Truyện ngắn cuối tuần - Nguyễn Tường Thụy: Vẫn còn may

  • Bởi Biên tập viên
    24/01/2015
    0 phản hồi

    Tryện ngắn của Nguyễn Tường Thụy

    Đến nước này thì hắn không thể im lặng được nữa.

    Gần đây, nhiều lần về muộn, hắn thấy cửa phòng ngủ bị khóa bên trong. Gọi mãi không có tiếng người thưa mà hắn chỉ nghe thấy những âm thanh lục sục, loạt soạt. Chừng năm phút vợ hắn mới mở cửa cho hắn vào. Quần áo thị xộc xệch, đầu tóc rũ rượi, chiếc khuy ngực còn chưa kịp cài nốt. Hai người cũng chẳng ai hỏi ai lấy một câu. Hắn nhìn cánh cửa sau để ngỏ, hiểu ra tất cả nhưng không nói gì.

    Thằng tình nhân của vợ hắn không thể đi đâu ngoài việc chuồn qua cửa sau, đứng lên thành ban công rồi bám dần lên sân thượng. Mà sân thượng nhà hắn thì phải có thang mới xuống theo hướng khác được. Nghĩ thế, hắn bỏ đi để kẻ trộm đủ thời gian quay xuống, thoát theo đường nó đã vào.

    Bắt quả tang thì không khó nhưng hắn không muốn cái cảnh ấy xảy ra. Chuyện làm ra hai năm rõ mười chỉ có hại cho danh dự của hắn và làm hắn thêm khó xử mà thôi. Ngoài ra, có thể hắn phải đánh nhau mà phần thua nằm chắc ở phía hắn. Vậy tốt nhất hắn coi như không biết. Bắt để làm gì khi hắn đã chắc chắn là vợ ngoại tình và thị sẽ trơ trẽn nhận rồi đổ tất cả tội lỗi cho hắn. Đã nhiều lần vợ chồng cãi nhau, thị chẳng nói thẳng ra là gì: “Anh không đáng là thằng đàn ông thì để tôi ngủ với thằng khác. Nghìn thằng tôi cũng chịu được”.

    Sau hôm ấy, mỗi lần về muộn, thấy cửa khóa bên trong, hắn chỉ gõ đánh động rồi ra quán nước ngồi. Chờ cho chúng nó ân ái nốt, thằng gian dâm đi khỏi, hắn mới lại quay về.

    Hắn bảo vợ:

    – Cô có ngủ với đứa nào thì tùy nhưng đừng mang về nhà. Cô nể mặt tôi một chút.

    Nhưng vợ hắn phớt luôn cả cái yêu cầu thảm hại ấy của hắn.

    Mải học rồi bận rộn với công việc, ba mươi bảy tuổi, được đề bạt lên trưởng phòng, hắn mới nghĩ đến chuyện lấy vợ. Hắn cảm thấy mình đã già nên có phần nào tự ti, sinh ra tư tưởng vơ bèo vạt tép. Thôi thì lấy vợ cho xong, cho giống những người đàn ông khác để thiên hạ không bảo là hắn lập dị. Vợ hắn vốn là một công nhân nông trường chè đã nghỉ việc do một tay lái xe của công ty giới thiệu. Sau này hắn mới biết thị là tình nhân của tay lái xe. Thằng này vầy vò chán mới tìm cách bát-xê cho hắn. Điều đó tốt cho nó nhiều mặt: nó vừa dùng hắn để trả công cho những lần ân ái với thị, vừa vẫn còn thị mà không phải lúc nào cũng lo theo dõi từng chu kỳ sinh lý của tình nhân. Nhỡ thị có mang bầu, hắn không bị nghi là tác giả của cái thai trong bụng thị. Dùng bao cao su thì hắn không thích.

    Những người biết vợ hắn từ trước bảo thị mắc bệnh ếch-ta-ry. Người bệnh lâu lâu không có ai sờ mó đến thì lăn ra ngất, lúc thì cười như ma ám, khi lại rên ư ử, lảm nhảm đủ thứ. Rồi vật sang trái, vật sang phải. Chữa bênh này có vẻ cũng đơn giản. Người ta đuổi tất cả ra, chỉ cho một tay thanh niên khỏe mạnh vào “xoa bóp” bệnh nhân một lúc thì khỏi. Khỏi có nghĩa là cắt cơn thôi chứ không dứt bệnh được. “Thầy thuốc” kiểu này thì lại không khó tìm. Đám thanh niên ở phố chợ tranh nhau để được chữa bệnh cho thị.

    Thế mà hắn lại vớ phải của ấy. Nhiều lời bàn tán, chê cười. Hắn ngộ nhận ư? Hắn thiếu hiểu biết, thiếu kinh nghiệm trong tình trường ư? Điều đó có thể đúng. Nhưng bảo là hắn tham trẻ thì chưa chắc. Tuổi tác vợ chồng hắn chênh lệch nhau đâu phải là nhiều. Hai mươi chín tuổi, không có sự nghiệp gì để bảo là còn mải theo đuổi, vợ hắn thuộc loại gái ế. Không nghề ngỗng, thị theo hắn về để hắn nuôi. Ở với nhau vài tháng, hắn mới biết vợ hắn thuộc loại lẳng lơ, đĩ thõa mà hắn chưa từng gặp ai như thế. Bản năng nhục dục của thị lúc nào cũng ngùn ngụt khiến hắn sợ. Hắn đi làm về, hàng xóm vẫn mách với hắn chuyện thị ở nhà tiếp đàn ông. Có nhà chỉ cách một bức ngăn mỏng, họ phải nghe tiếng chúng tỏ tình với nhau một cách thô thiển nhất, bản năng nhất. Họ nghe rõ những âm thanh hổn hển, rên rỉ thậm chí cả tiếng hét khi chúng làm tình với nhau, giữa ban ngày. Họ tức cho hắn thì ít mà sợ ảnh hưởng đến con cái mình thì nhiều. Cứ theo người ta kể lại thì khách của vợ hắn khi thì là một tay xe ôm, khi thì là một gã đàn ông dáng vẻ công chức, lúc lại là một ông trạc tuổi bố thị. Hắn không cho là thiên hạ đơm đặt. Hắn biết vợ hắn ngủ với trai không nhằm mục đích kiếm tiền mà chỉ đơn giản là đáp ứng nhu cầu sinh lý mà thị không bao giờ thỏa mãn.

    Đã thế, vợ hắn lại là kẻ không được giáo dục. Thị có thể chửi nhau với bất cứ ai. Thị sẵn sàng tuôn ra tất cả những ngôn ngữ bẩn thỉu, tục tĩu nhất mà thị học được kể từ khi biết nói. Bạn bè, đồng nghiệp chê cười thì hắn giải thích là hắn muốn mượn mồm thị để chửi lại những kẻ trước đây vẫn ức hiếp hắn mà hắn không dám ra lời. Hắn bảo đấy là phương pháp lấy độc trị độc. Trước mặt hắn, người nghe chỉ biết vậy. Nhưng sau đó, người thì cho rằng hắn làm thế là khôn ngoan, kẻ lại bảo hắn ngụy biện cho sự bất lực của mình. Những đồ đạc hắn mua sắm về, thị có thể gọi người vào bán bất cứ thứ gì khi chồng vắng nhà. Một lần thị đi qua đêm, sáng ra hắn tức vơ hết chìa khóa mang theo, không gửi lại. Hắn về thấy cửa sổ bị cạy bung khuôn hoa sắt chống trộm. Hỏi hàng xóm, họ cho biết chính vợ hắn thuê người đến phá cửa. Hắn vào nhà thấy chiếc ti vi màu 21 inch vừa mua thị đã mang đi mất. Dĩ nhiên khi về, thị chẳng cần quanh co mà nhận ngay. Hắn lẳng lặng mua cái khác thế vào đấy.

    Vợ hắn cũng biết mình chẳng ra gì, có lẽ đó là ưu điểm duy nhất của thị. Trong một lần cãi nhau, thị bảo hắn: “Trời sinh ra tao là để trừng phạt mày”.

    Hắn có tội tình gì mà trời phải trừng phạt hắn, làm hắn khốn khổ khốn nạn đến thế? Lấy vợ, hắn chỉ mong muốn đơn giản là có người nâng khăn sửa túi cho hắn. Hắn về nhà có cơm ngon canh ngọt để chấm dứt những ngày lang thang quán sá. Hắn muốn vợ hắn là người bạn để hắn chia sẻ những chuyện phiền hà rắc rối và cả những niềm vui hiếm hoi hàng ngày mà trước đây hắn chẳng thể tâm sự với ai. Hắn không để vợ thiếu một thứ gì. Hắn đưa tiền cho thị mua sắm quần áo, mỹ phẩm tùy ý. Đàn ông, ai chẳng thích vợ mình đẹp. Hắn cũng không yêu cầu vợ phải kiếm tiền phụ vào với hắn. Vì nếu có đi làm, vợ hắn chỉ làm được những công việc giản đơn mà người ta thường gọi là cửu vạn. Thị sẽ phải vất vả mà tiền công lao động phổ thông chẳng đáng là bao. Dãi dầu nắng gió thị sẽ đen đi, xấu đi. Thu nhập của trưởng phòng một công ty lớn đủ đảm bảo cuộc sống gia đình hắn được như những nhà bình thường khác. Thế mà mơ ước đơn giản ấy của hắn đã nhanh chóng biến thành bọt xà phòng. Tội lớn nhất của hắn đối với thị có lẽ là chuyện chăn gối vợ chồng ngày một thưa đi. Về mặt sinh lý, hắn không đến nỗi là kẻ bất lực nhưng hắn làm sao có hứng thú để làm tình với một kẻ mà hắn ghê tởm. Ngoài ra, có thể kể thêm một tội nữa của hắn là nhiều khi chán nản, hắn về nhà trong trạng thái sặc sụa mùi rượu. Thị bảo hắn:

    – Mày cứ say xỉn thế này, tao chỉ đẩy khẽ một cái là lăn xuống đất. Mày chết, người ta chỉ cho là mày say rượu ngã, lấy gì làm bằng chứng để kết tội kẻ nào đã giết mày”.

    Đàn bà, ai chẳng ghét chồng say rượu. Nhưng hắn say rượu lại là do đàn bà. Trước khi lấy vợ, có bao giờ hắn uống quá chén đâu.

    Nhược điểm lớn nhất của hắn là nhút nhát. Hắn sợ đổ vỡ, sợ tai tiếng và nhất là sợ phải đánh nhau. Hắn lập luận: cãi nhau, đánh nhau với chúng nó thì chỉ hắn thiệt vì danh dự của hắn lớn hơn, mạng của hắn quí hơn. Chúng nó thuộc loại cùng đinh của xã hội, có gì để mà mất. Dây với chúng nó chẳng hóa ra hắn bằng chúng nó. Vợ hắn biết điểm yếu ấy của chồng nên ngày càng quá quắt, tới mức thị không cần phải giữ gìn gì nữa.

    Nhưng hắn chỉ nhút nhát với vợ và những kẻ không có tình thương đối với hắn, nghĩa là những kẻ sẵn sàng đánh cho hắn một trận. Còn với những người tử tế, có học như anh em, bè bạn, đồng nghiệp, hắn lại rất hay gây gổ. Hắn tìm cách trút tất cả những ấm ức lên đầu họ. Hắn biết họ chẳng hơi đâu tranh cãi với hắn, chẳng ai nỡ đánh hắn. Họ thương hắn, nghĩ hắn khổ quá rồi nên không chấp. Họ cũng biết hắn chịu đựng nhiều quá nên phải tìm chỗ nào đó để xả, tất nhiên hắn không thể sinh sự với bức tường hay gốc cây. Hắn thấy thế càng làm già. Hắn có người bạn thân, anh này rất tận tụy với hắn và chẳng biết sợ ai. Có lần mấy đứa thanh niên đến tán tỉnh vợ hắn rồi cãi nhau với hắn mà hắn không làm gì được. Vừa lúc anh này đến, thế là anh đuổi được đám thanh niên đi mà vợ hắn không dám làm gì. Ngồi chuyện trò vui vẻ một lúc, bỗng hắn nghĩ ra một mẹo. Hắn tìm cách gây sự rồi đuổi bạn về. Bạn hắn không nói gì lẳng lặng đứng dậy. Hắn chạy theo bảo:

    – Mày hiểu cho. Tao phải giả làm thế để con vợ tao biết ngang tàng như mày mà tao còn dám đuổi thì nó không là cái đinh gì. Có điều tao không thèm chấp đàn bà mà thôi”.

    Nhưng chẳng ai muốn biến mình thành cái túi để đựng tất cả những bức xúc của hắn. Họ không nỡ ăn miếng trả miếng nhưng dần dần xa lánh hắn. Bi kịch của hắn cứ luẩn quẩn như vậy không sao thoát ra nổi. Hắn trở thành cô độc trong chính ngôi nhà của hắn, trong cơ quan, trong anh em họ hàng nhà hắn …

    Mấy hôm nay, hắn suy nghĩ nhiều lắm. Hình như hắn đã sai khi hắn cố chịu đựng sự tai quái của vợ. Hắn đã lùi hết bước này đến bước khác. Tất nhiên, hắn lùi bao nhiêu thì vợ hắn lấn tới bấy nhiêu. Rồi hắn sẽ lùi đến đâu? Cứ như thế này, hắn có còn gọi là sống nữa không? Làm sao có thể lấy lòng tốt, lấy sự chịu đựng để khơi dậy tình thương ở con người quái đản như vợ hắn. Người ta bảo vợ hắn quá ra cũng là do hắn. Có lẽ họ nói đúng.

    Nghĩ thế nên hôm nay hắn cố tình về muộn. Hắn quyết làm cho ra nhẽ. Yêu cầu đầu tiên sẽ vẫn chỉ là thương lượng với vợ để thị không tiếp tục đem trai về nhà. Ngoài ra, hắn cũng cần có bằng chứng để đưa thị ra tòa ly dị khi cần thiết. Thà hắn không có vợ chứ không thể còng lưng ra làm để nuôi một con vợ chung của hắn và những thằng đàn ông khác. Hắn thấy đời thật bất công: tại sao đứa nào cũng có thể ngủ với vợ hắn được mà chỉ một mình hắn phải nuôi?

    Hắn vào quầy bar của một quán quen uống rượu. Hắn uống để lấy can đảm. Không có rượu, lúc nào hắn cũng cảm thấy sợ hãi.

    Uống hết chừng phần tư chai đỏ, hắn đứng dậy trả tiền. Hắn cho rằng như thế là đủ. Uống thêm nữa hắn sợ hắn sẽ khóc, sẽ kể lể với chủ quán về nỗi khổ của hắn và hắn sẽ quên mất kế hoạch tối nay mà hắn đã nung nấu từ lâu. Hắn quay lại cơ quan gửi xe rồi gọi xe ôm về cho kín đáo.

    Về tới nhà, hắn leo ngay lên tầng hai, nơi có phòng ngủ của vợ chồng hắn. Nắm lấy tay gạt lắc mạnh, hắn thấy cửa lại bị khóa bên trong. Khác với những lần trước, hắn gọi quyết liệt hơn. Hắn đấm cửa thình thình:

    – Mở cửa ngay! Còn làm gì trong đó!

    Lại thấy tiếng lục sục, loạt soạt. Hắn chợt nhớ ra, móc chìa khóa trong túi tra vào ổ. Mở được cửa, hắn thấy trong phòng không có ai. Hắn ngó ra ban công phía sau, cũng không thấy gì. Vậy ắt là chúng nó đang trốn trên sân thượng. Chẳng hiểu sao hôm nay lại phải trốn cả hai đứa. Có lẽ chúng nó thấy hắn gọi quyết liệt quá chứ không gõ cửa đánh động rồi đi như mọi lần. Hắn chốt cửa sau lại rồi đi xuống, sang nhà hàng xóm mượn thang. Hắn dựng thang định leo lên nhưng chợt nghĩ nếu có xảy ra đánh nhau thì sẽ nguy hiểm vô cùng vì sân thượng rất chênh vênh, không có lan can bao quanh. Mà sức hắn thì không thể thắng nổi vợ hắn và tình nhân của thị. Nghĩ thế, hắn lại sang nhà hàng xóm gọi thêm người.

    Khi hắn và hai người hàng xóm lên tới nơi thì cái thang đã biến mất. Họ tìm ra xung quanh thấy nó được đặt từ tầng hai xuống đất, phía sau. Thì ra chúng dùng chính cái thang định bắt trộm của hắn làm phương tiện tẩu thoát.

    Qua ánh sáng của bóng đèn công cộng, hắn thấy vợ hắn đang đứng dưới đường, còn gã đàn ông đã xuống đến nấc thang cuối cùng. Rồi hai đứa dắt nhau chạy. Hắn bỗng há mồm kinh ngạc: Gã đàn ông không phải ai khác mà chính là sếp của hắn.

    Hình như ông giời thấy hắn khổ quá rồi nên mới ngăn không cho hắn thực hiện trọn vẹn kế hoạch. Hắn nghĩ: Vẫn còn may. Nếu hôm nay mà bắt được kẻ gian thì đời hắn còn khốn nạn hơn nữa.

    Nguyễn Tường Thụy
    16.8.2011

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi