Hoàng Dũng - Vì sao họ lại bắt Nguyễn Ngọc Già? (*)

  • Bởi Gió Nghịch Mùa
    29/12/2014
    8 phản hồi

    Hoàng Dũng



    Tôi không bất ngờ khi nghe tin ông Nguyễn Đình Ngọc bị bắt. Không thấy lòng chộn rộn như khi nghe tin ông Hồng Lê Thọ và Nguyễn Quang Lập. Có thể đó là một tâm lý bình thường hoặc giả cũng là một sự mong đợi nào đó. Bắt - thả, bắt - thả, luôn duy trì nồi nước ở nhiệt độ vừa phải, chấp nhận được thì bạn sẽ chẳng bao giờ có nước sôi để pha trà. Hoặc là thả hết tù nhân lương tâm, hoặc là bắt sạch những người đang đấu tranh để cùng tất biến, biến tất thông. Tre già măng mọc. Họ không bao giờ có thể nhổ được hết cỏ nước Nam này!

    Tôi đọc khá nhiều bài viết của ông Nguyễn Ngọc Già và rất vui khi ông đồng cảm với Trần Huỳnh Duy Thức, cũng như có phần nào đó nể phục. Rất có thể sắp tới ông sẽ hội ngộ anh Thức, khi đó 2 bên tha hồ mà đàm đạo sáng đêm. Tuy nhiên, ông Già cũng khá cực đoan và bảo thủ. Tôi không nhớ rõ chi tiết, nhưng ông rất không bằng lòng với Nguyễn Công Huân - chủ trang Dân Luận, nơi mà xưa kia ông thường xuyên gửi bài. Những bài của ông Già khá chi tiết, thể hiện ông là người cẩn thận và quan sát tốt. Ông kỹ tính. Thế nên ông chọn con đường ẩn mình để viết bài. Tất nhiên, khi chọn như vậy, ông biết ông sẽ cô đơn và tức là chẳng màng cái danh hão làm gì. Cũng tất nhiên là ông vào tù vì những bài viết của mình. Ông viết vì ông muốn Việt Nam thay đổi, chứ không để kiếm nhuận bút hay danh hão.

    Nhắc đến danh hão lại nhớ đến nhiều lần tôi làm việc với cơ quan an ninh. Họ thường có ý chê trách một số "nhà đấu tranh dân chủ" tham gia đấu tranh chỉ để lấy danh tiếng. Tôi thừa nhận là có, nhưng không nhiều. Họ cũng có ý nào đó muốn nói tôi là như vậy. Tôi cười. Vì nếu họ có ý đó, tức là họ chưa hiểu tôi. Thật ra thì nếu đấu tranh để lấy danh hão rất dễ. Bạn nào muốn, tôi sẽ chỉ cho, đơn giản.

    Nhắc lại chuyện ông Già. Tôi cho ông là một trong số ít ỏi cây viết chăm chút từng con chữ của mình còn lại ở Việt Nam. Câu hỏi đầy đủ là: Vì sao họ lại bắt Nguyễn Ngọc Già mà không phải một số người hoạt động xã hội thực tế?

    Xin trả lời là: Bất cứ ai cũng có thể bị bắt. Nhưng phải cân nhắc thiệt - hơn. Những người có tác động lớn đến xã hội thì dù già nua ốm yếu như bọ Lập, Việt Kiều như Hồng Lê Thọ, bút sắc như Nguyễn Ngọc Già hay năng nổ Bắc chí Nam như Bùi Hằng thì cũng đều bị tóm cả. Nếu bạn chưa bị bắt thì chứng tỏ rằng bạn chưa đủ nặng. Những hoạt động của bạn vẫn chỉ là hời hợt và ném đá ao bèo. Muốn như Hằng Thọ Lập Già, đẩy mạnh nữa lên, bạn sẽ đạt ý nguyện.

    Bắt Nguyễn Ngọc Già, một người cẩn thận và kỹ tính - là lời nhắc nhở cho những người vẫn đang ẩn mặt đấu tranh ở trong nước. Nếu bạn đã chuẩn bị nội vụ thì không nói làm gì, nhưng nếu bạn vẫn cười rinh rích vì yên tâm mình ẩn mình kỹ thì bạn đã sai. Đọc đến đây thì nên thoát khỏi trình duyệt, sống một đời chim hoa cá gái đi, nếu bạn sợ. Hoặc chuẩn bị nội vụ. Hoặc bước hẳn ra ngoài ánh sáng, tìm bạn bè, đồng đội.

    Sắp đến lúc nước sôi rồi. Tôi tin là như vậy. Tôi mong bắt thêm nhiều người nữa, càng nhiều càng tốt. Đi tù là một trải nghiệm thú vị trong đời một con người. Tù chính trị dưới chế độ cộng sản nữa. Biết đâu sau đó bạn sẽ trở thành nhà văn, nhà thơ, họa sĩ chả biết chừng!

    Hẹn sớm gặp anh, blogger Nguyễn Ngọc Già, dù ở bất cứ đâu.

    (*) Bài viết này với chữ giả sử Nguyễn Đình Ngọc là Nguyễn Ngọc Già.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Hoàng Dũng viết:
    Đúng là tôi mong cho họ bắt càng nhiều càng tốt. Như tôi đã giải thích ở trong bài. Nhưng có lẽ các bác đọc lướt nên trách tôi tàn ác. Những người đấu tranh ở VN đã xác định đấu tranh thì tôi cho rằng dù ẩn mặt hay công khai, họ đều không sợ bị bắt, tù đầy. Thời nay khác gần chục năm trước rồi, thưa các bác.

    Nhà sản khôn ở chỗ là luôn duy trì một sự bất công ở mức vừa phải, không quá chìm cũng không quá nóng. Đảm bảo cho một sự kiểm soát trong khả năng của họ và cũng là có mang tiếng tồn tại sự phản biện nhất định trong nước. Và cứ thế họ tồn tại mãi.

    Các bác chắc không phản đối với tôi rằng sau mỗi một vụ án chính trị, lại sinh ra rất nhiều người đấu tranh mới, vì họ tỉnh ngộ. Nếu không hoặc là thả hết tù nhân lương tâm để thay đổi hay bắt bớ thật nhiều để tăng nhiệt đấu tranh thì các bác sẽ vẫn mãi sống một cuộc sống như hiện tại.

    Kính các bác.

    Tôi rất kính phục tất cả các bác đấu tranh vì một VN công bằng, tự do, dân chủ, và đặc biệt là các bác trong nước luôn đối mặt với đàn áp, tra tấn.

    Đúng là tôi mong cho họ bắt càng nhiều càng tốt. Như tôi đã giải thích ở trong bài. Nhưng có lẽ các bác đọc lướt nên trách tôi tàn ác. Những người đấu tranh ở VN đã xác định đấu tranh thì tôi cho rằng dù ẩn mặt hay công khai, họ đều không sợ bị bắt, tù đầy. Thời nay khác gần chục năm trước rồi, thưa các bác.

    Nhà sản khôn ở chỗ là luôn duy trì một sự bất công ở mức vừa phải, không quá chìm cũng không quá nóng. Đảm bảo cho một sự kiểm soát trong khả năng của họ và cũng là có mang tiếng tồn tại sự phản biện nhất định trong nước. Và cứ thế họ tồn tại mãi.

    Các bác chắc không phản đối với tôi rằng sau mỗi một vụ án chính trị, lại sinh ra rất nhiều người đấu tranh mới, vì họ tỉnh ngộ. Nếu không hoặc là thả hết tù nhân lương tâm để thay đổi hay bắt bớ thật nhiều để tăng nhiệt đấu tranh thì các bác sẽ vẫn mãi sống một cuộc sống như hiện tại.

    Kính các bác.

    L.F. viết:
    Ông Già chỉ được ưu điểm là viết nhiều, văn vể nghiêm chỉnh, lưu loát, nhẹ nhàng, còn kiến thức thì bình thường thôi, chẳng có gì sâu sắc, rộng rãi hoặc uyên thâm, bài viết cũng ít để lại ấn tượng.

    Hì hì, nếu "kiến thức thì bình thường thôi, chẳng có gì sâu sắc, rộng rãi hoặc uyên thâm, bài viết cũng ít để lại ấn tượng" thì chắc không được đài RFA quan tâm đâu.

    Cái nhà nước quái quỷ gì mà bắt người vô tội vạ thế này? Những người cầm bút họ gây ra thiệt hại gì cho Đảng và cho nhà nước? Thiệt hại đến mức độ nào? Họ có làm mất niềm tin như những quan chức tham nhũng không?
    Tôi cũng chẳng biết người bị bắt là Nguyễn Đình Ngọc có phải là ông Nguyễn Ngọc Già hay không, nhưng nếu ông Già bị bắt thì là bắt oan, bắt vô tội vạ. Tôi thấy bài viết của ông Già cũng chẳng có gì chống cộng nặng đô lắm. Cả thế giới người ta chống cộng thì không bắt mà có khi còn quỵ lụy để họ đầu tư, ông Già bị bắt vì ông ấy là người Việt Nam sống dưới chế độ Việt Nam CS thế thôi. Xem những bài của cụ Bùi Tín và cụ Tô Hải hay cụ Nguyễn Trọng Vĩnh thì bài của ông Già thấm thía gì đâu. Ông Già chỉ được ưu điểm là viết nhiều, văn vể nghiêm chỉnh, lưu loát, nhẹ nhàng, còn kiến thức thì bình thường thôi, chẳng có gì sâu sắc, rộng rãi hoặc uyên thâm, bài viết cũng ít để lại ấn tượng. Kiểu chống Đảng của ông Già chỉ là phủi bụi thôi.
    Ngay trên vài cái còm thì còn có ý chống mạnh mẽ và thấm thía hơn, có thể làm cho Đảng "đau" hơn. Thế nhưng Đảng nên tự hỏi: Vì sao dân lên tiếng chóng Đảng nhiều thế? Có người dân nước nào chống chính quyền nước họ nhiều như người dân Việt chống chính quyền CS không? Nếu nhà nước sai tì phải sửa để dân đừng chống nữa thì hơn. Còn cái nhà nước độc tài độc trị kiểu này thì người dân còn chống "năn năm, mười năm, hai mươi năm hoặc lâu hơn nữa", bỏ tù cũng chống, tử hình cũng chống, trục xuất ra nước ngoài cũng chống, hết thế hệ này chống đến thế hệ sau chống. Nhà nước làm mất lòng dân thì dân chống là lẽ dĩ nhiên. Nước ta trải qua 4.000 năm lịch sử, 84 năm có Đảng, thì riêng cái "công lao" Đảng làm dân đói đã chiếm 30 năm (đó là thời kỳ tem phiếu, không cho dân ăn), không cho dân mặc, không cho dan mua sắm) thì cũng đủ lý do để người dân không ưa Đảng rồi. Còn suốt trong những năm Đảng trị vị thì người dân chống triền miên, mà nhiều khi lại chính những người đã từng cống hiến cho Đảng lại quay ra chống Đảng một cách kiên cường bất khuất.
    Đảng nên tỉnh táo xem xét lại, đừng tô thắm thêm tội ác vào trang lịch sử Đảng thêm nữa. Báo cáo thành tích của Đảng nhiệm kỳ XI trước đại hội XII sắp tới, có lẽ nổi bật nhất là bắt bớ bỏ tù toàn những người yêu nước.

    "Tôi mong bắt thêm nhiều người nữa, càng nhiều càng tốt"

    Đây là một lối nói giận lẩy của nguòi Việt bình dân trong côn giận mà thôi, không nên hiểu theo nghĩa thực. Xin hiễu cho tác giả thêm là "có giỏi, còn sức thì cứ làm tới đi, bắt nửa đi, càng nhiều càng tốt, chết là cùng"

    Tôi hiểu ý ông Hoàng Dũng nói bắt càng nhiều càng tốt không phải theo nghĩa xấu. Không cuộc đấu tranh nào không cần hy sinh, đi tù có sức công phá không kém đổ máu. Những người lên tiếng đấu tranh hầu hết đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần "9 ngày hoặc vài năm" nên việc vào tù với họ không quá sốc. Bắt càng nhiều chế độ càng nhanh tàn. Bắt càng nhiều càng nhàm, không ai sợ nữa.

    Chào bác Nhiên Tuệ, tác giả đã liên hệ với Dân Luận và nhờ chỉnh sửa lại. Đây cũng là do lỗi của tôi vì không kiểm tra kĩ lưỡng trước khi đăng, cảm ơn bác đã góp ý.

    Thân.

    Hoàng Dũng viết:
    Tôi mong bắt thêm nhiều người nữa, càng nhiều càng tốt

    Như vậy là bạn đồng tình với hành động khủng bố của nhà cầm quyền đối với những người làm họ ngứa mắt, bất chấp những lời phê phán và lên án của dư luận trong và ngoài nước? Thế là thế nào? Hô hào mọi người đấu tranh mà lại tán đồng việc họ bị bắt, còn có những phát biểu ngây ngô và vô trách nhiệm như thế này liệu có coi được không?

    Hoàng Dũng viết:
    Tôi cho ông là một trong số ít ỏi cây viết chăm chút từng con chữ của mình còn lại ở Việt Nam

    Sao bạn không học ông ấy một chút: Cái tên Nguyễn Đình Ngọc được viết rõ ràng trong nhiều bản tin, vậy mà ở đây bạn viết không phải một lần - Nguyễn Danh Ngọc?