hồ Chí Minh". (Xem tài liệu "Mừng xuân mới, thể chế mới, văn hóa mới" do Viện nghiên cứu SENA phát hành vào tháng 1 năm 2015). Đằng sau lưng ông Nguyễn Mạnh Can (nguyên Phó ban Tổ chức Trung ương Đảng), còn có bóng dáng của hai cựu ủy viên Bộ chính trị: Phan Diễn (nguyên Thường trực Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa IX, 2002-2006) và Nguyễn Văn An (nguyên Chủ tịch Quốc hội, 2001-2006).

    Bộ 4T nay đã chuyển nghề công an điều tra, và Tòa án phán tội Tòa soạn báo NCT?. Một anh chỉ và chỉ có quyền quản lý nhà nước về TT-TT , mà lộng quyền lớn tiếng phán xét, phán quyết như là cơ quan thi hành Luật pháp , không thể chấp nhận được. Mới thanh tra, chưa có quyết định cuối cùng của TTg mà công bố, loan báo, hoang báo dự thảo kết luận TT của chính mình, liệu có phải " cáo dựa hơi hùm " , có phải " cầm đèn chạy trước ô tô"?

    Sau người anh hùng Cù Huy Hà Vũ thì nay xuất hiện người anh hùng Kim Quốc Hoa. Nhà báo Kim Quốc Hoa là dấu son tô thắm cho nền báo chí CM việt Nam, làm cho báo giới chân chính tự hào. Có nhà báo như ông Kim Quốc Hoa thì những người dân thấp cố bé họng được nhờ và bè lũ quan tham phải mất ăn mất ngủ.
    Cho dù bộ 8T (thông tin thất thiệt, truyền thông tùy tiện) có cửa quyền, khiên cưỡng kết tội báo Người cao tuổi thì người dân vẫn còn tin vào báo Người cao tuổi.
    Có thể ông bộ trưởng bộ 8 T sẽ phải chịu "gậy ông đập lưng ông", ngôn luận quần chúng không ném đá vào ông Kim Quốc Hoa mà sẽ ném đá vào chính ông Bộ Trưởng bộ 8T (Thông tin thất thiệt truyền thông tùy tiện), quần chúng bây gờ có inteernet, không còn như hồi CCRĐ tin vào báo chí "rau muống bổ hơn sữa" nữa. Chẳng ai còn tin vào báo "lề phải", toàn nói một chiều và bóp méo sự thật.
    Ông Hoa này xuống thì sẽ có ông Hoa khác lên thay. Có khối cụ già tuổi đời, tuổi Đảng hơn ông Kim Quốc Hoa đã thổ lộ: nếu ông Hoa đi tù thì tôi xin đi đưa cơm và có thể thay ông ngồi tù để cho dân được nhờ. Chẳng hiểu các quan chức cao cấp nghĩ gì và sao không lên tiếng?
    Có thể đằng sau vụ này thì có gì khuất tất? Có phải bộ 8T chỉ là tên lính xung kích theo lệnh ngầm từ ai đó để bảo trợ cho những Trần Văn Truyền chưa lộ diện?

    Chỉ cần chỉ ra 1 trường hợp ông Truyền tổng thanh tra QG tham nhũng hối lộ tham thì cũng có thể kết luận là toàn bộ quan chức do đảng cử ra quản lý đất nước đều tham nhũng 100%. Chỗ nào cãi lại kết luận trên thì cho ngay thanh tra của Dân vào làm việc sẽ thấy rõ ngay! Bộ 4T còn vô trách nhiệm trong việc phòng chống tham nhũng lắm...