Phạm Hồng Sơn - Bà Bùi Thị Minh Hằng

  • Bởi Biên tập viên
    15/12/2014
    4 phản hồi

    BS Phạm Hồng Sơn

    Phạm Hồng Sơn

    Bà Bùi Thị Minh Hằng
    Phần 1, viết trước khi phiên toà phúc thẩm khai mạc(DL)

    Nếu phải tìm hiểu thêm về các thiết chế quan trọng cho một nền dân chủ hay phải tham vấn thêm về một đề tài hàn lâm nào đó, thành thật tôi sẽ không dám nhờ cậy những người như Bà Bùi Thị Minh Hằng. Nhưng khi cần một chia sẻ chân thành, bộc trực, tình cảm và đặc biệt khi có cướp hay có hổ tấn công, tôi sẽ yên tâm, vững dạ hơn rất nhiều nếu được có những người như Bà Bùi Thị Minh Hằng ở bên.

    Điều rõ ràng, dân chủ rất cần Montesquieu, Locke, Madison, Tocqueville,… và lá phiếu. Nhưng những thứ đó chưa thể đủ, dân chủ còn cần cả những bàn chân, bàn tay, những khối óc không nề hà việc “nhỏ mọn”, “tầm thường”, “nhếch nhác”. Vì thiếu những thứ sau, rất có thể những thứ đầu vẫn mãi mãi chỉ nằm trên văn bản, giấy tờ, ước vọng mà thôi. Giả dụ, khi có kẻ đến cướp lá phiếu, uy hiếp người bỏ phiếu, chắc chắn những người có khả năng, bản lĩnh chống lại những kẻ đó không thể là “Locke” hay “Montesquieu”.

    Ở trên có nói đến “hổ” là vì ngày xưa có câu chuyện như thế này: một thức giả gặp một người đàn bà đang khóc than đau khổ hỏi ra mới biết rằng cả chồng và đứa con duy nhất của người đàn bà vừa lần lượt bị hổ ở trên núi xuống ăn thịt mất. Thức giả liền nói, hình như là giọng hơi gắt: “Sao không đi ngay sang vùng bên mà ở? Bên đó vừa phồn thịnh vừa đông người, hổ làm sao dám tới.” Người đàn bà đau khổ dáng vẻ thất học chỉ nhẹ nhàng đáp: “Nhưng bên đó ‘hà chính’.” Vị thức giả lẳng lặng bỏ đi, người đàn bà tiếp tục ở lại. Người đời sau mới đúc kết:

    “HÀ CHÍNH MÃNH Ư HỔ” nghĩa là: “CHẾ ĐỘ ĐỘC ĐOÁN, CHUYÊN CHẾ NGUY HIỂM, ÁC ĐỘC HƠN HỔ”

    Ít phút nữa Bà Bùi Thị Minh Hằng và những đồng sự sẽ lại ra “tòa” lần thứ hai trong vụ án có tình tiết buộc tội “hai xe máy đi hàng ba”. Chúng ta có thể đang lo lắng, thương cảm, nhưng chúng ta cũng sẽ thấy ấm lòng và tự hào khi nhìn lại chúng ta còn những con người như BÙI THỊ MINH HẲNG.

    -------------------------------------
    Bà Bùi Thị Minh Hằng
    Phần tiếp theo, viết ngày 14.12.2014, sau khi phiên toà tại Cao Lãnh kết thúc( DL)

    Trước phiên phúc thẩm, tôi đã tin tưởng, cầu mong bà Bùi Thị Minh Hằng và các đồng sự nhất quán về quan điểm và giữ nguyên khí phách. Thực tế đã trả lời hơn tôi mong đợi. Theo tường thuật của một Luật sư có mặt trong phiên tòa, bà Hằng đã: “đả đảo phiên tòa bất công của chính quyền cộng sản.” Tôi không chỉ mừng mà còn thấy bản thân rất may mắn trong lần này vì có những lần niềm tin lớn của tôi đã bị thực tế bác bỏ thẳng thừng.

    Có thể nói bà Bùi Thị Minh Hằng phần nào có tính đại diện cho sự phức tạp, đổ nát, trăn trở, lầm lạc, thức tỉnh của một bộ phận dân chúng và là chứng nhân cho cả những biến chuyển chính trị một thời của xã hội Việt Nam. Bà là một “sản phẩm” không thể phủ nhận của nhà nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” và “Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”. Là một người gặt hái và cũng là nạn nhân của “xuất khẩu lao động” trong thiên đường Liên Xô vĩ đại. Là con đẻ và cũng là một “con bò sữa loại bé nuôi cho béo rồi thịt” của một nền “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. Là một hiện thân cho những bất đồng, xung đột, chia rẽ, vỡ nát từ trong gia đình lớn tới gia đình nhỏ của một xã hội tao loạn, tha hóa, mất phương hướng. Là biểu hiện của sự chuyển đổi nhận thức đương đại của một số nhân dân, dám đưa ẩn ức riêng để hòa vào cái oan chung, dám rời xa cuộc đời phóng túng, hưởng thụ cá nhân để góp thân vào sự mạo hiểm cho lợi ích cộng đồng, xã hội…

    Một cuộc đời như thế, tất nhiên, sẽ là một bãi rác đẹp cho các ngòi bút bảo vệ độc tài, là một mỏ vàng cho những cây bút viết vì Con Người. Chỉ đáng tiếc trong xã hội hiện nay bút độc tài vẫn nhiều hơn bút người. Nhưng chính đó lại thể hiện cái bản lĩnh của bà Hằng và những người sát cánh cùng bà.

    Cố nhiên, viết như thế không có nghĩa bà Hằng, giống như tất cả chúng ta, là con người hoàn hảo, không cần phải tự vấn, xem xét lại bản thân để sửa chữa hay hoàn thiện hơn nữa. Nhưng trong một xã hội đầy thờ ơ và hèn mạt, mọi mầm thiện, mầm dũng nhú lên đều là những bấu víu âm thầm cho lòng người, và đương nhiên rất cần phải được nâng niu, chắt chiu, bảo vệ.

    Trong Đèn cù, Trần Đĩnh đã khái quát cái hèn của người dân Việt Nam trong thời xã hội chủ nghĩa là: “’nhân dân anh hùng không sợ bom đạn’ lại thua Thằng Hèn – Hèn vì nhân dân ta khiếp sợ quyền lực, khuất phục từ tổ trưởng trở đi”. Nhưng có những thực tế còn thảm hại hơn nhiều. Một lần đi ủng hộ bị cáo trong một phiên tòa, vô tình tôi được gặp một vị Giáo sư danh tiếng cũng đi ủng hộ, thật là vinh dự và vui mừng vô cùng. Nhưng khi bị công an xua đuổi, cả nhóm phải tản ra khỏi khu vực “cấm”, vị Giáo sư hốt hoảng nói với mấy người đi bên cạnh: “Này, đừng đi cùng nhau, không họ lại cho là có tổ chức đấy!” Ngày hôm sau, bài tường thuật về việc đi dự tòa của vị Giáo sư đó tràn ngập khắp mạng, tôi đọc và thấy đúng là bài viết thuộc đẳng cấp giáo sư, rất chữ nghĩa và khí phách.

    Dĩ nhiên, làm “công dân” trong các nước xã hội chủ nghĩa, không cứ gì Việt Nam, không ai có thể độc quyền được cái hèn. Và không bao giờ có con người chỉ hoàn toàn thuộc về một khái niệm. Nhưng tôi thực sự bất lực trong việc định thứ hạng cho Trí và Dũng, Dũng và Trí. Vì thiếu một trong hai cái, hoặc đôi khi chỉ xếp nhầm vị trí thôi, độc tài chắc chắn sẽ mãi mãi còn mỉm cười.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Có khi tôi sợ cách nói vòng vèo, thiếu bộc trực của nhiều người miền Bắc, vì có thể cố ý hay vô tình mà trở thành đêu ngoa. Hai phần của bài viết này, ngoài việc đánh giá đúng về Bùi Hằng, dường như là có ý định khác, vì thế đã biến chuyện BH thành thứ yếu. Và càng yếu hơn khi phần thứ 2 có lẽ cố điều chỉnh cho phần 1. Hình ảnh và cách chuyển ý của tác giả trong phần 2 thật tuyệt, nhưng lại càng cho thấy sự vòng vo chẳng đáng có mà đáng sợ.

    Đấu tranh dân chủ là quá trình tự hoàn thiện lâu dài. So với mấy năm trước thì bây giờ nhiều giáo sư đã bớt hèn bớt sợ rồi.

    Bác Sỹ Phạm Hòng Sơn càng viết càng hay. Thật trí dũng song toàn. Đúng là bọn trí thức nhà sản hèn mạt và vô cảm đến mức vô trách nhiệm với chính tương lai của chúng.

    Vụ vệc bè lũ bốn tên lãnh đạo cái cơ quan đại diện cho trí thức KHCN có tên Liên hiệp hội khoa học đóng cửa tạp chí KHTQ, đuổi phóng viên ra đường vất vưởng 01 năm nay mà không thấy một ông bà trí thức nào lên tiếng bênh vực. Tất cả im như thóc. Việc nội bộ cơ quan mà chúng còn chẳng quan tâm huống hồ gì chuyện bên ngoài. Thế nên đất nước này mới mạt Rệp.

    Thời nay cần những Kinh Kha chứ không cần cái loại GS. TS "cục phân " đúng không hả BS. Phạm Hống Sơn ? Bác sỹ đã từ bỏ việc chữa bệnh cho người để đi chữa bệnh cho đời thật dũng cảm lắm thay. Hãy vững vàng và bảo trọng ! Hẹn gặp.

    Một bài viết "ngắn, gọn", nhưng "xúc tích, đầy đủ" về một nhân vật rất xứng đáng được mọi người "yêu mến, trân trọng, ngưỡng mộ". Chị Bùi Thị Minh Hằng ! Một con cháu giòng giõi của Hai Bà Trung, Bà Triệu.