Võ Thị Hảo - Lẽ nào người VN không nợ “tiền đò” sự thật?

  • Bởi Admin
    19/12/2014
    4 phản hồi

    Võ Thị Hảo

    Chiến dịch bắt bớ những blogger vô tội

    Việc nhà cầm quyền VN bắt giam Nguyễn Quang Lập – một nhà văn, một blogger ôn hòa chỉ chuyên chở sự thật trên con thuyền “Quê Choa”, không làm bất kỳ điều gì phạm pháp, đã là một hành vi gây phẫn nộ lâu dài trong dư luận VN và quốc tế.

    Theo thông tin cho biết, sau 9 ngày bị tạm giam, đến 17/12/2014, nhà văn Nguyễn Quang Lập, thay vì phải được trả tự do ngay lập tức kèm theo lời xin lỗi và bồi thưởng thiệt hại, bồi thường danh dự, thì lại bị khởi tố theo điều 88 về “tội tuyên truyền chống nhà nước”. Người bị kết tội theo điều này có thể bị án tù từ 3 đến 20 năm.

    Nếu cả hệ thống tuyên truyền VN có lên tiếng bôi nhọ Nguyễn Quang Lập, cũng như bôi nhọ bloger Hồng Lê Thọ (bị bắt vào ngày 29/11/2014) và nhiều nhà bất đồng chính kiến, trí thức phản biện, những dân oan VN khác đang bị bắt giam trong nhà tù VN, thì có một sự thật không thể chối bỏ được là dẫu xét trên phương diện nào của Hiến pháp VN và những cam kết quốc tế mà VN đã ký, thì những người này vẫn hoàn toàn vô tội.

    Khi Hiến pháp đã quy định quyền của công dân, đương nhiên không một văn bản luật nào được trái Hiến pháp. Điều 88 hay điều 258 của. Bộ Luật hình sự chính là những quy định vi hiến, được đặt ra để cấm đoán tự do ngôn luận, để ngăn chặn các công dân đưa thông tin về sự thật và các ý kiến phản biện, trái với quyền lợi của nhiều nhà cầm quyền độc tài mà thôi.

    Giám đốc Á châu của Tổ chức theo dõi nhân quyền – ông Brad Adams đã là một trong nhiều người đại diện cho tổ chức, cá nhân lên án về sự sai trái của những điều luật này: “chính phủ Việt Nam đã nhiều lần từ chối không chịu sửa đổi hoặc rút lại những điều khoản về an ninh quốc gia trong bộ hình luật, như điều khoản 88, kết tội những người đối lập ôn hoà…[và] tiếp tục dùng những luật này để bắt những người chỉ trích phải im tiếng”. Ông cũng phê phán việc “chính phủ Việt Nam coi việc phát biểu quan điểm là một tội phạm”. Ông kêu gọi chấm dứt “bỏ tù những người bất đồng chính kiến”.

    Nhiều chuyên gia về luật pháp trong nước và quốc tế đã nhận xét: việc sử dụng điều 88 cũng và 258 của Bộ luật Hình sự VN là vi phạm luật nhân quyền quốc tế.

    Không ai không biết rằng những hành vi tước bỏ quyền tự do ngôn luận của công dân là một trong những tội ác chống lại loài người.

    Dư luận cũng lên tiếng mạnh mẽ về phương diện trái đạo lý trong việc bắt giam Nguyến Quang Lập(NQL). Đày đọa một nhà văn tài năng, tuổi đã cao, bị liệt nửa người, hết sức khó khăn ngay cả trong việc tối thiểu như làm vệ sinh cá nhân, bản thân ông lại còn mang nhiều bệnh hiểm nghèo và có thể chết bất kỳ lúc nào bởi bệnh tiểu đường nếu không được điều trị kịp thời và đúng chủng loại thuốc trong cảnh lao tù khắc nghiệt rõ ràng là một hành vi hết sức thất nhân tâm.

    “Nhận tội và xin khoan hồng”?

    Chỉ sáu ngày sau khi NQL bị bắt, Báo Công an TPHCM đã loan tin “Ông Lập khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại. Ông Lập cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội”.

    Thông tin này khiến cho một số người thất vọng. Đặc biệt, những “dư luận viên” chuyên “ngậm máu phun người” để lấy lợi lộc thì đắc thắng, ra sức dè bỉu mạt sát. Nhưng những người đã nhiều năm chứng kiến diễn biến trong trường văn trận bút sẵn sàng chà đạp lên đạo lý và sự thật dưới sự điều hành theo lợi ích của phe nhóm cầm quyền nào đó thì suy nghĩ khác. Ai cũng biết rằng đưa những thông tin chưa được kiểm chứng nhằm gây mất uy tín cho một người nào đó là trò thường xuyên, dễ dàng nhất mà người ta có thể làm trong một nền báo chí bị bóp nghẹt tự do ngôn luận. Thực tế cho thấy đã từng có nhiều thông tin giả được tung ra, thậm chí được đưa trên truyền hình nhưng đã bị cắt xén nhằm bôi nhọ những nhà văn, nhà trí thức, nhân sĩ yêu nước có tài năng, trung thực, dám vì quyền lợi chung mà hy sinh quyền lợi riêng.

    Mục đích của việc bôi nhọ đó là khiến cho nạn nhân bị cô lập. Đã bị đầy đọa, họ càng thêm cô đơn khốn khổ trong lao tù. Họ thậm chí còn có thể bị ngay cả những người cùng chí hướng coi thường, bỏ rơi.

    Mặt khác, việc bôi nhọ này cũng khiến cho một số người đang có cái nhìn thiện cảm, biết ơn những nhân sĩ trí thức dấn thân vì công lý và sự thật nay dễ sa vào thất vọng, chán nản trước thần tượng mà họ ngưỡng mộ. Họ nghĩ rằng thần tượng của họ đã không bền chí, hèn nhát và đầu hàng trước bạo quyền bằng cách nhận tội dù bản thân vô tội.

    Cũng có người đặt giả thiết: giả sử nhà văn Nguyễn Quang Lập do không chịu đựng được áp lực khắc nghiệt lên bản thân, bệnh tật và gia đình nên đã “nhận tội” dù biết rằng mình không có tội và “xin được khoan hồng”? Tính mạng anh đang bị đe dọa bởi bệnh hiểm nghèo nên phải tạm thời lùi bước để được tại ngoại cứu lấy mạng sống? Thực tế đã cho thấy nhiều tay sừng sỏ vào sinh ra tử trong giới giang hồ dù không giết người cũng phải nhận tội cho thoát khỏi áp lực bức cung, nhục hình dai dằng với đủ ngón thâm độc, dẫu biết rằng nếu nhận tội nghĩa là nhận cái chết. Công bằng mà nói, chúng ta, mong có một Nguyễn Quang Lập kiên cường nhưng ngay cả trong trường hợp như vậy, cũng không thể không biết ơn những gì anh đã làm, đã hy sinh vì quyền lợi cộng đồng trên con thuyền Quê Choa.

    Việc Nguyễn Quang Lập không được trả tự do sau 9 ngày tạm giam mà tiếp tục bị khởi tố theo điều 88 khiến cho dư luận càng nghi ngờ việc “Nguyễn Quang Lập nhận tội và xin khoan hồng” là thông tin bịa đặt.

    Ủy ban Bảo vệ Ký giả Quốc tế (CPJ) hôm 8/12 đã ra thông báo kêu gọi trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho nhà văn Nguyễn Quang Lập. Ông Shawn Crispin, đại diện của CPJ ở Đông Nam Á, nói: “Chính phủ Việt Nam nên chấm dứt việc sử dụng các đe dọa pháp lý để bịt miệng các bloggers độc lập và hãy bắt đầu bảo vệ quyền tự do báo chí được ghi nhận trong Hiến pháp Việt Nam.”

    Ta nợ “tiền đò” những người đã hy sinh bản thân vì lợi quyền chung

    Một người đa tài, nhân cách đáng nể trọng như Nguyễn Quang Lập, nếu chọn con đường viết văn, viết báo dối trá, tụng ca cho nhà cầm quyền, hoặc thờ ơ, vô lương trước sự thật và nỗi đau của đồng bào mình thì đã có rất nhiều dịp để vơ vét vinh thân phì gia. Nhưng anh đã không chọn con đường làm một nhà văn nô lệ, mặc dù đa phần nhà văn, nhà báo và những người được gọi là có học ở VN đã chọn con đường đó.

    Theo dòng thời gian, chính kiến của người đồng hành với sự thật và lên tiếng vì sự thật ngày càng rõ ràng theo sự thức tỉnh. Con đường họ đi là con đường xa thẳm và đầy chông gai, càng đi càng chuốc lấy thiệt hại cho bản thân mình và gia đình. Những điều họ nói và viết ra, thay vì sẽ bị những tin tức sự kiện mới bồi lấp và đi vào quên lãng, thì với sự đàn áp của nhà cầm quyền, với thực tế một VN đang ngày càng đàn áp tự do và nhân quyền, đi ngược lại con đường phát triển của nhân loại, những điều họ nói và viết ra lại càng có sức lay động mọi người.

    Vì sao blog Quê Choa của Nguyễn Quang Lập lại có tới hơn một trăm triệu người đọc, trong khi anh không hề dùng những thủ pháp giật gân câu khách và anh chẳng có tiền bạc và thế lực nào để hỗ trợ cho anh trong việc làm blog này? Con người tàn tật ấy đã làm được một điều phi thường mà những người dân có lương tâm trong nước VN phải tri ân, cũng như tri ân những blogger như Ba Sàm, Hồng Lê Thọ, Điếu Cày… và nhiều người khác.

    Bởi vì người đọc vốn công bằng. Họ chẳng vì Nguyễn Quang Lập. Họ hào hứng dành thời giờ quý giá đến với Nguyễn Quang Lập chỉ vì trong những bài viết, trong blog của anh có họ – những người dân thấp cổ bé họng – tầng lớp bị tổng thương nhiều nhất về quyền lợi so với giai tầng cầm quyền tham nhũng.

    Và tại Quê Choa, họ được đáp ứng phần nào khao khát thông tin về sự thật. Họ được đọc những bài viết trung thực, có chất lượng từ những trang web khác, được tiếp cận những cái nhìn nhiều chiều để tự mình chọn lọc thông tin cho khách quan hơn, tránh sự việc bị bóp méo hoặc sự thờ ơ, che giấu từ phía bộ máy tuyên truyền khổng lồ chỉ phục vụ quyền lợi của những kẻ tham nhũng và bán nước.

    Đã có trên một trăm triệu lượt người vào đọc Quê Choa, thì ít ra cũng có cỡ cả hàng chục triệu người nợ và hàm ơn Nguyễn Quang Lập.

    Không nợ nần sao được. Chúng ta nợ anh, cũng như nợ những blogger quên mình làm ra những trang thông tin vô vụ lợi cho cộng đồng, chỉ để thể hiện một khát vọng muốn cho VN bảo vệ được chủ quyền đất nước, cải cách thể chế tiến bộ để người VN đỡ khổ, đi nhanh hơn trên con đường phát triển.

    Ai đi đò mà chẳng phải trả tiền đò. Nếu không trả nghĩa là đi nhờ. Nhờ là nợ mãi.

    Khi chúng ta đi trên con đò chở sự thật, chúng ta nợ người lái đò không phải tiền. Món nợ của chúng ta lớn hơn nhiều. Đó là nợ mồ hôi nước mắt và có khi cả máu của người lái đò đơn độc dưới vô vàn hiểm nguy.

    Đó là loại nợ nhân tâm.

    Chúng ta đã chứng kiến nhiều người làm nên những kỳ tích anh hủng. Liều mình lấy thân che cho một em nhỏ trước bom. Lao vào lửa cứu người trong đám cháy. Đó là những hành vi hết sức đáng khâm phục và hàm ơn. Nhưng thường những hành động anh hùng kiểu đó diễn ra trong khoảnh khắc. Nguy hiểm chết người trong khoảnh khắc và áp lực sẽ chấm dứt rất nhanh.

    Sự lựa chọn hy sinh của những anh hùng kể trên khác với đặc thù của những nhà bất đồng chính kiến, những nhà phản biện, những người viết vì lương tri.

    Thử thách đối với họ là những tháng năm dài của đời người phải đối diện với áp lực nguy hiểm của cả một bộ máy đàn áp khổng lồ đè nặng lên tâm tư và đời sống trong từng giờ giờ ngày ngày phút phút năm năm. Khi đã là một người viết chuyên chở sự thật tại một đất nước độc tài như VN, mỗi ngày đều có thế là ngày cuối cùng anh được sống hoặc được tự do. Mỗi người đi qua anh, ngồi trước cửa nhà anh đều có thể là một người theo dõi và hãm hại anh bất cứ lúc nào. Khi đã là một người bất đồng chính kiến, đứng về phía sự thật, không những bản thân anh mà có thể cả người thân, gia đình anh cũng sẽ bị triệt phá mọi đường sinh kế.

    Tại sao một người bị tàn tật, bệnh hiểm nghèo như Nguyễn Quang Lập hoặc một số người khác phải đơn độc liều thân?

    Lỗi một phần là ở chúng ta, một đám đông vố số những người thờ ơ, vờ câm điếc mù lòa, biết hết về những bất công, ấm ức trong dạ, khao khát một bến bờ công lý nhưng vì đàn áp, vì sợ hãi mà không làm bất cứ điều gì để phản đối những cái xấu, bất công, để mặc tham nhũng và lũ xẻo thịt đất nước hoành hành.

    Đã biết rằng nợ, thì sao không trả? Một chữ ký vào kiến nghị yêu cầu trả tự do cho Nguyễn Quang Lập và các nhà bất đồng chính kiến, các blogger khác đang bị cầm tù, truy bức khác, đó là một việc làm tối thiếu và cấp bách vào lúc này, chí ít cũng là tự an ủi lương tâm.

    Nhà cầm quyền VN cần hành xử theo lẽ phải, trả tự do ngay cho Nguyễn Quang Lập, Hồng Lê Thọ, Nguyễn Hữu Vinh …và những người bất đồng chính kiến, dân oan đang bị cẩm tù khác. đồng thời hủy bỏ ngay điều 88 và 258 của Bộ Luật Hình sự hiện hành.

    Võ Thị Hảo, Hà Nội 18/12/2014

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Có lẽ chỉ những người yêu văn chương mới biết nhiều về nhà văn Nguyễn Quang Lập, và mới "nợ". Còn nhiều người không thích hoặc không quan tâm đến văn chương (như tôi chẳng hạn)thì chẳng nợ nàn gì cả. Chẳng cần đến Bọ yêu quý thì khối người cũng biết sự thật và trên cả sự thât về cái chế độ thối nát và tàn ác này. Nói như vậy không có nghĩa là không biết đến công lao của Bọ, mà chỉ để nói với Đảng và nhà nước rằng: không phải chỉ có một mình Bọ mới nêu ra sự thật xấu xa của Đảng và nhà nước mà chính những việc làm bất nhân tàn ác của Đảng đã phơi bầy ra trước bàn dân thiên hạ rồi, người này không nói thì người khác nói, người trong nước không được nói thì người ở nước ngoài nói. Như vậy Đảng và nhà nước bỏ tù Bọ là đổ oan cho Bọ, có thể là Đảng muốn bỏ tù Bọ để cảnh cáo những ai còn dám tố cáo tội ác của Đảng. Đảng muốn không ai nói xấu mình thì đừng làm xấu. BỎ tù người nói xấu mình thì sao không bỏ tù hết những người ở nước ngoài đi? Hay chỉ bắt nạt người trong nước thôi? Tội nghiệp cho dân Việt sống trong đát nước hình chữ S này quá. Bọ và nhiều người khác dùng văn chương chữ nghiã để đấu tranh, sao Đảng và nhà nước không dùng văn chương chữ nghĩa đối lại mà lại dùng dùi cui và nàh tù đói lại? Có lẽ vì Đảng dốt và quen thói côn đồ chăng?
    Đảng này có cái bệnh hay thói quen là chỉ muốn giấu giếm những cái ung nhọt của mình, để đến lúc nó nổ tung ra thì hết thuốc chữa.
    Nay Đảng bỏ tù ông Nguyễn Quang Lập thì nhiều người nên cùng nhau tố cáo và lên án Đảng nhiều hơn nữa, liệu Đảng có bỏ tù hết nhân dân Việt Nam hay không? Cái nhà nước này đã tí nhiều mang dáng dấp nhà tù tồi, nay Đảng mới tô thêm chốn thành nhà tù rõ hơn nữa hay sao? Thế thì tức là Đảng tô thắm thêm tội ác của mình rõ nét hơn nữa đấy. Lịch sử đã lên án Đảng nhiều rồi, nay Đảng còn muốn trang sử tội ác cuả Đảng dầy thêm nữa hay sao?
    Cụ Nguyễn Trãi đã dạy "Việc nhan nghĩa cốt ở yên dân", lới hay ý đẹp của tổ tiên thì Đảng không theo, Đảng theo cái lý thuyết cuả hai ông Tây ngoại bang dị tộc để đàn áp dầy xéo lên dân tọc mình, biến cái đảng chính trị này thành đảng cướp, đảng lưu manh. Câu này không phải do tôi nghĩ ra mà lại do một cụ cán bộ tuyên huấn lão thành cách mạng dạy tôi nói đấy, Bọ Lập có nói lên câu nặng đô như thế về Đảng không? Trước kia tôi chẳng quan tâm tới văn chương, chính trị vì thấy nó không thiết thực, nay thì cái điều được gán cho chính trị tràn lan quá, không muốn quan tâm cũng không được.

    Bài này viết hay, lý luận sắc bén.
    Xin thú thực, tôi rất kính trọng Bọ và mong bọ sớm thoát kiếp nạn hay Đảng nạn này, nhưng trước kia tôi chẳng biết Bọ là ai, tôi chưa hề đọc tác phẩm nào cuả Bọ cũng như blog của Bọ. Từ hôm Bọ bị bắt, Bọ mới nổi tiếng và tôi mới được đọc một số truyện ngắn của BỌ. Như vậy tức là Bọ nổi tiếng vì bị bắt. Đối với tôi, điều này cũng giống như đối với ông Hồng Lê Thọ, "nhờ" ông bị bắt, tôi mới biết đến ông.
    Thế mà cái giọng lưỡi của CS bảo BỌ (và cả ông Thọ)làm hại đến uy tín hay lòng tin đối với Đảng thì tôi xin chào thua. Xét theo đúng tính chất một vụ án gây thiệt hại thì không biết thiệt hại những cái gì? Thiệt hại bao nhiêu? Mức độ nào? Bảo hai ông chống nhà nước thì không biết các ông chống bằng cái sào nào? Nhất là BỌ, một anh bộ đội cụ Hồ nay bán thân bất toại, lại có biết bao bệnh giống như nhiều người cao tuổi khác. Thế thì bọ chống bằng cái gì?
    Thực ra chẳng phải chờ đến hai ông nói xấu Đảng và nhà nước thì nhiều người đã biết Đảng và nhà nước xấu gấp vạn lần những người đã nói. Thì chính cụ TBT Nguyễn Phú Trọng cũng đã nói xấu Đảng chứ ai, bảo số không nhỏ (tức số đông)đảng viên thoái hóa, biến chất, suy thoái đạo đức sinh hoạt gì gì đó, nói xấu đảng viên là nói xấu Đảng chứ còn gì nữa. Sao công an không bắt cụ Trọng đi? Người này nói ra thì được, người khác nói thì bị tù, thế thì còn gì là công bằng và bình đẳng? Đảng bảo cho dân phản biện, dân phản biện thì bỏ tù, thế là đánh lừa dân à?
    Đáng lẽ người dân nói ra những cái sai của chính quyền thì chính quyền phải tiếp thu và sửa chữa chứ, đằng này không sửa chữa lại còn bịt mồm dân, không cho dân nói. Thử xem có nhà nước nào giống nhà nước CHXHCN VN ta không? Sao dân các nước khác họ không chống chính quyền nước họ? Chỉ có mấy nước CS thì có dân chống chính quyền thôi. Những người chống chinh quyền bằng chữ, chẳng chết ai thì chính quyền trị bằng dùi cui, còng số 8 và nhà tù, người chống toàn trí thức và những người cầm bút khác, chứ có phải bọn đầu trộm đuôi cướp lưu manh côn đồ đâu? Cái lạ của nhà nước là nhà nước lại dùng chính bọn đàu trộm đuôi cướp lưu manh côn đồ trị người lương thiện, thế ra Đảng cùng hội cùng thuyền với lưu manh côn đồ hay sao? Xem các thủ đoạn chống người lương thiện thì bẩn thỉu, hèn hạ hết chỗ nói, cái nhu cầu tối thiểu của con người cũng dùng thủ đoạn đê hèn, tàn ác để tước đi, lại còn "trả thù" cả người thân của người ta nữa chứ. Ôi "Đảng là chân lý, Đảng là văn minh"!!! Khốn nạn quá! Đảng chê Trung quốc là tiểu nhân, thế Đảng có quân tử hơn không?
    Thời kỳ này mới đúng là dân tộc Việt Nam sống trong bức màn đêm đen tối dưới ách CS. Ngay cả những người đã theo Đảng nay thành lão thành CM cũng phải lên tiếng kêu than.
    Dan ta đã chịu khổ biết bao nhiêu dưới xiềng xích của thực dân phong kiến khi chưa có Đảng. Nay dân ta có Đảng thì còn khổ hơn nhiều, người vô tội cũng bị bắt bỏ tù.
    Lịch sử đã dạy cho Đảng những bài học là chỉ phát hiên ra sai lầm sau vài chục năm, thế mà Đảng chưa mở mắt ra. Nay lại sai lầm hơn, thế thì người dân nào con tin vào Đảng nữa?

    Xin cảm ơn Nhà văn Võ Thị Hảo đã có những tiếng nói lương tri, có tình. Đất nước cần những người như cô.