Trang “phản động” nào đáng sợ nhất?

  • Bởi Trà Mạn
    03/02/2015
    3 phản hồi

    Trang 'Chân dung quyền lực' đăng nhiều tin về Hội nghị Trung ương 10 Đảng Cộng sản, và về tình hình sức khỏe Trưởng ban Nội chính Nguyễn Bá Thanh

    “Thời gian qua trên mạng xã hội xuất hiện nhiều thông tin vu khống, bịa đặt, nói xấu, bôi nhọ lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Những thông tin kiểu này đang âm thầm phát tán, gây sự dao động hoang mang trong các tầng lớp nhân dân”.

    Đó là những điều Đảng đang lo lắng trong thời gian qua. Nhưng chúng ta hãy xem lại những trang nào thật sự làm nhà cầm quyền phải lo sợ.

    Không sợ Hải ngoại?

    Từ khi xuất hiện Internet, hải ngoại đã lập ra nhiều trang “phản động”, những trang này nhiều không đếm xuể.
    Có nhiều trang chỉ cần vào đã thấy mùi “phản động” với ngôn từ xấu xí về những lãnh tụ Việt Nam như Chủ tịch Hồ Chí Minh.
    Khó mà tìm được những cách miệt thị nặng nề hơn về Việt Nam hơn những trang này. Nhưng lạ là nó chẳng gây sự lo lắng nào đến Hà Nội cả.

    Nghịch lý là người dân Việt Nam lại hoàn toàn mù tịt về nơi mình đang sống


    Cũng dễ hiểu thôi, vì chỉ nói xấu mà không có sự logic trong lập luận và dẫn chứng xác thực thì chẳng mấy ai tin.
    Những trang kiểu này đâm ra phản tác dụng vì không gây ấn tượng gì ngoài việc làm cho người đọc nghĩ rằng đó là thành phần lưu vong còn tư tưởng thù hằn dân tộc.

    Điều này cũng dễ dàng giải thích: ở Mỹ thì lấy đâu ra thông tin bí mật từ Việt Nam - nơi cách xa nửa vòng trái đất.

    Nhưng nghịch lý là người dân Việt Nam lại hoàn toàn mù tịt về nơi mình đang sống.

    Vấn đề đã rõ: Nơi có thông tin thì không được đăng, mà nơi được đăng thì không có thông tin. Cuối cùng cũng có cách để giải bài toán này: Lấy thông tin nội bộ để đăng ở trang nước ngoài.

    Người ta nói “tam sao thất bản”, càng xa thì thông tin càng thiếu chính xác, ngược lại càng gần thì càng nhiều độ tin cậy.
    Và điều gì xảy ra nếu thông tin bắt nguồn ở ngay chính trung tâm quyền lực? Chắc chắn nó sẽ gây nên một cơn địa chấn làm náo loạn đời sống chính trị.


    Trang 'Quan làm báo' được cho là nhằm tấn công Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

    Từ trước tới nay, trong lịch sử mấy chục năm của hàng trăm trang “phản động”, chỉ có duy nhất hai trường hợp làm được điều trên (gây một cơn địa chấn), đó là “Quan làm báo” và “Chân dung quyền lực”.

    Và cứ theo những phân tích ở trên, hai trang này không thể là trang “hải ngoại”, những việc mà nó làm quá sức của “thế lực phản động”.

    Thêm một lý do nữa khẳng định cho giả thuyết trên: “Quan làm báo” và “Chân dung quyền lực” có một điểm chung, đó là toàn ra đời vào những thời điểm hết sức nhạy cảm.

    Nếu thực sự là trang của hải ngoại thì lúc nào chả đánh phá được. Mục đích của các trang này là phế bỏ sự lãnh đạo của Đảng thì cần gì phải chờ dịp họp Ban chấp hành Trung ương?

    Lẽ ra “thế lực thù địch” phải vào nhằm vào những ngày lễ quan trọng nhất của đất nước như Quốc khánh 2/9, Giải phóng miền Nam 30/4 hay thành lập Đảng 3/2. Đấy mới là những ngày đánh dấu bước chân quyền lực của Đảng lên đất nước Việt Nam.

    “Quan làm báo” và “Chân dung quyền lực” có một điểm chung, đó là toàn ra đời vào những thời điểm hết sức nhạy cảm.


    Thực tế thì sao: chẳng có thông tin nhiễu loạn nào xảy ra trong những dịp này cả. Các thông tin “nhảm nhí”, “xấu độc” chỉ xuất hiện vào dịp Hội nghị Ban chấp hành Trung ương - nơi đấu đá của các phe phái trong nội bộ Đảng.

    Với “bọn phản động” thì phe nào lên nắm quyền cũng vậy thôi, nên “chúng” nói xấu tất tần tật.

    Nhưng hai trang nổi bật nhất kể trên thì lại “bôi nhọ” một cách có chọn lọc: “Quan làm báo” nhằm vào Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng còn “Chân dung quyền lực” thì lại chĩa mũi dùi vào phía của đối thủ của ông này.

    Không thể “bỏ vào thùng rác”

    Bộ trưởng Bộ Thông tin & Truyền thông Nguyễn Bắc Son nói phải bỏ những thông tin ấy “vào thùng rác”, tức coi đó là những thứ đáng vứt đi.
    Chúng ta hãy xem những thông tin đó có phải là rác rưởi không:

    “Quan làm báo” là nơi đưa tin đầu tiên về việc Bầu Kiên bị bắt, còn “Chân dung quyền lực” là về tình hình sức khỏe ông Nguyễn Bá Thanh.

    Ban đầu, người dân cũng không mấy quan tâm đến những trang này và coi nó chỉ là một trong bao nhiêu thứ linh tinh trên mạng. Nhưng mọi việc bỗng quay ngoắt 180 độ khi những thông tin này được thực tế chứng minh là chính xác.

    Niềm tin không tự dưng mà có ông Nguyễn Bắc Son ạ, và khi dân đã tin tưởng, họ sẽ không coi đó là thứ đáng bỏ vào thùng rác.

    Còn Đảng thì sao, Đảng có coi đó là rác không? Với hành động cấp tốc ra chỉ thị, nêu tên đích danh như vậy không giống với “bỏ vào thùng rác” chút nào, đó rõ ràng là những thứ rất đáng quan tâm.

    Một điều nữa là nhà cầm quyền một mực khẳng định các blog đưa tin bịa đặt, nhưng khi nó chứng minh được sự chính xác thì không thấy xin lỗi mà tiếp tục cho rằng nó “xấu độc”, “sai trái”.

    Cứ như thế chả trách người dân thích đọc thông tin “ngoài luồng” hơn thông tin “chính thống”. Quả là ngược đời khi so sánh với báo chí nước ngoài khi những tin đóng dấu Official (chính thức) mới là thứ đáng tin tưởng.


    Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son nói phải vứt bỏ 'vào thùng rác' những thông tin trên các trang như 'Quan làm báo' và 'Chân dung quyền lực'

    Sự ngược đời ở Việt Nam đã tới mức mà người dân đúc kết thành câu: Cứ cái gì Ban tuyên giáo khẳng định là sai thì điều đó chắc chắn đúng.

    Thế cho nên không có chuyện các trang này tự động bị người dân “nhanh chóng quay lưng”, “tẩy chay” như Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son áp đặt đâu. Nếu được như thế thì ông chẳng việc gì phải nhắc lại tên mấy trang này cho mệt.

    Tóm lại, Đảng không sợ “phản động” nước ngoài, Đảng chỉ sợ các Đảng viên cao cấp trong nước mà thôi. Nguồn gốc của các blog nguy hiểm có lẽ không bao giờ xác minh được, vì nếu làm đến cùng thì biết đâu phải gọi các đồng chí là phản động? Mà nếu mỗi đồng chí lại có một trang thì e chừng “vỡ hết cả bình”.
    Nhưng từ đó cũng phải thấy khâm phục tài năng của Đảng, thù trong giặc ngoài như thế mà vẫn giữ được chế độ thì rất đáng nể. Có lẽ Đảng nên ghi thêm điều này vào bảng thành tích đã làm được khi tổ chức Đại hội vào năm sau.

    Tuy nhiên cứ với tình trạng “Chân dung quyền lực” vẫn ngang nhiên hoạt động thế này, e rằng những xấu xa của Đảng sẽ bị “người nhà” phơi bày hết ra công chúng và có vẻ người dân thích “quay lưng” với Đảng hơn là “tẩy chay” những trang bí ẩn chuyên cung cấp thứ “độc hại” kia.
    Bài thể hiện quan điểm và cách hành văn của người viết, một độc giả BBC từ Hà Nội.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Dù các trang tin "phản động" có nói gì thì nói, nhưng không đụng chạm quyền lợi của quan chức đảng và nhà nước thì bộ máy TT-TT của đảng vẫn bằng chân như vại, chỉ như gãi ghẻ mà thôi. Nhưng trang " CDQL' đã chọc , chạm đến nơi điểm yếu huyệt , sinh tử ( túi tiền, ghế quyền lực) của quan chức đảng thì gần 800 loại báo chí lên tiếng, bộ TT-TT lên tiếng . Thực tế các nguồn tin từ "CDQL" đã thuyết phục dư luận XH, đã chứng minh rằng thông tin từ các quan chức bộ TT-TT, ban tuyên giáo TW là sai. Những thông tin bị rò rỉ từ nội bộ đảng CSVN , do thực trạng đối đầu, tranh giành quyền lực nhiệm kỳ 12 sắp tới. Sự thực như ánh mặt trời, dù bàn tay của đảng có to đến mấy cũng khômng thể che đậy được . Cái ung nhọt lâu ngày cũng bục ra, huống chi là hàng ngàn quan chức tham nhũng, khối tài sản nhiều nghìn tỉ.. phơi bày trước thanh thiên bạch nhật. Đó cũng là 1 trong những dấu hiệu của thời suy vong của đảng CSVN.

    Cần phải đặt câu hỏi: "Tại sao các nước khác không có các trang "phản động" mà nước mình lại xuất hiện những trang "phản động" vào những thời điểm nhậy cảm?" Vậy có phải có bàn tay của "các thế lực thù địch" hay không?
    Còn nói về những tin bịa đặt hay những câu tầm bậy chỉ biết nói mà không biết giải thích những câu chính mình nói thì tất cả những trang ngoài lề đều thua những báo chính thống của Đảng. Có thể lấy ví dụ cụ thể: Đảng thường nói nhiều về "kinh tế thị trường định hướng XHCN", thế nhưng chính quan chức của Đảng cũng phải thú nhận là tìm mãi cũng không ra cí mô hình kinh tế này. Muốn làm rõ cái câu trên sai đúng ở chỗ nào thì phải nói rõ thế nào là "kinh tế thị trường" còn thế nào là kinh tế XHCN. Nói mà không giải thích được chứng tỏ đầu óc bã đậu hay thoái hóa tư duy, chỉ biết chắp nối các từ với nhau mà không đưa ra một ý chính xác nào. Báo Đảng cứ nói kiểu này thì họa may có chó nó nghe. Ngườì dân mình đã bước vào thế kỷ XXI rồi, không còn ngu dại như hồi CCRĐ nữa. Người ta đọc báo Đảng để bị lừa dối thì ai còn thèm đọc. Báo "phản động" nhưng lại làm người ta khôn ra vì biết sự thật. Vậy thì ai phản động?

    Không hoàn toàn đúng khi tác giả cho rằng những bài ở đăng ở báo chí hải ngoại là "thiếu thông tin". Sở dĩ những bài viết trên CDQL và QLB khiến cho bọn đầu tôm trong đảng CSVN lo sợ là vì đánh đúng YẾU HUYỆT của bọn chúng, đó là cái túi tiền đã cướp bóc vơ vét được hiện nay đang để đâu????? Tất cả bọn lưu manh trộm cướp, băng đảng mafia lớn hay nhỏ, đều rất lo sợ khi bị ai đó đụng vào tài sản mà chúng đã "hy sinh bao nhiêu máu xương, vượt sông vượt núi, băng rừng vượt suối, đốt cả dãy Trường Sơn" để quyết xông vào Nam cướp bóc vơ vét được.
    Bị chửi là bán nước hại dân, tay sai lòn cúi trước giặc Tàu thì đảng CSVN có thể che tai như đã làm bao lâu nay, có nhằm nhè gì đâu, nhưng khi đụng đến tài sản mà bọn chúng đã tom góp vơ vét được bao nhiêu năm qua là chúng phải đối phó chống trả lại bằng đủ mọi cách.