Lê Diễn Ðức - Chó sủa giữ nhà

  • Bởi Admin
    11/02/2015
    5 phản hồi

    Lê Diễn Ðức

    Sáng ngày 2 tháng 2 tại Hà Nội, Ðảng Cộng Sản Việt Nam (ÐCSVN) tổ chức lễ kỷ niệm 85 năm ngày thành lập (3/02/1930 - 3/02/2015). Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã tới dự và đọc diễn văn trong buổi lễ này.

    Trong bài diễn văn có đoạn:

    Ở Việt Nam không có một lực lượng chính trị nào khác, ngoài Ðảng Cộng Sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lãnh đạo đất nước vượt qua mọi khó khăn, thử thách cam go để đưa dân tộc đến bến bờ vinh quang.

    Ðây là một kiểu vỗ ngực kiêu ngạo, nói lấy được. Tiếng nói của hệ thống loa phường, không hơn không kém!

    Ra đời ngày 3 tháng 2 năm 1930, cầm quyền trên miền Bắc từ năm 1954 và trên cả nước từ năm 1975, ÐCSVN ngày càng lộ nguyên hình là một đảng phái chính trị dối trá, lừa đảo.

    Lấy những mục đích tốt đẹp siêu thực của ý thức hệ cộng sản, ÐCSVN đã kích động được tinh thần dân tộc và chủ nghĩa yêu nước của quần chúng ngu ngơ và cả tin, thực hiện hai cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ.

    Khi giành được độc lập, họ đã quên ngay mọi hứa hẹn, phản bội lại tức thì lợi ích của giai cấp công-nông “tiên phong,” loại bỏ bầu cử tự do ra khỏi chính sách lãnh đạo, tiếm quyền thống trị và thiết lập một chế độ độc tài, một nhà nước công an trị, duy trì trật tự xã hội bằng bạo lực.

    ÐCSVN kiểm soát chặt chẽ mọi sinh hoạt của con người qua mạng lưới an ninh, hệ thống kiểm duyệt, khống chế đời sống của dân chúng bằng nơi ở, miếng ăn, học hành, công ăn việc làm và tước bỏ hoàn toàn quyền tư hữu đất đai.

    Tất cả những người có tư tưởng khác với tuyên truyền nhồi sọ của nhà cầm quyền đều bị bắt bớ giam cầm và đàn áp dã man.

    Không một lực lượng đối lập nào có thể hình thành trong điều kiện khắc nghiệt ấy.

    Hai đảng Dân Chủ và Xã Hội, tham gia chính phủ, dù chỉ hình thức, từ năm 1946, cũng đã bị giải tán sau năm 1975.

    Trong một bối cảnh một mình một sân như vậy mà múa gậy vườn hoang tuyên bố “không có một lực lượng chính trị nào khác, ngoài ÐCSVN,” quả thực khôi hài và trơ tráo hết mức.

    Lịch sử của nhân loại đã chứng minh rằng, sự độc quyền, tiếm quyền của một chính đảng dựa trên nòng súng, sớm hay muộn cũng sẽ bị nhân dân loại bỏ nếu có bầu cử tự do. Tôi dẫn đây ra vài trường hợp.

    Ðảng Công Nhân Thống Nhất Ba Lan, tức Ðảng Cộng Sản Ba Lan, vào năm 1980 có tới 3 triệu 150 ngàn đảng viên, chiếm xấp xỉ 10% dân số Ba Lan (so với ÐCSVN có 4 triệu đảng viên, chiếm khoảng 4% dân số). Sau Chiến Tranh Thế Giới 2, chế độ Cộng Sản thân Liên Xô được thiết lập trên đất Ba Lan và ÐCS Ba Lan chính thức áp đặt quyền cai trị.

    Như một kết quả của tình trạng bất ổn xã hội vào năm 1988 khi trên khắp đất nước Ba Lan nổ ra hàng loạt các cuộc đình công làm tê liệt kinh tế cả nước, ÐCS Ba lan đã phải chấp nhận ngồi vào bàn thương lượng với lực lượng đối lập (Công Ðoàn Ðoàn Kết).

    Giữa ngày 6 tháng 2 và ngày 5 tháng 4 năm 1989 đã diễn ra trong cuộc hội nghị được gọi là “Bàn Tròn.” Người ta đã đồng ý thay đổi luật bầu cử, thành lập của Thượng Viện và quy định thẩm quyền của tổng thống.

    Hai bên cũng thỏa thuận tiến hành một cuộc bầu cử tự do một phần, tức là 35% số ghế (161 ghế) của Quốc Hội hiện hành (560 ghế) và 100% số ghế (100 ghế) của Thượng Nghị Viện.

    Nắm bộ máy tuyên truyền khổng lồ từ thành phố đến nông thôn và một xã hội bị nhồi sọ, kìm kẹp trong 45 năm cầm quyền, ÐCS Ba Lan tỏ ra chủ quan kiêu ngạo. Trong khi đó Công Ðoàn Ðoàn Kết không có phương tiện vận động nào, chỉ vỏn vẹn một tờ báo “Gazeta Wyborcza” (báo “Bầu Cử”) phát hành vội vã trong điều kiện thiếu thốn giấy và cơ sở in ấn.

    Thế nhưng kết quả thật bất ngờ, làm kinh ngạc những người Cộng Sản.

    Ngày 4 tháng 6, 1989, lần đầu tiên trong hệ thống Cộng Sản, một cuộc bầu cử tự do được tiến hành, như giáo sư sử học Antoni Dudek đã viết: “Hàng triệu người Ba Lan đã sử dụng lá phiếu của mình đánh một đòn chí tử vào chế độ độc tài Cộng Sản.

    Công Ðoàn Ðoàn Kết đã giành chiến thắng tuyệt đối 99 ghế thuộc Thượng Viện (một ghế còn lại thuộc thành phần độc lập) và 161 ghế Quốc Hội.

    Sự thất bại bầu cử của những người Cộng Sản đã ngăn cản họ thành lập chính phủ và do đó, vào ngày 24 tháng 8 năm 1989 một chính phủ liên minh ra đời với thủ tướng không Cộng Sản Tadeusz Mazowiecki.

    Lech Walesa đã nói như sau:

    Trong ngày Chủ Nhật đầu tiên của tháng 6 năm 1989 đã có rất nhiều thay đổi. Chúng ta đã chọn một nước Ba Lan mới. Những người Cộng Sản đã bị thẻ đỏ. Thực chất là họ bị ném ra khỏi sân chơi.

    Chiến thắng bầu cử của Công Ðoàn Ðoàn Kết mở ra một lộ trình dân chủ hóa tiếp theo cho đất nước Ba Lan thông qua cuộc bầu cử tổng thống vào tháng 11 năm 1990 với thắng lợi của Thủ lĩnh Công Ðoàn Ðoàn Kết Ba lan Lech Walesa và cuộc bầu cử tự do Quốc Hội toàn phần vào năm 1991 với thắng lợi thuộc về phe đối lập.

    Một diễn biến tương tự cũng diễn ra trên đất Miến Ðiện, một quốc gia Châu Á gần với Việt Nam.

    Ðảng Liên Minh Quốc Gia Vì Dân Chủ (NLD), đứng đầu là nhà hoạt động đối lập nổi tiếng Aung San Suu Kyi, đã giành được đa số đáng kể trong cuộc bầu cử Quốc Hội năm 1990. Tuy nhiên, chính quyền độc tài quân sự từ chối công nhận kết quả. Ðảng NLD cũng bị xem là hoạt động bất hợp pháp và bị nhà cầm quyền quân sự giải tán.

    Tháng 11 năm 2011, đảng NLD công bố ý định đăng ký như là một đảng chính trị để tham gia cuộc bầu cử ngày 13 tháng 12, 2011. Ủy Ban Bầu Cử Liên Minh Myanma đã chấp thuận đơn đăng ký của đảng. Trong cuộc bầu cử bổ sung vào ngày 1 tháng 4 năm 2012, NLD đã giành được 44 ghế trong số 45 ghế ở những nơi các cuộc bầu cử được tổ chức. Bà Aung San Suu Kyi đã giành được ghế của khu vực bầu cử Kawhmu phía nam Yangon.

    Mặc dù bị giới hạn bởi quy định của nhà cầm quyền, chỉ chiếm một thiểu số nhỏ trong Quốc Hội 664 ghế, nhưng đảng NLD có tiếng nói quan trọng thúc đẩy lộ trình dân chủ của Miến Ðiện.

    Campuchia, tuy chưa có mô hình dân chủ đúng nghĩa, nhưng khi Ðảng Nhân Dân Campuchia nới rộng dân chủ, chấp nhận đa đảng và bầu cử tự do, thì Ðảng Funcinpec (đảng bảo hoàng), đã ra tranh cử. Dù chỉ mới đạt 20.8% số phiếu bầu, chiếm 26 đại biểu/123 tổng số đại biểu của Quốc Hội trong cuộc bầu cử năm 2003, họ là một phần của Chính Phủ Liên Hiệp Campuchia.

    Cho nên trắc nghiệm chính xác nhất cái điều ông Trọng nói rằng, “ở Việt Nam không có một lực lượng chính trị nào khác, ngoài Ðảng Cộng Sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm, uy tín và khả năng lãnh đạo đất nước” - là một cuộc bầu cử tự do.

    Mặc dù hiện tại ở Việt Nam chưa có lực luợng đối lập nào, nhưng nếu được hoạt động hợp pháp, chỉ cần sau một thời gian ngắn, chắc chắn sẽ ra đời một đội ngũ đáng kể để so tài với Ðảng Cộng Sản.

    Cái “bến bờ vinh quang” mà ÐCSVN đưa Việt Nam tới sau 40 năm hòa bình (một thời gian đủ dài) là một nước Việt Nam vừa mới qua được ngưỡng thấp trong mức thu nhập trung bình, tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore, tham nhũng đứng thứ nhì thế giới, các chuẩn mực xã hội băng hoại khủng khiếp đến mức phải ra cả nghị quyết để ngăn chặn!

    Chính vì sự cầm quyền bất minh, cả hệ thống thối nát vì tham nhũng, dốt nát trong quản lý kinh tế, suy thoái đạo đức, bạc nhược trong chính sách đối ngoại với Trung Quốc, nên ÐCSVN hèn nhát và lo sợ sự cạnh tranh quyền lực của bất cứ một tổ chức chính trị nào.

    Cây ngay thì đã chẳng sợ bóng đứng! Nếu ÐCSVN đúng thực sự giỏi giang, độc nhất vô nhị tài cán, không ai có thể thay thế, thì hãy để cho nhân dân quyền lựa chọn.

    Ngược lại điều này những phát biểu luyên thuyên trên đấy chỉ là tiếng chó sủa giữ nhà mà thôi.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    “Ở Việt Nam không có một lực lượng chính trị nào khác, ngoài Ðảng Cộng Sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh, trí tuệ, kinh nghiệm đôc tài tham nhũng, lừa gạt, bịp bơm, dối trá và tàn bạo để câm quyền đưa dân tộc đến bờ vực thẳm và có nguy cơ mất nước.
    Ở Việt Nam không có một lực lượng chính trị nào khác, ngoài Ðảng Cộng Sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh, trí tuệ tiến hành được cuộc CCRĐ giết chết hàng cục vạn người vô tội .
    Ở Việt Nam không có một lực lượng chính trị nào khác, ngoài Ðảng Cộng Sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh, trí tuệ tiến hành cuộc nội chiến tàn khốc nhát trong lịch sử làm chết hàng triệu người và hàng triệu người phải bỏ đất nước ra đi.
    Ở Việt Nam không có một lực lượng chính trị nào khác, ngoài Ðảng Cộng Sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh, trí tuệ đấu đá nội bộ để bảo vệ lợi ích nhóm, mặc kệ người dân rên xiết thấu trờì vì những chính sách đường lối bất công và vô lương tâm."

    "Rồi có đội ngủ đáng kể để so tài với Ðảng Cộng Sản",rồi sau đó các đảng khác lên nắm quyền,và hệ quả là đời đời kiếp kiếp dcsvn ko giành được lại quyền lãnh đạo đất nước vn 1 cách "độc tài toàn trị".Thử hỏi nếu các nước độc tài cs toàn trị kiểu china,vn mà cho các đảng phái đối lập ra tranh cử công bằng có nhiều đảng có quan sát viên quốc tế,ko gian lận ,ko có "độc diễn" như hiện nay ở china,vn,bắc hàn,cuba,lào thì chế độ độc tài sụp đổ liền sau 1 cuộc bầu cử!Bởi vậy các lãnh đạo của các nước độc tài đều "hạ quyết tâm" phải "diệt từ trong trứng nước" việc hình thành các tổ chức dân sự đối lập là vậy!

    TẬN DỤNG LỜI NÓI
    (Trần Dzĩ Hạ - Báo Lao động)

    Thấy có một cậu bé người Anh tận dụng trò chơi đánh vòng của con chuột nạp điện vào máy điện thoại, ông Đào Sáng Tạo vừa là kỹ sư điện tử vừa là nhà báo liền học tập và nẩy ra ý tưởng tận dụng lời nói của những người phát biểu trong hội nghị để dùng vào việc có ích, nếu tận dụng lời nói thì đây là thứ năng lượng vô tận và dồi dào, nhất là ở một nước có người thích nói nhiều, thích nói dai.
    Sau nhiều đêm suy nghĩ cuối cùng kỹ sư Đào Sáng Tạo cũng thiết kế ra được một cái máy theo ý tưởng của mình. Thiết bị này gọn nhẹ chỉ to bằng bao thuốc lá, có thể đặt cạnh mi-cờ -rô để tận dụng lời nói biến nó thành nguồn điện. Ưu điểm của thiết bị này là có thể tích điện nhiều ngày. Nguồn điện này có thể dùng chạy máy ghi âm (mà ông kỹ sư- nhà báo vẫn coi là vật bất ly thân), nghe đài, thậm chí có thể chạy máy cạo râu.
    Một lần ông đến dự cuộc hội thảo của các cháu ở một trường mẫu giáo. Chủ đề của cuộc hội thảo là “Mơ ước của các cháu”. Các cháu nói lên tất cả những suy nghĩ thật của mình, có nhiều ý tưởng ngộ nghĩnh và có cả những ý tưởng ngô nghê.
    Một cháu còn nói ngọng, ậm ừ mãi mới nói được một câu:
    - Cháu muốn mỗi khi bố mẹ đánh cháu thì cái roi mềm như sợi bún.
    Một cháu trai nói:
    - Cháu muốn có một trăm vợ, một vợ bón ăn, một vợ rửa đít, một vợ đổ bô, một vợ đọc truyện cổ tích, một vợ cho sờ ti.
    Còn nhiều câu nói nữa của các cháu, cũng nêu lên ý nghĩ đại loại như trên. Ông Đào Sáng Kiến đem máy về nhà và ông đã tiết kiệm được tiền pin trong một tháng.
    Lần khác ông đến dự hội nghị của thanh niên một phường trong thành phố. Đại đa số thanh niên trong phường thuộc diện thất nghiệp (có thanh niên tốt nghiệp đại học loại khá vẫn thất nghiệp) hoặc làm những nghề không ổn định như bưng bê ở các nhà hàng hoặc xe ôm hay làm nghề tự do như thợ sửa chữa xe đạp, xe máy…Những ai thích nghe lời hay ý đẹp hoặc thích nghe ca ngợi thành tựu nọ, thành tích kia thì tốt nhất là đừng đến dự hội nghị này, vì thanh niên phường toàn nêu lên những vấn đề bức xúc trong cuộc sống hàng ngày, những trăn trở trước vấn đề mưu sinh cơm áo gạo tiền, nhiều người còn tỏ ra lo lắng không biết tương lai sẽ đi đến đâu
    Nhờ năng lượng thu được trong cuộc hội thảo này, ông Đào Sáng Kiến đã dùng máy cung cấp điện cho cả nhà trong mấy hôm thành phố mất điện.
    Một hôm nhà báo Đào Sáng Kiến nhận được giấy mời dự hội nghị của một tỉnh. Hội nghị có cái tên rất dài và rất kêu là “Hội nghị định hướng chiến lược phát triển tầm vĩ mô vươn tới đỉnh cao thời đại
    Xem chương trình Hội nghị có nhiều quan chức cấp cao, học vị tiến sĩ, học hàm giáo sư, phát biểu trong hàng tiếng đồng hồ, ông Đào Sáng Kiến hy vọng rằng trong hội nghị này, ông sẽ thắng lợi lớn là thu được nguồn năng lượng dồi dào.
    Các vị đại biểu phát biểu rất hăng, toàn những ngôn từ rất kêu và rất hay, giọng nói rất hùng hồn.
    Ông nhà báo họ Đào cố gắng ngồi nghe nhưng bản thân ông chẳng hiểu ý các vị đại biểu định nói cái gì. Nào là nhiều thành phần kinh tế, định hướng một thành phần tư tưởng, nào là vai trò tổ chức này nọ trong các doanh nghiệp toàn vốn nước ngoài…còn bức tranh tương lai như thế nào thì chẳng vị nào vẽ ra được. Có một quan chức cao nhất đã lên phát biểu về công ơn của Đảng trong quá trình lãnh đạo đưa đất nước tiến lên và toàn dân được sống trong hòa bình hạnh phúc...và ..
    Dự xong hội nghị, ông đem máy về nhà, nhưng cái máy không hoạt động, nó như một một cái hộp sắt vô dụng. Ông kỹ sư họ Đào mở máy ra xem thì ở bộ phận báo hỏng của máy hiển thị dòng chữ: “Nguồn năng lượng này bị ô nhiễm, máy không hoạt động được”

    "nếu được hoạt động hợp pháp, chỉ cần sau một thời gian ngắn, chắc chắn sẽ ra đời một đội ngũ đáng kể để so tài với Ðảng Cộng Sản.". Câu này đúng 100%, nếu lãnh đạo ĐCSVN hiện nay dám chấp nhận đa đảng và tổ chức bầu cử như Ba Lan. Chính vì chữ " nếu" đó mà lãnh đạo ĐCSVN luôn lo sợ và nhai lại những điều tự sướng, tự phong, tự vỗ ngực như kiểu ông TBT Trọng ..lú lẫn phát ngôn .

    " Ðảng Cộng Sản Việt Nam, có đủ bản lĩnh (Giết! Giết! Giết bàn tay không biết nghỉ, theo LX rồi theoTQ, lại theo Mỹ), trí tuệ (Trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ), kinh nghiệm( không biết đến cuối thế kỷ này đã có chủ nghĩa XH chưa?), uy tín (một bộ phận lớn suy thoái lối sống và tham, tham nhũng, hối lộ từ hổ đến ruồi, dân công khai không thích đảng, biểu tình hô đả đảo đảng!) và khả năng lãnh đạo đất nước( chối bỏ trách nhiệm đền bù tổn thất quy định bởi điều 4 H P)vượt qua mọi khó khăn, thử thách cam go để đưa dân tộc đến bến bờ vinh quang.( sau Thái lan, Inddonexia, Malaysia, Singapo, Hàn Quốc, Nhật và rất nhiều nước không bị mất chủ quyền biển đảo mà vẫn chưa tới bến bờ vinh quang khác)”
    Đúng là Mèo tự khen mèo nhiều lông!