Lê Quốc Tuấn - Chân dung đảng cộng sản Việt Nam trong ngày sinh nhật 85 năm

  • Bởi Gió Nghịch Mùa
    04/02/2015
    2 phản hồi

    Lê Quốc Tuấn

    Sau khi bắt nhốt tất cả các chủ trang mạng, blog lề trái, hiện nay cuộc chiến căng thẳng nhất trên mặt trận truyền thông gần như chỉ gồm phe ta và phe mình. Các thông tin đích danh về tham nhũng, lũng đoạn quyền lực của các lãnh đạo đảng được rò rỉ từ trong ra ngoài làm mồi lửa cho cuộc chiến này cho thấy mối bất hòa không thể thu xếp được giữa nội bộ lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN. Đây là hình ảnh chân thực, là vết thương rỉ máu bi thảm nhất của ĐCSVN trước dịp kỷ niệm 85 năm thành lập đảng.

    Ai cũng hiểu, chính quyền lợi phe cánh chứ không phải nỗ lực muốn xây dựng đảng, đã làm cho hàng ngũ lãnh đạo đảng mù mắt trước nhu cầu phải đoàn kết với nhau như người sáng lập của họ từng dặn dò trước khi mất.

    Các hình ảnh đời sống sa hoa, con cô cậu ấm được chia chác lợi quyền cùng các tiết lộ động trời về mọi thủ đoạn hiểm ác nhất để tranh dành quyền lực khiến chân dung của đảng đang trở nên quá khó coi đến nỗi đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng phải thừa nhận rằng việc ngăn chặn và đẩy lùi tình trạng suy thoái tư tưởng, nạn tham nhũng là vấn đề sống còn của chế độ.

    Làm thế nào "đẩy lùi tình trạng suy thoái tư tưởng" khi lý tưởng cộng sản ngày càng trở nên lạc điệu, trên cả thế giới chỉ còn bốn nước đi theo chủ nghĩa cộng sản (kiểu Mác Lê). Trong khi đó, vũ khí độc quyền thông tin, cô lập người dân sau bức màn sắt để nhồi sọ giờ đang trở nên mất hiệu nghiệm khi công nghệ thông tin, truyền thông đang chiếu ánh sáng đến màn đêm tối tăm của bạo quyền lũng đoạn.

    Làm thế nào đẩy lùi nạn tham nhũng khi chính độc quyền lãnh đạo của đảng đồng nghĩa với độc quyền kinh doanh, đấu tranh nội bộ trong đảng giờ đây không còn là đấu tranh với những tiêu cực về lý tưởng như trước mà là cuộc tranh dành những lợi ích béo bở. Khó coi hơn, là cuộc đấu tranh ấy diễn ra thản nhiên trước đại đa số dân chúng còn vất vả với miếng ăn và trước các tổ chức quốc tế mà đảng luôn hứa hẹn, thề thốt sẽ cải tổ, sẽ trong sáng, minh bạch trong quản lý để xin được hợp tác, tài trợ.

    Đúng như Trọng từng mô tả: "trong điều kiện Đảng cầm quyền, nhiều đảng viên có chức, có quyền, có điều kiện nắm giữ tài sản, tiền bạc", hình ảnh người đảng viên liêm khiết, giản dị gần với quần chúng, được tô vẽ qua "thần tượng" Hồ Chí Minh giờ chỉ còn là quá khứ. Các lãnh đạo đảng và thân nhân con cái của họ ngày nay đang phơi bày trước dân chúng với tất cả những tiện ích, hào nhoáng nhất mà một "xã hội tiêu thụ" phương Tây có thể mang lại.

    Trong ngày sinh nhật của đảng, lời thừa nhận thực tế của đảng trưởng Trọng nghe thê thảm hơn cả những giọt nước mắt của ông trong lễ bế mạc ĐH đảng ba năm trước.

    Đúng là ở Việt Nam, không có một băng đảng nào khác ngoài đảng CSVN mới có đủ bản lãnh và thủ đoạn đạp lên trên mọi oán trách của người dân để chia chác đưa nhau đến bến bờ "vinh quang". Kỷ niệm sinh nhật 85 năm của đảng csvn, không thể không nhắc đến khẩu hiệu "Công An Nhân dân chỉ biết Còn đảng còn mình" trong một dịp kỷ niệm tương tự trước đây (2010). Nghĩ mà xem, đấy không chỉ là một khẩu hiệu mà còn là mệnh lệnh sinh tử cho đội ngũ đang cầm "thanh gươm và lá chắn bảo vệ chế độ". Bởi vì đúng là chỉ còn đảng mới còn của cải mà "mình" có thể chia chác cho nhau. Mệnh lệnh sinh tử ấy khẩn thiết đến mức khi cạn kiệt đến cả các phương tiện luật pháp, đảng không ngần ngại gia tăng kết hợp cả lưu manh côn đồ để bảo vệ quyền lực như trong những năm tháng gần đây.

    Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 85, đảng CSVN lộ nguyên hình là một băng đảng hoàn toàn phá sản về mọi mặt: từ hình ảnh, tính chính danh và cả sự đoàn kêt nội bộ.

    Liệu sẽ có một ngày sinh nhật đảng lần thứ 86 ? Câu trả lời nằm trong lương tâm của tất cả mọi người Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    Đảng là một khái niện trừu tượng, chung chung. Vạy "trung vối Đảng" là Trung với cái gì? "nhờ ơn Đảng" là nhờ ơn cái gi? Điều này cũng giống như cô gái là một khái niệm trừu tượng và chung chung, yêu cô gái thì không biết là yêu cô A, cô B, cô C...nào. Thế nhưng trong thực tế thì Đảng là tập hợp của những đảng viên. Như vậy thì "Trung với Đảng" chính là "Trung với đảng viên", "nhờ ơn Đảng" là "nhờ ơn đảng viên". Công an "còn Đảng còn mình" là "còn đảng viên còn minh"
    Nay thì chính người CS nói ra là tình trạng tham nhũng như "một bầy sâu", "một bầy sâu" đay lạ chính là toàn đảng viên, người ngoài Đảng làm gì có cơ hội tham nhũng. Như vậy "Trung với đảng viên" chính la "trung với bầy sâu". Chỉ có quân đội mới có nhiệm vụ "trung với bầy sâu", còn hơn 86 triệu người ngoài Đảng (chiếm 96,5% dân số) thì không có nhiệm vụ phải "trung với bầy sâu". Bầy sâu mà bắt ép người ta phải "Trung" với mình, "nhờ ơn" mình thì chỉ có ...bầy sâu không có óc mới làm thế.
    Bao giờ người dân mình giác ngộ về đảng chỉ là một tổ chức do người người lập ra thì mới xoá được nếp nghĩ sùng bái cá nhân và sùng bái tổ chức. Người Mỹ, người Pháp, người Đức... có phải trung với đảng phái nào đâu. BỎ bệnh sùng bái này thì đất nước mới tiến lên được vì con người mới biết ngửng đầu.

    Phản hồi: 

    Chân dung của đảng là đã có công phát hiện ra được mâu thuẫn đối kháng và kẻ thù số 1 để giết ! giết ! giết!
    Tổ quốc, nhân dân có thể mất một phần hoặc hết nhưng đảng phải được ưu tiên xếp số 1 để còn!

    Phản hồi: 

    Bài này viết ngắn gọn, xúc tích mà hay, đậm nét về sự bè phái trong Đảng. thế nhưng ván đề này không phải mới xuất hiện trong thời gian gần đây mà hiện tượng bè phái trong Đảng đã xẩy ra từ lâu, kể cả lúc Đảng chưa lên cầm quyền. Nếu giở lại lịch sử Đảng CS thì thấy trước kia (khi Đảng chưa lên cầm quyền) thì Hồ Chí Minh và Lê Hồng Phong dã căm thù không muốn nhìn mặt nhau, có một lý do là trước đấy Hồ Chí Minh đã lấy Nguyễn Thị Minh Khai, sau này bà Khai lại chuyển sang làm vợ Lê Hồng Phong vì Hồ hơn bà 20 tuổi.
    Rồi lại có thời kỳ chính Trần Phú đòi khai trừ Hồ Chí MInh ra khỏi Đảng CS.
    Sau nữa thời kỳ sau 1954 khi CS chiếm được nửa nước thì có lú phe thân Tàu thắng, có lúc phe thân Liên xô tháng và cứ mâu thuẫn. Điển hình là vụ ông Dương Bạch Mai thân Liên xô thì bị thất sủng. Đến thời Lê Duẩn thì chính Lê Duẩn và Lê Đức thọ đéo phục cha Hồ. Phe thân Liên xô thắng thì Hoàng Văn Hoan phải chạy sang Tàu ẩn náu. Ta không có hiện tượng đa đảng nhưng có hiện tượng khuynh đảng, tức là cùng một đảng nhưng mỗi nhóm theo một khuynh hướng khác nhau, điều này cũng nguy hiểm vì bị nước ngoài lợi dụng.
    Cò cái câu "Công An Nhân dân chỉ biết Còn đảng còn mình" thì không biết lý giải sao đây? Đảng là những con người cụ thể chứ không phải là một khái niệm chung chung. Vậy còn Đảng là còn ai? "Công an nhân dân còn ai còn mình?" Đảng năm bè bẩy phái thì quân đội trung với Đảng là Trung với ai? Có thể là "Trung" với Ba Dũng, thế thì đối với Trọng Lú thế nào đây? Nếu như quân đội và công an cũng muốn tìm chủ mà "Trung" mà "còn" thì lúc ấy họ giác ngộ thêm về Đảng và cũng hay, có thể những người theo chiều hướng dân chủ dễ giác ngộ họ hơn.