Nguyễn Văn Tuấn - Tại sao khó có thể tự hào là người Việt Nam?

  • Bởi Sapphire
    30/12/2014
    25 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn

    Đề tài này có thể rất tế nhị. Nếu là người Việt mà nói "tôi không tự hào là người Việt" thì chắc chắn sẽ bị "ném đá" như Hồi giáo ném đá những người ngoại tình. Một cuốn sách có tựa đề là "Tôi tự hào là người Việt Nam" mới xuất bản và đã bán hết 10000 cuốn đủ để nói đề tài này làm ấm lòng rất nhiều người như thế nào. Tôi chưa đọc quyển sách đó, nhưng đọc phần nhận xét của báo chí thì thấy hình như hàm lượng tri thức không cao (1). Đọc qua bài tường thuật một hội thảo cùng chủ đề cũng chỉ thấy những phát biểu chung chung. Vậy chúng ta có lí do gì để tự hào là người Việt Nam? Tôi nghĩ thành thật mà nói, chúng ta không có nhiều lí do. Khi tôi hỏi về câu này, nhiều người có học và suy nghĩ nói thẳng rằng họ không tự hào là người Việt Nam. Ở đây, tôi thử đóng vai một "devil advocate" về đề tài này.

    Điều gì làm cho người ta tự hào là thành viên của một cộng đồng dân tộc? Nói đến tự hào dân tộc, có lẽ người Nhật có lòng tự hào cao nhất nhì thế giới. Năm 2008, kết quả điều tra xã hội ở Nhật cho thấy 93% người Nhật tự hào là người Nhật (2), và tỉ lệ này cao hơn Mĩ (85%). Con số này ở Nhật năm 1986 là 91%. Khi được hỏi điều gì làm cho họ tự hào là người Nhật thì 72% trả lời là yếu tố lịch sử, truyền thống và văn hoá, 43% trả lời là phong cảnh thiên nhiên. Ngoài ra, 28% chọn sự ổn định xã hội và an toàn, và 28% khác chọn đặc tính dân tộc làm cho họ tự hào. Người Nhật quá tự hào đến nỗi họ không nhận trợ giúp trong cơn bão Fukushima.

    Riêng tôi muốn bổ sung những yếu tố trên và nghĩ đến 6 yếu tố sau đây: truyền thống và văn hoá, kinh tế, giáo dục & khoa học, xã hội ổn định, phong cảnh thiên nhiên, và trách nhiệm với cộng đồng thế giới. Phải nói ngay rằng xét đến 6 yếu tố này thì chúng ta rất khó mà tự hào là người Việt.

    Truyền thống và văn hoá nghèo nàn & thiếu bản sắc tích cực

    Thật khó chỉ ra một nét văn hoá đặc thù nào mang tính Việt Nam. Hỏi một người Việt Nam bình thường chỉ ra một nét văn hoá định hình Việt Nam, chắc chắn người đó sẽ lúng túng. Điều này dễ hiểu vì chúng ta khởi đầu từ một nền văn minh nông nghiệp (lúa nước) nhưng lại chịu ảnh hưởng bởi văn hoá Tàu cả ngàn năm. Hệ quả của sự ảnh hưởng đó để lại cho VN những đặc điểm mà chúng ta đều có thể nhận ra như tính vọng ngoại, chuộng bạo lực, tính vị kỉ, tính khoa trương bề ngoài và thiếu thực chất bên trong, v.v. Một nhà văn hoá xuất sắc là Đào Duy Anh từng nhận xét về người Việt Nam (trong "Việt Nam văn hoá sử cương") như sau:

    "Về trí tuệ thì người Việt Nam đại khái thông minh, nhưng xưa nay ít thấy có người trí tuệ lỗi lạc phi thường; sức ký ức thì phát đạt lắm, mà giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học, thích văn chương phù hoa hơn là thực học; Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm; Sức làm việc khó nhọc, nhất là người ở miền Bắc, thì ít dân tộc bì kịp; Cảm giác hơi chậm chạp, song giỏi chịu đau đớn cực khổ và hay nhẫn nhục; Tính khí cũng hơi nông nổi, không bền chí, hay thất vọng; Hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài, ưa thích hư danh; Thích chơi bời cờ bạc; Não sáng tác thì ít, nhưng mà bắt chước, thích ứng và dung hòa thì rất tài; Người Việt Nam lại rất trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo".


    Bức ảnh chụp lại biển cấm ăn cắp vặt viết bằng tiếng Việt tại một cửa hàng ở Nhật

    Nói tóm lại những đặc tính về người Việt trên đây chẳng làm cho chúng ta tự hào. Những nét văn hoá đó càng lộ ra khi người Việt bắt đầu hội nhập quốc tế hay định cư ở nước ngoài. Chúng ta đã từng đọc và nghe những câu chuyện người Việt ăn cắp trong các siêu thị ở Nhật, Singapore, Úc, v.v. Chúng ta cũng từng nghe biết người Việt hám ăn và phung phí ra sao. Nhiều người biện minh rằng đó chỉ là số ít và chỉ tập trung vào một nhóm người ít học. Nhưng biện minh đó không thuyết phục, khi chúng ta biết rằng những người Việt ăn cắp ở nước ngoài là những người có học, là quan chức đang làm việc trong cơ quan công quyền, thậm chí đang hành nghề giảng dạy về đạo đức sống! Chúng ta cũng biết rằng sự hám ăn của người Việt nổi tiếng đến nỗi nhà hàng Thái Lan và Nhật phải để những tấm biển viết bằng tiếng Việt cảnh cáo. Phải nhìn nhận những thực tế đó, chứ không nên trốn tránh.

    Ngay cả người Việt định cư ở nước ngoài cả vài chục năm vẫn giữ những bản sắc chẳng có gì đáng tự hào. Ở Úc, người Việt là một sắc dân có nhiều thanh thiếu niên ngồi tù. Cộng đồng người Việt ở Mĩ được xem là khá thành công, nhưng thực tế vẫn cho thấy đó là một cộng đồng nghèo và họ thường sống co cụm với nhau và thiếu khả năng hội nhập như cộng đồng người Nhật, Phi Luật Tân hay Hàn Quốc. Vì sống co cụm với nhau nên chúng ta dễ thấy bản sắc văn hoá của người Việt được duy trì như thế nào. Hãy đến những khu thương mại của người Việt ở Sydney, chúng ta dễ dàng thấy đó là những khu tấp nập buôn bán, nhưng nhìn kĩ thì sẽ thấy sự dơ bẩn, ồn ào, mất trật tự, và chen chúc chật hẹp. Nhìn kĩ hơn, chúng ta sẽ thấy hàng quán người Việt chỉ là ăn uống chứ không có những sinh hoạt mang tính văn hoá nào cả.

    Về chính trị, VN cũng chẳng có gì đáng tự hào. Nền tảng chính trị VN trước đây (ở miền Bắc) và sau này (cả nước) lệ thuộc vào Tàu và Liên Xô. VN vẫn theo một chủ nghĩa lỗi thời và đã hết sức sống, một chủ nghĩa mà nơi khai sinh ra nó đã khai tử nó hơn 20 năm trước đây. Người Việt chẳng phát kiến được một chủ thuyết chính trị nào, mà chỉ rập khuôn theo chủ nghĩa Mao – Stalin. Không thể nào tự hào khi mà chính quyền ra rả mỗi ngày bảo người dân phải làm gì và giảng giải rằng yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội!

    Người Úc tự hào vì họ có nền chính trị dân chủ, mà trong đó người dân có tự do thực hiện hoài bảo của mình, và chính phủ không lên lớp dạy bảo người dân phải làm gì hay làm ra sao. Người Mĩ tự hào vì họ có một nền dân chủ ổn định và hào hiệp giúp đỡ nhiều nước khác trên thế giới. Người Việt chúng ta khó mà tự hào như người Úc hay người Mĩ về tiêu chí chính trị.

    Nhiều người Việt Nam rất tự hào rằng VN đã đánh thắng các đế quốc sừng sỏ nhất như Tàu, Pháp, và Mĩ. Chiến tranh là giải pháp của người thích cơ bắp chứ đâu phải là biện pháp của người thông minh. Vả lại, chiến tranh nhân danh chủ nghĩa và đánh thuê hay đánh dùm cho kẻ khác thì càng chẳng có gì để tự hào. Nhưng để thắng Pháp, thắng Mĩ, thì hàng triệu người Việt phải hi sinh, và đất nước nghèo mạt cho đến ngày hôm nay. Đằng sau những cái vinh quang chiến thắng là biết bao sai lầm và tội các đã bị che dấu. Người Thái Lan tự hào vì họ tránh được chiến tranh và giữ được hoà bình. Người Nhật chấp nhận đầu hàng trong cuộc chiến quân sự nhưng lại thắng trên trận chiến kinh tế, và họ tự hào điều đó. Tôi nghĩ nếu VN tránh được chiến tranh mới là điều đáng tự hào, chứ chiến tranh –- bất kể thắng hay thua –- thì chẳng có gì đáng tự hào. Làm người hùng vài phút để sau này mang tật suốt đời và rách nát thì rất khó xem đó là niềm tự hào.

    Thất bại về kinh tế

    Cho đến nay, dù chiến tranh đã kết thúc gần 40 năm, VN vẫn là một trong những quốc gia nghèo nhất trên thế giới. VN không có bất cứ một tập đoàn kinh tế nào làm ăn thành công; tất cả những "VINA" hoặc là đã thất bại thê thảm, hoặc đang trong tình trạng thoi thóp. Nói đến Hàn Quốc người ta nghĩ đến Samsung, Kia, Hyundai; nói đến Nhật người ta nghĩ đến Toyota, Honda, Mazda, Sony, Panasonic, Toshiba và vô số các thương hiệu khác; còn nói đến VN chúng ta không có bất cứ một thương hiệu nào trên thế giới. Đến một cây kim, vít ốc, VN vẫn chưa sản xuất đạt chất lượng.

    Trước 1975 ở miền Bắc cuộc Cải cách ruộng đất đã để lại nhiều "di sản" tiêu cực cho nền kinh tế nông nghiệp. Trước 1975, có thể nói kinh tế miền Bắc không đáng kể, trong khi kinh tế miền Nam phát triển khá, tuy chưa bằng Hàn Quốc nhưng cũng tương đương hay xấp xỉ các nước trong khu vực Đông Nam Á. Nhưng sau 1975, với chính sách cải tạo công thương và hợp tác xã nông nghiệp đã dẫn đến tình trạng suy sụp kinh tế, sản lượng nông nghiệp suy giảm thê thảm, và đời sống người dân vô cùng khốn khó một thời gian dài. Gần đây, một loạt tạp đoàn kinh tế bị sụp đỗ đã gây thiệt hại đáng kể cho kinh tế nước nhà. Ngay cả hiện nay, mỗi năm có gần 50 ngàn doanh nghiệp đóng cửa. Có thể nói không ngoa rằng trong suốt 70 năm qua, kinh tế VN đi từ thất bại này đến thất bại khác.

    Bất cứ so sánh nào cũng khập khiễng, nhưng cần phải nhắc lại yếu tố thời gian rằng nước Nhật chỉ cần 20 năm là đạt được trình độ phát triển của các nước Âu Mĩ, Hàn Quốc cũng chỉ mất 20 năm để vươn mình thành một quốc gia tiên tiến, và gần nhất là Singapore cũng chỉ mất khoảng thời gian đó đến đưa thu nhập bình quân đầu người lên con số 55182 USD. Còn ở VN, thu nhập đầu người đến nay vẫn chưa đạt con số 2000 USD.

    VN cơ bản vẫn là một nước nghèo. Theo World Bank, tỉ lệ nghèo ở VN tuy có cản tiến, nhưng vẫn ở mức ~21%. Ấy thế mà chính quyền VN thì tuyên bố rằng tỉ lệ nghèo chỉ 7%! Cái nghèo ở VN phải nói thật là thê thảm. Báo chí hôm qua mới đưa tin một em bé học sinh vì quá đói nên đã chết trên đường từ trường về nhà. Trước đó, một bà mẹ và 3 con đã vào rừng treo cổ tự tử vì nghèo đói. Ở miền Tây Nam bộ, một bà mẹ tự tử chết để người đi phúng điếu và lấy tiền đó nuôi con ăn học. Chưa bao giờ trong lịch sử VN có những trường hợp thương tâm như thế. Trong khi đó, có những đại gia bỏ ra hàng tỉ đồng để xây nhà cho chó mèo ở, có những người "đày tớ của nhân dân" sẵn tay vung tiền xây lâu đài, biệt thự cá nhân. Người Việt nào có thể nào tự hào khi đất nước có quá nhiều người nghèo như thế?

    Giáo dục và khoa học làng nhàng

    Những con số thống kê cho thấy người Việt Nam thiếu tính sáng tạo. Số bằng sáng chế đăng kí mỗi năm chỉ đếm đầu ngón tay và cũng chủ yếu do các công ti nước ngoài làm. Có năm VN chẳng có bằng sáng chế nào được đăng kí với nước ngoài. Số bài báo khoa học của VN trên các tập san ISI hiện nay chỉ khoảng 2000, chưa bằng số bài báo của một đại học lớn ở Singapore, Mã Lai, Thái Lan. Phần lớn (~80%) những bài báo khoa học của VN là do các nhà khoa học nước ngoài chủ trì hay giúp đỡ.

    Người VN thường hay tự hào rằng VN có những người thợ khéo tay. Nhưng trong thực tế thì không phải vậy. Sự tinh xảo của người Việt chúng ta rất kém. Một người Pháp tên là Henri Oger (3) từng nhận xét về người Việt vào đầu thế kỉ 20 như sau:

    "Thợ thủ công An Nam cũng bị nhận xét là kĩ thuật sơ sài, không được giảng dạy đầy đủ về nghề nghiệp, thiếu sáng tạo, không có những phẩm chất đã khiến cho người thợ ở châu Âu trở thành nghệ sĩ."

    Làm ẩu. Kĩ thuật sơ sài. Thiếu huấn luyện. Thiếu sáng tạo. Tất cả những nhận xét đó đều đúng. Không khó khăn gì để có thể đi tìm những bằng chứng thực tế làm cơ sở cho những nhận xét đó. Gần đây khi công ti thời trang Hermes muốn làm một cái cổng cho cửa hàng ở Hà Nội mà hết 5 đợt thợ VN làm đều không đạt, và cuối cùng họ phải nhờ đến một nhóm thợ từ Pháp sang để làm. Tôi đi qua cây cầu Nhơn Hội nhìn từ xa rất hoành tráng ở Qui Nhơn, nhưng đi trên cầu mới thấy họ làm rất ẩu, thô, và có khi nguy hiểm. Ngay cả cây cầu Rạch Miễu mới rầm rộ khánh thành cũng có nhiều vấn đề kĩ thuật, và cũng rất thô. Nhìn gần những tấm hình kí giả chụp trên cầu Rạch Miễu mới thấy cách làm của ta rất ... hỡi ôi. Hình như người mình không có thói quen xem xét đến chi tiết, mà chỉ làm chung chung hay làm cho có mà thôi. Nhiều công trình của Việt Nam chỉ làm hình như nhằm mục tiêu khoe là “ta làm được”, rồi dừng ở đó, chứ không đi xa hơn. Thật ra, ngay cả “ta làm được” cũng không hẳn là làm được. Điều này rất tương phản với người Tây phương, những người mà khi làm cái gì họ cũng tính toán cẩn thận, xem xét từng chi tiết nhỏ, đánh giá lợi và hại một cách khách quan, v.v., cho nên khi công trình hoàn tất nó thường có chất lượng cao và lâu bền.

    Việt Nam ta nổi tiếng làm gia công quần áo cho các công ti Tây phương. Quần áo họ gia công đẹp, và khi ra ngoài này, thường bán với giá rất cao. Nhưng còn hàng trong nước cũng do những công ti gia công đó làm với nhãn hiệu “chất lượng cao” thì sao? Nói ngắn gọn là chất lượng thấp thì đúng hơn. Họ cũng bắt chước may những cái cáo sơ mi hiệu Polo, Nautica, Tommy Hilfiger, v.v., nhưng nhìn kĩ thì họ bắt chước rất kém. Chỉ nhìn qua đường chỉ là thấy họ làm ẩu. Nhìn qua cách họ làm logo cũng dễ dàng thấy đây là đồ dỏm, bắt chước. Người Tàu cũng làm hàng nhái, nhưng họ nhái giỏi hơn người Việt. Hàng nhái của Tàu lợi hại đến nổi chúng ta khó nhận ra thật và giả. Còn hàng nhái của Việt Nam thì còn quá kém. Làm hàng nhái mà còn làm không xong thì chúng ta khó mà nói đến chuyện lớn được.

    Do đó, có thể nói rằng người Việt thiếu tính sáng tạo, không tinh xảo và không khéo tay. Chẳng có gì đáng tự hào về giáo dục và khoa học. Có người lấy những tấm huy chương Olympic ra để tự hào rằng người Việt cũng thông minh chẳng kém ai, nhưng họ quên rằng đó chỉ là những con "gà chọi" chứ không hề đại diện cho đám đông dân số VN. Lại có người thấy người Việt thành công ở nước ngoài và nhận bừa đó là minh chứng cho sự thông minh của người Việt, nhưng họ quên rằng những người đó do nước ngoài đào tạo, chứ chẳng dính dáng gì đến VN. Kiểu "thấy người sang bắt quàng làm họ" như thế và kiểu lấy những tấm huy chương đó để tự hào là một sự ấu trĩ.

    Xã hội bất an

    Sẽ không quá đáng nếu nói rằng VN ngày nay là một xã hội bất an. Ở trên, tôi có nói người Việt chuộng bạo lực, và sự "ưa chuộng" đó thể hiện rất rõ trong thời bình. Tôi không rõ thống kê về tội phạm ở VN so với các nước khác ra sao (vì VN không công bố tỉ lệ này), nhưng vài số liệu gần đây cho thấy tình hình tội phạm càng ngày càng gia tăng. Trong thời gian 1992-1994, mỗi năm trung bình có 26344 vụ án hình sự được đưa ra xét xử ở toà; đến năm 2006-2008 thì con số này là 65761 vụ (4), một tỉ lệ tăng gần 2.5 lần!

    Đặc biệt nghiêm trọng là tội phạm giết người. Mỗi năm số vụ tội phạm giết người là hơn 1000 vụ và đang có dấu hiệu gia tăng trong thời gian gần đây. Chưa nơi nào có những vụ giết người vô cớ như ở VN: chỉ một cái nhìn cũng có thể dẫn đến cái chết! Vẫn theo thống kê, trong các vụ án giết người, giết người do nguyên nhân xã hội chiếm 90%, phần còn lại là chiếm đoạt tài sản (10%).

    Một trong những tội phạm đang kinh tởm nhất là buôn bán phụ nữ và trẻ em, và VN đứng khá cao trong loại tội phạm này. Số liệu thống kê từ năm 1998 đến 2006 cho thấy lực lượng chức năng đã phát hiện khoảng 5000 phụ nữ và trẻ em bị buôn bán!

    Chưa hết, tội phạm cưỡng hiếp phụ nữ ở Việt Nam cũng có hạng trên thế giới. Theo một thống kê gần đây, VN ở hạng thứ 9 về tỉ lệ tội phạm và nạn nhân bị cưỡng hiếp thấp (5). Singapore đứng đầu bảng về an toàn cho phụ nữ. Việt Nam là nước tìm kiếm "sex" trên Google nhiều nhất thế giới (6). Thử hỏi, chúng ta có thể tự hào với thứ hạng như thế?

    Đó là chưa kể một loại buôn bán phụ nữ khác được quảng cáo ở các nước như Tàu, Đài Loan, Singapore và Đại Hàn. Chưa bao giờ người Việt Nam chịu nhục khi con gái VN được cho đứng trong lồng kiếng như là những món hàng để người ta qua lại ngắm nghía và trả giá! Thử hỏi, có người Việt Nam nào tự hào được khi đồng hương mình bị đem ra rao bán như thế. Xin đừng nói đó là những trường hợp cá biệt; đó là tín hiệu cho thấy một đất nước đang bị suy đồi về đạo đức xã hội.

    Ở VN, bước ra đường là chấp nhận rủi ro tai nạn, thậm chí chết vì sự hỗn loạn của hệ thống giao thông. Thật vậy, tai nạn giao thông ở VN đã và đang trở thành nỗi kinh hoàng của không chỉ người dân địa phương mà còn ở du khách. Năm 2013 cả nước xảy ra 31,266 vụ tai nạn giao thông, làm chết 9805 người và bị thương 32,266 người (7). Con số này tăng hàng năm. Số tử vong vì tai nạn giao thông thậm chí còn cao hơn số tử vong trong thời chiến!

    Phong cảnh thiên nhiên và môi trường xuống cấp trầm trọng


    Kênh Ba Bò ô nhiễm trầm trọng

    Một trong những yếu tố làm cho người Nhật tự hào và người Úc cảm thấy may mắn là đất nước của họ có môi trường sạch sẽ và cảnh quang thiên nhiên xinh đẹp. Còn Việt Nam, khách quan mà nói không có những cảnh quang thiên nhiên hùng vĩ như Mĩ hay Úc, không có một môi trường xanh tươi và vệ sinh như Nhật. Ngoài ra, điều kiện khí hậu nhiệt đới rất khắc nghiệt, làm cho con người dễ bị mệt và đển buổi trưa thì uể oải, và ảnh hưởng đến năng suất làm việc.

    Việt Nam là một trong những nước có mật độ dân số cao nhất thế giới. Với sức ép của sự tăng trưởng dân số, môi sinh đang bị đe doạ nghiêm trọng. Nếu chỉ tính những con sông dài hơn 10 km, VN có gần 2400 con sống, và đó là một tài sản quốc gia, một nguồn tài nguyên rất lớn. Nhưng hiện nay, phần lớn những con sông đó đang chết. Hầu hết những con sông chảy qua thành thị đều bị ô nhiễm nặng nề. Còn những con sông nhỏ ở vùng quê đang trở thành những thùng rác khổng lồ. Tất cả gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khoẻ và sinh hoạt của người dân. Tình trạng ô nhiễm này đã tồn tại hơn 20 năm, thậm chí lâu hơn nữa, nhưng cho đến nay chính quyền vẫn chưa thấy có biện pháp gì để giải quyết.

    Còn ở thành phố lớn (như Sài Gòn và Hà Nội) thì cũng chẳng có gì đáng tự hào. Môi trường sống và sinh hoạt ở thành phố có thể nói là rất xấu. Vi khuẩn, vi trùng, mầm móng bệnh tật gần như ở mọi ngóc ngách. Chỉ cần một trận mưa là thành phố bị ngập nước kinh hoàng. Kiến trúc nhà cửa thì lố nhố, trồi ra, thụt ào, chẳng ra cái thể thống gì. Những con hẻm ngóc ngách và ngoằn ngoèo, nhỏ xíu và dơ bẩn thấy phát ghê. Những con hẻm ở phố cổ Hà Nội phải nói là một nỗi ám ảnh kinh hoàng, giống như địa ngục trần gian. Hẻm ở Sài Gòn thì khá hơn Hà Nội một chút, nhờ thông thoáng hơn, nhưng vẫn thể hiện cái nét hỗn độn, vô trật tự của cái gọi là "thành phố". Đường xá thì xe gắn máy và xe bốn bánh chạy loạn xa như chẳng có luật lệ gì, cực kì nguy hiểm cho người đi bộ. Còn đường dành cho người đi bộ thì bị chiếm dụng hết. Chẳng có thành phố nào, mới hay cũ, ở VN có thể nói là đáng tự hào cả.

    Việt Nam cũng không có những đền đài lịch sử hoành tráng hay tinh tế như China, Ấn Độ, Nhật Bản, Kampuchea. Nhiều đền đài, chùa chiềng, bia miếu ở ngoài Bắc đã bị tiêu huỷ trong thời "Cải cách ruộng đất", và sau này là chiến tranh. Ngay cả những đền đài còn "sống sót" cũng không được trùng tu và bảo trì nên càng ngày càng xuống cấp thê thảm. Người Kampuchea qua bao năm chiến tranh vẫn còn đền Angkor Thom, Angkor Wat để lấy đó làm niềm tự hào. Nhưng Việt Nam nói chung không có những công trình kiến trúc tinh tế và càng không có công trình hoành tráng để người dân có thể lấy đó làm tự hào.

    Bủn xỉn với cộng đồng thế quốc tế

    Một nhóm nghiên cứu ở Âu châu gần đây công bố bảng xếp hạng gọi là "Good Country Index" (GCI) đã cho thấy VN đội sổ trong số các nước tử tế trên thế giới. Bảng xếp hạng này cho thấy VN đứng hạng 103 (trong số 124 nước) về đóng góp cho hoà bình và an ninh thế giới. Còn về đóng góp vào các quĩ từ thiện và cung cấp nơi nương tựa cho người tị nạn thì VN đứng hạng 123, tức áp chót! VN không tham gia kí vào các công ước của Liên Hiệp Quốc; tuy nhiên kiểm soát được sự tăng trưởng của dân số. Tính chung, thứ hạng về tử tế của Việt Nam trên thế giới đứng hạng áp chót (124/125). Điều đáng nói hay cũng có thể xem là nhục là thứ hạng tử tế của VN chỉ đứng chung bảng với mấy nước “đầu trâu mặt ngựa” như Lybia, Iraq, Zimbabwe, Yemen (8). Làm sao người Việt Nam có thể tự hào khi đứng chung với những nước đó?

    Sự bủn xỉn của VN thể hiện rõ nhất qua đóng góp vào quĩ dành cho nạn nhân sóng thần ở Nhật vào năm 2011. Trong đợt đó, Chính phủ VN đóng góp 200,000 USD. Chỉ hai trăm ngàn USD! Chúng ta có thể lí giải rằng VN còn nghèo nên đóng góp như thế là hợp lí. Nhưng lí giải đó có lẽ không thuyết phục. Thái Lan đã giúp nạn nhân sóng thần Nhật 65 triệu USD và 15 ngàn tấn gạo (9). So với tỉ trọng GDP, đóng góp của Thái Lan hơn VN 100 lần. Chúng ta có thể nào tự hào với mức độ đóng góp chỉ có thể mô tả bằng hai chữ "bủn xỉn" đó?

    Nói tóm lại, đánh giá trên 6 tiêu chí (truyền thống và văn hoá, kinh tế, khoa học-giáo dục, xã hội, phong cảnh thiên nhiên, và sống tử tế với cộng đồng thế giới), VN đều không có gì để lấy làm tự hào. Truyền thống không có gì nổi bậc, văn hoá không có nét gì nổi trội và đáng chú ý, kinh tế thất bại và người dân sống trong nghèo nàn và lạc hậu, không có thành tích gì đáng kể trong khoa học và công nghệ, xã hội bất an, môi trường bị xuống cấp trầm trọng, và cư xử không đẹp với cộng đồng quốc tế.

    Ngược lại, VN đã và đang là một gánh nặng cho thế giới. Sau 1975, hàng triệu người Việt bỏ nước ra đi và các nước phương Tây đã cung cấp nơi định cư (nhưng VN thì chẳng nhận người tị nạn từ Duy Ngô Nhĩ). VN cũng là nước chuyên xin xỏ: suốt năm này sang năm khác, quan chức VN ngửa tay xin viện trợ từ rất nhiều nước trên thế giới. Xin nhiều đến nỗi có quan chức nước ngoài phàn nàn nói "Sao chúng mày nói là chúng mày rất thông minh và cần cù mà cứ đi xin hoài vậy. Dân xứ tao phải làm lụng vất vã mới có tiền cho chúng mày". Thật là nhục. Xin người ta thì nhiều mà khi người ta gặp nạn thì VN chẳng đóng góp bao nhiêu.

    Nếu không xin thì cũng đi vay. VN bây giờ là một con nợ quốc tế. Nợ ngân hàng thế giới, nợ ngân hàng ADP, nợ đủ thứ ngân hàng và nợ đủ các nước. Chính phủ thì nói nợ công của VN là 54% (10), nhưng các chuyên gia độc lập thì nói con số cao hơn nhiều và ở mức báo động đỏ (tức là sắp vỡ nợ?) (11). Con số có lẽ quá lớn để cảm nhận, các nhà kinh tế học ước tính dùm cho chúng ta: mỗi một đứa trẻ mới ra đời ở VN hiện nay phải gánh một món nợ công 1000 USD. Có người biện minh rằng nợ như thế vẫn kém Mĩ, nước được xem là mắc nợ nhiều. Nhưng xin thưa rằng người giàu sản xuất ra máy bay (như Mĩ) mắc nợ rất khác với người nghèo không làm nổi cây kim và con ốc (như VN) mắc nợ.

    Đã ăn xin và đi vay mà lại còn tham nhũng và hối lộ. Tham nhũng đã đến mức độ mà những người đứng đầu đảng và Nhà nước xem là "quốc nạn", là đe doạ đến sự tồn vong của chế độ. Tham nhũng hiện diện ở mọi cấp trong chính quyền. Hầu như đụng đến các cơ quan công quyền, không hối lộ là không làm được việc. Ngay cả quan chức cao cấp (bộ trưởng, thứ trưởng) khi cần làm việc nhà vẫn phải hối lộ. Bổ nhiệm vào các vị trí trong trường học, bệnh viện, cơ quan Nhà nước, v.v. tất cả đều phải hối lộ, phải "chạy". Nói trắng ra là mua chức quyền. Hối lộ trở thành một văn hoá sống và làm việc ở VN. Tham nhũng đã trở thành một nguồn sống của quan chức và những kẻ có quyền. Không ngạc nhiên khi VN bị Tổ chức Minh bạch Quốc tế xếp hạng tham nhũng hàng 116 trên 177 nước trên thế giới (12).

    Còn trong quan hệ quốc tế thì nhiều quan chức nước ngoài nhận xét rằng các quan chức VN nói một đường làm một nẻo và có tính lươn lẹo. Điển hình gần đây nhất là vụ đặc phái viên Liên hiệp quốc về tôn giáo đã nói thẳng VN thiếu thành thật.

    Do đó, không ngạc nhiên khi người VN cầm hộ chiếu VN ra nước ngoài không được chào đón thân thiện như người Nhật, Singapore, Hàn, Thái, Mã Lai, v.v. Một bản tin mới đây cho biết VN đứng hạng 81 về hộ chiếu được chấp nhận trên thế giới, tức miễn visa (13), và thứ hạng này còn thấp hơn cả Lào (80) và Campuchea (79). Tất cả những yếu tố đó cho thấy VN đang ở thế bất lợi trên trường quốc tế và không được cộng đồng quốc tế kính trọng.

    Nhìn chung, Việt Nam như là một ông già nông dân nghèo khó nhưng thích trang hoàng bề ngoài, đầy sỉ diện nên thích làm anh hùng rơm, thiếu tính sáng tạo và tinh xảo nhưng lại hay khoa trương, và cư xử bủn xỉn hay quen nói láo với hàng xóm. Nếu phải tự hào là người Việt thì có lẽ đó là chuyện của tương lai.

    =====

    Nguồn:

    (1) http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/195190/toi-tu-hao-la-nguoi-viet-nam.html; http://www.gallup.com/poll/163361/proud-american.aspx

    (2) http://www.japanprobe.com/2008/01/25/poll-finds-93-are-proud-to-be-japanese/

    (3) http://tiasang.com.vn/Default.aspx?tabid=71&News=2859&CategoryID=12

    (4) http://www.tks.edu.vn/portal/detail/4701_79_61_Tong-quan-ve-muc-do-cua-tinh-hinh-toi-pham-o-Viet-Nam-qua-so-lieu-thong-ke-tu-nam-1986---2008.html

    (5) http://ione.vnexpress.net/tin-tuc/nhip-song/ba-lo/phuot/10-dat-nuoc-ti-le-toi-pham-cuong-hiep-thap-nhat-2912632.html

    (6) http://www.nguoiduatin.vn/viet-nam-la-nuoc-tim-kiem-sex-nhieu-nhat-tren-google-a72394.html

    (7) http://www.hvcsnd.edu.vn/vn/Acedemy/Tin-An-toan-giao-thong/207/3910/Tong-ket-tinh-hinh-tai-nan-giao-thong-nam-2013.aspx

    (8) www.goodcountry.org

    (9) http://boxitvn.blogspot.com.au/2011/03/thoi-hon-vao-con-so-thong-ke.html

    (10) http://kienthuc.net.vn/tien-vang/giat-minh-tre-viet-moi-sinh-da-ganh-no-nghin-do-351367.html

    (11) http://vi.rfi.fr/viet-nam/20140908-ap-luc-no-cong-tang-mot-cach-dang-ngai/

    (12) http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/12/131203_corruption_survey_ti

    (13) http://infonet.vn/ho-chieu-cua-quoc-gia-nao-duoc-uu-ai-nhat-the-gioi-post128135.info

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    25 phản hồi

    văn minh viết:
    Mang danh là Giáo sư mà bỏ thời gian công sức viết một bài phi mục đích không hiểu GS Tuấn có thấy áy náy gì không?

    Lời bình phẩm vớ vẩn: mang danh là gì, và thú tiêu khiển (hay sở thích) của người ta ra sao thì có liên hệ, ràng buộc gì mà không được đi đôi với nhau? Vả lại, tại sao lại gọi bài này là "phi mục đích"?




    văn minh viết:
    Tóm lại, tranh luận "tự hào" hay "không tự hào" là việc làm vô nghĩa, nếu không muốn nói là ngu xuẩn. Nước Việt hiện nay thế nào, cả xấu lẫn tốt, là tất cả những thứ chúng ta được tiếp nhận, từ lịch sử, từ những nỗ lực của người xưa. Từ mọi thứ chúng ta đang có, chúng ta không có cách nào khác ngoài cố gắng loại bỏ những thứ xấu, hoàn thiện những thứ còn dở dang và cùng nhau tạo ra những thứ tốt đẹp hơn.

    Có lẽ vì nhiều người trong nước cứ nghĩ là không nên tranh luận về một số đề tài nào đó, giống như ý kiến của văn minh ở đây, nên triết học và hệ thống tư tưởng ở VN khá nghèo nàn (chỉ có tư duy thôi mà cũng phải làm theo chỉ thị.)

    Nhưng tôi đồng ý với văn minh ở mấy cái vụ này: chúng ta phải cố gắng loại bỏ (hay thực hiện):

    • những thứ xấu: như chế độc tài, đàn áp người bất đồng chính kiến, chủ nghĩa thờ Mác thờ Mao, nghề làm loa miệng, làm dư luận viên cho chế độ
    • hoàn thiện những thứ còn dở dang: như cải thiện mức sống của người dân, nâng cao dân trí và quan tâm đến việc giáo dục đức hạnh
    • cùng nhau tạo ra những thứ tốt đẹp hơn: như thể chế dân chủ, nền giáo dục tự do tiến bộ, nền báo chí độc lập tự do, và sự tôn trọng nhân quyền.

    Chừng nào mà chế độ đảng trị của văn minh còn chưa giải quyết được (ít ra là) một vài vấn đề trong cái danh sách ấy thì văn minh vẫn còn phải gặp nhiều bài viết tương tự như vậy nữa.

    Không hiểu GS. Tuấn nghĩ gì và muốn gì khi ông viết bài này?

    Tôi ngờ rằng GS. Tuấn chẳng nghĩ gì cả và cũng chẳng biết ông viết bài này để làm gì. Mang danh là Giáo sư mà bỏ thời gian công sức viết một bài phi mục đích không hiểu GS Tuấn có thấy áy náy gì không?

    Có lẽ GS Tuấn thừa hiểu mọi đất nước đều có những giai đoạn nghèo khó lạc hậu với đầy vấn đề giống nhau và những con người dốt nát, hoang mang, rời rạc. Trong những giai đoạn như vậy, điều con người cần là những tia sáng hy vọng, những niềm tin, để họ không gục ngã mà có thể cùng sát cánh với nhau vượt qua những khó khăn. Không ai cần những lời trì chiết rên rỉ - đơn giản vì nó chỉ làm con người thêm mềm yếu tuyệt vọng và chia rẽ.

    Về chuyện "tự hào là người Việt Nam" - một câu hỏi rất chính đáng là :tại sao phải "tự hào" hay "không tự hào"?

    Người nào sinh ra là người Việt Nam thì là người Việt Nam. Đã là người Việt Nam thì phải trân trọng những giá trị, di sản tốt đẹp mà cha ông, tổ tiên đã gây dựng nên và truyền lại, bất kể những thứ đó có thể được nhìn nhận thế nào ở thời điểm hiện tại. Đã là người Việt Nam thì phải cố gắng bảo vệ xây dựng đất nước, để tạo ra & truyền lại những thứ có giá trị hơn cho các thế hệ con cháu sau này.

    Cách đây hơn 1000 năm còn chưa có nước Việt. Ngày nay người Việt có nước Việt với văn hóa, ngôn ngữ, lịch sử và những truyền thống riêng biệt, thống nhất từ Bắc chí Nam. Đó kể ra cũng là thành tựu vô cùng to lớn của hàng bao thế hệ người xưa. Chẳng lẽ con cháu chỉ vì vài thứ so sánh phù phiếm nhất thời mà giũ bỏ, phủ nhận hết công lao của tiền nhân?

    Tóm lại, tranh luận "tự hào" hay "không tự hào" là việc làm vô nghĩa, nếu không muốn nói là ngu xuẩn. Nước Việt hiện nay thế nào, cả xấu lẫn tốt, là tất cả những thứ chúng ta được tiếp nhận, từ lịch sử, từ những nỗ lực của người xưa. Từ mọi thứ chúng ta đang có, chúng ta không có cách nào khác ngoài cố gắng loại bỏ những thứ xấu, hoàn thiện những thứ còn dở dang và cùng nhau tạo ra những thứ tốt đẹp hơn.

    Trích dẫn:
    Liệu dân ta có đáng tự hào về cuộc CM tháng Tám hay không?

    Xin phép được trả lời ngay là "KHÔNG"!

    Cuộc cướp chính quyền tháng 8-1945, đặt chính quyền VN vào tay cộng sản, cộng sản hóa chính quyền VN, với ý đồ dựng nên tại VN một nhà nước theo con đường Mác Lê, mà phe cộng sản gọi nống lên là "cách mạng tháng 8 đánh Pháp & đuổi Nhật, giành độc lập" là điều không đáng một chút tự hào, ngược lại, đứng trên phương diện quyền lợi quốc gia, đứng trên phương diện quyền lợi đất nước dân tộc Việt nam, cuộc cướp chính quyền tháng ́8-1945 còn là một hối tiếc, còn là một sai lầm có tính cách tội ác, còn là phản quốc, do đó chỉ có thể gọi cuộc cướp chính quyền đó là cuộc phản bội tháng 8

    Cái gọi là "đánh Pháp & đuổi Nhật & giành độc lập" chỉ là bịp bợm, chỉ là bóp méo sự thật, bóp méo lịch sử, vì:

    -nền Độc Lập của VIệt nam đã có lại kể từ ngày 11-3-1945 chiếu theo bản Tuyên NGôn Độc Lập do Hoàng Đế Bảo Đại ban hành vào ngày 11-3-1945 (1)

    -Nhật đã đầu hàng Mỹ và đồng minh, chấm dứt cuộc chiến tranh thế giới thứ 2 (WW2), chính thức là ngày 15-8-1945 khi Vua Nhật, trên hệ thống phát thanh toàn Nhật, thông báo cho toàn dân Nhật, cho nước Mỹ về cuộc đầu hàng vô đièu kiện của Nhật, thực tế thì quân Nhật đã buông súng ngừng chiến đấu từ ngày 10-8-1945 sau khi Nhật bị 2 quả bom nguyên tử vào các ngày 6 và 8 tháng 8-1945.

    -Quân Nhật tại VN đã xin giao nộp vũ khí cho chính phủ Trần Trọng Kim nhưng THủ tướng TTK không nhận vì không muốn vũ khí này sẽ bị/được dùng vào cuộc người Việt bắn người Việt trong cuộc tranh giành quyền lực.

    -quân Pháp, nhà cầm quyền thực dân Pháp tại VN thì đã sụp đổ, đã hoàn toàn cáo chung trên toàn cõi VN kể từ ngày 10-3-1945(1)

    Như vậy thì trong cái ngày 19-8-1945 còn đâu ra cái quân Nhật & quân Pháp nào cho quân Hồ chí Minh "đánh" & "đuổi" & "giành độc lập"!?!?

    [Nếu có quân Pháp nào mà nhân dân ta phải chiến đấu chống trả từ 19-12-1946 thì đó lại là quân Pháp do "chính phủ Hồ chí Minh & nhà nước VNDCCH" rước vào

    Thực thi bản văn tự bán nước ngày 6-3-1946 do "chính phủ Hồ chí Minh & nhà nước VNDCCH" ký với thực dân Pháp, ngày 19-5-1946 Hồ chí Minh lừa dối người dân Hà nôi, gọi đó là "sinh nhật cụ Hồ chí Minh", khiến Hà nội phải treo cờ đỏ sao vàng để gọi là "mừng sinh nhật...", thục tế là để Hồ chí Minh có khung cảnh Hà nội quành tráng, làm vừa lòng quân Pháp khi Hồ chí Minh đón quân Pháp tiến vào Hà nội trong ngày 19-5-1946.

    bản văn tự bán nước ngày 6-3-1946 xoá sổ nhà nước VNDCCH, dâng cho Pháp nền Độc Lập của VN mới lấy lại đuọc từ ngày 11-3-1945, do Hoàng Đế Bảo Đại, thoái vị, trao cho Hồ chí Minh gìn giữ từ ngày 2-9-1945, đặt VN vào vòng nô lệ Pháp lần thứ 2]

    -cuộc cướp chính quyền tháng 8-1945 thực ra chỉ là cuộc tranh giành quyền lực nội bộ VN, như có người nói, đó là cuộc nội chiến của Đế Quốc Việt Nam, giữa một bên là Hoàng Đế Bảo Đại Thủ tướng & chính phủ Trần Trọng Kim, một bên kia là phe cộng sản Hồ chí Minh

    -cuộc "cướp chính quyền", cuộc "nội chiến" cũng chẳng cần đến một sự “dũng cảm, hy sinh” nào của bất cứ tay cộng sản nào, cũng chẳng có môt tay cộng sản nào phải đổ máu. Sở dĩ thế, vì một phe, phe Hoàng Đế Bảo Đại & Thủ tướng Trần Trọng Kim đã tự khước từ vũ lực & vũ trang, không nhận vũ khí do quân Nhật trao lại.

    Nếu có đổ máu, nếu có người chết, hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn người chết oan khuất, chết bi thảm, thì phải chờ đến sau ngày 2-9-1945, sau khi đồ tể việt cộng Võ NGuyên Giáp lên làm "bộ trưởng", mới có,

    phải chờ đến sau ngày 6-3-1946, sau khi bản văn tự bán nước đuọc Việt cộng ký với Pháp, sau ngày 19-5-1946, sau khi Hồ chí Minh đón Pháp vào Hà nội, đồ tể Võ Nguyên Giáp đuọc Pháp chỉ điểm, đồ tể Võ NGuyên Giáp chỉ điểm cho Pháp, thì mới có đổ máu hơn nữa, thì mới có nhiều người chết thảm hơn nữa...

    -Sau cuộc cướp mi cơ rô trong cuộc biểu tình ngày 17-8-1945, [do người dân & công chức Hà nội tổ chức để hoan nghênh chính phủ Trần trọng Kim] thì mọi sự "cách mạng & cướp chính quyền" đã chỉ diễn ra trong các văn phòng, qua các cuộc tranh luận, thương lượng bằng ngôn từ văn bản.

    NHư vậy thì có gì mà phải tự hào? Nhân dân ta chẳng vì ba cái chuyện tranh giành quyền lực của cộng sản Hồ chí Minh mà “tự hào”! Có "tự hào" chăng, hoặc may chỉ có bọn cộng sản đuọc chia chác quyền lực, "tự hào" với nhau thôi!

    Sau cùng bên Hoàng Đế Bảo Đại & chính phủ Trần Trọng Kim, không nhìn thấy tâm địa cộng sản của HCM, muốn tránh một cuộc tranh chấp quyền lực đổ máu người VN, Hoàng Đế Bảo Đại đã thóai vị, nhường cho phe cộng sản Hồ chí Minh toàn quyền lãnh đạo VN & bảo vệ nền Độc lập của VN vừa mới giành lại đuọc từ ngày 11-3-1945

    Nhiều lắm thì cũng chỉ có thể gọi đó là một cuộc thay đổi thể chế, thay đổi thể chế nhà Vua & Thủ tướng & quân chủ lập hiến bằng thể chế chủ tịch & thủ tướng & cộng sản, chứ không thể bịp bợm gọi đó là "cách mạng, đánh Pháp, đuổi Nhật, giành độc lập"

    NHư vậy nếu có gì để mà tự hào, thì sự tự hào có thể là VN đã có một nhà Vua, một THủ tướng, một chính phủ không tham quyền cố vị.

    THực ra phải nói, là nhân dân ta chỉ có những hối tiếc, vì nếu còn Đế Quốc Việt Nam, còn chính thể quân chủ lập hiến với Thủ tướng Trần Trọng KIm với chính phủ TTK, dẫu chỉ làm việc trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, đã có nhiều công việc rất đáng kể phục vụ cho quyền lợi đất nước dân tộc VN, VN hẳn sẽ củng cố & duy trì nền độc lập, tiến lên như các lân bang,

    ít nhất thì cũng không có cảnh Hà nội kinh hoàng với những cuộc ám sát do bộ trưởng đồ tể Võ Nguyên Giáp và đạo quân cơ hữu với những vòng dây thừng chuyên ám sát, bắt, giết, mổ bụng thả trôi sông hàng trăm, hàng ngàn dân Hà nội & dân VN, những người VN bất đồng chính kiến với cộng sản, trong đó có một số lớn là kháng chiến quân chống Pháp nhưng không là cộng sản...

    *****

    Cái không đáng tự hào, vì cái gọi là "cách mạng tháng 8 đánh Pháp đuổi Nhật" chỉ là bịp bợm, cũng chỉ là chuyện nhỏ so với chuyện lớn hơn rất nhiều, đó là

    đứng trên phương diện quyền lợi quốc gia, xét đến sự kiện VN vừa mới giành lại Độc Lập vào ngày 11-3-1945, thì phải thấy cuộc cướp chính quyền tháng 8-1945, không những không đáng một xu tự hào, mà còn là những vô cùng hối tiếc, là sai lầm có tính cách tội ác vô cùng nghiêm trọng, là phản quốc,

    *****

    Ở gần VN có nước Indonesia [Indo, Nam Dương], Indo cũng là một thuộc địa của một nước thực dân Âu châu, Hoà lan.

    Trong cuộc WW2, Hoà lan cũng phải chấp nhận cho Nhật đưa quân vào Indo thiết lập căn cứ quân sự chống chỏi với Mỹ trong mặt trận Thái Bình Dương.

    Sau đó, cũng nhờ có quân Nhật tại Indo hỗ trợ, lật đổ ách cai trị của thực dân Hoà lan, mà Indo giành lại Độc lập.

    Cũng như tại VN, sau khi lật đổ nhà cầm quyền thục dân Phap, Nhật đã không thay Pháp chiếm đoạt VN, mà đã hỗ trợ VN giành lại Độc Lập, thì tại Indo, sau khi lật đôt nhà cầm quyền thực dân Hoà lan, Nhật cũng không thay Hoà lan chiếm đoạt Indo, mà đã hỗ trợ Indo-Sokarno, [sau này là Tổng thống đầu tiên của Indonesia Độc lập], giành lại Độc Lập cho Indo.

    *****

    Ở thời điểm khi cuộc WW2 sắp chấm dứt, khi cuộc WW2 vừa mới chấm dứt, thì sự ổn định & liên tục của chính quyền là điều rất cần thiết cho các quốc gia vừa mới giành lại Độc Lập trong WW2 như Việt nam, như Indo,

    để sau khi WW2 chấm dứt, các chính quyền trên đưa các quốc gia trên bứơc ra với cộng đồng các quốc gia trên thế giới như những quốc gia độc lập có chủ quyền, để, đồng thời, nương vào đó, tạo những mối liên minh cần thiết, hầu củng cố & duy trì nền độc lập còn non trẻ của mình.

    *****

    Chính quyền Sokarno của Indo, trong khi WW2 còn chưa chấm dứt, đã là một chính quyền rất thân Nhật, mặc dù vậy, sau khi WW2 chấm dứt Indo cũng vẫn nhận đuọc sự hỗ trợ của phe đồng minh & Mỹ, những cường quốc thắng trận trong cuộc WW2.

    Nhờ đó Hoà lan đã phải bỏ ý định tái chiếm Indo sau khi WW2 chấm dứt, nhờ đó Indo đã củng cố & duy trì nền độc lập của mình, tiến lên như ngày nay, không "kinh qua" chiến tranh, chia cắt, tang thương & tụt hậu vô cùng kinh dị & kinh hoàng như VN đã phải trải qua .

    Sở dĩ thế, vì chính quyền Indo & Sokarno vẫn ổn định liên tục, không bị cộng sản hoá.

    Sở dĩ thế, vì tại Indo lúc ấy không có một tên cộng sản nào, không có một thứ bác Hồ cộng sản Indo nào thừa nước đục thả câu bày cuộc cướp chính quyền Indo, bày cuộc cộng sản hoá chính quyền Indo hòng thoả mãn tham vọng quyền lực cộng sản bệnh hoạn của nhà bác HỒ Indo và đồng đảng.

    Sở dĩ thế, vì phe đồng minh & Mỹ, các cường quốc thắng trận trong cuộc WW2, vừa mới đánh bại khối độc tài phát xít & quân phiệt Đức & Nhật, lại đang phải chuẩn bị đối phó với đé quốc cộng sản Liên xô độc tài toàn trị tàn ác,

    nên phe đồng minh & Mỹ, trong khi đã sẵn sàng giúp đỡ & hỗ trợ những quốc gia Á châu vừa mới giành lại độc lập, đã chỉ giúp đỡ & hỗ trợ những quốc gia Á châu vừa mới giành lại độc lập nào không bị cộng sản hoá, không bị cộng sản thao túng & lũng đoạn.

    *****

    Ngược lại với Indo, bất hạnh cho Đế Quốc Việt nam vừa mới giành lại độc lập từ ngày 11-3-1945 đang dưới sự điều hành tốt đẹp của chính phủ Trần Trọng Kim, bất hạnh cho Việt nam 1945 là tại VN đã có nhóm cộng sản Hồ chí Minh.

    Nhóm cộng sản Hồ chí Minh, thay vì hỗ trợ & hợp tác với chính phủ Trần Trọng Kim, giữ gìn sự liên tục & ổn định cho chính quyền VN, cho qua cơn WW2, để đưa VN vừa mới độc lập gia nhâp cộng đồng các quốc gia trên thế giới, củng cố & duy trì nền độc lập của VN, như Indo đã làm & đã đuọc,

    thì phe cộng sản Hồ chí Minh, không dằn đuọc tham vọng quyền lực cộng sản bệnh hoạn, lợi dụng hoàn cảnh Việt Nam & Đế Quốc VIệt nam & chính phủ Trần Trọng Kim của Việt nam, chỉ vừa mới giành lại Đôc lập sau 1945-1884=61 năm dưới ách cai trị bóc lột của thực dân Pháp, nghĩa là chính phủ Trần Trọng Kim còn yếu, còn thiếu thốn tài chánh, còn thiếu thốn các công cụ quyền lực như quân đội, như cảnh sát giữ gìn an ninh trật tự (2), đã gây nên cuộc cướp chính quyền VN, cộng sản hoá chính quyền VN, khiến chính quyền VN bị mất liên tục, khiến chính quyền VN, đã bị cộng sản hoá (3), không nhận đuọc sự hỗ trợ của phe đồng minh & Mỹ (như Indo đã đuọc, vì chính quyền Indo liên tục, khong bị cộng sản hoá) khiến VIệt nam & Đế Quốc Việt nam mất đi một cơ hội ngàn vạn vàng, ngàn triệu vàng củng cố duy trì nền Độc lập của mình, tiến lên, khiến....

    Từ đó, với cuộc cướp chính quyền tháng 8, cộng sản Hồ chí Minh đã xô đẩy đất nước dân tộc VN vào môt ngã rẽ tăm tối đây những tang thương. Từ đó triền miên là những chiến tranh, chết tróc, chia cắt, ly tán, nghèo đói..., không ngừng đổ xuống đất nước dân tộc VN, suốt 70 năm qua chưa dứt.

    Vì thế mà không nên & không thể có một tự hào nào cho cuộc cướp chính quyền mà cộng sản gọi là "cách mạng tháng 8", không những thế, để gọi một sự việc bằng đúng tên gọi của nó, dựa vào những gì , những tội ác, nó đã thục hiện, đã gây nên cho đất nước dân tộc VN, đi ngược lại quyền lơi quốc gia, đi ngược lại quyền lợi đất nước dân tộc VN, phải gọi cuộc cướp chính quyền tháng 8-1945 là cuộc phản bội tháng 8,

    Từ đó, cùng với cuộc chiến tranh Việt-Việt, cuộc chiến tranh Hồ chí Minh chống Việt nam, cuộc chiến tranh 20 năm người Việt ta giết người Việt mình, máu chảy thành sông, xác người chất như núi, 2 bên chiến tuyến cuộc chiến tranh Hồ chí Minh chống Việt nam là hàng triệu, hàng triệu những thân xác tóc đen, mũi tẹt, da vàng, dòng máu Lạc Hồng,

    cuộc chiến tranh 20 năm, 1954-1975, cuộc chiến tranh VNDCCH xâm lăng VNCH, “mở rộng thành qủa phản bội tháng 8”, reo rắc tội ác "xây dựng chủ nghĩa xã hội" lên VNCH, chà đạp lên nhân quyền, tước đoạt quyền công dân, tước đoạt quyền tư hữu, tiêu diệt nền dân chủ tự do pháp trị của VN, dẫn đến hậu quả ngày nay cho VN là những tụt hậu về tất cả mọi phương diện của cuộc sống, của quốc gia, chính trị, kinh tế, quốc phòng, văn hoá giáo dục, y tế, xã hội, đạo đức băng hoại, chủ quyền quốc gia & thể diện quốc gia bị súc phạm ngiêm trọng,

    lãnh thổ quốc gia càng ngày càng bị thu hẹp, bị đảng cs cầm quyền, bị các "lãnh đạo" cộng sản thay phiên nhau, noi gương nhau, noi guơng Hồ chí Minh rước giặc tàu vào VN chống lưng đỡ đầu cho "lãnh đạo", noi gương Hồ chí Minh bán nước cứu bác Hồ, bán nước cứu đảng, bán nước cứu "lãnh đạo", cắt xẻ lãnh thổ VN dâng cho giặc Tàu để đuọc giặc tàu bảo kê cho cộng sản, cho "lãnh đạo" đuọc lâu dài bền vũng làm đầu nậu trấn lột nhân dân đất nước VN, đàn áp trí thức, giam cầm tuổi trẻ, bóc lột dân nghèo, ăn cắp quốc khố, mãi quốc cầu vinh

    Khách hung: "Khách Thiện Hoàng ơi, ông 'phản động' vượt xa các mức hình sự (79, 88, 258) rồi nhá. Bảo trọng, bảo trọng"
    Xin cám ơn lời nhắc nhở.
    Ngày xửa ngày xưa ở bên Tàu, có ba nhà em nhà sử học. Người anh (hình như tên là Viên Thuật) viết: "Thôi Trữ (tên chính xác không nhớ rõ lắm)giết vua của mình là Trang Công và bị chém đàu, người em thứ hai lên viết y nguyên thê, không sai một chữ. Thế là cũng bị chém đầu. Người em thứ ba cũng lại viết như thế, không sai một chữ và nhà càm quyền không dám chém nữa. Sự thật thắng hay cường quyền thắng?
    Con người đã kinh qua chiến tranh, cái sống cạn kề cái chết còn chẳng sợ, nay đã vào lứa tuổi gần kề "thất thập cổ lai hi" rồi, nếu bị tù ngày hôm trước thì ngày hôm sau chết, con cháu đỡ phải lo hậu sự mà có nhà nước tổ chức "cuốc tang", gia đình đỡ tốn kém. Đến "con sơ ca" của nền thơ ca cách mạng là nhà thơ Tố Hữu, cuối đời còn nói: "Nếu tôi còn trẻ thì tôi sẽ đi làm cách mạng lại."
    Thực ra cả nước thì không biết có nên tự hào không, nhưng giới trí thức nước nhà thì cũng có niềm tự hào là người anh hùng Cù Huy Hà Vũ, đến GS Ngô Bảo Châu còn so sánh ông ta với Kinh Kha và Hecto. Tôi thường hay tin những nhà khoa học hơn là những bác tuyên giáo vì nhà khoa học có nhận xét gần chân lý hơn.
    Trong bài viết này, GS Nguyễn Văn Tuấn cũng có vài nhận xét mới.

    Khách Thiện Hoàng viết:
    Bài này đưa ra những con số và những sự kiện thì không thể chối cãi được, thế nhưng theo tôi cái hay nhất của bài này lại ở cách nhìn. Cái nhìn này nhiều khi ngược lại ý Đảng (đang được coi là chính thống) nhưng lại có tác dụng mở mắt cho dân, cũng có thể nói là mở mang dân trí. Xin dẫn chứng: "Chiến tranh là giải pháp của người thích cơ bắp chứ đâu phải là biện pháp của người thông minh. Vả lại, chiến tranh nhân danh chủ nghĩa và đánh thuê hay đánh dùm cho kẻ khác thì càng chẳng có gì để tự hào."
    Có cái điều này diễn ra trước mắt mọi người, nhưng chưa thấy ai nói tới, đó là hai lần vua Bảo Đại bị phế truất, lần đầu vào hồi cách mạng tháng 8- 1945 bởi chính phủ của ông Hồ Chí Minh, lần thứ hai vào hồi sau hiệp định Genève 1954. Lần bị Việt Minh phế truất thì kèm theo vua thoái vị, có biết bao quan lại chế độ cũ bị giết, trong đó có nhiều học giả xuất sắc và có công với nước như Phạm Quỳnh... Lần thứ hai vua bị phế truất cũng kèm theo sự thay đổi của chính thể, nhưng mọi việc êm như ru, chẳng có máu chẩy đầu rơi gì cả. Điều này lại một lần nữa cho thấy CS toàn giải quyết mọi việc bằng máu, giết giặc rồi giết cả người mình, tàn ác và dã man quá. Liệu dân ta có đáng tự hào về cuộc CM tháng Tám hay không?
    Cũng may mắn là thời gian gần đây trên các trang mạng nhiều người đã nhận ra cuộc chiến tranh ở thế kỷ XX chỉ là cuộc chiến tranh Việt- Việt, chứ chẳng có cuộc chiến tranh "chống Mỹ cứu nước" nào cả. Chứng tích lịch sử còn ghi là trong cuộc chiến tranh này xẩy ra ở nước ta, phía miền Nam thì ngoài Mỹ ra còn có quân đội của các nước Úc, Hàn quốc và có cả vài nước ở Châu Phi nữa, còn ở miền Bắc thì có Liên xô Trung quốc và nhiều nước khác trong phe XHCN chống lưng cho CS. Bom đạn nước ngoài toàn đổ xuống nước ta vừa tàn phá cảnh quan thiên nhiên, vừa tàn sát đồng bào cả hai miền Nam-Bắc.
    Nếu không cất tiếng nói làm rõ sự thật thì chẳng những thế hệ ta bị nhầm lẫn mà con cháu ta cũng nhầm lẫn và tự hào.
    Nhiều khi đeo những huân chương trên ngực lại thấy huân chương của mình thấm đẫm máu của đồng bào. Tự hào về thành tích giết người ư?!!! Một thời ngu muội đã qua hay còn tiếp diễn? Những thế hệ trước góp công góp sức, góp xương máu xây dựng chế độ này, để rồi chế độ này lại bỏ tù những người yêu nước đang đấu tranh cho dân chủ, cho tương lai đất nước!!!

    Khách Thiện Hoàng ơi, ông 'phản động' vượt xa các mức hình sự (79, 88, 258) rồi nhá. Bảo trọng, bảo trọng :)

    Bài này đưa ra những con số và những sự kiện thì không thể chối cãi được, thế nhưng theo tôi cái hay nhất của bài này lại ở cách nhìn. Cái nhìn này nhiều khi ngược lại ý Đảng (đang được coi là chính thống) nhưng lại có tác dụng mở mắt cho dân, cũng có thể nói là mở mang dân trí. Xin dẫn chứng: "Chiến tranh là giải pháp của người thích cơ bắp chứ đâu phải là biện pháp của người thông minh. Vả lại, chiến tranh nhân danh chủ nghĩa và đánh thuê hay đánh dùm cho kẻ khác thì càng chẳng có gì để tự hào."
    Có cái điều này diễn ra trước mắt mọi người, nhưng chưa thấy ai nói tới, đó là hai lần vua Bảo Đại bị phế truất, lần đầu vào hồi cách mạng tháng 8- 1945 bởi chính phủ của ông Hồ Chí Minh, lần thứ hai vào hồi sau hiệp định Genève 1954. Lần bị Việt Minh phế truất thì kèm theo vua thoái vị, có biết bao quan lại chế độ cũ bị giết, trong đó có nhiều học giả xuất sắc và có công với nước như Phạm Quỳnh... Lần thứ hai vua bị phế truất cũng kèm theo sự thay đổi của chính thể, nhưng mọi việc êm như ru, chẳng có máu chẩy đầu rơi gì cả. Điều này lại một lần nữa cho thấy CS toàn giải quyết mọi việc bằng máu, giết giặc rồi giết cả người mình, tàn ác và dã man quá. Liệu dân ta có đáng tự hào về cuộc CM tháng Tám hay không?
    Cũng may mắn là thời gian gần đây trên các trang mạng nhiều người đã nhận ra cuộc chiến tranh ở thế kỷ XX chỉ là cuộc chiến tranh Việt- Việt, chứ chẳng có cuộc chiến tranh "chống Mỹ cứu nước" nào cả. Chứng tích lịch sử còn ghi là trong cuộc chiến tranh này xẩy ra ở nước ta, phía miền Nam thì ngoài Mỹ ra còn có quân đội của các nước Úc, Hàn quốc và có cả vài nước ở Châu Phi nữa, còn ở miền Bắc thì có Liên xô Trung quốc và nhiều nước khác trong phe XHCN chống lưng cho CS. Bom đạn nước ngoài toàn đổ xuống nước ta vừa tàn phá cảnh quan thiên nhiên, vừa tàn sát đồng bào cả hai miền Nam-Bắc.
    Nếu không cất tiếng nói làm rõ sự thật thì chẳng những thế hệ ta bị nhầm lẫn mà con cháu ta cũng nhầm lẫn và tự hào.
    Nhiều khi đeo những huân chương trên ngực lại thấy huân chương của mình thấm đẫm máu của đồng bào. Tự hào về thành tích giết người ư?!!! Một thời ngu muội đã qua hay còn tiếp diễn? Những thế hệ trước góp công góp sức, góp xương máu xây dựng chế độ này, để rồi chế độ này lại bỏ tù những người yêu nước đang đấu tranh cho dân chủ, cho tương lai đất nước!!!

    Cách đây đúng 35 năm, nghiã là vào năm 1980 nước ta bị lụt nặng, nạn đói đe dọa nhiều người. Thế nhưng năm ấy cũng có mấy "niềm vui", một là nghệ sĩ Đặng Thái Sơn được giải Sopanh Ba lan về piano, tin vui thứ hai là nhà du hành vụ trụ quê hương đất lúa Thái Bình đem bèo hoa dâu lên con tàu vũ trụ Liên xô do phi công vũ trụ Gorơbátcô của Liên xô điều khiển.
    Có mấy người ở nhiều nước khác nhau bàn tán về cái đề tài người Việt Nam lên vũ trụ.
    Anh nhà Sản nói: Phạm Tuân lên vũ trụ mang lại vinh quang và tự hào cho cả dân tộc Việt Nam.
    Một ông bạn đồng hương với anh nhà Sản lên tiếng:
    - Nó lên vũ trụ thì mặc mẹ nó, quê tao đang đói bỏ cha bỏ mẹ, tao là người Việt Nam, tao chẳng thấy vinh quang và tự hào chút nào.
    Nhà Sản lai nói: Phạm Tuân lên vũ trụ mang lại vinh quang và tự hào cho cả các dân tộc Đông Nam Á.
    Một anh bạn người Thái Lan liền lên tiếng: Anh ta lên vũ trụ thì chỉ mang lại vinh quang và tự hào cho anh ta thôi, ông sang Thái Lan hỏi xem có người Thái Lan nào cảm thấy tự hào khi Phạm Tuân của nhà ông lên vũ trụ không nào?
    Anh nhà Sản vãn còn cao hứng: Phạm Tuân là người châu Á đầu tiên lên vũ trụ nên Phạm Tuân mang lại vinh quang và tự hào cho cả các dân tộc châu Á.
    Một anh bạn người Nhật Bản nghe vậy cười nhếch mép cười và nói: Người Nhật chúng tôi chỉ tự hào về cái gì do dân tộc mình làm ra thôi. Mời ông sang Nhật Bản hỏi xem có ai cảm thấy vinh quang và tự hào khi Phạm Tuân của nước ông đi nhờ tàu vũ trụ của Liên xô lên vũ trụ không nào?
    Anh nhà Sản vẫn cao hứng: Phạm Tuân là người da màu nên Phạm Tuân lên vũ trụ đem lại vinh quang và tự hào cho cả các dân tộc da màu.
    Tất cả mọi người đồng thanh: Thế con Laika lên vũ trụ thì nó đem lại vinh quang và tự hào cho cả loài chó à?
    Có nên nhắc lại những niềm tự hào của nước ta vì tự hào ngu dốt nữa không? Ta tự hào vì nước ta là tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á.
    Ta tự hào vì nước ta là chiến trường thử vũ khí miễn phí của hai phe.
    Thử hỏi xem trên thế giới có nước nào muốn làm anh lính biên phòng cho các nước khác không? Có nhà nước nào đem đất nước và sinh linh của dân tộc mình làm vật thí nghiệm cho các nước khác hay không? Chỉ có chính phủ của cụ Hồ Chí Minh làm thế.
    Nay ta có một niền tự hào "chính dáng": nước ta có những nghiã trang liệt sĩ to nhất thế giới là nơi yên ngủ của con em hàng triệu gia đình liệt sĩ bị mất mát hy sinh trong cuộc chiến tranh vô nghĩa.

    Theo tôi thì bài này của GS Nguyễn Văn Tuấn hay nhất trong hàng loạt bài trong thời gian gần đây. Không hiểu các nhà lãnh đạo đã nhìn nhận ra những sai lầm của mình trong quá trình 70 năm lãnh đạo đất nước hay không?
    Khi đọc xong bài này tôi mới thấy có lẽ ta cần đánh giá lại tất cả những gì sách báo của Đảng CS (tức nhà nước) đã viết trong cả một quá trình gần thế kỷ qua, nghĩa là lịch sử phải viết lại, cả những khái niệm cũng cần xết lại. Ta bưng bít thông tin nhiều quá, nên nhiều khi mình không hiểu mình. Ta đã nhầm lẫn các khái niệm, có cái đáng khinh thì ta trọng, và ngược lại. Đọc qua bài này, tôi mới mở mắt ra.
    Trước kia nhiều người mình có rất nhiều điều tự hào do Đảng CS nói ra. Nào là tự hào "nước ta là nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á", nay niềm tự hào này cũng chẳng khác nào tượ hào là ta được người ta nhổ vào mặt. Rồi "tự hào ta có Đảng quang vinh, bác Hồ vĩ đại". Lại còn tự hào có cái lăng duy nhất ở Đông Nam Á được xây để giữ cái xác thối cuả lãnh tụ.
    Khi nói đến tội ác của chế độ CS, người ta chỉ nhắc tới "thành tích" CCRĐ, mà chẳng thấy ai nhắc tới cái "thành tích" tem phiếu để người mình tự hào là với mức sống gần bằng con vật, người mình vẫn tồn tại và vẫn đẻ được và đánh bại "quân xâm lược". Thời kỳ tem phiếu là thời kỳ nhục nhã nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam, nói giống có dấu hiệu suy nhược rõ ràng nhất. Có nên tự hào không?
    Dân mình thi nghèo hơn dân MỸ, Pháp, dân Đức rồi, nhưng thủ tướng mình giầu hơn tổng thống MỸ (Mỹ không có thủ tướng) và thủ tướng Pháp, thù tướng Đức. Chắc là ngài thù tướng mình tự hào lắm??!!!
    Nước ta là nước sản xuất ra nhiều nghị quyết nhất thế giới thì không biết có nên tự hào không?

    Kháchabc viết:
    Y như Ô. Tuân nói, người Việt Minh thích bắt bẻ, ra vẻ câu chữ.

    Chúc Mừng Năm Mới "Kháchabc"!

    Góp ý cho câu văn hay hơn không phải là BẮT BẺ. Người có học vấn thường rất cầu thị, nếu góp ý không đúng họ sẽ giải thích lại cho rõ; nếu đúng thường họ sẽ cảm ơn vì đã chỉ ra HẠT SẠN để họ khỏi phạm phải lần sau.
    Năm mới vui một chút, hãy thử đọc sự kết hợp từ PHẢI với các ĐỘNG TỪ sau:

    - NẾU PHẢI + LẤY VỢ...
    - NẾU PHẢI + SỐNG...
    - NẾU PHẢI + PHẠM PHÁP...
    - NẾU PHẢI + YÊU THƯƠNG GIA ĐÌNH...
    - NẾU PHẢI + ĂN NGON, PHẢI MẶC ĐẸP...
    - ... (còn rất nhiều nữa)

    Như đã viết trong một comme trước, nếu đúng là cần, các bác cứ xài từ PHẢI khi cần. Có vô số người nói "Nếu phải lấy vợ..." mà :D

    (Đang chờ điện thoại của (bạn) gái! :D)

    Tuan34344 viết:
    Chữ "phải" ở đây nghe hơi kỳ kỳ, nếu phân tích trên phương diện viết văn tươm tất, nhưng nếu xét theo lối văn nói trong tiếng Việt thì chẳng có gì chướng tai cả.

    Tôi lại cho rằng ông Tuấn tư duy theo tiếng Anh khi dùng từ PHẢI (must)!? (if we must die—let it not be like hogs;

    (Được nghỉ lễ sớm hơn thường lệ, ở không viết chuyện vặt vĩnh cho đỡ buồn mà thôi)
    Trích dẫn:
    Nếu phải tự hào là người Việt thì có lẽ đó là chuyện của tương lai.

    Chữ "phải" ở đây nghe hơi kỳ kỳ, nếu phân tích trên phương diện viết văn tươm tất, nhưng nếu xét theo lối văn nói trong tiếng Việt thì chẳng có gì chướng tai cả. Giả sử ta đang nghe GS Tuấn nói chuyện về tính tự hào hão huyền của người Việt, khi ông nói đến câu chót ất, tôi không biết có bao nhiêu người sẽ bị chưng hửng và mất ăn mất ngủ vì cái chữ "phải" ấy?
    Chữ "phải" ở đây biểu lộ cảm xúc bất ổn, không hài lòng, bức xức của người viết bài về thái độ tự hào dân tộc, hay cái quan niệm "hễ là người Việt thì ta phải tự hào về dòng giống của mình". Ông Tuấn đã viết một bài rất dài, đả phá be bét cái huyền thoại "người Việt đáng tự hào" ấy rồi thì làm sao mà ông ấy cảm thấy thoái mái chấp nhận rằng người Việt, hiện lúc này, cần phải tự hào được?

    Ta có thể xài cái chữ "phải" ấy trong các trường hợp sau đây:

    - Cán bộ: Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội, là quý trọng đảng cũng như các vị lãnh tụ.
    - Anh phó thường dân (hậm hực vì chữ "yêu nước") lẩm bẩm trong miệng: nếu phải yêu nước thì đó là chuyện của tương lai.


    Lạ nhỉ! Yêu nước là điều tốt, tại sao lại "phải" yêu nước?
    Ta có thể hiểu chữ "phải" ở đây là lối nói xuề xoà, vắn tắt của câu "nếu phải nói rằng (hay nếu tôi bị buộc phải nói, phải đồng ý với cái mệnh đề theo sau) tôi tự hào là người Việt thì..."

    Có hai ông người Việt du lịch ra nước ngoài. Một ông nhìn thấy cái biển có đề chữ Ahh lại có kèm chữ VietNam, liền bảo bạn:
    - Này ông thấy chưa, mình tự hào thật, đi đến đâu cũng thấy người ta nhắc đến tên nước mình.
    Ông bạn nhìn lên bảng chữ đề thì mặt sa sầm, bảo bạn:
    - Mình ra khỏi nơi này thôi. Có biển đề kia kìa.
    - Thế họ đề cái gì đấy?
    - Họ đề "Hãy cảnh giác người Việt Nam".

    V.L viết:
    "PHẢI" means, for example, "never", "đừng có mơ", "nếu phải" = "còn lâu", nước Việt Nam chỉ là một nước kém, ngang hàng với some basket cases in Africa, chứ đâu là cái gì mà tự hào.

    Không tranh luận về tiếng Anh vì đã quá rõ rồi ("PHẢI" means, for example, "never" - Hài vãi :D), chỉ trao đổi về Sự Tự Hào (Pride)
    Tự hào là nhu cầu tự nhiên của con người, trong trường hợp đang bàn đó là sự tự hào của công dân về Đất Nước của mình; mọi người Việt Nam có quyền tự hào về đất nước việt Nam, tự hào là người VIệt Nam, người Mĩ có quyền tự hào về nước Mĩ, tự hào là công dân Mĩ...
    Nếu vì lý do nào đó người Việt Nam mất cơ hội để tự hào (là người VIệt Nam) thì đó là lỗi của tất cả mọi người Việt Nam với mức độ khác nhau; lãnh đạo Quốc Gia lỗi nhiều hơn vì họ là lãnh đạo, những công dân bình thường lỗi ít hơn vì họ là "Dân Đen" thôi.
    Ông Tuấn dùng từ PHẢI rất tối nghĩa. Tôi hiểu rằng ông ấy muốn nói Hệ Thống Tuyên Truyền của chính quyền đang định hướng người dân Việt Nam TỰ HÀO một cách gượng ép, với những giá trị không có thật... và nếu cứ tình trạng này thì còn lâu lắm người Việt Nam mới có thể thực sự TỰ HÀO với các dân tộc khác, đất nước khác.
    Có nhiều cách để diễn đạt ý này, chắc ông Tuấn đã nhận ra, và tôi tin là nếu có thể viết lại ông Tuấn sẽ không dùng từ PHẢI nữa, nhưng nếu ông Tuấn và ai đó vẫn kiên quyết "bảo vệ" từ này thì cũng OK vì đó là quyền lựa chọn của mỗi người.

    chuckn viết:
    Trừ đối với những người CCCĐ, cái này chả nói lên điều gì. Người Nga (và các nước Đông Âu) thuộc một trong những sắc dân thông minh nhất thế giới nhưng họ đã chọn CS, mà lại thực hành CNCS một cách cực đoan nhất như dưới thời Stalin.

    Nhận định sai về căn bản !

    Thực ra đa số dân Nga, dân Đông Âu ngu dốt hơn dân Mỹ, Tây Âu nên mới bị một thiểu số lưu manh xúi dại, dẫn dắt theo CS. Thiểu số CS lưu manh từng cầm quyền ở Nga, Đông Âu có thể cũng khôn lanh nhưng so ra vẫn còn ngu dốt hơn giới tinh hoa Mỹ, Tây Âu. Bằng chứng là các xã hội Nga, Đông Âu được dẫn dắt bởi thiểu số CS lưu manh đã phá sản toàn diện, sụp đổ hàng loạt. Nay các xã hội Nga, Đông Âu đã quay về lại mô hình xã hội Tây Âu nhưng do ảnh hưởng của di hại CS nên vẫn đang còn thua xa về mọi mặt so với các xã hội Mỹ, Tây Âu được dẫn dắt bởi giới tinh hoa Mỹ, Tây Âu từ vài trăm năm nay.

    Kết luận là đa số dân Nga, Đông Âu kém thông minh, nói theo lối bình dân là ngu hơn, so với dân Mỹ, Tây Âu nói chung.

    "PHẢI" means, for example, "never", "đừng có mơ", "nếu phải" = "còn lâu", nước Việt Nam chỉ là một nước kém, ngang hàng với some basket cases in Africa, chứ đâu là cái gì mà tự hào.

    Theo nhà văn hóa Phan Khôi thì dân tộc nào có tính khôi hài thì dân tộc đó thông minh.
    Đọc trên các báo mạng thì thấy thiếu những giọng văn khôi hài. Gần đây mới thấy bài viết có giọng văn khôi hài của nhà văn Nguyễn Quang Lập, thật là hiếm. Tiếc thay ông Lập lại rơi vào tình trạng chữ "tài liền với chữ tai một vần". Thế mới thấy có người nhận xét thật đúng là ở trong cái nhà nước CS này, con người không chết vì dại mà chết vì khôn, không chết vì ngu dốt mà chết vì hiểu biết, không chết vì bất lương mà chết vì lương thiện...Người thông minh ở nước mình quá hiếm lại bị CS triệt tiêu.
    Chẳng biết các trí thức trong đó có các GS, TS có viết được giọng văn hài hước để CS run sợ (như ý bà nghị sĩ Mỹ "CS chỉ run sợ trước hài hước") không? Có lẽ GS viết được hài hước thì đàn ông có bầu như có ý trong còm đã nêu. Phải là người thông minh thế nào đó mới viết được truyện hài hước như mấy tờ báo cười ở nước ta đấy.
    Trong những người có bài trên Dân luận, chỉ thấy GS Tuấn là có hồi âm đối những còm của độc giả, còn nhiều người khác chỉ viết cho người ta đọc, còn người ta khen chê, góp ý thì chẳng thèm để ý. Theo như GS Tuán thì dan tộc ta thông minh hơn dân tộc nào? Kém dân tộc nào? chí tháy có bản báo cáo của nước ngoài là hàng năm nhiều nước trong khu vực đều có số công trình nghiên cứu phát huy sáng kiến nhiều hơn ta, có năm thì ta lại không có.
    Ta tự hào về đánh thắng đế quốc Mỹ... do có sự viện trợ và chỉ đạo của Liên xô và Trung quốc, còn làm ăn kinh tế tăng trưởng âm và khoa học kỹ thuật thì chưa đủ trình độ sản xuất nổi con ốc vít.

    Khách Phương Cầm viết:
    "Về trí tuệ thì người Việt Nam đại khái thông minh,"
    ÔI, thông minh mà lại theo CNCS à?, ...

    Trừ đối với những người CCCĐ, cái này chả nói lên điều gì. Người Nga (và các nước Đông Âu) thuộc một trong những sắc dân thông minh nhất thế giới nhưng họ đã chọn CS, mà lại thực hành CNCS một cách cực đoan nhất như dưới thời Stalin.

    Còn nếu muốn tìm hiểu bản chất thực sự của người VN từ ngàn xưa chỉ chỉ cần đọc kho tàng chuyện cổ tích VN hay chuyện Tấm Cám, Trạng Quỳnh, bác Ba Phi, .. sẽ thấy: Người Việt hay thù vặt, trả thù một cách tủn mủn mà lại không kém phần độc ác, keo kiệt bủn xỉn, hay khôn vặt. Vì nghèo đói nên hay chế giễu những chuyện thực ra rất đáng thương như ăn vụng, ... Chưa làm đã sợ thiệt hơn người khác.

    Còn ngày nay vẫn còn chuyện vị kỷ, cát cứ địa phương chủ nghĩa: Tôi, nhà tôi, gia đình họ hàng tôi, làng tôi, xã tôi, huyện tôi, tỉnh tôi, ... nên thiếu tinh thần dân tộc-quốc gia. Người Việt ngày nay sau khi thoát khỏi thời kì khổ ải nên mạnh ai nấy bung ra, làm giàu bằng bất kì giá nào. Người Việt ngày xưa thì kinh giàu vì ganh ghét, ngày nay lại sính giàu, tôn bất kì ai giàu (bất kể bằng phương tiện nào) là 'đại gia'- một từ thường chỉ những gia đình danh gia vọng tộc đời xưa.

    "Về trí tuệ thì người Việt Nam đại khái thông minh,"
    ÔI, thông minh mà lại theo CNCS à?, Thì CS ở nước ta cũng là người Việt. Một dân tộc thông minh (và cả văn minh) thì chỉ tôn thờ tổ tiên mình chứ không tôn thờ ngoại bang dị tộc. Xem người Việt ta tôn thờ hai ông Tây, cả ở trong hiến pháp thì kết luận người Việt thông minh có đúng không?
    Người Việt bắt chước nhiều hơn sáng tạo, khả năng độc lập tư duy kém. Giá như sáng tạo ra được cái chủ nghĩa nào để phù hợp với đường đi nước bước của nước ta thì tốt hơn theo CN Mác Lê nin và tư tưởng Hồ chí Minh.

    Đài báo đưa tin có ông Tây tuyên bố là ước ao sau một giấc ngủ thì trở thành người Việt Nam.
    Thế là có một ông ta cứ đi tìm ông Tay đó để đổi, tức là ông ta sẽ thay ông Tây để ông Tây được toại nguyện là người Việt Nam.
    Nhiều người thấy cảnh này liền bảo ông ta:
    - Này ông đi tìm ông Tây để đổi thì ông có bị thần kinh không đấy?
    - Thế các người tưởng ông Tây đó không bị thần kinh hay sao? Ông ta trả lời.

    Tục ngữ: Điếc hay ngóng, ngọng hay nói. Đa số dân Việt mắc bệnh này.

    Nghèo khó dễ sinh tham lam, kém cỏi lại thích khoe mẽ. Ảnh hưởng của đời sống chiến tranh liên miên khiến người ta chuộng ăn xổi ở thì; thấy lợi lộc là quơ quào ngay để không còn cơ hội? Giải thích vậy nghe cũng dễ dàng, có phần bênh vực, nhưng nhiều dân tộc khác cũng chiến tranh, cũng lao đao lận đận nhưng lại không bị như ta (Đức với hậu quả hai cuộc thế chiến chẳng hạn).
    Yếu kém về khoa học kỹ thuật thì các vua triều Nguyễn có dự phần tạo nên? Tôi cho là có! Thế giới đi trước ta rất lâu trong lãnh vực này, triều đình VN vẫn chuộng thơ phú, công lao Nguyễn Trường Tộ bỏ sông, vùi biển. Thua một bước đã khó theo nếu không thức tỉnh kịp thời, đến khi thiên hạ đi quá xa thì ta chỉ còn tính chuyện ...bắt chước! Bắt chước theo kiểu nông dân thì ..sao cũng được, miễn cho có! Nhật từng bị vu cáo là bắt chước phương Tây trong kỹ thuật xe hơi, nhưng nhờ biết làm đến nơi đến chốn -biết học hỏi từ thất bại- mà thành công, thành trùm! (Ta thì tốt đẹp khoe ra, xấu xa che lại)
    Lỗi lầm lịch sử giờ đang được lập lại. Thế giới bỏ Mác-Lê, chóp bu ta vẫn cho là sẽ cường thịnh (nên Trọng lên mặt rao giảng ở Cuba). Khuyết điểm dân ta được chế độ khoét sâu nên bị gán tội "ăn mày dĩ vãng", "bám đít quá khứ", cứ đến hẹn lại lên (30/4) là cổ vũ cơn lên đồng tập thể (nhờ -thực chất- đã giết được nhiều...đồng bào).
    Thói bạo lực thì hình như dân Á nào cũng mang sẵn trong người (Nhật nổi tiếng tàn bạo, Tàu rạng danh độc ác, ta sính tiểu tiện vào sọ dân Cam, nhà Nguyễn quật mồ nhà Tây Sơn, đem đốt làm thuốc súng...). Chế độ đang bám ghế kia thì tung hô bạo lực (dạy trẻ con làm tính bằng đếm xác Mỹ) nên bạo lực học đường, thượng đẳng tay hạ đẳng tay, toi nhau lòi ruột vì một chút ...nhìn đểu hay công an giết người không nhát tay tay là hậu quả tất nhiên.
    Nếu muốn kể ra thêm thì chắc phải làm sớ như Táo đen tường trình hàng năm cho Ngọc Hoàng, cái sớ chắc phải dài từ thượng giới đến..âm phủ.
    Cũng gần đến Tết rồi nhỉ, chuẩn bị là vừa !

    khach xa viết:
    Nhận xét của ông học giả ĐDA mâu thuẫn quá. Đã là "Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm" thì làm sao lại có thể "giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học" được. Nếu quả thật bộ não đã yếu kém như thế thì phải suy ra ngay là sẽ chẳng có tí 'tố chất' nghệ thuật lẫn khoa học gì cả thì mới hợp lý chứ. Sáng tác nghệ thuật cần tưởng tượng, mơ mộng đã đành, thế nhưng ai dám bảo là nghiên cứu khoa học không cần mộng tưởng, trí tưởng tưởng ?! Ngoài ra, các đặc tính như "não thực tiễn", "phán đoán thường có vẻ thiết thực" mà ông học giả dùng ở trên chưa hẵn đúng, có lẽ phải thay bằng 'não thực dụng', 'não trạng ăn ngay' hay 'ước muốn ăn liền' thì trúng hơn !

    Nhận xét quá chí lý! Tôi không hiểu qua từ ngữ "giàu trí nghệ thuật" ông ĐDA đã muốn nói gì, chứ theo tôi nghĩ người Việt (tức là nói chung) không giàu trí nghệ thuật, cũng không hiểu nhiều về nghệ thuật, hay đam mê nghệ thuật theo đúng nghĩa của nó. Nếu người Việt có dính dáng gì đến "nghệ thuật" thì đấy là những thứ đại loại như:

    - Người Việt thích thơ, văn, thích làm thơ, nhiều khi viết thơ thay cho lời còm ở các blog chính trị (người Mỹ mà trả lời, bình phẩm kiểu đó thì có lẽ sẽ bị xem là "mát dây điện").
    - Người Việt thích hát karaoke, thích nhạc phổ thông, cải lương vv.
    - Người Việt không thích khoa học, nhưng mê các gadget mới, thích ứng nhanh với cách xài các "kỹ thuật" có liên quan đến mạng nối xã hội, video vv. (pad, phải là "ipad" hay là Samsung thì mới có giá trị).
    - Người Việt không thích triết học, nhưng bị thu hút bởi những chuyện "tâm linh", huyền bí, tôn giáo, New Age (Osho!)

    Nhưng tóm lại, các sở thích của người Việt cũng không khác gì lắm so các người Á Đông khác, nhất là Tàu.


    khach xa viết:
    "Người Việt Nam lại rất trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo". Lễ giáo gì đây ? Nếu hiểu biết cho đúng và 'tuân thủ nghiêm ngặt' lễ giáo 'thánh hiền' thì đại bộ phận dân VN ắt đã không thể nào đi ủng hộ một băng đảng tội ác ghê gớm như cái đảng csvn !

    Tôi nghĩ là người việc trọng "lễ giáo" của người Việt chỉ có tính cách hình thức, hời hợt bên ngoài mà thôi. Do bản tính thích tuân thủ đám đông, sợ bị hàng xóm bà con dị nghị hay sợ mất mặt, nếu mình mà không thểu hiện tư cách "trọng lễ giáo" thì có thể bị người khác quở trách hay chê bai. Tôi không nghĩ là đa số người Việt thật sự thuơng kính người già, cha mẹ, thầy cô, ít ra là cũng không hơn gì người Tây phương về mặt đó, chẳng qua chỉ là vấn đề thể diện và cung cách bên ngoài mà thôi. Đa số người Việt, cũng như mọi người khác, thật ra chỉ coi con cái mình là trên hết. Hề hề, theo như câu chuyện cũ rích về triết học đạo đức, nếu anh ta ngồi trên chiếc xuồng có ba người, trong đó có mình, con của mình và mẹ già; nếu phải bỏ một người xuống sông để tránh chìm xuồng thì người Việt sẽ không gặp vấn đề nan giải gì cả nhờ có "não thực tiễn". Và trên biển cả không ai thấy chuyện gì xảy ra để quở trách hay lên án mình.

    Có thể xem xét thêm các yếu tố sau đây để tự hào vì "là người Việt Nam hiện nay" (xin nhấn mạnh HIỆN NAY):
    1. Có nhiều Tiến sĩ (trên đầu người) nhất thế giới.
    2. Có 70% giám đốc sở của thành phố văn minh hiện đại nhất Việt Nam, TP Hồ Chí MInh, không biết hoặc không cần xử dụng computer (thể hiện qua việc không xài hoặc không biết email).
    3. Dân chủ nhất thế giới (gấp vạn lần Mỹ).
    4. Có nhiều ý tưởng tiến bộ nhất thế giới (phụ nữ ngực lép không được lái xe, có xe buýt riêng cho phụ nữ để tránh quấy rối tình dục).
    5. Tiêu thụ nhiều rượu bia nhất thế giới.

    Và có thể còn nhiều yếu tố khác nữa, độc giả có thể bổ sung.

    Trích dẫn:
    "Về trí tuệ thì người Việt Nam đại khái thông minh, nhưng xưa nay ít thấy có người trí tuệ lỗi lạc phi thường; sức ký ức thì phát đạt lắm, mà giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học, thích văn chương phù hoa hơn là thực học; Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm; Sức làm việc khó nhọc, nhất là người ở miền Bắc, thì ít dân tộc bì kịp; Cảm giác hơi chậm chạp, song giỏi chịu đau đớn cực khổ và hay nhẫn nhục; Tính khí cũng hơi nông nổi, không bền chí, hay thất vọng; Hay khoe khoang trang hoàng bề ngoài, ưa thích hư danh; Thích chơi bời cờ bạc; Não sáng tác thì ít, nhưng mà bắt chước, thích ứng và dung hòa thì rất tài; Người Việt Nam lại rất trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo"

    Nhận xét của ông học giả ĐDA mâu thuẫn quá. Đã là "Não tưởng tượng thường bị não thực tiễn hòa hoãn bớt cho nên dân tộc Việt Nam ít người mộng tưởng, mà phán đoán thường có vẻ thiết thực lắm" thì làm sao lại có thể "giàu trí nghệ thuật hơn trí khoa học" được. Nếu quả thật bộ não đã yếu kém như thế thì phải suy ra ngay là sẽ chẳng có tí 'tố chất' nghệ thuật lẫn khoa học gì cả thì mới hợp lý chứ. Sáng tác nghệ thuật cần tưởng tượng, mơ mộng đã đành, thế nhưng ai dám bảo là nghiên cứu khoa học không cần mộng tưởng, trí tưởng tưởng ?! Ngoài ra, các đặc tính như "não thực tiễn", "phán đoán thường có vẻ thiết thực" mà ông học giả dùng ở trên chưa hẵn đúng, có lẽ phải thay bằng 'não thực dụng', 'não trạng ăn ngay' hay 'ước muốn ăn liền' thì trúng hơn !

    "Sức làm việc khó nhọc, nhất là người ở miền Bắc, thì ít dân tộc bì kịp." Chuyện thời xưa là như thế à ? Ngày nay thì dư luận trẻ già nói chung cho rằng đa số người Bắc thích mồm miệng đỡ tay chân, đi tắt đón đường, chém gió ngất trời, một tấc tới trời ... chứ ít ai chịu nai lưng làm người thật việc thật, tay làm hàm nhai như dân miền Trung, miền Nam.

    "Người Việt Nam lại rất trọng lễ giáo, song cũng có não tinh vặt, hay bài bác chế nhạo". Lễ giáo gì đây ? Nếu hiểu biết cho đúng và 'tuân thủ nghiêm ngặt' lễ giáo 'thánh hiền' thì đại bộ phận dân VN ắt đã không thể nào đi ủng hộ một băng đảng tội ác ghê gớm như cái đảng csvn !

    KhachOneTime viết:
    Câu cuối thì tối như hũ nút - " Nếu phải tự hào là người Việt thì có lẽ đó là chuyện của tương lai."

    Tại sao lại PHẢI?

    Không biết ông Tuấn nghĩ sao khi viết thế, nhưng riêng tôi có thể 'giải bày' chữ 'PHẢI' kia như sau. Những người VN nào hiện tại có hiểu biết hay/và khiêm tốn, chẳng muốn/dám tự hào tự hiếc gì cả, mà bị ép phải thể hiện ra cái thái độ tự hào thì ắt chả thể nào làm được, bởi cái 'tâm tư' u buồn bên trong nó khiến không thể nào 'thể hiện' sáng chói ra bên ngoài được. Nhưng nếu mai kia VN phát triển thành văn minh tiến bộ được như Nhật, Hàn hiện nay, thì một người VN cho dù có khiêm tốn hết mức đến đâu ắt cũng sẽ chẳng ngần ngại nêu cao tinh thần tự hào dân tộc khi gặp tình huống cần phải 'thể hiện', tỉ dụ như khi cần động viên tinh thần đồng bào, đồng đội, hoặc khi phải đương đầu, vượt qua những thách thức.

    Nhận xét nhanh về bài viết:

    - Dữ liệu tham khảo phong phú, có sức thuyết phục,
    - Bài viết quá dài (hơn 5000 từ) đối với dạng blog,
    - Câu cuối thì tối như hũ nút - " Nếu phải tự hào là người Việt thì có lẽ đó là chuyện của tương lai."

    Tại sao lại PHẢI?