Nguyễn Hưng Quốc - Bao giờ chế độ độc tài tại Việt Nam sụp đổ?

  • Bởi Admin
    12/02/2015
    6 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc

    Một câu hỏi mà tôi thường nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần, là: Bao giờ chế độ độc tài tại Việt Nam sụp đổ?

    Nếu câu hỏi ấy trực tiếp đặt ra với tôi, câu trả lời của tôi bao giờ cũng là: Không biết. Không thể biết. Hơn nữa, không ai có thể biết.

    Trong câu trả lời trên, hai yếu tố đầu, không biết và không thể biết, tương đối dễ hiểu. Đó là câu trả lời rất chủ quan, dựa trên kinh nghiệm và hiểu biết cá nhân. Tôi, cũng giống bao nhiêu người Việt Nam khác, chỉ có tấm lòng chứ không có bất cứ điều kiện nào để theo dõi và đánh giá tình hình cho chính xác. Bởi vậy, câu trả lời, dù tích cực hay tiêu cực, dù để khẳng định hay để phủ định, đều là những cách đoán mò. Nó vừa không có cơ sở vừa không đáng tin.

    Tôi chỉ muốn giải thích thêm mệnh đề thứ ba trong câu trả lời trên: Không ai có thể biết.

    Ngày 25 tháng 1 năm 2011, hai tuần trước khi chế độ Hosni Mubarak ở Ai Cập sụp đổ, Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ lúc ấy là bà Hillary Clinton khẳng định một cách chắc chắn: “Chính quyền Ai Cập vẫn vững mạnh”. Mà không phải chỉ có bà Clinton, lúc ấy, tất cả các nhà lãnh đạo tại châu Âu, kể cả Pháp và Đức, đều tiên đoán như vậy. Mười mấy ngày sau, lịch sử chứng minh là họ hoàn toàn sai.

    Mấy tháng sau, người kế nhiệm bà Clinton ở cương vị Bộ trưởng Ngoại giao Mỹ, ông John F. Kerry tuyên bố chế độ độc tài của Bashar al-Assad ở Syria sẽ sụp đổ sớm. Lời tiên đoán ấy cũng sai nốt. Cho đến nay, mấy năm trôi qua, cuộc nội chiến tại Syria vẫn khốc liệt, càng ngày càng khốc liệt, nhưng chiếc ghế của al-Assad vẫn vững vàng.

    Cần nhớ là đằng sau bà Clinton và ông Kerry cũng như các nhà lãnh đạo ở châu Âu là những bộ máy tình báo khổng lồ, đầy phương tiện, kinh nghiệm và năng lực. Vậy mà tất cả các bộ máy ấy đều bất lực.

    Những sự bất lực ấy rất phổ biến. Trước năm 1989, ở khắp thế giới, không có ai tiên đoán là chế độ cộng sản tại Nga và Đông Âu sẽ sụp đổ. Vậy mà, một năm sau, tất cả các chế độ ấy đều lần lượt sụp đổ một cách ào ạt và vô cùng nhanh chóng. Một sự sụp đổ ngoài tưởng tượng của mọi nhà chính trị hay tình báo ở Tây phương. Sau sự sụp đổ ấy, hầu hết các nhà bình luận chính trị cũng lại sai nữa khi tiên đoán chủ nghĩa cộng sản ở các nước còn lại, từ Trung Quốc đến Việt Nam cũng sẽ bị sụp đổ theo. Cho đến bây giờ, 25 năm trôi qua, chế độ cộng sản ở các quốc gia ấy vẫn còn vững vàng.

    Những kinh nghiệm ở trên cho thấy, dù có nhiều thông tin đến mấy, những sự tiên đoán về chính trị rất dễ sai lầm. Tuy nhiên, không nên vì thế mà tuyệt vọng. Trên thực tế vẫn có một số người tiên đoán đúng. Trong một bài báo đăng trên The Washington Post mới đây, Natan Sharansky và David Keyes cho, liên quan đến các cuộc cách mạng dân chủ, “hãy tin vào những người bất đồng chính kiến thay vì các nhà ngoại giao” (Trust the dissidents, not the diplomats).

    Hai tác giả của bài báo, một người là cựu tù nhân dưới chế độ Xô Viết và một người là giám đốc điều hành một tổ chức nhân quyền, nhận định: Trong lúc tất cả các nhà ngoại giao Tây phương đều mù tịt trước những đợt sóng ngầm dữ dội bên dưới các chế độ độc tài, nhiều người bất đồng chính kiến, trong đó, có nhiều người bị nhốt trong nhà tù, tin tưởng một cách mãnh liệt là các chế độ độc tài tại Tunisia, Libya, Syria và Ai Cập nhất định sẽ sụp đổ. Họ không biết thời điểm chính xác nhưng họ biết điều đó nhất định sẽ xảy ra. Với chế độ cộng sản tại Nga trước đây cũng vậy. Cho đến đầu năm 1989, mọi nhà chính trị và ngoại giao đều cho chế độ Xô Viết vẫn vững mạnh. Tuy nhiên, trước đó khá lâu, ngay từ năm 1967, một người bất đồng chính kiến tại Liên Xô, Amalrik, đã đặt vấn đề “Liệu chế độ Xô Viết sẽ tồn tại đến năm 1984?” Cuối cùng, Sharansky và Keyes kết luận: “Nếu lịch sử là một quan toà, thế giới nên đánh cá vào những người bất đồng chính kiến hơn là các nhà ngoại giao”.

    Sharansky và Keyes muốn áp dụng các bài học ấy vào tình hình của Saudi Arabia. Theo hai ông, nhân ngày vua Abdullah qua đời, rất nhiều nhà lãnh đạo từ khắp nơi trên thế giới đến dự đám tang đồng thời dự lễ đăng quang của tân vương Salman. Mọi người đều chúc mừng và tin tưởng chế độ quân chủ tại Saudi Arabia sẽ vững mạnh. Trong khi đó các nhà bất đồng chính kiến lại nghĩ khác: “Saudi Arabia không ổn định. Sâu phía dưới, dân chúng không thấy hạnh phúc. Sớm hay muộn ngọn gió thay đổi sẽ tràn qua Saudi Arabia. Và chế độ sẽ sụp đổ.”

    Ứng dụng vào trường hợp của Việt Nam, tôi cũng tin, một mặt, không có ai có thể tiên đoán chính xác những gì sắp xảy ra cho Việt Nam ở tương lai gần, hay nói một cách đơn giản hơn, không ai có thể biết được khi nào chế độ độc tài tại Việt Nam sụp đổ cả; mặt khác, một chế độ độc tài tham nhũng và bất lực như thế nhất định sẽ sụp đổ: dấu hiệu của sự sụp đổ ấy nằm trong sự bất mãn của dân chúng và sự can đảm của những người bất đồng chính kiến.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    csvn sẽ sụp đổ theo sau nếu cs trung quốc trước đó! tôi dự đoán căn cứ theo học thuyết domino vì chuyện rõ ràng như ban ngày là nước vn đang bị cs trung quốc khống chế thông qua các "thái thú" là lãnh đao dcsvn.Vậy thì tuy hơi vô lí nhưng nếu các lực lượng đối lập vn chỉ có thể trông chờ mòn mỏi vào sự sụp đổ của "đầu sỏ" cs tàu trước đi đã!từ đó mới tạo "hiệu ứng dây chuyền" lan sang vn được!

    Không có gì là bất biến đồng nghĩa với không có gì là vĩnh cửu, muôn năm, bất diệt cả! Sinh- lão- bệnh- tử là quy luật muôn đời để thực hiện công bằng của tạo hóa... Với ý nghĩa đó thì cộng sản VN cũng không ngoài quy luật muôn đời đó. Chúng ta đã, đang và sẽ thấy về mặt lý luận và thực tiễn ít nhất là việc tự phủ định của chính nó theo thời gian và ý nghĩ nảy sinh trong đầu của mỗi người dân tuy với mức độ có khác nhau!

    Ở Việt Nam thời nào (từ khi CS lên cầm quyền) cũng có những người bất đồng chính kiến với CS, họ đều là những người hiểu biết và yêu nước. Thế nhưng họ lại không quyết định được số phận của dân tộc. Hơn nửa thế kỷ qua số phận của dân tộc mình lại do yếu tố nước ngoài chi phối. Người Mỹ có cái sai lầm lớn, (có thể đó là sai lầm chiến lược), đó là sau khi Liên xô sụp đổ, Việt cộng mất chỗ bấu víu, phải vội vàng tìm chỗ dựa là Tàu cộng, đáng lẽ người Mỹ phải cấm vận Việt Nam thêm năm hay mười năm thì chế độ CS sụp đổ, lúc đó Tàu cộng không đủ mạnh như bây giờ để làm chỗ dựa cho Việt cộng. Nhưng người Mỹ sợ nếu không nhanh chân sẽ bị các nước khác tranh thủ quan hệ với Việt Nam nên đã vội vàng đặt quan hệ với Việt Nam, thành ra nuôi thêm Việt cộng vài chục năm nữa và nay Việt cộng lại dựa vào Tàu cộng. Người Mỹ khó lòng lật đổ được chế độ CS ở Việt Nam vào lúc này mà phải thêm nhiều năm nữa chế độ CS ở Việt Nam mới tan rã. Trước hết là kinh tế tư bản tràn vào Việt Nam rồi kéo theo văn hóa mới tràn vào, cả tri thức mới cũng vào Việt Nam, nay thì pháp luật, các thủ tục hành chính ở việt Nam cũng thay đổi dần dần theo mô hình các nước tư bản. Đó là những yếu tố cứ làm cho chế độ CS tan rã dần dần. Chỉ còn mỗi chế độ chính trị CS biến chất dán mác CS (tức Đảng CS) mà thôi. Hãy xem một nước CS thì làm gì có thị trường chứng khoán, làm gì có cổ phần hóa (tức tư bản hóa) các doanh nghiệp nhà nước.
    Hiện nay thì những người giàu nhất nhì đất nước lại là những quan chức CS. Họ chỉ tung hê chủ nghĩa CS ở cái lỗ mồm, còn thực chất họ theo lý tưởng đồng tiền cả rồi, người ta gọi đó là bọn tư bản đỏ, tức tư bản lưu manh, bọn chúng tự cạnh tranh với nhau, đấu đá lẫn nhau và làm cho chế độ CS yếu dần.
    Đến khi các yếu tố nước ngoài tác động mạnh (thời nay thì chỉ còn tác động chủ yếu về kinh tế) cộng thêm sự đấu tranh và giác ngộ của người dân trong nước thì chế độ CS mới gục hẳn. Cái sợ nhất là sự chống lưng của Tàu cộng, đó cũng là yếu tố duy nhất mà Việt cộng lấy làm phao cứu sinh.

    "Bao giờ chế độ độc tài tại Việt Nam sụp đổ?"
    Không ai có thể trả lời được, nhưng người ta có thể biết chắc nếu trí thức VN càng bớt đi bao nhiêu những luận điệu & ngôn từ bìm bịp "chiến tranh chống Mỹ" & "chiến tranh Việt-Mỹ" & "chiến tranh giải phóng" gọi cuộc chiến tranh Hò chí Minh chống Việt nam, cuộc chiến tranh tội ác VNDCCH xâm lăng VNCH , xích hoá VNCH, thì chế độ cộng sản càng sớm sụp đổ bấy nhiêu

    “Nếu lịch sử là một quan toà, thế giới nên đánh cá vào những người bất đồng chính kiến hơn là các nhà ngoại giao”. Tôi đánh giá cao câu này, đặc biệt nó ứng với những ngưòi bất đồng chính kiến VN với thực trạng chính trị, kinh tế, XH Việt Nam hiện nay. Cơn sóng ngầm chảy trong lòng XH Việt Nam, chỉ có người VN mới cẩm nhận được sâu sắc ,nhất là với người có tri thức, có lương tri và lòng yêu nước chân thành. Những người bất đồng chính kiến dù ở quốc gia nào, chế độ nào cũng đều mang trong mình dòng máu yêu nước, tôn trọng sự thật, công bằng và công lý. Họ không bị cái vòng " tham, sân, si" và bả vinh hoa phú quý hão huyền và ích kỷ . Họ đủ tỉnh táo để nhận ra những bất công, phi lý, phi nghĩa và phản quy luật khách quan của tiến trình tiến hóa của XH loài người của chế độ đương thời. Ngày chế độ độc đảng của ĐCSVN sẽ suy tàn, hãy tin ngày đó sẽ đến rất gần.

    Không ai biết rõ là đến thời điểm nào thì chế độ CS ở ta sụp đổ, nhưng cách đây hơn nửa thế kỷ thì chính những sinh viên ở các trường đại học sau khi học môn chính trị kinh tế học đã đưa ra ý kiến: chế độ CS đi ngược chiều hướng phát triển thì sẽ dẫn đến sụp đổ. Như vậy không phải là người mình không có đầu óc. Có điều là nhà nước bịt mồm dân nên những ý kiến thông minh không đến được với nhiều người. Sau này có một số đảng viên có chức vụ cao cũng thấy tương lai của chế độ CS sụp đổ và thiện chí nói ra nhưng kết quả là các cụ đều bị "mời" vào nhà đá nghỉ ngơi chờ ngày chế độ CS sụp đổ.
    Chế độ CS bao giờ sụp đổ thì chưa ai biết đến bao giờ, thế nhưng có điều điễn ra ngay trước mắt mọi người là ta càng có bề dầy thời gian xây dựng CNXH thì càng bắt tay và cả gắn bó với các nước tư bản "giẫy chết". Con cái các quan chức CS thì toàn sang các nước tư bản học tập để về "xây đựng CNXH". Chính đây là dấu hiệu CNCS tan vỡ trong hòa bình, cũng có thể gọi là "diễn biến hòa bình". Mặt khác hiện nay có cả một đội ngũ giai cấp các nahf tư bản mọc lên trong lòng nhà nước XHCN, đó là tầng lớp doanh nhân. Hiện nay chính các nước tư bản lại là cái vú sữa nuôi dưỡng chế độ CS còn sót lại ở nước ta. Nếu các nước tư bản không "cho bú" thì CNCS ở nước ta đi đời nhà ma từ sau khi Liên xô sụp đổ ở cuối thế kỷ trước.
    Cái đảng CS ở ta có thể là có công trong hai cuộc chiến tranh đòi độc lập (trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo) và thống nhất đất nước nhưng lại có tội trong việc kiến quốc, đưa đất nước tiến lên. Hòa bình rồi thì phải làm ăn nhàm phát triển kinh tế, nhưng đường lối kinh tế của CS theo học thuyết Mác Lê nin thì lại kìm hãm sức sản xuất, thành ra CS thắng trong chiên tranh nhưng lại thua trong hòa bình. Nếu có trông chờ và hy vọng thì chỉ trông chở chế độ CS sụp đổ mà thôi. Dân ta cũng hy vọng nó sớm sụp đổ.
    "Chống Mỹ cứu nước" xong thì "mời Mỹ cứu dân", nhưng hiện nay chính Mỹ lại cứu quan trước.